Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 67

Bác sĩ Vương nghe điện thoại báo Phó Tư Ý bị bỏng dầu nóng, vốn cứ ngỡ cũng giống lần trước, chỉ là vô ý bị văng trúng khi nấu ăn. Nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy tấm lưng của cô, bà không kìm được mà hít sâu một hơi lạnh.

"Trời đất, sao lại bị thương nặng thế này?"

Sắc mặt Phó Tư Ý lúc này đã không còn từ ngữ nào để mô tả ngoài hai chữ trắng bệch. Cô đau đến mức đứng không vững nhưng vẫn cố trấn an Phàm Chân: "Tỷ tỷ, em không sao, chị chờ em ở bên ngoài một lát, em xử lý vết thương xong sẽ ra ngay thôi."

Phàm Chân vốn mắc chứng say máu nghiêm trọng, nhất là khi vết thương lại nằm trên người nàng yêu nhất, nàng cảm thấy đến cả việc hô hấp cũng trở nên dị thường khó khăn. Ngũ tạng lục phủ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cả người nàng run rẩy như lá rụng trước gió. Nàng chưa bao giờ căm hận bản thân như lúc này, hận mình chẳng thể làm gì ngoài việc đứng đây run rẩy: "Không, chị muốn vào trong nhìn em."

Phàm Chân dùng sức cắn chặt cánh tay đang co rút để buộc mình phải bình tĩnh lại. Bác sĩ Vương thấy vậy liền giữ chặt cổ tay nàng, kiên nhẫn khuyên nhủ: "Nghe lời Tiểu Ý đi, cháu vào trong lúc này ngược lại sẽ làm ảnh hưởng đến việc trị liệu đấy." Sau đó, bà quay sang dặn dò hai y tá: "Vị tiểu thư này có triệu chứng say máu, đưa cô ấy đi làm trị liệu thoát mẫn ngay."

Phàm Chân được đưa đến phòng chẩn trị. Sau khi thực hiện thoát mẫn, cảm xúc của nàng dần ổn định hơn, nhưng khi trong đầu hiện lên hình ảnh Phó Tư Ý dùng mạng bảo vệ mình, nước mắt nàng lại vô thức trào ra. Nàng không thể tưởng tượng nổi lấy đâu ra sức mạnh lớn lao đến thế để trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Phó Tư Ý có thể lao đến che chắn cho mình bằng cả tấm lưng?

Cứ như thể cô luôn sẵn sàng bảo vệ nàng bất cứ lúc nào vậy.

Phàm Chân vội vàng bước xuống giường chẩn trị, lê đôi giày chạy đi tìm Phó Tư Ý. Cửa phòng xử lý vết thương đang mở rộng, vết thương của Phó Tư Ý đã được xử lý xong. Tấm lưng và cả vùng cổ đều được quấn băng gạc trắng toát. Dù đã quấn nhiều lớp, nhưng trên lớp băng gạc ấy vẫn loang lổ những vết máu, đủ thấy lúc xử lý vết thương đã đau đớn đến mức nào.

Phàm Chân đau lòng đến nghẹt thở, đôi môi nàng tái đi vì xót xa. Nàng kìm nén nước mắt, từng bước một đi đến trước mặt Phó Tư Ý, khẽ hỏi: "Đau không em?"

Thấy hốc mắt nàng đỏ bừng, tràn đầy vẻ tự trách và lo lắng, Phó Tư Ý cố ra vẻ thoải mái mà cong môi: "Không đau chút nào."

Phàm Chân không nói nên lời, những giọt lệ kìm nén bấy lâu bỗng chốc vỡ òa. Nàng cứ nhìn Phó Tư Ý như thế, lặng lẽ khóc, từng chuỗi lệ không cách nào thu lại được, cứ thế đổ dài trên má. Phó Tư Ý bị nàng làm cho lòng dạ rối bời, liền đưa tay kéo nàng vào lòng, ôm thật chặt: "Tỷ tỷ, em đau lắm..."

Trên người cô đau thật, nhưng khi thấy Phàm Chân bình an vô sự trong vòng tay mình, lòng cô lại tựa như được ngâm trong suối nước nóng, được bao bọc bởi một dòng nhiệt ý ấm áp. Chỉ cần tỷ tỷ không sao, cô chịu chút thương tích này có đáng là gì.

Phàm Chân không dám tì vào vai cô, chỉ vòng tay ôm lấy thắt lưng, gương mặt vô thức rúc vào ngực cô tìm kiếm sự an toàn: "Biết đau mà còn lao ra chắn cho chị, em ngốc hả? Sau này không được làm thế nữa..."

Phó Tư Ý áp mặt vào mái tóc mềm mại của nàng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định: "Tỷ tỷ, em sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương chị. Bất kể lúc nào, em cũng sẽ đứng ở phía trước bảo vệ chị."

