Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 113

Chương 112: Kẻ không mời mà tới

"Cà phê này."

"Cảm ơn anh...."

"Chỉ vậy thôi sao?"

"...Anh...."

"Nói lại xem."

"C-cảm ơn anh... anh Tae Oh...."

Tôi từng nghĩ rằng cái danh xưng đó có chết tôi cũng không thốt ra được. Ý tôi là cái tiếng "anh" ấy. Trước đây anh cũng từng bảo tôi gọi như vậy một lần, nhưng khi đó tôi cứ ngỡ anh chỉ đang đùa giỡn. Với một kẻ vốn dĩ luôn là Giám đốc trong mắt tôi, làm sao có thể tự nhiên gọi một tiếng "anh" cho được. Thế nhưng, quả nhiên trước mặt Yoon Tae Oh không có gì là không thể. Ánh mắt sáng quắc cùng bàn tay to lớn mà tôi trộm nghĩ chỉ cần trúng một cú là đầu sẽ quay 180 độ kia đã là quá đủ thuyết phục. Dẫu biết anh sẽ chẳng bao giờ thực sự dùng vũ lực với mình, nhưng nỗi sợ hãi là điều không thể tránh khỏi.

"Đưa túi đây. Si Eon cứ uống cà phê đi."

Và nhìn cái gã vốn chẳng hề hợp với danh xưng này lại cứ mỗi lần được gọi là "anh" lại hớn hở ra mặt thế kia... thì đó cũng chẳng phải là lời khó nói lắm. Chẳng hiểu cái tiếng "anh" có gì to tát mà anh lại thích thú đến vậy. Dùng cụm từ cười đến tận mang tai để mô tả anh lúc này là chính xác nhất.

"Để tôi cầm cũng được mà...."

"Được rồi."

Yoon Tae Oh giật lấy chiếc vali lớn rồi đẩy nó lăn tít ra xa. Phía trước đó đương nhiên là Kang Seok Ho. Gã đó thoáng lộ vẻ mặt hậm hực nhưng rồi cũng nhanh chóng cam chịu, lầm lũi kéo vali dẫn đầu đoàn người. Nhìn gã vừa đi vừa lắc đầu ngao ngán, tôi đoán chắc trong lòng gã đang chửi rủa cả một rổ đại loại thế. Dạo gần đây mỗi khi thấy tôi và Yoon Tae Oh quấn quýt bên nhau, vẻ mặt Kang Seok Ho lúc nào cũng như vậy, nên chẳng cần nhìn tôi cũng biết.

"Tôi nghĩ... chúng ta có thể đi cách xa nhau một chút cũng được mà...."

"Cứ ngoan ngoãn mà uống cà phê đi. Trước khi tôi cho cậu ngậm thứ khác."

"...Khụ, c-cái gì, ngậm cái gì cơ?"

Trong lúc di chuyển, anh cứ hết khoác vai lại ôm eo khiến tôi chẳng còn tâm trí đâu nữa. Thế nên tôi đã nhẹ nhàng khuyên anh hãy đi cách xa ra một chút, nhưng không biết có phải tai tôi bị làm sao không mà lại nghe thấy những lời kỳ quái ấy.

"Cái gì?"

"A-anh vừa bảo... sẽ làm gì cơ?"

Đó là một câu chuyện mà tôi thậm chí không dám thốt ra khỏi miệng vì quá ngượng ngùng.

"Tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì cả."

Ngược lại, Yoon Tae Oh đáp trả một cách thản nhiên khiến tôi tự hỏi có phải mình đã hoang tưởng rồi không. Thì... có lẽ anh đang nói về một món ăn nào đó, hoặc một loại đồ uống khác dùng ống hút như ly cà phê này chẳng hạn. Thế nhưng, nhìn bàn tay đang ôm eo tôi từ từ m*n tr*n tiến về phía lồng ngực, có lẽ sự thật không hẳn là như vậy.

"Không uống cà phê sao? Đây là ly cà phê cuối cùng tại Croatia đấy."

Chứng kiến anh vừa buông những cử chỉ lả lơi, vừa thản nhiên ngậm lấy chiếc ống hút tôi đang dùng rồi rít một hơi, cảm giác kỳ lạ trong tôi càng lớn dần. Cái gì, cái gì thế này...! Tại sao ngay cả việc ngậm ống hút thôi mà anh ta cũng làm cho nó trông gợi dục đến thế kia chứ...? Nóng quá, thật sự rất nóng. Cứ ngỡ mùa xuân vừa mới sang, hóa ra đã là mùa hè rồi sao.

