Mười giờ đêm, đôi trẻ vùi mình trên chiếc sofa trong phòng phim, lặng yên cùng nhau thưởng thức một tác phẩm điện ảnh.
Họ chọn một bộ phim cũ, là tác phẩm thành danh của một đạo diễn lừng lẫy, nơi hai nữ chính đều đã bước l*n đ*nh cao ảnh hậu. Trong phim có những thước phim táo bạo, mang tính biểu tượng, gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến điện ảnh các quốc gia lân cận. So với Tô quốc cởi mở, Nguyên quốc có phần bảo thủ hơn, nên những bộ phim có tiêu chuẩn lớn thế này thường không thể công chiếu chính thức.
Thuở còn đại học, Phàm Chân vẫn thường nghe bạn bè nhắc đến bộ phim này như "tòa tháp canh" của dòng phim BE (kết thúc buồn). Khi ấy nàng chỉ xem qua bản cắt, nay được xem trọn vẹn nguyên tác, nàng một lần nữa thấy xót xa cho mối tình trái ngang của hai nhân vật chính. Có lẽ bị tác động bởi những biến cố gần đây, sống mũi Phàm Chân chợt cay xè, nàng không cầm được nước mắt.
Thấy nàng khóc, Phó Tư Ý hoảng hốt ngồi bật dậy, vội vàng rút giấy cẩn thận lau nước mắt cho nàng.
"Tỷ tỷ, đừng xem nữa, chúng ta đổi phim khác nhé."
Phàm Chân giữ tay cô lại: "Đừng đổi, chị muốn xem hết."
Phó Tư Ý kéo Phàm Chân ngồi lên đùi mình, đau lòng ôm chặt lấy nàng: "Đừng khóc mà, họ chỉ đang diễn thôi, phim ảnh đều là giả cả."
"Nhưng thực tế cũng có những chuyện như vậy." Phàm Chân sụt sịt, ánh mắt chợt tối sầm lại: "Rõ ràng rất yêu nhau, nhưng lại chẳng thể ở bên nhau..."
Phó Tư Ý bị những giọt nước mắt của nàng làm cho rối bời, cô hiếm khi cường thế mà nhấn nút tạm dừng: "Không cho xem nữa, cứ vừa xem vừa khóc thế này thật chẳng đáng chút nào. Để em tìm bộ hài kịch cho chị xem."
Cô vừa định đứng dậy thì Phàm Chân đã ôm chặt lấy cô. Phó Tư Ý nắm tay nàng, thỏa hiệp khẽ n*n b*p: "Được rồi, em không đổi nữa, chúng ta xem tiếp nhé?"
Phàm Chân khẽ lắc đầu, nàng siết lấy tay cô, rồi từ trong túi áo lặng lẽ lấy ra một vật, đặt vào lòng bàn tay Phó Tư Ý. Đó là một chiếc khuyên ngọc nhỏ nhắn, sắc ngọc xanh biếc, chạm vào thấy ấm áp vô cùng.
"Đây là...?"
Phàm Chân không đáp, nàng lấy ra một cuộn dây đỏ, kéo một đoạn dài rồi khéo léo gập đôi, luồn qua khuyên ngọc. Đầu ngón tay nàng thoăn thoắt thắt nút, bắt đầu đan dây. Những đường nét hoa văn phức tạp và tinh tế dần hiện ra. Nàng nghiêng người ghé sát, đeo chiếc khuyên ngọc lên cổ Phó Tư Ý rồi chỉnh lại nút thắt: "Chiếc khuyên ngọc này là của bà cố tặng cho bà ngoại, bà ngoại lại tặng cho chị. Giờ đây, chị tặng lại nó cho em."
Phàm Chân khẽ v**t v* mặt ngọc: "Nó đã theo chị từ nhỏ. Lúc ở Tô quốc, khi phải ngủ ở ga tàu điện ngầm, chị đã suýt bị mấy gã Alpha côn đồ cướp mất..."
Phó Tư Ý chợt nhớ lại lần đầu gặp Phàm Chân, trên cánh tay nàng đầy những vết bầm tím, hóa ra là vì giành lại chiếc khuyên ngọc này. Nghĩ đến đó, lòng cô dâng lên niềm xót xa khôn tả.
Phàm Chân cúi đầu mân mê chiếc khuyên ngọc, giọng nói nhỏ nhẹ như hơi gió: "Nhãi con... đây là di vật của bà ngoại chị, không được làm mất, biết chưa?"
Phó Tư Ý gật đầu thật mạnh, nhưng rồi lại lắc đầu, đôi mắt đào hoa thoáng hiện vẻ hoang mang: "Tại sao tỷ tỷ lại đưa vật quan trọng thế này cho em?"
