Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 68

Bác sĩ Vương không yên tâm về vết thương của Phó Tư Ý nên đã theo xe về tận Phó trạch. Từ đồi núi phía xa đã nhìn thấy những ánh đèn lấp lánh đang nháy liên tục. Dì Anh và Sầm Vãn với vẻ mặt ngưng trọng đứng chờ sẵn ở cửa, đôi mắt ai cũng rưng rưng lệ.

Phàm Chân cẩn thận dìu cánh tay Phó Tư Ý giúp cô xuống xe. Sầm Vãn xót xa tiến lại gần định kiểm tra vết thương, Phó Tư Ý vờ kêu đau một tiếng, nàng mới thôi, vội quệt nước mắt rồi cùng Phàm Chân dìu cô lên lầu.

Đến cửa thang máy, Sầm Vãn chợt nghiêng người chắn trước Phàm Chân, khẽ đẩy nàng ra: "Phàm Chân, bác sĩ Vương sẽ ở lại đây vài ngày, con dẫn bà ấy đi chọn một căn phòng khách nhé."

Phàm Chân gật đầu: "Dạ, con đi ngay."

Vì quá lo lắng cho Phó Tư Ý nên Phàm Chân không nhận ra sự thay đổi sắc mặt đột ngột của Sầm Vãn, nhưng Phó Tư Ý thì nhìn thấy rõ mồn một. Cô thấp giọng hỏi: "Dì Vãn, dì đẩy tỷ tỷ ra là muốn nói gì với con phải không?"

"Con đi theo dì." Sầm Vãn dìu cô vào phòng giải trí.

Cửa phòng mở rộng, trên màn hình LED lớn treo tường, một nữ phát thanh viên trẻ tuổi đang đưa tin thời sự:

"Theo thông tin ghi nhận, một nhân viên phục vụ thời vụ tại khách sạn Đông Thịnh do vừa chia tay bạn gái lâu năm nên đã nảy sinh tâm lý trả thù xã hội, thực hiện hành vi bạo lực gây thương tích cho khách hàng. Hiện vụ việc vẫn đang được điều tra làm rõ."

"Khách sạn bị quy trách nhiệm vì tồn tại lỗ hổng an ninh nghiêm trọng, bị đình chỉ hoạt động để chấn chỉnh. Các cá nhân liên quan sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật."

Ánh mắt đau xót của Sầm Vãn dừng lại trên gương mặt Phó Tư Ý hồi lâu, rồi dần chuyển thành sự giận dữ: "Tiểu Ý, con nói thật cho dì biết, có phải là do Hạ Trầm Tiêu sai người làm không?"

Phó Tư Ý hiểu rõ tính nết của Sầm Vãn, nếu biết Hạ Trầm Tiêu là chủ mưu đứng sau, dì nhất định sẽ không bỏ qua. Tính dì nóng nảy, cách phản kích đơn giản nhất thường là lấy bạo chế bạo, cuối cùng có khi lại tự rước họa vào thân.

Dì Vãn vì mẹ con cô đã hy sinh quá nhiều, Phó Tư Ý không thể để dì phải mạo hiểm thêm nữa. Cô nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể: "Dì Vãn, cảnh sát đã thông báo rồi, đó chỉ là một nhân viên khách sạn nhất thời nảy sinh tâm lý trả thù xã hội thôi. Huống hồ Hạ Dĩ Trình cũng bị thương, sao có thể là mẹ cô ta làm chứ?"

Sầm Vãn không nói gì, lặng lẽ lấy điện thoại, mở WeChat rồi phóng to một tấm ảnh đưa đến trước mặt Phó Tư Ý. Trên ảnh rõ ràng là gương mặt của tên phục vụ kia với dáng vẻ lén lút, bên cạnh hắn là một người đàn bà tuy chỉ chụp được nửa mặt nhưng dựa vào thể hình, có thể nhận ra ngay đó là quản gia nhà họ Hạ.

Rõ ràng đây là một tấm ảnh chụp trộm. Ánh mắt Phó Tư Ý khẽ rung động, giọng nói lộ rõ sự bất ổn: "Dì Vãn, dì... dì cho người theo dõi Hạ Trầm Tiêu sao? Dì bắt đầu tra xét bà ta từ khi nào vậy?"

