Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 74

Hoàng đế mới, môn thần mới.
Nếu nói về sự khác biệt, thì phiên bản môn thần mới này chủ yếu canh giữ bên trong cửa, còn vị môn thần đã rời đi là Hàn Khuê chỉ có thể làm kẻ ngoài rìa.
Cùng giường chung gối, Dung Quyện càu nhàu than vãn eo mỏi chân đau.
Bản thân long bào đã nặng hơn y phục bình thường, buổi sáng lại phải leo từng ấy bậc thang, y có hơi hối hận vì hôm trước không nên đi lên núi cao an táng người ta, đáng lẽ nên từ từ hẵng hay.
Giờ phút này trùm chăn kín mít, Dung Quyện không muốn động đậy, may mà bên cạnh có hơi thở quen thuộc, vô hình trung khiến người ta cảm thấy thả lỏng.
“Để thể hiện sự tôn trọng với ngươi, ta đã ngay lập tức phế truất nguyên hoàng hậu, để bà ta đi hưởng phúc của Thái hậu rồi.”
Hai bên chẳng máu mủ thân thích gì, không thể trao thêm cho bà ta những quyền lợi mà một Thái hậu có thể nắm giữ.
Chỉ đơn thuần là hưởng thụ thôi.
Tất nhiên, Dung Quyện cũng không để nguyên Hoàng hậu được nhàn rỗi, ở đây mỗi người đều phải làm việc.
Y chuẩn bị thiết lập một quy chế hoàn toàn mới cho cung nhân, hoàng hậu đã ở trong cung mấy chục năm, chỗ nào cần chú ý, chỗ nào cần khoanh vùng trọng điểm, làm thế nào để bảo vệ quyền lợi của cung nhân, không ai rõ hơn bà ấy.
Sau đó sẽ giao cho Lễ bộ gọt giũa lại, bản thân y chỉ chịu trách nhiệm kiểm duyệt bước cuối cùng rồi đóng dấu.
Như vậy, chỉ trong nháy mắt là có thể giải quyết xong một chuyện lớn.
Tạ Yến Trú đắp chăn cùng Dung Quyện trò chuyện nghe vậy bật cười: “Nghỉ ngơi sớm đi.”
Làm gì có tân hoàng nào vừa đăng cơ đã tính toán mấy chuyện này trước tiên, quầng thâm dưới mắt đối phương vẫn còn đó, rõ ràng là đã mệt lắm rồi.
Ôm lấy vòng eo gầy gò, Tạ Yến Trú tựa hồ ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.
Trong điện vẫn còn chút ánh sáng lờ mờ, đôi mắt của người nằm cạnh vẫn ngập tràn sự suy tư.
Dung mạo chỉ là điểm không đáng nhắc tới nhất trên người Dung Quyện, sự lương thiện có chừng mực cùng với vẻ quyết đoán sát phạt kia, dù ngắm nhìn bao lâu đi nữa cũng luôn khiến Tạ Yến Trú rung động không thôi.
Dung Quyện khép hờ mắt, đổi lại là bình thường y đã sớm lật người tìm một tư thế thoải mái rồi làm một giấc đến sáng.
Đáng tiếc đang lúc thời kỳ đặc biệt, không thể không bận tâm đến một vài chuyện khác.
“Biên giới bên kia mãi vẫn chưa có tin tức truyền về.”
Theo kế hoạch hôm đó của họ, Triệu Tĩnh Uyên sẽ kiềm chế Ô Nhung vào đúng ngày dấy binh tạo phản, tính đến nay cũng đã qua mấy ngày rồi. Ở thời đại này tin tức truyền đi rất chậm, thậm chí từng có trường hợp cực đoan là phương Bắc đã tạo phản sắp xong rồi mà phương Nam vẫn chưa hay biết gì.
Cũng không biết bên phía Ô Nhung hiện giờ đã tiến hành đến bước nào rồi.
Tạ Yến Trú không hề nghi ngờ năng lực quân sự của Triệu Tĩnh Uyên, năm xưa khi phụ thân còn sống cũng từng đề cập đến đôi chút.
“Đừng quá lo lắng, không có tin tức gì tức là tin tức tốt.”
