Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 112

Chương 111: Bẫy rập của sự dịu dàng

"Được thôi."

Đó không phải là lời nói xuất phát từ tâm can tôi. Tôi chỉ tung ra câu đó để xem phản ứng của Yoon Tae Oh mà thôi. Bởi nếu anh vẫn còn chịu bất kỳ sự chế ước nào, anh sẽ tuyệt đối không thể g**t ch*t Choi Hyun Jin. Thế nhưng, ngay khi lời tôi vừa dứt, tôi đã phải vội vàng ngăn anh lại khi anh rút điện thoại ra. Nếu cứ để mặc, có lẽ anh sẽ xử lý Choi Hyun Jin ngay lập tức.

"Giám đốc!"

"Chẳng phải cậu bảo giết sao."

Gương mặt anh chỉ đầy vẻ thắc mắc, chẳng có lấy một chút do dự. Rốt cuộc... làm sao, và từ bao giờ...? Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ rằng dù diễn biến có khác biệt so với Kẻ điên, nhưng cuối cùng câu chuyện vẫn sẽ trôi về cùng một kết cục. Thế nhưng, có lẽ tất cả đều là ảo tưởng của tôi.

"Anh không sao chứ...? Dù có giết người?"

"Tôi thì có chuyện gì mà không ổn được. Như đã nói, điều khiến tôi bận tâm duy nhất là đứa em trai kia thôi. Mà, dù sao đi nữa thì tên Beta đó cũng chẳng còn cơ hội trực tiếp chăm sóc em mình, nên dù thế nào thì kết quả cũng có thể là như nhau."

Chắc chắn rồi. Không biết bằng cách nào, nhưng Yoon Tae Oh đã thoát khỏi những quy luật của thế giới này.

"Giết, hay không giết. Nếu thấy khó xử thì cứ để tôi tự xử lý."

Hơn nữa còn là xử lý một cách vô cùng hoàn mỹ.

❖ ❖ ❖

"Nhưng mà tôi hỏi điều này vì thấy hơi lạ...."

Tối nay chúng tôi quyết định dùng bữa tại khách sạn. Có một nhà hàng nằm ở phía vách đá ven biển, là một không gian ngoài trời rất tuyệt để dùng bữa trong khi tận hưởng làn gió đêm mát rượi. Khách sạn nằm ở nơi hẻo lánh, nhưng có vẻ đây là một nhà hàng khá nổi tiếng vì mỗi khi đến giờ ăn tối, nơi này lại tấp nập người qua lại.

"Chuyện gì."

"Anh không làm gì khách sạn này đấy chứ?"

"Ngữ điệu nghe có vẻ khó chịu thật đấy."

"Không phải.... Ý tôi không phải vậy, nhưng mà... chẳng phải ở đây quá yên tĩnh sao...?"

Cái nhà hàng vốn dĩ đông đúc mỗi giờ ăn tối nay lại im lìm đến lạ. Chỉ có một chiếc bàn tôi và Yoon Tae Oh đang ngồi, và đằng xa là một chiếc bàn khác của Kang Seok Ho cùng đám đàn em là những vị khách duy nhất. Không chỉ vậy, việc từ hôm qua đến giờ tôi không hề bắt gặp ai ngoài nhân viên khách sạn cũng là một điều quá đỗi khiên cưỡng.

"Nhận ra cũng sớm đấy nhỉ. Bảo sao cho đến tận lúc này cậu vẫn không biết cái thằng ranh mà mình dắt theo là hạng người gì."

Anh ta vốn dĩ là kiểu nhân vật thế này sao...? Sao mà thù dai nhớ lâu đến thế không biết....

"Tôm hùm hôm nay tươi lắm.... Anh ăn miếng thịt càng này đi."

"Ý cậu là bảo tôi ăn đi rồi ngậm miệng lại à."

"D-dạ không."

Cái gã tinh tường thế này thì còn hỏi làm gì nữa. Chuyện hiển nhiên mà. Dù tiếc hùi hụi nhưng để bịt miệng Yoon Tae Oh, tôi đành phải bóc phần thịt càng mà tôi đã định để dành ăn sau cùng để đưa sang cho anh. Tôi không muốn kéo dài chủ đề về cái gã gặp 'tình cờ' kia thêm nữa. Cứ nghĩ về cái kẻ không rõ lai lịch đó là tôi lại thấy lợn lợn trong lòng. Cái kẻ vẫn thường xuyên chạm mặt tôi bỗng chốc chẳng thấy đâu nữa. Gã biến mất như thể bốc hơi trong nháy mắt. Cứ như là... gã đang bỏ chạy để né tránh Yoon Tae Oh vậy.

