Lần này trở về, Trì Tiểu Mãn đã dành thời gian ở lại căn nhà cũ gần nửa tháng, hơn nữa còn là ở cùng với hai người yêu cô nhất thế gian này.
Khi sắp sửa rời đi thì đã là cuối tháng 9.
Sau cùng, Vương Ái Mai vẫn không đổi viện dưỡng lão.
Bởi vì trong suốt nửa tháng họ về ở, dì Vương lại gọi thêm mấy cuộc điện thoại nữa để xin lỗi Vương Ái Mai, thậm chí còn tự mình chạy đến tặng bà một đôi giày bông, nói là tự tay dì làm bằng loại bông giữ nhiệt rất tốt.
Lúc đầu Vương Ái Mai còn rầm rì làm mình làm mẩy, nhưng sau đó bà vẫn giữ liên lạc với dì Vương, còn bảo Trì Tiểu Mãn và Trần Việt ký tên một xấp ảnh thật dày, định bụng vài ngày nữa sẽ mang sang cho dì ấy.
Mấy tấm ảnh ký tên này là do Trì Tiểu Mãn lái xe vào thành phố in mang về rồi mới ký.
Đêm trước ngày rời đi.
Cô và Trần Việt bị Vương Ái Mai nhốt trong nhà, bắt làm khổ sai chẳng khác nào những con ốc vít.
Vương Ái Mai ngồi ngay bên cạnh, vừa xem chương trình thời sự vừa đeo kính lão giám sát xem Trì Tiểu Mãn có lười biếng hay không.
Tóm lại là họ ký hết xấp này đến xấp khác, mãi mà vẫn chưa thấy hết.
Về sau, Trì Tiểu Mãn có chút hối hận vì bản thân đã không kiềm lòng được khi nghe tiệm in báo in số lượng lớn sẽ được giảm giá.
Họ ký cho đến tận lúc chương trình thời sự kết thúc, Vương Ái Mai chuyển kênh, bắt đầu theo dõi một bộ phim trinh thám có tình tiết cực kỳ gay cấn.
Trì Tiểu Mãn ngồi bên bàn thấy hấp dẫn quá nên cũng không ký tiếp nữa. Cô đứng dậy, sà vào cạnh vai Vương Ái Mai, tò mò hỏi: "Thế rốt cuộc hung thủ là ai vậy bà?"
Vương Ái Mai cắn hạt hướng dương lách tách: "Chưa biết, bà đoán là con trai ông ta."
"Không phải chứ?" Trì Tiểu Mãn lộ vẻ nghi ngờ: "Sao con chẳng nhìn ra chút manh mối nào thế nhỉ?"
Vương Ái Mai đang xem đến đoạn cao trào, có lẽ bà chẳng buồn tiếp chuyện với một tân binh phim trinh thám như Trì Tiểu Mãn, nên chỉ bốc đại một nắm hạt hướng dương nhét vào tay cô cho xong chuyện, rồi lại hối: "Mau đi ký tên đi, đừng có phá đám nữa."
Trì Tiểu Mãn nhìn góc nghiêng vô cùng nghiêm túc của Vương Ái Mai, chẳng biết nói gì hơn, đành cầm nắm hạt hướng dương lủi thủi ngồi lại cạnh Trần Việt, tiếp tục ngoan ngoãn ký tên.
Trần Việt vẫn đang lẳng lặng ký tên, thấy Trì Tiểu Mãn chạy tới chạy lui một hồi cuối cùng vẫn phải lủi thủi quay lại, chị không nhịn được mà cười không ngớt.
Trì Tiểu Mãn gãi gãi cằm: "Bà ấy cứ luôn như vậy đấy."
"Như thế nào cơ?" Trần Việt lén đưa mắt nhìn bóng lưng Vương Ái Mai đang che khuất cả màn hình tivi.
"Hồi nhỏ, những lúc mải mê cày phim không buồn đếm xỉa đến em, bà liền dúi cho em một nắm hạt hướng dương rồi giục em mau đi làm bài tập."
Trì Tiểu Mãn nhỏ giọng nói.
Cô cúi đầu, nhìn nắm hạt hướng dương trên bàn và đống ảnh có chữ ký xếp đầy ắp, thở dài một tiếng:
"Bây giờ cũng chẳng khác là bao."
Trần Việt bật cười.
