Khi Trần Việt tỉnh dậy, cô nhận ra Trì Tiểu Mãn không còn ở bên cạnh mình nữa.
Cô thầm nghĩ, có lẽ Trì Tiểu Mãn đã xuống lầu để nói chuyện riêng với bà nội.
Sau đó, Trần Việt cứ trằn trọc mãi, chẳng thể nào chợp mắt thêm được nữa.
Phải đến lúc trời gần hửng sáng, rốt cuộc cô cũng không nhịn được mà bước xuống giường. Cô xỏ chân vào đôi dép lê màu hồng thêu hình thỏ con mà Trì Tiểu Mãn để lại trong căn nhà cũ, đi xuống tầng một để uống nước.
Bình minh ở nơi này đến sớm hơn ở Bắc Kinh rất nhiều. Sau khi uống xong nửa ly nước, cô nhìn thấy ở phía chân trời, vệt trắng mờ của buổi sớm mai đã bắt đầu ánh lên những sắc vàng rực rỡ.
Cô đặt ly nước xuống, đi về phía căn phòng của Vương Ái Mai trong trí nhớ, khẽ khàng vặn mở cánh cửa...
Trì Tiểu Mãn đang ngủ một mình rất say trên giường.
Có lẽ việc được trở về căn nhà cũ mang lại cho Trì Tiểu Mãn cảm giác an toàn hơn hẳn so với lúc ở Bắc Kinh. Em nằm ngửa, dáng ngủ rất ngoan, tay chân đều duỗi thoải mái chứ không co rụt lại, gương mặt cũng chẳng hề lộ vẻ bất an như thể đang gặp ác mộng.
Trần Việt đứng bên giường ngắm nhìn em.
Không rời đi ngay.
Cô không kiềm lòng được mà chạm nhẹ vào mặt Trì Tiểu Mãn, véo nhẹ tai em, rồi lại kéo chăn đắp cho em kỹ hơn một chút... Cuối cùng, cô bước ra ngoài, khép cửa phòng nhẹ thật nhẹ.
Từ phòng khách vọng lại tiếng phát thanh rì rầm, giống như chiếc điện thoại nào đó đang mở bản tin ở mức âm lượng thấp nhất.
Trần Việt lần theo tiếng động đi tới.
Cô phát hiện Vương Ái Mai đang ở một căn phòng khác...
Một bà lão dáng người mập mạp, khoác chiếc chăn lông dày, tay cầm cái điện thoại có màn hình nhỏ xíu, ngồi trước bức tường dán đầy giấy khen, đeo kính lão và cúi đầu xem tin tức rất chăm chú.
Trần Việt không bước vào ngay lập tức.
Ngày hôm qua cô chưa có cơ hội ở riêng với Vương Ái Mai, cũng chưa từng quan sát bà kỹ càng.
Giờ đây cô đứng ở cửa, nhìn đôi chân mày của Vương Ái Mai khẽ nhíu lại khi nghe thấy bản tin nói điều gì đó không hay về Trì Tiểu Mãn; nhìn miếng nhãn dán trên gọng kính lão của bà; nhìn cả bức tường dán đầy bằng khen phía sau lưng bà... Những tờ giấy đã ố vàng, bạc màu theo năm tháng, nhưng trên mỗi tờ đều là cái tên Trì Tiểu Mãn.
Cô thầm nghĩ, hóa ra đây chính là Vương Ái Mai.
...Người đã nuôi nấng và dạy dỗ Trì Tiểu Mãn, để Trì Tiểu Mãn mang dáng vẻ như thế xuất hiện trước mặt cô.
Thế nhưng, có lẽ do cô quan sát quá lâu và quá chăm chú.
Nên Vương Ái Mai dường như cũng nhận ra ánh mắt của cô. Bà bất thình lình ngẩng đầu lên, như thể bị dọa cho giật mình. Nhưng có lẽ vì nghĩ mình là bậc trưởng bối, bà lầm bầm: "Sao chẳng nói năng gì thế?"
Trần Việt mỉm cười: "Có lẽ là thói quen xấu của người làm diễn viên ạ."
Vương Ái Mai "Ừ" một tiếng rồi hỏi: "Dậy sớm thế này sao? Ngủ không quen à?"
Bà lại vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình: "Đừng đứng nữa, lại đây ngồi đi."
"Dạ không phải là con lạ chỗ, mà từ trước đến nay con vốn đã ngủ không ngon giấc." Trần Việt giải thích, cũng ngồi xuống bên cạnh, suy nghĩ một lúc rồi cất tiếng gọi: "Bà nội."
"Còn trẻ thế này mà đã khó ngủ rồi sao?" Vương Ái Mai nói vậy, sau đó im lặng vài giây, có vẻ như bà vẫn chưa quen với cách xưng hô quá đỗi trịnh trọng và chuẩn chỉnh này. Bà gãi gãi mặt: "Ở chỗ này mọi người đều gọi là a bà."
Trần Việt nhận ra động tác gãi cằm của Trì Tiểu Mãn rất giống bà, không kiềm được mà mỉm cười: "A bà."
"Ừ." Vương Ái Mai gật đầu.
Bản tin trên điện thoại của bà vẫn chưa kết thúc, bà mới nói với Trần Việt được vài câu, tin tức đã nhảy từ mục giải trí sang tin xã hội. Lúc này đúng lúc đang đưa tin về một vụ án mạng, Vương Ái Mai bắt đầu chăm chú lắng nghe.
