Cô cảm thấy tất cả ánh mắt mọi người lúc này đều tập trung vào cô, bao gồm cả Tạ Phản.
Không biết trong mắt Tạ Phản, cô có hình tượng thế nào.
Liệu anh có thấy cô đáng thương không.
Cô không muốn bộ dạng của mình trong mắt anh là như thế, cô ngẩng đầu lên. Rõ ràng là một người có gương mặt hiền hòa, nhưng đôi mắt hạnh to tròn lại tràn đầy sự kiên định.
“Xin lỗi!” Cô nhìn thẳng Tưởng Duyệt Phù: “Tớ không bao giờ ăn đồ ăn thừa của lợn.”
Không ai ngờ câu này lại thốt ra từ miệng một cô gái yếu đuối như vậy.
Trương Ngạn là người đầu tiên có phản ứng, huýt một tiếng sáo dài như hưởng ứng kịch vui, không sợ lớn chuyện.
Tưởng Duyệt Phù không muốn mất mặt trước nhiều người như vậy, đặc biệt là khi có Tạ Phản ở đây.
“Cậu ăn nói hơi quá đáng rồi đấy!” Tưởng Duyệt Phù tạm thời chưa muốn nổi giận, cô ta cần duy trì hình ảnh tốt đẹp trước mặt Tạ Phản: “Mình có ý tốt muốn kết bạn với cậu, sao cậu lại mắng người như thế? Chẳng lẽ học sinh lớp thường các cậu đều vô văn hóa như vậy sao?”
“Cậu muốn gây sự với tôi thì cứ nhắm vào tôi, không cần thiết phải lôi người khác vào.”
“Cũng đúng, mình đúng là không thể dùng văn hóa của riêng cậu để đánh giá những người ở lớp thường khác. Dù ở lớp thường nhưng thành tích của cậu là tệ nhất mà, còn là đội sổ của trường mình nữa chứ.”
Tưởng Duyệt Phù cười với vẻ châm biếm khiến người ta khó chịu: “Thành tích này của cậu tốt thật, không có chỗ để lùi.”
Tô Y Man không nói thêm gì. Người khác dùng thành tích để công kích cô, cô thực sự không tìm được lời nào để phản bác.
“À, hôm nay là ngày công bố điểm thi tháng lần hai rồi đấy, không biết cậu có thể tiến bộ được mấy hạng nhỉ?”
Tưởng Duyệt Phù cười một cách thiếu thiện cảm: “Nếu không tiến bộ cũng không sao đâu, cùng lắm thì giậm chân tại chỗ thôi mà, không mất mặt đâu.”
Ngay sau những lời này, vài người chạy vào căng tin, la lớn: “Kết quả thi tháng ra rồi!”
Tưởng Duyệt Phù nhướng mày.
Ngay cả lông mày của cô ta cũng toát lên vẻ kiêu căng, hống hách.
“Kỷ Hồng Sâm!” Cô ta sai bảo một cách tự nhiên: “Cậu và Trương Ngạn đi xem đi, xem Tô Y Man lần này được hạng mấy.”
Kỷ Hồng Sâm liếc nhìn cô ta với vẻ không hài lòng, nhưng vẫn đi cùng Trương Ngạn.
Khoảng năm phút sau hai người quay lại.
Tưởng Duyệt Phù nóng lòng muốn biết điểm của Tô Y Man, để có thể sỉ nhục cô sâu hơn, đồng thời cũng ngầm muốn Tạ Phản biết, cô gái mà anh bao che tệ hại đến mức nào.
Chưa đợi hai người chạy đến, Tưởng Duyệt Phù hỏi to: “Thế nào, thấy không? Tô Y Man lần này hạng bao nhiêu?”
Kỷ Hồng Sâm nhìn Tô Y Man đang ngồi im lặng, bị hầu hết mọi người trong căng tin vây quanh nhìn, cậu ta cười rồi nói với cô: “Tô Y Man, lần này cậu hạng 603.”
