Khoảnh khắc nhìn thấy Tạ Phản, Tưởng Duyệt Phù lập tức thay đổi, trở lại vẻ ngoài ngọt ngào, dịu dàng, chạy từng bước nhỏ đến bên anh: “Tạ Phản, cậu đang đợi tớ phải không? Tớ xong việc rồi, chúng ta vào nhà đi, cậu giảng bài cho tớ nhé.”
“Có việc rồi, tôi đi trước.”
Tạ Phản bước qua cô ta, làn gió lướt qua mang theo hơi lạnh giống như chính con người anh.
Tưởng Duyệt Phù luyến tiếc nhìn Tạ Phản rời đi.
Sao lại khó theo đuổi thế chứ, cô ta đã cố gắng hết sức để trở nên xinh đẹp, dịu dàng, hiểu chuyện rồi.
Rốt cuộc phải làm thế nào Tạ Phản mới thích đây?
–
Đi xa rồi, Tô Y Man lấy điện thoại từ túi ngoài cặp sách ra, kiểm tra lại nội dung vừa quay.
Cơ bản đã quay được hết những người quan trọng, âm thanh cũng rõ ràng.
Tô Kỳ Duệ nghe kém, máy trợ thính lại bị hỏng một bên. Nhưng cậu bé biết được đại gái chị gái đã nói những gì với người ta, và cũng biết cha mẹ Tưởng Khai Tế đã nói những lời không hay.
Thực ra chị gái cậu không phải là người dũng cảm, vừa nãy chỉ là cố gắng gượng thôi. Chị nhát gan, bình thường còn không dám chủ động kết bạn với ai. Hôm nay chạy đến cãi nhau với người ta, tất cả là vì cậu.
Cậu bé kéo tay chị, ra ngôn ngữ ký hiệu: “Em xin lỗi, tại em gây rắc rối khiến chị lo lắng.”
“Sao lại thế được, em có làm gì sai đâu.” Tô Y Man ngồi xổm xuống, nói với em trai: “Là Tưởng Khai Tế sai, thừng nhóc đó đánh em là em ấy sai. Đáng lẽ chúng ta phải đến sớm hơn, không nên sợ họ mới phải.”
“Nhưng, nếu người nhà đó gây rắc rối cho chị thì sao?”
Quả thực có khả năng đó, nhưng Tô Y Man đã đến nghĩa là đã chuẩn bị trước mọi thứ.
“Chị sẽ tự mình tìm cách. Sau này ở trường, nếu em bị ai bắt nạt nữa nhất định phải nói với chị.”
Tô Y Man nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em trai, chỉ vào chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay cậu bé: “Phải gọi điện cho chị, hoặc gửi tin nhắn, tuyệt đối không được chịu đựng một mình mà không nói, biết chưa?”
Em trai ngoan ngoãn gật đầu.
“Đi thôi, chúng ta về nhà.” Tô Y Man đứng dậy, lại nắm tay em trai.
Trong bóng tối không xa phía sau, Tạ Phản đứng im lặng nhìn hai chị em đi xa.
Anh vừa về đến nhà thì chuyên gia làm đẹp riêng của bà Hoàng Nhuế cũng đến, cúi người kính cẩn hỏi bà Hoàng Nhuế hôm nay làm chăm sóc da mặt hay xông hương? Nghe thấy tiếng mở cửa, cô làm đẹp trẻ tuổi quay đầu nhìn một cái.
Đây không phải là lần đầu tiên cô thấy cậu chủ nhà này, nhưng lần nào cũng bị vẻ ngoài quá đỗi tuấn tú của anh gây kinh ngạc, trái tim không biết điều cứ đập thình thịch không ngừng.
Cô nghĩ mình cũng đã hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi rồi, vậy mà lại bị một cậu học sinh cấp ba mới mười sáu tuổi làm cho mê mẩn quay cuồng, thật là tội lỗi.
Hoàng Nhuế ngước mắt nhìn con trai: “Sao đi lâu thế, lại bị Duyệt Phù quấn lấy à?”
“Xem một vở kịch.”
Tạ Phản đi đến quầy bếp mở tủ lạnh lấy một lon nước soda, dùng ngón cái và ngón áp út giữ lon, ngón giữa khéo léo bật nắp kéo. Âm thanh bong bóng nổi lên vỡ vụn trong lon nghe lách tách, anh ngửa cổ uống một ngụm.
Hoàng Nhuế không hiểu: “Vở kịch gì?”
