Chương 066
Tôi vốn là kiểu người từ bỏ khá nhanh và dễ dàng chấp nhận thực tại hơn người ta tưởng. Cơn thịnh nộ dành cho bộ phim truyền hình "Kẻ điên" mà tôi bắt đầu xem trong sự tức tối đã sớm nhạt phai trước khi phim kịp bước sang tập thứ năm. Kể từ đó, tôi theo dõi nó với một nửa là nghĩa vụ, một nửa là sự thích thú khi chứng kiến những phản hồi tiêu cực rơi xuống vực thẳm.
Và ngay cả khi bị kéo vào thế giới này, tôi cũng không cần quá nhiều thời gian để thích nghi. Tôi thường chấp nhận mọi tình huống một cách dễ dàng đến mức chính mình cũng thấy khó hiểu. Có lẽ đó vừa là ưu điểm, vừa là khuyết điểm của tôi.
"...Làm thế nào mà cậu lại tìm đến tận đây ạ...?"
Tôi lại định kể về Choi Hyun Jin. Có thể nói cậu ta chính là công thần số một khiến tôi lâm vào cái tình cảnh dở khóc dở cười này. Bởi lẽ lý do chính yếu khiến tôi xem bộ phim chết tiệt này chính là vì cậu ta. Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Lý do tôi xem "Kẻ điên" là để xem nó thất bại thảm hại đến mức nào. Còn vì sao tôi lại cầu nguyện cho nó sụp đổ đến thế thì....
"T-tại ở đồn cảnh sát họ bảo là nếu đến đây thì sẽ gặp được các anh ạ...."
"Vâng, ý tôi là, tại sao lại... ."
"Tôi muốn đến để gửi lời cảm ơn tử tế, và còn... ."
Lúc này, bộ dạng của cậu ta thật khiến người ta ái ngại. Trên lưng đeo một chiếc ba lô to như tòa nhà, tay nắm chặt lấy tay đứa em trai, cậu ta tìm đến khu nghỉ dưỡng của chúng tôi. Trên gương mặt hiện rõ đủ mọi cung bậc cảm xúc từ bối rối, ngượng ngùng đến cả sự mặt dày, dường như ngoài lời cảm ơn kia còn có một mục đích khác nữa.
"...Tôi nghe nói ở đây cũng đang tuyển nhân viên ạ... ."
'À! Quả nhiên mục đích là đây sao.' Vì khu nghỉ dưỡng của chúng tôi đang được xây dựng với quy mô lớn nhất trong nước nên cần rất nhiều nhân lực. Chúng tôi không thể tuyển toàn bộ nhân viên từ bên ngoài đảo Jeju nên đã tích cực lên kế hoạch tuyển dụng tại địa phương, nhưng thực tế vẫn chưa đăng thông báo tuyển dụng chính thức. Dù không biết chi tiết nhưng ít nhất theo tôi biết là như vậy.
"Chuyện... chỗ làm cũ đuổi việc cậu không phải do chúng tôi làm đâu ạ."
"Tôi biết ạ. Các anh giúp đỡ tôi như vậy là đã quá đủ rồi, nhưng dù sao tôi cũng thấy áy náy và biết ơn lắm nếu cứ thế mà cho qua. T-tôi chỉ muốn đến chào hỏi một tiếng thôi...."
Mà, thành thật mà nói thì việc cậu ta muốn cảm ơn cũng đúng thôi. Cậu ta đảo mắt nhìn quanh như đang tìm kiếm ai đó.
"Vị giám đốc đó... không có ở đây sao ạ...? Tôi muốn được gặp mặt để chào hỏi một tiếng."
À, không phải tôi mà là Yoon Tae Oh sao...? Hèn gì, tôi thì đã làm được gì đâu chứ. Tôi chỉ làm theo lời gã là đi thỏa thuận với chủ nhà hàng và liên lạc với bên bảo hiểm mà thôi.
"Đi theo tôi."
Trong thoáng chốc tôi cũng có chút đắn đo. Việc để Yoon Tae Oh và Choi Hyun Jin gặp nhau liệu có đúng đắn không? Nhưng câu trả lời đã có ngay lập tức. Nếu giả thuyết của tôi đúng, thì dù có cố chia rẽ họ cũng vô ích, và lại... cũng chẳng có lý do gì để làm thế.