Trì Tiểu Mãn hé môi, vốn định nói thêm gì đó.
Thế nhưng Vương Ái Mai bỗng giật giật vai, nhanh chóng quay đầu lại, nói với giọng điệu đầy vẻ bất mãn: "Trì Tiểu Mãn, bà nghe mày nói xấu bà rồi đấy nhé."
Trì Tiểu Mãn đành phải ngậm chặt miệng, không nói thêm lời nào nữa. Cô ngoan ngoãn cầm lấy cây bút bị gạt sang một bên, tỏ ý mình sẽ tiếp tục ký tên. Nhưng vừa đợi Vương Ái Mai quay đi, cô liền xoa xoa mũi, bĩu môi với Trần Việt.
Trần Việt lại bật cười thành tiếng.
Có điều, Vương Ái Mai đúng là một bà lão có thính lực còn khá nhạy bén. Bà loáng thoáng nghe thấy tiếng cười là lập tức quay ngoắt đầu lại, lườm hai người một cái sắc lẹm...
Trần Việt đành thôi không cười nữa.
Chẳng biết Trì Tiểu Mãn đã bắt đầu cắn hạt hướng dương từ lúc nào, miệng cô cắn lách tách, không rảnh để nói chuyện, chỉ tay về phía tivi lúng búng kêu lên: "Vương Ái Mai, bà còn không mau xem đi, hung thủ lộ diện rồi kìa!"
"Đừng hòng lừa bà, bà lại không biết mình đang xem đến đoạn nào sao?" Giọng Vương Ái Mai nghe thì có vẻ chẳng tin lời Trì Tiểu Mãn chút nào, nhưng thực tế bà lại rất cảnh giác quay ngoắt đầu, cầm điều khiển tua lại một chút đoạn phim vừa lỡ mất. Xong đâu vào đấy, bà mới hài lòng rung rung vai, bắt đầu say sưa cắn hạt hướng dương.
Chỉ một lát sau.
Vương Ái Mai lại quay đầu qua, bốc một nắm nhỏ từ trong túi hạt hướng dương to đùng của mình, đặt trước mặt Trần Việt.
"Dạ con cảm ơn a bà." Trần Việt mỉm cười.
"Ăn nhiều vào, hồi nhỏ Trì Tiểu Mãn thích nhất là hạt hướng dương vị này đấy."
Vương Ái Mai lầm bầm, bà vốn đã quay đi rồi, nhưng như sực nhớ ra điều gì, bà tiếp tục ngoảnh lại, bỏ thêm một ít vào nắm hạt hướng dương của Trì Tiểu Mãn.
"Dạ."
Thật ra Trần Việt không thích những món có vỏ như hạt hướng dương cho lắm, lại thêm đôi tay đang bận rộn ký tên nên cô cũng chưa động vào ngay.
Nhưng dường như Trì Tiểu Mãn đã thừa hưởng trọn vẹn cả sở thích lẫn kỹ năng cắn hạt hướng dương từ Vương Ái Mai.
Trong lúc Trần Việt đang ngoan ngoãn nắn nót ký tên, thì Trì Tiểu Mãn và Vương Ái Mai cứ thi nhau lách tách không ngừng. Tiếng cắn hạt hướng dương vang lên hết đợt này đến đợt khác trong căn phòng nhỏ, hòa cùng những âm thanh phát ra từ tivi.
Hễ phim chiếu đến đoạn gay cấn mà nhạc nền im bặt, tiếng cắn hạt hướng dương cũng lập tức ngưng theo. Đến lúc âm thanh phát trở lại, tiếng lách tách cắn hạt hướng dương lại tiếp tục vang lên đều đặn.
Lúc đầu Trần Việt còn chưa hiểu tại sao, nhưng sau vài lần nhận thấy quy luật của tiếng cắn hạt hướng dương và hiệu ứng âm thanh trên tivi trùng khớp với nhau, cô mới chợt vỡ lẽ. Thế là vào những khoảnh khắc cả âm thanh lẫn tiếng cắn hạt hướng dương đều im bặt, cô cũng rất ăn ý mà nín thở cùng họ.
Cho đến khi tập phim đầy kịch tính kết thúc.
Vương Ái Mai tiếc nuối "Ái chà" một tiếng. Bà ngoái đầu lại, vươn tay ra sau khều khều vai Trì Tiểu Mãn: "Trì Tiểu Mãn, mày gọi điện hỏi thử xem."