Vừa mới dứt lời, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng cung nhân: “Bệ hạ, bệ hạ có cấp báo!”
“……”
Hai người nhìn nhau, lặng lẽ ngồi dậy khỏi giường.
Tẩm cung của Hoàng đế vốn là một quần thể kiến trúc thu nhỏ, điểm tốt là có việc thì không cần chạy quá xa, điểm xấu là đi đến đâu cũng phải đi bộ một đoạn dài. Dung Quyện sâu sắc cảm thấy sau này lúc rảnh rỗi, nhất thiết phải mày mò chế tạo ra một chiếc xe đạp bốn bánh trước đã.
Cung nhân đã thắp đèn từ trước, không gian xung quanh sáng rực lên.
Khi nhìn thấy Tạ Yến Trú đi tới cùng y, từng người đều cúi gằm mặt giả vờ như không thấy.
Tiểu thái giám thậm chí còn đang nghĩ, bệ hạ thức khuya dậy sớm, hơn nữa còn không bắt Tạ tướng quân cõng vào, thật sự là vô cùng cần chính và độc lập.
Dung Quyện khoác thêm kiện ngoại bào, tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống trước.
“Không cần quá lo lắng.” Tạ Yến Trú đại khái đoán ra được chuyện gì đã xảy ra, khả năng Triệu Tĩnh Uyên xảy ra chuyện là không lớn, đoán chừng là một rắc rối khác đã dây dưa từ lâu.
Trước đó Dung Quyện từng dặn dò, phàm là sự vụ liên quan đến các nước lân cận, luật bất thành văn là phải xử lý như tấu chương khẩn cấp, bất kể ngày đêm, phải đưa đến tay y trong khoảng thời gian sớm nhất.
Liếc nhìn qua loa một cái, khóe miệng Dung Quyện nhếch lên một nụ cười lạnh: “Là chuyện liên quan đến Bách Tư, bọn chúng nhắc lại chuyện cũ, muốn cầu thân cưới công chúa.”
Theo dòng tin tức lưu thông, chắc hẳn đám người đó cuối cùng cũng biết bầu trời của Đại Lương đã đổi chủ, nên mơ tưởng đến chuyện đục nước béo cò.
Tạ Yến Trú liếc nhìn phong văn thư ngạo mạn kia, ánh mắt sắc bén: “Chuyện này ngược lại có thể dùng làm đá thử vàng.”
Dung Quyện gật đầu, ném phong văn thư sang một bên.
Bụp.
Bấc đèn trong cung đình khẽ chao đảo theo sự chấn động.
Đám cung nhân xung quanh giật mình thon thót. Dung Quyện xua tay trước khi họ kịp quỳ xuống, giọng nói ôn hòa nhưng giữa hàng lông mày lại ẩn chứa sự cáu kỉnh vì bị Bách Tư quấy rầy giấc ngủ: “Nước nhỏ mưu sinh bằng nghề nước, thì không nên học đòi người lớn chơi với lửa.”

Hai canh giờ sau, đến giờ tảo triều.
Dung Quyện ngồi trên cao trải nghiệm cảm giác trời đất tối tăm.
Mặt trời còn chưa đi làm, y đã phải đi làm rồi!
Hệ thống cũng chưa bao giờ khởi động sớm đến thế, yếu ớt cổ vũ y: 【Tiểu Dung à, ngươi chính là ánh mặt trời lúc bốn năm giờ sáng đấy.】
“……”
Trên triều đường hôm nay, chuyện quan trọng nhất chính là sự việc của Bách Tư.
Dung Quyện cố gắng nhấc mí mắt lên, ném vấn đề ra trước, khá là tùy ý hỏi: “Chư vị ái khanh thấy thế nào?”
Một vị quan của Hộ bộ ngẫm nghĩ một chút, bước ra khỏi hàng nói: “Trước mắt chúng ta và Ô Nhung đang có chiến sự, không nên phân tán binh lực nữa. Bệ hạ thần cơ diệu toán*, chưa phế bỏ thân phận công chúa, lúc này chính là thời điểm công chúa nên vì nước mà giải nỗi ưu phiền.”
