Chương 064
"Nhưng mà cậu nên ăn trông sao cho ngon miệng hơn chút đi chứ. Hôm nay xem cậu ăn dường như không thú vị bằng mọi khi thì phải."
'À, quả nhiên là thế mà.' Đúng là gã không bao giờ ban phát lòng tốt một cách vô cớ. Nhìn ánh mắt Yoon Tae Oh như đang lấp lánh sự mong đợi, trong tôi trào dâng một thôi thúc muốn kết thúc bữa ăn ngay lập tức. Kỳ lạ thay, tôi lại muốn bộc lộ cái tâm tính ương ngạnh chống đối của mình.
"Ăn đi chứ, ăn cho ngon vào."
Thế nhưng sự đời chẳng bao giờ trôi theo ý tôi muốn. Giọng nói vốn dĩ đã trầm của Yoon Tae Oh lại hạ thấp thêm nửa tông, thốt ra một lời nghe như đe dọa. Không, đó chính xác là một lời đe dọa. Một lời đe dọa đầy ma lực có khả năng khơi dậy cả sự thèm ăn vốn không hề tồn tại.
"...Chắc là hàng tự nhiên rồi ạ. Có lẽ vì con bào ngư này lớn nên cảm giác nhai cũng dai giòn hơn chăng...? Thật ra món bào ngư hấp này nếu làm không khéo sẽ rất tanh và khó ăn lắm đấy ạ."
Tôi tự động thốt ra những lời đánh giá về món ăn dù gã không hề yêu cầu. Thế nhưng lượng thức ăn này thực sự là quá nhiều. Sau khi đã giải quyết những món trước đó cộng thêm cả đĩa bào ngư hấp này một mình, tôi thấy no đến mức cảm giác như bào ngư sắp vọt ngược ra khỏi cổ họng. Dù vậy, tôi vẫn ráng nuốt đến miếng cuối cùng rồi nở một nụ cười rạng rỡ cho gã xem. Tất nhiên, giữa những lúc đó tôi không quên múa mép để bồi thêm vài lời nhận xét về món ăn.
"Quả nhiên mua đồ ăn cho Thư ký Kim vẫn là thú vị nhất."
Đúng là một kẻ kỳ quặc. Tại sao gã lại thích nhìn người khác ăn đến thế chứ. Yoon Tae Oh chỉ ăn một lượng nhỏ như chim sẻ, rồi dành thời gian còn lại lâu hơn thế để giám sát cảnh tôi ăn uống. Ngay cả lúc này, dù bản thân chẳng đụng đũa mấy nhưng gã lại trưng ra bộ mặt khá là mãn nguyện.
"Quý khách dùng bữa ngon miệng chứ ạ? Món tráng miệng, ơ... ơ kìa!"
Có lẽ vì đây là một nhà hàng vắng khách chăng. Choi Hyun Jin, người nãy giờ vẫn quan sát chúng tôi từ xa, vừa thấy chúng tôi kết thúc bữa ăn liền cầm thứ gì đó nhanh chân tiến lại gần. Thế nhưng chỉ trong tích tắc, bước chân của cậu ta bỗng trở nên lảo đảo khi tiến đến gần bàn.
"giám đốc ...!"
Cơ thể đang đổ rạp xuống của Choi Hyun Jin may mắn thay đã không va chạm với sàn nhà. Dù tiếng 'choảng' vang lên cùng với những mảnh vỡ của đĩa và ly mà cậu ta cầm trên tay văng tung tóe khắp nơi, nhưng đã có bàn tay của Yoon Tae Oh kịp thời đỡ lấy thân người cậu ta.
"Cảm ơn, cảm ơn anh ạ...."
'Tại sao cứ mỗi lần xuất hiện là cậu ta lại kéo theo tai nạn sự cố thế này nhỉ.' Tôi biết đó là thiết lập nhân vật nằm ngoài ý muốn của cậu ta, nhưng đó cũng quả là một năng lực đáng nể.
"Ngài không sao chứ ạ? Áo của giám đốc ... ."
Lần này tình hình có vẻ tệ hơn một chút. Tuy Choi Hyun Jin bình an vô sự nhưng trên áo của Yoon Tae Oh lại dính đầy một loại chất lỏng không xác định. Chính là trên bộ âu phục của một kẻ vốn không chấp nhận nổi dù chỉ là một hạt bụi vương vào đấy.
"Hà... đúng là đủ thứ chuyện."