"Con biết hỏi ai được?" Trì Tiểu Mãn hơi lơ đãng, vì em còn đang mải mê xử lý nốt mấy hạt hướng dương cuối cùng.
"Thì hỏi diễn viên đóng vai người mẹ ấy, mày chắc chắn quen mà." Vương Ái Mai khẳng định chắc nịch: "Mày hỏi cô ấy xem hung thủ rốt cuộc là ai?"
"Làm gì có ai như bà chứ?"
Trì Tiểu Mãn nói với vẻ đầy thấm thía: "Xem phim trinh thám thì phải có chút kiên nhẫn, bà hiểu không?"
Vương Ái Mai cầm cây gậy chống gõ gõ: "Thế rốt cuộc mày có quen hay không hả?"
Trì Tiểu Mãn ngẩng mặt lên, liếc nhìn đoạn tóm tắt nội dung ở cuối phim: "Con không quen."
"Được rồi." Vương Ái Mai có hơi tiếc nuối: "Vậy khi nào có cơ hội thì mày đi làm quen đi."
Trì Tiểu Mãn thở dài một tiếng.
Em không tranh cãi với Vương Ái Mai nữa, mà quay sang cẩn thận đẩy chiếc hộp nhỏ đựng phần nhân hạt hướng dương mình vừa cắn sẵn qua, cũng híp mắt cười nói với Trần Việt: "Vị caramel đấy, chị Trần Đồng ăn thử đi."
Nhân hạt hướng dương được đựng trong một chiếc hộp nhỏ xếp rất khéo từ loại giấy lót bàn ăn, bên trên có in hình ngôi sao và vầng trăng.
Trần Việt không động vào.
Trì Tiểu Mãn như sực nhớ ra điều gì, lại khẽ mím môi, nói với cô: "Chị yên tâm, không bẩn đâu."
"Chị không có thấy bẩn." Cô nhìn chăm chú vào phần nhân hạt hướng dương đầy ắp, chậm rãi nói: "Chỉ là chị đột nhiên nhận ra, hình như chị cũng không hẳn là ghét ăn những món có vỏ."
Trì Tiểu Mãn mỉm cười: "Em biết ngay mà."
Giờ đây mỗi khi em cười, đôi mắt thường nheo lại một cách tự nhiên, trông như một chú mèo nhỏ đang cho phép bản thân được đắc ý một chút.
"Sao em biết?" Trần Việt mỉm cười.
"Vì em cũng vậy thôi." Trì Tiểu Mãn hồi tưởng một lát rồi nói: "Hồi còn nhỏ, em từng bảo mình không thích ăn xoài."
"Thật ra, cũng chỉ là do em không thích lúc ăn xoài bị dính tèm lem đầy miệng mà thôi. Nhưng sau này em phát hiện bên ngoài có bán trái cây cắt sẵn, xoài trong đó đều được thái thành từng miếng nhỏ, thế là em lại thích ăn."
Em trả lời rất cặn kẽ.
Nhờ vậy mà Trần Việt có cơ hội được biết thêm một sở thích nhỏ nữa của Trì Tiểu Mãn.
Sau đó Trì Tiểu Mãn không nói gì thêm. Em cũng không phải kiểu người hễ cho đi thứ gì là nhất định phải tận mắt nhìn đối phương ăn hết thì bản thân mới thấy vui. Em cho đi, đơn giản chỉ là cho đi thôi.
Trì Tiểu Mãn liếc nhìn Vương Ái Mai đang mải miết bấm chuyển kênh, rồi thì thầm với Trần Việt:
"Chị Trần Đồng, em đi gọi điện thoại một lát đây."
"Được." Trần Việt gật đầu.
Trì Tiểu Mãn bèn lững thững xỏ dép lê đi ra ngoài gọi điện.
Trong phòng chỉ còn lại Vương Ái Mai và Trần Việt.
Trần Việt chậm rãi ăn phần nhân hạt hướng dương mà Trì Tiểu Mãn đã bóc sẵn cho mình. Đúng như lời Trì Tiểu Mãn nói, vị caramel rất ngon, Trần Việt nhất định sẽ thích. Cô chậm rãi ăn vài hạt, chợt nghe thấy Vương Ái Mai thở dài một tiếng.
Trần Việt đành phải dừng lại.
