Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!

Chương 497

: Thay Đổi [1]

Toàn thân Catherine đông cứng, đôi mắt cô chậm rãi mở to khi mọi động tác đều khựng lại, và cô trân trân nhìn vào đôi mắt đen láy đang nhìn thẳng vào mình.

Đầu óc cô bỗng chốc trống rỗng dưới ánh nhìn soi xét ấy.

Càng nhìn lâu, cô càng cảm thấy cái tình huống này thật không thể tin nổi.

"Gì… cậu vừa gọi tôi là cái gì cơ?"

Catherine phải chớp mắt nhìn lại lần nữa. Có lẽ tai cô có vấn đề, cô đã nghe nhầm chăng. Đúng rồi, chắc chắn là vậy. Không thể nào có chuyện—

"Đồ con điên."

Rầm!

Nắm đấm của cô đập mạnh vào bức tường phía sau.

Ngẩng phắt đầu lên nhìn Seth, biểu cảm của cô trở nên méo mó.

"Đm, cậu vừa gọi tôi là cái đéo gì cơ?"

"Tôi còn phải lặp lại nữa sao?"

Giọng điệu của Seth vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn dưới lớp băng giá ấy, Catherine cảm nhận được. Một tia khó chịu nhàn nhạt len lỏi trong cái cách mà hắn nhìn cô.

"Ha."

Catherine bật cười.

Đó là điều duy nhất cô có thể làm trong cái tình huống nực cười này.

‘Hắn điên rồi. Hắn thực sự mất trí rồi.’

Là do hắn quá tự tin vào khả năng của mình, hay đơn giản chỉ là vì hắn ngu ngốc? Dù là lý do gì đi chăng nữa, Catherine cũng chẳng thèm bận tâm khi đôi mắt cô nheo lại.

Tự trấn tĩnh lại bản thân, cô khoanh tay trước ngực và ngả người ra sau.

Lần này, cô không buồn cười cợt nữa.

Cô thậm chí còn chẳng thèm che giấu sự ghê tởm dành cho hắn.

Ngay cả giọng điệu cất lên cũng lạnh tanh.

"Chút thành công mọn đã làm cậu vểnh mặt lên rồi sao? Đó là lý do cậu dám ăn nói với tôi cái kiểu đó à? Hay là vì bây giờ cậu đéo còn cô đơn nữa? Bây giờ khi người của Hội chính đã đến đông đủ, cậu không còn sợ phải bộc lộ bản chất thật của mình nữa chứ gì. Tôi cá là cái nhân cách của cậu ngay từ đầu đã tồi tệ đến mức này rồi."

"Nghe câu đó thốt ra từ miệng cậu mới nực cười làm sao."

"Tôi á? Phụt."

Catherine cười phá lên.

"…Cậu hài hước thật đấy. Tôi công nhận."

Với cô thì mọi chuyện đã quá rõ ràng.

Danh tiếng đã bơm đầy vào não hắn rồi. Nếu không thì tại sao cái đm hắn lại dám ăn nói với cô cái kiểu đó cơ chứ?

Tặc lưỡi một cái, nụ cười lại lần nữa biến mất khỏi gương mặt cô khi cô ngả lưng vào tường, khoanh tay lại, những ngón tay gõ nhịp liên hồi lên cánh tay.

"Cậu bắt đầu tự cao tự đại quá mức về bản thân và năng lực của mình rồi đấy. Tôi tuy không có mặt ở đó, nhưng ai mà chẳng nghe được sự thật về chuyện đã xảy ra ở Malovia. Cậu chỉ may mắn xuất hiện đúng nơi, đúng lúc mà thôi. Cậu được cái dị thường kỳ lạ kia giúp đỡ, thứ mà tình cờ lại là sản phẩm của một giáo phái quái gở nào đó."

Tiến lên một bước, lông mày Catherine nhíu chặt lại khi cô ấn ngón tay vào ngực Seth, vẻ bực dọc trên mặt hiện rõ hơn bao giờ hết.

"Để tôi nhắc lại cho cậu nhớ. Ngừng. Ảo. Tưởng. Quá. Mức. Về. Bản. Thân. Và. Năng. Lực. Của. Cậu. Đi."

