Màn đêm buông xuống, mặt nước một mảnh phẳng lặng, cho đến khi một vệt sáng trắng xé toạc bầu trời, đám thủy phỉ đang chìm trong giấc ngủ say chợt giật mình bừng tỉnh.
Cuộc tranh chấp ban ngày được xoa dịu bằng một bữa tiệc ca múa do các quan viên tổ chức. Đám thủy phỉ ăn to nói lớn, uống rượu nhai thịt, tận hưởng sự tâng bốc vô cùng khoái trá.
Men rượu khiến phản ứng của chúng trở nên chậm chạp.
Đợi đến khi vô số luồng sáng trắng kỳ dị liên tiếp nện xuống, bọn phỉ mới hoàn toàn tỉnh táo chuẩn bị xách đao lên. Thế nhưng, vừa cử động mạnh một cái, ngay chỗ hình xăm của từng tên bỗng truyền đến cảm giác bỏng rát dữ dội.
Dưới đáy thuyền dường như có tiếng vang trầm đục kỳ lạ, gần như cùng lúc đó, một con quái vật khổng lồ từ dưới đáy sông trực tiếp lao lên.
Nó bắt đầu cuộn trào giữa lớp sương mù, khiến mấy chiếc thuyền lắc lư kịch liệt!
Chẳng ai chịu thừa nhận sự lắc lư này phần lớn bắt nguồn từ việc đám thủy phỉ đang hoảng loạn chạy thục mạng trên mạn thuyền.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, bang chủ phu nhân nhìn thấy cảnh này vẫn không khỏi chấn động, kinh ngạc nhìn sang Xác Uyên Tử đang trong bộ dạng quan lớn.
Bây giờ thành phần quan viên triều đình đều phức tạp thế này sao? Trò giả thần giả quỷ đúng là thượng thừa.
Thần sắc Xác Uyên Tử vẫn như thường: “Đồ ta đưa, phu nhân đã dùng chưa?”
Ngay trước khi nàng ta kịp trả lời, sự thật đã nổi lên cùng ngọn lửa.
Tên thủ lĩnh thủy phỉ ban ngày còn diễu võ dương oai, khoảnh khắc lao ra mạn thuyền, cơ thể lại bắt đầu bốc cháy bừng bừng.
Tiếng kêu la thảm thiết không dứt bên tai, giữa tiếng kêu cứu thất thanh, xung quanh tuyệt nhiên không một ai dám lại gần. Dù cho tên thủ lĩnh có lao đầu xuống nước, ngọn lửa vậy mà vẫn tiếp tục cháy thêm một lúc. Đến khi con rồng nước đang cuộn trào kia biến mất, trên mặt nước chỉ còn lại một cái xác đen thui như than.
“Long vương gia nổi giận rồi, bang chủ chọc giận Long vương gia rồi!”
Những kẻ đang la hét hoảng sợ thực chất lại bình tĩnh hơn tưởng tượng rất nhiều. Rất nhiều tên thủy phỉ do chính tay bang chủ phu nhân cất nhắc, bề ngoài trông có vẻ hoảng loạn, nhưng thực chất đang đâu vào đấy kiểm soát các vị trí trọng yếu trên mỗi con thuyền.
Mùi xác chết cháy khét lẹt chẳng dễ ngửi chút nào, Xác Uyên Tử hài lòng bước vào trong khoang thuyền.
Tiết Anh ngồi đối diện hắn, bên ngoài đã bắt đầu nổ ra cuộc chiến tranh giành vị trí tân bang chủ.
Bản thân bang chủ phu nhân vốn có địa vị không thấp trong Hắc Sa Bang. Những năm qua nàng ta không chỉ phát triển thế lực dưới nước mà còn chiêu binh mãi mã trên bờ, vài lần thuyết phục cựu bang chủ định ra bang quy mới. Có thể nói, Hắc Sa Bang có được ngày hôm nay, công lao của nàng ta không hề nhỏ.
Có điều muốn ngồi lên ghế bang chủ thì vẫn còn hơi khó nhằn.
Tiết Anh: “Ta đã nghe ngóng rồi, xếp trước nàng ta vẫn còn hai gã trưởng lão và một tên phó bang chủ.”
Lời còn chưa dứt, lại nghe thấy tiếng hét chói tai vang lên, không rõ là bị lửa thiêu hay là đang quang minh chính đại giết người.
