Hầu Thân nói năng đầy hùng hồn lý lẽ.
Dung Quyện bỗng cảm thấy mọi chuyện phát triển đến ngày hôm nay, bản thân mình cùng lắm chỉ phạm một chút sai lầm của kẻ lười biếng, nhưng chính vì có quá nhiều kẻ cứ vô tri tham gia vào cái team building này, nên y mới thấy cô độc trên đỉnh cao.
Phản còn chưa làm xong, đống công trình hậu cần cần thu dọn còn cả tá, thế mà đã có kẻ chạy đôn chạy đáo kéo bè kéo cánh để chuẩn bị nghi lễ kế vị.
Dung Quyện uể oải nói: “Tân hoàng chắc không quan trọng mấy cái hình thức này đâu.”
“Đệ thì hiểu gì về thời giá?” Gặp biến cố này, Hầu Thân nói chuyện cũng chẳng còn kiêng dè chức tước nữa. Hắn hạ giọng xuống mức thấp nhất: “Càng là kẻ đắc vị bất chính thì lại càng để ý chuyện này. Tin ta đi, nghi lễ càng hoành tráng càng tốt.”
Mấy đồng liêu láu cá thường ngày chắc chắn đều đã bắt tay vào làm rồi, họ không thể tụt lại phía sau.
“…”
Dung Quyện hoàn toàn không thấy hứng thú, rồi y từ chối lời mời của Hầu Thân với lý do sức khỏe không tốt, không chịu nổi giày vò, hiện tại cần về nghỉ ngơi gấp.
Hầu Thân vô cùng trượng nghĩa: “Không sao, sau này việc ta làm đều tính thêm phần của đệ!”
Xe dừng lại, Dung Quyện chậm rãi quay cổ lại: “Nghe đệ nói này, cảm ơn huynh nhé.”
Vì đã có các huynh.
Y sải bước dài, đóng cửa vào phủ.
Con vẹt vỗ cánh bay còn nhanh hơn người đi bộ, lâu ngày không gặp Dung Quyện, nó lao thẳng về phía y.
“Strong ca, lâu rồi không gặp nha.”
Dung Quyện đập tay với nó, cơ ngực của nó vẫn săn chắc như vậy.
Chút xíu còn chưa ra khỏi lồng đã nghe thấy Strong ca ngẩng cao đầu hét lên: “Vạn tuế, vạn tuế ——”
Tay Dung Quyện khựng lại giữa không trung.
“Dùng lời cát tường để tẩy bớt mùi máu, đón khí thế mới.” Quản gia cài then cửa, đi tới nói.
Con vẹt này vốn đã biết gọi vạn tuế, không cần dạy gì đặc biệt, chỉ cần huấn luyện để nó nghe thấy tên mình là gọi theo phản xạ.
Dung Quyện cười như không cười, khi ánh mắt lướt qua xung quanh, sắc mặt trở nên nghiêm túc hơn.
Trong phủ hôm nay tuyệt đối không bình yên như vẻ bề ngoài. Ngoài những vệt máu chưa được rửa sạch ở bậu cửa, trên các cột hành lang còn có những vết đao rất mới, chắc hẳn đã trải qua không ít sóng gió.
Hiện tại toàn bộ phủ Tướng quân ngoài lỏng trong chặt, trong phủ xuất hiện thêm một số gương mặt lạ, đều là binh sĩ được điều động tạm thời.
Quản gia vốn chu đáo, đã chuẩn bị sẵn tiệc đón gió. Mọi chuyện đã ngã ngũ, đối mặt với những đôi mắt xúc động đang kìm nén, Dung Quyện nhếch môi, cùng họ biến nỗi khổ đau thành niềm vui.
“Không đợi Tạ Yến Trú sao?”
Quản gia: “Tướng quân luôn ở trong lòng chúng ta, chưa bao giờ rời đi.”
“…” Gì cơ? Có mỗi mình là bỏ nhà đi bụi à.