Trần Việt cũng không nói gì thêm. Cô nghe tin tức cùng Vương Ái Mai, cũng nhân cơ hội này quan sát kỹ những tờ giấy khen trên tường... Có bằng khen Học sinh Ba tốt của Trì Tiểu Mãn, bằng khen Cán bộ lớp xuất sắc, và cả giải bài văn đạt điểm tuyệt đối...
Nhìn được một lát, bản tin về vụ án mạng đã phát đến phần kết mà vẫn chưa hé lộ chân tướng sự việc.
Vương Ái Mai chợt lên tiếng:
"Hồi Trì Tiểu Mãn còn nhỏ, có lần vùng này bị lụt, bà không kịp đi đón nó, trong khi bạn bè cùng lớp đều được ba mẹ đón về cả rồi. Nó giận bà lâu lắm, tối hôm đó chẳng chịu ăn uống gì."
"Bà cứ ngỡ nó sẽ để bụng chuyện đó lâu thật lâu, kết quả là tối qua nó đột nhiên kể với bà rằng, hôm ấy bà đã cõng nó lội qua con đường nổi đầy rắn nước. Hóa ra nó chỉ nhớ mỗi chuyện đó thôi, còn chuyện tối hôm ấy nó dỗi không ăn cơm, nhịn đói đến nửa đêm rồi chui trong chăn khóc thầm thì nó chẳng còn nhớ gì nữa."
"Trì Tiểu Mãn chính là đứa như vậy đấy."
"Lúc nào cũng chỉ nhớ được cái tốt mà quên đi đòn roi, chỉ nhớ những điều ngọt ngào chứ chẳng bao giờ để bụng oán thù."
Lúc nói những lời này, màn hình điện thoại của Vương Ái Mai đã tối đen từ lúc nào, nhưng bà cũng chẳng buồn để ý.
Dáng lưng bà hơi khòm xuống.
Bà khẽ rướn người, cố sức nhìn ra ngoài trời, nơi chân trời đang hửng lên màu trắng bạc xen lẫn sắc vàng kim của buổi sớm mai.
Trần Việt nhìn bà rất lâu, gật đầu đáp: "Dạ con biết."
Cô nghĩ, đây quả là một cảm giác kỳ diệu, khi trên thế gian này vẫn còn một người giống như cô, nhìn thấu được Trì Tiểu Mãn vốn dĩ là một người đơn thuần đến thế.
Vương Ái Mai gật đầu, không tiếp tục xoay quanh chủ đề ấy nữa. Dường như đó chỉ là đôi câu chuyện phiếm với Trần Việt về những ngày thơ bé của Trì Tiểu Mãn, rồi bà lại nhanh chóng chuyển sang chuyện khác.
"Trước đây bà thích xem bản tin xã hội nhất. Trong mấy bản tin đó có nhiều chuyện kỳ quái lắm, nào là chỗ này có cặp anh em ruột yêu nhau, chỗ kia có đôi vợ chồng đang cãi vã thì cùng ngã xuống sông chết đuối. Còn nữa, trong viện dưỡng lão ở chỗ bà có một bà cụ, thời trẻ đâm chết chồng mình, năm nay mãn hạn tù ra ngoài lại bị con gái đưa vào đây..."
Trần Việt nghĩ bà có lẽ cũng giống như bao người già ở độ tuổi này, thích nói những chuyện mà người trẻ tuổi thường chẳng mấy quan tâm, cũng chẳng mấy khi để lọt tai.
Nhưng Trần Việt vẫn lắng nghe một cách nghiêm túc.
Và thế là, cô lại nghe thấy Vương Ái Mai nói:
"Nhiều người cứ nghĩ, mấy bà già nông thôn như bọn bà đây là hạng người ngu muội và lạc hậu nhất."
"Thật ra chẳng phải vậy đâu. Vì bà sống đến từng tuổi này rồi, cái gì mà chẳng thấy qua chứ. Chuyện có lớn đến mấy, với bà mà nói, thật ra cũng chỉ nhỏ như một hạt thóc mà thôi. Bởi vì chẳng bao lâu nữa bà cũng sẽ hóa thành một nắm đất vàng, không mang đi được gì, mà cũng chẳng để lại được chi."
Ánh nắng vàng óng tràn vào, soi rõ gương mặt đầy những nếp nhăn hằn sâu của Vương Ái Mai. Bà đã ngoài 70, nhắc đến cái chết cũng chẳng mấy bận lòng, chỉ khẽ bĩu môi: "Có điều, chắc là giờ bà vẫn chưa chết được đâu."
Trần Việt rất muốn nói... A bà, bà nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi. Hoặc là nói... Bà nhất định vẫn có thể ở bên Trì Tiểu Mãn thật lâu nữa. Thế nhưng những lời như vậy, đặt trong bối cảnh cuộc trò chuyện này, dường như lại quá đỗi nhẹ tênh.
Vì vậy cô nói: "Bà thật sự rất đáng nể ạ."
Thực tế thì trước khi đến đây, Trần Việt cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho những xung đột có thể xảy ra với Vương Ái Mai. Cô cứ ngỡ, chí ít thì bà cũng sẽ giống như Trần Tiểu Bình, phải mất một thời gian dài mới chấp nhận sự hiện diện của cô.
Nhưng mọi chuyện lại khác xa so với những gì cô tưởng tượng.
Cô nghĩ, có lẽ mình đã đánh giá quá thấp tình yêu mà Vương Ái Mai dành cho Trì Tiểu Mãn.
Bởi vì vào buổi sáng hôm nay.