Xác Uyên Tử nghe ra đó là tiếng thét của một lão già, bình thản nói: “Xem ra hàng đợi lại bớt đi một người rồi.”
Tiếng chém giết mắng chửi kéo dài một lúc, loáng thoáng còn truyền đến tiếng nguyền rủa: “Con ả kia, ngươi không được chết tử tế đâu”.
Không biết qua bao lâu, có người bước vào khoang thuyền, mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi. Nhìn rõ người tới, Xác Uyên Tử mỉm cười: “Chúc mừng phu nhân.”
Vị Hắc Sa bang chủ phu nhân ngày nào, nay là tân bang chủ, trên mặt vẫn còn vương vết máu, nhếch khóe miệng nói: “Ta đã báo cho bọn chúng biết sẽ hợp tác với triều đình tấn công Bách Tư, đổi lại, triều đình phải giúp ta dọn dẹp Giao Long Bang.”
Tiết Anh gật đầu đáp: “Bệ hạ đã nói luận công ban thưởng, sau này triều đình sẽ thành lập thủy sư ở đây, chỉ cần công lao đủ lớn thì sẽ do ngươi thống lĩnh. Nhưng trước đó -“
Nàng lướt mắt nhìn mặt nước đang ồn ào náo động, chuyển hướng câu chuyện: “Đêm nay động tĩnh quá lớn, tin tức sẽ lan truyền rất nhanh, bắt buộc phải lập tức chuẩn bị khai chiến.”
Tân bang chủ đưa mắt tuần tra mặt sông đen kịt, nghĩ tới vị tân đế vương xa xôi ở kinh thành, nghe đề nghị của Tiết Anh không phản bác mà trịnh trọng nhìn nàng một cái. Hắc Sa Bang và Bách Tư ở cùng một vùng biển, từng giao thiệp với nhau, vị tân đế vương này cùng thuộc hạ của ngài, thông minh hơn nàng ta dự đoán rất nhiều.
Được làm bạn với người thông minh, nàng ta vô cùng sẵn lòng.
“Đã như vậy, để tỏ rõ ý chí đầu hàng của chúng ta, nên cho các người kiến thức một phen, thuyền của thủy phỉ có thể nhanh đến mức nào.”
·
Bên kia, tại kinh thành.
Sau khi nhận được mật báo không lâu, Dung Quyện nhanh chóng hoàn tất công tác chuẩn bị xuất phát.
Đốc thúc ti mật tấu, mật thám ở kinh thành và các vùng lân cận hoạt động ráo riết hơn hẳn, dường như đang gấp gáp xác nhận điều gì đó. Dung Quyện đoán chừng phía Bách Tư đã chính thức khai chiến.
“Đám thám tử này phỏng chừng cũng ngơ ngác luôn.” Bên này trong cung vẫn đang bô bô chuẩn bị ngự giá thân chinh, bên kia thì đã bắt đầu tẩn nhau rồi.
Trên chiến trường, sai sót tình báo là sẽ hại chết người.
Tạ Yến Trú: “Quan viên trong triều cũng không biết chuyện này đâu.”
Có kẻ đã rục rịch rắp tâm muốn hành động rồi.
Khóe miệng Dung Quyện cong lên, phần lớn quan viên vẫn cho rằng đây là hành động thị uy của Bách Tư sau khi bị chọc giận.
Y khẽ ho một tiếng nói: “Lần này ta chủ ngoại, ngươi chủ nội.”
Tạ Yến Trú bị cách nói này làm cho bật cười, vòng tay ôm người vào lòng.
Giữa khoảnh khắc ấm áp, hệ thống chợt thì thầm riêng với Dung Quyện:
【 Tiểu Dung, ngươi chủ yếu ra bên ngoài, hắn chủ yếu ra bên trong ngươi sao? 】
【 Vậy ta có cần ra ngoài không? 】
“…” Bớt đọc mấy cái văn học đồi trụy lại!
Lúc hừng đông, ánh ban mai hắt nghiêng trên lưỡi binh khí, xa xa trông như một dải ngân hà.
Quân đội tập kết ngoài cổng thành, văn võ bá quan không cản nổi tân hoàng, đành phải lo lắng rầu rĩ ra tiễn đưa.
