Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 75

Sầm Vãn đi thẳng về phía phòng nghỉ của người hầu. Trên chiếc bàn ăn đơn sơ bày biện mấy món điểm tâm giản dị. Phó Tư Ý đang múc cháo, vừa ngẩng đầu thấy nàng đã vẫy tay gọi: "Dì Vãn, tới ngồi ở đây đi."

Sầm Vãn ngồi xuống bên cạnh Phàm Chân, khẽ nhún mũi hít hà: "Dì đang định ra ngoài ăn, nhận được tin nhắn của Tiểu Ý là đến ngay... Ôi, thơm quá..."

Dì Anh chủ động lấy thêm bát đũa cho Sầm Vãn, nhưng miệng vẫn nhỏ giọng cằn nhằn: "Làm thế này không ổn lắm đâu, để phu nhân một mình dùng bữa ở lầu chính, còn mọi người lại chạy hết xuống đây..."

Sầm Vãn vốn đang bực bội, vừa mở miệng đã chẳng nể nang: "Có gì mà không ổn? Bà muốn theo hầu bà ấy thì cứ đi đi, còn chúng ta không ngồi chung bàn được, nuốt không trôi."

Dì Anh phục vụ ở Phó gia đã nửa đời người, ít nhiều vẫn giữ lòng trung thành với chủ cũ: "Tôi để Tiểu Cúc đưa thức ăn lên lầu chính vậy. Cả ngày hôm qua phu nhân chẳng ăn gì, vết thương lại chưa lành hẳn, trời lại lạnh thế này, không ăn sao chịu nổi?"

Bà quay sang phân phó Tiểu Cúc, Sầm Vãn bèn lườm một cái: "Chỉ có bà là thích làm chuyện bao đồng."

Dì Anh chỉ cười không đáp. Lúc này, Phàm Chân ngồi bên cạnh Sầm Vãn lặng lẽ đứng dậy theo Tiểu Cúc vào bếp. Nàng bưng ra bát canh "Ngũ bạch" nhuận phổi đã hầm hơn ba tiếng và bát cháo gà xé nấu với hạt dẻ.

Tiểu Cúc vốn tính thẳng thắn, xót xa thay cho Phàm Chân vì sáng sớm đã phải lục đục sắc thuốc nấu cháo cho Phó Vi Dung: "Thân thể phu nhân không khỏe thì kệ bà ấy đi, bà ấy đối xử với cô tệ bạc như vậy, cô làm những việc này làm gì? Bà ấy chẳng biết ơn đâu."

Phàm Chân khựng lại, khẽ ngước mắt. Thần sắc nàng trông rất mệt mỏi, gương mặt tái nhợt một cách bất thường, nhưng nàng vẫn nở nụ cười dịu dàng với Tiểu Cúc rồi lắc đầu: "Tiểu Cúc tỷ, đừng nói với phu nhân là tôi làm nhé."

Tiểu Cúc nghe mà lòng thắt lại. Cô hiểu rõ, Phàm Chân làm tất cả những điều này đều là vì Đại tiểu thư. Cô kéo xe thức ăn về phía mình, thở dài: "Haizz, sau này cái cô Hạ tiểu thư kia mà vào cửa, người đầu tiên cô ta xử lý chính là cô đấy. Chúng tôi cùng lắm là nghỉ việc, nhưng còn cô với Đại tiểu thư..."

Hốc mắt Phàm Chân đỏ hoe không sao kìm nén được, nhưng nàng vẫn cố mỉm cười ôn hòa, quay người đi lấy hũ rau ngâm của tiệm Thịnh Tất Cư. Mùi rau ngâm tỏa ra một hương khói rất nồng; bình thường Phàm Chân chẳng thấy gì, nhưng lúc này hương vị ấy vừa xộc vào mũi, dạ dày đang trống rỗng bỗng cuộn lên một cơn buồn nôn mãnh liệt. Nàng khó chịu quay mặt đi.

Tiểu Cúc thấy sắc mặt nàng thực sự quá kém, kiên quyết đẩy nàng ra khỏi cửa bếp: "Nhìn cô kìa, năm giờ sáng đã bò dậy làm đủ thứ, mới ngủ được mấy tiếng chứ? Mau đi ăn sáng đi, xong rồi thì đi nghỉ ngơi."

