Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 69

Phàm Chân đến Tô quốc đã hơn ba tháng, thấm thoát đã tới ngày rằm tháng Giêng âm lịch — cũng chính là sinh nhật của nàng.

Những năm trước, sinh nhật nàng đều là cùng ba ba trải qua. Dù bận rộn đến đâu, Hoắc Chấn cũng sẽ gác lại công việc để đưa Phàm Chân đến nhà hàng nàng yêu thích từ thuở nhỏ. Ông ta luôn gọi những món nàng thích nhất, và đặc biệt là luôn bày thêm một bộ bát đũa trống trên bàn. Ông bảo đó là phần của mẹ Phàm Chân, để cả gia đình có thể cùng nhau đón sinh nhật.

Phàm Chân từng tin rằng ba ba rất yêu mẹ, tin rằng mình là một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương, chính điều đó đã nhào nặn nên một Phàm Chân ôn nhu, thiện lương và lạc quan. Cho đến khi chính cha nàng là người đập tan ảo tưởng tốt đẹp ấy. Nàng vẫn không thể hiểu nổi, tại sao cha lại lừa dối và lợi dụng mình? Phải chăng ông thực sự chỉ coi nàng như một món hàng?

Những nỗi muộn phiền cứ thế chồng chất, Phàm Chân cố gắng tự mình tiêu hóa, nhưng dù nàng có che giấu kỹ đến đâu, Phó Tư Ý vẫn nhận ra sự khác thường.

"Tỷ tỷ, tối nay chúng ta đến nhà hàng Nguyên quốc ăn cơm nhé? Em đã đặt chỗ rồi." Phó Tư Ý đứng trong phòng thay đồ, nhìn Phàm Chân qua tấm gương lớn: "Tối nay em sẽ bảo chú Trung qua đón chị."

Động tác dọn dẹp chăn màn của Phàm Chân khựng lại, đáy mắt thoáng qua vẻ bối rối: "Không cần đâu, ăn ở nhà là tốt rồi."

Nàng nào dám ra ngoài? Chỉ cần bước chân ra khỏi cửa, nàng có thể sẽ đụng phải Tưởng Minh Tiêu — người đang dùng tờ hôn ước mà nàng không thừa nhận để ép buộc nàng thực hiện hôn ước ấy.

Phó Tư Ý cảm nhận rõ Phàm Chân đang giấu giếm điều gì đó. Khi chỉ có hai người, Phàm Chân sẽ như một chú chuột nhỏ dính chặt lấy cô. Ban đầu Phó Tư Ý rất vui vì chưa từng thấy tỷ tỷ dính người đến thế, nhưng quan sát kỹ, cô lại thấy trên gương mặt Phàm Chân một nỗi u sầu đậm nét. Nó khiến cô lo sợ về một cảm giác mông lung, rằng Phàm Chân có thể rời xa mình bất cứ lúc nào.

Cảm giác đó quá tệ, và cô nhất định phải tìm cách trói chặt tỷ tỷ bên mình, để dù chuyện gì xảy ra cả hai cũng không thể tách rời. Hôm nay chính là cơ hội tốt nhất. Tuy nhiên, vì tỷ tỷ không muốn ra ngoài, cô đành phải chuyển sang kế hoạch B của Ngải Thanh.

Phó Tư Ý cài xong khuy áo, nở một nụ cười: "Vậy được, tỷ tỷ không muốn đi thì thôi, chúng ta ăn ở nhà."

Ánh nắng ban mai rạng rỡ chiếu từ sau lưng Phó Tư Ý, bao phủ lấy cô trong một quầng sáng loá mắt khiến người ta phải rung động. Nhận thấy ánh nhìn nóng bỏng của Phàm Chân, Phó Tư Ý quay lại mỉm cười.

Trái tim Phàm Chân lập tức mềm nhũn. Nàng bước tới, tựa đầu vào lòng đối phương, đôi tay siết chặt vòng eo thon gọn ấy. Lắng nghe tiếng tim đập nhịp nhàng của nhãi con qua lớp áo, nàng thầm ước giá như có thể mãi mãi được ôm nàng như thế này.

"Tỷ tỷ, không nỡ để em đi làm sao?"

Phó Tư Ý càng lúc càng thấy Phàm Chân quyến luyến mình hơn. Cô thích sự dính người này, nhưng không thể ngó lơ vẻ u ám nơi đáy mắt tỷ tỷ. Phàm Chân thừa nhận, giọng nói rầu rĩ: "Ừm, chị không nỡ xa em."