"Tôi xin lỗi. Tôi thực sự... thực sự xin lỗi anh. Phải làm sao bây giờ đây...."
Theo thói quen, tôi định tiến lại gần đưa khăn tay cho Yoon Tae Oh nhưng rồi khựng lại. Choi Hyun Jin đã nhanh hơn tôi một bước. Cậu ta vội vã dùng tạp dề của mình tới tấp lau đi những vệt nước trên áo gã. ...Cái gì thế này. Vốn dĩ đó là việc của tôi mà.
Thế nhưng nỗ lực đó cũng thành công cốc, nhìn kiểu gì thì bộ áo đó cũng không thể cứu vãn nổi nữa. Những vệt nước chỉ để lại dấu vết đậm màu hơn chứ không hề có dấu hiệu mờ đi, khiến Choi Hyun Jin lộ rõ vẻ hoảng loạn.
"Thôi đi. Được rồi nên tránh ra xa một chút đi."
"Nhưng mà, để tôi lau thêm chút nữa xem sao...."
"Khó chịu lắm nên tôi bảo thôi đi."
"Dạ? ...Gì cơ, khó chịu sao...?"
Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không mà không khí bỗng chốc trở nên đáng sợ.
"N-này, từ nãy đến giờ anh hơi quá lời rồi đấy nhé!"
"Tôi nghĩ một người cứ lặp đi lặp lại những lỗi lầm nực cười từ lần trước đến giờ không có tư cách để nói câu đó đâu."
"...Chuyện đó tôi đã xin lỗi rồi cơ mà, có nhất thiết phải đến mức đó không...!"
'Trở nên đáng sợ thật rồi kìa.' Trước cách nói chuyện kiêu ngạo đặc trưng của Yoon Tae Oh, Choi Hyun Jin dường như đã bốc hỏa, còn Yoon Tae Oh thì có vẻ sự khó chịu càng tăng thêm trước thái độ đó của Choi Hyun Jin. Nghĩ rằng cứ thế này thì kiểu gì cũng có chuyện không hay xảy ra, tôi liền lách vào giữa hai người họ, đứng đối diện với Choi Hyun Jin – người mà ít ra tôi còn có thể can ngăn được.
"Cậu có bị thương ở đâu không? Chúng tôi không sao đâu nên cậu cứ đi làm việc tiếp đi."
"Nhưng mà, làm sao có thể... ."
Gương mặt trắng bệch giờ đã đỏ bừng lên vì giận. Trông cậu ta cứ như một chú chó nhỏ không biết tự lượng sức mình vậy. Hình ảnh Choi Hyun Jin đối đầu với Yoon Tae Oh chính xác là như thế. Cậu ta vẫn chưa nguôi giận mà cứ phập phồng cánh mũi thở hồng hộc.
"Chúng ta đi thôi. Ăn xong rồi còn gì."
Yoon Tae Oh dường như cũng không để tâm thật, gã là người dời bước trước.
"Chờ một chút đã!"
Tôi chỉ mong mọi chuyện kết thúc ở đó, nhưng Choi Hyun Jin lại một lần nữa nắm lấy cánh tay của Yoon Tae Oh để giữ gã lại.
"Hà."
Sự kiên nhẫn của cái gã tính tình tồi tệ này chắc sắp chạm đáy rồi. Yoon Tae Oh thở hắt ra một hơi rồi xoay người lại.
"...Tôi thực sự xin lỗi. Về việc làm hỏng áo của anh... ."
Một lời nói ngoài dự tính thốt ra. Tôi cứ ngỡ cậu ta sẽ tiếp tục lớn tiếng tranh cãi về thái độ của Yoon Tae Oh cho đến cùng, nhưng Choi Hyun Jin lại đưa ra một lời xin lỗi mang cảm giác vô cùng chân thành.
"...Biết rồi. Cho nên cứ thế mà thôi đi."
Và Yoon Tae Oh, đã có một cách xử lý lạ lẫm. Gã đã bao giờ khoan dung với ai như thế chưa nhỉ? Lại có thể dễ dàng tha thứ và bỏ qua cho một người có thái độ xấc xược với mình, một người làm hỏng áo mình như vậy sao. 'Quả nhiên là mối quan hệ không thể tránh khỏi giữa hai người họ mà.' Trong khoảnh khắc ánh mắt hai người họ đan xen, dường như có một sự giao cảm tâm hồn nào đó mà tôi không thể gọi tên đang diễn ra.
"Đưa xe ra đây cho tôi."