Phàm Chân lí nhí cảm ơn rồi quay lại bàn ăn. Nhưng vừa ngửi thấy mùi tanh từ bát cháo hải sản, cảm giác buồn nôn lại ập tới. Sầm Vãn vốn định trách Phàm Chân đừng làm mấy việc tốn công vô ích nữa, nhưng thấy dáng vẻ uể oải của nàng, Sầm Vãn lại chuyển sang lo lắng. Dì đưa tay lên trán nàng thăm dò, nhiệt độ có vẻ bình thường: "Sắc mặt con kém quá, bị kiệt sức phải không?"

Phàm Chân mỉm cười yếu ớt lắc đầu. Phó Tư Ý buông bát đũa, vội vàng đi đến bên cạnh nắm lấy tay nàng: "Bác sĩ Vương hai ngày này sang Ý rồi, lát nữa em đưa chị đi bệnh viện kiểm tra."

Phàm Chân sợ ra ngoài, lại không nỡ để cô lo lắng nên dịu dàng bảo: "Có lẽ do hôm nay dậy sớm quá thôi, chị ngủ một giấc là khỏe ngay mà."

Đang nói chuyện thì bên ngoài có tiếng xe đẩy lạch cạch. Tiểu Cúc đẩy xe thức ăn trở về, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Dì Anh nhíu mày: "Phu nhân lại không ăn sao?"

Tiểu Cúc không đáp, chỉ đột ngột xoay người lại. Mọi người nhìn theo tầm mắt của cô, gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ kinh ngạc. Phó Vi Dung từ sau lưng Tiểu Cúc bước ra, khẽ nhếch môi: "Mọi người đều ở đây cả sao? Không phiền nếu tôi ngồi xuống dùng bữa cùng chứ?"

Đám người hầu nào dám ngồi chung bàn với chủ nhân, đồng loạt kiếm cớ lui ra. Phó Tư Ý ghé tai Phàm Chân nói nhỏ: "Em đưa chị về phòng nghỉ ngơi." Phàm Chân thực sự không chịu nổi nữa, nàng dựa vào lòng Phó Tư Ý, bất lực gật đầu.

Phó Tư Ý ôm lấy Phàm Chân đi lướt qua Phó Vi Dung, không thèm để lại cho bà dù chỉ một ánh nhìn. Phó Vi Dung đứng sững lại, đôi mắt phản chiếu bóng lưng hai người xa dần cho đến khi biến mất. Ánh mắt bà vì bất động quá lâu mà trở nên đờ đẫn, phảng phất như bị gió thổi tan, vỡ vụn. Lần đầu tiên bà cảm thấy khoảng cách giữa mình và con gái đã xa đến mức dù có muốn tiến lại gần cũng chẳng thể đuổi kịp nữa. Bà đứng lặng yên, đôi mắt phủ một tầng hơi nước.

Trong phòng lúc này chỉ còn lại Phó Vi Dung và Sầm Vãn. Khoảng một phút sau, Sầm Vãn đứng dậy, mặt không cảm xúc định rời đi.

Phó Vi Dung bỗng nhào tới ôm lấy chân nàng, như thể kiệt sức mà quỳ sụp xuống: "Vãn Vãn, chị biết sai rồi. Chị đã để em chịu quá nhiều ủy khuất, để em phải chờ đợi quá lâu. Xin lỗi em, Vãn Vãn... sau cuộc bầu cử, bất kể kết quả thế nào chị cũng sẽ kết hôn với em. Cho chị thêm một cơ hội nữa được không?"

Sầm Vãn khẽ nhấc chân: "Đứng lên đi."

Trước kia, mỗi khi Phó Vi Dung làm nàng giận, chỉ cần bà quỳ xuống cầu xin là chỉ vài phút sau nàng sẽ mủi lòng mà dính lấy bà như cũ. Khi đó, Sầm Vãn còn cảm thấy hưởng thụ, cho rằng đó là biểu hiện của tình yêu. Giờ đây khi đã có tuổi, nàng mới nhìn thấu bản chất của nó: thực chất đó chỉ là một sự chiếm hữu b*nh h**n.

Phó Vi Dung ôm rất chặt, hai tay đan vào nhau nơi đầu gối nàng, càng run rẩy lại càng siết chặt hơn: "Vãn Vãn, tha thứ cho chị..."