Catherine cẩn thận gằn mạnh từng chữ một.

Chỉ cần nhìn hắn một cái, cô đã biết mình cần phải làm rõ quan điểm này. Hắn cần phải được vứt về đúng vị trí của mình trước khi mọi chuyện trở nên phiền phức hơn.

Nhưng—

"Cậu nói xong chưa?"

Rõ ràng là Seth chẳng hề để tâm đến những lời cô nói.

Thực tế, biểu cảm của hắn hầu như chẳng có chút dao động nào khi hắn lạnh lùng gạt ngón tay cô ra khỏi ngực mình.

"…"

Cảm nhận được ánh mắt trừng trừng của Catherine, Seth lặng lẽ chỉnh đốn lại quần áo.

"Tôi hiểu rất rõ về năng lực của chính mình. Nếu chỉ xét về kỹ năng chiến đấu thuần túy, tôi không mảy may nghi ngờ việc cậu có thể đánh bại tôi. Thực tế thì, tôi còn cho rằng bất cứ ai ở đây cũng đều giỏi hơn tôi."

Nhếch mép.

Catherine cười khẩy một tiếng.

"Cậu đang cố đạt được mục đích gì khi đưa ra cái luận điểm đó?"

"…Ý tôi là, tôi chưa bao giờ cầu xin sự nổi tiếng. Cũng chưa bao giờ mong muốn phải tình cờ vướng vào một giáo phái quái gở, hay để một kẻ nào đó phải đặc biệt chú ý đến mình. Thứ duy nhất tôi muốn làm là phát triển tựa game của riêng tôi."

"Game á? Cậu đang đùa với tôi đấy à?"

"Tôi không hề đùa."

Seth hờ hững đáp lại, chất giọng vẫn đều đều bình tĩnh.

"Tôi luôn hướng tới việc tự lo liệu công việc của riêng mình. Tôi chưa bao giờ yêu cầu bị làm phiền và phải đi làm mấy cái thứ tạp nham khác. Chỉ là do tôi khá xui xẻo mà thôi. Tôi cũng đéo quan tâm cậu nghĩ gì về tôi. Thành thật mà nói, tôi không phải cái loại người bận tâm quá nhiều đến việc kẻ khác đánh giá mình ra sao."

"….."

"Nhưng đó không phải là lý do tôi đến tìm cậu."

Đột nhiên, ánh mắt Seth hẹp lại sắc lẹm.

Cảm nhận được sức nặng ngột ngạt tỏa ra từ ánh mắt hắn, Catherine vô thức căng cứng cả người. Trạng thái ấy chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi cô nhận ra chuyện gì đang xảy ra, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau.

Thằng khốn nạn…

"Tôi không thích bị kẻ khác lợi dụng."

Seth đưa tay xoa gáy, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo sắc bén khiến những lời chực thốt ra nơi cổ họng Catherine bỗng nghẹn ứ lại khi hắn tiếp tục dán mắt vào cô.

"Tôi đéo biết đang có chuyện gì xảy ra giữa cậu và Zoey. Và tôi cũng đéo thèm quan tâm. Tuy nhiên, rõ ràng là cậu hành động như vậy cốt chỉ để kích động phản ứng từ cô ấy. Tôi cực kỳ không thích điều đó. Tôi mong cậu hãy tử tế mà dừng ngay cái trò này lại đi."

"…Vậy nếu tôi không dừng thì sao?"

"Nếu cậu không dừng ư?"

Seth khựng lại, một biểu cảm kỳ lạ thoáng lướt qua trên mặt hắn trước khi hắn lắc đầu và xoay người bước đi.

"Tôi cũng tự hỏi đấy."

"Cậu tự hỏi cái quái gì chứ?"

Seth chỉ nhún vai, chẳng thèm bận tâm thêm nữa.

Mặt Catherine đỏ bừng lên vì tức giận khi cô gắt gỏng hét lên.

"Này! Trả lời đi chứ! Quay lại đây ngay!"

Nhưng…

"Sao cậu câm rồi? Đm, quay lại đây cho tôi! Tôi đang nói chuyện với cậu đấy!"

Seth chẳng một lần ngoảnh đầu lại.

