Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!

Chương 496

: Bữa Tiệc Hội [5]

Bốp!

Tôi gần như có thể nghe thấy rõ mồn một.

Âm thanh của tất cả những người đến từ Hội chính đồng loạt tự vỗ trán cái đét khi chứng kiến cảnh Trưởng Nhóm Soran đứng tòn ten trên mặt bàn, tay lăm lăm một chai rượu trông có vẻ như là whiskey, vung vẩy loạn xạ trong không khí và gào lên.

"Đồ ngu…! Tao nói chúng mày là… đồ ngu… ức! Sao chúng mày dám ăn nói hỗn xược với mẹ của chúng mày thế hả!"

Không còn nghi ngờ gì nữa rồi.

Cô ấy đã say đến mức không biết trời trăng mây đất là gì nữa.

XOẢNG!

Cô ném thẳng chai rượu xuống sàn nhà, vỡ tan tành thành hàng trăm mảnh vụn, rồi trừng mắt nhìn những người đang ngồi ở cái bàn mà lúc trước cô từng ngồi. Chỉ cần nhìn lướt qua biểu cảm của họ cũng đủ hiểu họ đang sôi máu đến mức nào.

"Đm… Đm. Đm. Rốt cuộc thì… cái trò chính trị khốn kiếp này có ý nghĩa mẹ gì cơ chứ? Chúng ta… đều cùng chung một… đm. Đm. Ức…! Một Hội cơ mà!"

Trưởng Nhóm Soran tiếp tục lè nhè rủa xả.

Trong lúc đó, tôi đưa mắt nhìn quanh. Thật kỳ lạ. Dù có nhìn thế nào đi chăng nữa, với cái tình thế hỗn loạn này, đáng lẽ mọi người phải xúm lại tìm cách ngăn cô ấy lại mới phải, nhưng khi nhìn sang Trưởng Ban cùng các vị Trưởng Nhóm khác đang có mặt, tôi nhận ra chẳng một ai mảy may có ý định làm việc đó cả.

Lẽ nào bọn họ cũng có chung suy nghĩ với cô ấy?

"…Chúng mày thì ngậm miệng ăn tiền… Nhưng tao thì đm biết thừa mọi chuyện nhé! Chúng mày nghĩ mình… là cái thá gì trong khi tụi tao chỉ là một lũ… hớt tay trên công trạng và tài nguyên chắc. Chúng mày nghĩ mấy đứa được cử đến từ đảo… của Hội chính thì ngon lành hơn chứ gì. Không phải thế hả…? Ức!"

Cô ấy càng nói, bầu không khí trong quán càng trở nên lạnh lẽo, ngột ngạt.

Ai ở đây cũng biết tỏng là cô ấy đang say bét nhè. Ai cũng thấy rõ là cô ấy đang nói năng lảm nhảm.

Thế nhưng, những lời lè nhè trong cơn say của cô ấy dường như lại đánh trúng phóc vào tim đen của thực trạng hiện tại.

"Thay vì… đứng ra đối mặt thẳng thắn với tụi tao hay ra mặt thể hiện sự bất mãn, thì chúng mày… ức! Lại giở cái trò vòng vo tam quốc… nói nhảm nói nhí. Làm như thể… Hội Trưởng sẽ rủ lòng thương hại chúng mày vậy. Ông ta…" Trưởng Nhóm bật cười khùng khục, đưa mắt nhìn các vị lãnh đạo của Chi nhánh Hội với vẻ chế giễu ra mặt. "Chúng mày… ảo tưởng sức mạnh quá rồi đấy. Chúng mày thừa biết bản tính của Hội Trưởng… ức! là người như thế nào mà. Ông ta sẽ chẳng bao giờ… đi chọn cái phe yếu thế hơn đâu. Ông ta luôn luôn chọn cái phe mà ông ta… cho là có lợi hơn—ức! Wooooooow!"

Đang nói dở chừng, Trưởng Nhóm bỗng loạng choạng lùi lại vài bước, suýt chút nữa thì vấp ngã oạch vì dẫm phải một tờ khăn giấy rớt trên sàn.

May mắn thay, cô ấy vừa kịp lấy lại thăng bằng khi hướng ánh mắt sắc như dao cạo về phía một vị Trưởng Nhóm của Chi nhánh Hội.

Cô ấy nhếch mép cười khẩy với gã ta.

"Là ngươi!"