Vương Ái Mai quay lưng về phía cô, bà mặc đồ dày sụ, cả người thu mình lại trông hệt như một hạt dẻ to đùng. Giọng bà có chút hờn dỗi: "Trì Tiểu Mãn lớn đến chừng này rồi mà chưa từng cắn sẵn hạt hướng dương cho bà bao giờ."
Trần Việt suy nghĩ một chút, quyết định đẩy hộp nhân hạt hướng dương nhỏ kia sang.
Vương Ái Mai lại tự lắc đầu: "Thôi, chẳng thèm so đo làm gì."
Bà đại khái là kiểu người già mà giây trước còn đang hờn dỗi, giây sau đã có thể tự mình nghĩ thông suốt ngay được.
Nói xong câu này, bà quay sang nhìn Trần Việt với vẻ khá nghiêm túc: "Lần sau con vẫn phải cùng Trì Tiểu Mãn về đấy nhé. Nếu trời lạnh, bà sẽ khâu cho cả hai đứa mỗi đứa một đôi dép bông thật dày."
Vương Ái Mai đưa chân ra: "Đôi bà đang đi rất thoải mái."
Trần Việt dịu dàng gật đầu: "Dạ."
Vương Ái Mai gật gù.
Bà lại dặn thêm: "Còn nếu là mùa hè thì bà sẽ mua nhiều kem đậu xanh để sẵn trong nhà."
"Dạ." Trần Việt cũng gật đầu.
Không biết Trì Tiểu Mãn đi đâu gọi điện thoại mà mãi vẫn chưa thấy quay lại.
Hai người họ ở trong phòng đợi một lát. Vương Ái Mai đột nhiên chống gậy đứng dậy, quay vào phòng tìm kiếm một hồi, lúc trở ra bà đưa cho Trần Việt một chiếc túi nhỏ.
Trần Việt đón lấy, còn chưa kịp mở ra.
Vương Ái Mai đã nói: "Trong này là hoa hướng dương của Trì Tiểu Mãn."
Bà ngồi lại vị trí cũ, quay lưng về phía Trần Việt, lẩm bẩm: "Chẳng biết để lâu thế này rồi còn trồng được không nữa, nhưng hai đứa về Bắc Kinh cứ thử xem sao."
Nghe vậy, Trần Việt không mở túi ra nữa.
Cô cất túi hạt giống quý giá ấy đi, một lần nữa nhìn góc nghiêng của Vương Ái Mai, đáp: "Dạ."
"Cái con bé này..." Vương Ái Mai xoay người lại: "Sao cái gì con cũng 'Dạ' thế hả?"
Giọng điệu hệt như người lớn đang căn dặn con cháu: "Hiền quá, ra ngoài xã hội là dễ bị thiệt thòi lắm đấy."
Trần Việt gật đầu.
Vương Ái Mai trừng mắt nhìn.
Trần Việt cười nói: "Tiểu Mãn sẽ không để con chịu thiệt đâu ạ."
Đôi mắt đang trừng lên của Vương Ái Mai từ từ nheo lại. Như thể thấy lời cô nói rất có lý, bà bèn gật gù: "Cũng đúng."
Giọng bà có chút tự hào:
"Tiểu Mãn đối với chuyện của bản thân thì hơi vô tâm một chút, nhưng nếu có ai bắt nạt người bên cạnh nó, nó nhất định sẽ không để yên đâu."
Trần Việt gật đầu: "Dạ con biết."
Sau đó họ không nói thêm lời nào nữa.
Bởi vì Vương Ái Mai đã tìm được một bộ phim truyền hình mới để cày, còn Trì Tiểu Mãn đã gọi điện thoại xong, cuối cùng cũng lẹt xẹt đôi dép lê quay lại. Em rúc vào ghế sô pha, nũng nịu áp mặt lên vai Trần Việt.
"Ngon không chị?" Chắc là thấy chiếc hộp nhỏ đã trống không, em bèn quay đầu hỏi cô.
"Ngon lắm." Trần Việt nói, cũng nhìn thấy mẩu giấy nhỏ em đang cầm trong tay: "Đây là gì thế?"
Trì Tiểu Mãn híp mắt cười, chậm rãi mở mẩu giấy đang nắm trong tay ra trước mặt cô...
Là một cái tên.
Trần Việt chớp chớp mắt, định lên tiếng.
