Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 75

Chỗ của Dung Quyện vẫn vững như bàn thạch. Sự buông lỏng nhiều ngày qua, đến giờ phút này lại biến thành sự tích lũy của y.
“Ý trẫm đã quyết, trong thời gian đó Đốc thúc sẽ tổng lĩnh chính vụ, Lục bộ tự lo chức trách của mình.”
Giờ phút này không đợi quần thần đang khiếp sợ tiếp tục phát biểu, Dung Quyện trực tiếp bãi triều. Có thần tử còn muốn lên tiếng, ngặt nỗi ban nãy đã cãi nhau đến khản cả cổ, ngay cả hai chữ “bệ hạ” nhất thời cũng không phát ra nổi.
Sau khi tảo triều, trời cũng mới vừa hửng sáng. Văn võ bá quan tụ tập ngoài điện, cố gắng cầu kiến lần nữa, nhưng trong khoảng thời gian đó Dung Quyện chỉ lần lượt triệu kiến hai người. Một người là Đại Đốc thúc người kia chính là Tạ Yến Trú.
Trong thiên điện, Đại Đốc thúc vừa mới rời đi. Vị thiên tử còn rất mới ngáp dài, tựa lưng vào gối mềm bằng tơ vàng, mang dáng vẻ an nhàn sung sướng. Dung Quyện cố ý sai cung nhân đun trà giải nhiệt, đẩy về phía Tạ Yến Trú: “Ta còn tưởng ngươi sẽ tức giận.”
Tay Tạ Yến Trú nâng chén trà, mãi chưa đưa lên uống.
Ngự giá thân chinh không nghi ngờ gì là một quyết định chính xác nhất. Một khi thắng lợi, Dung Quyện sẽ hoàn toàn ngồi vững trên ngai vàng, vài chục năm tới có thể kê cao gối mà ngủ; mặt khác, đây cũng là một ván cờ giăng bẫy hoàn hảo.
Khoảng thời gian Dung Quyện không ở kinh thành là lúc thuận tiện nhất để những kẻ có ý đồ xấu giở trò, đến lúc đó nói không chừng còn có kẻ không sợ chết đến xúi giục hắn lên ngôi. Những thứ này đều là nhân tố không ổn định của triều đường, có thể mượn cơ hội này nhổ cỏ tận gốc.
Đợi đến khi nguy cơ từ Ô Nhung và Bách Tư được giải quyết, toàn bộ nền tảng quốc gia sẽ hoàn toàn đón nhận cuộc sống mới.
Nhưng Tạ Yến Trú vẫn cau mày.
“Cho dù ngươi bày binh bố trận thế nào, dù chỉ là ngự giá thân chinh trên hình thức, cũng không tránh khỏi nỗi nhọc nhằn xe ngựa.”
Khi hắn định nói tiếp, liền bị Dung Quyện khẽ ấn lên mu bàn tay.
“Trong lòng ta tự biết rõ.” Nếu để đối phương dẫn quân đi, rất nhiều mối họa ngầm trong kinh thành phải rất lâu sau mới lần lượt lộ diện.
Hai đời hoàng đế liên tiếp đều vô dụng,  từ trong xương tủy bách tính đã tồn tại sự mất niềm tin bẩm sinh đối với người ngồi trên ngai vàng, trong triều lòng người cũng dao động. Trận chiến này mang ý nghĩa chiến lược phi phàm.
Nói xong, Dung Quyện nhìn sang một bên khác.
Cung nhân đã sớm treo bản đồ lên tường, một nơi trong đó được khoanh tròn bằng bút mực đỏ tươi: địa hình Bách Tư hẹp và dài, xung quanh còn được bao bọc bởi hai ba hòn đảo nhỏ, trên bản đồ lụa rộng chưa đến một ngón tay.
Bàn về lực lượng chiến đấu, Bách Tư thua xa Ô Nhung. Nhưng bọn chúng giỏi thủy chiến, trái ngược lại, sức chiến đấu trên mặt nước của quân triều đình lại rất bình thường, hơn nữa còn cần phải đóng một lượng lớn tàu thuyền vì việc này. Không phải là không đánh được, mà thực sự là cái giá phải trả không tương xứng.
