Nhịp điệu của mùa hè năm nay bỗng chốc trôi đi nhanh hơn, gần như len lỏi qua những ngày làm hậu kỳ phim, qua những bữa cơm ba mặn một canh, qua cái sô pha màu xanh, và qua cả những chiếc mũi đỏ, mũi xanh lá.
Đến mức đôi khi Trì Tiểu Mãn không kiềm được mà nghĩ rằng...chuyện này giống như một bộ phim tài liệu vẫn tiếp tục ghi hình sau khi phim điện ảnh đã đóng máy vậy.
Phụ đề cuối phim chạy đến hồi kết, khán giả đã rời rạp, nhưng những nhân vật chính bên trong vẫn tiếp tục sống tiếp cuộc đời mình, trải qua những ngày tháng vụn vặt, chẳng mấy náo nhiệt, bình dị mà mới mẻ ở ngoài ống kính.
Mỗi lần nghĩ như vậy, Trì Tiểu Mãn lại chạm vào hàng mi của Trần Việt.
Có lúc Trần Việt đang đọc sách, có lúc xem kịch bản, có lúc lại xem phim... Nhưng bất kể đang làm gì, chị cũng đều kéo tay Trì Tiểu Mãn sang, nắm gọn trong tay mình, hôn nhẹ một cái rồi dùng ngón tay cào nhè nhẹ vào lòng bàn tay cô.
Có lẽ đó là một hành động hoàn toàn vô thức.
Thế là Trì Tiểu Mãn sẽ đột nhiên tiến đến ôm chị.
Sau đó, Trần Việt sẽ đặt hết mọi thứ trên tay xuống... Cuốn sách đang đọc dở chưa kịp kẹp thẻ đánh dấu, xấp kịch bản vừa mới chỉnh cho ngay ngắn còn chưa kịp đóng ghim, cả chiếc điều khiển từ xa định dùng để tua lại đoạn phim trước đó, tất cả đều bị chị buông xuống giữa chừng...
Rồi chị bước tới ôm lấy Trì Tiểu Mãn.
Ngoài việc đó ra, Trần Việt không làm gì khác nữa.
Chỉ đơn thuần là ôm lấy Trì Tiểu Mãn mà thôi.
Vậy là mùa hè cứ thế trôi qua trong từng cái ôm thật đỗi giản đơn.
Ấn tượng sâu sắc nhất chính là ngày 22 tháng 5 năm 2024.
Điện thoại của Trì Tiểu Mãn nhận được hàng trăm tin nhắn WeChat, cùng vô số tin nhắn riêng trên Weibo.
Từ lúc 0 giờ đến nay vẫn đổ về không ngớt.
Câu chuyện về ngày sinh nhật của cô vốn chẳng phải bí mật gì, từ lâu nó đã được rất nhiều người biết đến. Nhưng vào ngày này, ai nấy cũng đều gửi lời chúc cô vui vẻ.
Phương A Vân gửi tới một đoạn tin nhắn thoại dài thật dài. Dì gắng sức thốt ra từng câu từng chữ, nói với cô một cách đầy khó nhọc: "Cô Tiểu Mãn, hôm nay phải thật vui nhé."
Thẩm Bảo Chi gọi về từ một nơi rất xa, qua điện thoại, giọng cô ấy ngập tràn hớn hở: "Tiểu Mãn Tiểu Mãn, quà tôi gửi từ châu Phi về cho cô, cô đã nhận được chưa?"
Dường như vẫn còn cảm thấy áy náy vì khi đó đã khiến Trì Tiểu Mãn hiểu lầm, nên Thẩm Nhân cũng nhờ Thẩm Bảo Chi hỏi giúp: "Tiểu Mãn, chỗ tôi có mấy kịch bản khá hay, cô có muốn dành thời gian xem thử không?"
Chị Phương đã thuận lợi sinh con vào ngày hôm trước. Sau khi tỉnh dậy, chị che mặt cô con gái nhỏ lại, gửi vào nhóm một bức ảnh mình đang tựa lưng vào đầu giường và mỉm cười rạng rỡ. Trì Tiểu Mãn cùng mọi người gửi lời chúc mừng, còn nhắn tin riêng gửi một phong bao lì xì lớn cho cô công chúa nhỏ vừa chào đời của chị Phương.
Thế là sang ngày hôm sau, chị Phương nhắn tin riêng cho Trì Tiểu Mãn xin địa chỉ, nói là muốn nhờ con gái lớn gửi cho cô một túi kẹo thật to, rồi lại đùa với cô rằng: "Hay là cũng đặt tên con bé là Tiểu Mãn luôn nhỉ?"
Đồng nghiệp trong đội hậu kỳ hớn hở vây lấy Trì Tiểu Mãn, cô vừa mới đặt chân đến studio đã bị mọi người đẩy ra ngoài. Họ còn thấm thía khuyên nhủ: "Đạo diễn Tiểu Mãn, chị mau ra ngoài đi, hôm nay đừng có giam mình ở đây."
Mười mấy người trẻ trong studio tụ tập từ sáng sớm, ai nấy đều nhốn nháo, ồn ào.
Trì Tiểu Mãn đứng giữa đám đông nhỏ giọng giải thích: "Nhưng mà hôm nay đâu phải sinh nhật tôi..."
Chẳng một ai nghe thấy cô nói gì cả.
Trì Tiểu Mãn đành ôm bó hoa, bước ra ngoài với vẻ mặt có phần ngơ ngác. Vừa ra khỏi studio, cô liền thấy một chiếc xe đang đỗ bên lề đường.
Trần Việt ôm một bó hoa hướng dương đứng cạnh xe. Sáng nay chị đưa cô đến đây, đáng lẽ giờ này đã phải về từ lâu rồi, không ngờ là chị vẫn còn đứng cạnh xe chờ.
"Tiểu Mãn."
Lá hướng dương và giấy gói hoa bị gió thổi bay phấp phới. Có lẽ Trần Việt cũng đã nhìn thấy Trì Tiểu Mãn, chị mỉm cười với cô qua những đóa hướng dương.