Sau khi cô dứt lời, Vương Ái Mai đã im lặng rất lâu, rồi bà cực kỳ dứt khoát nói với cô: "Bao gồm cả chuyện của con và Trì Tiểu Mãn."
Trần Việt không thốt nên lời.
Vương Ái Mai nói: "Với bà, thật ra đó chẳng phải chuyện gì to tát, không đáng để bà lãng phí hơn một đêm chỉ để giận dỗi với Trì Tiểu Mãn."
Thế rồi Trần Việt bỗng chốc hiểu được, hóa ra Vương Ái Mai và Trần Tiểu Bình thật sự không giống nhau. Cô nhìn những nếp nhăn hằn rõ trên gương mặt bà, và cả tình yêu thương dành cho Trì Tiểu Mãn đong đầy trong đôi mắt ấy.
Cô nghe bà nói:
"Nhưng mà sau khi bà đi rồi, bà vẫn hy vọng có một người sẽ cõng Trì Tiểu Mãn lội qua con đường có rắn nước kia."
Trần Việt mấp máy môi, định nói rằng cô sẽ làm điều đó.
Nhưng Vương Ái Mai khẽ lắc đầu: "Con hãy nghe bà nói hết đã."
Trần Việt đành im lặng. Cô nhìn Vương Ái Mai, rất chăm chú lắng nghe.
"Nói như vậy tất nhiên là rất ích kỷ." Vương Ái Mai cũng chẳng bận tâm đến phản ứng của Trần Việt, cứ thế nói tiếp: "Nhưng vì Trì Tiểu Mãn là cháu nội ruột của bà, nên con cứ coi bà là một bà già ích kỷ là được rồi."
Trần Việt gật đầu. Im lặng một lát, thấy Vương Ái Mai không nói tiếp, cô mới chậm rãi mở lời: "Nếu là con, con cũng sẽ nghĩ như vậy ạ."
"Nghĩ thế nào?" Vương Ái Mai lộ vẻ tò mò.
Mặt trời mỗi lúc một lên cao, nắng đổ vào phòng, nhuộm không gian thành một màu vàng óng. Trần Việt nheo mắt, ngẫm nghĩ một lúc:
"Con và Tiểu Mãn đã có mười năm không ở bên nhau."
"Bây giờ, đôi khi nghĩ về mười năm ấy, con lại tự hỏi tại sao người ở bên cạnh em ấy lúc đó không phải là con?"
"Nhưng đôi khi con cũng nghĩ, dẫu không phải là con, nếu có thể có một ai đó khác ở bên cạnh, cùng em ấy đi qua đoạn đường này thì tốt biết mấy."
Nói đến đây, cô mỉm cười: "Nhưng thật may, cuối cùng vẫn là con."
Đây có lẽ là lần Trần Việt nói nhiều nhất trước mặt Vương Ái Mai. Cô vốn không phải là người ít nói, dù là ở Bắc Kinh hay Hồng Kông, trong mọi tình huống xã giao cô đều chủ động bắt chuyện với người khác.
Thế nhưng từ lúc đến đây vào ngày hôm qua, Trần Việt lại chẳng dám trò chuyện với Vương Ái Mai nhiều. Cô sợ bà sẽ không thích mình, sợ những khuyết điểm của bản thân sẽ lộ ra trước mặt bà. Cô sợ đến cuối cùng, chính Vương Ái Mai sẽ là người không cho phép cô yêu Trì Tiểu Mãn. Cô sợ Trì Tiểu Mãn sẽ phải chịu tổn thương khi đứng giữa hai người cùng yêu thương em hết mực.
"Trần Đồng." Nghe xong những lời cô nói, Vương Ái Mai gọi tên cô, cũng nói với cô rằng: "Bà nghe Tiểu Mãn cứ gọi con là Trần Đồng suốt, cũng chẳng biết tại sao người trên tivi lại toàn gọi là Trần Việt. Vậy thì bà sẽ gọi con là Trần Đồng giống như nó nhé."
"Dạ." Trần Việt gật đầu.
Vương Ái Mai nhìn cô. Bà nhìn cô một cách rất chăm chú, như thể muốn nhìn thấu tâm can cô thì mới có thể hoàn toàn yên tâm hỏi câu hỏi đó: "Vậy sau khi bà đi rồi, con có bằng lòng cõng Tiểu Mãn nhà bà lội qua con đường đầy rắn nước kia không?"
"Con bằng lòng." Trần Việt không hề do dự.
Vương Ái Mai vì thế mà cảm thấy hài lòng, bà gật đầu rồi mới nói:
"Nhưng con cứ yên tâm, Trì Tiểu Mãn được bà dạy dỗ rất tốt, thế nên nó cũng sẽ cõng con lội qua thôi."
Trần Việt mỉm cười: "Dạ."
Cô chưa bao giờ nghi ngờ về điều đó cả.
---
"Vậy mà bà lại bắt chị ấy đi nhặt hạt dẻ cho con từ sáng sớm." Trì Tiểu Mãn nói với Vương Ái Mai bằng giọng điệu không mấy hài lòng.
"Là tự con bé đó muốn đi ấy chứ." Vương Ái Mai có chút chột dạ.
"Thôi bỏ đi." Trì Tiểu Mãn hết cách. Cô dùng ngón trỏ chọc chọc vào chân Vương Ái Mai: "Lần này con không tính sổ với bà nữa, nhưng lần sau bà thật sự không được làm như vậy đâu đấy."
"Bà đã làm gì nó đâu." Vương Ái Mai cố gắng biện bạch: "Đã bảo là tự nó muốn đi mà."