Sầm Vãn không hề có ý định che giấu: "Cũng cùng lúc với con thôi."

Phó Tư Ý sững sờ, hơi thở kìm lại: "Dì biết... con đang điều tra Hạ Trầm Tiêu?"

Sầm Vãn vươn tay v**t v* gương mặt Phó Tư Ý, ánh mắt dì Vãn dịu hiền như muốn tan thành nước: "Tiểu Ý, từ giờ trở đi không được tự mình theo dõi Hạ Trầm Tiêu nữa, tất cả cứ giao lại cho dì. Dì nhất định sẽ tống bà ta vào ngục, để con và Phàm Chân không còn nỗi lo hậu họa, có thể hạnh phúc ở bên nhau."

Sống mũi Phó Tư Ý cay xè, một tầng lệ mỏng phủ lên đôi mắt. Ngày nhỏ, cô luôn ao ước có được sự yêu thương của một người mẹ Omega như bao đứa trẻ khác. Nhưng giờ ngẫm lại, tất cả những gì một người mẹ có thể dành cho con, từ vật chất đến tinh thần, Sầm Vãn đều đã trao trọn cho cô không chút giữ lại, thậm chí còn nhiều hơn thế. Cuộc đời cô thật may mắn khi gặp được một người mẹ như Sầm Vãn.

Phó Tư Ý nghẹn ngào, cố nuốt xuống niềm xúc động đang trào dâng: "Dì Vãn, Hạ Trầm Tiêu là kẻ điên, con không thể để dì gặp nguy hiểm."

"Đứa nhỏ ngốc này." Sầm Vãn cũng vô cùng động lòng, đuôi mắt ửng hồng: "Chỉ cần con được hạnh phúc, dì làm gì cũng cam lòng."

Phó Tư Ý khẽ cụp mắt, nắm chặt lấy tay Sầm Vãn: "Con sẽ không để bản thân bị thương vô ích, càng không để tỷ tỷ và dì rơi vào cảnh hiểm nghèo. Dì đừng nôn nóng, con đã có kế hoạch rồi..."

Phó Tư Ý ghé sát tai Sầm Vãn nói nhỏ. Đôi mày Sầm Vãn khẽ nhíu lại rồi nhanh chóng giãn ra, khóe môi thoáng hiện một nụ cười nhưng cũng sớm thu lại: "Kế hoạch này đúng là vạn không một mất, thế nhưng còn Phó Vi Dung... bà ấy vẫn một lòng muốn đắc cử..."

"Mẹ con vốn dĩ không hợp với con đường chính trị. Những trợ thủ bên cạnh bà ấy kẻ thì hữu dũng vô mưu, kẻ lại mang lòng hai dạ. Bà ấy làm việc quá phô trương, không biết cách giấu mình chờ thời. Thay vì chạy khắp nơi diễn thuyết kéo phiếu, chi bằng làm một việc thực sự có ích cho dân chúng. Huống hồ, ngay cả bạn hay thù bà ấy còn chẳng phân biệt nổi, sớm muộn gì cũng bị đâm sau lưng, mà đến tận bây giờ bà ấy vẫn không hay biết Hạ Trầm Tiêu chính là lưỡi đao đó."

"Đoạn thời gian trước khi cầu lớn Bắc Thành sụp đổ, Hạ Trầm Tiêu trùng hợp về quê tế tổ đã lập tức tổ chức cứu viện, cứu được mười người bị kẹt rồi sau đó còn từ chối phỏng vấn. Danh tiếng của bà ta trong dân chúng luôn rất tốt, nếu bà ta muốn tranh cử, sự ủng hộ chắc chắn sẽ vượt xa mẹ con."

"Muốn đối phó với Hạ Trầm Tiêu thì không thể để bà ta cứ bình thản ẩn mình mà tìm đường lui. Chỉ có cách đẩy bà ta lên thật cao, càng cao càng tốt. Như vậy bà ta mới không còn đường chạy trốn, mà có ngã thì cũng sẽ ngã rất đau."