Trì Tiểu Mãn chậm chạp bước tới, đón lấy bó hoa từ tay Trần Việt, rồi nhìn hai bó hoa trong tay mình, thẫn thờ một lúc mới khó khăn mở lời: "Thật ra mỗi năm vào ngày này, em đều cảm thấy rất có lỗi với mọi người. Rõ ràng em đã nói dối ngày sinh nhật của mình, nhưng lần nào đến ngày này, mọi người cũng đều sẵn lòng chúc em thật sự hạnh phúc."
Trần Việt nhìn cô một lát: "Sao em lại nghĩ vậy?"
Trì Tiểu Mãn hơi mím môi.
Trần Việt quan sát biểu cảm của cô, sau đó xoa đầu cô, chậm rãi nói: "Có lẽ vốn dĩ mọi người luôn hy vọng em ngày nào cũng được vui vẻ, chỉ là hôm nay mới có một cơ hội danh chính ngôn thuận để nói ra mà thôi."
Trì Tiểu Mãn hiểu ý chị, không nói thêm gì nữa, chỉ hơi chậm chạp gật đầu.
Trần Việt rũ mắt nhìn cô.
Chị không giục cô phải nói gì cả.
Một lúc sau.
Chị đón lấy cả hai bó hoa tươi trong tay Trì Tiểu Mãn, đặt lên đầu xe, rồi tiến tới ôm lấy cô.
Trì Tiểu Mãn cũng vòng tay ôm lại Trần Việt.
Ngày 22 tháng 5 năm nay, một Trì Tiểu Mãn lúc nào cũng tiêu cực và bi quan dường như đã khá hơn năm ngoái một chút. Dưới sự khích lệ của người thương, cô đã có thể thản nhiên nghĩ mọi chuyện theo hướng tích cực hơn.
Trong vòng tay ấm áp của Trần Việt, cô chợt nhớ ra: "Chị Trần Đồng, sao chị biết là em sẽ xuống đây?"
"Chị đâu có biết." Trần Việt nói: "Chỉ là chị mua hoa xong rồi, định bụng đến trưa sẽ mang lên cho em."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người, ngước mặt nhìn chị: "Vậy nếu em không xuống, chị định đứng đây đợi cả buổi sáng luôn sao?"
"Cũng không hẳn." Trần Việt đáp: "Có lẽ đợi thêm một lát nữa chị sẽ đi, về nhà xem kịch bản một lúc, sau đó lại lái xe quay về đây."
Giọng điệu của chị như thể đang trần thuật một việc nhỏ nhặt hết sức bình thường: "Cũng có thể là sẽ cứ đứng đây đợi mãi."
"Thật ra chị có thể lên thẳng trên đó mà." Trì Tiểu Mãn nói: "Em không dễ bị xao nhãng đến vậy đâu."
"Chị biết." Trần Việt mỉm cười. Chị cao hơn Trì Tiểu Mãn một chút. Khi nhìn cô, chị hơi rũ mắt, hàng lông mi dưới ánh nắng trông mềm mại như phủ một lớp nhung, trông rất đẹp: "Nhưng chị muốn ngày hôm nay em có thể nhận được nhiều niềm vui hơn, chứ không chỉ đơn thuần là ở bên cạnh chị."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
Giọng Trần Việt càng thêm dịu dàng: "Nhưng vào ngày sinh nhật thật sự, tốt nhất là em chỉ ở bên một mình chị thôi nhé."
Nghe như thể chị đang đùa, vì muốn cô cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.
Thế là Trì Tiểu Mãn mỉm cười, gật đầu đáp một tiếng "Được" thật mềm mại. Nhưng ngay sau khi đồng ý, cô lại rất thận trọng bổ sung thêm: "Nhưng mà còn có Vương Ái Mai nữa."
"Được rồi." Trần Việt mỉm cười vỗ nhẹ lên đầu cô: "Vậy thì tính cả bà nữa."
Như thể có một loại cảm ứng nào đó.
Cái ôm này còn chưa kết thúc.
Vương Ái Mai đã gọi điện tới, nói với Trì Tiểu Mãn: "Trì Tiểu Mãn, bánh táo chua lần trước bà gửi cho mày, mày ăn hết chưa đó?"
"Dạ con ăn hết rồi." Trì Tiểu Mãn báo cáo vô cùng thành thật: "Chị Trần Đồng cũng thích ăn lắm."
"Ờ, vậy lần sau bà lại làm cho mày nhiều thêm một chút." Vương Ái Mai lẩm bẩm.
Rất lâu về trước Vương Ái Mai đã biết cháu gái mình có hai người bạn thân ở Bắc Kinh, một người tên là Lãng Lãng, một người tên là Trần Đồng. Chỉ là sau đó, Trì Tiểu Mãn và Trần Đồng yêu nhau, nhưng chưa tìm được lý do thích hợp để thưa chuyện với bà. Dù vậy, hiện tại Vương Ái Mai cũng biết Trì Tiểu Mãn và người bạn thân tên Trần Đồng này đã liên lạc lại với nhau, hơn nữa còn đóng chung một bộ phim, ngày nào cũng quấn quýt bên nhau.
"Vậy năm nay khi nào mày về thăm bà?" Trước khi cúp máy, Vương Ái Mai lại hỏi.
"Dạ có lẽ phải vài tháng nữa." Trì Tiểu Mãn suy nghĩ một chút: "Nhưng con định sẽ dẫn cả chị Trần Đồng về chung."
"Dẫn thì dẫn đi." Có lẽ Vương Ái Mai cảm thấy cô thật kỳ lạ: "Mày làm gì có bao giờ thèm hỏi ý kiến của bà đâu."
"Thì đúng là vậy." Trì Tiểu Mãn không thể phủ nhận. Quả thật từ nhỏ đến lớn cô là người rất có chủ kiến, từ việc đi Bắc Kinh cho đến việc làm diễn viên, chẳng ai có thể xoay chuyển được cô cả.