(Thần cơ diệu toán: mưu trí và tính toán tinh diệu đến mức như thần.)
Làm gì có tân hoàng nào đăng cơ lại giữ nguyên hoàng thân quốc thích cũ, chắc chắn là có mục đích.
“Ái khanh rất có ý tưởng.” Dung Quyện lại nhìn sang những người khác.
Những người đứng dưới bậc thềm cao rất khó nhìn rõ nét mặt của người ngồi bên trên, nhưng khi họ phát biểu, cảm giác mà Dung Quyện mang lại luôn là chưa từng có tính công kích.
Thỉnh thoảng đối phương còn mỉm cười gật đầu, tựa như đang tán đồng, khuyến khích mọi người cứ tự do đưa ra ý kiến của mình.
Quần thần đều muốn lộ mặt trước mặt tân hoàng, văn võ bá quan dần trở nên sôi nổi hẳn lên.
Khổng đại nhân sau khi được đề bạt làm Lễ bộ Thượng thư, vô cùng biết phân rõ thân phận của mình.
Ông ta nhìn thấu tám hướng, kinh ngạc khi thấy cả Tạ Yến Trú và Đại Đốc thúc đều không hề lên tiếng. Phía Lại bộ, vị Cố Vấn mới nhậm chức cũng chỉ bày ra tư thế lắng nghe. Sau khi vị quan đề xuất đầu tiên được khen ngợi là có ý tưởng, vô hình trung đã tạo ra một ảo giác: Hoàng đế cần có người đứng ra để kiềm chế Đốc thúc ti.
Các quan lại chủ trương dĩ hòa vi quý lần lượt bước ra.
Bầu không khí trên triều đường khí thế, trông mọi người có vẻ muốn đánh ra lá bài hòa thân vững chắc này hơn.
Thực chất là mười người phát ra âm thanh của cả trăm người, kẻ im lặng vẫn chiếm đa số. Chuyện hòa thân này, mọi người đều không dò đoán được thái độ của tân hoàng, dẫn đến việc phần lớn quan viên không dám phát biểu nhiều, nói ít sai ít.
Nhất là lão thần đi qua ba triều đại như Lý Ngự sử, đã chứng kiến quá nhiều hành động nhu nhược như cái bánh bao xẹp của hai vị quân chủ đời trước, trong thâm tâm đã chán ghét việc liên hôn đến tột độ.
Nhưng đến tầm tuổi của bọn họ, máu nóng đã nguội đi quá nửa, không rõ tâm ý của quân vương, muốn phụ tá cũng chẳng biết bắt tay từ đâu, chỉ đành giữ im lặng.
Mãi cho đến khi tảo triều kết thúc, Dung Quyện vẫn không đưa ra một lời chốt hạ.
“Giải tán đi… ừm, bãi triều.”
Nếu không phải đang trong thời chiến không tiện điều chỉnh quá lớn, Dung Quyện đã sớm chuyển nó thành ngọ triều rồi.
(Ngọ là giờ tầm sau giờ trưa)
Thời gian bàn bạc công việc nói chung đã được rút ngắn đi không ít, chuyện hòa thân mà mọi người quan tâm nhất vẫn chưa được định đoạt. Các quan viên cho đến lúc ra khỏi cửa điện vẫn không ngừng bàn tán về quan điểm của bệ hạ.
Tô thái phó và Đại Đốc thúc bước đi cùng nhau, lúc đi ngang qua chỗ không có nhiều cung nhân, hạ giọng nói: “Ông nói xem bệ hạ rốt cuộc là đang nghĩ cái gì?”
Nhìn vào cách hành sự trước kia của y, Tô thái phó không hề nghĩ y sẽ đồng ý hòa thân, đây là vấn đề nguyên tắc, nhưng khốn nỗi y lại cứ lấp lửng không nói rõ.
Đại Đốc thúc nhạt giọng đáp: “Tân quan nhậm chức có ba mồi lửa, huống hồ chi đây lại là Thiên tử.”
Tô thái phó nghe vậy thì ra chiều suy nghĩ.