Phó Tư Ý ôm nàng, thủ thỉ: "Tối tan làm là chúng ta lại gặp nhau mà."

Trong góc phòng thay đồ, hai bóng hình đan quyện vào nhau dưới ánh nắng kéo dài. Phàm Chân rúc đầu vào ngực Phó Tư Ý, hít hà mùi hương trầm đặc trưng của nàng. Ở nơi đối phương không nhìn thấy, nàng lặng lẽ rơi một giọt nước mắt, rồi khi ngước lên, mọi tâm sự thầm kín đã được giấu nhẹm sau nụ cười trong veo: "Tối em nhớ về sớm nhé."

Vết thương của Phó Tư Ý vừa mới lành, công việc lại chất cao như núi, Phàm Chân không muốn chuyện sinh nhật nhỏ nhặt của mình làm cô thêm bận tâm. Nàng thậm chí không nhắc đến, chỉ mong buổi tối cả hai có thể giản đơn cùng ăn một bát mì trường thọ.

Phó Tư Ý nheo mắt cười: "Được rồi."

Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn trang điểm của Phó Tư Ý reo vang. Cô một tay ôm eo Phàm Chân, tay kia bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng nói khàn đặc đầy hớt hải của Ngải Thanh: "Alo, Tiểu Ý, Ngữ Thanh có ở nhà cậu không?"

Phó Tư Ý sửng sốt: "Vợ cậu sao lại ở nhà mình được?"

"Cô ấy không đến nhà cậu sao? Vậy cô ấy có thể đi đâu chứ?" Ngải Thanh dường như đang rất hoảng loạn, giọng nói lẫn cả tiếng khóc: "Tiểu Ý, nếu cô ấy có đến, cậu nhất định phải giữ cô ấy lại giúp mình, rồi báo mình tới ngay nhé..."

Phàm Chân đứng cạnh nghe thấy toàn bộ liền thốt lên kinh hãi: "Ngữ Thanh làm sao vậy?"

Ngải Thanh khựng lại, chán nản đáp: "Mình với cô ấy cãi nhau vài câu, cô ấy giận quá liền bỏ nhà đi... Gọi điện không bắt máy, sáng nay mình dò hỏi mẹ vợ thì bà nói cô ấy không về Tôn gia... Phàm Chân, nếu cậu thấy Ngữ Thanh, làm ơn hãy ổn định tâm trạng cô ấy giúp mình, chờ mình tới nhé, trăm sự nhờ cậu..."

"Sao cậu có thể cãi nhau với cô ấy chứ? Cô ấy đang mang bảo bảo mà..."

Dẫu sao cũng là chuyện riêng của đôi vợ chồng họ, Phàm Chân không tiện nói nhiều, chỉ giục Phó Tư Ý giúp tìm người. Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng của dì Anh.

"Đại tiểu thư, Tôn tiểu thư tới rồi, cô ấy đang ở bên ngoài khóc sướt mướt, nói nhất định muốn gặp Phàm Chân."

Nghe thấy Tôn Ngữ Thanh đến tìm mình, vẻ lo lắng trên mặt Phàm Chân tan biến, nàng nhỏ giọng dặn dò Phó Tư Ý: "Chị ra ngoài xem sao đã, hỏi rõ tình hình rồi sẽ gọi điện cho Ngải Thanh sau... Chị sẽ ở bên cạnh Ngữ Thanh, bảo em ấy đừng lo lắng quá."

Phó Tư Ý gật đầu: "Được."

Phàm Chân vội vàng chạy xuống lầu, chân còn chưa đứng vững đã bị Tôn Ngữ Thanh nhào tới ôm chầm lấy. Tôn Ngữ Thanh gục đầu lên vai nàng thút thít: "Phàm Chân tỷ tỷ, em thật sự đã nhìn lầm chị ta rồi, hu hu hu..."

Phàm Chân đỡ cô ngồi xuống ghế sofa. Tôn Ngữ Thanh hiện tại đã bắt đầu lộ bụng, vòng eo có thể thấy rõ bụng nhỏ hơi nhô lên, nhưng tứ chi vẫn còn rất thanh mảnh. Phàm Chân lấy thêm hai chiếc nệm êm chèn sau lưng cho cô, sau đó ngồi sát bên cạnh, ôn nhu an ủi: "Ngải Thanh đã làm gì mà khiến em giận đến mức này?"