"Bà không nói thì chị ấy sẽ không đi." Trì Tiểu Mãn nói.
Vương Ái Mai im lặng.
Trì Tiểu Mãn lại ngẩng mặt lên, nhìn đôi mắt Vương Ái Mai ẩn sau cặp kính lão, mím môi nói: "Bà không được làm khó dễ chị ấy đâu."
Vương Ái Mai không nói lời nào.
Đã lâu lắm rồi bà không thấy Trì Tiểu Mãn vì một chuyện nào đó mà so đo, cố chấp đến mức này trước mặt bà...
Mấy năm trở lại đây, mỗi khi gặp mặt hay gọi điện cho bà, Trì Tiểu Mãn đều chỉ nói rằng: "Con sống tốt lắm, không có chuyện gì không hay xảy ra cả, con ăn uống rất tốt, mọi người xung quanh đều đối xử với con rất tử tế..."
Bà biết trong những năm qua, Trì Tiểu Mãn đang dần không còn giống với đứa cháu gái mà chính tay bà đã nuôi nấng, chính tay bà đã tiễn lên Bắc Kinh năm ấy nữa. Bà cũng biết, niềm vui trong một năm vừa qua của Trì Tiểu Mãn, có lẽ còn nhiều hơn cả mấy năm trước đó cộng lại.
Mặt trời mỗi lúc một lên cao.
Trì Tiểu Mãn đứng dậy, phủi phủi mông:
"Với lại sức khỏe của chị Trần Đồng cũng không tốt lắm, khó mà có được một giấc ngủ ngon. Con bảo chị ấy cùng về đây, tuy là để cho bà biết chuyện của hai đứa con, nhưng con cũng hy vọng chị ấy được nghỉ ngơi tử tế."
"Chứ không phải để chị ấy mới sáng sớm tinh mơ đã phải đi nhặt hạt dẻ cho con." Nói rồi, Trì Tiểu Mãn lại quay đầu, ân cần dặn dò Vương Ái Mai: "Bà biết chưa?"
"Biết rồi, biết rồi." Vương Ái Mai có chút thiếu kiên nhẫn.
Dường như Trì Tiểu Mãn không còn gì để nói nữa.
Vương Ái Mai dùng gậy chống chọc chọc vào đôi dép lê của cô: "Sao còn chưa đi?"
Trì Tiểu Mãn thọc hai tay vào túi áo ngủ, chẳng còn chút hình tượng đại minh tinh nào. Cô không hề nổi đóa vì bị Vương Ái Mai chọc như trước kia, mà chỉ đứng yên lặng một hồi.
Rồi cô quay đầu lại, khẽ hỏi Vương Ái Mai: "Vậy bà có biết, tại sao con lại muốn để chị ấy đến đây nghỉ ngơi cho khỏe không?"
"Sao bà biết được?" Vương Ái Mai thu gậy lại.
Trì Tiểu Mãn không trả lời ngay. Cô đứng bên cạnh Vương Ái Mai, cùng bà lặng lẽ nhìn mảnh vườn giờ đây chỉ còn trơ lại đất khô một lúc lâu, mãi sau mới chậm rãi lên tiếng: "Bởi vì ở đây có bà."
Trì Tiểu Mãn cúi đầu, chầm chậm nói cho hết tâm tư của mình: "Vì con biết, bất kể bên ngoài có xảy ra chuyện gì đi nữa, chỉ cần quay về đây, bà đều sẽ cõng con lội qua con đường có rắn nước kia, cũng sẽ giúp con trồng thật tốt những đóa hoa hướng dương của mình. Thế nên con nghĩ, có lẽ ở đây chị ấy cũng có thể ngủ ngon hơn một chút."
Dứt lời, cây gậy của Vương Ái Mai chống xuống mặt đất, rất lâu vẫn không hề xê dịch.
Trì Tiểu Mãn cũng không nói thêm gì nữa. Thật ra, cả hai người họ đều hiếm khi nói ra mấy lời như vậy. Có lẽ Trì Tiểu Mãn cũng thấy hơi ngường ngượng, nói xong liền khựng lại một chút, rồi mới lững thững đi về phía cây hạt dẻ.
Vương Ái Mai cũng phải đợi đến khi Trì Tiểu Mãn đi được một đoạn mới sực tỉnh. Lúc đó, bà nhìn thấy cô chỉ mặc chiếc áo ngắn tay, hai cánh tay gầy gầy cứ để trần mà vung vẩy. Bà không kiềm được mà gọi với theo sau lưng: "Trì Tiểu Mãn, mặc áo khoác vào!"
Trì Tiểu Mãn rất nghe lời quay đầu lại. Cô chạy trở về, chân bước "bình bịch" lên tầng hai tìm áo khoác rồi đi xuống. Trước khi đi, cô còn chạy đến, dụi đầu ôm chầm lấy Vương Ái Mai một cái, nói với bà: "Bà đã hứa rồi đó nha, không được giận nữa đâu."
"Đi mau đi, đi mau đi." Vương Ái Mai chẳng biết Trì Tiểu Mãn học đâu ra cái thói sến súa đến thế.
Trì Tiểu Mãn cũng không nói thêm gì nữa.
Cô thở phào một hơi, xách theo hai chiếc áo khoác, chạy về phía cây hạt dẻ. Như thể vừa giải quyết xong một việc hệ trọng nào đó, cô chạy đến nỗi mái tóc tung bay trên con đường xi măng, giống hệt một chú chim nhỏ tự do tự tại.
Thế là Vương Ái Mai lại từ phía sau hét lên: "Trì Tiểu Mãn, mặc áo khoác vào rồi hẵng chạy!"