Choi Hyun Jin ở thế giới tôi từng sống tuy đúng là đáng ghét, nhưng lạ thay ở đây tôi lại không thấy như vậy. Cứ như một người khác có cùng gương mặt vậy...? Có lẽ vì thế nên khi nhìn cậu ta, tôi không nảy sinh cảm xúc tiêu cực nào quá lớn. Như đã nói, tôi là người dễ dàng chấp nhận thực tại mà.
"giám đốc , có khách đến tìm ngài ạ."
Đó là thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi sau khi kết thúc cuộc họp sáng. Yoon Tae Oh, người đang kiểm tra tiến độ công việc trên máy tính bảng, đã nhìn Choi Hyun Jin đứng sau lưng tôi khá lâu. Sau đó thấy gã quay lại màn hình máy tính bảng, tôi hiểu rằng gã đã cho phép sự hiện diện của Choi Hyun Jin.
"Vào đi."
Choi Hyun Jin rụt rè tiến vào chỗ đối diện với Yoon Tae Oh. Tôi tách 'cái hạt tiêu' đi cùng cậu ta ra một góc văn phòng rồi đưa bánh kẹo vào tay nó. Đứa nhỏ thấy bánh kẹo là chẳng còn màng đến việc đi theo anh trai nữa, nó đứng cạnh tôi rồi xòe bàn tay nhỏ xíu ra.
"...Gì cơ?"
"Cho em xin thêm một cái nữa ạ."
Cái sinh vật này là gì thế này. Từ lúc xem phim tôi đã thấy nó thật đáng yêu rồi. Nhưng khi đối mặt trực tiếp, em trai của Choi Hyun Jin còn tràn trề sự dễ thương hơn cả tưởng tượng.
"...Đây."
Cái vẻ xinh xắn không tài nào ghét nổi này. Cả Choi Hyun Jin cũng vậy, đúng là nhan sắc của họ tuyệt diệu thật đấy. Tôi đành phải đặt thêm một chiếc bánh nữa vào bàn tay nhỏ như món đồ chơi của nó. Lúc này thằng nhóc mới quẫy đôi chân ngắn ngủn chạy về phía anh trai và đưa một chiếc bánh ra. Chắc là nó lấy một cái cho mình, một cái cho anh trai. Sao lại có thể... đáng yêu đến đau tim thế này nhỉ.
"Có chuyện gì."
Tôi đứng cách họ vài bước chân để quan sát. Dù đã cố gắng hết sức để giữ vẻ mặt thản nhiên như không quan tâm, nhưng càng né tránh ánh mắt tôi lại càng để tâm đến họ nhiều hơn, nên thà rằng cứ nhìn thẳng như vậy có khi lại hay hơn.
"Tôi đến để... nói lời cảm ơn ạ. Số tiền đó chắc hẳn là rất lớn...."
"Đúng là lớn thật."
'Cái tên chẳng biết tốn bao nhiêu kia đang nói nhảm nhí gì vậy.' Mà... đúng là tốn một món tiền lớn thật. Nhưng nếu đối phương là Choi Hyun Jin thì đó cũng là số tiền không đáng bận tâm.
"Vì vậy... tôi sẽ trả lại, số tiền đó."
"Cái gì?"
Lần đầu tiên ánh mắt của Yoon Tae Oh rời khỏi chiếc máy tính bảng. Gã nhìn thẳng vào Choi Hyun Jin như thể vừa nghe thấy một điều không tưởng. Tôi cũng kinh ngạc không kém. Cậu ta bảo sẽ trả... số tiền đó sao...?
"Vì tính cách tôi vốn không thể sống mà nợ nần ai được ạ."
"Không cần thiết phải thế đâu. Như cậu thấy đấy, đối với tôi đó không phải là số tiền lớn."
"Nhưng có thế thì lòng tôi mới nhẹ nhõm được ạ! X-xin hãy để tôi được làm thế... nhé?"
