: Đêm Trước Lễ Xếp Hạng [2]
Có vô vàn thứ tôi muốn làm, nhưng thời gian lại quá đỗi eo hẹp. Tôi đang bị ngập đầu trong công việc.
"Sếp, phần của em xong xuôi rồi. Em nghĩ có thể test được rồi đấy."
"…Em vẫn chưa xong. Cần thêm chút thời gian nữa. Với lại, hình như chúng ta sẽ cần đến phần mềm này, nhưng giá của nó khá chát. Anh nghĩ chúng ta có đủ tiền mua không?"
"Sếp?"
Cả buổi sáng được dành trọn cho việc phát triển game.
Kể từ khoảnh khắc được phép tiến vào Cổng, cả đội của tôi đã lao đầu vào làm việc. Việc phải làm thì chất thành núi, còn thời gian thì chẳng bao giờ là đủ.
‘Nếu không phải vì cần hoàn thành thứ này để mở khóa tính năng mới của hệ thống…’
Tôi chỉ đành cắn răng mà tiếp tục.
"Có thực sự cần phải test tựa game mới không?"
"…Em nghĩ chuyện này có thể châm chước chờ thêm được mà."
"Ừ, em cũng thấy làm vậy hay hơn. Anh nghĩ sao, Đội trưởng?"
"Không."
Buổi chiều được dành cho việc xây dựng đội hình và test game. Tôi bắt cả đội chui vào capsule, chạy đi chạy lại hết kịch bản này đến kịch bản khác. Tin vui là sự tiến bộ của họ thể hiện khá rõ rệt. Bọn họ không còn hoảng loạn như lúc ban đầu, đã có thể hoàn thành từng tình huống mà không bị luống cuống, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ mạnh.
Nếu mục tiêu của tôi là nhắm đến vị trí cao nhất, thì biểu hiện hiện tại của họ vẫn chưa đạt yêu cầu.
So với các đội khác trong Hội, đội của chúng tôi vẫn còn bị bỏ lại một khoảng khá xa.
Nếu đem ra xếp hạng, có lẽ đội của tôi sẽ nằm ở vị trí thứ sáu hoặc thứ bảy trong tổng số mười hai đội. Không quá tệ, nhưng còn cách mức lý tưởng một chặng đường dài.
‘Cũng may là có Ariel.’
Cô ấy chính là nhân tố tạo nên sự khác biệt đó.
Xét về sức mạnh thuần túy, cô ấy không hề vượt trội hơn Kyle hay Zoey. Cô ấy chỉ còn thiếu một chút nữa là chạm tới ‘Cấp Năm’, nhưng không phải Cấp Năm là thứ làm nên sự khác biệt của cô ấy. Trên giấy tờ, với cái Sắc Lệnh ‘Người Thì Thầm’, cô ấy đáng lẽ phải là thành viên vô dụng nhất đội.
Đó là một loại Sắc Lệnh thiên về kiểm soát tâm trí.
Và nó chỉ có tác dụng lên con người.
Dẫu vậy, chính cái Sắc Lệnh bị coi là “vô dụng” ấy lại khiến tôi tin rằng đội này sở hữu tiềm năng vươn tới đỉnh cao. Nếu được sử dụng đúng cách, kết hợp hài hòa với năng lực của từng thành viên, thì dù cho xác suất có mỏng manh đến đâu, tôi vẫn vững tin rằng chúng tôi có thể đạt được một thứ hạng cực kỳ cao.
‘Cũng may là cô ấy đang cư xử rất ngoan ngoãn.’
Ariel mà tôi từng biết là một kẻ tâm thần thực thụ. Còn kinh khủng hơn cả cái tên Chuột hay bất kỳ ai mà tôi từng chạm trán.
Chỉ mới nghĩ đến thôi cũng đủ khiến tôi rùng mình ớn lạnh.
‘…Mừng vì cô ấy không còn mang dáng vẻ như vậy nữa, nhưng đồng thời cũng thấy lo.’
Tôi đăm đăm nhìn vào màn hình trước mặt, nơi đang hiển thị vô số cửa sổ theo dõi diễn biến bên trong capsule của từng thành viên. Joanna, Mia, Nora, Niel, Sarah, Min, và Ariel.
Tất cả bọn họ đều đang thể hiện rất tốt.
…Ngoại trừ Ariel.
Cô ấy đang gặp đôi chút khó khăn, nhưng tôi cũng không kỳ vọng quá nhiều, bởi bản chất năng lực của cô ấy vốn dĩ phát huy tốt nhất trong môi trường hoạt động nhóm.