Tôn Ngữ Thanh nhận lấy khăn giấy từ tay nàng, sụt sịt một cái rồi tiếp tục lên án: "Tối hôm qua sau bữa cơm, hai đứa em đang vùi trong ghế xích đu xem tivi. Lúc đó đang chiếu phim hoạt hình 'Gà Mái Hoa Hoa', gà mẹ đang dẫn gà con đi tìm thức ăn trên bãi cỏ... Phàm Chân, chị không biết khung cảnh ấy ấm áp đến nhường nào đâu... Em còn đang nghĩ, sau này em cũng phải dắt bảo bảo đi dạo trên bãi cỏ như thế... Vậy mà cái tên hỗn đản đó... chị ta..."

Thấy dáng vẻ bi phẫn tột độ của Tôn Ngữ Thanh, Phàm Chân thầm nghĩ chắc chắn Ngải Thanh đã làm chuyện gì quá đáng lắm, nàng thầm lo không biết phải khuyên giải thế nào.

Ai ngờ, Tôn Ngữ Thanh lại hậm hực phun ra ba chữ: "Chị, ta, chuyển, kênh!"

Phàm Chân đứng hình mất vài giây. Nàng khẽ mím đôi môi đang hơi há hốc, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể: "Thật ra... chuyện này cũng không đến nỗi lớn lắm. Bây giờ tivi đều có chức năng xem lại mà, xem lại lần nữa là được rồi. Giận dỗi hại sức khỏe lắm, không đáng đúng không?"

"Thế này mà chưa tính là chuyện lớn sao?" Tôn Ngữ Thanh dùng sức đập mạnh vào tay vịn sofa, giận không kìm được mà quát lên: "Ngải Thanh tên khốn đó, nói cái gì mà yêu em, quan tâm em... Toàn là lừa đảo hết thôi... Hu hu hu..."

Phàm Chân đang định nói thêm thì dì Anh bưng khay sữa hạt đào vừa xay xong đi tới xen vào, vẻ mặt đầy bất bình: "Đúng thế! Có vài Alpha trước khi cưới và sau khi cưới là hai bộ mặt khác hẳn nhau, tra đến mức không còn biên giới luôn... Thế conn bé đã xin lỗi chưa?"

Tôn Ngữ Thanh cầm lấy ly sữa hạt từ tay dì Anh, uống một ngụm nhỏ rồi ngẩng đầu: "Chị ta giả làm gà con cứ 'chi chi' gọi mãi để dỗ con, nhưng con đã không còn cảm giác muốn nhìn 'gà con' nữa rồi... Thật là quá đáng mà!"

Dì Anh ghé sát Tôn Ngữ Thanh, gật đầu lia lịa tán thành: "Quả thực là không thể tha thứ được."

Tôn Ngữ Thanh trao cho dì Anh một ánh mắt kiểu đạt thành nhận thức chung: "Dì Anh cũng thấy không thể tha thứ đúng không?"

Phàm Chân sắp bị hai người họ làm cho tức cười, nàng quở trách: "Dì Anh sao dì lại khuyên người ta như thế?"

Nàng quay sang nhìn Tôn Ngữ Thanh, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vùng bụng hơi nhô của cô, âu yếm v**t v*: "Đừng giận nữa mà, mẹ không vui là bảo bảo cảm nhận được đấy, con cũng sẽ buồn theo."

"Thật sao?" Tâm trạng Tôn Ngữ Thanh rốt cuộc cũng dịu lại, côđưa tay xoa xoa bụng: "Hèn chi nãy giờ con em cứ quậy trong này mãi."

Phàm Chân mỉm cười, ánh mắt nhu hòa như nước: "Chẳng phải hôm qua em nói muốn cho chị xem video đám cưới sao? Lát nữa tụi mình vào phòng giải trí, chiếu lên màn hình lớn xem nhé?"

"Được!" Tôn Ngữ Thanh cười tươi, nhưng rồi khựng lại một chút, ngượng ngùng nhìn Phàm Chân: "Video ở trong điện thoại của tên hỗn đản đó, để em bao3 chị ta gửi qua."

........................

