Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 114

Chương 113: Lựa chọn của nhân vật chính

Tôi vốn đã biết gã không phải hạng người tầm thường. Ngẫm lại, từ lần đầu xuất hiện ở Namhae cho đến những cuộc gặp gỡ liên tiếp sau đó, cả lời nói, biểu cảm lẫn bầu không khí quanh gã đều chỉ đem lại cảm giác lợn gợn. Những sự khó chịu nhỏ nhặt mà khi đối mặt hàng ngày tôi chưa kịp nhận ra, giờ đây khi xâu chuỗi lại mới thấy chúng tích tụ thành một sự bất an lớn đến lạ thường. Đó là lý do tôi từng muốn rũ bỏ gã để chạy trốn, nhưng rồi sự xuất hiện của Yoon Tae Oh cùng lúc với việc gã biến mất đã khiến điều đó không còn cần thiết. Gã đã biến mất không dấu vết.

Vậy mà gã lại xuất hiện ở đây một lần nữa.

"...Làm sao anh biết được? Cả địa chỉ nhà lẫn tên của tôi."

"Chúng ta không nên nhìn mặt nhau rồi mới nói chuyện sao? Cậu cứ thế này làm tôi tổn thương đấy...."

Nghe giọng điệu thản nhiên ấy, tôi lại càng không muốn mở cửa. Tình cảnh này khiến tôi hối hận vô cùng, giá mà lúc nãy giữ Kang Seok Ho lại thì tốt biết mấy. Nhưng chẳng ai ngờ được gã lại tiếp cận một cách khả nghi thế này, nên cũng đành chịu thôi.

"Tôi biết cậu đang lo lắng điều gì, nhưng như đã nói, hãy nhớ rằng tôi hoàn toàn không có ý định bắt cóc hay gì cả. Nếu muốn làm thế, chẳng phải tôi đã làm từ lâu khi cậu chỉ có một mình rồi sao?"

Cứ như thể gã đang đọc được suy nghĩ trong đầu tôi vậy. Tôi vừa thoáng nhớ lại vài lần bị tấn công và bắt cóc trước đó. Việc tôi dùng vũ lực để chế ngự gã là điều không hề dễ dàng. Huống hồ nếu đối phương là một Alpha thì lại càng không. Nhưng thật kỳ quái, tôi lại có cảm giác lời gã nói không phải là dối trá. Dù gã chẳng có điểm nào đáng để tin tưởng cả.

Sau hồi lâu do dự, cuối cùng tôi cũng mở cửa. Dù đang đứng bên trong bức tường kiên cố như pháo đài, tôi vẫn cảm thấy mình như không còn lựa chọn nào khác. Gã đối mặt với tôi bằng vẻ mặt thong dong như thể đã biết trước điều này. Gương mặt vốn dĩ luôn mờ nhạt trong ký ức dù gặp gỡ thường xuyên, giờ đây mới hiện lên rõ rệt. Đó không phải là một gương mặt tầm thường, sao tôi có thể quên được cơ chứ.

"Chào cậu."

"Giải thích đi. Anh đến đây có việc gì, và làm sao anh biết đến tận chỗ này."

"Ái chà. Cậu đúng là kiểu người tuyệt tình thật đấy nhỉ?"

Đối phương vẫn giữ thái độ cợt nhả, nhưng tâm trạng tôi khi tiếp nhận điều đó chẳng hề vui vẻ chút nào. Gã vẫn giữ đúng lời hứa không làm gì quá phận, cứ đứng yên một chỗ với hai tay đút túi quần, không hề nhúc nhích.

"Tôi hỏi là làm sao anh biết tên và nơi ở của tôi?"

"Cậu đã suy nghĩ chưa? Về lời đề nghị tôi có thể đưa cậu đến một nơi xa hơn ấy."

Tôi cảm thấy phát cáu khi cả hai cứ chỉ nói điều mình muốn nói. Gã dường như hoàn toàn không có ý định giải đáp thắc mắc của tôi. Tôi cần phải cắt ngang những câu hỏi chẳng thể gọi là đối thoại này.

"Tôi không cần."

"Tại sao? Vì cuối cùng câu chuyện này sẽ kết thúc bằng một đoạn kết hạnh phúc giữa cậu và Yoon Tae Oh sao?"

...Cái gì cơ...? Những lời gã nói khiến tôi cứng họng. Nội dung đó gây sốc đến mức ấy. Dù có thể đó chỉ là một cách diễn đạt ẩn dụ, nhưng gã nói như thể biết rõ bí mật của thế giới này. Có lẽ vì vậy mà tôi chưa kịp thốt ra câu hỏi làm sao gã biết về mối quan hệ của chúng tôi.

"Vì có vẻ như cái kết cục đã được định sẵn đã hoàn toàn thay đổi sao?"