Tạ Phản không muốn nói nhiều. Anh bật TV, trận bóng rổ trực tiếp vừa kết thúc.
Tắt TV rồi ném điều khiển sang một bên, anh xách lon nước có ga đi lên lầu, không quay đầu lại: “Một thời gian nữa chú Tưởng có lẽ sẽ gặp chút rắc rối, mẹ và ba tốt nhất đừng đi lại quá thân mật với nhà họ nữa.”
“Con nói linh tinh gì đấy?”
“Không tin thì cứ chờ xem.” Giọng Tạ Phản lười nhác, đi hết cầu thang xoắn ốc lên phòng trên tầng hai.
Hoàng Nhuế không để tâm lắm. Gần đây bà không nhận được tín hiệu nào cho thấy Tưởng Trung sẽ bị điều tra, Tạ Phản mới ra ngoài một chuyến sao về đã lại nói linh tinh rồi?
Cho đến sau này khi Tưởng Trung bị điều tra, Hoàng Nhuế mới nhận ra con trai mình quả thực có con mắt tinh tường. Chỉ là không biết nó lấy được tin tức từ đâu.
–
Tô Y Man dẫn em trai về nhà, Nhữ Trân đang nấu cơm, món cánh gà kho Coca, ngửi thấy mùi thơm từ rất xa.
Tô Kỳ Duệ vui vẻ chạy tới, bám vào bàn ăn nhìn chằm chằm vào cánh gà. Nhữ Trân cười, đặt món cuối cùng lên bàn: “Mau đi rửa tay, rửa tay rồi ăn cơm.”
Tô Kỳ Duệ lập tức chạy đi rửa tay.
Tô Y Man đặt cặp sách về phòng, đi ra thì nghe Nhữ Trân hỏi: “Vừa rồi con dẫn em đi đâu?”
“Có vài cuốn sách bài tập cần mua nên con ở lại tiệm sách một lát.” Cô không định kể cho Nhữ Trân nghe chuyện vừa rồi, cô có kế hoạch riêng cho diễn biến tiếp theo.
Nhữ Trân không nghi ngờ, chỉ hỏi: “Lần thi tháng này con thấy mình làm bài thế nào?”
Tô Y Man đột nhiên cảm thấy áp lực, cúi đầu đưa cơm vào miệng: “Con không biết nữa.”
“Nhất định sẽ tiến bộ.” Nhữ Trân gắp một cái cánh gà bỏ vào bát cô: “Mẹ dám chắc, lần này con sẽ tăng lên vài hạng.”
“Bởi vì không còn chỗ để lùi nữa rồi…” Tô Y Man vạch trần sự an ủi của mẹ: “Nếu con cứ liên tiếp đứng đội sổ thì thật sự xấu hổ chết mất thôi.”
“Đội sổ ở trường khác thì xấu hổ, chứ ở trường Thượng An thì không xấu hổ đâu.”
“Không, đều xấu hổ như nhau thôi.”
“Cái đứa bé này.” Nhữ Trân quay sang cười hỏi Tô Kỳ Duệ đang ngồi bên cạnh: “Duệ Duệ, con nói xem, chị có xấu hổ không?”
Tô Kỳ Duệ đặt đũa xuống, ra ngôn ngữ ký hiệu bằng hai tay: “Không xấu hổ, chị con xinh đẹp nhất, tốt nhất rồi.”
Một câu nói không ăn nhập khiến Tô Y Man và Nhữ Trân đều bật cười.
–
Trở lại trường, quả nhiên Tô Y Man phải chịu nhiều khó khăn.
Đầu tiên là giáo viên chủ nhiệm bắt cô đổi chỗ với một nam sinh ở góc cuối cùng của hàng cuối không có lý do, sau đó là ban cán sự lớp phân công cho cô việc dọn dẹp sân trường vốn không thuộc về cô.
Cô có thể đoán những sự sắp đặt này đến từ đâu.
Trước khi tát Tưởng Khai Tế, cô đã chuẩn bị tâm lý cho mọi diễn biến có thể xảy ra. Cô có thể tạm thời chịu đựng nhưng không thể để em trai bị bắt nạt nữa.
Cô vừa giúp nhặt bóng trên sân trường, vừa nghĩ cách làm thế nào để giải quyết triệt để việc em trai bị bắt nạt.
Bỗng nhiên, một quả bóng rổ đập vào đầu cô.
Tô Y Man bị bóng đập ngã ngồi xuống.
Một nam sinh chạy đến, hỏi cô: “Xin lỗi nhé, cậu không sao chứ?”