Dung Quyện lưu luyến không nỡ rời khỏi chiếc giường thoải mái, bước tới, đầu ngón tay lướt qua một số tuyến đường sông xung quanh: “Không bằng nghe thử kế hoạch của ta trước xem.”
Y nói với tốc độ rất chậm, dường như đang chờ đợi điều gì, chốc lát sau, bên ngoài điện truyền đến tiếng bẩm báo:
“Bệ hạ, Tiết Anh đã đến.”
Đối với Dung Quyện Tiết Anh luôn giữ vài phần cảm kích, ngày đó nếu không phải y thẩm vấn thành công Dung Hằng Toại, nàng và Tiết Nhận cũng chẳng được thả ra nhanh như vậy. Vừa bước qua cửa đã thấy Tạ Yến Trú ngồi bên mép giường, Tiết Anh im lặng một chút, việc đầu tiên nàng làm để báo ân chính là: Lựa chọn giả mù.
Dung Quyện mời nàng ngồi xuống: “Chắc ngươi đã nghe nói chuyện ta muốn ngự giá thân chinh.”
Tiết Anh gật đầu, hiện tại bên ngoài vẫn còn tụ tập một đám thần tử đang chờ bệ hạ thay đổi chủ ý.
Dung Quyện: “Ngươi nói xem, cảnh giới cao nhất của thân chinh là gì?”
Tiết Anh bất giác liếc nhìn Tạ Yến Trú trước, có một kẻ dụng binh như thần ở đây, sao bệ hạ lại đi hỏi mình? Ngẫm nghĩ một chút, nàng cẩn thận đáp: “Lấy ít thắng nhiều.”
Dung Quyện lắc đầu.
Tiết Anh: “Anh hùng không e dè, dũng mãnh không sợ chết?”
Dung Quyện nghiêng người, đến cả cái bóng cũng toát lên vẻ thanh tú: “Là chỉ tay năm ngón.”
“…”
Trong lúc Tiết Anh còn đang nghi hoặc, vẻ mặt Tạ Yến Trú đã dịu đi vài phần. Bốn chữ này không nghi ngờ gì đã chứng minh Dung Quyện sẽ không trực tiếp tham gia vào khâu chiến đấu. Hắn bước tới, hai bên thấp giọng trao đổi điều gì đó, chỉ chốc lát sau đã đạt được sự đồng thuận.
Khi cung nhân định tiến lên, Tạ Yến Trú xua tay, trực tiếp lấy bút mực giúp Dung Quyện.
“Tình trạng cơ thể của ta mà ra tiền tuyến thì chỉ tổ chuốc thêm phiền phức.” Dung Quyện đặt bút xuống giấy, liếc mắt sang bên cạnh, vừa viết vừa nói: “Ngươi phụ trách đánh trận mở màn, sau này đánh hòm hòm rồi, chúng ta lại hội họp.”
“Ta?!” Tiết Anh không thể tin nổi.
Dung Quyện đưa túi gấm đã viết xong qua, dặn dò cẩn thận một hồi về việc làm sao để tạo đột phá cho trận chiến này.
“Chuyện này nếu làm tốt, lúc về sẽ phong cho ngươi làm một vị quan to.”
Tiết Anh nghe vậy buồn cười đáp: “Bệ hạ quên ta là nữ sao.”
Dung Quyện nằm dựa lại: “Chuyện này chẳng buồn cười chút nào.”
Tiết Anh sững sờ.
Đang định uống trà nhuận giọng, Dung Quyện đột nhiên nhớ ra còn một điểm quan trọng nhất chưa nói: “Tướng ở bên ngoài, lệnh vua có lúc không cần nghe theo. Phàm là gặp việc lớn, cứ tự mình quyết định.”
Có thể không làm phiền y thì đừng làm phiền.
Bàn tay nắm chặt túi gấm của Tiết Anh từ từ siết lại, hồi lâu sau, trong đáy mắt lần đầu tiên bùng lên một tia sáng khác lạ.