Phàm Chân ngẩn ngơ nhìn cô, nước mắt lăn dài từ khóe mắt xuống xương quai xanh, giọng nghẹn ngào khàn đặc: "Chị có gì tốt đâu? Đáng để em phải liều chết bảo vệ sao?"

Đến cả cha ruột còn chẳng cần nàng, coi nàng như một món hàng để bán đi bán lại hết lần này đến lần khác. Phàm Chân cảm thấy bản thân không xứng đáng, nàng không biết mình có tài đức gì để có được người trước mắt này.

Phó Tư Ý cố ý bày ra vẻ mặt khoa trương, trêu chọc: "Khiêm tốn quá mức là kiêu ngạo đấy nhé. Tỷ tỷ ưu tú như vậy mà còn bảo không tốt sao? Chị biết bảy thứ tiếng, am hiểu dược lý, giỏi nấu nướng, thiết kế váy nhu quần còn đẹp hơn đồ hiệu ở trung tâm thương mại. Chị còn biết chơi dương cầm, đàn tì bà... biết chơi cả chục loại nhạc cụ. Và điều đáng quý nhất là, chị còn biết..."

Phàm Chân định thốt lên "Chị đâu có tốt như vậy?", ai ngờ Phó Tư Ý lại dừng lại, nhìn nàng đầy tinh quái. Phàm Chân ngẩng đầu hỏi nhỏ: "Chị còn biết cái gì nữa?"

Mắt Phó Tư Ý đong đầy ý cười: "Tỷ tỷ còn biết... nhảy thoát y vũ nữa."

Phàm Chân sững sờ mất hai giây rồi mới nhận ra mình bị trêu, nàng xấu hổ trừng mắt nhìn đối phương: "... Chị biết ngay mà, không thể thương em nổi."

"Muốn thương mà... tỷ tỷ thương em nhiều vào..." Phó Tư Ý thuận thế ngước mắt lên, đáng thương cắn môi làm nũng: "Tỷ tỷ, chị thổi cho em một chút đi."

Phàm Chân nhìn quanh một lượt, phòng chẩn trị lúc này chỉ có hai người, nàng hơi do dự: "Em có phải trẻ con đâu mà đòi thổi."

Đôi mắt đào hoa của Phó Tư Ý phủ một lớp hơi nước, yếu ớt như miếng đậu phụ chỉ cần chạm nhẹ là vỡ, giọng điệu đáng thương vô cùng: "Nhưng mà tỷ tỷ ơi, em đau quá."

Phàm Chân xót xa không chịu nổi, biết rõ là cái bẫy của nhãi con nhưng vẫn đưa mặt sát lại. Quả nhiên, chưa kịp tiến đến gần vai nàng đã bị cô nắm lấy cằm. Giây tiếp theo, bờ môi đã bị công chiếm hoàn toàn trong nụ hôn sâu của Phó Tư Ý.

..................................................

Hạ Trầm Tiêu nghe tin con gái bảo bối bị bỏng, chẳng màng đến vết thương của mình chưa lành đã vội vàng từ Thành phố Z trở về. Quản gia biết mình làm hỏng việc nên đã đứng chờ sẵn ở cửa. Khi Hạ Trầm Tiêu bước xuống từ xe thương vụ, ánh mắt lạnh lẽo của bà khiến quản gia không khỏi rùng mình.

"Cô làm ăn cái kiểu gì thế? Một đứa hầu gái cũng không đối phó được, ngược lại còn để tiểu thư bị thương, tôi nuôi cô để làm gì?"

Quản gia run rẩy đi theo sau: "Vốn dĩ sắp thành công rồi, một nồi dầu nóng đổ xuống chắc chắn mặt con hầu đó sẽ bị hủy. Ai ngờ đại tiểu thư nhà họ Phó lao ra... làm tiểu thư cũng bị liên lụy. Phu nhân, trước khi động thủ chúng tôi đã lên kế hoạch rất kỹ, lường trước mọi tình huống, cứ ngỡ vạn không một mất, nhưng lại không ngờ đại tiểu thư Phó gia lại... liều chết chắn cho con hầu đó. Phu nhân, tôi cam tâm chịu phạt."

Hạ Trầm Tiêu lạnh lùng nhìn quản gia, đồng tử lóe lên những tia sáng âm u đáng sợ: "Nợ này để sau tính. Tôi hỏi cô, tên phục vụ đó nói sao rồi?"

Quản gia cẩn thận trả lời: "Tên phục vụ đã bị khách sạn giao cho cảnh sát..." Thấy ánh mắt sắc lạnh quét tới, bà ta lập tức bổ sung: "Phu nhân yên tâm, cha của hắn ta còn trong tay chúng ta, hắn không dám nói bừa đâu... Cảnh sát sẽ không tra được đến chúng ta."