Mặc dù Tạ Yến Trú ở trong lòng mọi người, nhưng người được ăn cơm lại là Dung Quyện, nhất thời không biết bên nào nặng bên nào nhẹ.
Bữa cơm trôi qua, Dung Quyện cảm thấy sự thư thái đã lâu không có. Trong phủ không ai hỏi y về chuyện triều đình, số ít câu hỏi chỉ giới hạn ở việc cơ thể có khó chịu không, có cần gọi Tiết Nhận tới không… khiến y nảy sinh một ảo giác ấm áp về sự quan tâm của người nhà.
Mọi người lo lắng cho sức khỏe của y, chủ yếu là vì trong bữa tiệc Dung Quyện chẳng động vào chút đồ mặn nào.
Xác định đối phương vẫn ổn, quản gia mới nói: “Phòng ốc đã dọn dẹp xong, ngài có thể nghỉ ngơi bất cứ lúc nào.”
Dung Quyện khẽ gật đầu, đặt đũa xuống nói: “Đi từ đường thắp nén nhang đã.”
Bên ngoài còn một đống quân sĩ cần điều phối, Tạ Yến Trú tạm thời không về được. Y đành phải thay mặt thực hiện lời dạy “Gia tế vô vong cáo nãi ông”
(Lễ tế tại gia đừng quên báo cho ông cha).
Lão hoàng đế rốt cuộc đã bị đá văng khỏi long ỷ xuống, khắp nơi đều mừng rỡ.
Quản gia giật mình, cả trước đình cũng im lặng trong giây lát. Trước khi đối phương mở lời, không một ai ở đây từng nghĩ đến điểm này.
Hồi lâu sau, quản gia cúi người thật sâu: “Lão nô đi chuẩn bị ngay.”
Chỉ là thắp một nén nhang, nhưng loay hoay xong thì mặt trời đã ngả sang hướng khác.
Dung Quyện đi tắm rửa trước, trút bỏ bộ quan phục chẳng biết đã dính máu từ lúc nào, chỉ mặc một bộ y phục màu trắng. Sau khi buộc tóc, gương mặt y tươi đẹp mà không chán, toát lên vẻ thanh thoát khó tả.
[Tiểu Dung, chẳng phải đã bảo là không cần tính nghi thức sao?]
Tính nghi thức là tùy vào đối tượng.
Cánh cửa gỗ bám bụi bấy lâu lại được đẩy ra. Không còn vẻ hống hách với tộc lão tới lần trước, Dung Quyện bước vào từ đường, đứng định trước bài vị, không mượn tay người khác mà tự mình cúi người. Nhang c*m v** lư, động tác chậm rãi nhưng cực kỳ chuẩn xác.
So với tưởng nhớ, y giống như đến để truyền đạt điều gì đó hơn.
Làn khói trắng xoáy tròn bay lên, trong thoáng chốc dường như Dung Quyện thấy được những bóng hình bất đắc dĩ bị ép phải kéo dài chiến cục vì thánh mệnh năm xưa.
“An nghỉ đi.” Y khẽ nói.
Nay đã khác xưa, Triệu Tĩnh Uyên hiện đang ở tiền tuyến, đất đai biên thùy, quyết không nhượng bộ tấc phân.
Ngày hôm đó, trong hoàng thành tràn ngập sát khí. Một số quan viên vừa về phủ, đối mặt với binh sĩ canh giữ ngoài phủ liền cảm thấy áp lực nặng nề, không lâu sau lại bị triệu vào cung.
Trên phố, quan binh vẫn đang lùng sục thám tử Ô Nhung, lấy cớ đó mà cổng thành vẫn chưa mở.
Giữa thanh thiên bạch nhật, những kẻ thực sự có thể chợp mắt vào lúc này chỉ có những đứa trẻ chưa hiểu chuyện, và… Dung Quyện.