"Chờ tôi một lát... !"
Sau khi thanh toán, Choi Hyun Jin chạy đi nhanh như một cơn gió. Cậu ta lại khoác lên mình chiếc áo vest xanh lá và chiếc mũ. Chà... chắc đó là đồng phục khi làm dịch vụ đỗ xe chăng. Hình ảnh cậu ta không quên mang đầy đủ trang phục nhìn qua mắt tôi cũng thấy có chút đáng yêu.
"giám đốc ... ngài thực sự không sao chứ ạ...?"
"Không sao thì làm gì được đây. Chỉ là tai nạn đơn thuần thôi mà."
'Tai nạn đơn thuần...?' Có lần Yoon Tae Oh từng ngồi uống rượu một mình ở sảnh khách sạn. Có một nhân viên đã làm đổ rượu lên áo của gã – người đang ngồi uống loại rượu mạnh với vẻ mặt đầy tâm trạng, và thế là cái ly On the rocks nặng trịch đã được gã giáng thẳng vào đầu người đó. Tuy ngày hôm đó tâm trạng gã đặc biệt tồi tệ, nhưng dù thế nào đi nữa, tại sao một kẻ có nhân tính kiểu đó lại coi chuyện hôm nay là tai nạn đơn thuần và bỏ qua cơ chứ. Thôi thì... dù sao đây cũng là tình huống may mắn vì tôi không phải đứng ra thu dọn hậu quả....
Vúttttt!
Trong lúc chúng tôi đang trao đổi vài câu ngắn ngủi chờ xe, chiếc SUV quen thuộc lao đến như muốn đâm sầm vào. Đó là một chiếc ô tô đang tiến lại gần với tốc độ quá nhanh. Cứ đà này thì va chạm là không thể tránh khỏi. Có thể tránh được không? Hay là khó đây?
"C-cậu đang làm gì... !"
Đó là lúc tôi còn đang do dự chẳng biết phải làm sao. Trong khoảnh khắc mà tôi ngỡ như thời gian đang chậm lại, Yoon Tae Oh đã hành động. Gã tóm lấy cánh tay tôi, kéo mạnh tôi vào lòng gã. Tầm nhìn của tôi bị che khuất cùng với hơi ấm bao trùm lấy toàn bộ cơ thể.
Rầm!
Chẳng biết có phải là phản xạ trước tiếng động lớn hay không, tôi vô thức siết chặt lấy eo của Yoon Tae Oh. Ngay lập tức, đôi bàn tay gã càng kéo mạnh thân thể tôi vào lòng gã hơn. Tôi vùi mặt vào lồng ngực gã một hồi lâu mà chẳng nhìn thấy gì, cho đến khi nhận ra không hề có cơn đau nào ập đến như dự tính.
"Không sao chứ."
"...Vâng, có vẻ là vậy ạ... ."
Cảm nhận được bàn tay đang bao bọc gáy và lưng mình rời ra, tôi mới ngẩng mặt lên.
"Làm gì mà nhát gan thế không biết. Ít ra Thư ký Kim cũng phải giả vờ như muốn bảo vệ tôi một chút chứ."
...Lạ thật. Chẳng lẽ là vì tôi đang đối mặt với gương mặt gã ở khoảng cách gần hơn hẳn mọi khi sao? Hay là do tình huống suýt xảy ra tai nạn vừa rồi? Trái tim tôi cứ đập liên hồi chẳng chịu bình lặng lại.
"N-ngài không bị thương chứ ạ?"
"Đó chẳng phải là điều hiển nhiên sao."
Nhìn gương mặt Yoon Tae Oh đang mỉm cười như thể tôi vừa nói lời nhảm nhí, lồng ngực tôi lại rung lên một nhịp đầy khó chịu. ...Chẳng phải là phạm quy sao. Dù là nhân vật chính đi chăng nữa, Yoon Tae Oh dường như cũng được ưu ái sở hữu mọi thứ quá mức rồi.
"Chắc là sợ hãi lắm đây, mặt đỏ bừng lên hết rồi kìa."
"Không, chuyện đó là... ."
Nếu bảo không sợ thì đúng là nói dối. Nhưng mà... làm sao mặt người ta lại đỏ bừng lên vì sợ được chứ...? Chẳng phải phải là tái mét đi sao...? Nhưng giờ đó không phải là chuyện quan trọng. Bàn tay của Yoon Tae Oh chạm vào gương mặt đang 'đỏ bừng' như lời gã nói. Gã vén tóc mái của tôi lên rồi dùng mu bàn tay và lòng bàn tay liên tục chạm vào trán tôi như để kiểm tra nhiệt độ.