Cô có chút ấn tượng với nam sinh này vì cậu ta là một trong những người bạn thân của Tạ Phản, hình như tên là Kỷ Hồng Sâm.
“Không sao.” Cô đứng dậy khỏi mặt đất, nhanh chóng quét mắt ra phía sau cậu ta xem có thấy Tạ Phản không, dù sao cậu ta cũng thường chơi bóng với Tạ Phản.
Bên cạnh sân tennis là sân bóng rổ, khi Tô Y Man nhìn qua, vừa lúc thấy Tạ Phản đập bóng hai cái, rồi vung tay nâng cổ tay, quả bóng rổ bay lên tạo thành một cung tròn đẹp mắt, rơi chính xác vào rổ.
Tim Tô Y Man cũng như rơi xuống theo quả bóng rổ vậy, đập thình thịch phát ra tiếng động. Cô không dám nhìn lâu, vội vàng cúi đầu tiếp tục bận rộn nhặt bóng.
Thời tiết rất nóng, giờ này hầu hết học sinh đều nghỉ trưa trong lớp có điều hòa, rất ít cô gái đến đây.
Ánh mắt Kỷ Hồng Sâm rơi vào cánh tay lộ ra của cô, cánh tay cô gái rất mảnh, da trắng như tuyết, gần như phản chiếu ánh sáng dưới mặt trời. Trên trán cô có một lớp mồ hôi mỏng, dính vào những sợi tóc con bên má, khiến cô trông yếu ớt như sắp vỡ ra.
Cậu ta giúp cô nhặt vài quả bóng tennis bỏ vào ống: “Sao cậu lại đến đây nhặt bóng thế?”
“Lớp trưởng phân công.” Cô cúi đầu, không nhìn người khác khi nói chuyện.
Kỷ Hồng Sâm cảm thấy cô khá dễ thương, nói thêm vài câu: “Lớp trưởng các cậu cũng quá đáng thật, sao lại giao việc này cho một bạn nữ chứ.”
Tô Y Man không giải thích.
“Này, cậu ăn cơm trưa chưa?” Kỷ Hồng Sâm hỏi: “Bọn tôi đang định đi căng tin ăn cơm, nếu cậu chưa ăn thì đi cùng luôn nhé?”
Chữ “bọn tôi” mà cậu ta nói chắc chắn bao gồm Tạ Phản.
Tô Y Man muốn đi.
Thực tế là sau khi nghe đề nghị này, tim cô đã bắt đầu đập nhanh hơn. Cô rất muốn đồng ý, nhưng không biết mở lời thế nào.
Lời nói đang nghẹn trong cổ họng, cô nghe thấy một người hướng về phía này nói: “Kỷ Hồng Sâm, cậu đang tán gái đấy à?”
Giọng Tạ Phản mang theo một chất lạnh lẽo pha lẫn âm thanh kim loại, không biết diễn tả cụ thể thế nào, tóm lại là rất hay, có thể bay thẳng vào tai người ta, mê hoặc khiến lòng cô ngứa ngáy.
Cô đột nhiên cảm thấy khát nước, cổ họng khô, môi cũng khô, cô luôn căng thẳng khi ở gần anh, đến cả động tác mím môi cũng không dám làm.
Tạ Phản đứng ở lối đi chung giữa sân tennis và sân bóng rổ, cách cô khoảng ba mét hoặc bốn mét. Chàng trai cao lớn một tay đút túi, tay kia đập nhẹ quả bóng rổ.
Tô Y Man nhìn anh vài lần bằng khóe mắt. Chàng trai rất cao, tỷ lệ cơ thể ưu việt, chỉ cần đứng đó thôi cũng đã tuấn tú đến mức làm người ta xao xuyến.
Nhưng anh nói câu đó là có ý gì nhỉ?
Nói ra một cách dễ dàng như vậy có phải nghĩa là trong mắt anh cô chỉ là một cô gái hết sức bình thường, ngay cả khi Kỷ Hồng Sâm thật sự có ý với cô, tán tỉnh cô, anh cũng không quan tâm không? Thế nên anh mới có thể vô tư nói ra lời như thế.
Hễ là chuyện liên quan đến Tạ Phản, Tô Y Man luôn suy nghĩ rất nhiều, và mỗi suy nghĩ đều tiêu cực và vô vọng.
Ngay từ đầu, cô đã không nghĩ mình và Tạ Phản có bất kỳ khả năng nào. Chỉ là, tuy biết rõ là không thể nhưng lại ngoan cố mà yêu thích anh mù quáng.