Giữa đội hình binh lính đang đứng nghiêm chỉnh răm rắp, sóng âm rung trời như sấm xuân, Dung Quyện cưỡi con Ngân Khiếu, trường kiếm chỉ thẳng về hướng đông: “Tất thắng!”
Khí huyết suy nhược, gào thêm một chữ thôi cũng không cất nổi giọng.
Binh lính đồng thanh hô lớn: “Bách chiến bách thắng! Đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi!
Kích động nhất phải kể đến bách tính, họ đã chịu đủ nỗi khổ phải nhượng bộ từng bước, nay tân hoàng kế vị, không tiếc dấn thân vào chốn hiểm nguy để củng cố xã tắc, đủ thấy quyết tâm nhường nào, sao có thể không kích động cho được!
“Tất thắng! Bệ hạ tất thắng!!”
Tạ Yến Trú trước kia luôn là người được tiễn đưa, giữa tiếng hô vang dậy đất trời lúc này, hắn đích thân dắt ngựa tiễn Dung Quyện ra khỏi thành, chứng kiến y từ bỏ chiếc xe ngựa êm ái thơm tho để phải cưỡi ngựa hành quân, chỉ cảm thấy y đang chịu một tội vạ lớn.
“Ta sẽ bình an trở về.” Lòng bàn tay Dung Quyện nhẹ nhàng đặt lên vai Tạ Yến Trú, khẽ gật đầu với đám quan viên Đại Đốc thúc ở hàng đầu.
Trong mắt Đại Đốc thúc ánh lên vài phần an ủi, quốc gia này giữa lúc mưa gió bão bùng, cuối cùng cũng đón được một vị đế vương đủ tư cách.
Đại quân xuất phát, Dung Quyện không mảy may chần chừ điều khiển ngựa tiến về phía trước.
Chỉ lúc sắp ra khỏi cổng thành, y mới quay đầu nhìn lại lần cuối. Phía xa xa, Tạ Yến Trú lại đang ngước nhìn đàn chim trên trời.
Lần trước đối phương đi dẹp loạn cũng vừa nhìn chim vừa rời đi như thế.
“…” Hóa ra cái tật nhìn vật nhớ người vẫn chưa sửa được.
Nhưng lần này Dung Quyện không tính toán so đo với mấy con chim nữa, dù sao vai diễn hiện tại của y mới đích thực là nam nhi oai phong trên lưng ngựa.
Binh sĩ bám sát phía sau, đen đặc một vùng, mặt đất dường như cũng đang rung chuyển nhè nhẹ theo nhịp hành quân.
Tiếng trống trận trên tường thành cao vang dội không ngừng, làm cho bóng lưng Dung Quyện trên lưng ngựa càng thêm phần sừng sững, thẳng tắp.
Từ bình minh đến hoàng hôn, rồi lại đến lúc trăng sáng sao thưa.
Dung Quyện không đi thẳng xuống phía nam, mà định rẽ lên phía bắc đến cảng trước, rồi mới đi thuyền sang.
Giữa việc cưỡi ngựa nhiều ngày và say sóng hai ngày, cái nào nặng cái nào nhẹ y vẫn phân biệt được.
Giờ Tý, quân đội đến trạm dịch nghỉ ngơi. Mọi người bôn ba cả một ngày trời, vừa mới được ngả lưng ăn chút đồ lót dạ, thì từ tiền tuyến truyền về một chiến báo khẩn cấp tám trăm dặm.
Lính trạm dịch dâng lên bức công văn hỏa tốc cắm ba sợi lông gà, Dung Quyện nhận lấy xem, sắc mặt lập tức biến đổi.
Sau khi đọc lại lần nữa, y im lặng hồi lâu không nói một lời.
Phó quan của quân đội thấy thiên tử cau mày, tim lập tức vọt lên tận cổ họng: “Bệ hạ, xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Dung Quyện im lặng vài giây, hít một hơi thật sâu rồi nói:
“Tính sai rồi.”
Xong đời.
Quy trình chuyển phát tấu chương rất phức tạp, khi y nhận được tấu chương của Tiết Anh trước đó, khoảng cách từ lúc hòa đàm thành công đã qua rất nhiều ngày. Dung Quyện xuất phát kịp thời, theo lý thuyết là có thể đuổi kịp, trừ phi…
Trừ phi thủ lĩnh thủy phỉ mới lên nắm quyền gần như không tốn thời gian để chấn chỉnh bang chúng, binh thần tốc, đánh nhanh thắng nhanh.
