Chương 065
Phản ứng hóa học, hay còn gọi là chemistry. Thuật ngữ này dùng để chỉ sự hòa hợp hoặc khả năng tương tác, tung hứng giữa các nhân vật trong một bộ phim. Trong bối cảnh vô vàn bộ phim đổ bộ như hiện nay, có thể nói đây là một trong những yếu tố quan trọng quyết định sự thành bại của tác phẩm.
"Kẻ điên" vốn dĩ không có chemistry tốt. Một Yoon Tae Oh lạnh lùng, tàn nhẫn với hình ảnh nặng nề và một nhân vật chính Beta mảnh mai như Choi Hyun Jin. Chẳng phải đó là một mô-típ quá đỗi tầm thường và quen thuộc mà ta có thể bắt gặp ở bất cứ đâu sao? Nó thiếu đi sự đặc biệt độc nhất vô nhị.
Thế nhưng, ngay lúc này. Phản ứng giữa họ dường như đã khác.
"T-tôi gần như là trụ cột gia đình, còn phải nuôi em trai nên không thể nghỉ việc dù chỉ một ngày... Bằng mọi giá, tôi sẽ bồi thường ạ...!"
"Bồi thường là đương nhiên, nhưng làm sai thì cũng phải chịu phạt chứ không phải sao. Lại còn dám lái xe không bằng lái."
"Nhưng mà... khoan đã! Anh gì ơi!"
Choi Hyun Jin vừa khóc lóc vừa bám lấy Yoon Tae Oh. Nhìn Choi Hyun Jin như vậy, Yoon Tae Oh thản nhiên lấy điện thoại ra.
"Vâng, ở đây có tai nạn ạ. Phiền các anh đến nhanh cho. Địa chỉ là...."
Sự kháng cự của Choi Hyun Jin khi định giật lấy chiếc điện thoại trên tay Yoon Tae Oh là không đủ. Đối thủ lại là cái gã thô lỗ kia nên điều này cũng là dễ hiểu. Ngay khi Yoon Tae Oh gọi điện, cơ thể Choi Hyun Jin nhanh chóng đổ sụp xuống sàn nhà. Sau đó, cậu ta trưng ra bộ mặt thẫn thờ như thể vừa mất cả thế giới. Cái tên điên này, dù có thế nào đi nữa, gã định báo cảnh sát thật đấy à...? Khoan đã, tôi cũng không thể cứ đứng đây nhìn được, phải gọi cho bên bảo hiểm thôi.
"Cậu không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"
Tôi tiến lại gần và hỏi han Choi Hyun Jin, người đang ngồi bệt dưới đất với gương mặt lem luốc nước mắt. Một bên mui xe đã bị móp méo thảm hại vì cú đâm mạnh, nên cơ thể cậu ta chắc chắn sẽ có vấn đề. Có lẽ lúc này do cú sốc tai nạn nên cậu ta chưa kịp nhận ra thôi.
"T-tôi bị bắt đi thật sao...?"
"Chuyện đó... tôi cũng không rõ lắm...."
'Tôi mới đi làm được hai ngày thôi mà', 'Nhà ở cũng là do cửa hàng thuê cho nữa', 'Cứ thế này là tôi phải đi tù sao?'... Những lời nói ấy cứ thốt ra từ miệng Choi Hyun Jin như thể đang lẩm bẩm một mình. Cứ mỗi câu nói ra, nước mắt lại trào ra lã chã như thể cậu ta vừa thức tỉnh trước thực tại mù mịt, khiến lòng tôi cũng không khỏi mủi lòng.
"Làm sai rành rành ra đó mà không hiểu sao còn ngồi khóc được. Đã vậy còn không có bằng lái."
Tội lỗi hoàn toàn thuộc về phía Choi Hyun Jin, điều đó không sai.
"Lại đây, Thư ký Kim. Cậu đứng đó làm gì."
Thế nhưng khi thấy Yoon Tae Oh đối xử tàn nhẫn quá mức, tôi bỗng có cảm giác gã mới chính là kẻ phản diện. Tuy vậy, trong lòng tôi vẫn... cảm thấy một sự khó chịu không rõ nguyên do. Cái cảm giác vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm này rốt cuộc là gì chứ.
"Ngài... báo cảnh sát thật sao ạ?"
"Đó chẳng phải là chuyện đương nhiên sao."