Vị Trưởng Nhóm kia giật bắn mình đứng bật dậy.

"G-gì cơ?"

Soran trừng mắt nhìn lại, dang rộng cả hai tay ra.

"Ngươi định ra tay đánh phụ nữ sao? Đánh một người chân yếu tay mềm như thế này sao?"

"Không, ý tôi là…"

Mắt cô ấy chớp chớp liên hồi, lấy tay che miệng giả vờ nấc lên khóc lóc.

"Sao ngươi dám nhìn đấng sinh thành ra mình bằng cái ánh mắt đó…"

"Con khốn—"

Vị Trưởng Nhóm kia cố gắng kìm nén hết sức để không chửi thề vào mặt cô.

Nhưng Soran đâu phải loại người dễ dàng chịu dừng lại ở đó. Nếu chịu dừng lại, thì cô ấy đã chẳng phải là Soran.

"Ức…! Dám chửi rủa mẹ ngươi như thế à…"

"Ngươi!"

"Tao đang mang thai đấy."

"….."

"Và ngươi không phải là cha của đứa bé đâu."

"—Tao phải g**t ch*t con ả này!"

"Wooooow! Wooooo! Dừng lại ngay!"

Đúng lúc đó, một Trưởng Nhóm khác vội vàng đứng bật dậy. Bọn họ cùng nhau xúm lại giữ chặt lấy vị Trưởng Nhóm đang điên tiết lao tới đòi ăn thua đủ.

"Bình tĩnh lại chút đi nào."

"Bình tĩnh!? Làm sao mà bình tĩnh cho nổi khi cái con mụ điên đó cứ mở mồm ra là sủa bậy sủa bạ!?"

"Để tôi xử lý vụ này cho."

Một vị Trưởng Nhóm đến từ Hội chính bước lên phía trước.

Anh ta có ngoại hình khá bảnh bao, mái tóc vàng cắt ngắn gọn gàng và đôi mắt xanh sâu thẳm. Tuy nhiên, tôi trông anh ta không được quen mặt cho lắm, điều này có nghĩa anh ta rất có thể là Trưởng nhóm của một bộ phận khác.

Vị Trưởng Nóm đưa mắt nhìn một lượt mọi người xung quanh, cúi đầu tạ lỗi.

"Tôi thành thật xin lỗi vì sự cố đáng tiếc vừa xảy ra. Tôi hy vọng sẽ không có ai cảm thấy bị xúc phạm vì những lời nói hàm hồ của cô ấy. Như các vị thấy đấy, cô ấy đã nốc quá nhiều rượu rồi. Tôi sẽ đưa cô ấy ra ngoài ngay lập tức. Một lần nữa, tôi thực sự xin lỗi vì đã gây ra sự náo động này."

Anh ta cúi đầu cái rụp rồi kéo tay Soran choàng qua vai mình.

"Tôi sẽ đưa cô ấy về phòng nghỉ ngơi."

"Ức…! Đứa bé… Ôi cục cưng của mẹ~"

Khi anh ta vừa dứt lời, một nữ Trưởng Nhóm khác cũng đứng dậy hỗ trợ. Cô ấy là một người mà tôi không nhận ra mặt, mái tóc xoăn dài rủ xuống ngang vai được cô vuốt vội sang một bên để rảnh tay giữ chặt vị Trưởng Nhóm đang say khướt. Vòng sang phía bên kia của Soran, cô quàng tay qua vai Trưởng nhóm, hợp sức xốc nách cô ấy dậy chuẩn bị đưa đi.

"Đi thôi nào."

"Ức… Nhưng mà tôi… vẫn chưa nói xong đâu! Các người… sao dám nhẫn tâm vứt bỏ tôi ở cái xó này hả?"

Cô ấy đột ngột ngoắt đầu quay lại nhìn thẳng vào tôi.

"Đồ khốn nạn bạc tình!"

Hàng chục cái đầu lập tức quay sang nhìn tôi chằm chằm.

Tôi chợt cảm thấy lúng túng tột độ.

"Ngươi coi tao là con đ* gọi qua đường, thích thì ngủ xong rồi đá tao đi phũ phàng thế sao?"

"….."

Những ánh mắt đổ dồn về phía tôi càng lúc càng trở nên khó coi hơn.

Không, cái tình huống chết tiệt này…

"Tao hận ngươi!!!"