Yoon Tae Oh liếc nhìn tôi. Gì, muốn tôi làm gì...? Tôi nhanh chóng tiến về phía gã, bộ não xoay chuyển với tốc độ cực cao để tìm ra câu trả lời mà Yoon Tae Oh mong muốn.
Cảm thấy tình huống này chỉ có thể có một câu hỏi duy nhất, tôi ghé sát tai gã và khẽ báo cáo số tiền đã thỏa thuận với chủ nhà hàng. Có vẻ đã đúng trọng tâm, Yoon Tae Oh điều chỉnh lại tư thế ngồi ngay ngắn.
"Tôi nghĩ cậu không trả nổi đâu, chắc chắn đấy."
Nghe xong con số tôi vừa nói, Yoon Tae Oh nở một nụ cười ngắn và khẳng định chắc nịch. Giọng điệu đáng ghét nghe như một lời chế nhạo, nhưng đánh giá của gã chắc chắn là chính xác. Chẳng phải cái tên này đã leo lên vị trí này bằng tài xoay tiền đó sao. Một kẻ thính nhạy mùi tiền như quỷ mà đã nói vậy thì có nghĩa là gã chẳng thể bòn rút được gì từ Choi Hyun Jin cả.
"T-tôi trả được mà...!"
"Chà, vậy thì tùy cậu. Cứ làm gì cậu thấy thoải mái."
Lý do gì khiến cậu ta nhất quyết đòi trả số tiền mà người ta bảo không cần phải trả nhỉ? Một sự nghi ngờ thoáng qua, nhưng ý đồ đó đã được làm rõ khi Choi Hyun Jin lại mở lời.
"Nghe nói ở đây... đang tuyển nhân viên ạ. C-chuyện đó... ngài có thể cho tôi làm việc ở đây không ạ...?"
"Nhân viên?"
"G-gì tôi cũng làm được! Tôi làm tốt lắm ạ."
Những gì tôi không biết thì Yoon Tae Oh cũng chẳng thể nào biết được. Gã nhìn tôi đầy thắc mắc. Muốn hỏi xem lời của Choi Hyun Jin là có ý gì. Tôi phải nhanh chóng tìm nội dung liên quan trên máy tính bảng công việc.
"À, bộ phận quản lý phòng vừa mới đăng thông báo tuyển dụng nhân viên ạ."
Dù công việc chính không được ghi rõ nhưng tôi đồ rằng đó là quản lý phòng hoặc dọn dẹp. Trong nguyên tác, Choi Hyun Jin đúng là có vào làm việc tại khu nghỉ dưỡng. Ban đầu là ở sòng bạc... nhưng vì sòng bạc thậm chí còn chưa bắt đầu chuẩn bị khai trương nên có lẽ cậu ta sẽ vào bộ phận quản lý phòng thay thế.
"Nghĩa là, nếu tôi tuyển cậu vào làm, cậu sẽ dùng số tiền kiếm được ở đây để trả nợ cho tôi?"
"Vâng... chuyện là như thế ạ... X-xin ngài hãy giúp tôi với... !"
Choi Hyun Jin có lẽ không phải là nhân vật xảo quyệt. Cậu ta dường như đã dùng chút khôn lỏi của mình để tìm việc làm, nhưng cuối cùng cậu ta không giữ thái độ đó mà thực sự khẩn khoản cầu xin.
"Như ngài thấy đấy, vì tôi còn có em trai nên phải tìm chỗ nào có cung cấp chỗ ở và ăn uống.... Nhưng tôi thực sự làm việc rất chăm chỉ đấy ạ... ?"
"Chà. Để xem nào, những lần tôi chứng kiến cậu phạm lỗi là bao nhiêu lần rồi nhỉ."
'Đúng thế thật.' Một người mà cứ nhấc chân lên là có chuyện xảy ra mà lại bảo làm việc tốt sao. Choi Hyun Jin có lẽ cảm thấy tình thế đang xoay chuyển theo hướng bất lợi cho mình nên không ngừng mở miệng.
"Tôi cũng sẽ trả tiền nợ đều đặn ạ... ."
Cộc, cộc, cộc. Yoon Tae Oh đang cân nhắc. Ngón tay gã gõ nhè nhẹ lên màn hình máy tính bảng.
"Đây là em trai cậu à."