"Con biết rồi!" Trì Tiểu Mãn lớn tiếng đáp lời. Sau đó, cô vừa chạy vừa luồn tay vào ống tay áo. Mặc xong một chiếc áo khoác, trên tay cô vẫn còn cầm dư một chiếc nữa, cứ vung vẩy qua lại.
"Có phải là con bé kia không mặc gì đâu chứ." Vương Ái Mai đứng ở cửa nhà lầm bầm, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng Trì Tiểu Mãn đang chạy mỗi lúc một xa.
Mãi đến khi Trì Tiểu Mãn chạy hết con đường thẳng tắp này, chẳng còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Vương Ái Mai mới thu hồi ánh mắt, cầm lấy cây gậy chống, chậm chạp quay vào phòng.
Trì Tiểu Mãn lại làm giường chiếu lộn xộn hết cả lên. Chẳng hiểu cái cô đại minh tinh này bị làm sao nữa, ở bên ngoài thì rõ là ngoan ngoãn, đi đến đâu dọn dẹp gọn gàng đến đấy, thế mà cứ về đến nhà là y như rằng chẳng bao giờ chịu gấp chăn.
Vương Ái Mai càu nhàu lầm bầm, nhưng cũng hết cách, đành đi gấp gọn lại chiếc chăn bị Trì Tiểu Mãn nằm rối tung. Bà giở cuốn sổ tay của mình ra, tìm tờ giấy viết văn đã sờn cũ vì được lật đi lật lại nhiều lần, theo thói quen đọc từ đầu đến cuối những nét chữ xiêu vẹo như giun bò của Trì Tiểu Mãn hồi bé...
Trên thế gian này, ai là người yêu con nhất?
Là cây to, cỏ nhỏ, Vương Ái Mai và Trần Đồng.
Người yêu con nhất trên đời, và một người khác cũng yêu con nhất trên đời, hai người đừng bao giờ cãi nhau nhé.
Trên thế gian, Trì Tiểu Mãn yêu ai nhất?
Là cây to, cỏ nhỏ, Vương Ái Mai và Trần Đồng.
Người con yêu nhất trên đời, và một người khác con cũng yêu nhất trên đời, mong hai người mãi mãi bình an, khỏe mạnh.
---
Cây hạt dẻ ấy nằm trên một con dốc rất cao.
Hồi nhỏ, hễ cứ rảnh rỗi là Trì Tiểu Mãn lại thích chạy đến đó.
Suốt những năm tháng tuổi thơ, cô chạy đến đó để ngắm mây, ngắm trời; chạy đến dưới gốc cây, dùng cành cây ra sức viết mấy lời nói xấu Vương Ái Mai; chạy đến đó để trốn biệt tích, vờ như mình đang bỏ nhà ra đi để chứng tỏ rằng bản thân đang vô cùng tức giận.
Giờ đây, cô cũng đang chạy tới đó.
Cô trông thấy Trần Việt thật sự đang nhặt hạt dẻ ở phía dưới.
Bước chân của Trì Tiểu Mãn vì thế mà chậm dần lại.
Cô cảm nhận được trái tim mình đang đập chậm rãi trong lồng ngực, cảm nhận được làn gió thu thổi tung mái tóc, khiến nó trở nên rối bời, làm cô ngỡ như mình đã trở lại làm Trì Tiểu Mãn của thời thơ ấu, cái thuở còn chút ngang tàng và bốc đồng.
Trần Việt không phát hiện ra cô ngay.
Trên người chị là chiếc áo hoodie cũ mà Trì Tiểu Mãn đã để lại nơi này.
Chị đang vất vả khom lưng trên sườn dốc, chốc chốc lại đưa tay đẩy lại gọng kính đang trượt xuống sống mũi. Chị cầm trên tay một chiếc túi ni lông màu đen, vô cùng nghiêm túc ngồi xổm trên đất nhặt hạt dẻ.
Trì Tiểu Mãn đi đến phía sau chị, khẽ th* d*c gọi: "Chị Trần Đồng."
Trần Việt ngơ ngác đứng thẳng người dậy.
Chị xoay một vòng mới nhìn thấy cô.
Đầu tiên chị mỉm cười.
Sau đó lại nở một nụ cười thật dịu dàng với cô: "Tiểu Mãn."
"Chị còn lạnh không?" Trì Tiểu Mãn nhìn chiếc áo hoodie mỏng trên người chị, cảm thấy nó vẫn còn hơi mỏng.
"Không lạnh." Trần Việt lắc đầu, hơi ngước mặt lên nhìn cô.
Lúc này Trì Tiểu Mãn mới nhận ra, trên chóp mũi chị đã lấm tấm mồ hôi.
Trì Tiểu Mãn đi vội quá, trên người cũng chẳng mang theo khăn giấy.
Không suy nghĩ gì nhiều.
Cô liền giơ ống tay áo lên, rất chăm chú lau mồ hôi cho Trần Việt. Nhìn gương mặt hơi ửng hồng vì bận rộn suốt cả buổi sáng của chị, cô mím môi hỏi: "Vương Ái Mai còn bắt chị đi làm việc gì khác nữa không?"
Khi trở về đây, cách nói chuyện của cô nhiễm thói quen của Vương Ái Mai nên mang theo một chút giọng địa phương.
Nghe giọng điệu có vẻ đang hậm hực lắm.
Trần Việt bật cười: "Không có đâu."
"Thế thì tốt." Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Nhưng mà thật ra chị cũng chẳng cần phải nhặt hạt dẻ làm gì."