Lý do khiến tôi đổ dồn sự chú ý vào cô ấy nhiều đến vậy không phải vì màn thể hiện của cô ấy, mà là vì biểu cảm hiện hữu trên khuôn mặt đó.
Nó quá đỗi thờ ơ. Hoàn toàn khác biệt với một Ariel mà tôi từng biết.
‘Để biến cô ấy thành ra cái bộ dạng này, không biết Chủ tịch Hội đã làm cái quái gì với cô ấy nữa. Rửa não sao? Hay là đe dọa? Rốt cuộc thì hắn đã giở trò gì mà có thể khiến cô ấy thay đổi ngoạn mục đến mức này?’
Mỗi lần nghĩ đến Hội Trưởng, tôi lại dâng lên một cảm giác cực kỳ kỳ lạ.
Một mặt, tôi không khỏi buông lời khâm phục hắn ta. Hắn vừa là một kẻ cực kỳ tài năng, lại vừa quyết đoán đến mức đáng sợ.
Mặt khác…
Tôi lại cảm thấy vô cùng cảnh giác.
Tôi đéo bao giờ đoán được trong đầu hắn đang toan tính cái gì, cũng chẳng thể biết được hắn đã sử dụng những phương pháp quái quỷ nào.
Liệu hắn có khả năng biến tôi thành một thứ giống như vậy nếu hắn muốn không?
‘Không, chắc là không đâu. Nếu hắn thực sự muốn làm thế thì đã ra tay từ lâu rồi.’
Mím chặt môi, tôi buông một tiếng thở dài rồi dời mắt khỏi màn hình. Ngả người tựa lưng ra ghế, tôi đưa mắt nhìn sang Ryan, Noah và Joseph – bọn họ đang cắm cúi phân tích dữ liệu và nhập số liệu liên hồi vào laptop.
"Được rồi."
Tôi cũng xốc lại tinh thần và quay trở lại với công việc.
"…Bây giờ cứ tập trung giải quyết việc này đã. Thời gian không còn nhiều nữa đâu."
Những ngày tiếp theo cứ thế lẳng lặng trôi qua.
Thêm vào đó, mỗi khi cơn buồn ngủ ập đến, tôi hầu như đều ngủ vùi luôn ở trong Cổng. Tôi thậm chí còn bỏ bẵng luôn thói quen tập gym – thứ mà trước đây tôi duy trì khá đều đặn. Nhưng cũng hết cách rồi, tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Khối lượng công việc là quá sức khổng lồ.
Cùng lúc đó, cả đội vẫn đều đặn có mặt mỗi ngày, miệt mài test game mỗi ngày. Tôi đã cố tình thiết lập cho tựa game ngày một khó nhằn hơn. Không chỉ đơn thuần là để test game, mà tôi còn muốn mượn nó để huấn luyện bọn họ.
Sự tiến bộ hiển hiện vô cùng rõ rệt.
Và rồi, cái ngày công bố bảng xếp hạng cuối cùng cũng đã điểm.
Cốc cốc—!
Nghe tiếng gõ cửa vang lên, tôi xoay đầu nhìn lại.
Cánh cửa mở ra ngay sau đó, hình bóng Kyle xuất hiện. Cậu ta đảo mắt nhìn quanh phòng một vòng rồi dừng ánh nhìn lại ngay trên người tôi.
"Sẵn sàng chưa chiến hữu?"
"Gần xong rồi."
Tôi vừa chỉnh lại nốt chiếc cà vạt vừa ngắm nghía bản thân trong gương.
Thành thật mà nói, tôi ghét cay ghét đắng cái việc phải diện vest.
Nó bí bách đến phát rồ, chẳng mang lại chút cảm giác thoải mái nào sất.
Nhưng…
"Nhìn cậu bây giờ khác một trời một vực so với cái bộ dạng lúc trước luôn đấy."
"…Chắc là vậy."
Thành quả của chuỗi ngày tập luyện đều đặn đã bắt đầu lộ rõ mồn một. Bờ vai tôi nở nang, rộng ra trông thấy, cơ ngực cũng săn chắc hơn hẳn. Bộ âu phục đen khoác lên người trông cực kỳ vừa vặn, tôn dáng.
"Hừm."