Cô mím môi: "Vậy để con bàn bạc thời gian với chị Trần Đồng rồi cùng về thăm bà."
"Được thôi." Vương Ái Mai đồng ý. Trước khi cúp máy, bà như sực nhớ ra Trì Tiểu Mãn từ bé đã có tính khá keo kiệt, bèn thấm thía dặn dò thêm:
"Mấy đứa bây bay đường dài như thế, nhớ mua vé khoang hạng nhất cho người ta cả đi lẫn về đấy."
"Có khi nào con mua vé hạng phổ thông cho người khác đâu?" Trì Tiểu Mãn dùng tiếng địa phương lầm bầm một câu.
Nhưng cô cũng không dông dài với Vương Ái Mai thêm, liền cúp điện thoại rồi ngẩng đầu nhìn Trần Việt. Sực nhớ lúc nãy trong điện thoại mình đã tự quyết định chuyện cùng về mà chưa hỏi ý kiến chị, cô bỗng thấy có chút ngại ngùng: "Chị Trần Đồng, chị có sẵn lòng cùng em về một chuyến không?"
Trần Việt nắm lấy tay cô, mỉm cười: "Rất sẵn lòng."
"Vậy thì tốt quá." Trì Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm.
Dĩ nhiên, cứ nghĩ đến việc cuối cùng Vương Ái Mai cũng sắp gặp Trần Việt, cô lại thấy hơi căng thẳng. Trì Tiểu Mãn bèn xoa xoa cằm, không nhịn được nói: "Vương Ái Mai nói năng khá thẳng thừng, đến lúc đó chị đừng vì những lời bà nói mà không vui nhé."
Trần Việt nghiêng đầu: "Bà có giận chị không?"
"Cái gì cơ?" Trì Tiểu Mãn chớp chớp mắt.
Trần Việt xoa đầu cô: "Vì mười một năm trước chị đã lén lút yêu đương với cháu gái bà, còn khiến cháu gái bà phải khóc lóc thảm thiết chạy về quê, vậy mà giờ lại đột nhiên dẫn xác đến đòi gọi bà là bà nội?"
Thật ra, Trì Tiểu Mãn cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý để "công khai" với Vương Ái Mai. Cô nghĩ lần trở về này chính là một cơ hội tốt.
Dù hiện tại cô vẫn chưa thể lường trước được Vương Ái Mai sẽ phản ứng ra sao. Nhưng có lẽ là vào ngày 22 tháng 5 năm nay, khi nhìn lại, cô nhận ra mình đã hoàn thành được vài việc lớn trong năm qua, đồng thời cũng nhận được rất nhiều lời chúc phúc, sự bao dung và khích lệ.
Vì vậy khi ngẫm kỹ lại, chuyện này dường như cũng không còn khiến cô cảm thấy quá sợ hãi nữa.
Trì Tiểu Mãn suy nghĩ một hồi, cô nắm chặt lấy tay Trần Việt, mỉm cười với chị: "Sẽ không đâu."
Cũng nói một cách khá nghiêm túc:
"Em nhất định sẽ không để bà giận chị."
---
Chỉ là sau đó khối lượng công việc dồn về quá nhiều, phải đợi đến tận tháng 9 họ mới có thể sắp xếp để quay về.
Họ bay đến tỉnh lỵ, rồi bắt tàu cao tốc chuyển tiếp về thị trấn nhỏ nơi Trì Tiểu Mãn lớn lên. Sau đó, cả hai thuê xe tự lái đến viện dưỡng lão, dự định đón Vương Ái Mai về lại căn nhà cũ ở vài ngày.
Xe vừa dừng trước cổng viện dưỡng lão, đã thấy Vương Ái Mai chống nạnh, tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ đứng đợi với vẻ mặt hầm hầm. Bà gào lên: "Trì Tiểu Mãn, ngay ngày mai mày phải đổi viện dưỡng lão khác cho bà!"
Trì Tiểu Mãn vội vàng xuống xe, chạy ngay về phía bà.
Trần Việt cũng bước xuống theo sau, nhíu mày hỏi người phụ trách: "Có chuyện gì thế ạ?"
Người phụ trách đứng bên cạnh, tay ôm cái gối ôm hình chim cánh cụt mà bà Vương Ái Mai thích nhất, thở dài một tiếng: "Chẳng là dì Vương, bạn thân của bà ấy, dạo này lại khá thân với dì Triệu mới chuyển đến, thế là tối qua cả ba người họ cãi nhau một trận rõ lâu."
Vương Ái Mai hậm hực chống mạnh cây gậy xuống đất.
Trì Tiểu Mãn không ngờ lý do lại là vì chuyện này. Cô thở dài: "Vương Ái Mai à, sao bà càng có tuổi tính tình lại càng nóng nảy thế?"
"Trì Tiểu Mãn!" Vương Ái Mai trợn tròn mắt, trông như muốn trút hết cơn giận lên người cô: "Mày tưởng ở cái tuổi này của bà, kiếm được một người bạn thân dễ lắm hả!"
"Được rồi, được rồi."
Trì Tiểu Mãn thấy mình chắc là không nói lại được Vương Ái Mai, đành nói lời "Cảm ơn" với người phụ trách rồi đón lấy cái gối ôm chim cánh cụt. Một tay cô xách hành lý, tay kia đỡ Vương Ái Mai đi về phía xe, dịu giọng dỗ dành bà: "Hay là mấy ngày nữa bà theo tụi con về Bắc Kinh luôn nhé?"
Vương Ái Mai chậm chạp đi đến bên xe, khòm lưng chui vào trong như một con ốc đồng. Bà đặt cây gậy ngay ngắn, rồi cứ làm mình làm mẩy một hồi lâu: "Có thế thì bà cũng không đi Bắc Kinh đâu."
Trì Tiểu Mãn im lặng.
Cô thừa biết cái tính của Vương Ái Mai, lần nào nói năng cũng ra vẻ gay gắt dọa người thế thôi, chứ cuối cùng lúc nào cũng đổi ý.
