Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 76

Phó Vi Dung cứ thế ở lại nhà cũ, thỉnh thoảng lại tìm cơ hội tiếp cận Sầm Vãn, ăn nói khép nép hướng nàng cầu hòa. Sầm Vãn không chịu nổi sự quấy rầy này, dự định dọn ra ngoài để mắt không thấy lòng không phiền, nhưng chưa kịp bước ra khỏi cửa đã bị Phó Tư Ý chặn lại. Nhìn nhãi con do chính tay mình nuôi nấng hốc mắt đỏ hoe cầu xin mình đừng đi, nàng thực sự không nỡ. Thêm vào đó, Phàm Chân đứng bên cạnh cũng nói muốn cùng nàng đánh bài, nàng mủi lòng nên đã đồng ý ở lại.

Bữa tối, họ vẫn duy trì thói quen xuống tòa nhà phụ ăn cùng đám người hầu. Hai chiếc bàn vuông ghép lại thành bàn dài, giữa bàn đặt một nồi lẩu lớn nghi ngút khói. Dì Anh vừa nhúng thịt bò vừa cẩn thận dò xét sắc mặt Sầm Vãn: "Hay là... cứ gọi phu nhân sang đây đi, một mình bà ấy ở lầu chính... lẻ loi trông cũng tội nghiệp. Chuyện của Đại tiểu thư... bà ấy cũng biết lỗi rồi, đã đích thân từ chối Hạ phu nhân, coi như mất bò mới lo làm chuồng đúng không? Với lại phu nhân bà ấy..."

Nửa câu sau của dì Anh nhỏ dần rồi tắt hẳn dưới ánh mắt đầy áp lực của Sầm Vãn. Bà vội múc một muỗng thịt bò bỏ vào bát nàng, cười xòa: "Không nói nữa, không nói nữa, ăn thịt thôi."

Phàm Chân lặng lẽ ngồi bên cạnh Phó Tư Ý, sắc mặt vẫn uể oải, lộ rõ vẻ mệt mỏi. Phó Tư Ý gắp nấm hương vào bát nàng, Phàm Chân vô thức che miệng, cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn đang dâng trào trong dạ dày.

"Làm sao vậy? Chị vốn rất thích ăn nấm hương mà?" Phó Tư Ý rót cho nàng ly nước ấm, trong lòng thầm tính toán sẽ gọi điện bảo bác sĩ Vương về nước sớm. Phàm Chân không chịu đi bệnh viện, cứ khăng khăng ngủ một giấc là khỏe, nhưng đã hai ba ngày trôi qua, sắc mặt nàng ngày càng tệ hơn.

Để nhãi con yên tâm, Phàm Chân gắng gượng nuốt trọn miếng nấm, mỉm cười dịu dàng: "Chúng ta mau ăn thôi, ăn xong còn dọn bàn. Tiểu Cúc đã đi lấy bài rồi."

Sầm Vãn vốn đang cơn nghiện bài, sự chú ý dành cho Phàm Chân nhanh chóng chuyển dời: "Đúng đấy, bắt đầu sớm còn chơi được thêm vài vòng."

Nửa giờ sau, Sầm Vãn bắt đầu sắp xếp sòng bài. Rất nhanh một bàn bốn người đã được thiết lập: Sầm Vãn và Phàm Chân ngồi đối diện, dì Anh và lão Hoàng ngồi hai bên. Dì Anh vốn tính hào sảng, giọng oang oang, là người kích động nhất bàn. Bà vừa vỗ bàn vừa đập bài, gào đến đỏ mặt tía tai.

"Lão Hoàng nhanh tay lên, lề mề quá. Ơ, lật cái gì mà lật, mỗi lần ra bài là phải lật một vòng bàn mới xong, ván sau đừng chơi nữa cho rồi!"

Lão Hoàng đang gặp vận đỏ nên đâu dễ bỏ cuộc. Ông cầm quân Ba Đồng, linh tính báo sắp dính chưởng nên cứ đổi tới đổi lui, chần chừ nhìn Sầm Vãn: "Ba... Ba Đồng."

Sầm Vãn thản nhiên bốc bài: "Năm Ống."

"Ù rồi! Thuần Nhất Sắc!" dì Anh cười đến mức nếp nhăn khóe mắt xếp thành hình hoa cúc, hai tay xòe ra khoe bài. Sầm Vãn khẽ nhếch môi đỏ, đặt mấy tờ tiền giấy vào lòng bàn tay dì Anh.