"Chị cũng không nhặt nhiều lắm đâu." Trần Việt nhấc chiếc túi ni lông màu đen lên cho cô xem.
Bên trong là những quả hạt dẻ đã được bóc sạch lớp vỏ gai bên ngoài.
Nói là không nhiều, nhưng cũng đã nặng trịch, lấp đầy cả đáy túi.
Trì Tiểu Mãn nhìn sang bàn tay của Trần Việt... Có lẽ là vừa nhặt vừa bóc vỏ nên trên tay chị dính những mẩu gai nhỏ li ti rụng ra, tuy gai không găm vào thịt nhưng cũng khiến da dẻ hơi ửng đỏ.
"Sao chị không đeo găng tay vào?" Trì Tiểu Mãn cụp mắt nói.
"Lần sau chị sẽ đeo."
Trần Việt đáp lời như vậy.
Chị túm miệng túi ni lông lại, phủi tay một cách khá tùy ý.
Dường như chị muốn phủi cho sạch những chiếc gai nhỏ còn bám trên tay.
Trì Tiểu Mãn không để chị phủi tay như thế.
Cô đón lấy cái túi ni lông màu đen từ tay chị, đặt sang một bên, rồi dẫn chị ngồi xuống dưới gốc cây hạt dẻ. Cô cẩn thận ôm gọn hai bàn tay Trần Việt, căng mắt ra nhìn thật kỹ, rồi tỉ mẩn nhặt từng cái gai xanh nhỏ xíu còn bám trên tay chị.
Trần Việt rất ngoan ngoãn để mặc cô nắm tay, ngồi dưới gốc cây, nhìn cô với ánh mắt dịu dàng: "A bà bảo em rất thích ăn hạt dẻ của cây này."
"Sao tự nhiên chị lại gọi bà là a bà thế?"
Trì Tiểu Mãn cảm thấy cách xưng hô này thốt ra từ miệng Trần Việt có chút kỳ lạ, nhưng cũng không để ý nhiều, chỉ tiếp tục chăm chú kiểm tra xem trên tay Trần Việt có bị chiếc gai nhỏ nào đâm vào không:
"Bởi vì hồi nhỏ em hay đến đây chơi, bà cứ tưởng em vì thích ăn hạt dẻ nên mới tới. Sau này em lên Bắc Kinh rồi, năm nào bà cũng ra đây, tranh qua giành lại với mấy đứa trẻ con đi nhặt hạt dẻ, gom góp được một chút lại đem gửi lên Bắc Kinh cho em..."
"Nhận được rồi em có thấy vui không?" Trần Việt hỏi.
"Vui lắm chứ." Trì Tiểu Mãn đáp: "Dù lúc đó có đang gặp bao nhiêu chuyện buồn đi nữa, em vẫn thấy rất vui."
"Ừm." Trần Việt gật đầu.
Trì Tiểu Mãn không nói gì thêm. Cô nâng cả hai bàn tay Trần Việt lên, đưa ra trước ánh nắng để nhìn cho rõ xem còn chiếc gai li ti nào bị khuất mà mình chưa để ý hay không. Kiểm tra một hồi, cô hỏi Trần Việt: "Chị còn thấy đau chỗ nào không?"
"Không đau." Trần Việt lắc đầu.
"Lần sau chị đừng đi nhặt nữa nhé." Trì Tiểu Mãn hạ tay Trần Việt xuống, phủi phủi bụi, rồi lại nắm gọn trong tay mình.
"Hơi bẩn." Trần Việt nói vậy, dường như muốn rút tay mình ra khỏi tay cô.
Trì Tiểu Mãn không hề buông tay. Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Việt: "Nhưng tay chị bẩn là vì đi nhặt hạt dẻ cho em mà, vậy em cũng không được nắm sao?"
Trần Việt im lặng.
Có vẻ như chị đã hết cách, đành phải ngoan ngoãn để Trì Tiểu Mãn nắm tay mình.
Sau đó.
Dường như lại cảm thấy có chút mệt mỏi.
Chị nhẹ nhàng tựa đầu lên vai Trì Tiểu Mãn, rồi khẽ ngáp một cái thật nhỏ.
Gió hiu hiu thổi tới, như những đám mây bao bọc lấy cả hai. Trì Tiểu Mãn nghiêng mặt nhìn Trần Việt đang tựa trên vai mình: "Chị Trần Đồng, có phải đến đây chị lại càng khó ngủ hơn không?"
"Không phải." Trần Việt lắc đầu: "Là vì tối qua chị hơi lo lắng."
"Chị lo chuyện gì?" Trì Tiểu Mãn hỏi chị.
"Ừm..." Trần Việt suy nghĩ một lát, có lẽ khi nghĩ lại, chị thấy nỗi lo của mình thật thừa thãi nên đành mỉm cười: "Chị lo sáng hôm sau tỉnh dậy, a bà lại cãi nhau với em, rồi giận dỗi em, sau đó hậm hực vứt hết đống thực phẩm chức năng mà hai đứa mình xách tới."
Nói đến đây, chị nghiêng đầu tựa lên vai Trì Tiểu Mãn, trông khá đáng yêu: "Giống y như hôm qua lúc bà giận dì Vương vì dì ấy chơi với dì Triệu vậy, nằng nặc đòi dọn ra khỏi viện dưỡng lão."
Trì Tiểu Mãn cười: "Vương Ái Mai cũng hay nhỏ mọn lắm."
"Không phải đâu." Trần Việt nói.
Trì Tiểu Mãn không hiểu chị có ý gì.