Đó là một chuyến đi lạc khá dài. Đây là một diễn biến mà tôi không hề ngờ tới khi bỏ chạy mà không định ngày quay về. Câu chuyện đã rẽ sang một hướng kỳ lạ mà chính tôi cũng không hay biết, để rồi trên con đường trở về nhà, Yoon Tae Oh lại là người lấp đầy khoảng trống ở ghế bên cạnh. Ngẫm lại, mọi chuyện vẫn cứ như một giấc mơ. Có lẽ nếu không có hơi ấm từ bàn tay anh đang nắm chặt lấy tay tôi trong giấc ngủ, tôi sẽ thật khó lòng cảm nhận được thực tại.

Từ chuyến đi mà tôi đã định từ bỏ tất cả để buông xuôi, ngược lại, tôi đã nhận về được tất cả mọi thứ. Tôi còn nhận được thêm cả lòng can đảm mà trước đây tôi chưa từng biết mình sở hữu. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết chương cuối của câu chuyện này sẽ ra sao, nhưng tôi đã có đủ dũng khí để tận hưởng hiện tại dù cho kết cục nào đang chờ đợi phía trước. Dũng khí để dùng hạnh phúc đang nắm giữ trong tay mà xua đi nỗi bất an về một tương lai chưa tới.

Lần này, chính Yoon Tae Oh lại là người trao cho tôi những điều đó. Chẳng phải anh đã giữ chặt lấy một kẻ luôn chao đảo trước những cơn gió như tôi bằng tấm chân tình trọn vẹn đó sao. Tôi tin rằng trái tim nặng trĩu tình cảm ấy sẽ là điểm tựa để lòng tôi không còn dễ dàng lung lay thêm nữa.

"Máy bay của chúng ta sẽ hạ cánh xuống sân bay quốc tế Incheon trong ít phút nữa. Quý hành khách vui lòng..."

Chính vì vậy, tâm trạng trở về nhà của tôi thật rộn ràng. Nhờ trút bỏ được mọi gánh nặng đang gặm nhấm tâm trí, lòng tôi nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Tôi nắm lấy tay Yoon Tae Oh chặt hơn một chút.

❖ ❖ ❖

"Có lẽ tôi phải đến công ty ngay lập tức."

"Vậy thì tôi sẽ về nhà."

Tôi cũng đã phần nào đoán trước được. Anh đã phải xử lý công việc mà không có lấy một giây nghỉ ngơi đúng nghĩa. Một kẻ có thể lực phi thường như anh mà mệt mỏi đến mức ngủ thiếp đi trên máy bay như thể bất tỉnh thì đủ hiểu rồi. Bận rộn như vậy nên việc vừa đáp xuống sân bay đã phải đến thẳng công ty là điều hiển nhiên.

"Về nhà nào cơ?"

"Thì đương nhiên là...."

Khoan đã... nhà....

"Baek Si Eon làm gì còn nhà nữa."

"Ch-chuyện đó thì...."

Phải rồi. Khi tôi chuẩn bị nghỉ việc và quyết định rời xa Yoon Tae Oh, tôi đã trả lại căn hộ thuê rồi. Khi ấy tôi không hề có ý định quay lại nên đã chọn cách dồn hết tiền vào quỹ bỏ trốn cho dư dả. Tôi không ngờ kết quả của hành động đó giờ đây lại vận vào mình như thế này.

"Giờ thì Si Eon định đi đâu đây nhỉ."

Chẳng còn cách nào khác. Vì cần phải có một căn phòng để có thể thoải mái ngả lưng, tôi đành phải mặt dày dựa dẫm vào Yoon Tae Oh thôi.

"Về nhà chúng ta ạ?"

"...Nhà chúng ta...?"

"Vâng, anh và em...."

Tôi cố gắng tỏ ra nũng nịu hết mức. Cái tiếng "anh" vốn dĩ khó thốt ra kia, giờ đây khi rơi vào tình cảnh bí bách, tôi lại gọi một cách không chút ngượng ngùng. Chính tôi nghe còn thấy mình thật đáng ghét.

"Cậu chỉ được cái làm trò đáng yêu những lúc gặp khó khăn thôi. Tự ý bỏ đi rồi còn nghỉ việc, giờ lại dám bảo là 'nhà chúng ta' sao? Xin lỗi nhé nhưng lần này tôi không bỏ qua dễ dàng thế đâu."