Bí quyết để ngủ sâu không lay chuyển nổi chính là sự mệt mỏi tích tụ nhiều ngày.
[Tiểu Dung, hình như ngươi hơi sốt.]
Thân thể Dung Quyện ngày thường rất ổn, nhưng lao lực quá độ rất dễ gây ra khó chịu. May mà chỉ là sốt nhẹ, phần lớn cơ thể vùi trong chăn đệm, sau khi vã mồ hôi, cảm giác nóng hầm hập dần tan đi.
Đầu cũng hết chóng mặt.
“Cuối cùng cũng được ngủ một giấc thật ngon.” Dung Quyện phát ra tiếng lầm bầm thỏa mãn.
Y hoàn toàn không muốn nghĩ đến chuyện khác, trốn tránh được lúc nào hay lúc ấy. Dù là nghi lễ hay việc giao thiệp với triều thần, đều không phải chuyện một sớm một chiều có thể giải quyết.
Trong cơn mơ màng, dường như cửa đã mở. Đang là mùa hoa hòe nở rộ, khi Dung Quyện được nhẹ nhàng đỡ dậy, y cảm nhận được hương hoa hòe tràn đầy lồng ngực.
Nhưng hương thơm ấy nhanh chóng bị mùi vị khác che lấp.
… Đắng quá.
Mùi gì vậy?
Hàng mi Dung Quyện run rẩy, cố gắng mở mắt ra.
[Là Tạ Yến Trú không quên tấm lòng ban đầu đấy.]
Hóa ra là đang cho y uống thuốc, vậy thì không sao.
Chất lỏng đắng chát chậm rãi trôi qua cổ họng, Dung Quyện bỏ cuộc việc mở mắt, tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu.
Bóng người bên giường lặng lẽ nhìn y.
Ngay cả khi vào mộng, gương mặt này vẫn thanh tú như hoa hòe. Hồi lâu sau, Tạ Yến Trú cẩn thận đắp lại chăn cho y, ánh mắt chạm phải bộ đồ màu trắng đặt sang một bên, lòng không khỏi xúc động.
Quản gia đã kể chuyện y đi thắp nhang, lúc này người sống đang tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, ngoại trừ y ra, sẽ không còn ai nhớ đến những người đã khuất. Dù rất lười nói chuyện nhưng thực tế suốt chặng đường qua, những việc Dung Quyện làm chưa bao giờ ít.
Sắp kết thúc rồi.
“Ngủ ngon.” Tạ Yến Trú cúi người đặt một nụ hôn lên trán y, một cái chạm nhẹ tựa lông hồng, sau đó xoay người tiếp tục đi dọn dẹp tàn cuộc chưa xong.
·
Sau khi Dung Quyện thiếp đi thì chẳng biết gì nữa. Tuyết đông tan chảy, kinh thành trong không khí sát phạt của cuộc phản nghịch đã thực sự đón chờ mùa xuân về.
Trên những con phố tĩnh lặng, binh sĩ đi lại. Những người dân đang hoang mang lo sợ khi đẩy cửa sổ ra, đã nhìn thấy binh sĩ đang áp giải quân Ô Nhung đầu hàng tiến về phía pháp trường.
Trong chuyện này, thái độ của Tạ Yến Trú vô cùng cứng rắn, phàm là thám tử bị bắt, cùng sứ giả Ô Nhung mưu đồ hãm hại cựu binh, một tên cũng không giữ lại.
Ngoại trừ người Ô Nhung gặp họa, bách tính không chịu ảnh hưởng quá lớn. Quân đội nghiêm cấm binh sĩ thừa dịp hỗn loạn cướp bóc tài vật của dân, gây nhiễu loạn dân sinh. Tâm lý dân chúng dần được trấn an.
Cuối cùng cũng có người lớn gan đẩy cửa bước ra, binh sĩ đứng cạnh không làm gì cả. Có người thứ nhất liền có người thứ hai, dần dần, người sẵn sàng ra đường ngày càng nhiều, đi theo đoàn người bị áp giải, mọi người dần tiến về phía phố xá náo nhiệt.