"Cậu không biết rằng đưa đồ với cái vẻ mặt tiếc rẻ như muốn chết đi sống lại kia thì cũng bằng thừa sao."

Một miếng thịt càng khác lại được đặt vào đĩa của tôi. Hơn nữa, đó là miếng thịt đã được bóc vỏ sạch sẽ trông rất ngon mắt. Tôi cứ ngỡ anh trả lại miếng tôi vừa đưa, nhưng miếng đó đã biến mất trong miệng Yoon Tae Oh từ lâu rồi. Cái gã này. Miệng thì nói những lời đáng ghét nhưng khóe môi thì sắp hếch lên tận mang tai rồi kia kìa. Thế này thì chẳng biết là tôi đang nuôi trẻ con hay gì nữa. Đúng là một cái gã tốn nhiều công chăm sóc.

"Thế nên tại sao khách sạn lại yên tĩnh như vậy?"

"Hóa ra tôi có quen biết với chủ nơi này. Đó là người tôi từng gặp trong một vụ làm ăn ở sòng bạc Hong Kong trước đây. Tôi có nhờ vả một chút."

Một chút thông tin bỗng lóe lên trong đầu tôi. Dù không phải chuyện tôi trực tiếp trải qua, nhưng tôi biết Yoon Tae Oh đã thường xuyên đi công tác Hong Kong và Macau khi đang lên kế hoạch đưa sòng bạc vào khu nghỉ dưỡng. Có lẽ đây là một trong những nhân vật anh đã gặp lúc đó.

"Anh đã nhờ vả thế nào mà... người ta dọn trống cả cái khách sạn cho anh vậy...?"

"Tuần trăng mật."

"Dạ?"

"Tôi bảo là chúng ta đi tuần trăng mật."

...Cái gã này bị điên rồi à...? Sao anh có thể nói ra những lời như thế mà mặt không biến sắc lấy một giây vậy.... Tôi còn chưa cả kết hôn mà chỉ mới nghĩ đến thôi tim đã đập loạn nhịp vô ích rồi. Kết hôn... cơ đấy. Thật là ngượng quá đi mất.

"Có vẻ cậu ghét chuyện đó ra mặt nhỉ."

Thấy biểu cảm đờ đẫn của tôi trước lời nói không ngờ tới, có vẻ anh đã hiểu lầm. Thế nhưng tôi cũng chẳng đủ tự tin để nói rằng 'Vì tôi thấy hơi ngượng khi nghĩ đến chuyện kết hôn với anh thôi', nên tôi đành chọn cách để anh cứ tiếp tục hiểu lầm.

"Không phải vì chuyện đó đâu...."

"Đừng lo. Đó chỉ là cái cớ tôi bịa ra thôi."

...Thì ra là thế. Chắc anh chẳng thể nói là đi bắt cái thằng thư ký bỏ trốn được. Trái tim tôi vừa mới mềm nhũn ra trước lời khẳng định của Yoon Tae Oh thì trong phút chốc đã cứng lại như đá. Phải rồi, rốt cuộc mình đã nghĩ cái gì vậy chứ. Kết hôn cái gì. Lại còn với Yoon Tae Oh nữa.

"...Đồ ăn mặn quá."

Tôi uể oải ăn miếng thịt càng anh vừa bóc cho rồi đặt đũa xuống. Món ăn vừa nãy còn thấy ngon mà giờ sao thấy tệ thế không biết. Tôi mất sạch cả cảm giác ngon miệng. Tuyệt đối không phải vì lời gã Yoon Tae Oh vừa nói đâu. Tuyệt đối không.

"Si Eon à."

Tôi vẫn chưa thể thích nghi nổi với việc Yoon Tae Oh cứ gọi thẳng tên mình như thế. 'Thư ký Kim' hay 'Thư ký Baek', thậm chí là 'Baek Si Eon' thì tôi còn thấy tạm ổn. Dù biết bây giờ không còn là thư ký nữa thì gọi như vậy cũng đúng, nhưng sao cứ thấy ngượng nghịu thế nào ấy.

"Vâng."