Trần Việt cọ cọ đầu lên vai cô: "Bà không có nhỏ mọn đâu."
Im lặng một lát, giọng nói của chị bị gió thổi đi, nghe nhẹ bẫng: "Bà không thích dì Triệu là vì hôm đầu tiên dì ấy mới dọn vào, thấy trên tivi đang chiếu bản tin giải trí, dì ấy liền bắt chước mấy lời bình luận trên mạng, lén nói xấu em với dì Vương. Viện trưởng bảo thật ra dì Triệu cũng không nói gì quá đáng, dì ấy chỉ bảo là mình không thích xem phim em đóng thôi."
"Ba người họ cãi nhau cũng là vì chuyện đó."
"A bà giận lắm, vì dì Vương đã xin của em bao nhiêu là chữ ký mang đi, vậy mà lúc đó lại chẳng thèm nói đỡ cho em câu nào. Dù sau đó dì Vương có xin lỗi, còn ép cả dì Triệu qua xin lỗi cùng, nhưng a bà vẫn rất giận."
Rất lâu về trước, khi Trì Tiểu Mãn vẫn còn là một đứa nhỏ hay hờn dỗi chỉ vì chuyện ai chơi với ai, cô từng nghĩ, nếu người lớn mà cãi nhau với ai đó thì chắc chắn phải là chuyện gì nghiêm trọng lắm. Cô không ngờ rằng, người lớn cãi vã với người lớn, cũng có thể chỉ vì một chuyện cỏn con như vậy.
Cơn gió không biết từ hướng nào thổi cay khóe mắt, Trì Tiểu Mãn im lặng rất lâu, sụt sịt mũi, nói: "Hay là em đổi viện dưỡng lão khác cho bà nhé?"
Trần Việt ngẫm nghĩ một chút: "Nhưng có lẽ bà vẫn sẽ luyến tiếc dì Vương đấy. Mấy ngày tới tụi mình cứ hỏi bà thêm vài lần nữa xem sao, cuối cùng vẫn là tùy vào ý muốn của bà thôi."
"Được." Trì Tiểu Mãn gật đầu.
Cô thầm nghĩ Trần Việt nói đúng, mà Vương Ái Mai nói cũng chẳng sai... Đối với bà, ở cái tuổi này mà tìm được một người bạn thân là chuyện chẳng hề dễ dàng. Nếu dì Vương đã xin lỗi, vậy thì cô có thể gửi tặng thêm vài tấm ảnh có chữ ký nữa, để sau này lúc nào dì Vương cũng đứng về phía Vương Ái Mai.
Cô im lặng.
Trần Việt như thể sợ cô sẽ khóc.
Nhưng lại ngại tay mình đang bẩn.
Thế nên chị chỉ dùng mu bàn tay khẽ chạm vào má cô một cái thật nhẹ.
"Chị Trần Đồng, em không có khóc đâu." Trì Tiểu Mãn giải thích.
"Ừm." Trần Việt mỉm cười, thu tay về.
Trì Tiểu Mãn lại đưa tay ra kéo lấy tay chị.
Cô nắm chặt bàn tay chị trong lòng bàn tay mình.
Trì Tiểu Mãn chẳng nỡ để Trần Việt dùng tay không nhặt hạt dẻ cho cô chút nào. Đương nhiên, tốt nhất là Vương Ái Mai cũng đừng nhặt, vì bà cũng thường xuyên bị đau lưng.
Cô hy vọng hai người yêu mình nhất trên thế gian này đều không phải làm những việc vất vả như thế.
"Tiểu Mãn." Trần Việt dịu dàng gọi cô: "A bà rất yêu em."
"Em biết mà." Trì Tiểu Mãn đáp.
Gió nhè nhẹ thổi, cô cụp mắt xuống, nhìn hai đôi giày đang kề sát bên nhau dưới gốc cây hạt dẻ, khẽ siết nhẹ tay Trần Việt: "Hơn nữa em còn biết, chị cũng rất yêu em."
Những lời như thế, mấy năm qua Trì Tiểu Mãn căn bản không có cách nào thốt ra thành lời. Có đôi khi trong lòng cô hiểu rất rõ, có rất nhiều người thật lòng yêu thích "Trì Tiểu Mãn".
Rất nhiều người vốn dĩ chẳng có chút liên quan nào đến cô, nhưng đôi mắt họ sẽ sáng bừng lên khi nghe thấy cái tên Trì Tiểu Mãn; sẽ vui sướng khoe với cả thế giới chỉ vì được Trì Tiểu Mãn nhấn thích một cái; sẽ vì Trì Tiểu Mãn mà chẳng tiếc tiền bạc, lặn lội từ nơi xa xôi tìm đến... Cô chân thành biết ơn những người ấy, cũng nỗ lực thể hiện một hình ảnh tốt đẹp hơn, xứng đáng được yêu mến hơn để đáp lại tình cảm đó.
Nhưng cô càng hiểu rõ, thật ra vốn dĩ chẳng có ai thích con người thật của Trì Tiểu Mãn cả.
Một Trì Tiểu Mãn thích trốn tránh, bi quan, do dự, cảm tính, hẹp hòi, yếu đuối... Một Trì Tiểu Mãn chẳng hề quý giá gì trên thế gian này.
Thế nhưng, trên đời này lại có hai người sẵn lòng nhặt hạt dẻ cho một Trì Tiểu Mãn như thế, hơn nữa lại chẳng đòi hỏi bất cứ điều kiện gì cả.
