Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 73

Âm thanh vang dội ngập trời, lần trước chứng kiến trận thế như thế này còn là lúc tế trời.
Dung Quyện vốn hùng hổ xông ra, suýt chút nữa bị dội ngược trở lại.
Sáng sớm tinh mơ, tụ tập ở cửa nhà người khác làm cái gì vậy!
Vừa mới ngủ dậy, Dung Quyện xuất phát từ bản năng tự cứu mình thốt lên một câu: “Trước đây hoàng thất đối xử với ta không tệ.”
Quả thật không tệ, lão hoàng đế thăng quan cho y đến tận ngày cuối cùng.
Quần thần cực kỳ thấu hiểu, lúc này đổi lại là ai cũng sẽ không lập tức đồng ý, cần phải có một quá trình chối từ.
Gió ban mai thổi mạnh, có vị thần tử nhanh tay lẹ mắt, trực tiếp tiến lên một bước khoác hoàng bào lên người Dung Quyện.
Vạt áo rộng lớn bay phấp phới trong gió, bao phủ lấy bóng dáng bên dưới trông càng thêm mỏng manh.
Đáng tiếc chẳng ai bận tâm đến một con heo lười cô độc.
Đối tượng được ủng hộ đã khoác hoàng bào lên người, quần thần nói chuyện có thêm mười phần tự tin, lại đồng thanh nói: “Nước không thể một ngày vô chủ, xin bệ hạ đăng cơ!”
Hai chữ cuối cùng giống như được nạp thẻ thành viên VIP, với chất lượng âm thanh vòm 3D không ngừng chấn động bên tai.
Cơ thể Dung Quyện mềm nhũn đi một nửa, đây là một câu sai ngữ pháp đúng không, đúng không!
Đã gọi là bệ hạ rồi, còn đăng cơ cái gì nữa?
Chữ ‘xin’ kia, hoàn toàn chính là tiên lễ hậu binh.*
(Tiên lễ hậu binh: trước dùng lễ nghĩa, thương lượng hoặc lời lẽ ôn hòa; nếu không được thì mới dùng đến biện pháp cứng rắn hoặc vũ lực.)
Hệ thống sáng sớm cũng bị dọa cho run lẩy bẩy: [Nhìn từ chủ ngữ, có vẻ như là thỉnh cầu, nhưng thực tế đã mặc định thay ngươi rồi.]
Tô thái phó đức cao vọng trọng, đi đầu bước ra lên tiếng: “Nay quần long vô thủ, bệ hạ kế thừa đại thống hợp với lễ nghi hiếu đạo, càng là thiên mệnh sở quy.”
(Quần long vô thủ nghĩa đen là: bầy rồng nhưng không có con đầu đàn, thiên mệnh sở quy: Chỉ người được trời chọn, có chính danh để nắm quyền hoặc làm việc lớn)
Kể từ khi hạ quyết tâm, ông càng nhìn người trên đài cao càng thấy phù hợp.
Cũng không phải Tô thái phó đề cử tùy tiện, điều thực sự đả động ông không phải là dị tượng hay thiên mệnh gì, mà là sau khi tìm hiểu kỹ lưỡng những việc Dung Quyện làm ở Định Châu, cho rằng y có tấm lòng yêu dân như con.
Nối tiếp ông và Đại đốc thúc lần lượt hành lễ, quan văn bắt đầu hò reo theo, từng có lúc còn có quan lại cấp thấp dập đầu, cùng với các võ quan cũng nhắc đến lê dân bá tánh, công nhận uy quyền của Dung Quyện. Không biết có phải ảo giác hay không, cách một đoạn rất xa, xa xa dường như bách tính cũng vừa lúc đang hô lớn điều gì đó.
Dung Quyện hít một hơi gió lạnh.
Đều nói lễ nghi hiếu đạo, hiếu đạo thể hiện ở chỗ nào?
Cha ruột chết rồi, quy đổi thành hoàng vị sao?