Phó Tư Ý bưng ly nước nóng đi ngang sau lưng Sầm Vãn, vòng đến bên cạnh Phàm Chân. Cánh tay cô hờ hững ôm lấy vai nàng, hơi thở lướt qua tai, thì thầm nhỏ xíu: "Dì Vãn ù quân Ba Đồng đấy."

Phàm Chân kinh ngạc quay đầu, chạm phải ánh mắt đầy ám chỉ của Phó Tư Ý mới sực hiểu ra, nàng cũng hạ thấp giọng hỏi: "Dì Vãn cố ý nhường sao?"

Phó Tư Ý cười, môi khẽ chạm vào vành tai Phàm Chân: "Phải, nhưng dì Vãn di cũng sắp 'thu lưới' rồi."

Phàm Chân vô thức siết chặt ví tiền: "Vậy tiền của chị... có đủ thua không?"

Phó Tư Ý buồn cười cắn nhẹ tai nàng, giọng điệu cưng chiều: "Thua cứ tính cho em."

"Này này, hai người..." dì Anhđang đà thắng lớn, thấy đôi trẻ trắng trợn thì thầm liền tưởng họ ăn gian: "Trên bàn bài đừng có giở trò nhé. Đại tiểu thư... cô... cô lùi ra xa một chút, không được thông đồng với Phàm Chân!"

Phó Tư Ý ngước mắt, ánh nhìn lạnh lùng lướt qua nhưng dì Anh chẳng hề sợ hãi. Trên bài trường như chiến trường, Thiên hoàng lão tử tới cũng phải đứng sang bên cạnh.

Sầm Vãn che miệng ngáp một cái: "Haiz, bài nhỏ quá đánh phát buồn ngủ, hay là chơi lớn chút đi cho có tinh thần?"

Lão Hoàng ngồi nhà trên nghe vậy liền trợn mắt: "Sầm tiểu thư, thế này còn chưa lớn sao? Cô đã thua hơn tám ngàn rồi, còn muốn gấp đôi mặt bài?"

Dì Anh đá chân lão Hoàng dưới gầm bàn: "Ơ hay, Sầm Vãn người ta thích thế, ông can dự làm gì? Vậy... tăng gấp đôi nhé?"

Sầm Vãn cong môi quyến rũ, ánh mắt sâu không lường được: "Gấp ba đi."

Dì Anh khựng lại một nhịp rồi đập tay xuống bàn nghênh chiến: "Được, gấp ba thì gấp ba!"

Sầm Vãn bốc bài xong, dùng đầu ngón cái ấn nhẹ mặt bài, khóe miệng nở một nụ cười bí ẩn. Dì Anh bị nụ cười ấy làm cho tê cả da đầu, trái tim run lên một nhịp mất kiểm soát.

"Cô... cô cười cái gì?"

Sầm Vãn kẹp quân bài giữa đầu ngón tay, ung dung vân vê, thậm chí chẳng thèm lật mặt bài lên xem mà chỉ giơ lên ngang tầm mắt dì Anh, tặc lưỡi tiếc rẻ: "Ôi! Tiếc quá Anh quản gia... hy vọng cuối cùng của bà bị tôi chấm dứt rồi."

Ngón tay Sầm Vãn rất đẹp, thon dài trắng muốt, bộ móng màu hồng phấn trông cực kỳ thu hút. Ánh mắt nàng xảo quyệt như một con cáo, tỏa ra khí trường mạnh mẽ và có chút tà mị.

Dì Anh nghẹn thở: "Cô... cô biết tôi chờ quân gì sao?"

Sầm Vãn nhếch môi: "Thuần Nhất Sắc, chờ Ba, Sáu Vạn."

Nàng báo chính xác quân bài dì Anh đang chờ ù. Nhìn gương mặt dì Anh dần trắng bệch, nàng bồi thêm một đòn chí mạng: "Trong tay bà có ba quân, lão Hoàng có hai quân, Phàm Chân có một quân, và quân Sáu Vạn cuối cùng đang nằm trong tay tôi."

Nói xong, nàng lật quân bài đang kẹp ở đầu ngón tay cho dì Anh xem. Quả nhiên, đó là quân Sáu Vạn. Dì Anh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vẫn chưa cam lòng hừ một tiếng: "Cô có giỏi thì giữ lấy, dù tôi không ù được thì bài cô cũng thối trong tay thôi."