Trì Tiểu Mãn hơi căng thẳng ra dấu "suỵt" với cô, rồi em khẽ hếch cằm, liếc nhìn Vương Ái Mai đang mải mê xem một bộ phim khác. Sau đó Trì Tiểu Mãn lại ngẩng cao đầu, đôi mắt cong lên cười rạng rỡ, rồi mới mấp máy môi nói với Trần Việt:
"Hung~ thủ~"
Trần Việt bật cười.
Cô nghĩ, Trì Tiểu Mãn có lẽ chính là một người như vậy.
Một người vốn vì ghét gọt vỏ mà lười ăn xoài, nhưng lại sẵn sàng cắn rồi bóc sẵn từng nhân hạt hướng dương sạch sẽ tươm tất cho cô.
Một người vốn chẳng thích làm phiền ai, trước nay không bao giờ muốn mắc nợ ân tình của người khác, vậy mà lại nguyện ý vì Vương Ái Mai mà gọi điện thoại nhờ vả, chỉ để hỏi cho ra hung thủ trong một bộ phim truyền hình.
Thế nhưng Trì Tiểu Mãn cũng không vội nói cho Vương Ái Mai biết.
Em cuộn mẩu giấy lại bỏ vào túi áo mình, rồi hơi ngước đầu quan sát nét mặt của Vương Ái Mai, như thể đang nghiêm túc cân nhắc xem nên nói ra sự thật vào lúc nào.
Trong lúc suy nghĩ.
Vương Ái Mai đã chuyển sang xem một bộ phim khác.
Trì Tiểu Mãn bèn xin thêm một nắm hạt hướng dương từ chỗ bà. Tiếng cắn vỏ vang lên lách tách, em lại gom từng cái nhân một rồi bỏ vào chiếc hộp nhỏ kia.
Trần Việt nắm chặt mấy hạt hướng dương trong túi áo, bất chợt đặt một nụ hôn lên má Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn trợn tròn mắt.
Có vẻ vì ngại Vương Ái Mai đang ở ngay đó nên em hơi ngượng ngùng, bèn ngoảnh mặt đi. Nhưng một lát sau, có lẽ cảm thấy cũng chẳng sao cả, em lại chủ động xích tới, hàng mi khẽ rũ xuống, e lệ hôn phớt một cái lên khóe môi Trần Việt.
Chỉ là tiếng "chụt" ấy bất ngờ hơi vang.
May mà Vương Ái Mai không quay đầu lại.
Trì Tiểu Mãn vờ như không có chuyện gì xảy ra, luống cuống tiếp tục cắn hạt hướng dương.
Em không biết rằng lúc này, Trần Việt rất muốn tự tay trồng hoa hướng dương cho em.
---
Xét thấy sau khi về Bắc Kinh còn phải dọn dẹp nhà cửa, cộng thêm hành trình chuyển từ tàu cao tốc sang máy bay rất mất thời gian, nên sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, họ liền lái xe đưa Vương Ái Mai đến viện dưỡng lão.
Trên chuyến xe đi đến viện dưỡng lão.
Trì Tiểu Mãn khá kiên nhẫn dặn dò: "Vương Ái Mai, vào trong đó bà đừng có hay nổi cáu nhé."
Vương Ái Mai đang ngủ gà ngủ gật nên không đáp lại.
Trì Tiểu Mãn cũng đành im lặng.
Chiếc xe chạy êm ru đến cổng viện dưỡng lão, người phụ trách vẫn đợi sẵn ở ngoài, có điều lần này còn đi cùng với dì Vương.
Vương Ái Mai chống gậy bước xuống xe, vừa đi vào trong vừa nhắm mắt ngủ gật. Trì Tiểu Mãn đi phía sau, ôm cái gối ôm hình chim cánh cụt và hành lý của bà bước tới giao cho người phụ trách, rồi lại nhìn Vương Ái Mai đang có vẻ chẳng muốn nói năng gì, dặn dò: "Nhờ mọi người chăm sóc bà ấy giúp tôi nhé."
"Không vất vả gì đâu, không vất vả gì đâu." Người phụ trách xua tay, nở một nụ cười vô cùng hiền hậu với Trì Tiểu Mãn.
Trần Việt đi phía sau, bê hai thùng ảnh có chữ ký tiến lại gần.