Trong lúc muôn vàn hoảng sợ, hệ thống vẫn không quên phân tích hiện trạng.[Từng nghe nói vua bắt thần tử chết thần tử không thể không chết, lần đầu tiên thấy thần tử bắt vua lên ngôi vua không thể không lên.]
“……Đừng nói mát nữa.” Dung Quyện nghiến răng.
Y có chuẩn bị tâm lý, nhưng rõ ràng vẫn chuẩn bị không đủ.
Khoan đã.
Dung Quyện chợt nhận ra có gì đó không đúng, sao có vẻ như hệ thống đang âm thầm xúi giục y lên ngôi thế này.
Bị lỗi mã rồi à?
Hệ thống vừa nhát gan vừa liều lĩnh, thẳng thắn nói.
[Đã quyết định ở lại, vậy bắt buộc phải dùng quyền lực tuyệt đối để bảo vệ tự do tương đối.]
Điều lệ tự do thứ nhất, vĩnh viễn không khúm núm quỳ gối.
[Tiểu Dung, dưới thiên hạ này, không thể có thêm ai bắt ngươi phải hành lễ quỳ lạy nữa.]
Dung Quyện nhắm mắt lại.
Dưới thiên hạ này, không có cái hệ thống nào trẻ trâu hơn thế này nữa.
Y bị hoàng bào đè sụp người, miễn cưỡng ngẩng đầu lên, ánh sáng của mặt trời mới mọc chiếu xuống làm chói mắt, theo phản xạ nheo lại.
Phía dưới một đám triều thần đang nghiêm nghị cúi người.
Ánh ban mai khiến mọi thứ trở nên thần thánh, quan phục với phẩm tước khác nhau gần như nối liền thành một dải, theo động tác của họ, những hoa văn thêu chỉ vàng tựa như những gợn sóng lúa chói lòa hội tụ lại. Bá quan không ngừng xưng tụng bệ hạ, chim én trên mái hiên vì hơi người tăng thêm mà giũ giũ lông, tất cả cứ ngỡ như một giấc mộng.
Triều thần cũng vậy, dân chúng bình thường cũng thế, dường như đều đang vô hình trung buộc chặt tính mạng gia sản vào trong lòng bàn tay y.
Đột nhiên Dung Quyện cảm thấy sự liên kết với thế giới này đang không ngừng tăng cường, giống như bị những đường dây đó lấy làm cội nguồn để trói buộc.
Vậy sợi dây của chính y, lại phải buộc ở đâu?
Dung Quyện có một thoáng mờ mịt.
Ánh mắt bất định cuối cùng dừng lại ở một chỗ. Dưới gốc cây hòe năm ngoái mới được tạm thời dời đến trồng, Tạ Yến Trú đang đứng ở đó.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, bị con vẹt đô con xông bừa vào, nó bay một mạch đến vai Dung Quyện, Strong ca ngẩng cao đầu: “Vạn tuế, vạn tuế.”
Dung Quyện càng đau đầu hơn.
Y bĩu môi, con vẹt hư.
Tạ Yến Trú thấy thế cúi đầu cười, lúc nhướng mắt lên lần nữa, đôi môi mấp máy…
Nguyện ngô hoàng mệnh trời bình an, sống lâu muôn tuổi.
Sau khi quân truyền được quyền thần trao, nghi thức đăng cơ gần như được tiến hành liền mạch.
Toàn bộ quá trình cứ như thể đang đề phòng Dung Quyện bỏ trốn ngay trong đêm vậy.
Thời kỳ đặc biệt, quy trình tế trời cáo tổ được miễn trừ trực tiếp, huống hồ tân hoàng cũng chẳng có tổ tông nào để mà cáo.
Vị hoàng đế tiền nhiệm sau khi bị ép viết chiếu nhường ngôi, liền bị coi như rác rưởi, thu hồi giao cho Xác Uyên Tử, phế vật lợi dụng nốt chút giá trị làm dược nhân* cuối cùng.