"Suỵt. Cô đã quậy đủ rồi đấy. Ngậm miệng lại đi."

"Không…! Tôi đéo thích! Không…! Ức!"

Mặc kệ sự phản kháng quyết liệt, Trưởng Nhóm Soran vẫn bị lôi xềnh xệch ra khỏi quán. Sự im lặng bao trùm sau đó mới thực sự đáng sợ, khi mọi ánh mắt vẫn dán chặt vào cánh cửa ra vào.

Phải tự thừa nhận, cái cách mà bọn họ giữ được sự bình tĩnh trước tình cảnh này quả thực rất đáng nể. Không phải là bọn họ không tức giận. Tôi có thể thấy rõ sự phẫn nộ đang sôi sục trong mắt họ. Có lẽ cũng lờ mờ nhận ra được điều này, vị Trưởng Ban mà tôi quá đỗi quen thuộc chậm rãi đứng lên khỏi ghế.

"Tôi xin thay mặt Trương Nhóm của mình gửi lời xin lỗi một lần nữa vì những hành động bồng bột vừa rồi. Tình hình hiện tại, tôi nghĩ màn chào hỏi của chúng ta đến đây là kết thúc được rồi. Tôi sẽ ra ngoài xem tình hình bọn họ thế nào."

Ông ta là người tiếp theo cất bước rời đi.

Khi ông ta rời đi, từng bước chân của ông vẫn bị soi mói dưới những ánh mắt sắc lẹm của các vị lãnh đạo Chi nhánh Hội, và chẳng bao lâu sau, các vị Trưởng Nhóm khác cũng lục rục đứng dậy ra về.

"Tôi nghĩ tôi cũng phải xin phép cáo lui thôi."

"…Tôi cũng vậy."

Từng người, từng người một nối gót nhau rời đi.

"Tôi nghĩ mình cũng nên về thôi."

"Tôi cũng thế."

Kyle, Zoey và những người khác trong nhóm cũng đứng dậy. Khi làm vậy, họ đồng loạt nhìn về phía tôi. Tôi vội lảng tránh ánh mắt của họ và cúi gằm mặt xuống đĩa thức ăn. Bụng tôi bắt đầu réo lên ùng ục.

Tôi ngẩng đầu lên.

Chết tiệt thật…

"…Có lẽ các cậu cứ về trước đi, chúng ta sẽ gặp lại sau."

"Ừ, cũng không cần phải vội đâu."

Bọn họ nhanh chóng rời đi ngay sau đó, bỏ lại tôi bơ vơ một mình. Cảm nhận được vô số ánh mắt vẫn đang chĩa về phía mình, tôi khẽ thở dài thườn thượt rồi cầm chiếc nĩa lên.

‘Cái con mụ điên đó…’

"Ức! Ức..! Ức!"

Một tràng tiếng nấc cục liên hồi vang lên khi Trưởng Nhóm Soran bị xốc nách lôi ra khỏi quán. Bị kẹp chặt giữa hai vị Trưởng Nhóm khác, những nỗ lực giãy giụa của cô hoàn toàn vô ích, khiến cô không tài nào thoát ra nổi.

"Buông… Ức!… tao ra mau!"

Bước chân cô loạng choạng suýt ngã sấp mặt không dưới một lần, nhưng nhờ có sự hỗ trợ đắc lực của hai vị Trưởng Nhóm kia, cô vẫn miễn cưỡng giữ được thăng bằng.

Cảnh tượng này thu hút khá nhiều sự chú ý của người đi đường, nhưng hễ có ai lỡ nhìn chằm chằm hơi lâu một chút, Trưởng Nhóm Soran sẽ lập tức trừng mắt lên và gào toáng: ‘Mấy đứa… ức! nhìn cái mẹ gì? Tao sẽ… băm vằm chúng mày ra bây giờ!’

Khuôn mặt cô lúc này trông chẳng có vẻ gì là đáng sợ cả, thế nhưng mọi người vẫn vội vàng quay mặt đi chỗ khác khi nhóm ba người lảo đảo tiến về phía trụ sở Hội. Càng đi tiếp, không gian xung quanh càng trở nên vắng vẻ, thưa thớt người qua lại, và chính tại thời điểm đó, vẻ mặt say xỉn, bệ rạc của Soran đột nhiên thay đổi cái rụp.

"Được rồi, thế là đủ rồi đấy."