"Thế sao?" Sầm Vãn cười càng rạng rỡ. Từ lúc này nàng bắt đầu đánh mù, bốc quân nào đánh quân đó mà chẳng thèm nhìn, ngay cả Phó Tư Ý đứng cạnh cũng không rõ nàng đang làm bài gì.

Sau hai vòng bốc bài, nàng nháy mắt với dì Anh: "Anh quản gia, tôi đâu có nói là tôi không cần quân Sáu Vạn."

Dưới cái nhìn kinh hãi của dì Anh, Sầm Vãn thanh thoát hạ bài: "Ngại quá, bốc trúng rồi. Tự ù."

Mọi người: !!!

Cả phòng xôn xao, đám người hầu đứng xem xung quanh đồng loạt reo hò cổ vũ, không khí náo nhiệt như muốn nổ tung. Dì Anh không tin nổi, nhoài người ra bàn xem kỹ từng quân bài của Sầm Vãn. Xác nhận không có sai sót, bà ngã ngồi xuống ghế, lẩm bẩm: "Trời đất, cô ta đeo kính nhìn xuyên thấu à? Sao tính chuẩn thế được? Không thể nào, tuyệt đối không thể..."

Sầm Vãn cười tủm tỉm: "Sao nào, không dám chơi nữa à? Anh quản gia, tiếp tục chứ?"

Dì Anh bật dậy như lò xo: "Chơi thì chơi, sợ gì cô!"

Bốn người chơi thêm vài vòng. Từ ván "tự ù" đó, Sầm Vãn như Thần Bài nhập thể, thắng như chẻ tre khiến ba người kia không kịp trở tay. Nàng không những gỡ lại vốn mà còn lãi đậm. Dì Anh và lão Hoàng thua đến mặt mày xám xịt, lão Hoàng bắt đầu xin tha: "Thôi thôi, thua nữa là bay mất nửa năm tiền lương, Sầm tiểu thư, tôi không chơi nữa đâu."

Sầm Vãn nhìn đồng hồ: "Vẫn còn sớm mà, thêm hai ván nữa đi."

Lão Hoàng mếu máo: "Sầm tiểu thư..."

Sầm Vãn cười khẽ, đẩy hết số tiền thắng được trả lại cho họ: "Chơi cho vui thôi mà, chủ yếu là giết thời gian. Tiền trả lại cho mọi người đấy, chúng ta tiếp tục nào."

Mắt lão Hoàng sáng rực: "Được, được! Vẫn còn sớm, chơi thêm hai ván!" Ông huých vai dì Anh đang đờ đẫn trên ghế: "Anh quản gia, có chơi nữa không, không thì để người khác..."

Lời lão Hoàng chưa dứt, một giọng nói trầm thấp kèm theo ý cười vang lên từ phía cửa.

"Không chơi thì nhường cho tôi, tôi vào chơi với mọi người."

Cả phòng đồng loạt quay đầu. Thấy Phó Vi Dung chậm rãi bước vào, biểu cảm của tất cả đều khựng lại. Không khí xung quanh bỗng chốc đóng băng. Phó Vi Dung nhìn chăm chằm Sầm Vãn không rời mắt, đôi mắt mệt mỏi chợt lóe lên tia sáng hy vọng.

Sầm Vãn coi như ánh mắt dính dấp nồng đậm phía sau không tồn tại, nàng uể oải vươn vai rồi đẩy đống bài ra, giọng lạnh như băng: "Mệt rồi, không chơi nữa."

Phó Vi Dung biết mình bị xua đuổi, hàng mi rủ xuống đầy thất vọng, bà gượng nặn ra một nụ cười: "Tôi nói đùa thôi, tôi cũng không biết đánh, mọi người cứ tiếp tục đi."

Bà dừng mắt trên mặt Sầm Vãn thật lâu, nhưng chờ mãi cũng không nhận được một cái nhìn nào đáp lại. Phó Vi Dung lầm lũi quay lưng, bóng dáng bà lọt thỏm giữa hành lang tối tăm.

Phía sau lưng bà, tiếng mạt chược va chạm náo nhiệt lại vang lên. Phó Vi Dung cụp mắt, cảm nhận được hơi lạnh buốt trên mặt. Đưa tay chạm thử, bà mới phát hiện nước mắt mình đã rơi từ lúc nào không hay.

...........................

Mọi người tiếp tục chơi bài, Phàm Chân thu hồi ánh mắt khỏi bóng lưng lẻ loi của Phó Vi Dung. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi niềm khó tả, trĩu nặng và xót xa.