Hạ Trầm Tiêu vốn đã quen với những thủ đoạn hãm hại này nên dĩ nhiên không sợ, điều duy nhất bà ta lo lắng là Hạ Dĩ Trình: "Cô nói trong điện thoại tiểu thư đã hai ngày không ăn uống gì, rốt cuộc là sao?"

Quản gia không dám ngẩng đầu: "Tiểu thư từ bệnh viện về là tự nhốt mình trong phòng, đến cả Phúc mẫu gõ cửa cũng không mở, đồ ăn đưa vào cũng không xong. Chúng tôi thực sự hết cách, sợ tiểu thư xảy ra chuyện nên mới gọi cho ngài."

Giọng Hạ Trầm Tiêu âm trầm đến đáng sợ: "Một lũ phế vật."

Bà ta vội vã lên lầu, đứng trước cửa phòng Hạ Dĩ Trình gõ cửa: "Dĩ Trình, mẹ về rồi đây, mở cửa cho mẹ vào được không?" Bên trong không có tiếng đáp lại. Hạ Trầm Tiêu áp tai vào cửa nhưng không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào, ngay cả tiếng đập phá đồ đạc cũng không.

Bà ta lấy chìa khóa dự phòng mở cửa, rón rén bước vào: "Bảo bối, mẹ vào nhé." Nói đoạn, bà ta hơi lách người sang phải theo thói quen vì nghĩ sẽ có lọ nước hoa hay chai lọ gì đó bay ra, nhưng lần này căn phòng yên tĩnh một cách lạ thường.

Hạ Trầm Tiêu thấy kỳ lạ, lặng lẽ nhìn quanh. Bà ta đi đứng vô cùng cẩn thận vì sợ dẫm phải mảnh thủy tinh, nhưng sàn nhà lại sạch bóng, chẳng có chút mảnh vỡ nào. Nhìn lên bàn trang điểm, nước hoa và mỹ phẩm vẫn còn nguyên vẹn, túi xách và trang sức trong phòng thay đồ cũng vậy. Sự khác thường này của Hạ Dĩ Trình khiến Hạ Trầm Tiêu càng thêm lo lắng.

Bà ta bước sâu vào trong nhưng không thấy ai trên giường, lòng chợt thắt lại. Định gọi người cùng tìm thì bỗng nghe thấy một giọng nói trầm uất phát ra từ góc phòng: "Mẹ, con ở đây."

Hạ Trầm Tiêu cuối cùng cũng thấy con gái đang cuộn tròn trong góc, bà vội vàng đỡ cô dậy: "Sàn nhà lạnh lắm, vết thương của con chưa lành, sao không biết xót thân mình thế? Lại còn không ăn uống gì, cứ thế này thì kiệt sức mất."

Hạ Dĩ Trình nhẹ nhàng đẩy tay bà ra, giọng buông xuôi: "Đói chết thì cứ để đói chết đi, chết được là thanh thản nhất."

Hạ Trầm Tiêu dù đối ngoại có thủ đoạn độc ác đến đâu, nhưng với đứa con gái độc nhất này bàta lại xem như sinh mạng. Nghe thấy những lời đó, bà ta không khỏi đau đớn: "Bảo bối, tuyệt đối đừng nói vậy. Con mà chết thì mẹ sống trên đời này còn ý nghĩa gì nữa? Nếu con không vui, sao không cùng đám bạn ra ngoài mua sắm..."

"Cho dù có mua lại cả thế giới, con cũng chẳng thể vui nổi..."

Hạ Trầm Tiêu lặng thinh, bà vươn tay muốn xem xét thương thế của con gái nhưng lại bị cô ta dùng sức đẩy ra. Hạ Dĩ Trình chậm rãi ngẩng đầu, dùng một loại ánh mắt khiến Hạ Trầm Tiêu phải tê dại da đầu mà nhìn bà, rồi bỗng nhiên cười phá lên: "Mẹ muốn hại người, cuối cùng lại phản phệ lên chính con gái mình, mẹ nói xem đây có phải là báo ứng không?"

Hạ Trầm Tiêu sững sờ mất vài giây, nụ cười trên mặt dần biến mất, thay vào đó là vẻ mặt gần như sợ hãi: "Lần này là nó gặp may, lần sau sẽ khó nói lắm."

Sắc mặt Hạ Dĩ Trình trắng bệch, cô không thể tin nổi nhìn bà ta: "Thật sự là mẹ làm? Sao lại có thể là mẹ? Ngay cả cầm súng mẹ còn chẳng dám, mỗi lần con bảo mẹ giúp con giáo huấn ai đó, mẹ chỉ biết khuyên con sống hòa bình, hữu nghị là trên hết... Một người nhu nhược, nhát gan sợ phiền phức như mẹ, sao lại dám làm ra loại chuyện này?"