"Mọi chuyện đã qua rồi, Phó Vi Dung."

Nhìn người đàn bà trước mặt, lòng Sầm Vãn dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng tự hỏi, mình đã yêu người này từ khi nào? Có lẽ là từ lúc biết được thân thế của bà.

Sầm Vãn vốn sinh ra trong nhung lụa, gia tộc họ Sầm gần như độc quyền ngành đường ở Tô quốc. Những người theo đuổi nàng nếu không phải là công tử hào hoa thì cũng là kẻ ăn chơi trác táng, nàng chưa từng thấy ai đặc biệt như Phó Vi Dung. Bà có thân thế thảm thương, nhưng trong đôi mắt thanh lãnh ấy lại toát ra một khí phách bất khuất, và nét u buồn giữa đôi mày luôn khiến người ta muốn lại gần để an ủi, chở che. Sầm Vãn từng yêu cái cốt cách bền bỉ ấy, từng nghĩ bà khác biệt với tất cả các Alpha khác. Nàng đã vô thức đến gần, muốn dùng tình yêu của mình để chữa lành cho bà.

Đến tận bây giờ nàng mới hiểu, đừng bao giờ cố gắng cứu vớt người khác, vì chính mình vốn dĩ chẳng phải là cứu thế chủ của ai cả. Sầm Vãn thấy lòng mình bình thản lạ lùng, nàng nhìn Phó Vi Dung với vẻ thanh thản chưa từng có.

"Phó Vi Dung, chúng ta kết thúc đi."

Phó Vi Dung hoảng loạn, mí mắt và hàng mi run bần bật: "Kết thúc? Ý em là sao?"

Sầm Vãn thản nhiên nhìn thẳng vào mắt bà, giọng nói không một chút gợn sóng: "Phó Vi Dung... chuyện cũ cứ để nó qua đi. Quãng đời còn lại, chúng ta đừng can thiệp vào cuộc sống của nhau nữa, mỗi người bình an là được rồi."

"Không, chị không đồng ý!"'

Sợ hãi, bối rối, hối hận... Tất cả những cảm xúc ấy cùng lúc dội lên đại não khiến Phó Vi Dung cảm thấy thế giới của mình đang sụp đổ.

Nước mắt làm nhòa đi thị giác, bà gần như quẫn trí ôm chặt lấy Sầm Vãn, khẩn cầu một cách bi thương: "Vãn Vãn, xin lỗi em, thực sự xin lỗi... Đừng rời bỏ chị... chị biết lỗi rồi... Cho chị thêm một cơ hội nữa, cầu xin em..."

Bấy nhiêu năm nay, bà luôn mải miết truy đuổi. Truy đuổi danh vọng, lợi lộc, quyền lực và địa vị. Để rồi chỉ đến khi mất đi, bà mới cảm nhận được nỗi đau thấu tận tim gan. Phó Vi Dung vẫn nhen nhóm một tia hy vọng cuối cùng: chỉ cần Sầm Vãn còn yêu bà, mọi chuyện vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Thế nhưng, một gáo nước lạnh bất ngờ dội xuống, phũ phàng dập tắt mọi ảo tưởng của bà.

"Tôi không yêu chị nữa, cũng không cần chị nữa..." Sầm Vãn thốt ra một tiếng thở dài ngắn ngủi: "Cuộc sống sau này, tôi phải sống cho chính mình."

Phó Vi Dung ngước đầu lên, cố tìm kiếm một chút dấu vết của sự giả vờ trên gương mặt Sầm Vãn. Thế nhưng không có, tuyệt nhiên không. Trong đôi mắt ấy đã chẳng còn tia sáng nào mỗi khi nhìn bà như thuở trước.

Vãn Vãn thực sự không còn yêu bà nữa.

Lục phủ ngũ tạng của Phó Vi Dung như bị xâu xé. Lòng tự tôn và sự kiêu ngạo vốn dĩ đã ăn sâu vào xương tủy nay bị kéo ra đến tan tác, chỉ còn lại một đống hài cốt điêu tàn.