Chắc chắn rồi. Gã cũng biết thế giới này không phải là thực tại.

"À, đừng nhìn tôi như vậy. Thế giới này nơi cậu bước sang không phải là giả dối đâu. Chỉ là... nó có một tiêu chuẩn hơi khác một chút mà thôi."

Và gã còn biết cả việc tôi không phải là người của nơi này nữa.

"...Anh là ai?"

"Chà. Có lẽ cứ coi tôi là một kẻ đang hơi bực bội vì bị thua cá cược đi? Nhưng điều cậu nên hỏi không phải là tôi là ai đâu."

Thật hỗn loạn. Giữa lúc cuộc sống dưới danh nghĩa 'Baek Si Eon' đã trở nên quen thuộc như chính bản thân mình, gã đàn ông này lại xuất hiện. Một kẻ biết rõ những chuyện mà tôi chưa từng kể với ai, gã rốt cuộc là thứ gì? Không biết gã muốn tôi hỏi điều gì, tôi đành im lặng.

"Chẳng phải luôn có điều cậu thắc mắc sao. Mau hỏi đi."

Đối phương nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh đầy mong chờ. Một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu tôi trước gợi ý của gã.

"...Có phải, đây là kết thúc không?"

Gã đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng như thể câu hỏi của tôi đã đúng hướng. Tôi không hề phán xét xem gã có phải là đối tượng thích hợp để đặt ra câu hỏi đó hay không. Chỉ là miệng tôi tự động mở ra như bị bỏ bùa mê.

"Chúc mừng nhé. Kết cục đã thay đổi rồi. Cốt truyện tưởng chừng tuyệt đối không thể xoay chuyển đã đi chệch hướng. Và đúng là nó sắp kết thúc rồi. Đúng như cậu hằng mong muốn, lần này cậu chính là nhân vật chính."

Đó chắc chắn là những lời khó lòng tin được, nhưng việc tiếp nhận chúng lại dễ dàng đến lạ lùng. Khoảnh khắc nghe câu trả lời của gã, một sự nhẹ nhõm nảy nở trong lòng tôi. Hơn nữa, nếu gã đã biết cả những nội dung ẩn giấu như vậy, thân phận của gã chắc chắn không hề tầm thường.

"Một thư ký Omega che giấu thân phận lại đem lòng yêu vị Alpha nhân vật chính, kẻ đã thay đổi cả định mệnh đã an bài sao.... Một câu chuyện khá hợp lý đấy chứ. Coi như phần kết thì cũng không tệ, phải không? Tôi cứ ngỡ Choi Hyun Jin sẽ thắng cơ, thật là bất ngờ quá đi mất."

Gã thao thao bất tuyệt về quãng thời gian của tôi với vẻ khá thích thú. Cứ như thể gã đã lén lút quan sát tường tận cuộc đời tôi từ một nơi nào đó vậy.

"...Phải chăng anh cũng...?"

Khi thừa nhận gã là một người đặc biệt, tôi bắt đầu suy nghĩ theo một khía cạnh khác. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là liệu gã có phải là người giống như tôi không. Một người từ một dòng thời gian khác xuyên không đến thế giới này. Chính vì vậy, cũng giống như tôi đã xem Kẻ điên qua phim truyền hình, gã cũng biết rõ quãng thời gian tôi đã trải qua ở thế giới này.

"Cậu muốn nghĩ sao cũng được. Nhưng lần này câu hỏi lại sai rồi. Chắc chắn vẫn còn điều cậu phải hỏi chứ?"

Cảm giác như đang chơi trò đố chữ vậy. Gã vẫn giữ thái độ chỉ mở miệng nói về những phần mà gã muốn trả lời. Vì có quá nhiều điều thắc mắc nên tôi không thể dễ dàng nghĩ ra câu hỏi tiếp theo.

"Nếu kết cục diễn ra như thế này, cậu sẽ ra sao? Thế giới này sẽ thế nào?"

"À...."

"Sao cậu có thể chỉ vui mừng vì nó kết thúc thôi chứ. Điều quan trọng là cái này cơ mà."

Phải rồi. Chẳng phải tôi vẫn luôn tự hỏi sao. Câu hỏi về việc thế giới đã đi đến hồi kết hoàn toàn này sẽ trở nên như thế nào. Tôi đã bao nhiêu lần một mình trăn trở với câu hỏi liệu bản thân mình sẽ ra sao. Thế nhưng, tôi vốn dĩ luôn chỉ hình dung về cái kết của Yoon Tae Oh và Choi Hyun Jin, mà chưa từng nghĩ về kết cục của chính mình - người đã thay thế vị trí của Choi Hyun Jin.

"V-vậy chuyện gì sẽ xảy ra...?"

Đối phương không trả lời ngay mà dường như đang tận hưởng phản ứng của tôi. Ánh mắt gã dán chặt vào tôi, và khi gã càng kéo dài thời gian, sự căng thẳng trong tôi lại càng dâng cao.