(Dược nhân nghĩa đen là “người thuốc”, tức người bị dùng làm vật thử thuốc)
Lúc được ủng hộ tiến vào cung đình, Dung Quyện bị chen lấn đến mức hoảng hốt, giống như con cá vàng thiếu oxy cứ mãi ngửa đầu lên.
Quan lớn phía sau vô cùng hài lòng, bệ hạ đã có phong thái của thiên tử rồi.
Cung nhân ai vào việc nấy, đối diện với ứng cử viên tân hoàng này ngược lại khẽ thở phào nhẹ nhõm, danh tiếng không thể mài ra ăn, nhưng vào một vài thời khắc lại còn quý giá hơn cả hoàng kim.
Nhạc cụ dùng trong nghi thức đầu hàng được chuyển lại đến gần đại điện, trống, sáo, tỳ bà cùng nhau tấu vang, yến nhạc lễ nghi, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Mặt trời dâng lên từng chút từng chút, Dung Quyện mặc bộ long bào freesize được chế tác gấp rút.
Phải nói thế nào nhỉ, to quá!
Eo thắt đai bạch ngọc cửu hoàn, siết rồi lại siết mới khiến long bào cố định được trên người, buộc tóc lên làm cho cả vóc dáng trông cao ráo hơn không ít.
Quan nghi lễ đang cao giọng hô to cái gì, Dung Quyện đã nghe không rõ nữa, nhưng những người vây quanh bên người toàn bộ đều lùi lại, phía trước nhường ra một con đường lớn sáng sủa.
Sau lưng tựa như có sức nặng ngàn quân, hội tụ thành một chữ: Lên!
Cảm giác đẩy lưng siêu mạnh!
Dung Quyện khổ mệnh bước ra bước đầu tiên.
Nhất định phải bước đến bước này sao? Y nỗ lực vùng vẫy lần cuối phóng đi ánh mắt cầu cứu, sau lưng lại có giọng nói nhắc nhở y.
“Bệ hạ, nghi thức đại điển không thể quay đầu.”
Một bước nối tiếp một bước, mười bước nối tiếp trăm bước, trăm bước sắp đến ngàn bước, Dung Quyện chầm chậm bước lên bậc thang trên cao.
Còn chưa làm hoàng đế, đã bắt đầu chịu khổ rồi!
Rốt cuộc cũng nếm xong khổ trong khổ, lúc vào điện, trung y dưới vạt áo của Dung Quyện đã ướt đẫm mồ hôi, hô hấp đã không còn là hô hấp nữa, mà là đang th* d*c.
Nhưng nghi thức vẫn đang tiếp tục.
Trong tông thất đã không còn đối tượng truyền ngọc tỷ phù hợp, hữu tướng đã mất, nay do Đại đốc thúc và Thái phó liên thủ dâng ngọc tỷ.
Vẻ mặt hai người nghiêm nghị: “Bệ hạ trên ứng với ý trời, dưới thuận lòng dân, tất có thể dùng trí lớn trị nước, phù hộ vận nước bền vững lâu dài.”
Ngọc bích cao chừng ba tấc, ly long được điêu khắc sống động như thật, uốn lượn bảo vệ chốn tấc vuông.
(Ly long là loài rồng không sừng)
Những thời khắc quan trọng trong cuộc đời Dung Quyện, toàn bộ đều là cắn răng mà tiến lên, trước đây là công việc, bây giờ là… một phần công việc khác.
Y đăm đăm nhìn ngọc tỷ, trong lúc thở hồng hộc, ánh mắt rốt cuộc cũng theo đó mà trở nên trang nghiêm hơn đôi chút.
Thuở ban đầu ký hợp đồng với hệ thống, vì để kéo dài sinh mệnh, bản thân y cũng không tình nguyện bắt tay hợp tác, trong những lần xuyên không phiền phức đó, đã dần dần lãng quên đi những thương đau trong quá khứ.
Hiện tại tất cả những thứ này, sẽ mang đến ý nghĩa mới sao?