Khi Ngải Thanh chạy tới Phó trạch thì trời đã sập tối. Cô nàng bước xuống xe với bộ dạng thảm hại như một chú cún nhỏ bị cắt mất đuôi, đôi mắt đỏ hoe xông thẳng vào nhà, chạy tán loạn khắp nơi tìm vợ.

Phàm Chân lúc này đang ở trong nhà kính dạy Tôn Ngữ Thanh khâu giày cho trẻ sơ sinh, nghe thấy tiếng Ngải Thanh thì Ngữ Thanh định né tránh vào bên trong. Phàm Chân lo cô vấp ngã nên cẩn thận ôm lấy dìu đi, nhưng ngay khoảnh khắc đẩy cửa ra, một tiếng "tạch" vang lên, đèn trong nhà kính đột ngột vụt tắt.

Tiếp sau đó, những ngọn đèn xung quanh như quân bài domino, cái này nối tiếp cái kia dập tắt, rất nhanh chóng, toàn bộ Phó gia chìm vào bóng tối đặc quánh. Không gian yên tĩnh một cách khác thường khiến Phàm Chân không khỏi hoảng hốt. Nàng gọi khẽ vài tiếng "Ngữ Thanh" nhưng không có lời đáp lại.

Nàng luống cuống lấy điện thoại ra, mượn ánh sáng yếu ớt từ màn hình để soi rọi xung quanh, nhưng phát hiện tất cả mọi người đều đã biến mất không tăm hơi. Ánh trăng trên cao mờ ảo, chỉ hắt xuống một sợi sáng mỏng manh khiến mọi thứ trong tầm mắt đều trở thành những bóng mờ mông lung. Đứng giữa bóng đêm, Phàm Chân bỗng nảy sinh một cảm giác bất định, hư ảo.

Thế nhưng, cảm giác ấy không kéo dài lâu.

Chỉ vài giây sau, trong đôi mắt nàng bỗng lay động những đốm lửa nến lấm tấm. Ánh nến ẩn hiện đi kèm với tiếng hát bài "Chúc mừng sinh nhật" khe khẽ, từ từ tiến lại gần Phàm Chân. Khi khoảng cách rút ngắn, nàng nhìn rõ từng gương mặt dưới ánh lửa bập bùng.

Sầm Vãn, dì Anh, Ngữ Thanh, Ngải Thanh, Tiểu Cúc, chị Hoan, chú Trung...

Mọi người cùng đồng thanh hát vang, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười chúc phúc. Họ vây quanh Phàm Chân giữa không gian lung linh nửa tối nửa sáng, tưới xuống một bầu không khí tuyệt đẹp. Phàm Chân lập tức hiểu ra mọi chuyện. Một luồng cảm xúc ngọt ngào lẫn cảm động trào dâng khiến cổ họng nàng nghẹn lại, cay cay, tất cả vỡ òa nơi hốc mắt thành những tầng hơi nước ướt đẫm.

"Mọi người..."

Phàm Chân ngập tràn trong sự kinh ngạc xen lẫn vui sướng, nàng che miệng không thốt nên lời. Đám đông xung quanh dần tản ra, nàng chớp mắt nhìn về phía bóng dáng đang đẩy xe thức ăn tiến lại gần.

Trên xe là một chiếc bánh kem cao bảy tầng, xung quanh trang trí bằng những đóa hồng đỏ rực rỡ. Giữa bánh cắm vài ngọn nến, ánh lửa chập chờn chiếu rọi gương mặt đang mỉm cười của Phó Tư Ý. Phàm Chân rốt cuộc cũng cảm nhận được tại sao trong tiểu thuyết, người ta lại dùng cụm từ "toàn thân tỏa sáng" để miêu tả lúc nhân vật chính gặp người mình yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Phó Tư Ý giống như một chùm sáng duy nhất rọi vào giữa màn tuyết sau cơn bão, chỉ một điểm ấy thôi đã đủ để thắp sáng cả thế giới của nàng. Phàm Chân khẽ cười, hàng mi rung rinh, đôi mắt nàng lại bắt đầu ẩm ướt. Nàng đưa tay quẹt nhanh qua khóe mắt, lau đi những giọt lệ sắp rơi.

Tại sao lại khóc chứ? Đây rõ ràng là chuyện đáng vui mừng mà. Nhãi con của nàng quả thực hoàn mỹ đến cực điểm. Nàng không thể để nước mắt làm mờ đi tầm nhìn, nàng phải nhìn thật rõ gương mặt nhãi con, ghi nhớ từng động tác, từng biểu cảm, khắc ghi những hình ảnh này vào sâu trong trí não và con tim.