"Tại sao mẹ lại không dám?" Ánh mắt Hạ Trầm Tiêu lạnh lẽo đến bức người: "Năm đó Thẩm Điềm hãm hại con, ngay ngày hôm sau nó đã bị ba tên Alpha côn đồ cưỡng ép đánh dấu, còn bị hủy hoại dung nhan... Ai làm? Chính là mẹ phái người làm."

"Còn lúc con đi học, có một Omega quấn quýt lấy Phó Tư Ý khiến con tức giận, sau đó đứa đó nhảy lầu, cả trường đồn là tự sát nhưng thực chất là mẹ sai người đẩy xuống, rồi chi tiền bịt miệng..."

"Cả vụ Phó Vi Dung bị tập kích, cũng là mẹ làm..."

"Mẹ..." Hạ Dĩ Trình run rẩy bịt tai lại vì sợ hãi: "Khủng khiếp quá... mẹ quá đáng sợ..."

"Con ngoan, đừng sợ!" Hạ Trầm Tiêu ôm chặt lấy cô ta, bàn tay vỗ về tấm lưng đang run rẩy của con gái: "Đừng sợ, mẹ có thể tàn độc với người dưng nhưng sẽ không bao giờ làm hại con. Vì con, mẹ có thể hy sinh tất cả, chỉ cần con được hạnh phúc."

Hạ Dĩ Trình ngước đôi mắt đẫm lệ: "Đừng mà mẹ... Đừng làm hại Tiểu Ý... cầu xin mẹ đừng hại cô ấy."

"Không đâu, mẹ sẽ không hại nó." Hạ Trầm Tiêu siết chặt con gái vào lòng: "Ngoan, đừng sợ... Chờ mẹ trừ khử được con hầu kia, con sẽ có thể đường đường chính chính ở bên Tiểu Ý."

Hạ Dĩ Trình rùng mình một cái: "Đừng, đừng đối phó với Phàm Chân nữa, làm vậy là mẹ đang gián tiếp hại Tiểu Ý đấy!"

Hạ Dĩ Trình đã tận mắt chứng kiến Phó Tư Ý quên mình che chắn cho Phàm Chân. Một khi gặp nguy hiểm, Phó Tư Ý thà liều mạng cũng phải bảo vệ Phàm Chân chu toàn, hãm hại Phàm Chân chẳng khác nào đẩy Phó Tư Ý vào chỗ chết. Thực chất, Hạ Trầm Tiêu cũng hiểu rõ hơn ai hết, Phó Tư Ý khó đối phó hơn Phó Vi Dung rất nhiều. Cô cực kỳ thông minh, cảnh giác cao và luôn bình tĩnh, một kế hoạch không kẽ hở như vậy vẫn bị nàng nhìn thấu, lần sau chắc chắn sẽ không dễ dàng đắc thủ.

Hạ Dĩ Trình nắm chặt lấy cánh tay mẹ, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu: "Mẹ, đừng hại dì Phó, cũng đừng đối phó với Phàm Chân nữa... Tiểu Ý nói... nếu Phàm Chân xảy ra chuyện, chị ấy cả đời này cũng không tha thứ cho con..."

Lần đầu tiên Hạ Trầm Tiêu cảm thấy một nỗi bất lực khôn cùng, bà ta thở dài: "Đứa nhỏ ngốc, con thật lòng thích Phó Tư Ý đến thế sao?"

Hạ Dĩ Trình nhào vào lòng mẹ khóc nức nở: "Con không còn hy vọng nữa rồi, không thể ở bên chị ấy được nữa... Con đau lắm mẹ ơi... con phải làm sao đây?"

"Đừng khóc nữa con yêu, mẹ có một kế hoạch này, con nghe thử xem..."

Hạ Dĩ Trình nghe xong vô cùng cảm động, vòng tay ôm lấy cổ mẹ: "Nhưng như thế thì mẹ thiệt thòi quá..."

Hạ Trầm Tiêu âu yếm vuốt tóc cô: "Mẹ đã hứa với mẹ Omega của con là sẽ dành cho con những gì tốt đẹp nhất. Chỉ cần con hạnh phúc, mẹ làm gì cũng cam lòng."

Hạ Dĩ Trình thân mật rúc vào lòng bà: "Mẹ, mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất thế gian."

Hạ Trầm Tiêu ôm con gái, giọng nghẹn lại: "Chỉ cần một câu này của con thôi là mẹ mãn nguyện rồi..."

Bình Luận (0)
Comment