Khi chưa tự mình đi hết một chặng hành trình, y không bao giờ giả định bất cứ đáp án nào.
Dù sao thì bây giờ chỉ thấy mệnh mình khổ.
Khoảnh khắc giao nhận ngọc tỷ truyền quốc, là lúc duy nhất quần thần có thể nhìn thẳng vào thiên nhan xuyên suốt.
Quân thần đối diện, Dung Quyện đột nhiên phát hiện còn có người đang làm ra vẻ hít thở oxy.
Đám quan viên Lễ bộ như Hầu Thân trước đây thường cùng nhau buôn dưa lê lười biếng, dường như đến hiện tại vẫn chưa hoàn hồn, cằm từng người một đều sắp rớt xuống đất.
Ai có thể ngờ cái người luôn miệng nói ghét đi làm, có việc hay không cũng xin nghỉ , người anh em đồng nghiệp vĩ đại ấy, quay đầu một cái, y, đã trở thành cửu ngũ chí tôn!
Dù sao cũng là đồng nghiệp cũ, bọn họ cũng nhìn ra sự khác thường trong nét mặt Dung Quyện.
Hoàng đế đăng cơ thường đều là nghiêm túc và đắc ý, chỉ có đương kim hoàng thượng, đăng cơ bằng vẻ mặt ‘ta phải kiên cường’.
Thế nhưng ngay cả vẻ mặt này cũng không phải là độc quyền của Dung Quyện.
Những viên quan trước đây có chút dính líu đến Hữu tướng, giờ phút này từng người một cứ như chim cút, trên mặt viết đầy chữ ‘ta phải kiên cường hơn nữa’.
Quy trình vẫn đang diễn ra, dưới sự ám chỉ của Đại đốc thúc, Dung Quyện ở vị trí tối cao giơ cao ngọc tỷ.
Yến nhạc trong ngoài đại điện lập tức tấu lên mức lớn nhất, long bào cũng bị chấn động đến hơi rung rinh, văn võ bá quan bất luận trước đó đang nghĩ cái gì, giờ khắc này thống nhất cung kính ba quỳ chín lạy…
“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Âm thanh văng vẳng bên tai, những hình điêu khắc trên cột trụ trong điện tựa như bay vút lên, bảo điện trang nghiêm, phía sau chính là chiếc ghế rồng từng bị vô số kẻ thèm khát.
Dung Quyện bước xuống vài bậc thang cao, nhìn chằm chằm từng gương mặt quen thuộc có, xa lạ có kia.
Việc này không hợp lễ nghi, hàng thần tử phía trước đưa mắt nhìn nhau, Tô thái phó chần chừ không biết có nên nhắc nhở hay không.
Đại đốc thúc im lặng cản lại, vẫn trầm ổn như ngày xưa, dùng khẩu hình miệng nói với vị thiên tử trẻ tuổi trên bậc thang: “Sử sách viết về ngài.”
Dung Quyện nghe vậy ánh mắt khẽ động.
Sự thật lại hoàn toàn trái ngược.
Ban đầu y vì muốn bù đắp vào khoảng trống lịch sử bị thiếu sót nên y mới tới đây, một khi chọn ở lại, nhiệm vụ không có cách nào nộp lên, đoạn lịch sử này sẽ vẫn cứ là khoảng trống.
Nay trong mắt quần thần ít nhiều đều mang theo sự kỳ vọng đối với tân vương, kỳ vọng y sẽ khiến vương triều đang tỏa ra tử khí này một lần nữa bừng lên sức sống.
Chạm phải vô số ánh mắt mong mỏi tha thiết, Dung Quyện lướt qua bọn họ nhìn về phía mặt trời rực rỡ đằng xa.
Dưới ánh mặt trời cái gì cũng có, lại hình như không có cái gì, khắp nơi đều không hợp với thẩm mỹ của y.
Thẩm mỹ của mình là cái gì?
Hệ thống: 【Ta ta ta.】
Hình cầu là sinh vật tuyệt diệu nhất trên thế giới, Trái Đất không thể không có hình cầu, nếu không vũ trụ sẽ không có Trái Đất.