Toàn căng tin im lặng.
Khối 10 trường cấp ba Thượng An có tổng cộng 18 lớp, mỗi lớp tuyển 45 học sinh theo xếp hạng thành tích toàn thành phố.
Tổng cộng 810 người, Tô Y Man lần này thi được hạng 603.
Tiến bộ 207 hạng so với lần trước.
Tốc độ tiến bộ này giống như đi tên lửa vậy.
Không ít người nhìn Tô Y Man với ánh mắt ngạc nhiên, có nam sinh khen ngợi và kêu lên: “Tô Y Man, cậu tiến bộ nhanh khủng khiếp quá đấy, học bằng cách nào thế, quá siêu.”
Mặt Tưởng Duyệt Phù đã không thể dùng từ khó coi để diễn tả được nữa.
“Không thể nào!” Cô ta không tin, đứng dậy trừng mắt nhìn Trương Ngạn: “Cậu nói đi, Kỷ Hồng Sâm có nói dối không, rốt cuộc Tô Y Man thi hạng bao nhiêu?”
“Thật sự là hạng 603 mà.” Trương Ngạn lấy điện thoại ra, mở ảnh: “Không tin thì xem này, tôi vừa chụp lại bảng xếp hạng.”
Tưởng Duyệt Phù giật lấy điện thoại.
Trên bảng xếp hạng thi tháng lần hai khối 10, vị trí thứ 603 quả thực ghi là: Lớp 10a14 - Tô Y Man.
Chỉ một tháng ngắn ngủi trước đấy thôi thành tích của Tô Y Man vẫn là đội sổ.
Bây giờ lại tiến bộ hơn hai trăm hạng.
Tưởng Duyệt Phù ban đầu muốn sỉ nhục cô một trận, kết quả lại khiến cô nổi bật trước mặt nhiều người như vậy.
Chẳng khác gì tự mình rước nhục vào thân!
Tô Y Man không phải là không thể tiến bộ, nhưng một phát tiến hơn hai trăm hạng, tốc độ này ở Thượng An gần như là chưa từng có.
Làm sao có thể chứ.
Tưởng Duyệt Phù nhanh chóng nghĩ ra một lý do: “Có phải cậu gian lận trong lúc thi không đấy?”
Bản thân Tô Y Man cũng không ngờ lại tiến bộ nhiều đến thế.
Dù sao học sinh trường cấp ba Thượng An đều là những người có tài vào học, điểm đầu vào của cô không cao, kỳ thi tháng đầu tiên càng phơi bày sự thật cô vào được Thượng An thuần túy là do may mắn.
Nhưng bây giờ thực tế chứng minh, chỉ cần đủ nỗ lực, cô không phải là không thể vươn lên phía trước.
Thành tích này xứng đáng với sự cố gắng học ngày đêm của cô.
Cô đứng dậy khỏi ghế, dù thấp hơn Tưởng Duyệt Phù, nhưng cô không hề sợ hãi, cả người toát lên một vẻ quật cường không chịu thua: “Ai tạo ra vấn đề người đó phải chứng minh, cậu nói tôi gian lận, trước hết phải đưa ra bằng chứng.”
Tạ Phản đang ngồi thong thả đối diện nhếch mày, ngước mắt nhìn cô.
Lòng Tô Y Man khẽ động, cô nhận ra cô vừa nói lại câu nói của Tạ Phản.
Sợ rằng sẽ ra điều gì đó, cô nhanh chóng bổ sung: “Đây là quy định của Điều 67 “Luật Tố tụng Dân sự”, cậu đã không hiểu thì để tôi dạy cho cậu.”
Vẻ thú vị trong mắt Tạ Phản càng đậm.
Anh nhìn cô, không biết nghĩ đến điều gì, nghiêng đầu sang một bên, lưỡi l**m khóe môi, cười một cách khó hiểu.
Hôm nay không phải ngày Tô Y Man trực nhật, nhưng lớp trưởng vẫn phân công việc dọn dẹp sân trường cho cô.