Cô đành đóng cửa xe lại, liếc nhìn Trần Việt vẫn còn đang tìm hiểu tình hình với người phụ trách đằng kia, rồi gọi với một tiếng: "Chị Trần Đồng, mình đi thôi!"
"Trì Tiểu Mãn, bà không muốn đi Bắc Kinh." Chưa kịp đợi cô ngoảnh lại, Vương Ái Mai đã ngồi ở phía sau dùng gậy chống gõ gõ vào xe: "Mày có nghe bà nói gì không hả?"
"Nghe rồi, con nghe rồi mà." Trì Tiểu Mãn kiên nhẫn đáp lại. Cô thấy Trần Việt đã trò chuyện xong và đang đi tới, lại ngoái đầu nhìn về phía Vương Ái Mai:
"Lần sau đưa bà quay lại đây, con sẽ bảo với dì Vương là đừng chơi với dì Triệu nữa, chỉ chơi với mình bà thôi, có được không?"
"Vậy cũng không được." Vương Ái Mai sờ sờ mũi: "Đâu phải là bà không cho bà ấy chơi với người khác đâu. Bà đâu có hẹp hòi đến thế."
Trì Tiểu Mãn suy nghĩ kỹ một chút: "Vậy để con ký tặng bà ấy thêm mấy chữ ký nữa nhé, để bà ấy có cái mà đem đi khoe với họ hàng bạn bè. Như thế thì chắc chắn bà ấy sẽ lại quấn lấy bà cho mà xem."
"Vậy còn tạm được." Vương Ái Mai cuối cùng cũng hài lòng.
Có lẽ vì thấy cháu gái về nên bà cũng khá vui, bà loay hoay mò mẫm trong chiếc xe thuê một lúc, đợi Trần Việt lên xe rồi mới bồi thêm một câu: "Trì Tiểu Mãn, mày bảo bạn thân của mày cũng ký cho bà thêm mấy tờ nữa đi."
Ở đây gió lớn, Trần Việt dạo này lại đang cảm nhẹ, Trì Tiểu Mãn sợ chị bị gió thổi làm đau họng, nên khi thấy chị vừa lên xe, cô đã rất tự nhiên mở nắp chiếc bình giữ nhiệt mang theo rồi đưa sang.
Nghe Vương Ái Mai nói vậy.
Trì Tiểu Mãn không phản ứng lại: "Bạn thân? Bạn thân nào cơ?"
Vương Ái Mai không trả lời ngay, bà nhìn hai người họ với vẻ hơi kỳ quặc, rồi dời tầm mắt xuống hai chiếc bình giữ nhiệt đặt ở phía trước...
Đó là hai chiếc bình Trì Tiểu Mãn đặc biệt mua để dùng cho chuyến đi này, một cái màu trắng, một cái màu đỏ, kiểu dáng y hệt nhau. Tuy mỗi người một cái, nhưng thỉnh thoảng hai người họ vẫn dùng lẫn lộn.
Trần Việt nhấp một ngụm nước nóng, đặt chiếc bình xuống một cách rất tự nhiên, rồi xoay người lại mỉm cười với Vương Ái Mai: "Dạ, con cũng sẽ ký thêm mấy tấm nữa."
Vương Ái Mai thở phào một hơi. Có vẻ như bà không nghĩ ngợi gì nhiều, liền nói với Trì Tiểu Mãn:
"Trì Tiểu Mãn, mày đã mua vé khoang hạng nhất cho người ta chưa đấy?"
Lần này trở về, Trì Tiểu Mãn cũng không còn định che giấu thêm điều gì nữa. Nghe câu hỏi của Vương Ái Mai, cô rũ mắt, nhìn chằm chằm vào hai chiếc bình giữ nhiệt, thẫn thờ một lúc rồi định mở miệng nói thẳng...
"Tiểu Mãn." Trần Việt đột nhiên gọi cô: "Lái xe thôi em."
Trì Tiểu Mãn mím môi, nhìn về phía chị.
Trần Việt mỉm cười với cô: "Chị hơi mệt."
"Mệt rồi à?" Vương Ái Mai rất thính tai.
Nghe được câu đó.
Bà liền quay ngoắt sang hỏi Trì Tiểu Mãn: "Rốt cuộc mày có mua vé hạng thương gia cho người ta không hả?"
Trì Tiểu Mãn và Trần Việt nhìn nhau.
Một lúc lâu.
Trần Việt không có phản ứng gì.
Trì Tiểu Mãn đành phải quay đầu nhìn Vương Ái Mai, người đã và đang nghi ngờ cô không đối xử tốt với bạn thân. Cô không còn cách nào khác, bèn thở dài một tiếng: "Con mua rồi."
"Vậy còn tạm được." Vương Ái Mai lầm bầm, không còn rướn người về phía trước để nhìn nữa. Bà hơi đắc ý vỗ vỗ vào lưng ghế của Trì Tiểu Mãn: "Đi thôi."
Trì Tiểu Mãn đành phải lái xe quay về căn nhà cũ của họ.
Mấy năm nay cô ở Bắc Kinh, Vương Ái Mai hầu như ở trong viện dưỡng lão, còn Trì Quốc Khánh thì càng không biết đã chạy đi nơi nào.
Ngôi nhà cũ không có người ở nên bám khá nhiều bụi. Vì vậy trước khi về, Trì Tiểu Mãn đã nhờ con gái dì Lý, người mà trước đây cô từng đưa đi nhập học đại học, liên hệ với dì Lý để thuê người dọn dẹp sạch sẽ căn nhà cũ của họ.
Sở dĩ đợi đến tận tháng 9 mới trở về, cũng là để sắp xếp thời gian đón Vương Ái Mai về nhà ở thêm vài ngày.
Chỉ là...
Trì Tiểu Mãn vừa lái xe, vừa liếc nhìn Trần Việt bên cạnh.
Có lẽ đã nhận ra ánh mắt của cô nên Trần Việt khẽ mỉm cười.