Tâm trạng Tô Y Man trở nên tồi tệ, cô cúi đầu không nhìn ai nữa.
Kỷ Hồng Sâm phản bác lại lời Tạ Phản: “Anh Phản, đừng dọa người ta. Tôi chỉ lỡ tay ném bóng trúng cậu ấy, đến xin lỗi thôi.”
Tạ Phản cười khẩy như thấy chuyện buồn cười, ánh mắt đặt trên cô gái nhỏ bên cạnh Kỷ Hồng Sâm, nhếch cằm về phía cô: “Này.”
Dù không đối diện với anh, Tô Y Man vẫn nhạy cảm nhận ra âm tiết đơn giản này hướng về phía cô.
Quả nhiên anh không có bất kỳ ấn tượng nào về cô, cách xưng hô với cô chỉ là một chữ “này” đơn giản.
Tô Y Man căng thẳng nuốt nước bọt, ngẩng đầu lên, dù đã chuẩn bị tâm lý, khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, nhịp tim cô vẫn mất kiểm soát.
Tạ Phản ném quả bóng về phía Trương Ngạn đang chạy tới, khi Trương Ngạn bắt chính xác được bóng, anh quay đầu lại, vẫn nhìn Tô Y Man: “Tôi làm em sợ không?”
Giọng điệu của chàng trai không hề có sự lên xuống, nhưng lại khiến người ta vô cớ cảm thấy có ý trêu chọc.
Mặt Tô Y Man nóng ran, không biết có bị đỏ hay không.
Theo trí nhớ, cô chưa từng nói chuyện với anh.
Hôm nay là lần đầu tiên.
Cô lo lắng giọng mình không đến được tai anh, vừa nói vừa lắc đầu: “Không.”
Tạ Phản không biết cô đã căng thẳng đến mức nào khi nói ra một từ đó.
Anh dường như cũng không quan tâm, nhếch môi vô vị rồi quay người đi, ngay cả bóng lưng cũng toát lên vẻ lười nhác, bất cần: “Nghe thấy chưa, người ta không nhát gan đến thế đâu.”
Kỷ Hồng Sâm lười đôi co với anh, lại hỏi Tô Y Man: “Sao nào, có đi ăn cơm cùng bọn tôi không? Muộn nữa là căng tin đóng cửa đấy.”
Tô Y Man nói dối: “Tớ ăn rồi.”
Cô không nghĩ mình có đủ can đảm để ngồi ăn cùng Tạ Phản.
“Vậy cậu chú ý chống nắng nhé, da cậu trắng thế này, đừng để bị cháy nắng.” Kỷ Hồng Sâm nói xong chạy về sân bóng rổ, lục lọi trong cặp, không tìm thấy gì.
Cậu ta quay sang gọi Tạ Phản: “Anh Phản, có mang mũ không, cho tôi mượn chút.”
Không đợi Tạ Phản đồng ý, Kỷ Hồng Sâm đã mở cặp của Tạ Phản, lấy một chiếc mũ lưỡi trai màu đen ra. Cậu ta chạy lại, đội thẳng chiếc mũ lên đầu Tô Y Man.
Chiếc mũ của con trai hơi rộng so với cô, Kỷ Hồng Sâm còn giúp cô chỉnh lại dây điều chỉnh phía sau.
Trương Ngạn không chơi bóng nữa, huých tay Tạ Phản, bảo anh nhìn tình hình bên sân tennis. Tạ Phản nghiêng đầu, ánh mắt chỉ chạm vào cô gái một cái, rồi dời đi, xách cặp sách trên đất lên đeo lên vai, bước về phía lối ra sân bóng rổ.
Tô Y Man đã nghe thấy Kỷ Hồng Sâm mượn mũ của Tạ Phản.
Vậy là chiếc mũ cô đang đội trên đầu là mũ của Tạ Phản.
Mặt cô đỏ bừng, không phải vì bị nắng. Cô cúi đầu, làm ra vẻ rất bận rộn, nhặt từng quả bóng tennis bỏ vào ống.
Kỷ Hồng Sâm và Trương Ngạn đi theo Tạ Phản, sân tập nhanh chóng chỉ còn lại một mình cô.
Cô thở phào, tay sờ lên chiếc mũ đang đội trên đầu.
Chiếc mũ dường như có mùi thơm.
Là mùi bạc hà sảng khoái, dễ chịu trên người Tạ Phản.