“Rõ!”
Sự cố chấp của văn võ bá quan vượt xa sức tưởng tượng. Có quan viên đợi từ ban ngày đến tận hừng đông, vẫn còn đang cố gắng khuyên can. Kinh thành vốn chẳng bao giờ thiếu mật thám của dị quốc, Dung Quyện đang tạo ra một ảo giác rằng bọn họ đang giãy giụa lần cuối.
Mà lúc màn đêm buông xuống, Tiết Anh đã dẫn theo một đội nhân mã, bí mật rời kinh. Phía sau binh mã nối gót, Tiết Anh ngoái nhìn hoàng thành đã khuất bóng, rũ mắt nhìn túi gấm trong tay, ngay dòng đầu tiên hiển nhiên là bốn chữ lớn.
Chiêu an thủy phỉ.
Ban nãy sau khi Đế vương triệu kiến nàng, đã giao cho nàng tài liệu do Đốc thúc ti điều tra, bảo nàng bắt tay vào từ bọn thủy phỉ.
Dọc đường xuôi dòng từ Hà Tây xuống, đội ngũ giục ngựa phi nước đại vội vã chạy đến vùng duyên hải. Khi đi ngang qua Thương Xuyên, Lạc Phụ, bọn họ dừng lại tạm thời trưng dụng binh lính địa phương. Trên đường quan quân đội không hề giương cờ hiệu, ngựa đạp bụi mù mịt, gọn gàng thần tốc, Xác Uyên Tử được cử đi đồng hành cùng nàng.
Ngày đầu tiên đặt chân đến đích, Tiết Anh liền làm theo lời dặn của Dung Quyện, sau khi điều tra sơ bộ, nàng đã đi gặp Hắc Sa Bang là thế lực mạnh nhất và cũng hung ác nhất ở vùng này.
Lúc này, quan binh và thủy phỉ đang phòng bị, kìm kẹp lẫn nhau ở khoảng cách không xa.
Khi Tiết Anh và Xác Uyên Tử gặp bang chủ Hắc Sa Bang, họ ăn mặc khá cầu kỳ, chủ yếu toát lên vẻ quý phái, mang phong thái của một quan lớn. Ngược lại đám thủy phỉ ăn mặc cũng không tồi, có điều một nửa ống quần vẫn còn vắt vẻo trên đôi ủng, bên hông lủng lẳng thanh đại đao.
Đám thủy phỉ chẳng hề tỏ ra tôn trọng quan viên chút nào, mấy chục năm qua chúng còn thường xuyên tổ chức lực lượng vũ trang địa phương để chống trả.
Khi nghe Tiết Anh nói đến vì mục đích chiêu an, tên thủ lĩnh thủy phỉ và đám huynh đệ dưới trướng gã đều cười ồ lên: “Tội trạng lúc trước không truy cứu, cấp hộ tịch, lại được chia ruộng miễn thuế dựa theo chiến công, luận công ban thưởng cơ à?”
Tiết Anh gật đầu, tên trùm thủy phỉ cười lớn, muốn gì tự đi cướp là được, chút ân huệ nhỏ nhoi mà triều đình ban phát cũng đòi làm lay động bọn chúng sao?
Triều đình hèn nhát bao nhiêu năm, thủy phỉ càn rỡ bấy nhiêu năm, ba năm nay lại càng tự tung tự tác xưng bá một phương.
Bang chủ Hắc Sa nhìn Tiết Anh, v**t v* thắt lưng da bên hông, ánh mắt lộ vẻ thèm thuồng: “Không có tiền cũng được, triều đình có thể liên hôn với bọn ta mà.”
“Bang chủ anh minh, triều đình ngày nào cũng đòi liên hôn với người này người nọ, liên hôn với chúng ta cũng được mà.”
Phía sau vang lên một trận cười ồ, quan binh lập tức nổi giận, hai bên nhất thời bùng nổ xung đột.