Khi đến nơi, nhìn đám người Ô Nhung bị ấn đầu quỳ xuống đất, bách tính có cảm giác không chân thực cho lắm.
Xưa nay chỉ có người Ô Nhung diễu võ dương oai trong hoàng thành, việc xử quyết công khai quy mô lớn thế này là lần đầu tiên.
Trạm dịch bị dỡ bỏ giờ chẳng còn lấy một viên gạch, những tên người Ô Nhung này đến cuối cùng vẫn phun ra những lời nhục mạ: “Dung Hằng Tung, ta làm ma cũng không tha cho ngươi—”
Nợ mới thù cũ, so với việc âm mưu ám sát cựu binh bị vạch trần, điều chúng vừa sợ vừa giận là gặp đúng lúc biến cố lớn, minh ước Lạc Thủy kia tám phần là sẽ bị hủy bỏ!
Mấy ngàn con chiến mã, lượng lớn vàng bạc, cứ thế bị người ta lừa trắng mắt!
Chẳng biết là ai bắt đầu mắng một câu: “Đáng đời.”
Bọn Ô Nhung này đã làm không ít chuyện cướp bóc trên mảnh đất của họ.
Một câu nói như đánh thức người trong mộng.
“Phải đó, lúc các ngươi tàn sát con dân Đại Lương ta, có từng nghĩ đến ngày hôm nay không!”
Nỗi nhục nhã gần mười năm qua vỡ òa trong khoảnh khắc này.
“Dung Hằng Tung không chết tử tế được, người Lương các ngươi đều không chết tử tế được!” Đến nước này, người Ô Nhung chỉ còn đầy rẫy oán hận: “Vương đình sẽ bắt các ngươi trả giá, chúng ta sẽ băm vằm kẻ lừa đảo ra vạn mảnh…”
Bộp!
Lời chưa dứt, trong đám đông đứng xem bỗng xông ra một cựu binh, cầm ngay vò rượu đập thẳng vào đầu tên Ô Nhung.
Binh sĩ bên cạnh vội vàng tiến lên muốn kéo lão xuống, cựu binh vẫn chỉ vào mũi tù binh mà mắng: “Ngươi thì biết cái gì, đó gọi là ‘binh bất yếm trá!'”
(binh gia không ngại dối trá)
Cựu binh này đã giữ mộ cho Tạ lão tướng quân mười mấy năm, khi Dung Quyện đi viếng mộ, hai bên từng gặp mặt một lần. Sau này nghe nói về thân phận thật của đối phương, cựu binh từng có lúc không hiểu nổi vì sao phủ Tướng lại có tre già xấu mọc măng tốt như vậy.
Những đứa trẻ mồ côi ăn xin trong viện mồ côi được Tống Vi Tri thu dưỡng, đều nhờ vào kho bạc nhỏ của Dung Quyện cứu tế mới sống được đến hôm nay, càng không chịu được việc ân nhân bị bôi nhọ.
Cậy mình nhỏ con, chúng lách qua kẽ hở vươn cổ nhổ nước miếng vào đài hành hình: “Ngài ấy là Thần Đan chuyển thế, ngươi dám bôi nhọ thần tiên, ngươi sẽ xuống địa ngục!”
Ngay cả những văn nhân vốn dĩ cố chấp cũng nói: “Dung đại nhân cao cả!”
Dối trá cái gì chứ, đều là lời vu khống cả!
Sau minh ước Lạc Thủy, họ từng chỉ trích Dung Quyện đánh mất sơ tâm, cấu kết với Ô Nhung. Giờ mới biết hóa ra là không tiếc tự hủy hoại danh tiếng để chém Ô Nhung một nhát thật đau. Đằng sau thanh danh tự tay nghiền nát ấy, chính là một tấm lòng đại nghĩa.