"Vãn Vãn... Đừng như thế... Em nói đi, phải làm sao em mới chịu tha thứ cho chị? Chỉ cần em nói, chị đều sẽ làm theo." Nước mắt Phó Vi Dung rơi lã chã thành chuỗi, thấm xuống mặt sàn thành những vệt nước loang lổ: "Những chuyện em không thích, chị sẽ không bao giờ làm nữa. Hôn sự của Tiểu Ý, chị cũng không ép buộc con bé nữa. Sau này chúng ta là một gia đình, vui vẻ ở bên nhau, có được không?"

Phó Vi Dung đã hoàn toàn hết bài, bà chỉ còn cách đem Phó Tư Ý ra làm lá chắn, hy vọng những ký ức tốt đẹp trong quá khứ có thể lay chuyển được Sầm Vãn, khiến nàng hồi tâm chuyển ý. Đáp lại bà chỉ là lời nói càng lúc càng lạnh lẽo của Sầm Vãn:

"Phó Vi Dung, thật ra tôi nên cảm ơn chị. Cảm ơn sự vô tình của chị đối với Tiểu Ý đã khiến tôi không còn một chút luyến tiếc nào nữa."

"Phó Vi Dung, tôi thực sự buông bỏ rồi."

"Chị bảo trọng nhé, tạm biệt."

Sầm Vãn cúi người, dưới ánh nhìn tuyệt vọng của Phó Vi Dung, nàng gỡ từng ngón tay bà ra rồi dứt khoát quay lưng bước đi.

Phó Vi Dung quỳ sụp xuống, thân hình như đông cứng lại thành một khối tượng đá đờ đẫn. Bà cứ thế quỳ không biết bao lâu, cho đến khi bờ vai được một vòng tay ôm lấy, rồi một thân thể mềm mại tựa sát vào.

"Phu nhân..." Thịnh Nhu khẽ nhếch đôi môi đỏ thắm, cánh tay mảnh khảnh như rắn quấn lấy bà: "Phu nhân đừng buồn nữa, cô ấy muốn đi thì cứ để cô ấy đi, ngài vẫn còn có em mà."

Thịnh Nhu vốn từ huyện lẻ điều động lên đây từ hai năm trước. Ban đầu cô ta chỉ là một nhân viên nhỏ trong văn phòng thư ký, nhưng nhờ năng lực xuất chúng, cô ta nhanh chóng lọt vào đội ngũ trợ lý thân cận của Phó Vi Dung. Suốt hai năm qua, cô ta tận tâm tận lực bày mưu tính kế cho bà.

Tuy nhiên, việc cô ta dốc sức giúp Phó Vi Dung leo lên ghế Nghị trưởng chỉ vì tham vọng một ngày nào đó được làm Nghị trưởng phu nhân. Phó Vi Dung vốn chỉ xem cô ta là cấp dưới, thấy thái độ ân cần nịnh nọt của cô ta thì khó chịu nhíu mày, thẳng tay gạt ra không chút nể tình.

Lực đẩy mạnh khiến Thịnh Nhu ngã ngửa ra sau, cánh tay đập xuống nền gạch lạnh lẽo.

"Thịnh trợ lý, tôi đã từng nói với cô, không được phép vô lễ với Sầm Vãn." Phó Vi Dung chống đỡ đôi chân tê dại đứng dậy, giọng nói lạnh thấu xương: "Hơn nữa, lúc trước tôi nói sau bầu cử sẽ cho cô quay về văn phòng cũ, nhưng nay tôi thay đổi ý định rồi..."

Trong mắt Thịnh Nhu bừng lên một tia sáng: "Phu nhân, ngài muốn em ở lại sao?"

"Không." Phó Vi Dung thiếu kiên nhẫn thốt ra một câu: "Bắt đầu từ ngày mai, cô bị điều về chỗ cũ."

Thịnh Nhu nghiến chặt môi, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau nhức. Phó Vi Dung đi được vài bước thì quay lại liếc nhìn cô ta một cái: "Cô tìm tôi có việc gì?"

Thịnh Nhu che giấu đi sự hung hiểm nơi đáy mắt, nở một nụ cười không chút sơ hở: "Là Hạ phu nhân, bà ấy đang đợi ngài ở thư phòng."

.............................................

Trong thư phòng, Hạ Trầm Tiêu nặng nề đặt chén trà xuống bàn, "cộp" một tiếng khô khốc rồi đứng bật dậy.