Trì Tiểu Mãn thu lại nụ cười, liếc nhìn Vương Ái Mai đã bắt đầu ngáy khò khò ở phía sau, rồi nhỏ giọng hỏi: "Chị Trần Đồng, sao lúc nãy chị không để em nói?"
Trần Việt không vội trả lời ngay.
Chị quay đầu lại, nhìn Vương Ái Mai một cái rồi lại nhìn Trì Tiểu Mãn, khẽ khàng nói: "Tiểu Mãn, bà nội em và mẹ chị không giống nhau lắm."
Ở trên xe không tiện nói quá rõ ràng, nhưng Trì Tiểu Mãn hiểu ý của chị...
Mẹ của Trần Việt có lẽ đã đoán ra từ sớm, chỉ là vẫn luôn vờ như không biết, thế nên Trần Việt mới cần một cách nói trực diện để xác nhận với bà. Nhưng Vương Ái Mai thì có lẽ thật sự không biết, thậm chí bà còn chẳng rõ đồng tính rốt cuộc là gì. Vì vậy, với tư cách là cháu gái, Trì Tiểu Mãn nên dùng cách ôn hòa hơn để nói với bà.
Ngày cô còn nhỏ, Vương Ái Mai đã dắt tay cô, đưa cô đi qua những con đường mòn bùn lầy, cõng cô trên lưng mỗi khi cô bước không kịp, rồi sau đó dùng một cuốn sổ tiết kiệm nhăn nhúm để đưa cô đến Bắc Kinh.
Giờ đây Trì Tiểu Mãn đã 30 tuổi, dòng sông thời đại cuồn cuộn chảy trôi, đã đến lượt cô bảo vệ và dẫn dắt một Vương Ái Mai chẳng còn theo kịp bước chân của thời cuộc.
Thật ra cũng không phải Trì Tiểu Mãn quá nôn nóng trong chuyện này. Chỉ là đôi khi, nghĩ đến chuyện Trần Việt đã một mình giải quyết xong xuôi mọi thứ rồi mới đến tìm cô, lòng cô lại thấy hơi xót xa.
Ở một mức độ nào đó, Trần Việt đã là một người yêu rất tuyệt vời và hoàn hảo. Trong mười năm qua, chị không ngừng điều chỉnh cách trao đi tình yêu của mình, để đến khi thật sự đứng trước mặt Trì Tiểu Mãn, chị luôn suy nghĩ thấu đáo cho cô và luôn dành cho cô sự bao dung vô bờ bến.
Nhưng trong chuyện này, dường như Trì Tiểu Mãn vẫn chưa hoàn toàn theo kịp bước chân của chị.
Thế nên cô có chút nôn nóng.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh trên đường xi măng. Trần Việt vốn đang ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, như thể cảm nhận được tâm trạng của Trì Tiểu Mãn, chị nhìn cô một lúc rồi vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, dịu dàng nói: "Cứ từ từ thôi, không phải vội."
Trong phút chốc, mọi lo lắng đều tan biến.
Trái tim đang treo lơ lửng và căng thẳng của Trì Tiểu Mãn lại được đặt xuống một cách đầy cẩn trọng.
Cô nhìn vào đôi mắt Trần Việt, chợt nghĩ...thật ra cũng chẳng cần phải vội vàng làm gì.
Đây có phải thi thố gì đâu.
Không phải là người này làm nhiều hơn một việc thì người kia sẽ làm ít đi một việc.
Mà là...những điều mười năm qua cô không thể ở bên để cùng chị trải qua, giờ đây dường như đều đã có cơ hội mới để cùng nhau thực hiện.
Nghĩ thông suốt được điều này.
Trì Tiểu Mãn hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Cô cũng gật đầu.
Nói với Trần Việt: "Được, em sẽ tìm một cơ hội thích hợp để nói với bà."
---
Cơ hội thích hợp ấy đến nhanh hơn so với dự tính.
Trong đêm đầu tiên trở về căn nhà cũ.
Trì Tiểu Mãn vốn đã dọn dẹp xong căn phòng cũ của mình, định bụng sẽ ngủ cùng Trần Việt.
Thế nhưng nửa đêm khi xuống lầu đi vệ sinh, cô lại thấy Vương Ái Mai đang ở một mình trong phòng, bật tivi xem bản tin giải trí phát lại...
Nội dung bản tin nói về việc bộ phim điện ảnh của Trì Tiểu Mãn đã đóng máy thuận lợi. Tin tức còn nhắc đến chuyện Trì Tiểu Mãn đã ra mắt nhiều năm nhưng chưa từng quay phim điện ảnh, năm nay vừa bước chân vào giới điện ảnh, lần đầu tiên làm đạo diễn đã hợp tác ngay với nữ diễn viên xuất sắc Trần Việt.
Vương Ái Mai không hề ngủ ngáy.
Đêm đã khuya như vậy.
Bà vẫn bật tivi, chăm chú xem bản tin vốn đã phát sóng từ lâu.
Trì Tiểu Mãn bước vào phòng.
Bà cũng chẳng hề hay biết, vẫn đeo đôi kính lão, hơi hạ thấp ánh mắt, nghiêm túc ngắm nhìn Trì Tiểu Mãn ở trong tivi.
Trì Tiểu Mãn đứng ở cửa một lúc, lắng nghe một lúc, rồi bước tới rúc vào trong chăn của bà, ôm lấy vòng eo da thịt nay đã trở nên chùng nhão. Cô vùi mặt trong chăn, cất giọng nghèn nghẹt: "Vương Ái Mai, khuya thế này rồi sao bà còn chưa ngủ?"
Vương Ái Mai "bốp" một phát rõ mạnh vào lưng cô: "Tay lúc nào cũng lạnh như rắn mà còn dám mò vào người bà."
Trì Tiểu Mãn nhăn mặt nhăn mũi thu tay lại, nhưng cũng rất nghe lời mà hà hơi vào lòng bàn tay mấy cái, rồi kéo tay áo xuống che kín tay, ôm lấy Vương Ái Mai qua lớp vải áo.