Một hòn đá làm dậy sóng nghìn tầng, có người dẫn đầu, lập tức có tiếng thứ hai, thứ ba, thậm chí là nhiều tiếng vang hơn phụ họa theo—
“Dung đại nhân cao cả!”
“Dung đại nhân cao cả!”
Khắp nơi đều là người, xe ngựa chỉ có thể từ từ tiến lên từ phía sườn. Sự sục sôi trên phố ngày càng đỉnh điểm, khi xe ngựa của triều thần tiến về phía tường cung, Tô Thái phó vén rèm xe, khi ngoảnh lại thấy phố xá phía sau chen chúc bách tính, cửa sổ các nhà ven đường lũ lượt mở ra, nỗi kinh hãi và u uất suốt thời gian qua dường như bị quét sạch sành sanh.
Bách quan tụ tập tại triều đình, trước đó họ đã tranh cãi suốt mấy ngày.
Chuyện phải kể từ vài ngày trước.
Lúc bấy giờ, Đại đốc thúc ngồi ở vị trí bên cạnh, nhưng khí thế lại như ngồi ở chủ vị.
Ông ta dùng giọng điệu thản nhiên như thường lệ nói: “Chư vị hẳn đã nghe nói, tin tức từ tiền tuyến truyền về, trên đường Triệu thống lĩnh đi thăm bệnh, nghe tin biên quan khẩn cấp, hiện tại vẫn đang giao chiến với Ô Nhung tại biên thùy.”
Một quan viên thấp kém ở bộ Binh thấy thời cơ đã đến, liền lên tiếng: “Nước không thể một ngày không có chủ, trận chiến này chưa biết sẽ đánh đến bao giờ, nguyện ủng hộ Tạ tướng quân làm Thiên tử!”
Ngay lập tức có không ít võ tướng hô theo: “Bắc Dương Vương lâm bệnh nặng không thể về kinh, Tướng quân công lao cái thế, xứng đáng làm Thiên tử!!”
Những lão thần từng có giao tình với Tạ lão tướng quân cũng lần lượt đứng ra.
Biến cố này khiến họ thấy được cơ hội mới, nói không chừng còn có thể tiến xa hơn một bước.
Văn quan đanh mặt không lên tiếng, một khi Tạ Yến Trú lên ngôi, để trấn an thuộc hạ chắc chắn sẽ phong tước lớn cho võ tướng, lúc đó thật sự không còn đường sống cho họ nữa.
Đối mặt với sự đề cử, Tạ Yến Trú chẳng hề có chút kích động nào, càng không uy h**p những triều thần đang im lặng. Chờ đợt hô hào cao nhất qua đi, hắn mới nhàn nhạt nói: “Tiên đế đã có chỉ dụ, Tạ thị chúng ta sẽ không làm chuyện đại nghịch bất đạo này.”
Chiêu trò, toàn là chiêu trò.
Không có ý đó thì ai lại đi cung biến, đừng có giảo biện.
Thế là Tạ Yến Trú một mực từ chối, triều thần một mực thỉnh cầu. Quá tam ba bận, ngay khi một bộ phận quan viên định thỉnh cầu lần thứ ba, Tạ Yến Trú trực tiếp cắt ngang: “Huyết mạch hoàng thất không dung túng việc lẫn lộn.”
Tạ Yến Trú khước từ không lên ngôi, sau khi xác định hắn thực sự không có ý này, mọi người đều mù mịt chẳng hiểu ra sao.
Những ngày sau đó, bách quan từ chỗ kinh hoàng ban đầu, chuyển sang tranh cãi kịch liệt vì tuyển người làm quốc quân. Đến tận bây giờ, suýt chút nữa là xông vào đánh nhau.
Đám trọng thần như Đốc thúc ti chẳng biết vì lý do gì mà cứ để mặc họ ồn ào.
Mỗi ngày triều đình tranh luận, Hoàng đế đều được đưa đến hiện trường, thấy cảnh này ông ta không khỏi đắc ý hả hê.