Nội dung phần sau của bức mật thư đã chứng thực phỏng đoán của Dung Quyện.
Sau khi giết bang chủ thượng vị, tân bang chủ chủ trương tấn công gấp Bách Tư, giành thế chủ động. Lúc Tiết Anh rời đi đã mang theo đội quân duy nhất tinh thông thủy chiến trong Ngân Giáp Quân. Nàng tuân thủ nguyên tắc gặp việc lớn tự mình quyết định của Dung Quyện, để thủy sư triều đình và thủy phỉ một mặt đột phá từ chiến trường chính diện, mặt khác vòng ra phía sau đánh úp. Xác Uyên Tử lại tiện tay thi triển chút mưu hèn kế bẩn xen lẫn trong đó.
Đại Lương đã hèn nhát mấy chục năm nay, ai ngờ Bách Tư lại cũng chỉ là một con hổ giấy, bị đánh úp cho trở tay không kịp. Chúng lại chẳng có địa hình hiểm trở thuận lợi như Ô Nhung, nên quân triều đình cứ thế mà tiến lên như chẻ tre.
Tình báo lần này viết cực kỳ chi tiết, không hề sợ quân cơ bị lộ dọc đường, đủ thấy đại cục đã định.
Hóa ra Bách Tư lại là cái thứ vô dụng thế này sao?
Quả nhiên, thứ yếu ớt mà cứ lẽo đẽo sủa hùa theo kẻ mạnh quá lâu, mọi người theo bản năng sẽ xếp chúng vào cùng một đẳng cấp.
Khóe miệng Dung Quyện giật giật, Bách Tư quả thực còn lố bịch hơn cả lão hoàng đế.
“Thắng lợi của trận chiến này chỉ trong nay mai thôi. Nếu nhanh, chúng ta có thể sớm hồi kinh rồi.”
Phó quan kinh ngạc: “Sớm là bao lâu ạ?”
Dung Quyện nhẩm tính thời gian bức thư khẩn được gửi đi.
“Nếu kéo dài một chút thì… chắc là tối mai.”
“…”
Gió rít qua trạm dịch đến ba bận, cả thế giới dường như tĩnh lặng. Một lúc lâu sau, phó quan cười gượng gạo: “Bệ hạ thật vui tính.”
Thiếu điều viết luôn chữ “Bệ hạ đùa vui ghê” lên mặt.
Bọn họ mới xuất phát sáng nay mà!
Dung Quyện cố gắng nhìn mọi việc theo chiều hướng lạc quan: “Giờ Tý đã qua một lúc rồi, bây giờ đã là ngày mới, cái ‘tối mai’ mà ta nói ban nãy, nói chính xác phải là tối ngày kia.”
Đấy, thấy chưa, bọn họ còn dư ra hẳn một ngày cơ mà.
Phó quan lặp lại y chang: “Bệ hạ thật vui tính.”
Dung Quyện: “…”
Vui cái đầu nhà ngươi.
Y đặt tờ tấu báo sang phía đối diện. Phó quan dè dặt cầm lên, sau khi xem xong, hắn duy trì một tư thế ngồi đực ra đó rất lâu. Nửa đời trước hắn theo tướng quân chinh chiến sa trường, tự nhận đã trải qua qua mọi cảnh hiểm nghèo vạn tử nhất sinh, nhưng chưa có tình huống nào khiến hắn cảm thấy bất lực như lúc này.
Tiếng reo hò tung hô của bách tính ban ngày dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, giờ chẳng lẽ lại quay về báo tin vui: đánh xong rồi!
Người ta lại tưởng bệ hạ dắt quân đi dã ngoại ngoại ô ấy chứ.
Phó quan rối rắm: “Bệ hạ, bây giờ chúng ta nên đi hay ở?”
Dung Quyện im lặng trầm ngâm, ít nhất cũng phải kéo dài được hai ngày. Dù sao chuyến này đi còn một mục đích nữa là thả câu dụ đám quan viên có dị tâm trong kinh thành, họa ngầm chỉ khi y không ở kinh thì mới chịu ló đuôi ra.