"Này!!"

Thuốc tiêu hóa phát huy tác dụng nhanh đến mức nào nhỉ? Cảm giác như hiện tại tôi cần nhiều hơn là một viên.

"Có lẽ mình nên tậu hẳn cả một hộp mất."

Đưa tay xoa xoa bụng, tôi dừng bước và ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Vầng trăng treo lơ lửng giữa màn đêm tăm tối, chiếu sáng vằng vặc những đám mây trôi lững lờ trong khi cơn gió đêm lùa qua da thịt, khiến vạt áo khoác xám của tôi khẽ tung bay phần phật.

Tôi thực sự không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra với bản thân mình nữa.

Nghĩ lại cuộc đụng độ vừa nãy với Catherine, cái cảm giác khi tôi thẳng thừng dằn mặt cô ta trông chẳng hề giống với tính cách thường ngày của tôi chút nào. Tôi vốn luôn là kẻ thích né tránh rắc rối và những cuộc giao tiếp không cần thiết. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi thường sẽ chọn cách đơn giản là lờ nó đi. Mặc dù đôi lúc cô ta có thể gây phiền toái thật, nhưng cũng chưa đến mức khiến tôi thực sự thấy khó chịu.

Thực tế thì, tôi cho rằng từ giờ trở đi mọi chuyện có lẽ sẽ rắc rối hơn nhiều đây.

Nhưng mà…

"Chỉ là tự dưng cảm thấy mình phải làm vậy thôi."

Ở một mức độ nào đó, cái cảm giác ấy thật sảng khoái.

Điều tương tự cũng xảy ra khi tôi trực tiếp nhắm thẳng vào cái dị thường đang nhăm nhe nhắm vào tôi lúc trước. Dù cuối cùng chuyện đó hóa ra lại là một cái bẫy, nhưng nếu bị đặt vào một tình huống tương tự một lần nữa, có lẽ tôi vẫn sẽ đưa ra sự lựa chọn y hệt như vậy.

Tôi đang dần thay đổi.

Điều này đã quá rõ ràng đối với tôi.

Nhưng nguyên nhân dẫn đến sự thay đổi này là gì? Có phải là do con dao đó? Do trải nghiệm trước đây dưới lớp vỏ bọc của tên hề, hay là do một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt?

"Không…"

Tôi khẽ mím môi.

Mình đang đi sai hướng rồi. Câu hỏi thực sự phải là, ‘Sự thay đổi này là tốt hay xấu đây?’

Đáng lẽ tôi cứ nên để mặc mọi chuyện diễn ra theo lẽ tự nhiên như bình thường sao? Đáng lẽ tôi chỉ nên lo thân mình và tùy cơ ứng biến khi mọi chuyện ập đến sao?

Hay là…

Một làn gió đêm nhè nhẹ lướt qua không gian, ve vuốt làn da và mái tóc tôi. Lớp da gà nổi rần rần dưới cơn gió lành lạnh, và khi ngẩng đầu lên ngắm nhìn mặt trăng, tôi tự đặt câu hỏi cho chính bản thân mình.

"Mình có nên ngăn bản thân tiếp tục thay đổi không? Mình có nên quay trở lại con người như trước kia không? Hay là… cứ thế mà đi đến cùng nhỉ?"

Tôi lẩm bẩm trong miệng, từ từ nhắm mắt lại.

"Nhưng mà, cậu biết đấy…"

Tôi lặng lẽ nhếch mép cười trong khi từ từ thọc hai tay vào túi quần.

"Mình nghĩ là mình đã nhận ra điều này từ rất lâu sau khi dấn thân vào cái ngành này rồi, mặc dù mình chưa bao giờ thực sự muốn tham gia vào nó."

Tôi lười biếng mở hờ một bên mắt, đăm đăm nhìn vào vầng trăng đang treo lơ lửng trên bầu trời. Khóe môi tôi lại vô thức cong lên.

"Mình cứ nghĩ rằng có lẽ… Chỉ là có lẽ thôi, mình cũng khá thích thú với điều này. Rằng bản thân mình thực sự muốn đi cho đến tận cùng."

Bình Luận (0)
Comment