Một mình cô cầm chổi và xách thùng rác đi làm vệ sinh. Mùa hè ở Kinh Thành nóng bức và khô hạn, như một cái lò hấp. Bên ngoài không có nhiều người, hầu hết đều ở trong lớp bật máy lạnh nghỉ ngơi.
Tô Y Man rẽ ngang qua bảng thông báo, muốn tận mắt xem thứ hạng của mình có thực sự tăng nhiều đến thế không.
Đến nơi, cô vẫn ưu tiên xem thành tích của Tạ Phản trước.
Lớp 10a1 Tạ Phản, Tổng điểm: 1045, Xếp hạng khối: 1.
Tô Y Man vô thức nở một nụ cười, cứ như thể chính mình đạt hạng nhất vậy.
Sau đó cô xem đến của mình.
Lớp 10a14 Tô Y Man, Tổng điểm: 814, Xếp hạng khối: 603.
Trong tháng này, mỗi ngày cô chỉ ngủ tối đa năm, sáu tiếng, dù là giờ giải lao hay nghỉ trưa, cô đều dành cho những tờ đề thi.
Kết quả thi lúc này đã chứng minh nỗ lực quả thực sẽ được đền đáp.
Cô nhìn chằm chằm vào tên mình trên bảng thông báo, nghĩ xem liệu kỳ thi tháng tiếp theo có thể tiến lên nữa không.
Chỉ khi cô không ngừng tiến bộ, cô mới có thể gần hơn với tên của Tạ Phản.
Một người xuất hiện bên cạnh, che bớt một phần ánh nắng cho cô.
Nhận ra người đó là ai, Tô Y Man nín thở.
Chàng trai rất cao, mang theo mùi bạc hà sảng khoái, hơi đắng nhẹ. Hai người gặp nhau không nhiều nhưng hình dáng và hương thơm của anh đã khắc sâu vào lòng cô.
Dù chỉ liếc bằng khóe mắt, cô cũng biết anh là ai.
Buổi trưa mùa hè, sân trường tĩnh lặng, chỉ còn tiếng ve kêu ran trên cây ngô đồng. Không khí khô hanh, thỉnh thoảng có gió, thổi mùi hương trên người anh đến gần hơn.
Tạ Phản đứng bên trái cô, cánh tay hai người cách nhau chưa đầy ba phân, chỉ cần cô khẽ động đậy là sẽ chạm vào.
Nhưng cô không dám.
Miệng cô trở nên rất khô, trái tim sau một thời gian ngừng đập đột nhiên đập mạnh trở lại.
Cô không biết mình nên làm gì, thậm chí có ý muốn bỏ chạy thục mạng.
Chỉ cần ở bên cạnh Tạ Phản, dù không làm gì, cô cũng sợ bị phát hiện cô thích anh.
Hơn nữa, trong tay cô còn đang cầm một cái chổi, bên chân đặt một cái thùng rác. Cô không mặc váy, mà mặc bộ đồng phục thể thao bình thường của trường, áo phông và quần dài rộng thùng thình.
Tóc buộc lên cao vì trời quá nóng, mặt cô đổ mồ hôi, vài sợi tóc con dính loạn xạ trên má.
Dáng vẻ này lọt vào mắt Tạ Phản không biết có thảm hại không nhỉ?
Lúc này, ánh mắt Tạ Phản cũng đặt ở vị trí giống cô, khóe môi khẽ nhếch, cười rất nhẹ.
Không rõ là anh chỉ đơn thuần là đọc cái tên trên bảng xếp hạng, hay đang gọi cô: “Tô Y Man.”
Tô Y Man gần như rùng mình, trái tim như bị anh dễ dàng nắm lấy.
Tạ Phản xoay người, đối diện với cô, giọng nói lười biếng, mang theo chút trêu chọc: “Tiến bộ hơn hai trăm hạng, giỏi thế sao?”