“Cũng phải, hai ta cứ làm tốt chức trách của mình là được, phải tin tưởng bệ hạ có năng lực càn cương độc đoán*.”
(Càn cương độc đoán: tự mình nắm quyền và tự quyết mọi việc, không để người khác can thiệp.)
Nơi cửa cung, Tạ Yến Trú đang chuẩn bị lên xe ngựa, câu nói này thình lình lọt vào tai, hắn không khỏi lắc đầu.
Nếu để Dung Quyện nghe thấy, chắc chắn y sẽ xoa bụng mà chửi thề rất khó nghe cho xem.
“Ngung Trung?” Đại Đốc thúc thấy hắn chuẩn bị đi về thì hơi bất ngờ.
(Ngung Trung là tên khác của Tạ Yến Trú, cho bà nào không nhớ)
Đối với mối quan hệ của hai đứa con nuôi này xưa nay ông ta vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ, vốn tưởng rằng sau khi bãi triều, Tạ Yến Trú sẽ lại vào cung.
Bộ Tam đứng đợi bên cạnh lại càng thiếu điều viết hẳn hai chữ khiếp sợ lên mặt.
Chấn động, hôm nay tướng quân không đi làm môn đồng. (Đứa trẻ giữ cửa)
“Môn thần.” Tạ Yến Trú liếc mắt một cái là nhìn thấu Bộ Tam đang nghĩ gì, lạnh lùng lườm hắn một cái, sau đó giải thích với Đại Đốc thúc: “Giờ này chắc y đã ngủ rồi.”
Dung Quyện mở mắt thao láo cũng có thể ngủ được, hôm nay dậy sớm như vậy, nghĩ rằng lúc này đã vào giấc mộng đẹp rồi.
Đại Đốc thúc liếc hắn một cái: “Ngươi cũng hiểu quá nhỉ.”
·
Đối với Dung Quyện quả thực Tạ Yến Trú có thể nói là rất thấu hiểu, đáng tiếc phàm là chuyện gì cũng không địch lại hai chữ ngoài ý muốn.
Dung Quyện vốn dĩ định ngủ bù, lại bị  Chiêu Hà công chúa làm gián đoạn.
Vị công chúa này cũng không biết là tốt số hay bạc phước, vất vả lắm mới thoát khỏi người phụ hoàng coi nàng ta như quân cờ, nay nghe nói Bách Tư lại giục chuyện liên hôn, không khỏi lo lắng hoảng sợ, nằng nặc cầu xin được yết kiến Dung Quyện.
Lúc thực sự gặp được rồi, nàng ta lại chẳng nói nổi một câu, những giọt nước mắt như trân châu thi nhau rơi tí tách, mãi cuối cùng mới gắng gượng rặn ra được một câu: “Ta có thể làm bạn với thanh đăng cổ Phật.”
Cơn buồn ngủ của Dung Quyện suýt chút nữa bị dọa cho bay sạch.
Kẻ trước kia không rành thế sự đi lễ Phật, suýt chút nữa đã tiễn luôn cả cửu tộc chầu trời rồi.
“Nếu thật sự có liên hôn cũng chưa đến lượt ngươi.” Dung Quyện tóm tắt mọi chuyện bằng mấy câu ngắn gọn để nàng ta yên tâm: “Thế tử U vương ngày trước vẫn còn đang ngóng cổ trông mong kìa.”
Thế tử U vương từng phái người tới phue Tướng quân đề xuất kế hoạch đại liên hôn, nay đã bị giáng làm thứ dân, muốn ở rể cũng khổ nỗi không tìm thấy cửa. Dung Quyện có lòng tốt tìm cho gã một lối đi, tùy tiện hồi đáp cho Bách Tư một phong văn thư, ý là tân quan không quản nợ cũ, nhưng vì bản thân nhân nghĩa, có thể đưa Thế tử sang đó làm người ở rể.
Chiêu Hà công chúa nghe mà nghẹn họng trân trối, ở rể sao?
Ý tứ chẳng phải là trong cung một cắc cũng không chịu chi, chỉ ném sang đó một người thôi sao?
Phía Bách Tư căn bản không thể nào đồng ý, không bị chọc giận đã là may lắm rồi.