Phó Tư Ý ngước đôi mắt đào hoa xinh đẹp, khóe môi khẽ cong, ánh mắt đen lánh toát lên một luồng khí thế bẩm sinh. Sự tự tin rạng rỡ và phong thái bày mưu lập kế ấy khiến Sầm Vãn vô cùng an tâm. Tiểu Ý của nàng đã thực sự trưởng thành, không chỉ có thể độc lập gánh vác mà còn đủ năng lực để bảo vệ những người xung quanh.

"Dì Vãn, chỉ là nếu làm vậy thì..." Phó Tư Ý trầm ngâm một lát rồi nhìn dì: "Mẹ con từng nói nếu bà ấy đắc cử sẽ kết hôn với dì. Nhưng nếu bà ấy thất cử, không biết bà ấy liệu có còn..."

Sầm Vãn lắc đầu, nở một nụ cười thanh thản: "Cho dù bà ấy có đắc cử, dì cũng không thể ở bên bà ấy nữa. Thế nên Tiểu Ý, đừng lo cho dì, con cứ việc ra tay mà làm những gì mình muốn."

Nàng vỗ nhẹ lên tay cô: "Chẳng phải con nói sẽ phụng dưỡng dì lúc tuổi già sao? Vậy sau này dì sẽ theo con và Phàm Chân, có được không?"

Hốc mắt Phó Tư Ý nóng hổi, cô ôm chặt lấy Sầm Vãn, vùi đầu thật sâu vào lòng dì rồi nghẹn ngào thốt lên một chữ: "Vâng."

.........................................................

Trước giờ ngủ, bác sĩ Vương qua đổi thuốc, không quên dặn dò một tràng dài các lưu ý vụn vặt. Thế nhưng bà mới nói được vài câu đã bị Phó Tư Ý khéo léo mời ra ngoài, chỉ để lại Phàm Chân đang như chú chim cút nhỏ nấp vào một góc vì thẹn thùng.

Phó Tư Ý nghiêng đầu nhìn gương mặt ửng hồng vì xấu hổ của Phàm Chân, ánh mắt dần đong đầy mật ngọt: "Tỷ tỷ, chị lại đây."

Phàm Chân tiến tới giúp cô vén lại chăn màn: "Chị ngủ ở phòng bên cạnh, điện thoại không tắt máy, có chuyện gì em cứ gọi chị nhé."

Nghe thấy nàng muốn đi, Phó Tư Ý lập tức quấn quýt lấy ngón tay nàng: "Tỷ tỷ đừng đi mà."

Thực tâm Phàm Chân cũng chẳng muốn rời xa, nàng ước gì có thể cùng Phó Tư Ý hòa làm một thể. Thế nhưng nàng tự biết mình là một vật nguy hiểm, sợ rằng nhãi con sẽ không kìm lòng được mà khiến vết thương tái phát. Chi bằng cứ tự mình cách ly thì hơn.

Phó Tư Ý dùng ngón út móc lấy ngón trỏ của nàng, hai ngón tay kẹp lấy rồi nhẹ nhàng m*n tr*n. Động tác này mang theo chút phong tình, y hệt cái cách cô thường x** n*n những hạt gạo nhỏ lúc nấu rượu, đầy vẻ ám chỉ.

Phàm Chân cắn môi, ý chí lung lay nhưng vẫn cố từ chối: "Không được, em còn đang bị thương cơ mà..."

Phó Tư Ý rủ mi mắt, giấu đi nụ cười nơi khóe môi, nghiêm túc đáp: "Tỷ tỷ, eo của em đâu có bị thương..."

Phàm Chân sững lại một chút, rồi lập tức phản ứng kịp, nàng lườm đối phương một cái sắc lẻm: "Bị thương rồi mà còn không an phận, chị... chị về phòng đây."

Ngón tay ấm áp của Phó Tư Ý dễ dàng kéo nàng trở lại: "Không được đâu bà xã, em không chấp nhận được yêu xa đâu."

Phàm Chân: ???

Ở cùng một căn nhà mà cô dám gọi là "yêu xa"? Da mặt liệu có thể dày thêm chút nào nữa không?

Phàm Chân khẽ rút tay: "Đừng quậy nữa."

"Em đâu có quậy." Phó Tư Ý nhìn chăm chú vào nàng, kéo tay nàng xích lại gần hơn: "Em đau lắm, phải được tỷ tỷ 'vù vù' cho mới khỏi được."