Tiết Anh liếc nhìn phía sau, đưa mắt nhìn Xác Uyên Tử, nhân lúc hỗn loạn mượn lực từ mũi chân, thân hình nhẹ bẫng tựa cành liễu bay vút lên mạn thuyền.
-Ngoài mặt làm việc này, nhưng trong lòng lại đi gặp vợ của thủy phỉ.
(Minh tu sạn đạo, ám độ thủy phỉ thê từ câu Minh Tu sạn đạo ám độ trần thương).
Đây là câu cải biên được viết trên túi gấm lúc sắp xuất cung, bảo nàng sử dụng khi đám thủy phỉ không chịu hợp tác.
“Tìm thê tử của thủy phỉ để hợp tác, liệu có ổn không?”
Đang lẩm bẩm một mình, Tiết Anh không kịp phòng bị liền chạm phải ánh mắt của một người trong khoang thuyền, rõ ràng đối phương nghe tiếng ồn ào nên ra ngoài xem xét.
Động tác của Tiết Anh không ngừng lại, vẫn lộn người qua cửa sổ nhảy vào trong, sau khi tiếp đất thì khẽ ôm quyền: “Trộm nghĩ các hạ chính là bang chủ phu nhân của Hắc Sa Bang.”
Theo kết quả điều tra trước khi đến đây, vị bang chủ phu nhân hiện tại này vốn bị bắt cóc từ gánh hát về, giữa trán có một vết bớt màu đỏ cỡ bằng móng tay trông giống hình con bướm.
Đối mặt với vị khách không mời mà đến, bang chủ phu nhân không hề lập tức lớn tiếng gọi người, nàng ta đang mài giũa một khúc xương để làm vật trang sức.
“Thủy phỉ không phải loại người biết nghe nữ nhân thổi gió bên gối đâu, cô tới tìm ta cũng vô dụng thôi.”
Khi Tiết Anh định mở miệng thì đột nhiên khựng lại. Trong triều không thiếu tướng tài, bệ hạ đặc biệt phái nàng dẫn quân, tự nhiên là có thâm ý khác. Thân phận người dẫn đầu có lẽ bản thân nó đã là một loại ám chỉ.
Nàng xoay chuyển lời nói: “Chúng ta có thể giúp phu nhân trở thành bang chủ mới của Hắc Sa Bang.”
Động tác mài xương của bang chủ phu nhân khựng lại, nhưng rất nhanh đã lắc đầu: “Triều đình đột nhiên đến chiêu an bọn ta, chẳng qua cũng chỉ coi bọn đạo tặc này như quân thế mạng mà thôi.”
“Bệ hạ chưa từng nuốt lời, nếu phu nhân tương trợ, sau khi xong việc tuyệt đối không bạc đãi.”
Bang chủ phu nhân vẫn dửng dưng vô cảm.
Đám hỗn loạn bên ngoài sắp sửa lắng xuống. Tiết Anh từ đại nghĩa quốc gia nói đến phẩm chất nhân văn của bệ hạ, rồi lại nhắc đến vàng bạc châu báu có thể hứa hẹn ban thưởng các loại. Khi nhắc đến những điều này, vô hình trung đã để lộ ý định muốn đánh Bách Tư.
Bang chủ phu nhân mất kiên nhẫn xua tay, chỉ có một điểm khiến nàng ta cảm thấy hơi hứng thú: “Vị hoàng đế bệ hạ này đúng là tham lam thật, bên kia đang giao chiến với Ô Nhung, bên này lại muốn đập luôn cả Bách Tư.”
“Bách Tư cầu cưới công chúa, bệ hạ không đồng ý, đề xuất đưa Thế tử U Châu đời trước sang đó, đã chọc giận đối phương.”
Tiết Anh chỉ thuận miệng giải thích một chút, đang định nói chuyện khác, thế nhưng bang chủ phu nhân lại hơi ngồi thẳng người dậy, rốt cuộc cũng chịu nhìn thẳng vào nàng.
Nàng ta hồ nghi hỏi: “Hoàng đế thà đánh trận, cũng không chịu hòa thân?”