“……”
Là một con heo lười đang duy trì sự quật cường cuối cùng, thẩm mỹ của Dung Quyện là phòng kính ngắm sao, phòng view biển, phòng giường đôi tràn ngập ánh nắng… Muốn có sự hỗ trợ kỹ thuật như vậy, thì không thể tách rời sự phát triển của xã hội.
Để có cuộc sống tốt đẹp hơn, y phải ở trong cái thời đại phong kiến này, xây dựng thủy lợi, xướng ngôn nam nữ bình đẳng, từng bước thúc đẩy đổi mới khoa học kỹ thuật. Đúng rồi, còn phải phát triển giao thông, tương lai bản thân mới có thể thỉnh thoảng xuôi nam ngược bắc đông tuần tây dạo.
Hệ thống: 【Tiểu Dung, vậy chúng ta thế này có tính là thay đổi lịch sử rồi không?!】
Dung Quyện cuối cùng xoay người đi về phía ghế rồng, bật cười lắc đầu:
“Mặc kệ nó đi.”
Sử sách không viết về ta.

Quy trình đăng cơ được tối giản tập trung hoàn thành toàn bộ trong một ngày.
Dung Quyện vung tay lên, ngay trong ngày liền cất nhắc Khổng đại nhân làm Lễ bộ Thượng thư, tiện thể còn cất nhắc cả nhóm Hầu Thân.
Sau cung biến lên làm hoàng đế, không phong chức cho người bên cạnh mình thì phong cái gì?
Cố Vấn được đặc cách điều đến Lại bộ, với tư cách là bộ phận cốt lõi của con đường làm quan văn, thẩm quyền mà Lại bộ nắm giữ vô cùng lớn. Tống Minh Tri thì đi Hộ bộ, hắn vẫn luôn đam mê hộ tịch như vậy.
Dung Quyện ngầm đặc biệt dò hỏi suy nghĩ của hắn, Tống Minh Tri không hề muốn chuyện sáu anh em bị lộ, nếu không bất luận bản thân có tài cán hay không, đều khó tránh khỏi bị nghi ngờ.
Khi Dung Quyện bảo hắn không cần bận tâm ánh mắt người ngoài, Tống Minh Tri bèn đưa ra phân tích cá nhân:
“Nếu một anh em đến một bộ, sau này trong chúng ta có người kết hôn sinh con, lỡ như là đa thai, tương lai con nối nghiệp cha, thi khoa cử làm quan, chưa đầy hai mươi năm nữa sẽ nở rộ khắp nơi, bốn mươi năm sau sẽ giăng đầy như sao, mỗi một đứa con cháu lại tìm con cái của một đại quan viên triều đình để kết thông gia, triều cục sẽ mất cân bằng.”
Hiện tại đứng trong đại điện là khuôn mặt này, tương lai khuôn mặt này vẫn còn đang bền bỉ phát triển.
Dung Quyện tự tưởng tượng ra khung cảnh đó, toàn thân suýt chút nữa nổi sáu chùm da gà.
Y cạn lời, chuyển sang phong Xác Uyên Tử làm quốc sư, hứa hẹn chấn hưng Đạo giáo, trước sau cuộc tạo phản đối phương đã góp công không nhỏ, mặc dù từng có lúc suýt chút nữa khiến Dung Quyện mất hết mặt mũi văng lên trời.
Mấy lần Xác Uyên Tử tấu thỉnh càng muốn làm Khởi cư lang* hơn, Dung Quyện mấy lần tuyệt tình bắt hắn dập tắt hy vọng.
(Khởi cư lang: quan ghi chép lời nói và sinh hoạt hằng ngày của hoàng đế.)
Không sai, y chính là muốn khiến cho tất cả mọi người đều không hài lòng.
Xác Uyên Tử ở bên cạnh Vân Hạc chân nhân, tùy thời lộ ra vẻ mặt như đưa đám.