Vương Ái Mai "Hừm" một tiếng, không nói gì thêm.
Chỉ là một lúc sau.
Bà lại hơi tốn sức lôi bàn tay đang rụt trong tay áo của Trì Tiểu Mãn ra, nắm gọn trong lòng bàn tay thô ráp và ấm áp của mình, khẽ xoa xoa, nắn nắn.
Bà không nói lời nào.
Trì Tiểu Mãn sụt sịt mũi, sáp lại gần rồi gục đầu vào lưng bà.
Vương Ái Mai là một bà lão rất ưa sạch sẽ.
Hôm nay khi từ viện dưỡng lão trở về, bà đã tắm tận hai lần, bảo rằng mình không muốn bị ám cái mùi người già. Ngày xưa cũng vậy, dù có vừa đi tưới phân ngoài đồng về, bà cũng phải rửa tay nhiều lần rồi mới đi đón Trì Tiểu Mãn.
"Trên thế gian này, ai là người yêu con nhất?" Trì Tiểu Mãn hỏi từ phía sau lưng bà.
Hồi còn nhỏ, cô thích nhất là chơi trò này với Vương Ái Mai.
Thật ra, đây vốn là một bài tập làm văn từ thời Trì Tiểu Mãn học tiểu học. Trong khi bạn nào cũng viết về mẹ, thì chỉ có Trì Tiểu Mãn viết về Vương Ái Mai. Bài văn ấy đã đạt điểm tuyệt đối, trở thành bài văn mẫu và được dán trang trọng trên bảng tin của trường. Bất cứ ai đi ngang qua bảng tin cũng đều thấy dòng chữ mà cô bé Trì Tiểu Mãn lớp 4/3 đã viết ở cuối bài... Trên thế gian này, ai là người yêu con nhất? Là cây to, cỏ nhỏ, và Vương Ái Mai.
Chỉ riêng Vương Ái Mai là cảm thấy sến. Mỗi lần đi qua dãy hành lang này để họp phụ huynh, bà đều cúi mặt không dám nhìn, đầu đội nón rơm, dắt tay Trì Tiểu Mãn bước thật nhanh qua đó.
Giờ đây, Trì Tiểu Mãn lại hỏi câu này.
Vương Ái Mai cũng không đáp lời, có lẽ bà vẫn còn đang chê cô sến súa.
Thế là Trì Tiểu Mãn chọc chọc vào lớp thịt nơi hõm lưng bà, lại nói: "Giờ có một người sắp đứng hạng nhất cùng với bà rồi đấy."
Vương Ái Mai có vẻ không tin lắm, bèn xoay người lại: "Chắc chắn không thể là ba mày rồi."
Trì Tiểu Mãn bật cười.
"Thế rốt cuộc là ai nào?" Vương Ái Mai vốn là một bà lão rất hay tò mò.
Trì Tiểu Mãn ôm lấy eo bà.
Cô ngẫm nghĩ một lát, không vội nói người đó là ai mà lại kể sang một chuyện khác:
"Hồi con còn nhỏ, có một lần lụt lớn, nước ngập hết cả đường sá, rất nhiều bạn học đều được người nhà đến đón. Hôm đó bà đến đón con muộn lắm, con hơi giận bà nên suốt quãng đường cứ khăng khăng không chịu để bà dắt tay."
"Lúc ấy bà cũng chẳng buồn nói chuyện với con. Chắc là khi đó bà vẫn còn trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm làm bà nội, lại thấy con phiền phức, cảm thấy trẻ con bây giờ động một chút là dỗi, chẳng đánh cũng chẳng mắng được nên cũng lười không muốn dỗ. Thế nhưng hôm đó, hai bà cháu mình đi được một lúc thì gặp chỗ nước dâng cao, trên mặt nước đang dập dềnh một con rắn nước."
Vương Ái Mai "Ừm" một tiếng đầy vẻ ngái ngủ: "Bà đã bảo với mày là nó không có độc rồi mà mày chẳng chịu tin."
"Tại vì từ nhỏ con đã sợ rắn rồi mà." Trì Tiểu Mãn bắt đầu dùng ngón tay viết tên mình lên lưng bà.
"Hôm đó con sợ tới mức phát khóc luôn."
"Bà dùng dây buộc chặt đôi ủng đi mưa của con lại, rồi bế thốc con lên."
"Bà cứ thế cõng con trên lưng, lội qua đoạn đường có con rắn nước đó."
Nét cuối cùng của chữ "Mãn" trong cái tên Trì Tiểu Mãn đã hoàn tất. Ngón tay cô dừng lại, cô khẽ khàng nói:
"Cho nên trên thế gian này, bà chính là người yêu con nhất."
Đó chính là nội dung của bài tập làm văn năm ấy Trì Tiểu Mãn viết.
Sau này, khi đưa Vương Ái Mai vào viện dưỡng lão, trong lúc giúp bà thu dọn hành lý, cô đã thấy bà lén kẹp tờ giấy viết văn năm nào vào trong một cuốn sổ tay, cất giữ cẩn thận cùng với những lá thư quan trọng nhất từ thời bà còn trẻ.
"Nhưng bà biết không?" Trì Tiểu Mãn nấp sau lưng Vương Ái Mai, giọng nghẹn lại, nói: "Thật ra bây giờ cũng đã có một người khác sẽ cõng con trong hoàn cảnh đó, lội qua con đường có rắn nước kia."
Bản tin giải trí trên tivi có lẽ đã được biên tập từ trước, vừa phát về Trì Tiểu Mãn xong liền bắt đầu chiếu một đoạn phỏng vấn của Trần Việt.
Phía ngoài màn hình, Trì Tiểu Mãn ôm lấy Vương Ái Mai, nhìn Trần Việt trong tivi, rồi cũng khẽ khàng nói với bà: "Con cũng sẵn lòng cõng chị ấy lội qua."