Nàng ta có một bụng đầy ắp nghi vấn, đáng tiếc Dung Quyện không cho cơ hội đặt câu hỏi. Y tùy ý phẩy tay, cung nhân lập tức hiểu ý, tiến lại gần Chiêu Hà công chúa.
“Mời công chúa hồi cung, bệ hạ cần nghỉ ngơi rồi.”
Chiêu Hà công chúa mang vẻ mặt mờ mịt rời đi.
Phía Bách Tư, Dung Quyện tự có tính toán riêng. Lập trường liên hôn chẳng qua chỉ là mồi nhử mà y và Tạ Yến Trú dùng để câu cá. Quốc nạn treo trên đầu, triều đình cần thiết phải lóc bớt mấy khúc xương sụn nhu nhược.
Tuy nhiên, việc cấp bách nhất treo trên đầu y lúc này, là phải mau chóng đi ngủ để lắng đọng lại bản thân.
Hệ thống dạo này càng lúc càng nghiêm túc cẩn trọng.
【Tiểu Dung, quốc nạn của ai cơ?】
Sao nó lại thấy giống như quốc nạn của Bách Tư thế nhỉ.
Tại chỗ, Dung Quyện đã mở mắt mà ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Ngươi mãi mãi không thể đánh thức một người đang giả vờ ngủ, còn áp dụng với Dung Quyện, thì bất luận y ngủ thật hay giả vờ ngủ, cũng đừng hòng gọi dậy nổi.
Hai ngày sau đó y trông vẫn cứ mơ mơ màng màng, lúc lên triều cũng là trạng thái y như vậy, đối diện với những lời bàn luận của triều thần vẫn chưa hề đưa ra tiếng nói quyết định.
Chuyện liên hôn mãi vẫn chẳng cãi vã ra được một kết quả nào.
Cãi vã là thứ dễ làm bùng phát hỏa khí nhất. Một vài vị quan vốn muốn bo bo giữ mình, cuối cùng thực sự không chịu nổi nữa, đã đứng ra chỉ trích bản chất lừa mình dối người của việc liên hôn.
Dưới sự mặc kệ của Dung Quyện, nơi bàn luận quốc lễ đã biến thành đấu trường tranh biện.
Tân hoàng đăng cơ, có kẻ muốn ôm đoàn lập phái, có kẻ hô to không đập vỡ sao xây mới. Binh bộ thì luôn nhìn sắc mặt của Tạ Yến Trú, cố nhịn để không bồi cho bên Công bộ chủ hòa hai cú đấm. Ngự sử tuổi đã cao, bị làm ồn đến mức đau cả đầu, kiên quyết định bụng nếu Hoàng đế cố tình làm theo ý mình mà cuối cùng đồng ý liên hôn, thì ông sẽ kéo theo bạn tốt đập đầu chết chung.
Vừa cầu được thanh tịnh, vừa coi như lấy cái chết để tỏ rõ chí hướng.
Đúng lúc mọi người đều đinh ninh rằng hôm nay rồi cũng sẽ chẳng đi đến đâu, tiếng cãi vã trong đại điện đang sôi sục như nước sôi, cảm xúc của mỗi người đều dâng cao đến tột đỉnh. Dung Quyện thình lình cất lời: “Bách Tư đã gửi văn thư khẩn tới, từ chối đề nghị của trẫm về việc để Thế tử U Châu sang đó ở rể rồi.”
“???”
Chuyện từ khi nào vậy? Còn nữa, chẳng phải Thế tử U Châu đã bị giáng làm thứ dân rồi sao?
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Đưa sang làm rể, ý là còn muốn bắt Bách Tư phải trợ cấp ngược lại chút đỉnh ư?
Dung Quyện vốn dĩ rất muốn bắt Bách Tư bày ra một kế hoạch trợ cấp hàng chục tỷ, giờ đây lại bị từ chối phũ phàng.
“Nước nhỏ cỏn con, làm tổn thương sâu sắc trái tim của trẫm.”
Y nhẹ nhàng ôm lấy ngực, nhíu mày nói: “Trẫm, sẽ ngự giá thân chinh đánh Bách Tư.”