Dì Vương có lẽ cũng muốn giúp một tay nên bước tới định đỡ lấy. Kết quả là Vương Ái Mai dùng gậy chặn lại, không cho dì ấy nhận lấy thùng đồ.
Dì Vương khẽ sờ mũi, không nói gì thêm.
Mọi người cùng đưa Vương Ái Mai và chiếc gối ôm hình chim cánh cụt của bà vào trong phòng. Lúc chuẩn bị ra về, Trì Tiểu Mãn đưa mẩu giấy đã cuộn tròn cho Vương Ái Mai và bảo: "Hung thủ mà bà muốn tìm đây."
Lúc này Vương Ái Mai mới chịu nhướng mắt lên: "Thật không?"
"Con không biết nữa." Trì Tiểu Mãn rất thật thà: "Cũng có thể là giả. Dù sao thì phim của người ta vẫn chưa chiếu hết, chắc họ sẽ không nói thật cho con biết đâu."
"Mày đi hỏi giúp bà đó à?' Vương Ái Mai tò mò hỏi.
"Dạ." Trì Tiểu Mãn kiên nhẫn đáp, đồng thời chỉnh lại chăn gối trên giường cho Vương Ái Mai: "Mấy diễn viên đều không dám tiết lộ, con phải tìm tới tận đạo diễn đấy. Nhưng mà cũng chưa chắc người ta đã nói thật đâu."
"Được rồi." Vương Ái Mai hài lòng gật đầu, nhét mẩu giấy nhỏ vào túi áo: "Có tìm là được."
"Vậy bà cũng phải hứa với con, gặp chuyện gì thì đừng có tùy tiện nổi cáu." Trì Tiểu Mãn nói: "Có chuyện gì phải gọi điện cho con ngay lập tức, bà đã biết chưa?"
Vương Ái Mai nhìn cô bận rộn lăng xăng trong phòng, không nói gì. Một lúc lâu sau, bà mới đột nhiên quay sang hỏi Trần Việt: "Có mang theo hạt giống hoa hướng dương không?"
"Dạ có mang." Trần Việt đáp.
"Hạt giống hoa hướng dương gì cơ?" Trì Tiểu Mãn hỏi.
Trần Việt nhìn Vương Ái Mai, thấy đối phương dường như không có ý ngăn mình nói, bèn chậm rãi lên tiếng: "A bà bảo, đó là hạt giống hoa hướng dương của em."
Trì Tiểu Mãn gật đầu.
Thật ra viện dưỡng lão này cũng thuộc loại đắt đỏ, trang thiết bị trong phòng đều rất đầy đủ, cũng không mấy khi cần các cụ phải tự mình dọn dẹp. Nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn cảm thấy chỗ nào cũng cần phải thu xếp lại. Cô vuốt lại tấm chăn đã được trải gọn gàng cho Vương Ái Mai, rót đầy nước nóng vào bình giữ nhiệt, rồi lại xếp gọn giày dép cho bà... Cuối cùng, thật sự không còn việc gì để làm nữa.
Cô đứng bên giường Vương Ái Mai, cảm thấy cũng đến lúc mình phải rời đi, nhưng rồi vẫn không kiềm lòng được mà tiến tới ôm bà.
Ban đầu, có lẽ Vương Ái Mai còn thấy cô hơi sến súa, định đẩy cô ra.
Nhưng Trì Tiểu Mãn ôm rất chặt.
Hệt như rất lâu trước kia, cái lần cô một mình chạy từ Hồng Kông về, ôm chặt lấy Vương Ái Mai khóc nức nở như thế. Lần này cô cũng ôm bà thật lâu, nhỏ giọng thủ thỉ bên tai bà: "Hay là bà cùng con đến Bắc Kinh luôn đi?"
"Không đi." Vương Ái Mai từ chối cực kỳ dứt khoát. Bà vỗ vỗ lưng Trì Tiểu Mãn: "Trì Tiểu Mãn, bà đây không đời nào vì để mày tiện thăm nom mà bỏ rơi hội bạn thân của mình đâu nhé."
Trì Tiểu Mãn bật cười: "Thôi được rồi."
Trần Việt không nói gì. Chị đứng sau lưng họ, ánh mắt dõi theo hai người nhẹ tựa mây trời.