Ôi... tôi ghét cái gã tinh tường này thật sự. Những lúc thế này, gặp một nhân vật đần độn và thiếu nhạy bén như Kang Seok Ho có khi lại hay.... Đang định từ bỏ màn kịch vụng về này thì điện thoại của Yoon Tae Oh lại rung lên. Sau khi kết thúc cuộc gọi ngắn gọn bằng câu nói sẽ đến ngay, anh có vẻ vẫn không có chút thời gian rảnh rỗi nào.

"Trước tiên cứ về nhà đi đã. Việc ngôi nhà đó sẽ là nhà của 'chúng ta' hay là nhà của 'tôi' thì lát nữa chúng ta sẽ từ từ bàn bạc."

Nhà thì thiếu gì phòng mà anh lại làm khó làm dễ thế không biết. Đúng là người giàu thì càng tính toán, chẳng sai chút nào.

"Hay là... em làm món gì đó ngon ngon nhé...?"

"Sẽ không mất nhiều thời gian đâu nên cứ nghỉ ngơi đi. Lúc về tôi sẽ mua đồ ăn nhẹ mang theo."

Đang định làm món gì đó Yoon Tae Oh thích để ghi điểm chút đỉnh, vậy mà anh lại ra vẻ hào phóng không cần thiết. Có lẽ anh đã nhận ra đó là một chiêu mua chuộc nên đã sớm chặn đứng từ đầu.

"Tôi sẽ về sớm thôi."

"Vâng, anh đi làm cẩn thận ạ."

Trong hai chiếc xe đến đón, tôi và Kang Seok Ho lên một chiếc. Yoon Tae Oh dù tôi đã bảo cứ đi trước đi nhưng anh không nghe, cứ nhất quyết tự tay đóng cửa xe cho tôi. Thay vì kỳ kèo làm mất thời gian, tôi nghĩ tốt nhất là nên lên xe khởi hành sớm.

"Haiz... đúng là... làm trò con bò, thật là lố lăng hết sức."

Ngay khi xe vừa lăn bánh, một tiếng thở dài nặng nề phát ra từ miệng Kang Seok Ho đang ngồi ở ghế phụ phía trước. Có vẻ gã đang không hài lòng về điều gì đó lắm. Nhưng tôi không hỏi. Tôi chẳng mấy quan tâm đến cảm xúc của Kang Seok Ho làm gì.

"Cậu không hỏi à."

"Tôi có cần phải hỏi không?"

"Có muốn ghé qua cầu Yeongjong hóng gió một chút không nhỉ?"

"...Rốt cuộc là kẻ nào đã làm phiền lòng Trưởng phòng Kang đến thế này ạ?"

Đúng là khi hổ đi vắng thì cáo bắt đầu xưng vương. Cái điệu bộ chỉ dám to tiếng khi không có Yoon Tae Oh ở đây trông thật chẳng ra làm sao. Nhưng vì tôi chắc chỉ là con cào cào... hay con phù du nằm ở tầng đáy của chuỗi thức ăn này, nên tôi không dám bày tỏ sự bất mãn với con cáo.

"Cậu không có nhận thức gì sao? Không biết vừa rồi mình đã đối thoại những gì với Giám đốc à?"

"Ý anh là sao cơ?"

"Sao á? Trông hai người chẳng khác gì đôi vợ chồng mới cưới ấy. 'Anh đi nhé', 'Anh đi cẩn thận ạ!' thật là kinh khủng khiếp."

Cái gã Kang Seok Ho còn dùng cái giọng diễn kịch dở tệ để nhại lại lời của Yoon Tae Oh và tôi. Tôi có bao giờ chào hỏi bằng cái giọng... đáng buồn nôn như thế đâu chứ. Cho xe dừng lại ở cầu Yeongjong ngay đi. Hôm nay giữa anh và tôi, chắc chắn phải có một người nằm xuống.

"Trưởng phòng Kang này."

"Gì."

"Lần cuối anh hẹn hò là khi nào vậy? Chắc cũng mười năm rồi nhỉ?"

"C-cậu xem tôi là hạng người nào thế! Omega xếp hàng dài đòi yêu tôi kia kìa! Có đúng không hả! Hả! Có trả lời nhanh không?"

Cơn giận vô cớ bỗng đổ ập lên đầu cậu nhân viên đội cảnh vệ đang lái xe. Trước tiếng quát tháo như bò tót nổi điên, cậu nhân viên tội nghiệp đành phải đứng về phía Kang Seok Ho. Chậc, chắc là ế từ trong trứng rồi. Tội nghiệp thật đấy.... Trông cũng sáng sủa mà sao lại ra nông nỗi này.... Đến cả ý định trêu chọc gã trong tôi cũng tan biến sạch.