Chẳng biết anh đã kết thúc bữa ăn từ lúc nào, giờ đang nhìn tôi với gương mặt tỉnh bơ. Nhìn lại mới thấy, trước mặt tôi là một núi vỏ tôm và phế phẩm hải sản chất cao như núi. Thật là ngại quá, chắc là do tôi đã ăn uống một cách mất hồn mất vía. Hóa ra không phải tôi mất cảm giác ngon miệng, mà là vì tôi đã no căng bụng rồi. Tôi nhanh chóng khẽ gọi nhân viên đang đứng đằng xa lại dọn dẹp bàn ăn. Trong lúc đó, Yoon Tae Oh dường như đang suy nghĩ điều gì đó nên giữ im lặng một lúc.

"Có thể coi như lời nói trước đây là vô hiệu được chứ."

Cộc, cộc, cộc. Đã lâu rồi tôi mới thấy lại hình ảnh này. Đó là dáng vẻ Yoon Tae Oh khi đang chìm vào suy tư, thường lấy ngón trỏ gõ nhẹ vào thứ gì đó.

"Lời nào cơ ạ...?"

Vì chúng tôi đã nói với nhau quá nhiều chuyện nên tôi không thể hiểu ngay được lời anh nói. Nhưng nhìn vào bầu không khí, tôi biết đó không phải là một chuyện cỏn con.

"Lời nói rằng cậu muốn chấm dứt ấy."

"À...."

À. Nghĩ lại thì, tôi đúng là đã trở thành một kẻ tồi tệ. Dù không cố ý, nhưng dường như tôi đã để lại trong Yoon Tae Oh vô số những vết sẹo. Trong lúc anh đang nỗ lực rũ bỏ xiềng xích trói buộc mình, thì tôi lại vì muốn trốn chạy thực tại mà làm trái tim Yoon Tae Oh đầy rẫy tổn thương.

Yoon Tae Oh đã cảm thấy thế nào khi nhìn cái bàn làm việc trống trơn chỉ còn lại chiếc thẻ tên do chính tay mình làm? Trái tim anh đã đau đớn ra sao khi phải bôn ba tìm kiếm tôi - kẻ đã bỏ lại lời chia tay rồi chạy trốn biệt tích sau khi cùng anh trải qua kỳ ph*t t*nh? Chắc là vì tôi cảm thấy như vậy nên gương mặt Yoon Tae Oh ở phía đối diện trông u ám lạ thường. Chính vì thế, câu trả lời của tôi lần này cũng đã được định đoạt sẵn. Nếu là để khiến anh không còn cảm thấy bất an nữa, thì chẳng có lời nào là tôi không thể nói. Bây giờ đến lượt tôi trao cho anh sự tin tưởng.

"Tất nhiên rồi. Tôi sẽ không bao giờ có ý định chấm dứt nữa đâu, tuyệt đối không."

Nói một cách nào đó, đây cũng có thể là lời tự hứa với chính bản thân tôi. Vì Yoon Tae Oh đã chủ động tiến lại gần, nên tôi cũng hãy thử đứng bên cạnh anh xem sao. Tôi rướn người qua bàn và nắm lấy tay anh. Đến lúc đó, vẻ mặt Yoon Tae Oh mới giãn ra và một nụ cười nở trên môi.

"Ra là vậy sao...."

Nhưng sao tôi lại thấy bất an thế này....

"Vậy thì cái này cũng vô hiệu nhỉ. Quả nhiên tôi đã đúng khi không phê duyệt nó."

Bàn tay mà tôi không nắm lấy bỗng đặt một thứ gì đó lên mặt bàn. Một chiếc phong bì màu trắng trông rất quen mắt... khoan đã...!

"T-tại sao cái này vẫn còn ở đây ạ?"

Đó là đơn xin thôi việc. Chính là tờ đơn tôi đã đích thân đưa cho Yoon Tae Oh.

"Thì sao chứ. Cậu vừa bảo là sẽ không nghỉ nữa còn gì."

"Không! Ý tôi không phải như vậy...!"

"Chắc là cậu không định đem tôi ra làm trò đùa đấy chứ, phải không."

Bộ não tôi lúc này mới bắt đầu hoạt động hết công suất. Tôi nhận ra cuộc đối thoại của chúng tôi đã bị lệch pha ở đâu đó. Anh đang nói về chuyện nghỉ việc, còn tôi thì lại đang nói về mối quan hệ của chúng tôi.