Nghe tiếng gã gọi, tôi tiến lại gần và hỏi khẽ, Yoon Tae Oh thản nhiên đáp lại. Hóa ra ngài... cũng biết mượn đến sức mạnh của công quyền cơ đấy. Tôi cứ tưởng lúc nào ngài cũng giải quyết bằng cách cho người ta vào thùng phi rồi ném xuống biển chứ.
"Dù vậy thì... hơi quá... ."
Khách quan mà nói, cách xử lý của Yoon Tae Oh là đúng. Nếu gã không làm vậy, có khi chính tôi cũng phải đứng ra giải quyết như thế. Thế nhưng, nếu đối phương là Choi Hyun Jin thì câu chuyện lại hoàn toàn khác. Không phải ai khác, mà lại là một Alpha tống chính người bạn đời tương lai của mình vào đồn cảnh sát sao...? Đây chẳng phải là cốt truyện không thể nào thăng hoa thành lãng mạn được hay sao.
"Đến rồi đấy."
Cảnh sát nước mình thật đáng nể. Chưa đầy năm phút sau khi báo án, xe cảnh sát và xe cứu thương đã có mặt. Và còn đáng nể hơn nữa chính là bên bảo hiểm. Tôi vừa gọi điện sau khi Yoon Tae Oh báo cảnh sát, vậy mà xe của bên bảo hiểm đã dẫn đầu đoàn lao tới. Quả nhiên, tiền bạc là nhất.
"Ôi chao, sao xe lại thành ra thế này... Quý khách không bị thương chứ? Chiếc xe này có khi phải thanh lý luôn đấy."
Nhân viên bảo hiểm thông báo tình trạng xe với vẻ mặt như vừa chứng kiến một cảnh tượng kinh khủng. Nhìn sơ qua cũng thấy xe đã nát bét một nửa, không thể sửa chữa để dùng lại được nữa. Và nếu tôi đưa chiếc xe đã sửa sang lại cho Yoon Tae Oh, có lẽ chính tôi sẽ là người bị gã 'thanh lý'.
"Ai là người cầm lái ạ?"
Cảnh sát đến ngay sau đó cũng kiểm tra hiện trường và tìm kiếm người lái xe. Ngay cả lối vào nhà hàng cũng bị hư hỏng thảm hại, có vẻ thiệt hại không hề nhỏ. Choi Hyun Jin vốn đang ngồi bệt dưới đất, chẳng biết từ lúc nào đã co rúm người đứng ở một góc đằng xa, đầu cúi gầm như muốn đâm mặt xuống đất. Dù đứng xa nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ sự dao động của cậu ta trước giọng nói của cảnh sát.
"Tôi."
Nếu bảo không thấy tội nghiệp thì là nói dối. Thế nhưng, cảm xúc của tôi cũng chỉ dừng lại ở đó. Dù sao thì người gây ra chuyện cũng là Choi Hyun Jin. Nhưng có lẽ, tôi mới là kẻ đang suy nghĩ quá ích kỷ chăng. ...Khi nhìn thấy Yoon Tae Oh có hành động bộc phát như vậy.
"giám đốc ...?"
"Đúng vậy không, Thư ký Baek?"
Gã nói dối với một gương mặt cực kỳ kỳ lạ. Gã ép buộc tôi cũng phải đồng tình với mình. Đương nhiên, tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là gật đầu cái rụp. ...Dù nhìn kiểu gì, biểu cảm của Yoon Tae Oh... cũng thật kỳ lạ. Đó là vẻ mặt tôi dường như đã từng thấy ở đâu đó rồi...?
"Phía bên kia là bệnh nhân, hãy đưa cậu ta đến bệnh viện đi."
Phía bên kia, chính là Choi Hyun Jin. Có vẻ cậu ta cũng không hiểu nổi tình huống đang diễn ra, liền đưa ánh mắt bàng hoàng nhìn tôi và Yoon Tae Oh. Dù vậy, cậu ta vẫn không hề kháng cự mà lặng lẽ đi theo nhân viên cấp cứu lên xe cứu thương.
"Cậu tự lo liệu đi, Thư ký Kim."
"...À, vâng."
Cái sự 'lo liệu' mà gã nói, có lẽ là dành cho người vừa mới từ trong quán chạy ra. Chắc là gã muốn tôi đưa cho chủ nhà hàng một khoản tiền thích đáng để dàn xếp ổn thỏa.