Vương Ái Mai không đáp lời, nhưng bà vẫn chưa ngủ.
Bà lặng lẽ thở, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp, trông giống như một chú cá voi mập mạp.
Trì Tiểu Mãn khẽ ngước cằm lên, hỏi bà: "Vậy thì Vương Ái Mai, người yêu con nhất thế gian này ơi, bà có ủng hộ con không?"
Vương Ái Mai không đáp lời, nhịp thở của bà dần trầm xuống. Suốt cả buổi tối hôm ấy, bà không nói thêm với Trì Tiểu Mãn một câu nào nữa.
Có lẽ bà cũng đang chọn cách đối phó giống như mẹ của Trần Việt, đó là giả vờ như mình không nghe thấy, hoặc cũng có thể là bà đang hơi giận Trì Tiểu Mãn một chút.
Nhưng Trì Tiểu Mãn cũng chẳng thể nào ép hỏi bà cho bằng được.
Nghĩ ngợi một hồi, cô ngẩng đầu lên, ghé sát vào tai bà thủ thỉ: "Vậy bà không được giận chị Trần Đồng đâu nhé."
Vương Ái Mai vẫn không nói gì.
"Thôi được rồi." Trì Tiểu Mãn gối đầu lên gối, nghịch tóc của Vương Ái Mai: "Bà không nói gì thì con coi như bà đã đồng ý rồi đó nha."
Có nhiều lúc Trì Tiểu Mãn chẳng phải là một đứa cháu gái hiểu chuyện. Cô từng đòi đi Bắc Kinh, đòi làm diễn viên, đòi trồng hướng dương... Cô đòi lớn lên bên cạnh Vương Ái Mai, rồi lại đòi rời xa bà. Nhưng cuối cùng, dù cô có quậy phá đến tận đâu đi chăng nữa, Vương Ái Mai vẫn luôn ở mảnh vườn đó chờ cô về.
Nhưng lần này, cô muốn làm một đứa cháu gái thật kiên nhẫn.
Trì Tiểu Mãn ôm lấy Vương Ái Mai.
Nhẹ nhàng vỗ về bà.
Và rồi, cô cũng chìm vào giấc ngủ sâu trong tiếng bản tin giải trí mà Vương Ái Mai đang xem.
Chuyện này thật kỳ lạ. Cô vốn chẳng phải người dễ ngủ, hôm nay lại vừa nói chuyện hệ trọng với một người quan trọng, vậy mà cuối cùng vẫn cứ thế ngủ thiếp đi.
Đến mức khi tỉnh dậy, Trì Tiểu Mãn vẫn còn chưa kịp định thần.
Nhưng lúc ấy trời đã sáng rõ.
Ánh nắng rọi vào căn phòng ở tầng một của Vương Ái Mai, khiến cả gian phòng sáng bừng lên.
Trì Tiểu Mãn nằm trên giường, cảm thấy như mình vừa quay trở lại cái mùa hè của rất lâu, rất lâu về trước. Cô ngơ ngác đảo mắt nhìn quanh, phát hiện Vương Ái Mai đã dậy từ bao giờ, chiếc tivi cũng tắt hẳn.
Căn phòng im lìm, trên tủ đầu giường chỉ còn lại cuốn sổ tay đã bị lật đến nỗi nhăn nhúm của Vương Ái Mai. Trì Tiểu Mãn ngẩng mặt khỏi chiếc khăn trải gối của bà, bần thần một lát rồi thành thạo mở cuốn sổ ra. Bên trong vẫn là mớ hỗn độn những hóa đơn, thư từ...và cả tờ giấy viết văn của cô nữa.
Thời gian đã trôi qua rất lâu, rất lâu, tờ giấy viết văn đã ngả sang màu vàng ố, chất giấy vừa mỏng vừa nhăn, những vết gấp hằn sâu đến mức tưởng như chỉ cần nới lỏng tay ra là chúng sẽ theo gió bay đi bất cứ lúc nào.
Trì Tiểu Mãn nằm bò trên giường của Vương Ái Mai.
Cô cẩn thận lật mở tờ giấy viết văn, bắt gặp mình của năm lớp 4/3 đang nắn nót từng nét chữ trên đó... Trên thế gian này, ai là người yêu con nhất?
Ánh nắng rọi vào phòng, tựa như một chiếc máy ép trái cây lười nhác, đang nhẩn nha ép ra những giọt nước quả tươi mới. Trì Tiểu Mãn ngồi bên đầu giường, chống cằm thẫn thờ một lúc, cảm thấy thời gian đã trôi qua lâu như vậy, câu trả lời bên dưới cũng nên được cập nhật rồi.
Thế là, cô cầm lấy cây bút bi đen mà Vương Ái Mai đặt trong tủ gỗ. Vào chính ngày hôm nay, cô trịnh trọng sửa lại đáp án của câu hỏi ấy thành...
Là cây to, cỏ nhỏ, Vương Ái Mai và Trần Đồng.
Cô nghĩ có lẽ Vương Ái Mai sẽ lật ra xem mỗi ngày, nên mới định dùng cách mưa dầm thấm lâu này để từ từ thay đổi suy nghĩ của bà.
Viết xong xuôi.
Trì Tiểu Mãn đợi cho nét mực khô hẳn, rồi mới gấp lại y hệt như lúc mình chưa hề động vào. Cô kẹp tờ giấy viết văn vào cuốn sổ, rồi đặt cuốn sổ lại dưới gối của Vương Ái Mai.
Sau đó cô xuống giường, bước ra ngoài.
Tiết trời tháng 9 rất đẹp, nắng vàng chan hòa khắp mặt đất. Mảnh vườn rau kia từ lâu đã không còn trồng gì nữa, thế nhưng Vương Ái Mai vẫn bê một chiếc ghế gỗ, mặc quần áo thật dày, ngồi nheo mắt sưởi nắng trước mảnh vườn xưa.