Chuyện gút mắc giữa Phó Vi Dung và Sầm Vãn, nàng là phận tiểu bối nên không có cách nào phán xét, cũng chẳng có tư cách nghị luận. Thế nhưng, Phó Vi Dung dù sao cũng là mẫu thân của Phó Tư Ý, là người thân duy nhất còn chung dòng máu với nhãi con trên đời này. Phàm Chân nhớ lại lúc mới đến Phó trạch, đúng vào dịp sinh nhật Phó Vi Dung, nhãi con dù muốn tặng quà nhưng chẳng biết mở lời ra sao, cứ ngốc nghếch đóng vai búp bê để rồi cuối cùng món quà ấy vẫn chẳng thể trao tay.

Thực lòng Phàm Chân hiểu rằng, sâu trong thâm tâm Phó Tư Ý vẫn luôn khát khao được gần gũi mẹ mình. Nàng cũng mong nhãi con nhận được nhiều yêu thương hơn, để sau này nếu lỡ nàng không còn ở bên cạnh, vẫn sẽ có thêm một người thay nàng quan tâm và bảo vệ cô.

Phàm Chân khẽ kéo ống tay áo Phó Tư Ý, nói nhỏ: "Chơi thay chị vài vòng nhé."

Phó Tư Ý ngẩn người: "Chị đi đâu vậy?"

"Lúc nãy bữa tối chị ăn chưa no, muốn xuống bếp nấu chút gì đó."

"Vậy chị đi nhanh rồi về nhé."

Phàm Chân bưng bát canh nhuận phổi đứng trước cửa thư phòng của Phó Vi Dung. Sau vài giây do dự, nàng đưa tay gõ cửa nhẹ nhàng.

"Vào đi."

Phó Vi Dung đang vẽ tranh. Khi ngước mắt thấy Phàm Chân, động tác và biểu cảm của bà khựng lại trong thoáng chốc, nhưng chỉ một giây sau, bà đã thu hồi ánh mắt và trở lại với gương mặt lạnh lùng như băng. Phàm Chân tiến đến trước bàn sách, đặt khay xuống và mỉm cười dịu dàng: "Phu nhân, Anh quản gia bảo tôi đưa canh cho ngài."

Phó Vi Dung không đáp. Ngay khi Phàm Chân định quay người rời đi, bà bỗng cất lời: "Mấy ngày nay chén thuốc đều là do cô làm phải không?"

Phàm Chân hơi sửng sốt, rồi lại nghe bà nói tiếp: "Hôm qua tôi dậy sớm, thấy cô vào bếp nhỏ... Phàm Chân này, trời và đất, một cực ở trên, một cực ở dưới. Giống như bức tranh ta đang vẽ đây, cá trong nước và cây trên bờ nhìn thì có vẻ rất gần, nhưng vĩnh viễn không thể gặp nhau."

Phàm Chân im lặng, nàng hiểu Phó Vi Dung đang ám chỉ sự khác biệt quá lớn về thân phận giữa nàng và Phó Tư Ý. Nàng liếc nhìn bức họa còn chưa khô mực trên bàn, mỉm cười đúng mực đáp: "Chưa hẳn là không thể."

Nàng nhìn thẳng vào mắt Phó Vi Dung, hỏi: "Phu nhân, tôi có thể vẽ thêm vài nét vào bức tranh của ngài không?"

Phó Vi Dung không biểu lộ cảm xúc, chỉ khẽ gật đầu.

Phàm Chân quan sát kỹ một hồi rồi rút một chiếc bút lông sói trên giá, chấm mực. Nàng không chút do dự tô đen phần đuôi cá, phác họa những đường nét hình quạt lớn. Cái đuôi khổng lồ tựa như khổng tước xòe cánh tung bọt nước trắng xóa, hắt lên tận những phiến lá trên bờ. Phàm Chân ngước mắt, ý cười rạng rỡ: "Phu nhân nhìn xem, như vậy là đã gặp nhau rồi."

Phó Vi Dung ngẩn người. Bức họa vốn vẽ cá chép, nhưng Phàm Chân lại vẽ thêm chiếc đuôi của cá chọi (cá đấu), kỳ lạ là trông tổng thể lại không có chút gì khiên cưỡng. Bà định dùng lời lẽ thâm thúy để khuyên Phàm Chân lùi bước, ai ngờ bị nàng dùng chiêu tứ lạng bạt thiên cân hóa giải. Cách làm này nhìn thì có vẻ mưu mẹo, nhưng lại khiến bà có cảm giác như đấm vào bông, chẳng thể dùng lực vào đâu được.