Tai Tô Y Man nóng bừng, điều tồi tệ là cô lại buộc tóc, bên tai chỉ rủ vài sợi tóc con, nên hoàn toàn không che được.
Không biết có bị anh phát hiện không.
Đây là lần đầu tiên Tạ Phản nói chuyện với cô một cách có chủ đích như vậy.
Không có người khác, chỉ nói chuyện với riêng cô.
Điều này chứng tỏ anh nhớ cô, còn biết tên cô, có thể gán cái tên đó với chính con người cô chứ không phải gặp rồi quên.
Một câu nói đơn giản của Tạ Phản đã khiến Tô Y Man suy diễn một vở kịch phức tạp trong đầu. Cô sợ nếu mình cứ câm như hến nữa sẽ để lại ấn tượng không tốt trong lòng anh, gượng gạo xoay người, ngẩng đầu nhìn anh.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi chạm phải ánh mắt anh, cô vẫn nhát gan căng thẳng không thể kiểm soát.
Cô bóp nhẹ quần đồng phục, cố gắng mở lời một cách tự nhiên không lắp bắp: “Cũng, cũng tạm ạ.”
Kết quả vẫn thất bại.
Nụ cười ở khóe môi Tạ Phản đậm hơn một chút. Anh có đôi mắt một mí, mí mắt rất mỏng, điều này khiến anh toát lên vẻ lãng tử, tuấn tú, ngay cả một nụ cười cũng ẩn chứa sự tinh quái.
Anh đút cả hai tay vào túi quần, giây tiếp theo đột nhiên bước đến gần cô một bước, mũi giày gần như chạm vào giày cô.
Hai người đứng gần hơn, Tô Y Man vốn đã thấp hơn anh rất nhiều, giờ đây càng cảm nhận được sự áp chế từ chiều cao của chàng trai.
Cô chỉ cao đúng đến vai anh.
Bình thường thì không sao, nhưng mỗi khi ở gần Tạ Phản, Tô Y Man lại lo lắng mình không cao lên được nữa.
Cô phải uống thêm nhiều sữa mới được.
Cô nghĩ đến những chuyện lan man đó, nhưng phần lớn tâm trí vẫn bị Tạ Phản kiềm chế chặt chẽ, mặt cô ngày càng nóng. Cô thực sự không có can đảm đối diện với anh nữa, cúi đầu xuống.
Năm đó cô thấp hơn Tạ Phản gần ba mươi centimet, đỉnh đầu cô còn chưa tới cằm anh, tầm mắt cô chỉ có thể thấy cổ và yết hầu vô cùng nổi bật dưới lớp da mỏng manh ở cổ.
Khi anh nói chuyện, yết hầu sẽ rung động rõ rệt.
“Lần sau sẽ tiến bộ hơn nhiều.” Anh nói.
Tim Tô Y Man run lên.
Có phải anh đang khích lệ cô không?
Nhưng nghe kỹ lại không giống, cô luôn cảm thấy giọng điệu anh pha chút cợt nhả, bỡn cợt.
Tô Y Man không biết làm cách nào để nói chuyện với anh một cách bình thường, cả người bị sự căng thẳng bao vây, nhát gan một cách bài bản.
Mãi đến khi Tạ Phản quay người rời đi cô mới chợt nhớ ra một chuyện, gọi anh: “Tạ Phản!”
Tạ Phản không đi tiếp, quay nửa người lại, kiên nhẫn đợi cô nói.
Trái tim thiếu nữ của cô đập thình thịch dữ dội nhưng cuối cùng cô cũng không để bản thân mình lắp bắp nữa: “Chiếc mũ bạn anh đưa cho em để che nắng lần trước là của anh phải không, anh đợi một chút, em về lớp lấy trả anh.”
Cứ như vậy cô lại có cơ hội ở riêng với Tạ Phản rồi.
Nhưng giây tiếp theo, cô nghe Tạ Phản nói: “Không cần trả, tặng em rồi.”