Tiết Anh thấp thoáng bắt được điều gì đó, gật đầu: “Bệ hạ cho rằng hòa thân chính là buôn người.”
Dứt lời, nàng kịp thời bổ sung: “Chỉ cần phu nhân gật đầu, chúng ta bảo đảm sẽ giúp người trừ khử bang chủ Hắc Sa Bang, hơn nữa còn tạo ra hiện trường giả hắn ta chết vì trời phạt, tuyệt đối không để ai nghi ngờ.”
Bang chủ phu nhân đứng dậy, chắp tay ra sau lưng chậm rãi đi đi lại lại. Nàng ta ngược lại đã từng nghe một số tin đồn về tân hoàng, riêng chuyện chém đầu sứ giả thôi đã rất hợp gu nàng ta rồi. Dưới ánh mắt đầy kỳ vọng của Tiết Anh, cuối cùng nàng ta lại chậm rãi lắc đầu.
Tiết Anh nhíu mày: “Phu nhân còn có băn khoăn gì sao?”
“Tin tức quân đội đến chiêu an chúng ta sẽ lan ra rất nhanh, Bách Tư cũng sẽ có sự đề phòng.” Bang chủ phu nhân thản nhiên nói: “Thời gian chờ đợi triều đình hạ lệnh đi đi lại lại như thế này, đội thuyền làm sao tiêu hao nổi.”
Tiết Anh nghe thế mỉm cười: “Chuyến này bệ hạ để ta toàn quyền quyết sách, đội quân tinh thông thủy chiến trong đội Ngân Giáp Quân đang túc trực ở trạm dịch. Trận chiến này, muốn đánh lúc nào thì đánh lúc đó.”
Bang chủ phu nhân đứng lặng yên tại chỗ, đột nhiên rút dao găm sáng loáng: “Ta ghét nhất là bị kẻ khác lừa gạt.”
Tiết Anh vẫn không né không tránh: “Trận chiến này còn cần các người phối hợp, có muốn lừa gạt cũng không thể.”
Ngón tay bang chủ phu nhân v**t v* cán dao, không biết đang suy tính điều gì. Một lát sau, thái độ của nàng ta mềm mỏng đi trông thấy bằng mắt thường. Cuối cùng, nàng ta mỉm cười nói:
“Bây giờ ta lại có hơi thích vị bệ hạ nhà các cô rồi đấy.”
Dao găm đã rút khỏi vỏ thì kiểu gì cũng phải thấy máu. Người trên bờ thích giết mổ gia súc, bọn thủy phỉ thì ngược lại, bang chủ phu nhân thô bạo mổ một con cá, đem máu cá sống bôi thẳng lên môi.
Tiết Anh thầm nghĩ: “Bệ hạ đúng là suy đoán như thần.”
Thiên tử quả thực đang mượn tay nàng để bày mưu tính kế từng bước một. Trước lấy lợi lộc hứa hẹn giúp người ta thượng vị, tiếp đó thông qua việc từ chối liên hôn gặt hái hảo cảm, cuối cùng chứng minh mình dám phân quyền cho một nữ nhân, từ đó giành được sự tin tưởng lớn nhất của bang chủ phu nhân.
Tiết Anh phối hợp hoàn thành nghi thức uống máu ăn thề, cân nhắc đến câu nói thích ban nãy của bang chủ phu nhân, nàng trịnh trọng nhắc nhở: “Bệ hạ đã có ý trung nhân rồi, thể chất tráng kiện gấp đôi người.”
Bang chủ phu nhân ngớ ra: “Ngài ấy thích người xấu ư?”
“…”

Trong lúc Tiết Anh và Xác Uyên Tử đang bận rộn chiêu an, thì ở kinh thành, Dung Quyện đã thảnh thơi nhàn nhã bảy tám ngày nay, sau đó lại dành ra ba ngày để tập kết binh lực. Bất cứ tên mật thám nào nhìn vào cũng sẽ thấy y dường như vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị.
Việc mệt nhọc duy nhất trong thời gian này là y cứ phải phô ra quyết tâm nhất định ngự giá thân chinh trước mặt quần thần, báo hại văn võ bá quan ngày ngày khuyên y phải nghĩ rồi mới làm.