Tạ Yến Trú làm việc cứng nhắc, sao có thể là người làm hoàng đế? Thân thể kia của Bắc Dương Vương, ước chừng trên đường về kinh đã vào quan tài rồi. Ông ta bây giờ chỉ hận không thể thấy thiết kỵ Ô Nhung đạp bằng hoàng thành, tàn sát sạch lũ loạn thần tặc tử này.
Đan dược dường như có tác dụng gây nghiện, hai ngày nay không được ăn, toàn thân Hoàng đế đau đớn không thôi, ông ta gần như cuộn tròn trên mặt đất, cười gằn: “Trong sử sách đời sau, mỗi người các ngươi đều sẽ bị ghi lại một nét bút không hay!”
Sắc mặt quần thần khó coi, có ai mà không quan tâm đến danh tiếng?
“Hay là lại chọn từ tông thất…” Lời mới nói được một nửa, vị quan lên tiếng đã tự phủ định mình. Rặt một lũ vô dụng, không làm nên trò trống gì.
Ánh mắt quan viên Hình bộ lóe lên, dường như nghĩ đến một người nào khác, cứ lén nhìn Đại đốc thúc, muốn nói mà không dám nói.
Nói cho cùng, vẫn là do con cái Bắc Dương Vương thưa thớt.
Quần thần trao đổi ánh mắt, ai nấy đều không có chủ kiến, phía bên kia Hoàng đế vẫn đang như phát điên mà giễu cợt.
Một lũ gian thần, làm chuyện đi theo địch còn muốn lập đền thờ!
Trong lúc đang mất phương hướng, có người nhìn về phía Tô Thái phó.
Vốn dĩ còn có chút do dự, thấy sắp rơi vào cuộc tranh cãi không hồi kết, Tô Thái phó lúc này bỗng nói: “Dòng dõi Bắc Dương Vương cũng không phải là không có người kế vị.”
Trong điện Tuyên Chính chìm vào tĩnh lặng.
Các đại thần lần này phản ứng rất nhanh, rõ ràng thời gian gần đây, trong tiềm thức của họ thực sự đã có chút ý niệm.
Hoàng thành mở cửa trở lại, tin đồn bên ngoài theo chân những thương nhân, lữ khách bị chặn ngoài thành tràn vào.
Chuyện về Lão Quân chuyển thế ở Định Châu cũng nhanh chóng lan truyền. Cuối năm ngoái, Dung Quyện đã cung cấp không ít đơn thuốc trị thương hàn và các bệnh vặt khác, tin đồn này khiến bách tính tin tưởng không nghi ngờ, cho rằng đối phương thực sự là thần tiên hạ phàm.
Còn có chuyện dị tượng ở Định Châu nay càng xôn xao, lời tiên tri về chữ Tùng ở hành cung lại được giải mã theo hướng mới.
Tô Thái phó chỉ mới mở miệng, trong đầu các đồng liêu gần như lập tức hiện ra người được chọn mới.
Nhưng cũng có không ít quan nhỏ không hiểu tình hình.
Như Hầu Thân chẳng hạn, theo phẩm cấp của hắn, vốn dĩ không có tư cách tham gia luận sự thế này. Nhưng trải qua cung biến, hiện tại tất cả quan viên ở kinh thành đều được gọi đến, chia ra nội điện và ngoại điện. Lễ bộ có chức năng đặc biệt, hắn trà trộn ở nội điện, sẵn sàng chuẩn bị nghi thức.
Hầu Thân ngơ ngác, nhỏ giọng hỏi Khổng đại nhân: “Bắc Dương Vương còn có con riêng sao?”
Khổng đại nhân lườm hắn một cái: “Dùng cái não mà nghĩ đi.”
Nói là dùng não, nhưng thực chất là chỉ dùng mắt.