Lần lượt thăng chức xong cho người bên ngoài thì bắt đầu thăng chức cho người trong cung, Dung Quyện còn cất nhắc thêm cả tiểu thái giám.
Một loạt sự đề bạt đặc cách chẳng ai dám hoài nghi.
Nói đi cũng phải nói lại, trong những kẻ phát động cung biến xưa nay, số lượng tâm phúc mà Dung Quyện cất nhắc đã được coi là ít đến mức chưa từng có, dù sao thì bản thân y chính là được những người ở chức vị cao được lên thượng vị.
Còn về phần quốc hiệu quan trọng nhất, dựa vào thánh chỉ giả để danh chính ngôn thuận kế vị, đổi đi thì không hợp lý cho lắm.
——Cho nên Dung Quyện nhất định phải đổi.
Y đang đợi một cơ hội thích hợp.
Thiên điện, lư hương đồng mạ vàng tỏa ra mùi hương thoang thoảng, hôm nay khi trời còn chưa sáng đã bị ép buộc đánh thức, nay thu xếp xong một loạt sự vụ, mặt trời đã ngả về tây.
Dung Quyện cởi mũ tùy tay đặt sang một bên, quần áo cũng chưa thay, nằm ườn tứ chi ngửa lên trời trên chiếc giường rộng rãi vô cùng.
Quốc hiệu vẫn chưa nghĩ ra, nơi vị hoàng đế tiền nhiệm từng ở lại càng có chút xúi quẩy, y sai cung nhân tạm thời dọn dẹp thiên điện ra.
“Ta không muốn làm hoàng đế đâu a a a a.”
Giống hệt như đại hội tuyên thệ trăm ngày trước khi xuất quân, có một khoảnh khắc đứng dưới khung cảnh hoành tráng sẽ cảm thấy mình có thể làm được, trong đầu đã nhanh chóng phác họa ra bản thiết kế của tương lai.
Nhưng đợi đến khi sự náo nhiệt ấy tan đi, trong đầu chỉ còn lại ba chữ: Mình tiêu rồi.
Sau đó là mệt tâm gấp bội.
Hệ thống mới là đệ nhất gian thần: 【Tiểu Dung, trước tiên đổi lại thời gian lên triều buổi sáng đi, sau đó gọi Tạ Yến Trú tới thị tẩm. t*nh d*c có thể thúc đẩy não bộ tiết ra endorphin và serotonin, từ đó giải tỏa áp lực.】
Như vậy không chỉ có thời gian rảnh rỗi, mà còn có tình yêu.
“……”
Muốn đổi thì cũng phải qua một thời gian nữa, biên cương vẫn đang đánh trận, không thể làm chậm trễ bất cứ tin tức quân cơ nào.
Nằm một lúc, Dung Quyện miễn cưỡng ngồi dậy, nhớ ra rồi, vẫn còn một chuyện chưa làm xong.
Y gọi cung nhân chuẩn bị bút mực.
Từ xưa tân vương đăng cơ đều phải ban bố chiếu lệnh, chủ yếu là đại xá thiên hạ.
Dung Quyện sau khi cân nhắc, cảm thấy một vài tội phạm hình sự nhẹ có thể được phóng thích, dùng để bổ sung sức lao động sau chiến tranh, tội nặng thì vẫn nên đi chết đi.
Lúc nhấc bút cánh tay y khựng lại trên không trung vài giây, từ xưa không thiếu những vụ án oan sai giả mạo, có thể lưu lại một cơ hội để sửa lại án xử sai. Quay đầu lại sẽ điều động hồ sơ vụ án từ các nơi, kiểm duyệt năng lực của quan chức địa phương, người có năng lực tốt sẽ được coi là phương án dự phòng để sau này điều về kinh thành. Những kẻ ngồi không ăn bám trong kinh thành, thì cho về quê dưỡng lão sớm.
Càng nhiều người tài, bản thân lại càng nhàn nhã.