Trì Tiểu Mãn không nhìn thấy Trần Việt, nhưng cô biết chắc chắn Trần Việt đang nhìn mình. Cô bèn dụi dụi vào vai Vương Ái Mai, thì thầm thật khẽ: "Cũng may là bà cũng thích chị ấy giống như con."
Vương Ái Mai im lặng.
Bà để mặc Trì Tiểu Mãn ôm một lúc, rồi mới miễn cưỡng ngước mắt lên nhìn Trần Việt.
Chẳng biết từ lúc nào Trần Việt đã để ý thấy chậu hoa hướng dương đặt bên bậu cửa sổ, lúc này chị đang rất chăm chú hỏi người phụ trách về kinh nghiệm trồng hướng dương trong chậu. Ngay khi Vương Ái Mai nhìn sang, chị cũng lập tức nhận ra, bèn mỉm cười với hai bà cháu.
"Thôi được rồi."
Vương Ái Mai khá hài lòng dời mắt đi, vỗ vỗ lưng Trì Tiểu Mãn:
"Bạn gái của mày quả thật khiến người ta không thể nào ghét nổi."
---
Trên chuyến bay trở về Bắc Kinh.
Trì Tiểu Mãn vốn đã đeo bịt mắt định đi ngủ, nhưng rồi lại đột nhiên bật cười thành tiếng.
"Em cười gì thế?" Trần Việt nghiêng mặt nhìn em.
Trì Tiểu Mãn không tháo bịt mắt ra. Em rất ngoan ngoãn mua vé khoang hạng nhất cho Trần Việt bay về, hiện tại ngăn cách giữa hai người là chiếc tay vịn dày cộp, nhưng em vẫn rất đáng yêu nghiêng đầu về phía cô, nhỏ giọng nói: "Vương Ái Mai vừa mới nói, chị là bạn gái của em."
"Hửm?" Sợ Trì Tiểu Mãn không nhìn thấy gì rồi va đầu vào đâu đó, Trần Việt đưa tay đỡ lấy mặt em, cũng nhân cơ hội này mà gãi gãi dưới cằm em: "Chẳng lẽ trước đây không phải sao?"
"Ý em không phải vậy." Trì Tiểu Mãn vội vàng giải thích. Có lẽ vì hành động của Trần Việt khiến Trì Tiểu Mãn thấy hơi nhột, nên em khẽ nhăn mũi, nhưng trong giọng nói vẫn thoáng ý cười: "Chỉ là cảm giác này có hơi khác lúc trước."
"Khác ở chỗ nào?" Trần Việt nâng niu gương mặt em.
"Ừm..." Trì Tiểu Mãn nương theo tay cô, áp mặt xuống suy nghĩ một lát: "Em biết là bà đã sớm chấp nhận chị rồi, nửa tháng qua cũng không hề làm khó chị chút nào, lại còn cho chị cả hạt giống hướng dương này nọ nữa. Nhưng em không ngờ, bà lại thật sự nói thẳng ba chữ 'bạn gái'."
Trần Việt vẫn không rút tay về.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy vô cùng an tâm, cọ cọ mặt vào lòng bàn tay cô:
"Em cảm thấy bà rất thích chị."
Trần Việt lặng lẽ lướt nhẹ ngón tay qua đuôi mắt Trì Tiểu Mãn, đột nhiên rất muốn hôn em. Nhưng nghĩ đến việc vẫn đang ở nơi công cộng, cô đành phải kiềm lại.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn không nhận ra suy nghĩ của cô, em ngẩng mặt lên, gỡ bàn tay cô xuống rồi nắm chặt trong tay mình, nói: "Thật tốt."
Thế là Trần Việt bỗng cảm thấy, hình như để dành nụ hôn đến lúc về nhà cũng không phải là không thể. Cô bóp nhẹ ngón tay của Trì Tiểu Mãn, cũng cảm thấy hiện tại thật sự rất tốt, sẽ không vì thiếu một nụ hôn mà khiến khoảng cách giữa hai người trở nên xa cách.
Chỉ là, dường như tâm linh tương thông.
Đúng lúc này...
Trì Tiểu Mãn bỗng như chớp được thời cơ, nâng tay Trần Việt lên, nhanh chóng đưa lên môi hôn khẽ một cái, rồi mới mím môi buông xuống, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra. Thậm chí suốt cả quá trình em vẫn đeo bịt mắt.
Trần Việt bật cười.