Đôi bàn tay bà ta siết chặt, vẻ hỉ nộ không lộ vốn được rèn giũa bao năm nay bỗng chốc phá công, để lộ nét biểu cảm âm trầm đến đáng sợ: "Phó Vi Dung, bà nói 'Thôi' là có ý gì? Muốn từ hôn sao? Dĩ Trình nhà tôi có điểm nào không xứng với con gái bà?"

"Không, không đâu, Trầm Tiêu bà đừng hiểu lầm." Phó Vi Dung quan sát sắc mặt đối phương, lúng túng cười hòa giải: "Dĩ Trình là đứa trẻ tôi nhìn lớn lên từ nhỏ, thông minh lại xinh đẹp, tôi và Tiểu Ý đều rất thích, Tiểu Ý lại càng coi con bé là bạn thân nhất."

"Bạn thân? Hừ!" Hạ Trầm Tiêu nở nụ cười lạnh, thần sắc đầy vẻ uy h**p: "Ai thèm làm bạn với các người? Con gái tôi muốn gả vào Phó gia, làm con dâu nhà họ Phó."

"Phó Vi Dung, chẳng phải lúc trước chúng ta đã thỏa thuận để Dĩ Trình vào cửa sao? Đây là điều kiện trao đổi, giờ bà lại muốn nuốt lời?"

"Thực sự xin lỗi."

Phó Vi Dung vừa muốn giữ chân Sầm Vãn, vừa muốn hàn gắn với con gái, nhưng sâu thẳm trong lòng bà vẫn không muốn hy sinh tiền đồ của mình. Dù ngày thường bà có khéo léo, lõi đời đến đâu, giờ phút này cũng không cách nào vẹn cả đôi đường.

"Tôi đã nói chuyện hôn sự với Tiểu Ý, nhưng con bé... con bé nói nó đang yêu đương rồi."

Hạ Trầm Tiêu mỉa mai: "Sao hả? Cô con dâu sắp tới của bà có thể giúp bà một tay trong kỳ đại bầu cử này không? Hay gia thế cô ta hiển hách hơn, mang lại cho bà nhiều lợi lộc hơn?"

Phó Vi Dung nghe ra sự châm chọc trong lời nói của bà ta, bà khựng lại một chút rồi cười nhạt: "Đâu có, tự nhiên là không bằng Dĩ Trình rồi."

Hạ Trầm Tiêu trợn mắt: "Đã không bằng thì bảo chúng nó chia tay đi. Tôi đã hứa với Dĩ Trình nhất định sẽ để nó kết hôn với con gái bà. Tôi là người nói được làm được, đã hứa với con cái thì nhất định phải thực hiện."

Vẻ mặt Phó Vi Dung vô cùng khó xử: "Thế nhưng, hai đứa nhỏ đang mặn nồng lắm... Tôi làm sao có thể..."

Hạ Trầm Tiêu giơ tay ngắt lời, thần sắc lộ rõ sự mất kiên nhẫn: "Vậy bà hãy dùng thân phận người mẹ mà bắt Tiểu Ý phải chia tay."

"Bà tưởng tôi chưa thử sao? Nhưng tính con bé bướng bỉnh lắm." Phó Vi Dung nặn ra một nụ cười khổ: "Đứa con gái này của tôi một khi đã quyết thì chẳng ai làm gì được, đánh không xong, mắng không được... Trước kia tôi còn có thể nhờ mấy lão cổ đông trong công ty gây áp lực, nhưng giờ nó đã đứng vững gót chân, thu phục mấy ông già đó ngoan ngoãn cả rồi, tôi thực sự bó tay."

Ánh mắt Hạ Trầm Tiêu bỗng chốc lạnh lẽo, đôi đồng tử lóe lên sát khí: "Ngay cả con gái mình bà còn không đối phó nổi, vậy tôi ủng hộ bà làm gì? Phó Vi Dung, từ giờ trở đi, tôi không những không giúp bà mà còn sẽ đánh bại bà, cứ đợi đấy mà xem."

Phó Vi Dung vội vàng tiến lên giữ người lại, hai tay níu lấy cánh tay bà: "Trầm Tiêu... Đừng giận, có chuyện gì thì từ từ nói... Chúng ta thương lượng lại..."

"Không cần nói nữa." Hạ Trầm Tiêu dùng sức đẩy bà ra: "Phó Vi Dung, tôi sẽ khiến bà thua thảm hại, và khiến cả tập đoàn Phó thị của các người lâm vào cảnh khốn cùng."