Phàm Chân xót xa không chịu nổi, nàng do dự vài giây rồi ngượng ngùng vào phòng tắm. Tắm được một nửa nàng mới nhớ ra mình quên mang đồ ngủ, lại chẳng thể nhờ một thương binh đi lấy hộ, cuối cùng chỉ đành quấn khăn tắm bước ra.

Tay nàng giữ chặt mép khăn, mái tóc đen nhánh còn ướt xõa trên bờ vai, đôi chân dài trắng nõn mịn màng và đường cong cơ thể thoắt ẩn thoắt hiện, cả người nàng tỏa ra một sắc hồng nhạt mê người. Phó Tư Ý liếc nhìn, ánh mắt lập tức dán chặt không rời. Khi hai tầm mắt chạm nhau, bầu không khí mập mờ trong phòng không ngừng tăng nhiệt, dao động giữa hai người.

Phàm Chân vén chăn leo lên giường, Phó Tư Ý lập tức dính lấy, vùi đầu vào hõm cổ thơm ngọt của nàng mà ôm thật lâu. Phàm Chân không dám đẩy ra, sợ sơ ý chạm vào vết thương của cô: "Nhãi con, mau ngủ đi."

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Phó Tư Ý long lanh nhìn nàng, nàng định nói gì đó thì bị Phàm Chân áp tay lên môi chặn lại: "Suỵt, ngủ thôi! Hôm nay chúng ta 'ngủ chay'."

Phó Tư Ý: ???

Trong chăn ấm đệm êm mà chỉ để thuần trò chuyện? Chuyện đó là không thể nào.

Dù vai bị thương nhưng không hề cản trở đôi tay cô hoạt động. Chẳng tốn bao nhiêu sức lực, cô đã lột bỏ chiếc khăn tắm của Phàm Chân, để lộ một mảng da thịt trắng ngần. Phàm Chân muốn ngăn cũng không kịp, nàng lại lo cho vết thương của đối phương nên chẳng dám phản kháng mạnh, chỉ biết đứng hình: "Đã thế này rồi mà em còn... còn tính chuyện xấu xa sao?"

"Tỷ tỷ, chị đã hứa rồi mà." Phó Tư Ý nghiêng đầu, hàng mi cong dài khép lại trông vừa ngoan hiền vừa dễ bị bắt nạt. Nhưng lực tay cô đang đặt trên miếng bánh ngọt lại khiến Phàm Chân biết rõ đây là một con sói con không hề dễ chọc.

"Em có ghi âm rồi, tỷ tỷ không quỵt nợ được đâu." Phó Tư Ý ghé môi sát tai nàng, giọng nói trầm khàn đầy dụ hoặc: "Tỷ tỷ, 'nó' tỉnh rồi."

Phàm Chân còn đang thắc mắc cái gì tỉnh, thì đột nhiên cảm nhận được đầu ngón tay Phó Tư Ý đang đè nhẹ lên tuyến thể diễn dục của mình. Hương vị ngọt ngào của bánh kem tràn ngập không gian, tin tức tố không tự chủ được mà thấm ra, như minh chứng cho sự khẩu thị tâm phi của Phàm Chân.

Vì bị trêu chọc, đuôi mắt Phàm Chân phủ một lớp sương mờ mịt. Nàng cắn môi lườm Phó Tư Ý, nhưng ánh mắt đẫm nước ấy chẳng khác nào một lời mời gọi công khai. Phó Tư Ý cười thấp đầy đắc ý. cô thích nhìn cảnh Phàm Chân đỏ từ vành tai xuống tận cổ mà vẫn cố giữ vẻ mặt nghiêm túc của một người chị trưởng thành.

Nhận ra mình bị trêu, Phàm Chân dứt khoát nhắm mắt lại, hàng mi rung rinh như muốn che giấu tình cảm đang trào dâng. Phó Tư Ý hôn lên vầng trán đầy đặn, sống mũi thanh tú rồi đến đôi môi như cánh hoa của nàng: "Tỷ tỷ, nhìn em này."

Phàm Chân nhắm chặt mắt không chịu mở. Thế nhưng nhãi con có rất nhiều cách để khiến nàng khuất phục. Cô khẽ nhấm nháp miếng bánh ngọt xốp mềm, hương bơ thuần khiết lập tức tan chảy, hòa quyện cùng vị anh đào mọng nước bị cuốn quýt lấy, vị ngon đến cực điểm.