"Chị Trần Đồng." Một lúc lâu sau, Trì Tiểu Mãn cũng tựa đầu sát bên gương mặt Trần Việt.
Trong căn nhà ở Bắc Kinh, có một chiếc mũi đỏ và một chiếc mũi xanh lá đang kề sát bên nhau. Còn ở thị trấn nhỏ xa xôi này, hai người họ cũng đang má kề má, ngắm nhìn những ngôi nhà nhỏ rực rỡ sắc màu nằm dưới triền dốc.
"Nhưng lần sau chị đừng đi nhặt nữa nhé." Trì Tiểu Mãn một lần nữa nói với Trần Việt.
"Tại sao?" Trần Việt hỏi.
"Bởi vì chuyện chị yêu em..." Trì Tiểu Mãn suy nghĩ một chút, rồi nói với vẻ khá nghiêm túc: "Dù chị không nhặt hạt dẻ cho em, em cũng biết điều đó mà."
Trần Việt im lặng không đáp.
Trì Tiểu Mãn cứ ngỡ chị đã đồng ý, liền yên tâm kề sát mặt mình vào mặt chị, hai người cùng nhau hóng gió trên sườn dốc.
Thế nhưng một lúc sau.
Trần Việt bỗng dưng nói: "Tiểu Mãn, có lẽ chị vẫn phải đi nhặt thôi."
Trì Tiểu Mãn nghiêng mặt, nhìn vào mắt chị.
Trần Việt cũng ngẩng mặt lên nhìn cô.
Họ nhìn nhau qua làn gió mùa thu và những chiếc lá đang lững lờ rơi.
"Thôi được rồi." Cuối cùng Trì Tiểu Mãn là người chịu thua. Cô xoa xoa những ngón tay mềm mại của Trần Việt, suy nghĩ một hồi rồi kết luận: "Vậy thì chúng ta cùng đi nhặt nhé."
Trần Việt không phản đối. Sau này khi về già, có lẽ chị cũng chẳng phải kiểu bà cụ cứ khăng khăng đòi đi nhặt hạt dẻ một mình.
Trước khi ra ngoài, chắc chị sẽ báo cho Trì Tiểu Mãn một tiếng, đi đến đâu cũng sẽ nhắn cho Trì Tiểu Mãn hay, và nếu chẳng may bị lạc đường, chị sẽ gọi điện cho Trì Tiểu Mãn với giọng điệu ỉu xìu, rồi chậm rãi nói qua điện thoại... Tiểu Mãn, em đến đón chị được không?
Nghĩ đến đây, Trì Tiểu Mãn bật cười thành tiếng.
"Đang nghĩ gì vậy?" Trần Việt lập tức chú ý tới.
"Em đang nghĩ dáng vẻ của tụi mình khi về già." Trì Tiểu Mãn thẳng thắn với chị.
"Dáng vẻ thế nào?" Trần Việt có vẻ hơi tò mò.
"Ừm..." Trì Tiểu Mãn suy nghĩ thật nghiêm túc một lát rồi nói:
"Chắc chị vẫn sẽ là kiểu bà cụ thanh lịch, mùa đông vẫn mặc áo khoác dài quàng khăn len, mùa thu thì quàng chiếc khăn lụa thơm ngát, còn mùa hè thì sẽ mặc những chiếc áo sơ mi lụa cao cấp, khiến mấy bà cụ ngoài quảng trường chẳng ai dám lại gần kết bạn với chị luôn..."
Đuôi mắt Trần Việt cong lên. Chị tựa đầu vào vai Trì Tiểu Mãn, suy nghĩ một chút rồi nói bằng tông giọng nhẹ nhàng và chậm rãi:
"Vậy thì chắc hẳn em sẽ hoạt bát và tràn đầy sức sống hơn. Có lẽ em sẽ giống hệt như bà nội của em vậy, sẽ rất dễ dàng kết giao thêm những người bạn tốt ở bên ngoài, và ngày nào cũng sẽ háo hức đòi dẫn chị đi gặp bạn bè của em..."
Lời còn chưa dứt, Trì Tiểu Mãn đã không kiềm lòng được.
Cô đưa ngón tay chạm nhẹ lên gò má Trần Việt. Làn da của người phụ nữ ấy vẫn vô cùng mịn màng, trắng trẻo và mềm mại... Trước khi thật sự già đi, hẳn là hai người họ sẽ còn một chặng đường rất dài phía trước để đồng hành cùng nhau.
Thấy vậy, Trần Việt bèn dừng lại, ngước mắt nhìn cô, vùng da nơi đuôi mắt chị vẫn rất mịn màng: "Sao thế?"
"Không có gì đâu." Trì Tiểu Mãn cảm thấy an lòng hơn hẳn. Bởi vì người yêu của cô vẫn còn trẻ trung đến nhường này, họ vẫn còn rất nhiều, rất nhiều thời gian phía trước.
Một quả hạt dẻ bị gió thổi rụng xuống, rơi ngay sát chân hai người. Trần Việt mở túi ni lông ra, đắn đo một hồi, dường như vẫn quyết định sẽ nhặt quả cuối cùng ấy.
Trì Tiểu Mãn cong mắt cười. Trước lúc Trần Việt định đứng dậy nhặt hạt dẻ, cô ngước lên nhìn những cành lá xum xuê, rồi đầy thân mật áp mặt mình vào mặt Trần Việt, khẽ khàng nói trong gió:
"Em chỉ hy vọng là, cây hạt dẻ này đừng già đi nhanh như thế."
Tốt nhất là, hãy chậm hơn tốc độ già đi của tụi mình một chút.