Trì Tiểu Mãn nghĩ ngợi một chút, quyết định lên lầu xem Trần Việt đã thức dậy chưa. Nếu chị tỉnh rồi, cô sẽ ôm chị một cái, sau đó quay lại cùng Vương Ái Mai sưởi nắng thêm lát nữa. Còn nếu chị vẫn chưa tỉnh, cô cũng vẫn cứ ôm chị một cái.
Nhưng đúng lúc này...
Một tiếng "cộp" vang lên.
Trì Tiểu Mãn ngoảnh đầu lại, phát hiện điện thoại của Vương Ái Mai đã rơi từ trên đầu gối bà xuống đất.
Cô đành phải quay lại để nhặt điện thoại cho bà.
Khi nhặt lên, màn hình điện thoại vẫn còn đang sáng, trên đó chính là hình ảnh của Trì Tiểu Mãn.
Có lẽ đêm qua ngủ không được ngon giấc, nên Vương Ái Mai đang nheo mắt lim dim ngủ gật.
Trì Tiểu Mãn nhìn chiếc điện thoại bị hỏng màn hình khóa của Vương Ái Mai, thầm nghĩ lần này trước khi về phải đổi cho bà một cái mới. Sau đó cô lại ngồi thụp xuống, xem cho hết đoạn video...
Đó là những đoạn clip vụn vặt về Trì Tiểu Mãn qua nhiều góc máy khác nhau, có cái của năm nay, có cái từ năm ngoái, lại có cả vài năm trước nữa. Trong ống kính, lúc thì cô ở phim trường, lúc thì ở sự kiện, khi thì trong chương trình giải trí, và cả trong hậu trường chụp poster cho phim Neon... Trong mỗi phân đoạn cô đều đang cười, khi cười đôi mắt lại cong tít lên, gần như chẳng có chút khác biệt nào.
Thật ra, ngoài những lúc đóng phim, Trì Tiểu Mãn rất ít khi tự ngắm nhìn bản thân trong ống kính. Nhưng hôm nay, khi quan sát dưới góc nhìn của người thứ ba, cô mới nhận ra thật sự có khác biệt rất lớn. Cô của năm nay, năm ngoái, hay những năm trước đó, đều không giống nhau.
Cô không thể đánh giá khách quan về những thay đổi của bản thân. Nhưng cô hiểu rõ, ít nhất là trong năm nay, nụ cười của cô đã trở nên thoải mái hơn nhiều. Thậm chí cô còn có linh cảm rằng, có lẽ năm tới sẽ còn tuyệt vời hơn nữa.
Những gì cô nhìn thấy, chắc chắn Vương Ái Mai cũng đều đã thấy hết.
Đoạn video này rất dài, rất dài.
Trì Tiểu Mãn không xem hết toàn bộ.
Cô khóa màn hình điện thoại của Vương Ái Mai, tựa vào bên đầu gối bà, giống như một con vật nhỏ tìm về tổ ấm. Cô thu mình lại, khẽ khàng ôm lấy bà.
Vương Ái Mai tỉnh giấc. Dạo này bà chỉ cần chợp mắt một chút là rất dễ tỉnh. Bà dụi dụi mắt, thấy Trì Tiểu Mãn đang ngồi bệt dưới sàn ôm mình, liền bực mình vỗ vào lưng cô: "Trì Tiểu Mãn, trời lạnh thế này đừng có mà ngồi dưới đất!"
Trì Tiểu Mãn không đứng lên. Cô tựa vào chân bà, ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi nói: "Người đó chính là chị Trần Đồng."
Vương Ái Mai lặng thinh không nói gì nữa.
Trì Tiểu Mãn cũng không nói tiếp.
Cô lặng lẽ tựa vào bà, cũng yên lặng ngắm nhìn ánh mặt trời chiếu rọi lên người cả hai.
"Bà biết rồi." Một lúc sau, Vương Ái Mai lên tiếng với giọng trầm đục.
Trì Tiểu Mãn áp mặt vào cạnh chân bà, khẽ dụi dụi.
Vương Ái Mai thở dài một tiếng: "Trì Tiểu Mãn, sáng nay bà hỏi con bé rồi."
"Sáng nay?"
Trì Tiểu Mãn ngẩng đầu lên khỏi chân Vương Ái Mai, vẻ mặt hơi ngơ ngác: "Chị Trần Đồng tỉnh rồi hả bà?"
Cô lại thấy có chút căng thẳng: "Bà hỏi chị ấy cái gì thế?"
Vương Ái Mai như thể ngứa mắt với cái bộ dạng này của cô, bà "Hừ" một tiếng, rồi mới thong thả nói: "Bà bảo gần đây có cây hạt dẻ sắp ra quả, còn nói Trì Tiểu Mãn thích ăn hạt dẻ nhất. Thế là con bé đi nhặt hạt dẻ cho mày luôn đó."
Trì Tiểu Mãn mím môi: "Sớm vậy sao?"
"Ờ..." Vương Ái Mai nheo mắt thẫn thờ dưới ánh mặt trời. Một lúc sau, bà vỗ một cái khá mạnh vào sau gáy Trì Tiểu Mãn, đợi đến khi cô kêu đau, bà mới rầm rì thở dài một tiếng: "Thật là hết cách với mày."
"Trì Tiểu Mãn!" Bà gọi to tên cô.
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn vừa xoa sau gáy vừa ỉu xìu quay đầu lại. Thật ra lúc này cô đang rất muốn chạy đi tìm Trần Việt.
Vương Ái Mai nhìn cô, lầm bầm: "Con bé còn nói sau này vẫn sẽ nhặt cho mày."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
Hôm nay nắng rất đẹp, bóng của hai người in xuống mặt đất cuộn lại như bông gòn. Vương Ái Mai chậm rãi thở dài một hơi: "Rồi bà mới hỏi con bé, liệu có bằng lòng nhặt hạt dẻ cho mày đến tận lúc già như bà bây giờ không?"
Vương Ái Mai dừng lại một chút, nheo mắt rồi nói tiếp:
"Con bé cũng bảo là bằng lòng."