“Ta khuyên ông trời vươn mình dậy, không câu nệ khuôn mẫu mà giáng nhân tài.”
(Trích từ bài Thơ tạp năm Kỷ Hợi kỳ 125 của Cung Tự Trân)
Dung Quyện thành kính cầu nguyện.
Sau khi viết ngoáy chú thích ý tứ, còn phải viết về việc sắp xếp cho thành viên hoàng thất cũ. Ví dụ như phò mã của Trạch Dương trưởng công chúa, hôm đó chẳng phải nói là có tài mà không gặp thời sao?
Bắt về đi làm.
Sắp xếp lại từ ngữ trong đầu một chút, một lượng lớn lời lẽ quan trường lắt léo khiến sắc mặt Dung Quyện tối sầm lại lúc mới đặt bút viết: Bỏ đi, cái nào vượt quá một trăm chữ thì truyền khẩu dụ hết.
“Ngươi đi——”
Khoảnh khắc sai người đi truyền chỉ, Dung Quyện nhìn cung nhân bên cạnh vài giây, ngón tay xoay xoay cây bút lông, không biết đang nghĩ gì.
Thái giám lông mày dài trắng bị nhìn chằm chằm đến sởn gai ốc. Từ xưa phàm là những màn kế vị có chút trắc trở, tân hoàng đều sẽ g**t ch*t thái giám bên cạnh hoàng đế tiền nhiệm, để sống sót, ông ta cố ý gọi theo tiểu thái giám đã nhận làm cha nuôi, hy vọng tân vương có thể nể tình xưa.
Mà ở bên cạnh ông ta, tiểu thái giám vẫn cứ ngoan ngoãn như ngày thường.
Hỗ trợ cất giấu thánh chỉ giả, sau khi làm ra loại chuyện này dẫu có được luận công ban thưởng, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành mục tiêu cần bị diệt khẩu.
Trước đây hắn từng được cứu mạng hai lần, nay trả lại một mạng, hời to.
Lúc mỗi người đều đang mải nghĩ mấy lời khiến người ta phải chết, cuối cùng Dung Quyện cũng mở miệng: “Chế độ tịnh thân có thương tổn đến sự hoà hợp với trời đất, cùng bãi bỏ đi.”
Thân thể hai người bỗng nhiên chấn động.
Thái giám lông mày dài trắng còn quên luôn phép tắc mà nhìn thẳng tới: “Chuyện, chuyện này sao có thể bãi bỏ?”
Dung Quyện nhướng mày: “Lý do không thể bãi bỏ là ở đâu?”
Rất lâu sau, thái giám lông mày dài trắng  trầm giọng đáp: “Bẩm bệ hạ, là để đề phòng chuyện uế loạn hậu cung.”
Dung Quyện lười nhác tựa lưng vào ghế uống trà, nếu muốn so đo cặn kẽ thế, trước khuynh hướng tính dục của y và Tạ Yến Trú thì những kẻ mọc mông đều không thể bước vào.
Y xua tay: “Được rồi, đi truyền chỉ đi, chuyện không nên bận tâm thì đừng bận tâm.”
Dung Quyện lại căn dặn thêm vài câu, mỗi một ý chỉ, đừng nói là tiểu thái giám, ngay cả thái giám lông mày dài trắng đã lăn lộn ở cung đình mấy chục năm cũng chỉ có thể dùng câu tới chủ tử cũ cũng hết hồn để diễn tả.
Mãi cho đến khi bước ra khỏi cung điện, bọn họ vẫn còn hoảng hốt.
Hai người đưa mắt nhìn nhau một cái, như để xác định tính chân thật. Một lúc lâu sau, thái giám lông mày dài trắng đè nén sự trúc trắc trong lòng, hốc mắt nóng ran nói: “Đi thôi, việc bệ hạ căn dặn, không thể chậm trễ.”
Hai ý chỉ lần lượt đi về hai hướng, thái giám lông mày dài trắng tới điện của hoàng hậu trước đây.