Mỗi một câu nói trước đó đều khiến trái tim của đám thần tử thót lên một nhịp, cho đến tận lúc cuối cùng, giữa tiết trời tháng ba lại giống như một chậu mưa đá giội thẳng xuống.
Sau khi chắc chắn mình không nghe nhầm, đám người phe chủ hòa lập tức quỳ rạp xuống trong vòng một nốt nhạc.
“Bệ h* th*n là bậc chí tôn, vạn lần không thể mạo hiểm thân mình!”
“Bệ hạ phải lấy đại cục làm trọng, lỡ như có mệnh hệ gì, xã tắc khó yên, quốc bản lung lay.”
Tới nước này rồi ai mà còn hơi sức đâu bận tâm đến chuyện cãi vã võ mồm?
Vị ngự giá thân chinh đời trước đã bị bắt sống ngay tại trận, cuối cùng vẫn là phải chém đầu mấy đại thần mới được thả về.
Cái đầu của bọn họ đâu có cách nào tái sử dụng lần hai đâu!
Các quan viên của Binh bộ và Lại bộ cũng ngẩn người. Tuy họ chủ chiến thật đấy, nhưng cũng đâu có muốn Hoàng đế đích thân ra chiến trường đi đánh nhau.
Cứ cái thân thể cốt cách này, khéo chưa gì đã tự đày đọa bay luôn mạng mình rồi.
Không ít quan viên theo bản năng nhìn về phía mấy vị đại thần từng thân cận với Dung Quyện, hy vọng họ có thể khuyên can.
Thời gian Cố vấn và Tống Minh Tri vào quan trường còn ngắn, một người thì cụp mắt, một người thì như đang tự ngẫm nghĩ, đều không nhìn ra được biểu cảm gì.
Tuy nhiên, người ngoài ít nhiều cũng có thể đoán được từ vẻ suy tư đó rằng, việc liên quan đến ngự giá thân chinh này bản thân họ cũng không hề hay biết.
Còn về Đại Đốc thúc, thứ ông phân tích không phải là kết quả, mà là điều kiện.
Ông điềm tĩnh nhìn người ngồi trên ngai vàng long ỷ. Theo như tình báo trước đây, người này chính là một con vịt cạn nhỏ, hoàn toàn không biết bơi.
Đúng là cùng một mạch đúc ra, Tạ Yến Trú cũng đang suy tính những điều gần giống vậy.
Nhớ lại hồi đầu lúc ân ái cùng Dung Quyện trong thùng tắm, đối phương cứ liên tục đầu óc quay cuồng kêu gào muốn lên bờ. Suy từ đó ra, nghĩ cũng biết Dung Quyện là một diệu nhân bị bệnh say sóng.
Bọn quan viên như Tô thái phó đứng ở bên cạnh thì lại nhớ đến hồi ở trường đua ngựa, thiếu niên kia chẳng khác nào một con bướm chết lảo đảo, sống chết cũng không chịu nhúc nhích thêm một chút nào trên lưng ngựa.
Thân chinh cực khổ nhường nào chứ, vừa phải cưỡi ngựa lại phải đi thuyền, cho dù đối phương có muốn làm anh hùng đi chăng nữa thì cũng chẳng có đủ tố chất và điều kiện.
Ánh mắt của mấy kẻ thông minh vô tình chạm nhau một cái, sau đó lại làm như không có chuyện gì mà dời đi.
Độ thổi phồng đằng sau chuyện ngự giá thân chinh này, e rằng cũng chẳng kém lời thề Lạc Thủy là bao.
Lời tác giả:
Dã sử:
Đế, dũng mãnh hơn người, mỗi khi có chiến sự, đều bằng lòng phô diễn hùng phong.
(Phô diễn hùng phong: một lần phô bày khí thế anh hùng)
·
Chẳng có màn ngự giá thân chinh nào đâu, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của Đế rồi. Ngày mai cố gắng ra thêm chương mới, giải quyết xong Bách Tư trong vòng một ngày. Chính văn chỉ còn vài chương nữa là hoàn kết rồi.

Bình Luận (0)
Comment