Cái vẻ say khướt bao phủ trên khuôn mặt cô bỗng chốc bay biến không còn tăm hơi, thay vào đó là một vẻ bực dọc hiện rõ mồn một.

"…Không thể tin nổi là tôi phải bỏ lại bao nhiêu là rượu ngon chỉ vì mấy cái trò đấu đá chính trị rẻ tiền đó. Bọn chúng thực sự đéo bao giờ biết chán mấy cái trò mèo này à."

Thoát khỏi vòng tay dìu đỡ của hai vị Trưởng Nhóm kia, Soran chép miệng tiếc rẻ, cố gắng tận hưởng nốt chút dư vị rượu còn đọng lại nơi đầu lưỡi mà cô chưa kịp thưởng thức trọn vẹn ở bữa tiệc.

Cô đưa tay vuốt lại mái tóc rối bù, ngoái đầu nhìn về hướng bữa tiệc trong khi lắc đầu ngán ngẩm.

"Thôi, có lẽ làm vậy là tốt nhất rồi. Nếu không làm thế, tôi thực sự nghĩ là chúng ta đã lao vào choảng nhau một trận sứt đầu mẻ trán rồi đấy chứ."

Thọc hai tay vào túi quần, cô đưa mắt nhìn hai vị Trưởng Nhóm đi cùng.

"Nhắn lại với Trưởng Ban là tôi không thể nán lại lâu hơn được nữa. Toàn bộ cái mớ bòng bong này chỉ để lại một vị đắng nghét trong miệng tôi thôi. Không thể tin nổi là bọn chúng lại rắp tâm muốn thao túng cái Hội nghị Thế giới đến mức trơ trẽn như thế. Gggr… đm."

Vuốt ngược tóc ra sau, cô gạt những lọn tóc lòa xòa ra sau mang tai.

"Bọn chúng trước đây đâu có đổ đốn đến mức này. Tôi cũng thừa biết là lão Hội Trưởng chắc chắn đang vỗ đùi đánh đét đắc ý với cái tình cảnh này lắm đây. Cái lão già b*nh h**n đó…"

"Này."

"Gì thế?"

Soran quay sang nhìn vị Trưởng Nhóm nam kia. Tên anh ta là Jack phải không nhỉ…? Cô cũng chẳng nhớ rõ tên anh ta cho lắm. Chắc tại vì, ừ thì, cô cũng có hơi chuếnh choáng một chút thật.

"Thôi nào. Thực tế một chút đi cô nương. Cậu biết thừa là Hội Trưởng luôn muốn châm ngòi cho những cuộc xung đột giữa chúng ta mà. Thứ duy nhất mà lão ta bận tâm chỉ là kết quả cuối cùng thôi. Tôi cá là lão ta đang cực kỳ tận hưởng cái mớ hỗn độn này đấy. Chậc."

Tặc lưỡi một cái, Soran quay người lại và tiếp tục cất bước.

"Bọn chúng nên cảm thấy may mắn vì tôi đã được lệnh phải kiềm chế đấy. Nếu không á, tôi đã đập luôn vài chai rượu vào đầu bọn chúng và hạ nốc ao vài đứa rồi. Khục…! Nghĩ đến cảnh đó cũng thấy vui phết đấy chứ."

Vẫy tay chào tạm biệt, Trưởng Nhóm Soran rảo bước rời đi.

Nhưng ngay trước khi cô kịp đi khuất, một vị Trưởng Nhóm bỗng cất tiếng hỏi với theo.

"Nhưng này, sao cậu lại làm khó dễ cái gã kia đến mức đó hả? Cậu đâu cần phải bịa ra mấy cái chuyện kinh khủng đó… Cậu làm thế là hơi quá đáng rồi đấy."

"Tôi quá đáng sao?"

Soran khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn màn đêm thăm thẳm.

Cuối cùng, cô nhếch mép cười một cái.

"Nhưng mà tôi đâu có nói dối nửa lời~"

Cô bật cười khúc khích.

"Chúng tôi thực sự đã ngủ với nhau mà."

"…..!!"

"—!"

Mắt của hai vị Trưởng Nhóm mở to đến mức tưởng chừng như nhãn cầu sắp rớt luôn ra ngoài đến nơi.

Phù

Làn khói mỏng manh cuộn lên rồi tan vào không khí.