"Trước tiên anh buông tay ra để chúng ta nói chuyện đ..."

"Nếu quả thực là như vậy thì tôi sẽ đau lòng lắm đấy, Si Eon à."

Không đâu, Tae Oh à.... Con người mạnh mẽ hơn anh tưởng nhiều, không dễ bị tổn thương thế đâu. Bàn tay bị siết chặt. Có vẻ lần này anh cũng không có ý định buông ra. Tôi sớm đã từ bỏ ý định vùng vẫy vô ích. Ngay từ khoảnh khắc tôi chủ động chộp lấy bàn tay này, tôi đã như rơi vào cái bẫy mà anh giăng sẵn. Lời nói bóng gió của cái gã xảo quyệt này chính là một lời đe dọa. Rằng nếu bây giờ tôi dám đổi ý thì anh ta sẽ lấy đầu tôi luôn, đại loại là vậy.

"Chuyện đó, để tôi suy nghĩ thêm đã."

Thế nhưng đây cũng là vấn đề tôi không thể nhượng bộ. Yêu đương là yêu đương, mà công việc là công việc. Không phải vì mối quan hệ của chúng tôi đã thay đổi mà tôi lại muốn quay trở lại công ty.

Có lẽ vì Yoon Tae Oh kỳ vọng tôi sẽ ngoan ngoãn tuân theo ý muốn của anh, nên một bên lông mày anh hếch lên và gương mặt trở nên không mấy hài lòng. Một phần cũng là vì đã lâu rồi tôi mới đưa chút sự nghiêm túc vào giọng nói của mình.

"Xin hãy cho tôi thêm chút thời gian. Không phải là tôi ghét bỏ gì đâu."

"...Được rồi. Cứ làm thế đi."

Tôi cứ ngỡ anh sẽ lại đưa ra một lời đe dọa phi lý nào đó, nhưng không ngờ Yoon Tae Oh lại lùi bước dễ dàng như vậy. Thấy anh có vẻ không tha thiết lắm, lẽ ra tôi phải vui mừng nhưng trong lòng lại thấy có chút lợn gợn. Sao anh không bám lấy tôi thêm chút nữa nhỉ....

"Dù vậy, cậu vẫn sẽ cùng tôi quay về chứ?"

"Phải vậy thôi ạ. Bây giờ... tôi cũng chẳng còn lý do gì để ở lại đây nữa. Tôi phải về cùng Giám đốc chứ."

Tình cảnh giống như đang đi du lịch cùng Yoon Tae Oh thế này cũng không tệ. Vì địa điểm này vốn dĩ thơ mộng nên đúng như lời anh nói, thực sự... có chút không khí giống như tuần trăng mật vậy. Tuy nhiên, gác lại chuyện đó sang một bên thì Yoon Tae Oh rất bận rộn, đó là hệ lụy của việc anh đã bỏ mặc lịch trình đã lên sẵn để đến đây. Tôi biết anh phải quay về Hàn Quốc càng sớm càng tốt nên không thể giữ anh lại. Và nếu là quay về cùng anh, tôi cũng chẳng thấy ghét bỏ gì. Không... nói đúng hơn là tôi thấy thích.

"Như thế là không được. Si Eon phải tự giữ lấy lời mình đã nói chứ."

"Dạ...?"

Yoon Tae Oh chuyển bàn tay đang nắm lấy tôi sang bàn tay kia rồi đứng dậy. Sau đó anh đi vòng qua bàn và đứng sừng sững bên cạnh tôi.

"Chẳng phải cậu bảo vẫn chưa từ bỏ ý định nghỉ việc sao?"

"Th-thì đúng là vậy ạ...?"

Nói rồi anh cúi người xuống để tầm mắt ngang hàng với tôi. Chính vì vậy mà khoảng cách giữa hai người trở nên gần đến mức hơi thở dường như hòa quyện vào nhau. Một khoảng cách mà tôi vẫn chưa thể nào quen được.

"Vậy thì dẹp cái tiếng Giám đốc đó đi. Tôi nghe mà phát chán lên được rồi."

"À... vậy thì tôi phải gọi là gì ạ...."

"Anh."

"...Cái gì cơ ạ...?"

"Gọi đi, 'Anh Tae Oh'."

Mẹ kiếp...! Cái gã này lại ép tôi đi làm lại bằng một cách mới mẻ thế này sao?

Bình Luận (0)
Comment