Nhưng Phó Vi Dung không dễ dàng bỏ qua, bà hỏi tiếp: "Cô thấy bức tranh này nên đề chữ gì cho hợp?"

Phàm Chân vẫn ôn nhu cười, nàng đổi sang một chiếc bút lông cừu nhỏ, dựng thẳng ngòi chấm mực rồi viết xuống bốn chữ: "Kỳ Khai Đắc Thắng". Nàng viết theo lối chữ nhỏ trâm hoa, nét bút không hề có vẻ yếu ớt mà ngược lại rất cứng cáp, cương nhu hài hòa. Đặc biệt là ý nghĩa của bốn chữ này hoàn toàn tương xứng với cái đuôi cá đang quẫy mạnh trong tranh, trông như một lá cờ đang tung bay.

Phàm Chân đặt bút xuống, cười tủm tỉm nhìn Phó Vi Dung: "Phu nhân, chúc ngài trong cuộc đại tuyển ngày mai sẽ kỳ khai đắc thắng."

Biểu cảm của Phó Vi Dung rốt cuộc cũng giãn ra, trong mắt thoáng hiện một sự khoan dung hiếm thấy. Bà định nói gì đó thì nghe thấy giọng nói đầy hoảng loạn của Phó Tư Ý ngoài cửa.

"Tỷ tỷ!"

Phó Tư Ý sải bước tới cạnh Phàm Chân, chắn trước mặt nàng như lâm đại địch, nhìn mẹ mình với ánh mắt phòng bị: "Mẹ đừng làm khó chị ấy."

Phàm Chân nắm ngược lấy tay Phó Tư Ý, khẽ lắc đầu: "Phu nhân không có làm khó chị đâu."

Nhìn ánh mắt đầy cảnh giác của con gái, lòng Phó Vi Dung dâng lên một cảm xúc khó tả. Đáng lẽ họ phải là những người thân thiết nhất, là huyết nhục không thể cắt rời. Nhưng tại sao lại đi đến bước đường này? Bao nhiêu năm mải miết truy đuổi danh lợi, cuối cùng lại khiến những người thân yêu nhất lần lượt rời đi. Rốt cuộc, bà đã đạt được điều gì?

Phó Vi Dung cười chua chát, giọng khàn đặc: "Muộn rồi, hai đứa đi nghỉ sớm đi."

Bà đứng dậy đi ra ngoài, bước chân rất chậm. Khi đến cửa, bà khựng lại, dường như do dự hồi lâu rồi mới hỏi: "Phàm Chân, cô... có thể dạy tôi chơi mạt chược không?"

Phàm Chân cong mắt cười: "Tất nhiên là được ạ."

"Cảm ơn."

Tiếng nói đã tan biến sau cánh cửa từ lâu nhưng Phó Tư Ý vẫn đứng bất động, gương mặt đầy kinh ngạc: "Sao thái độ của bà ấy lại thay đổi như thế?" Rồi cô chợt mỉm cười rạng rỡ như hoa nở: "Bà ấy không phản đối chúng ta nữa sao? Tỷ tỷ, chị đã thuyết phục bà ấy thế nào vậy?"

Phàm Chân âu yếm nhìn Phó Tư Ý, hốc mắt chợt đỏ hoe: "Đồ ngốc, bà ấy không phải bị chị thuyết phục đâu. Chính là vì em, vì sự kiên trì của em... mới khiến bà ấy phải thỏa hiệp."

Phàm Chân v**t v* gương mặt Phó Tư Ý, nhón chân ghé sát và hôn nhẹ lên má nàng như chuồn chuồn lướt nước: "Nhãi con, cảm ơn em... đã kiên định lựa chọn chị như thế."

Phó Tư Ý như một con thú nhỏ ngoan ngoãn tựa đầu vào cổ Phàm Chân, thủ thỉ: "Em cũng cảm ơn chị, vì đã kiên định chọn em."

Phàm Chân cứ thế để cô ôm, khẽ hỏi: "Cuộc bầu cử ngày mai, chúng ta có cần giúp gì không?"

Phó Tư Ý lắc đầu: "Chúng ta thì giúp được gì chứ? Nếu bà ấy đắc cử, tự nhiên sẽ bận rộn với tiệc khánh công và những lời chúc tụng, làm gì có thời gian đoái hoài đến chúng ta. Tuy nhiên..."