“Trước tiên hãy ra lệnh cho tướng sĩ đứng yên tại chỗ chờ lệnh, tiết lộ chút gió cho bọn họ biết để chuẩn bị tâm lý.”
“Rõ! Thuộc hạ đi ngay…”
“Nói nhỏ thôi.” Dung Quyện thở dài.
Chuyện này vẻ vang quá mức quy định rồi.
“… Vâng.”
Khả năng tiếp đón của trạm dịch có hạn. Đêm xuống vạn vật tĩnh lặng, phần lớn quân đội vẫn đang cắm trại cách đó không xa, luân phiên đổi ca tuần đêm.
Dung Quyện đang ngồi bên cửa sổ, đêm dài đằng đẵng hiếm khi y không có ý định đi ngủ, cứ ngồi đối diện với ánh trăng mà suy nghĩ.
【 Tiểu Dung, bình tĩnh nào. Trong lịch sử cũng có ví dụ quân địch mười vạn, nhưng chưa đầy một giờ đã bị đánh tan tác, thế này ít ra ngươi cũng qua được mấy ngày rồi. 】
Đây chính là nhược điểm của việc không có internet, tình báo không thể cập nhật đồng bộ.
Dung Quyện day day thái dương: “Vẫn nên nghĩ xem tiếp theo phải làm thế nào đã.”
Lúc trời hửng sáng, có binh sĩ chạy đến báo cáo: “Bệ hạ, dưới chân núi phía trước có một tiểu đội đang phóng ngựa tốc hành về phía này.”
Không có việc lớn thì quan binh không thể tùy tiện tập kết xuất động, thời điểm này cũng chẳng có sơn phỉ nào cần dẹp. Dung Quyện lập tức hạ lệnh: “Toàn thể nâng cao cảnh giác.”
Sau đó, y phái thêm vài người đi do thám.
Không lâu sau, do thám trở về mang theo tin mới: “Bệ hạ, là Triệu thống lĩnh!”
Dung Quyện sửng sốt, lúc đứng lên, chân bị chuột rút suýt nữa ngã khuỵu xuống lại.
Thức đêm rất dễ dẫn đến tự hủy diệt nhân đạo. Y thư giãn một chút, đợi tứ chi quen thuộc lại với nhau, mới đích thân ra ngoài xem xét.
Dung Quyện đứng trên đài cao. Dưới đường vang lên một tràng tiếng vó ngựa dồn dập, sương mù buổi sớm vẫn chưa tan hẳn. Vạt áo choàng của Triệu Tĩnh Uyên bị gió thổi tung, binh sĩ theo sau tốc độ không hề giảm. Mùa này vốn nhiều hoa liễu, bay theo cơn gió mạnh rồi nhẹ nhàng rơi xuống lớp áo giáp lạnh lẽo, cứng nhắc.
Đợi đội ngũ đó từ xa tiến lại gần, Dung Quyện ngăn vệ binh định tiến lên cản đường, xác nhận đi xác nhận lại là mình không nhìn lầm.
Y gọi một tiếng: “Cậu.”
Giọng điệu còn mang theo vài phần khó tin, không phải Triệu Tĩnh Uyên đang ở Ô Nhung sao, sao tự dưng lại xuất hiện ở đây?
Đừng bảo là hắn cũng đánh xong rồi đấy nhé?!
Triệu Tĩnh Uyên dứt khoát xuống ngựa, tiếng giáp va chạm phát ra tiếng lạch cạch giòn giã.
Không lâu trước đó sau khi nhận được tin tức, hắn lập tức chuyển hướng xuất phát.Cứ tưởng phải một thời gian nữa mới đuổi kịp đại quân, kết quả cách một quãng xa đã nhìn thấy doanh trại.
Triệu Tĩnh Uyên khẽ cau mày.
Giờ này đáng lý ra quân đội đã phải nhổ trại xuất phát rồi, sao ban nãy nhìn từ đằng xa, cả đội ngũ lại mang đến cho hắn một cảm giác lấm la lấm lét, vụng trộm giấu giếm cái gì thế này?
Bây giờ nhìn gần…
Cảm giác này lại càng mãnh liệt hơn.
••••••••
Lời tác giả:
Hệ thống: Ta đã nói từ sớm rồi, những lúc ngươi chăm chỉ làm việc thì y như rằng sẽ xảy ra chuyện mà.
Dung Quyện: …