"Ý nhãi con..."

Phàm Chân rốt cuộc cũng mở mắt, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Phó Tư Ý, hoàn toàn đắm chìm trong sự thâm tình ấy. Căn phòng yên tĩnh lạ thường, nghe rõ cả tiếng thở dồn dập của đối phương.

Phó Tư Ý bắt đầu quá trình nấu rượu cho đêm nay. Bước đầu tiên là thu thập những giọt sương trên cánh hoa. Cô tiến vào một thung lũng hoa mà chỉ mình cô từng đặt chân tới, nơi có những đóa hoa kiều diễm nhất. Cô dừng lại giữa một bụi hoa rậm rạp, chỉ hái những giọt sương trên cánh hoa đang nở rộ vì chúng mang hương vị thanh khiết và ngọt lành nhất. Giọt sương ấy thấm đẫm lòng bàn tay cô.

Gương mặt Phàm Chân dần ửng hồng, nàng bật ra tiếng khóc nức nở đầy nũng nịu: "Nhãi con, dán dánđi..."

Thế nhưng Phó Tư Ý lại chẳng hề vội vàng. Cô thong thả tiến sang bước tiếp theo: x** n*n những hạt gạo đã chín muồi. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, làn da Phàm Chân tỏa ra một lớp hào quang dịu nhẹ, càng giống một khối bánh ngọt thơm lừng. Đuôi mắt nàng đọng lệ, cơ thể cong lên như một vầng trăng khuyết trên bầu trời. Nàng sắp phát điên vì sự trêu chọc này rồi.

"Ý nhãi con, thân mật với chị được không?" Phàm Chân chủ động dâng đôi môi đỏ mọng, hơi thở tựa hương lan: "Chị muốn... muốn được em lấp đầy, nhãi con, thỏa mãn chị đi mà."

"Được."

Hai tuyến thể diễn dục áp sát vào nhau. Một nụ hôn rơi xuống môi Phàm Chân: "Tỷ tỷ, em đang bị thương, nếu thể hiện không tốt..."

Phàm Chân nâng lấy mặt cô, khẽ cắn vào môi nàng, ánh mắt mê đắm: "Không sao, chị có thể tự mình chủ động."

......................................................

Dưới sự chăm sóc tận tình của cả gia đình, vết thương của Phó Tư Ý hồi phục rất nhanh. Tuy nhiên, trên làn da trắng ngần ấy vẫn để lại những vết sẹo lấm tấm. Bác sĩ Vương cho biết với trình độ y tế hiện tại, dù có phẫu thuật thẩm mỹ cũng chỉ có thể khiến sẹo mờ đi chứ không thể biến mất hoàn toàn; tóm lại, sau này cô sẽ phải từ biệt những bộ trang phục không tay hay hở vai.

Phàm Chân nghe vậy thì xót xa đến mức không thốt nên lời. Ngược lại, Phó Tư Ý chẳng hề để tâm, cô ôm vai Phàm Chân như để trấn an rồi mỉm cười nhẹ nhàng: "Chỉ cần tỷ tỷ không chê em là được rồi."

Phàm Chân vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của cô, nũng nịu rúc vào ngực đối phương: "Đồ ngốc, làm sao chị lại chê em cơ chứ?"

Đúng lúc đó, dì Anh dẫn theo hai nữ Alpha bước vào, đứng trước mặt Phó Tư Ý báo cáo: "Đại tiểu thư, hai người này là do tiểu thư Ngải Thanh tiến cử, nói rằng họ đều là những người dày dạn kinh nghiệm thực chiến."

Phàm Chân ngẩng đầu nhìn, hai cô gái đứng trước mặt đều cao khoảng 1m80, chân dài vai rộng, bắp tay săn chắc toát lên vẻ đầy sức mạnh, nhìn qua đã biết là những người có thân thủ bất phàm.

Phó Tư Ý đưa mắt dò xét một lượt từ trên xuống dưới rồi khẽ gật đầu: "Sau này, sự an toàn của phu nhân nhà tôi xin nhờ cậy vào hai vị."

Bình Luận (0)
Comment