Quả nhiên, tôi đã không lầm. Cái cảm giác khó chịu len lỏi trong góc khuất của tâm hồn. Thái độ của Yoon Tae Oh vừa xa lạ lại vừa quen thuộc. Có lẽ nó chính là về tình huống lúc này.
Đến tận bây giờ tôi mới thực sự nhận ra. Một Yoon Tae Oh vốn chẳng bao giờ ban phát sự tử tế cho bất kỳ ai lại tỏ ra khá bao dung với 'Choi Hyun Jin'. Và rồi... tôi cũng nhận ra sự tử tế đó đôi khi cũng giống với thái độ mà gã dành cho tôi. Đáng tiếc thay, đối tượng nhận được sự tử tế ấy giờ đây sẽ hoàn toàn là Choi Hyun Jin. Tôi phải khẳng định điều đó qua thái độ vừa rồi của Yoon Tae Oh. Rằng họ, dù có gặp nhau trong hình hài nào đi chăng nữa, thì cuối cùng... cũng sẽ yêu nhau mà thôi.
"Ngài về nghỉ trước đi ạ, giám đốc ."
Tôi dùng móng tay cào nhẹ để gỡ bỏ miếng băng cá nhân vẫn đang dính bết vào lòng bàn tay.
"Chiếc xe thì cứ xử lý theo bảo hiểm là được, còn khoản tiền thỏa thuận riêng với chủ nhà hàng là... ."
"Thư ký Kim chắc là đã làm tốt rồi."
Tôi dừng báo cáo trước hành động xua tay của Yoon Tae Oh. Dù tôi đã làm tốt thật, nhưng kết thúc bằng một khoản tiền không hề nhỏ. Thú thật là tâm trạng tôi khi thu dọn hậu quả không được tốt cho lắm. Dù những việc thế này không phải lần một lần hai, nhưng lần này lại thấy tệ hơn hẳn. ...Tôi cũng không rõ lý do tại sao.
"Và tôi có chuyện này cần báo với ngài."
"Nếu không có gì quan trọng thì để sau đi. Tôi hơi mệt."
Chà. Nếu ngài không nghe chuyện này thì người thiệt thòi là ngài đấy nhé? Tôi thì nói cũng được mà không nói cũng chẳng sao.
"Hà... nói đi."
Dường như đọc được bầu không khí quanh tôi, Yoon Tae Oh đưa mắt nhìn thẳng.
"Cậu Choi Hyun Jin đã bị đuổi việc rồi ạ."
"Đó là ai?"
À, phải rồi. Gã đâu có biết tên Choi Hyun Jin.
"Là cậu nhân viên ở nhà hàng lúc nãy ạ."
"Đuổi việc? Tại sao?"
"Ông chủ đã xem CCTV và biết người lái xe không phải là giám đốc ."
Đó chính là lý do khiến tiền thỏa thuận tăng vọt. Ông ta không truy cứu sâu thêm nhưng đã gây áp lực một cách khéo léo lên chúng tôi – những kẻ đã khai báo gian dối. Và rồi ông ta ra lệnh đuổi khách, bảo rằng không thể để Choi Hyun Jin ở lại cửa hàng của mình được nữa. Mà... không có bằng lái mà dám làm dịch vụ đỗ xe thì đúng là không còn gì để bào chữa.
"...Vậy sao. Chắc cậu ta tự biết cách lo liệu thôi."
"Ngài... định mặc kệ vậy sao ạ...?"
"Đó chẳng phải là chuyện đương nhiên sao. Tôi nghĩ mình đã thể hiện hết lòng tốt có thể rồi."
Lời Yoon Tae Oh thốt ra sau một hồi im lặng là điều tôi không ngờ tới. Thậm chí nó nghe chẳng giống một lời nói dối chút nào. Tôi cứ ngỡ gã sẽ bảo tôi đi đón Choi Hyun Jin về cơ chứ....
"Vậy thì trước tiên để tôi nắm bắt tình hình của cậu ấy... ."
"Đã bảo là thôi đi. Tôi việc gì phải bận tâm đến từng người như thế, công việc đã đủ mệt mỏi lắm rồi."
Trước thái độ thực sự không còn luyến tiếc gì của gã, tôi cũng không thể nói thêm được lời nào nữa. Rốt cuộc cái phản ứng này là sao chứ.