"Vâng... năm nay bé năm tuổi ạ... ."
Chắc là đã luyện tập từ trước rồi sao? Hay là bản tính nó vốn vậy? Đứa trẻ không hề né tránh những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Nó vừa ăn bánh vừa nở một nụ cười rạng rỡ. Cái nụ cười tươi tắn không hề ăn nhập với hoàn cảnh khốn khổ của Choi Hyun Jin lại càng khiến người ta thấy mủi lòng hơn.
"Thư ký Baek, cậu hãy nhắn một tiếng với bộ phận nhân sự đi."
"Vâng, tôi rõ rồi ạ."
Dù sao thì cậu ta cũng mang số mệnh phải vào khu nghỉ dưỡng này. Chỉ là đổi sang một công việc khác và được tuyển dụng sớm hơn một chút mà thôi. Nhờ vào sự giúp đỡ của Yoon Tae Oh. Choi Hyun Jin cũng nhận ra rằng gã đã cho phép mình được làm việc, cậu ta đứng phắt dậy và nắm lấy tay Yoon Tae Oh kéo lại.
"C-cảm ơn ngài! Tôi sẽ làm việc thật chăm chỉ ạ."
"...Đang làm cái gì thế này."
"Tôi cũng sẽ sớm trả hết nợ ạ! Thật lòng cảm ơn ngài... !"
'...Làm trò con bò thật đấy, rõ khổ.' Trong giây lát nhìn vào gương mặt của Choi Hyun Jin, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi. Gương mặt đó lẽ nào là...?
"Cậu về đi, tôi còn bận."
Yoon Tae Oh gạt tay Choi Hyun Jin ra trước. Choi Hyun Jin nắm lấy tay em trai rồi đi theo tôi – người đang dẫn đường ra khỏi phòng.
"Hà, quả thực... anh ấy là một người tốt quá... ."
Thái độ của cậu ta đã thay đổi 180 độ so với lúc mới bước vào phòng. Cứ như một mình cậu ta không giấu nổi cảm xúc phấn khích vậy.
"Khi nghe nói anh ấy đã xử lý chi phí tai nạn giúp, tôi thực sự đã nửa tin nửa ngờ.... Nhưng tôi không ngờ anh ấy lại còn cho tôi công việc như thế này nữa... ."
Tôi không muốn đáp lời cho lắm, nhưng Choi Hyun Jin vừa bước đi vừa líu lo không ngừng.
"Vâng... thế cậu đã nộp đơn ứng tuyển chưa?"
"Vâng, tôi đã nộp trước khi đến đây rồi ạ!"
"Vậy thì bên bộ phận nhân sự sẽ liên lạc riêng với cậu sau. Cậu cứ chờ là được."
"Cảm ơn Thư ký rất nhiều! Vậy hẹn gặp lại sau nhé."
Mưu mẹo mà Choi Hyun Jin dùng hôm nay chỉ là một nước đi nông cạn. Trong tình cảnh không có việc làm, chắc hẳn cậu ta đã phát hiện ra thông báo tuyển dụng của khu nghỉ dưỡng MK. Lại còn đèo bồng thêm đứa em nhỏ nên cung cấp chỗ ở và ăn uống là điều kiện bắt buộc. Nhưng người đã ra tay giúp đỡ mình lại là người của MK, thế nên chắc hẳn cậu ta đã nghĩ đến việc thử lợi dụng một lần xem sao. Vì thực tại trước mắt quá đốn mạt nên cậu ta buộc phải làm bất cứ điều gì có thể.
Thế nhưng khi nhìn bóng lưng Choi Hyun Jin đang xa dần, tôi lại càng chắc chắn thêm một điều. Ánh mắt mà cậu ta dành cho Yoon Tae Oh trong căn phòng lúc nãy. Đó chắc chắn là gương mặt chứa đựng tình cảm. Cái thứ cảm xúc khiến vành tai và đôi má ửng hồng, khiến đôi mắt lấp lánh sự rạng rỡ ấy còn là gì khác nữa chứ. Có lẽ chính cảm giác đó đã dẫn lối cậu ta đến tận đây.
Choi Hyun Jin... đã đem lòng yêu Yoon Tae Oh mất rồi.