Cô cọ nhẹ vào lòng bàn tay Trì Tiểu Mãn. Thấy tai em vì thế mà ửng đỏ, cô cong khóe mắt, không nói lời nào.
Trì Tiểu Mãn cũng vì vậy mà thả lỏng hơn. Em nắm lấy lòng bàn tay Trần Việt, yên lặng chờ máy bay cất cánh.
Nhìn gương mặt bình thản của em, Trần Việt chợt nhớ ra một câu hỏi hơi muộn màng: "Tiểu Mãn, giờ em còn sợ đi máy bay không?"
Trì Tiểu Mãn lắc đầu: "Em không sợ nữa."
"Em quen rồi." Em mỉm cười với Trần Việt.
Sau đó, có lẽ sợ Trần Việt lo lắng, em nắm tay cô một lúc rồi lại nâng lên hôn nhẹ, đặt xuống, trân trọng v**t v*: "Chị Trần Đồng, giờ có nhiều thứ em không còn sợ nữa."
Giọng Trì Tiểu Mãn vô cùng nhẹ nhõm.
Trần Việt nhìn em.
"Em không sợ đi máy bay, cũng chẳng sợ bóng tối, không sợ ra khỏi nhà quên mang chìa khóa, càng không sợ đi Hồng Kông, không sợ lúc đến viện dưỡng lão đón Vương Ái Mai về lại nhận ra bà đã già thêm một chút."
"Cũng không sợ lúc phải rời đi, đưa bà về lại nơi đó bản thân sẽ chẳng kiềm được mà rơi nước mắt. Em không sợ hoa hướng dương bón bao nhiêu phân cũng không chịu mọc, lại càng không sợ đóa hướng dương cất công chăm chút cẩn thận cuối cùng rồi cũng úa tàn. Em không sợ chị đi Hồng Kông để lại em một mình giữa Bắc Kinh rộng lớn, không sợ những đêm trằn trọc mất ngủ, không sợ tiết trời trở xấu, không sợ tuyết rơi, không sợ năm mới đến, không sợ chạy bộ trên phố, cũng không sợ phải đón sinh nhật của mình..."
Trì Tiểu Mãn nghiêng đầu, cứ thế tự mình liệt kê ra bao nhiêu là thứ, cuối cùng như sực nhận ra mình vẫn đang đeo bịt mắt mà nói chuyện với Trần Việt, nên em đúng lúc bổ sung thêm một câu chuyện:
"Đúng rồi, thật ra trước đây em cũng rất sợ phải đeo bịt mắt ở bên ngoài."
"Tại sao lại sợ đeo bịt mắt?" Trần Việt theo bản năng nắm chặt lấy tay Trì Tiểu Mãn.
"Bởi vì khi đeo bịt mắt ở bên ngoài, chỉ có thế giới của riêng em là chìm trong bóng tối." Trì Tiểu Mãn giải thích.
"Trong khi thế giới của những người khác lại vô cùng rực rỡ."
"Có lẽ lúc đó, tất cả mọi người đều đang nhìn em, còn em thì lại chẳng thể nhìn thấy họ... Dù nói ra nghe hơi kỳ, nhưng trước đây em thật sự rất sợ cảm giác đó. Có một lần em còn vô cớ bật khóc, nhưng may là có miếng bịt mắt che lại..."
Kể đến đây, Trì Tiểu Mãn hơi ngại ngùng chun mũi, nói với giọng điệu khá thoải mái: "Nhưng giờ thì em không sợ nữa rồi."
Dứt lời.
Đầu em cũng thuận thế nghiêng về phía Trần Việt, như thể hết mực tin rằng cô sẽ đón lấy mình.
Trần Việt đương nhiên cũng đưa tay đỡ lấy em.
Cô nâng niu gương mặt Trì Tiểu Mãn, lặng lẽ dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên gò má em.
Thế là Trì Tiểu Mãn hài lòng cọ mặt vào lòng bàn tay cô, rất lâu sau mới thủ thỉ: "Bởi vì em nghĩ, vào lúc làm những chuyện này, chắc hẳn chị đều sẽ ở bên cạnh em."
Máy bay cất cánh.
Trì Tiểu Mãn im lặng một lát, nắm chặt lấy tay Trần Việt, cuối cùng vẫn mỉm cười:
"Thế là em chẳng còn sợ hãi điều gì nữa."