Hạ Trầm Tiêu giận dữ rời đi. Thịnh Nhu từ trong góc bước ra, giả vờ lo lắng: "Phu nhân, giờ phải làm sao đây?"

Phó Vi Dung chậm rãi thu hồi ánh mắt: "Nếu mọi chuyện đã phơi bày, bài cũng đã lật ngửa, vậy thì cạnh tranh công bằng đi, chưa chắc bà ta đã thắng. Nước đến chân rồi, chúng ta chỉ còn cách nỗ lực gấp bội."

Thịnh Nhu tỏ vẻ tiếc nuối: "Điều kiện của Hạ phu nhân tốt như vậy... Nếu có sự ủng hộ của bà ấy... Phu nhân, chẳng phải bà đã đồng ý rồi sao, tại sao đột nhiên lại đổi ý?"

Phó Vi Dung rủ mắt, giọng thấp dần: "Ta không thể... để Vãn Vãn hận ta thêm nữa..."

Thịnh Nhu nheo mắt, lòng bàn tay siết chặt.

Vãn Vãn? Lại là Sầm Vãn! Phó Vi Dung, bà đã vô tình với tôi, thì đừng trách tôi tuyệt tình với bà.

......................................................

Thịnh Nhu lái xe bám đuổi theo, chặn được xe của Hạ Trầm Tiêu ngay dưới chân núi. Hạ Trầm Tiêu khẽ nhấc tay ra hiệu cho tài xế mở cửa xe cho cô ta bước vào.

"Hạ phu nhân." Thịnh Nhu đẩy gọng kính, che đi ánh mắt âm hiểm phía sau lớp tròng kính, bất động thanh sắc nhìn về phía Hạ Trầm Tiểu: "Ngài đừng vội, Dĩ Trình tiểu thư vẫn còn cơ hội."

Hạ Trầm Tiểu khẽ ngước mắt: "Ý cô là sao?"

Thịnh Nhu nở nụ cười lạnh lẽo: "Chỉ cần Phàm Chân kia biến mất, chẳng phải Dĩ Trình tiểu thư có thể kết hôn với Phó tiểu thư sao?"

Hạ Trầm Tiêu nhếch mép, cười như không cười: "Để cô ta biến mất? Làm sao có thể?"

Thịnh Nhu nghiến chặt răng, đôi mắt hơi híp lại b*n r* những tia nhìn độc ác: "Nếu như Phàm Chân... buộc phải đi thì sao?"

"Hạ phu nhân, trước đây ngài bảo tôi vào Phó trạch thám thính nhưng tôi hoàn toàn không thể lọt qua cửa. Phó Tư Ý bảo vệ nơi đó như một căn cứ đặc vụ vậy... Thế nhưng hai ngày nay, theo chân Phó Vi Dung vào trong, tôi đã phát hiện ra một bí mật."

Hạ Trầm Tiểu rõ ràng đã cảm thấy hứng thú, ngữ khí thậm chí có chút nôn nóng: "Bí mật gì?"

Thịnh Nhu mở túi xách, lấy ra một tờ báo đưa tới trước mặt Hạ Trầm Tiểu: "Phu nhân, ngài xem đi."

Ánh mắt Hạ Trầm Tiểu rơi xuống tờ báo, sống lưng bà ta trong phút chốc căng thẳng: "Đây... đây chẳng phải là đứa hầu gái đó sao?"

"Chính là cô ta."

Thịnh Nhu mở điện thoại, phóng to một bức ảnh rồi đưa tới: "Hạ phu nhân chắc chắn nhận ra vị này chứ? Nghe nói cô ta đang có ý định hợp tác với công ty của ngài."

Đồng tử Hạ Trầm Tiểu đột ngột co rút: "Tưởng nhị tiểu thư? Ý cô là gì?"

Thịnh Nhu mím môi, gằn từng chữ: "Tưởng nhị tiểu thư đang tìm kiếm vị hôn thê của mình."

Hạ Trầm Tiểu nhìn xoáy vào mắt Thịnh Nhu, gần như chỉ mất một giây để bà ta đọc thấu ẩn ý trong đó. Bà ta hỏi lại:

"Phàm Chân chính là vị hôn thê của Tưởng Minh Tiêu?"

Bình Luận (0)
Comment