Cô cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn. Từng lời nói, từng cử chỉ của Phàm Chân đều giống như là... đang nói lời vĩnh biệt.
"Chị vốn đã muốn tặng cho em từ lâu rồi."
Trước đó, sợi dây cũ đã bị đám côn đồ giật đứt, Phàm Chân định tìm sợi dây mới rồi mới tặng, nhưng nàng sợ... mình không còn kịp nữa. Nàng ngẩng đầu nhìn Phó Tư Ý không chớp mắt, như muốn khảm sâu hình bóng cô vào tim. Ánh mắt nàng ẩn hiện hơi nước mờ ảo.
Phó Tư Ý rủ mắt, chạm phải ánh nhìn đau đớn ấy, lòng cô như bị kim châm: "Đừng nhìn em như vậy, em... em khó chịu lắm." Cô nắm chặt tay nàng, ngập ngừng hỏi: "Tỷ tỷ, có phải chị đang có chuyện gì buồn không? Nói cho em nghe đi, đừng giấu trong lòng có được không?"
Phàm Chân nhìn cô, đôi mắt đẫm lệ chợt nở một nụ cười: "Không có chuyện gì không vui cả, chị chỉ đang nghĩ..."
"Nghĩ gì cơ?"
Phàm Chân ngã vào lòng cô, đặt bàn tay cô lên bụng mình: "Chị nghĩ... tại sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa có gì nhỉ?"
Phó Tư Ý ngẩn người, khi phản ứng kịp thì gương mặt đã đỏ bừng như thoa son. Cô cụp mắt, ủy khuất nói nhỏ: "Em... em đã rất nỗ lực rồi mà."
Phàm Chân siết chặt vòng tay, rúc vào ngực cô nũng nịu: "Chị đâu có bảo em nỗ lực chưa đủ." Nàng mân mê bàn tay cô, vừa do dự vừa chờ đợi: "Phó Tư Ý."
"Dạ?"
Phàm Chân vòng tay qua cổ cô, chậm rãi ngả người xuống, mái tóc đen xõa tung quấn quýt lấy nhau. Ở khoảng cách gần như thế, họ có thể nhìn thấy hình bóng đối phương trong đôi mắt mình. Phàm Chân chủ động dâng lên đôi môi anh đào mềm mại, mỉm cười ngọt ngào: "Nhãi con, em nỗ lực thêm lần nữa đi, được không?"
Phó Tư Ý siết lấy eo nàng, ánh mắt tràn đầy sự khắc chế. Phàm Chân hôn lên đôi mày, sống mũi rồi đến làn môi cô... giọng nói uyển chuyển đầy mê hoặc: "Ý nhãi con, em tin chị đi, chị nhất định sẽ là một người mẹ tốt, sẽ chăm sóc bảo bảo của chúng ta thật tốt, không để em phải bận lòng đâu."
Nàng giúp Phó Tư Ý bóc lớp vỏ bọc của miếng bánh ngọt, đưa hương bơ thơm lừng đến bên môi cô. Phó Tư Ý ngậm lấy, m*t mát nhẹ nhàng, hương sữa ngọt ngào lan tỏa.
Rất nhanh sau đó, đôi mắt Phàm Chân đã phủ một tầng sương mờ. Tuyến thể diễn dục như một bình rượu vang bị đổ nhào, rượu chảy tràn làm ướt đẫm chiếc sofa nhung cừu. Tình động đến mức này khiến chính Phó Tư Ý cũng phải ngẩn ngơ.
Phàm Chân thẹn thùng quay mặt đi, không dám nhìn cô, dường như sắp khóc đến nơi. Rõ ràng tin tức tố của chính mình cũng đang mất kiểm soát tràn ngập căn phòng, vậy mà Phó Tư Ý vẫn muốn trêu chọc nàng. Cô áp vào gương mặt đỏ bừng của tỷ tỷ, giọng trầm thấp và trêu ghẹo: "Tỷ tỷ, chị thích em đến thế cơ à?"
Chỉ một câu hỏi ấy thôi mà bình rượu lại trào ra mãnh liệt hơn. Đó chính là câu trả lời của nàng — Thích. Thích đến mức chẳng biết phải làm sao cho phải.
Phó Tư Ý tìm thấy hạt gạo đang ngâm trong rượu, cẩn thận và dịu dàng x** n*n. Đôi mắt Phàm Chân phủ đầy hơi nước, ý thức dần trở nên mông lung. Đến cuối cùng, chính nàng cũng chẳng rõ tại sao mình lại có thể bày ra tư thế táo bạo đến nhường ấy.