Phàm Chân nghiêng đầu nhìn nàng: "Tuy nhiên sao?"

Ánh mắt Phó Tư Ý hiện lên vẻ phức tạp, nhưng giọng nói lại bình tĩnh lạ thường: "Bà ấy sẽ không đắc cử đâu."

.......................................

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của Phó Tư Ý, kết quả đại tuyển công bố với chiến thắng áp đảo thuộc về Hạ Trầm Tiêu. Những đồng liêu, bạn hữu từng giao hảo với Phó Vi Dung nay đồng loạt quay lưng, vây quanh Hạ Trầm Tiêu để chúc tụng nồng nhiệt.

Phó Vi Dung vừa xấu hổ vừa giận dữ, bà rời khỏi hội trường bằng lối đi tĩnh lặng dành cho khách VIP, máy móc trở về văn phòng rồi uể oải vùi mình vào chiếc ghế làm việc. Bà ngồi thẫn thờ ở đó rất lâu, cho đến khi cô trợ lý cũ Thịnh Nhu nghênh ngang bước vào, buông lời mời bà rời khỏi đây.

Phó Vi Dung lạnh lùng liếc nhìn cô ta: "Tại sao ta phải đi? Cho dù không đắc cử, đây vẫn là văn phòng của ta."

Thịnh Nhu như thể vừa nghe thấy một câu chuyện nực cười, cô ta che miệng cười khanh khách không dứt: "Phu nhân, ngài thật đúng là ngây thơ. Hạ phu nhân đã lên làm Nghị trưởng, lẽ nào lại để ngài tiếp tục ngồi ở vị trí cũ? Lệnh điều chuyển sẽ xuống trong một hai ngày tới thôi."

"Phu nhân, sai lầm lớn nhất của ngài chính là khinh địch. Nếu không phải vì hôn sự của con gái mà Hạ Nghị trưởng phải lộ diện, có lẽ đến phút cuối cùng ngài vẫn chẳng thể biết được thực lực thật sự của bà ấy. Một người ở ngoài sáng, một kẻ trong tối, ngài nói xem làm sao mà không bại cho được?"

Phó Vi Dung trầm ngâm nhìn chằm chằm Thịnh Nhu, rồi chợt hiểu ra điều gì đó: "Thịnh Nhu, cô đã sớm cấu kết với Hạ Trầm Tiêu rồi, đúng không?"

"Phải, tất cả lịch trình và kế hoạch của ngài đều do tôi tiết lộ cho Hạ Nghị trưởng." Ánh mắt oán hận của Thịnh Nhu găm chặt vào gương mặt bà, giọng nói như rít qua kẽ răng: "Phó Vi Dung, tôi đối xử với ngài tốt như thế, toàn tâm toàn ý vì ngài, vậy mà ngài lúc nào cũng chỉ hướng về Sầm Vãn... Vì bà ta, ngài hết lần này đến lần khác làm khó tôi. Tôi hận ngài..."

Phó Vi Dung nhếch môi nở một nụ cười châm chọc: "Thịnh Nhu, Hạ Trầm Tiêu là kẻ thủ đoạn độc ác. Cô biết nhiều bí mật của bà ta như vậy, liệu bà ta có để yên cho cô không?"

Sắc mặt Thịnh Nhu thoáng chốc trắng bệch, tâm trạng bắt đầu xao động, nhưng cô ta vẫn cố chấp công kích Phó Vi Dung: "Hạ Nghị trưởng đã hứa sẽ hậu đãi tôi. Ngài vẫn nên lo lắng nhiều hơn cho Sầm Vãn và đứa con gái duy nhất của ngài đi thì hơn."

Phó Vi Dung bật dậy khỏi ghế: "Cô... các người dám đụng đến Vãn Vãn sao?"

Cơn giận sôi sục khiến lồng ngực bà đau như bị xé rách. Bà thống khổ ôm lấy trái tim, không trụ vững mà quỳ sụp xuống: "Các người mà dám đụng đến Vãn Vãn và Tiểu Ý, ta... ta sẽ không... buông tha cho các người."

Thịnh Nhu cười khẩy một tiếng rồi vênh váo bước ra khỏi cửa. Tài xế Trung nhận lệnh tới đón Phó Vi Dung, thấy bà nằm rạp dưới đất thì vội vàng dìu lên, định đưa vào bệnh viện.

Phó Vi Dung yếu ớt thốt lên: "Không đi bệnh viện, về nhà cũ."

Bình Luận (0)
Comment