Hầu Thân xoay chuyển não bộ đến mười tám vòng, sau đó mới sực nhận ra. Hắn nghĩ đến cảnh tượng nhìn thấy trên phố khi vào cung hôm nay.
Từ năm ngoái, danh tiếng của Dung Hằng Tung trong dân gian luôn rất tốt. Quyên góp, giết địch, tặng đơn thuốc… Vì đủ loại chuyện mà được bách tính ca tụng, nên đối diện với những lời khen ngợi đó, phản ứng đầu tiên của hắn là đã quá quen thuộc.
Nhưng nhìn khắp trong ngoài triều đình, còn ai có được danh tiếng như vậy nữa?
Hoàng đế không có, Thái tử không có, các vị hoàng tử càng chưa từng có!
Hầu Thân mặt mày trắng bệch, suýt nữa ngất đi: “Thái phó nói chẳng lẽ là, là…”
“Dung Hằng Tung!”
Sự kinh ngạc khiến hắn không tự chủ được mà thốt ra thành lời.
Dứt lời, mồ hôi lạnh không ít người chảy ròng ròng, từng người một không thể tin nổi nhìn sang.
Người kinh ngạc nhất chính là Hoàng đế.
Cái hạt giống bồ công anh chết tiệt đó!
“Thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch, sao có thể kế vị đại thống!”
Lần này ông ta hoàn toàn không thèm để tâm đến binh sĩ đang áp chế mình, cánh tay sắp bị bẻ gãy đến nơi mà vẫn liều mạng giãy giụa, muốn xông đến trước mặt quần thần để hỏi cho ra lẽ.
“Tại sao không thể?” Hằng ngày Xác Uyên Tử đảm bảo Hoàng đế chưa chết trước khi viết thư truyền ngôi.
“Dung đại nhân có thể gặp thần tiên báo mộng, luyện thành nghìn đơn thuốc, dân gian sớm đã có lời đồn y là Lão Quân chuyển thế. Hơn nữa, thế gian này đã bao giờ xuất hiện một Lễ bộ Thượng thư mới hai mươi tuổi chưa?”
“Tiểu đạo cùng sư phụ liên tiếp gieo quẻ, ứng vào quẻ Càn, quẻ tượng là Thiên, chính là tượng ‘Thiên hành kiện’’
(Trời đang vận động mạnh mẽ).
Ngươi còn từng nói trẫm là Tử Vi Đại Đế chuyển thế cơ mà!
Tiếc là câu này Hoàng đế không có cơ hội nói ra, ông ta tức đến mức không ngừng nôn ra máu, cả người run rẩy như cầy sấy.
Lời nói của Xác Uyên Tử có trọng lượng rất lớn.
Dung Hằng Tung là một nhân vật kỳ lạ, bình thường không nghĩ tới, nhưng một khi đã nghĩ tới rồi, quần thần càng nghĩ càng thấy hợp lý.
Tạm không nói đến chuyện có phải thần tiên chuyển thế hay không, nhìn lại con đường làm quan của người này, có thể gọi là như có thần trợ giúp.
Có chỉ dụ của tiên đế, trong người đối phương lại chảy một nửa dòng máu vương tộc Bắc Dương, vậy thì họ không tính là loạn thần tặc tử, sử sách cũng có thể dùng hai chữ “Quy chính” để xóa đi cuộc chính biến này!
Càng miễn bàn người này hoàn toàn có được lòng dân.
Có quan viên hơi do dự: “Nhưng Dung đại nhân cũng khó khăn về mặt con cái…”
Vừa nói xong, nhìn thấy vị Hoàng đế đang điên điên khùng khùng, vị quan kia liền thở dài: “Coi như ta chưa nói gì.”
Kẻ trước cũng khó, kẻ trước nữa cũng khó y như vậy, tuy kết được một trái dưa, nhưng chẳng thà đừng sinh còn hơn.