Bên mép giường, Tạ Yến Trú đưa cả hai móng vuốt của mình lên sưởi ấm tay cho y.
“Chắc Tiết Anh đã đến nơi từ lâu rồi.”
Không tiền không người, chỉ có thể chiêu an thủy phỉ, thu nạp làm thủy sư địa phương. Mười ngón tay Dung Quyện đan vào tay hắn: “Chuyện này đến cuối cùng phần lớn vẫn phải bắt đầu từ thê tử của bọn thủy phỉ.”
Nhắc đến lịch sử, Dung Quyện vẫn rất hứng thú, kéo Tạ Yến Trú thao thao bất tuyệt kể: “Từ xưa đến nay, nữ hải tặc lợi hại không tính là quá nhiều, nhưng ai nấy đều mạnh mẽ khôn cùng, mà trong đó hầu hết đều có kết cục viên mãn.”
Sự mạnh mẽ này không chỉ đơn thuần nói về thực lực. Bọn thủy phỉ có truyền thống kết thân bằng cách bắt cóc cướp bóc, một nữ nhân có thể sống sót mà còn ngồi vững trên chiếc ghế đó, thì sự quyết đoán và tâm tính tuyệt đối không phải người thường có thể sánh bằng. Bởi đủ loại yếu tố phức tạp, thuyết phục các nàng dễ dàng hơn nhiều so với việc giao dịch với đám thủy phỉ tham lam.
Trước đó Dung Quyện đã lén lệnh Đốc thúc ti bí mật điều tra. Trong hai thế lực lớn Hắc Sa Bang và Giao Long Bang, bọn thủy phỉ Giao Long Bang rất hay đổi phụ nữ, còn vị phu nhân của Hắc Sa Bang thì đã ngồi vững vị trí này suốt 5 năm.
Tiết Anh là nữ, trong lúc đàm phán sẽ có ưu thế tự nhiên, hơn nữa võ công của nàng cũng tốt, lại biết dùng thuốc. Trước đây nàng còn hay theo quân với tư cách lang y thú y, tai nghe mắt thấy, ít nhiều gì cũng khá tinh thông các thủ đoạn quân sự.
Dân đi biển thường rất mê tín, thêm vào đó là những trò bịp bợm của Xác Uyên Tử, bất luận là trong biến cố đoạt quyền bang phái hay lúc chiến đấu, đều có thể phát huy tác dụng cực lớn.
“Bệ hạ, có tấu chương dâng lên.”
Dung Quyện nhận lấy mật báo do cung nhân đưa tới, nhướng mày, mỉm cười: “Đàm phán xong rồi.”
Hai người đó quả nhiên không làm y thất vọng. Trong tấu chương không viết chi tiết, hành trình quá dài, dính dáng đến quân vụ mà lỡ bị chặn cướp, dễ xôi hỏng bỏng không.
Tạ Yến Trú nghiêng đầu, ánh mắt khóa chặt vào vị trí của Bách Tư trên bản đồ.
Kinh nghiệm chiến đấu với Ô Nhung thì bọn họ có không ít, chứ với Bách Tư thì cơ bản là bằng không.
Trước kia hai bên chỉ có đụng độ nhỏ, chứ chưa thực chiến bao giờ, không có cách nào đánh giá sức mạnh thực sự của đối thủ. Nhưng như thế này đã là một khởi đầu cực tốt rồi.
Dung Quyện vươn tay đỡ lấy con vẹt Kim Cương đang bay tới:”Tính toán thời gian, ta nên chuẩn bị xuất chinh rồi.”
Y không bao giờ muốn phải nhận cấp báo quân vụ về đám tiểu quốc xung quanh vào lúc nửa đêm canh ba nữa.
Lần này, y phải khiến thế giới yên tĩnh trở lại.
••••••••
Lời tác giả:
Dã sử:
Đế, rắc đậu thành binh, thường có thần binh trên trời giáng xuống.

Bình Luận (0)
Comment