"Cố lên nhé. Anh cũng là một người tốt mà. Từ nay tôi sẽ chú ý hơn một chút."

Thôi thì coi như cứu một mạng người, tôi sẽ cẩn thận hơn vậy. Đó là sự bao dung của kẻ đang nắm giữ hạnh phúc.

"Cứ ngoan ngoãn mà ở yên trong nhà đi. Nếu còn bỏ trốn lần nữa, cậu sẽ được trải nghiệm địa ngục trần gian thực sự đấy."

"Xin lỗi nhé, nhưng anh thừa biết là tôi chẳng còn lý do gì để bỏ trốn nữa mà phải không?"

"...Haiz... đi đây...."

Kang Seok Ho cũng có những nét khá đáng yêu. Trên gương mặt buồn thiu của gã tràn ngập sự ghen tị. Cũng phải thôi. Nghĩ lại thì, vì Yoon Tae Oh đã làm loạn lên như thế khi tôi là một Omega, nên những thuộc h* th*n cận của anh chắc chắn cũng chẳng dám lại gần bất kỳ Omega nào. Đội cảnh vệ số 3 hóa ra còn đáng thương hơn tôi tưởng.

"Vẫn y nguyên như vậy...."

Sau khi chào tạm biệt Kang Seok Ho, tôi bước vào nhà. Từ khu vườn qua sảnh chính vào đến phòng khách, tất cả mọi thứ hiện ra trước mắt tôi đều không có gì thay đổi. Từng cái cây, từng món đồ trang trí đều quen thuộc với đôi mắt tôi. Chỉ là sắc xanh trên những tán cây trong vườn đã đậm hơn một chút khi mùa xuân dần trôi qua. Không khí tràn ngập buồng phổi cũng đặc biệt sảng khoái, quả nhiên bộ lọc oxy của ngôi nhà này là nhất.

Phóng tầm mắt thẫn thờ nhìn quanh một hồi, tâm trạng đang bay bổng của tôi chợt chùng xuống. Ngôi nhà tuy được sắp xếp hoàn hảo nhưng nó rộng, quá rộng. Hình ảnh Yoon Tae Oh cô đơn ngồi uống rượu, ăn cơm và đi ngủ trong không gian này hiện lên trong tâm trí tôi. Một Yoon Tae Oh bị bỏ lại một mình trong không gian rộng lớn đến vô ích, nơi mà sự tĩnh lặng có thể cảm nhận được ngay lập tức....

Bính boong.

Trong lúc đang thẫn thờ nhìn quanh nhà, một âm thanh lạ lẫm vang lên trong phòng khách. Đó là tiếng chuông cửa, một điều hiếm khi xảy ra ở ngôi nhà này. Bởi lẽ vốn chẳng có mấy ai tìm đến đây và nhấn chuông cả. Tôi nhìn về phía màn hình nội bộ, nhưng có vẻ do lâu ngày không dùng nên nó đã bị hỏng, màn hình bên ngoài cứ nhiễu sọc không nhìn rõ. Âm thanh cũng bị rè và vỡ vụn khiến tai tôi đau nhức. Giữa lúc đó, tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa. Tôi từ bỏ việc kiểm tra qua màn hình và bước ra phía cổng chính.

"Ai đấy ạ?"

Vì đã trải qua khá nhiều chuyện nên tôi không tùy tiện mở cửa. Từ phía sau cánh cổng lớn, không có một tiếng động nào vọng lại trong giây lát, khiến tôi cảm nhận rõ ràng rằng lựa chọn của mình là đúng đắn.

"Ai..."

"Là tôi đây, cậu mở cửa ra được không?"

Và rồi, trước giọng nói vừa vang lên, chút bất an đang nhen nhóm bỗng chốc tan biến, khiến mọi suy nghĩ trong tôi đình trệ. Cảm giác như trái tim vừa rụng rời khỏi lồng ngực. Gã đàn ông 'gặp gỡ tình cờ' ấy đã tìm đến đây.

"Mở cửa ra thì tốt hơn đấy, Si Eon à. Tôi cũng là hạng người thiếu kiên nhẫn chẳng kém gì kẻ mà cậu biết đâu."

Hơn nữa, gã còn gọi tên tôi, cái tên mà tôi chưa từng tiết lộ cho gã biết.

Bình Luận (0)
Comment