"Vậy ngài nghỉ ngơi sớm đi ạ, giám đốc ."
"Hôm nay cậu không làm cái đó cho tôi à."
"Cái gì cơ ạ...?"
Tôi định quay lưng đi trước phản ứng hững hờ của gã, nhưng rồi phải quay lại khi nghe tiếng gã gọi. Yoon Tae Oh dùng ngón tay gõ nhè nhẹ vào chiếc cà vạt đã được nới lỏng. Khi tôi nhìn gã với vẻ thắc mắc, ánh mắt gã lập tức trở nên sắc lẹm. Đôi lông mày thanh tú cũng nhíu lại trong tích tắc.
"A, a! Chắc hôm nay giám đốc của chúng ta đã mệt lắm rồi... là tại tôi thiếu tinh tế quá. Ôi trời, tôi phải làm cho ngài chứ ạ."
"Làm cho tôi?"
"Không ạ! Đương nhiên... là phải làm rồi."
Tôi là người tháo cà vạt cho ngài, vậy mà tại sao tôi lại phải nói như thể mình đang thèm khát được làm việc đó cho ngài vậy hả. Có lẽ đó là câu trả lời đúng ý gã, gã không hề ngăn cản đôi bàn tay tôi đang nhanh chóng tiến lại gần để tháo cà vạt và kẹp cà vạt cho gã.
"Có nên đi ăn món tẩm bổ thêm lần nữa không nhỉ."
"...Ngài thấy mệt sao ạ?"
"Không. Không phải tôi, mà là Si Eon trông có vẻ như thế đấy."
Ngay khi tôi định rút chiếc cà vạt ra khỏi cổ áo sơ mi, một bàn tay nâng cằm tôi lên khiến ánh mắt tôi phải ngước nhìn. Giọng nói mang đầy vẻ trêu chọc, nhưng ánh mắt đang nhìn thẳng vào tôi lại không hề như thế. Ánh mắt ấy sâu thẳm và nặng nề hơn thường lệ, như muốn đào sâu và soi thấu mọi cảm xúc bên trong tôi. Có lẽ vì vậy, hay vì gã lại gọi tôi bằng cái tên lạ lẫm kia, mà tôi cảm thấy tim mình như rơi xuống vực thẳm.
"...N-ngài nghỉ ngơi đi ạ... tôi xin phép."
Tôi nhanh tay rút cà vạt ra rồi bước đi như chạy trốn. Vào đến phòng mình, tôi khóa chặt cửa lại.
"...Căng thẳng đúng là đáng sợ thật mà... ."
Trái tim vẫn không ngừng đập loạn xạ. Đây đâu phải lần đầu gã gọi tôi là 'Si Eon à'. Việc tháo cà vạt cho gã, hay đối mặt trò chuyện ở khoảng cách gần thế này cũng vậy. Nhưng tại sao, tại sao tim tôi lại đập như muốn nổ tung và cảm giác nóng bừng cứ lan tỏa khắp cơ thể thế này chứ.
Và tại sao... tôi lại nhớ về lần gặp gỡ cuối cùng với Choi Hyun Jin khi nãy. Lúc đó, Yoon Tae Oh – người đã nói dối rằng chính mình cầm lái – và gã của hiện tại liệu có thực sự là cùng một người không? Lúc đó, gã đã nói lời dối trá với một gương mặt thẫn thờ, như một con búp bê bị rút mất linh hồn. Tôi đã từng thấy vẻ mặt đó trước đây. Ở biệt thự, khoảnh khắc gã nói rằng gã không cần tôi....
Giờ đây, trong tôi dấy lên một sự nghi ngờ hợp lý. Phải chăng thế giới này có một sức mạnh cưỡng chế, khiến mọi thứ phải trôi theo dòng chảy của nguyên tác bất kể ai có làm gì đi chăng nữa.... Có thể tạo ra những thay đổi nhỏ, nhưng riêng những mạch truyện chính thì tuyệt đối không thể xoay chuyển, một sức mạnh kiểu như vậy. Sức mạnh... cưỡng chế cảm xúc của Yoon Tae Oh. Nếu vậy thì cuối cùng câu chuyện này sẽ....
Tôi siết chặt chiếc cà vạt của Yoon Tae Oh đang cầm trên tay.