Có lẽ vì chưa bao giờ làm chuyện gì phô trương như thế này trước mặt mọi người nên Phó Tư Ý có chút ngượng ngùng. Cô mím môi, bờ môi nhung đỏ hơi nhếch lên: "Tỷ tỷ, sinh nhật vui vẻ."

Tim Phàm Chân đập rộn ràng, vị ngọt lan tỏa khắp tâm trí: "Em... sao em biết hôm nay là sinh nhật chị?"

Phó Tư Ý nhướng mày, vẻ căng thẳng hơi giãn ra, cô cười hỏi lại: "Việc này khó lắm sao?"

Cô nhìn Phàm Chân đầy si mê, ánh mắt sáng rực như chứa cả bầu trời sao: "Tỷ tỷ, chị nhắm mắt lại đi, em có quà tặng chị."

Phàm Chân mỉm cười, ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Nàng chờ một lúc lâu chưa thấy đối phương bảo mở mắt, thì đột nhiên cảm nhận được trên môi một cảm giác ươn ướt, lạnh lẽo dị thường. Gương mặt Phàm Chân lập tức bừng lên một tầng hồng nhạt vì thẹn thùng.

A này, nhãi con sao lại dám hôn trước mặt nhiều người như vậy chứ?

"Tỷ tỷ, mở mắt ra đi."

Phàm Chân chậm rãi mở mắt, đập vào mắt nàng là một cặp mắt "cún con" màu nâu tròn xoe.

"Gâu..."

Hóa ra, kẻ vừa mới hôn nàng lại là chú chó nhỏ này.

Một chú chó nhỏ trắng muốt, cái đầu xù bông với đôi mắt to tròn ngây thơ, trên chiếc chân ngắn cũn cỡn vụng về còn buộc một mảnh vải rách.

Nhìn mảnh vải thật quen mắt. Phàm Chân kinh ngạc thốt lên: "Đây... đây chẳng phải là chú chó nhỏ mà Phương tiểu thư đã nhặt được ở cửa Phó trạch sao?"

Phó Tư Ý nhìn nàng không rời mắt: "Ngày hôm đó, khi nghe thấy chị hỏi thăm dì về nó, em đã biết... chị rất thích nó."

Phàm Chân tinh nghịch nháy mắt với Phó Tư Ý, nén cười trêu chọc: "Thế nhưng... nó là do Phương tiểu thư mang tới mà..."

"Em đã làm thủ tục nhận nuôi ở trạm cứu hộ rồi, bây giờ nó là của chúng ta." Phó Tư Ý xoa đầu chú chó nhỏ, nhìn Phàm Chân bằng ánh mắt dịu dàng như nước: "Sau này chị làm 'mummy' của nó nhé, được không?"

Phàm Chân bế chú chó vào lòng, khẽ chạm vào mũi nó, giọng nói mềm mại: "Được."

Nàng v**t v* tấm lưng nhỏ của chú cún, bỗng cảm thấy vạt áo bị một lực kéo nhẹ xuống. Phàm Chân vô thức cúi đầu, bắt gặp ánh mắt thâm tình của Phó Tư Ý từ dưới ngước lên.

Phó Tư Ý đang quỳ một chân, đôi mắt đào hoa liễm diễm ý xuân. Cô mở một chiếc hộp nhỏ, hai tay nâng viên kim cương định chế lấp lánh đưa tới trước mặt Phàm Chân. Phó Tư Ý vốn không phải người dễ thẹn thùng, vậy mà lúc này gương mặt và cổ nàng đỏ bừng mãi không tan. Nàng như mất đi khả năng ngôn ngữ, khó khăn lắm mới rặn ra được mấy chữ: "... Chị có thể cho phép em làm mẹ của chú chó này được không?"

Phàm Chân bật cười, nàng cũng ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang hàng với đối phương: "Sau này Triều Triều và Mộ Mộ ra đời, liệu hai đứa có chê cười vì có một người mẹ là 'mẹ chó' không?"

Phó Tư Ý cũng cười theo, cô đưa chiếc nhẫn lên phía trước một chút, từng chữ thốt ra đều vô cùng trịnh trọng: "Tỷ tỷ, cầu xin chị cho em một cơ hội để được chịu trách nhiệm với cuộc đời của người. Dù sinh lão bệnh tử, giàu sang hay nghèo khó, em vẫn luôn yêu người, đến chết không đổi thay."