"Hình như cũng hơi sốt nữa."
"Ch-chuyện đó để sau đi, phải xem xe thế nào đã ạ... !"
Tầm mắt tôi vẫn còn cảm thấy ngột ngạt. Khoảng cách giữa chúng tôi quá gần, và tất cả những gì tôi thấy trước mắt chỉ có lồng ngực rắn chắc và gương mặt của Yoon Tae Oh.
"...Vậy thì trước tiên cậu hãy buông tay ra rồi nói chuyện thì tốt hơn đấy."
...Bảo sao tôi cứ thấy nó rắn chắc và thoải mái quá mức. Cơ thể cái tên này là vậy đấy. Tay tôi vẫn đang nắm chặt lấy hông của Yoon Tae Oh một cách đầy lực. Nghe gã nói, tôi vội vàng buông tay và lùi ra xa.
"X-xe, chiếc xe... !"
Đó là lời tôi thốt ra để đánh lạc hướng sự ngượng ngùng, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi thấy chóng mặt. Chiếc SUV đen của Yoon Tae Oh đã đâm sầm một cách thảm hại vào lối vào tòa nhà. Tiếng va chạm xé lòng nghe thấy lúc nãy không phải là ảo giác.
"Chắc chắn có người ở bên trong... !"
Và khi gương mặt của người cầm lái chiếc xe đó hiện lên trong đầu, tôi lại càng cảm thấy choáng váng hơn. Choi Hyun Jin, nam chính Beta của bộ phim này. Người sẽ dẫn dắt toàn bộ câu chuyện đến hồi kết. Nếu người đó chết đi thì chuyện gì sẽ xảy ra cơ chứ...? Thế giới này...? Và cả tôi nữa?! Trong lúc tôi đang định vội vã lao về phía chiếc xe thì cổ tay tôi đã bị Yoon Tae Oh tóm lại.
"Để tôi đi. Cậu cứ đứng yên đó."
Gã cứ thế đẩy tôi lùi về phía sau rồi sải bước dài tiến về phía ghế lái. Cửa xe mở ra, sau một vài âm thanh nhỏ, hình bóng của Yoon Tae Oh lại xuất hiện. Trên tay gã đang xách một thứ gì đó....
"giám đốc ! Ngài làm gì vậy, sao lại túm người ta như thế ạ... !"
Gã đang xách cổ áo sau của Choi Hyun Jin như xách một túi rác vậy, nhưng ơn trời, Choi Hyun Jin trông có vẻ không bị thương tích gì.
"Hức, hức... ."
Thế nhưng bộ dạng cậu ta cũng chẳng khá khẩm gì cho cam. Bị Yoon Tae Oh túm cổ áo, chẳng biết có chuyện gì mà đau khổ đến thế, gương mặt trắng trẻo của cậu ta đã lấm lem vì những giọt nước mắt lã chã rơi không ngừng từ đôi mắt trong veo.
"Làm sai chuyện gì mà còn khóc lóc thế hả."
...Xin lỗi nhé, nhưng lần này tôi đồng tình với ý kiến của Yoon Tae Oh.
"Làm sao, hức... làm sao tôi bồi thường nổi đây... hức... ."
Tại sao cứ mỗi bước đi là cậu ta lại gây ra tai nạn không ngừng nghỉ thế này. Mới nãy tôi còn lo cho sự an nguy của cậu ta, giờ nhìn lại mới thấy đúng là lo hão. Cậu ta là nhân vật chính của bộ phim cơ mà, đâu có dễ chết thế được.... Khoan đã, nhân vật chính thì không chết sao...?
"Sao nào, sao không lớn tiếng như lúc nãy đi. Nào là nói trống không này nọ, cậu giỏi nói lắm cơ mà."
"Tôi s-sai rồi ạ! Thật ra tôi không có bằng lái... hức... ."
Hả...? Không có bằng lái sao...?
"Câu đó đồn cảnh sát sẽ thích nghe lắm đấy nhỉ?"
Thế nhưng có gì đó là lạ. Tại sao khi nghe giọng nói đẫm nước mắt của Choi Hyun Jin, tâm trạng của Yoon Tae Oh dường như... không hề tệ chút nào vậy nhỉ...? Xe của gã đã nát bét rồi cơ mà, tại sao cơ chứ.