Đối diện với người được chọn mới, mọi người có mặt ít nhiều đều lén quan sát Đại đốc thúc và Tạ Yến Trú, thấy hai người họ vẫn bình thản ngồi một bên, dường như đều không có ý phản đối. Trong tầm mắt của họ, Đại đốc thúc dường như còn khẽ gật đầu, khiến lòng họ càng thêm kiên định.
Đáp án do chính não bộ mình nghĩ ra luôn mang lại cảm giác đồng thuận kỳ lạ.
Lần này, chẳng cần ai dẫn đầu hô hào, những quan viên thức thời tự động bày tỏ thái độ:
“Dung Thượng thư công cao cái thế, xứng đáng làm quốc quân.”
“Có lý, bởi vì cái gọi là thiên mệnh khó trái, chúng ta không thể ngó lơ chỉ dụ của tiên đế.”
Tiếng ủng hộ lại vang lên, giữa những tiếng hô lớn, quần thần bỗng nhận ra điều gì đó.
Họ nhìn trái ngó phải, chợt phản ứng chậm chạp, thế mà Dung Hằng Tung vẫn luôn không có mặt ở đây!
Người đâu rồi?!
Những con én báo xuân về lướt qua cung điện trước quần thần một bước, vừa hay đậu xuống mái hiên của phủ Tướng quân.
Dung Quyện sốt ngắt quãng mấy ngày, vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi.
Mấy ngày nay không có tiếng phu canh tuần tra như thường lệ, dường như trời luôn sáng.
Ngày hôm qua sau khi khỏi bệnh, y đã dành ra chút thời gian, chạy lên núi chôn cất hài cốt của nguyên chủ. Thi thể được chôn gần chùa Văn Tước ban đầu, dù sao đi nữa cho đến trước khi chết, nguyên chủ vẫn luôn chạy đến chùa Văn Tước vì muốn gặp mẹ.
Lúc sống không được gặp mặt lần cuối, chết rồi gặp cũng vậy thôi.
Hy vọng sau khi đã thấy rõ bộ mặt thật, đôi mẫu tử này có thể không ai làm phiền ai, kiếp sau đừng đầu thai làm người một nhà nữa.
Về phần mẹ con Trịnh Uyển, Đại Lý Tự đã bí mật xử quyết. Tân hoàng đăng cơ, vì cân nhắc chính trị cũng không thể để những người này trở thành hoàng thân quốc thích. Đương nhiên, cách nói với bên ngoài là: vợ chồng bất hòa, tàn sát lẫn nhau trong ngục mà chết, Dung Hằng Toại nghe tin suy sụp rồi tự sát.
Đường núi gập ghềnh, một chuyến đi về khiến Dung Quyện đau lưng mỏi gối, hôm nay sao mai đã hiện, y vẫn còn trong giấc nồng.
Cộc cộc.
Tiếng gõ cửa vang nhẹ.
Phiền quá, Dung Quyện trở mình, định ngủ tiếp.
Cộc cộc cộc.
Sao mà ồn thế không biết?
Dung Quyện kéo một góc chăn trùm kín đầu, nhưng tiếng gõ cửa vẫn không dứt, cuối cùng y chịu không nổi, chân không xỏ giày, đầu tóc rũ rượi đột ngột mở phăng cửa: “Làm cá…”
Đang định vì thói gắt ngủ mà nổi giận một trận, lại thấy trong sân đứng đặc nghìn nghịt người, trong đó có những bóng dáng quen thuộc, cũng có những gương mặt lạ lẫm.
Dung Quyện sững sờ.
Chứng kiến y vẫn còn đi chân trần, có thể thấy lòng y tha thiết đến nhường nào.
… Là họ đã đến muộn.
Văn võ bá quan lập tức đồng loạt chắp tay hành lễ, cùng nhau đồng thanh hô lớn—
“Thỉnh Bệ hạ đăng cơ!”
Lời tác giả:
Dã sử: Quần thần khẩn thiết thỉnh cầu, Đế không thể không theo.