Cho đến khi lòng kiên nhẫn của tôi dường như sắp cạn kiệt, sự im lặng mới bị phá vỡ. Gã cười phá lên một hồi lâu như kẻ điên.

"Ha... Kết cục thế này cũng không tệ đâu. Thú vị thật đấy...."

"Rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy."

Nhìn đối phương đang tự vui vẻ một mình, cơn giận trong tôi bốc lên ngùn ngụt.

"Cậu hãy tự mình lựa chọn đi. Dù sao cậu cũng là nhân vật chính đã đi đến được hồi kết, nên ít nhất tôi cũng phải cho cậu tư cách để lựa chọn tương lai chứ."

Nhưng giọng nói tiếp theo của gã không còn chút vẻ cợt nhả nào nữa. Ngược lại, những lời gã thốt ra bằng chất giọng vô cùng nặng nề khiến tôi thật khó lòng tiếp nhận ngay được.

Rốt cuộc... gã đang lảm nhảm cái quái gì vậy, ngay bây giờ....

❖ ❖ ❖

Tôi luôn là một diễn viên phụ. Dù đã xuất hiện trong vô số bộ phim truyền hình, nhưng vị trí nhân vật chính chưa bao giờ thuộc về tôi. Cả ngoại hình lẫn khả năng diễn xuất của tôi đều ở mức mập mờ. Tôi không sở hữu vẻ ngoài xuất chúng như ai đó, cũng không có kỹ năng diễn xuất đủ để khiến ngoại hình trở nên vô dụng.

Thế rồi vận may đã tìm đến với tôi. Tôi được chọn vào vai chính trong một bộ phim mà bất kỳ ai cũng thèm muốn. Chỉ cần nhìn vào đội ngũ sản xuất và những diễn viên chính đã được xác định trước đó, ai cũng biết chắc chắn bộ phim sẽ thành công rực rỡ. Tôi cũng ngập tràn kỳ vọng rằng mình có thể đứng trong ánh hào quang của sự thành công đó. Vì không muốn bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này, tôi đã đọc kịch bản đến mức sờn cũ.

Thế nhưng quả nhiên vận may không ở lại với tôi lâu. Ngay trước khi bắt đầu quay phim, tôi đã bị cướp mất vai chính. Vì đó là một diễn viên danh tiếng của một công ty quản lý lớn nên tôi thậm chí không thể lên tiếng phản đối.

Tôi thấy uất ức. Tôi thấy phẫn nộ. Rốt cuộc người đó diễn giỏi đến mức nào mà lại cướp đi vị trí của tôi cơ chứ. Vai diễn mà tôi đánh mất chính là ‘Choi Hyun Jin’. Với tâm trạng hằn học đó, tôi đã theo dõi từng tập của Kẻ điên không bỏ sót một giây nào.

Nếu phải tóm gọn cảm xúc khi xem phim bằng một câu, thì đó chính là sự hụt hẫng. Vai diễn ‘Choi Hyun Jin’ ấy cứ như thể là một nhân vật được tạo ra dành riêng cho người đó vậy. Áp đảo đến mức tôi cảm thấy không ai có thể hợp với vai đó hơn thế được nữa. Thậm chí tôi còn nghĩ rằng việc đoàn phim từng chọn tôi trước đó quả thực là một sai lầm. Dù bị cướp mất vai, nhưng gạt chuyện đó sang một bên, đó là một thất bại hoàn toàn.

Còn một lý do nữa cho sự hụt hẫng ấy. Tác phẩm nhận được muôn vàn kỳ vọng đó đã rơi xuống vực thẳm ngay cả trước khi Choi Hyun Jin xuất hiện. Tôi thậm chí còn cảm thấy có lỗi vì thâm tâm mình từng ích kỷ mong cho nó thất bại. Cùng với tỷ lệ người xem tụt dốc không phanh, khi bộ phim đi đến những chặng cuối, tôi đã quên sạch cả cơn giận lúc bắt đầu mà theo dõi phim với lòng trắc ẩn. Tôi còn cảm thấy nhẹ nhõm và tự nhủ rằng thật may mắn khi mình đã không tham gia Kẻ điên.

Cuộc sống khi đó của một diễn viên phụ không tốt cũng chẳng xấu. Đó là một cuộc đời bình yên vừa đủ, và cũng gặp những áp lực vừa đủ. Một nhịp sống bình thường không thiếu thốn cũng chẳng dư thừa. Dù chưa từng nếm trải thành công rực rỡ, nhưng có lẽ như vậy cũng đã là đủ rồi. Vì cuộc đời vốn dĩ luôn là như vậy mà.

"Có lẽ tôi đã chọn sai thực đơn rồi."

"Dạ...?"