Phàm Chân hít một hơi thật sâu để nén lại hơi nước nơi đáy mắt, chậm rãi đưa tay ra. Phó Tư Ý nắm chặt ngón tay nàng, từ từ lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út, cảm giác khít khao nơi khớp ngón tay.

Dưới ánh nến, đôi mắt cả hai đều nhuộm một tầng ấm áp rạng rỡ. Họ nhìn nhau đắm đuối, rồi trong một sự đồng điệu vô hình, cả hai cùng bật cười hạnh phúc. Nụ cười ấy hóa thành những đóa hoa rực rỡ nở rộ trên gương mặt và nơi đầu mày cuối mắt.

"Bà xã, em yêu chị ."

"Chị cũng yêu em."

Không biết ai là người bắt đầu vỗ tay trước, rồi sau đó tiếng pháo tay lan tỏa khắp nơi. Mọi người có mặt đều ra sức chúc tụng, tiếng hoan hô vang vọng khắp Phó trạch.

Sầm Vãn quệt nước mắt tiến lại gần, trao món quà đã chuẩn bị sẵn cho Phàm Chân: "Sinh nhật vui vẻ."

Phàm Chân thụ sủng nhược kinh, không dám nhận ngay mà nhìn về phía Phó Tư Ý. Phó Tư Ý thay nàng nhận quà rồi tạ ơn, nở nụ cười tinh quái: "Dì Vãn tặng đều là đồ tốt, không nhận là thiệt lớn đấy. Bà xã, mau cảm ơn dì Vãn đi."

Gương mặt Phàm Chân ửng hồng quyến rũ, nàng ngượng nghịu lên tiếng: "Sầm tiểu thư, cảm ơn dì."

Sầm Vãn chậm rãi ghé sát lại, đôi mắt hồ ly phong tình cong lên đầy ý nhị: "Sao vẫn còn gọi là Sầm tiểu thư thế?"

Phàm Chân càng thẹn thùng hơn, dưới ánh mắt khích lệ của Phó Tư Ý, nàng như chú đà điểu nhỏ lí nhí gọi: "Dì Vãn."

Sầm Vãn mỉm cười gật đầu, nàng nắm lấy đôi bàn tay đang đan chặt của hai người, giọng nói hơi nghẹn lại: "Hai đứa phải thật hạnh phúc, chăm sóc lẫn nhau nhé, biết chưa?"

Phó Tư Ý và Phàm Chân nhìn nhau, đồng loạt gật đầu kiên định.

Ngải Thanh ôm lấy Tôn Ngữ Thanh bước tới, nháy mắt mập mờ: "Này Tiểu Ý, mình đã gửi video đám cưới qua cho cậu rồi đấy. Lúc nào rảnh nhớ xem mà học tập, nếu không sau này sẽ bị hành cho thê thảm đấy."

Phó Tư Ý đột nhiên cười lớn: "Thảm thế sao? Chẳng phải cậu nói đã cài cắm nội gián trong đội ngũ Omega rồi à?"

Tôn Ngữ Thanh bĩu môi: "Nội gián chẳng phải chính là bà xã cậu sao? Biết thế sẽ có vấn đề, tụi mình đã phải chuẩn bị phương án dự phòng khác rồi..." Tôn Ngữ Thanh thân mật nhéo má Ngải Thanh: "Đáng thương cho 'Tiểu Thanh' nhà em quá đi..."

Phàm Chân kinh ngạc tròn mắt: "Hai người... chẳng phải hai người đang cãi nhau sao?"

"Làm gì có chuyện đó, tụi em đang tình cảm lắm." Tôn Ngữ Thanh tựa đầu vào vai Ngải Thanh, nụ cười ngọt lịm: "Đây là kế hoạch B của Tiểu Thanh nhà em đấy, thế nào, tỷ tỷ thấy cảm động không?"

Phàm Chân vừa buồn cười vừa bực, đang định nói gì đó thì Tôn Ngữ Thanh bỗng nghiêng người ghé sát tai nàng thì thầm: "Chị Phàm Chân, lát nữa nhất định phải xem video đám cưới nhé, có bất ngờ lớn đấy."

Bình Luận (0)
Comment