Kyle tiến đến đứng song song cạnh tôi, cũng hướng mắt nhìn vào gương, tay xoa xoa cằm đánh giá. Bản thân cậu ta trông cũng bảnh bao không kém chút nào. Trái ngược với tôi, cậu ta khoác lên mình bộ vest màu xám tro lịch lãm, mái tóc nâu được vuốt keo chải chuốt gọn gàng sang một bên. Kyle vốn dĩ luôn là một kẻ cực kỳ chú trọng đến hình ảnh cá nhân, nên quả thực chẳng bới đâu ra điểm nào để chê bai về diện mạo của cậu ta lúc này.
"Càng nhìn lại càng thấy cậu đéo giống cái thằng cậu của ngày xưa chút nào."
"Cậu đang sủa xằng sủa bậy cái gì thế?"
"Không, tôi nói thật đấy."
Kyle vẫn không rời mắt khỏi tấm gương.
"Trước đây trông cậu gầy gò, teo tóp hơn nhiều, cặp mắt thì lúc nào cũng lờ đờ như cá chết, nhưng giờ thì thần thái đã khá khẩm hơn hẳn rồi. Cuối cùng thì trông cậu cũng bắt đầu ra dáng một con người thực thụ rồi đấy. Dù vẫn còn phải tút tát cải thiện thêm, nhưng nếu cố gắng trau chuốt thêm chút nữa thì dư sức đi làm người mẫu luôn đấy. À mà…"
Cậu ta chợt khựng lại ngay tắp lự khi nhận ra cái biểu cảm khó ở đang hiện rõ trên mặt tôi.
"…Tôi chỉ tiện miệng đùa chút thôi mà."
"Đéo hứng thú."
Làm người mẫu á.
Đéo có chút hứng thú nào sất.
"Seth, Kyle."
Đúng lúc cuộc trò chuyện đang đi vào ngõ cụt, một giọng nói khác vang lên cắt ngang khi có người bước vào.
Xoay người lại, một đôi mắt màu ngọc lục bảo tuyệt đẹp lập tức đập vào mắt tôi. Mái tóc vàng buông xõa bồng bềnh ngang vai, Zoey lộng lẫy bước vào phòng. Cô ấy quét mắt nhìn một lượt cả hai chúng tôi rồi khẽ dừng bước.
Sau đó cô nàng gật gù đánh giá.
"Hừm, trông cũng không đến nỗi tệ."
"Chuẩn không?"
"…Tuy chưa đến mức hoàn hảo không tì vết, nhưng cũng sáng sủa phết đấy chứ. Có tiềm năng làm nên chuyện đấy."
"Đúng quá đi chứ? Thấy chưa…?"
Mày là chó vẫy đuôi chắc?
Nhìn cái cách Kyle gật gù đồng tình lia lịa theo từng lời nhận xét của Zoey, tôi bắt đầu thấy ngứa mắt khó chịu. Nhưng khi dời tầm mắt sang Zoey, tự đáy lòng tôi cũng không thể không thầm buông lời tán thưởng vẻ đẹp của cô ấy. Tôi cứ đinh ninh cô nàng sẽ diện một bộ váy dạ hội lộng lẫy, thướt tha nào đó cơ, nhưng trái hoàn toàn với dự đoán, cô ấy lại khoác lên mình một bộ vest màu xanh dương đậm – loại âu phục được cắt may thiết kế riêng dành cho nữ giới, ôm sát và tôn lên những đường cong quyến rũ trên cơ thể một cách hoàn hảo.
Vài lọn tóc vàng buông lơi hờ hững ôm lấy khuôn mặt thanh tú, đôi môi sắc sảo đỏ mọng hơn ngày thường nhờ lớp trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế.
Tất cả những yếu tố đó kết hợp lại, khiến tôi đột nhiên bừng tỉnh và thấu hiểu lý do tại sao cô ấy lại sở hữu một lượng người hâm mộ đông đảo đến đáng kinh ngạc như vậy.
"Hmmmm."
Zoey bất chợt nheo mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Cái ánh mắt xăm soi ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng bức bối, không thoải mái chút nào. Đúng lúc tôi vừa hé miệng định lên tiếng hỏi, thì cô ấy lại lắc đầu nguầy nguậy rồi lôi chiếc điện thoại trong túi ra.
"Đi thôi nào. Thời gian không còn nhiều đâu. Cứ lề mề thêm chút nữa là muộn giờ sự kiện mất."
Tôi lén thở phào nhẹ nhõm một hơi, cái cảm giác bị ánh mắt của cô ấy đè nặng lên người thực sự quá áp lực.