Ý thức của nàng từ lâu đã rơi vào hỗn loạn. Trong cơn mê muội, nàng chợt nhớ ra bộ nhu quần làm cho nhãi con vẫn còn thiếu một vài hạt châu sa, cần phải sớm lên trang web đặt trước.
Thế nhưng, ý nghĩ ấy vừa nhen nhóm đã lập tức bị cô nàng Alpha ép cho tan tác. Phàm Chân cảm nhận được Phó Tư Ý hôm nay nhiệt tình đến lạ thường; tin tức tố từ tuyến thể cứ không ngừng rót vào, khiến nàng gần như quá tải, không cách nào tiếp nhận thêm được nữa.
Trước mắt nàng, những đốm sáng nhỏ lại bắt đầu chập chờn, lúc ẩn lúc hiện. Phàm Chân thỏa mãn để mặc những giọt lệ tuôn rơi.
Nàng thực sự rất thích Phó Tư Ý.
Thực lòng, thực lòng yêu cô biết bao nhiêu.
Phó Tư Ý giống như một chút vị ngọt duy nhất trong cuộc đời nàng. Chỉ cần nắm giữ được chút ngọt ngào ấy thôi cũng đã đủ để Phàm Chân hồi tưởng lại suốt nửa đời người. Mỗi phút, mỗi giây được ở bên cô đều là những điều xa xỉ.
Phàm Chân thực lòng hy vọng giấc mộng này có thể kéo dài thêm chút nữa, dài thêm chút nữa...
.......................................
Sáng sớm hôm sau, Sầm Vãn trang điểm xong xuôi bước ra khỏi phòng. Khi vừa rẽ qua góc cua chuẩn bị xuống cầu thang xoắn ốc, nàng bị một người chặn ngay trước mặt.
Nàng ngẩng đầu, đối diện với gương mặt đang cố nặn ra nụ cười của Phó Vi Dung, giọng nói không giấu nổi vẻ mỉa mai: "Hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây rồi sao? Phó tổng mà cũng xuất hiện ở nơi này à."
Phó Vi Dung không chớp mắt nhìn nàng đắm đuối, ngữ khí mang chút khép nép: "Chị... sau này chị đều ở lại đây, được không?"
Sầm Vãn không đáp lời, nàng đẩy bà ra để bước tiếp thì bị Phó Vi Dung nhẹ nhàng nắm chặt cổ tay.
"Vãn Vãn." Giọng nói của Phó Vi Dung run rẩy.
Sầm Vãn quay đầu, vẻ mặt đầy chán ghét gạt tay bà ra: "Phó Vi Dung, chị muốn tôi nói cái gì? Muốn tôi giữ chị lại sao? Xin lỗi nhé, ở chỗ tôi không có lời nào mà chị muốn nghe đâu."
Vẻ mặt Phó Vi Dung cứng đờ, bà rủ hàng mi dài để che giấu nỗi mất mát đang cuộn trào nơi đáy mắt: "Vãn Vãn, những năm qua bên cạnh chị không hề có Omega nào khác, chị chỉ yêu một mình em thôi. Cho chị thêm một cơ hội nữa được không?"
"Phó Vi Dung, chính chị hãy tự hỏi lương tâm mình xem, mười mấy năm qua tôi đã cho chị bao nhiêu cơ hội rồi? Chị có từng trân trọng lấy một lần nào chưa?"
Sầm Vãn lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mặt.
Phó Vi Dung đích thực có một gương mặt khiến người ta dễ dàng trầm luân. Ông trời đã ban cho bà một lớp ngụy trang mê hoặc, nhưng khi xé bỏ tầng lăng kính ảo mộng đẹp đẽ ấy, Sầm Vãn đã nhìn thấy một Phó Vi Dung chân thực nhất. Thế giới của người đàn bà này từ trước đến nay chỉ tồn tại những d*c v*ng không bao giờ lấp đầy. Tình yêu hay tình thân đều chỉ là những chướng ngại vật cản trở con đường thành công của bà.
Sầm Vãn bỗng cảm thấy nhói lòng. Nàng đau khổ không phải vì người này, mà vì những hồi ức tốt đẹp từng là điểm tựa giúp nàng vượt qua biết bao đêm trường tăm tối.
"Phó Vi Dung, lúc tôi thích chị, tôi mới chỉ hai mươi hai tuổi." Sầm Vãn nghiêng đầu nhìn bà, giọng nói không một chút hơi ấm: "Thế nhưng tôi... không thể mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi hai được."
Phó Vi Dung ngơ ngẩn nhìn theo bóng lưng Sầm Vãn, đuôi mắt đã đỏ hoe một mảng rực rỡ.