"Vì lâu rồi em mới về Hàn Quốc nên tôi đã mua đồ ăn Hàn về đấy."

"A... không đâu ạ. Ngon lắm."

Yoon Tae Oh ngừng cả việc ăn uống để nhìn tôi. Thực ra cho đến tận lúc nãy, tôi còn quên mất là mình đang ăn cơm vì mải đắm chìm trong suy nghĩ. Tôi hoàn toàn không có cảm giác ngon miệng, nhưng khi nhìn thấy gương mặt Yoon Tae Oh đầy vẻ lo lắng, tôi đành phải gượng ép tiếp tục bữa ăn.

"Đã có chuyện gì xảy ra sao?"

"Chuyện gì đâu ạ.... Chỉ là tôi thấy hơi mệt thôi. Hôm nay chúng ta vừa mới về mà. Hình như anh có việc gấp, ở công ty không có chuyện gì chứ?"

Lòng tôi đầy rẫy nỗi lo âu, nhưng đó không phải là chuyện có thể tâm sự với Yoon Tae Oh. Vì đó là kiểu chuyện mà anh khó lòng giúp đỡ được. Tôi chỉ đành cùng anh ăn tối và trò chuyện về những điều vụn vặt. Không cần thiết phải làm cho khoảng thời gian ở bên anh cũng trở nên hỗn loạn như tâm trí tôi lúc này. Sau khi kết thúc bữa ăn, tôi còn cố tình nán lại trò chuyện thêm một hồi lâu nữa.

"Tôi phải đi ngủ đây. Mệt quá rồi."

"Si Eon à, em ổn chứ?"

"...Tất nhiên rồi ạ."

Yoon Tae Oh nắm lấy cổ tay tôi khi tôi đứng dậy định về phòng. Anh luôn là người tràn đầy tự tin, nhưng lúc này không hiểu sao ánh mắt anh lại dao động như thể đang rất bất an. Có lẽ cũng chỉ vì tâm trí tôi đang chao đảo bởi những chuyện khác nên mới cảm thấy như vậy chăng.

"Em dùng phòng kia đi."

"...Phòng bên cạnh sao ạ...? Chỗ đó là...."

"Cứ dùng đi. Dù sao cũng không có ai dùng, lo gì chứ."

Nơi Yoon Tae Oh dẫn tôi tới là căn phòng bên cạnh phòng anh. Đó là một căn phòng rộng lớn ngang ngửa với phòng của Yoon Tae Oh. Vị trí đã nằm ngoài dự đoán, nhưng nội dung trang trí bên trong cũng có gì đó rất lạ lẫm. Cứ như thể chỉ riêng căn phòng này là một thế giới khác chứ không phải là nhà của Yoon Tae Oh, khắp nơi đều là tông màu trắng sáng sủa. Từ những bức tường cho đến cả bộ chăn ga gối đệm.

"Có vẻ như những thứ u ám không hợp với em lắm."

"Anh đã chuẩn bị tất cả những thứ này từ khi nào vậy...."

Tất nhiên không thể nào là do tôi trang trí như vậy được. Dùng bộ chăn ga trắng tinh trong nhà của Yoon Tae Oh sao, đó là một ý tưởng mà tôi thậm chí còn chẳng dám tưởng tượng tới.

"Không phải là tôi bảo em hãy dùng căn phòng này vĩnh viễn đâu."

"À, vâng...."

Vì đang quá lơ đãng nên tôi đã quên mất, anh vẫn chưa hoàn toàn cho phép tôi sống trong ngôi nhà này. Cái gã bần tiện này. Nhưng lúc này tôi không còn đủ sức lực để tranh luận dài dòng về chuyện đó nữa. So với những gì đang ập đến với tôi, chuyện vặt vãnh đó chẳng đáng để tâm.

"Vậy thì nghỉ ngơi đi."

"Này..."

Tôi nắm lấy bắp tay anh khi anh định quay lưng rời đi sau lời chào. Tôi cảm thấy dường như hôm nay không thể cứ thế để anh đi được. Những lời nghe được từ gã đàn ông lạ mặt găm sâu vào lồng ngực, tạo nên những đợt sóng bất an cuộn trào mãnh liệt. Cuộc sống hàng ngày của chúng tôi dường như không có gì thay đổi, nhưng một nỗi sợ hãi rằng tất cả sắp sửa bị đảo lộn đã ập đến. Sự nôn nóng đó đã thôi thúc tôi giữ Yoon Tae Oh lại.

"Sao thế..."

Tôi lao về phía anh khi anh quay lại nhìn mình. Tôi đặt một nụ hôn lên làn môi đang hé mở định nói điều gì đó. Nụ hôn của tôi có phần mang tính tấn công. Bởi lẽ, có lẽ đó là nụ hôn cuối cùng của chúng tôi.

Bình Luận (0)
Comment