Cái ánh mắt quái gở ấy vẫn cứ bám riết lấy tôi ngay cả khi chúng tôi đã rời khỏi phòng. Thỉnh thoảng cô ấy lại liếc trộm sang tôi, hé mở bờ môi như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại chần chừ nuốt ngược vào trong.
Mẹ kiếp!
Có rắm thì mau thả, muốn nói cái quái gì thì cứ nói toẹt ra luôn đi chứ!
Sự tra tấn bằng ánh mắt ấy kéo dài dai dẳng cho đến tận lúc chúng tôi đặt chân đến khu vực sảnh chính, nơi đã có dàn xe đen sang trọng xếp hàng chờ sẵn từ bao giờ. Tôi chợt khựng người lại ngay khoảnh khắc nhận ra sự hiện diện của một đôi mắt ngọc lục bảo khác. Khi ánh mắt của hai chúng tôi vô tình chạm nhau, cái lớp mặt nạ bình thản của tôi suýt chút nữa thì sụp đổ tan tành.
"Chào cậu~"
Một nụ cười rạng rỡ, tươi rói nở rộ đón chào tôi, đi kèm với đó là một cái vẫy tay đầy thân thiện.
Cái sự giả tạo này tởm lợm đến mức kinh tởm…
May phước là ít nhất ở chốn đông người, cô ta vẫn còn biết giữ lại cho mình một lớp vỏ bọc hoàn hảo. Mặc dù vậy, ẩn sâu bên trong ánh mắt kia, tôi vẫn thừa sức nhìn thấu được sự căm ghét, khinh bỉ tột độ mà cô ta dành cho tôi.
"Xin chào."
Tôi cũng đành cố nặn ra một nụ cười đáp lại phép lịch sự tối thiểu rồi nhanh chóng khom người bước vào trong xe.
May mắn thay, chúng tôi được ban tổ chức phân chia ngồi vào các xe khác nhau theo từng nhóm. Tôi được xếp chung xe với Kyle, Zoey, Clara, và cả Rowan nữa.
Tôi ngồi kẹp giữa Rowan và Kyle, trong khi Clara cùng với Zoey yên vị ở băng ghế đối diện.
"Cậu cũng nhận được giấy mời sao?"
"…Cũng không hẳn là vậy."
Rowan khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng liếc nhanh về phía Zoey rồi lướt sang nhìn tôi.
"Tôi không nhận được giấy mời đích danh tham dự sự kiện như các cậu, nhưng tôi vẫn có tư cách tham gia dưới danh nghĩa là người đại diện của Hội. Hay nói một cách dễ hiểu hơn, cậu cứ coi tôi như là một—"
"Xin lỗi nhé, tôi hết sức chịu đựng nổi rồi."
Cuối cùng vì không thể kìm nén thêm được nữa, Zoey – người đang ngồi chễm chệ ở băng ghế đối diện – bất ngờ rướn người tới trước, đưa tay luồn vào những lọn tóc của tôi.
Tôi bất giác khựng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một luồng hương thơm dìu dịu, dễ chịu khẽ thoảng qua cánh mũi.
Ngay giây tiếp theo, cô nàng đã nhanh chóng rụt tay về, thả mình ngồi lại xuống ghế, khoanh hai tay trước ngực và gật gù ra chiều vô cùng đắc ý, hài lòng.
"Trông ra hồn hơn nhiều rồi đấy. Thấy sao hả?"
Như thể cuối cùng cũng nhận ra có những ánh mắt kỳ lạ mang đầy ẩn ý đang soi mói nhìn mình, Zoey dáo dác nhìn quanh một lượt rồi lại quay ngoắt sang nhìn thẳng vào tôi.
Rồi, như cảm thấy vẫn chưa hoàn toàn ưng ý, cô nàng lại táo bạo rướn người tới một lần nữa, hai tay ôm lấy má tôi kéo sát lại gần, tiếp tục tỉ mẩn chỉnh sửa lại nếp tóc.
"…Nhìn kỹ lại thì cái phần nếp chỗ này cũng cần phải vuốt lại chút nữa mới chuẩn."
Hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt đầy kinh ngạc đang đổ dồn về phía mình như sinh vật lạ, Zoey vẫn thản nhiên tiếp tục đùa nghịch với mái tóc của tôi và cất giọng trấn an.
"Cứ yên tâm giao phó đi. Tôi làm trong cái nghề này mà lị."
Cái vấn đề cốt lõi đéo nằm ở chỗ đó cô nương à…