Tựa lưng vào bức tường gạch ở một góc khuất tối tăm, Catherine rít một hơi thuốc thật sâu trong khi ngước mắt nhìn lên vầng trăng vằng vặc. Cái nụ cười hoạt bát, vui vẻ thường trực trên môi cô đã biến mất dạng từ lâu, nhường chỗ cho một ánh mắt xa xăm, vô định khi cô đăm đăm nhìn lên bầu trời đêm.

Sự rời đi của nhóm người đến từ Hội chính đã chính thức đặt dấu chấm hết cho bữa tiệc Hội. Nó kết thúc sớm hơn dự kiến, nhưng mục tiêu đề ra thì đã đạt được mỹ mãn.

Nhớ lại những lời dặn dò của Trưởng Ban, Catherine ngả đầu tựa hẳn vào bức tường lạnh lẽo. Khi làm vậy, một hình ảnh chợt xẹt qua trong tâm trí cô.

Biểu cảm trên khuôn mặt cô bỗng chốc méo mó vặn vẹo khi một câu chửi thề tục tĩu trào ra từ khóe môi.

"…Đm tởm lợm đéo chịu được."

Cô nhanh tay búng mạnh mẩu tàn thuốc đang cháy dở.

Đưa tay lên xoa mặt, biểu cảm của cô càng trở nên khó coi hơn khi nghĩ đến việc mình đã phải gồng mình lên diễn kịch trước mặt bao nhiêu người, trong khi cố gắng buông những lời nịnh nọt lấy lòng cái gã đó. Chỉ nghĩ đến thôi cũng đã khiến cô cảm thấy buồn nôn, và nực cười thay là nó cũng chẳng mang lại được kết quả quái gì sất. Lý do duy nhất khiến cô hạ mình tương tác với hắn là vì cô có chút tò mò về cô em gái của mình.

Dựa vào việc con bé thỉnh thoảng có nhắc đến hắn, cô cứ đinh ninh là mối quan hệ giữa bọn họ cũng khá thân thiết.

Nhưng có vẻ như sự thật không phải như vậy.

"Đúng là phí phạm thời gian một cách vô ích."

Càng tiếp xúc với hắn, cô càng cảm thấy khinh bỉ, ghê tởm hắn ta tột độ.

Catherine tặc lưỡi khó chịu rồi thọc tay vào túi quần định rút ra một điếu thuốc khác. Ngay khi những ngón tay vừa chạm vào lớp vải quần jeans, cô bỗng khựng lại, ngẩng phắt đầu lên và quay ngoắt sang bên phải, nơi cô vừa lờ mờ cảm nhận được một sự hiện diện bất thường.

Cộp—!

Một đôi mắt đen láy, sắc lạnh đang đứng từ xa quan sát cô chằm chằm, khiến cô như bị đóng băng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Rồi, chậm rãi, khóe môi cô dần cong lên thành một nụ cười.

Một nụ cười hoạt bát, quen thuộc.

"Là cậu à! Cậu thế nào—"

"Cậu có thể thôi cái trò diễn kịch rẻ tiền đó được rồi đấy."

Một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang lên khi bóng đen đó từ từ tiến lại gần, nhân dạng của hắn dần hiện rõ mồn một dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường cho đến khi hắn dừng bước, cách cô một khoảng không xa.

Dừng lại, ánh mắt hắn rủ xuống nhìn chằm chằm vào mẩu tàn thuốc đang nằm chỏng chơ trên mặt đất trước khi lạnh lùng giẫm nát nó dưới đế giày.

"Tôi đéo quan tâm đến cái mối quan hệ giữa cậu với em gái cậu ra sao, nhưng đừng hòng lôi tôi vào cái mớ bòng bong nhảm nhí của cậu. Đặc biệt là khi cậu cứ cố tình sấn sổ làm thân với tôi."

Hắn dừng lại một nhịp trước khi bồi thêm một câu: "Thấy gớm lắm."

Ngẩng đầu lên, Seth nhìn chằm chằm vào mắt Catherine.

Cảm nhận được ánh mắt sắc như dao cạo của hắn, nụ cười trên môi cô dần tắt ngấm, thay vào đó là cái vẻ bực dọc, khó chịu quen thuộc thường ngày.

Môi cô hé mở định đáp trả, nhưng ngay khi cô sắp sửa thốt lên lời nào đó, thì Seth đã cướp lời.

"…Đồ con điên."

Bình Luận (0)
Comment