Trong thời gian cung biến, công chúa luôn bị hoàng hậu cấm túc, nay cung biến đã qua mấy ngày, hoàng hậu vẫn coi như giữ được bình tĩnh, Chiêu Hà công chúa thì vẫn đang trong trạng thái hoảng loạn.
Trước đó nàng ta nhờ Dung Hằng Tung gửi thư, kết quả đối phương tự mình chạy qua đó, đợi đến khi nàng ta do dự có nên lén lút chạy theo hay không, thì đối phương lại đã chạy về rồi, hơn nữa còn ngồi lên vị trí của phụ hoàng.
Dung Quyện nói lời bình dân, thái giám lông mày dài trắng thuật lại cũng là lời bình dân: “Bệ hạ truyền khẩu dụ, để đảm bảo công bằng với người yêu……”
Hai chữ ‘người yêu’ này, nói ra nghe là lạ.
Ông ta khựng lại một chút, nói tiếp: “Người không thể tiếp tục thụ hưởng thân phận hoàng hậu, cũng không thể tiếp tục cư ngụ tại cung điện dành cho hoàng hậu, từ hôm nay trước tiên dời đến điện Bồng Lai.”
Hoàng hậu vốn tưởng thua cuộc sững sờ:“ Điện Bồng Lai?”
Trước đây nơi đó coi như là một chỗ ở tạm thời của thái hậu.
Thái giám lông mày dài trắng gật đầu: “Bệ hạ đã căn dặn, sinh hoạt ăn mặc chi tiêu thường ngày của người sẽ theo quy chuẩn của thái hậu, chỉ là không được hưởng quyền quyết sách sự vụ nội bộ hoàng thất, Chiêu Hà công chúa vẫn sẽ có quyền của công chúa.”
Vị tân hoàng này không phải nhân từ bình thường, ban thưởng tiền bạc thả các phi tần của lão hoàng đế về, trừ nhị hoàng tử trước đây dính líu quá sâu với Hữu tướng, nay trở thành kẻ thù dưới thềm, tam hoàng tử và vị đến từ U Châu kia chỉ bị giáng làm thứ dân, vĩnh viễn không được vào kinh, mà ngũ hoàng tử còn nhỏ tuổi, lại chuẩn cho hắn tiếp tục về lại đất phong trước đây làm vương gia.
Hoàng hậu từng nghĩ đến chuyện an phận một góc, ngay cả chuyện lợi dụng xong bị thủ tiêu cũng đã nghĩ tới, nhưng nằm mơ cũng không ngờ đến vậy mà quy chuẩn lại tăng lên.
Biết sớm, biết sớm thì…… Nghĩ đến khuôn mặt của lão hoàng đế, bà ta chỉ hận không thể cào rách mặt ông ta.
Quân vô hý ngôn*, xác định chuyện này là thật, hoàng hậu trực tiếp quỳ xuống tạ ơn.
(Vua không nói lời đùa)
“Khấu tạ thánh ân của bệ hạ! Đại ân đại đức, đời đời khó quên.”
Cùng lúc đó, thấy sắc trời đã tối dần, tiểu thái giám cưỡi ngựa đuổi theo ánh hoàng hôn, vội vã tới phủ Tướng quân truyền chỉ.
Quản gia mở cửa xong, vừa định lên tiếng, tiểu thái giám đã thở hồng hộc nói: “Ta biết, bệ hạ nói chắc chắn tướng quân đang ở thư phòng, mau dẫn đường.”
“……”
Trên đường tới thư phòng, tình cờ gặp được Tạ Yến Trú đang đi tới.
Tiểu thái giám lập tức nói: “Tạ tướng quân, bệ hạ có chỉ, gọi ngài tới canh cửa.”
Đêm dài đằng đẵng, giống như môn thần vậy, canh giữ suốt đêm.
Lời nhắn của tác giả:
Cùng làm môn thần.
Hàn Khuê: Cớ sao đến ta lại không gặp lúc xuân thời.

Bình Luận (0)
Comment