Ngày 2 tháng 10 năm 2024.
Một tuần sau khi họ trở về Bắc Kinh, những hạt giống hướng dương được gieo trong chậu đã bắt đầu nảy mầm xanh từ dưới lớp đất.
Chậu hoa là do Trần Việt mua về trong lần đi dạo hội chợ trước đó. Chất liệu bằng gốm sứ, dáng hình trụ, bên trên vẽ những đường nét màu sắc uốn lượn. Rồi sẽ có một ngày, những mầm non sẽ vươn mình lớn lên từ chính những đường nét uốn lượn ấy.
Vì có rất nhiều hạt giống hoa hướng dương.
Nên ngày hôm đó, hai người họ đã xách về mười mấy hai chục cái chậu giống hệt nhau. Họ bận rộn đến tận buổi chiều để gieo hết mười mấy, hai mươi hạt giống xuống đất, cuối cùng xếp các chậu hoa thành từng hàng ngay ngắn trong phòng kính đón nắng.
Trồng xong, Trì Tiểu Mãn lấy tay quệt ngang khuôn mặt lấm lem. Tay cô vẫn đeo găng, cả người mệt lả ngồi bệt xuống sàn, chẳng còn sức mà vươn thẳng lưng. Dẫu vậy, cô vẫn kiên quyết phải đánh số cho bằng hết từng chậu hướng dương.
Cô mặc cái quần túi hộp bám đầy đất cát, ngồi bệt dang rộng hai chân, cắm cúi lần lượt ôm từng chậu hướng dương đến trước mặt, nghiêm túc dán những cái nhãn đã được đánh số lên đó.
Trần Việt cũng bắt chước tư thế ngồi của cô. Chị mặc quần làm vườn, hai chân duỗi trên đất như hình cây kéo, tay cầm bút viết nhãn rồi lại đưa những miếng nhãn đã được đánh số xong sang cho Trì Tiểu Mãn.
Hai người họ làm việc ăn ý chẳng khác nào công nhân trên một dây chuyền sản xuất.
Hướng dương số 1, số 2, số 3... Và cuối cùng là...
Hướng dương Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn đang đeo găng tay làm vườn, khi nhìn thấy dòng chữ trên miếng nhãn, cô hơi nghiêng đầu nhìn Trần Việt với vẻ thắc mắc.
Trần Việt cũng nghiêng đầu nhìn cô, sau đó giữa một rừng những chậu hoa trông giống hệt nhau, chị cẩn thận quan sát một lượt, cuối cùng ôm một chậu lại gần. Chị gỡ miếng nhãn số 6 ban đầu rồi đặt nó xuống trước đôi chân đang dang rộng như một chiếc kéo của Trì Tiểu Mãn, nói: "Chọn chậu này nhé."
"Tại sao chậu này lại là hướng dương Trì Tiểu Mãn?" Trì Tiểu Mãn vừa mới quệt tay lên mặt nên giờ đây, cô ngước phần cằm lấm lem bùn đất lên hỏi chị.
"Ừm..." Trần Việt suy nghĩ rất nghiêm túc rồi đưa ra câu trả lời: "Vì chậu này trông có vẻ khỏe mạnh nhất?"
"Được thôi." Trì Tiểu Mãn cũng không muốn làm Trần Việt mất hứng.
Cô dán miếng nhãn vào, sau đó ôm hướng dương Trì Tiểu Mãn đặt sang một bên, rồi chính cô cũng chọn một chậu trong số những chậu còn lại ôm đến bên chân mình, nói với Trần Việt: "Thế chị viết thêm một cái 'hướng dương Trần Đồng' nữa đi."
Trần Việt cười không ngớt: "Tại sao chậu này lại là hướng dương Trần Đồng?"
Nói vậy, nhưng chị vẫn rất phối hợp viết dòng chữ "hướng dương Trần Đồng" lên nhãn rồi đưa cho cô.
Trì Tiểu Mãn đón lấy, rất hài lòng dán nó lên, sau đó lại tỉ mỉ miết cho phẳng phiu từng góc cạnh miếng nhãn, rồi mới nghiêng đầu nói với Trần Việt: "Vì chậu này trông có vẻ kiên nhẫn nhất chăng?"
"Đối với thực vật mà nói, 'kiên nhẫn' có phải là một từ hay không nhỉ?" Trần Việt suy nghĩ một lát rồi bảo: "Liệu có khi nào lại thành ra mất rất lâu mới nảy mầm không?"
"Cũng đúng."
Trì Tiểu Mãn chống cằm nhìn một hồi, nâng niu chạm vào chậu hoa hướng dương mang tên Trần Đồng, tự mình nheo mắt cười: "Nhưng nếu nảy mầm được, chắc là cũng sẽ nở được rất lâu đúng không chị?"
"Hình như là vậy." Trần Việt bật cười: "Vậy thì chọn chậu này đi."
"Được." Trì Tiểu Mãn gật đầu.
Cô chống cằm ngắm nhìn căn phòng đầy hoa hướng dương, rất lâu sau lại đứng dậy, lúi húi ôm chậu hướng dương Trì Tiểu Mãn và chậu hướng dương Trần Đồng đến trước mặt hai người. Trì Tiểu Mãn hơi vội vàng tháo găng tay, tìm điện thoại, rồi rất nghiêm túc cúi đầu, khom lưng chụp ảnh cho hai chậu cây vẫn chưa nhú mầm.
"Tách..."
"Tách..."
Chụp xong.
Trì Tiểu Mãn hài lòng đút điện thoại vào cái túi phía trước tạp dề, ngước cằm nói:
"Chị Trần Đồng, sau này mỗi ngày em đều sẽ đến chụp cho chúng một tấm hình."
"Được." Nhìn chóp mũi lấm lem chút bụi của Trì Tiểu Mãn, Trần Việt định đưa tay xoa đầu cô, nhưng nghĩ đến tay mình đang bẩn, thế là...
Chị ghé sát lại, hôn nhẹ lên môi Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn đã tháo găng tay nên tay cũng hơi bẩn, vì vậy cũng không bước tới ôm lấy Trần Việt.
Cô khẽ chớp mắt.
Sau đó lại vô cùng đáng yêu rướn nửa người trên tới, trao cho chị một nụ hôn thật mềm mại.
Trong căn phòng kính đón nắng giữa đêm khuya, ánh đèn tỏa sáng rực rỡ, hai người ngồi bệt dưới sàn, đôi chân xoạc rộng như hình chiếc kéo, cứ thế trao nhau một nụ hôn vụng về mà không dùng đến tay.
Hôn được một lúc, Trì Tiểu Mãn bỗng bật cười thành tiếng.
Trần Việt đành phải dừng lại, hỏi cô có chuyện gì thế.
"Dạ không có gì." Trì Tiểu Mãn ngượng ngùng lắc đầu. Đoạn, cô lại nhích tới gần, mở to mắt nhìn Trần Việt, âu yếm l**m nhẹ lên làn môi chị rồi thì thầm: "Chỉ là em thấy thích chị quá chừng."
Chị cũng bật cười theo. Trần Việt chợt phát hiện, hóa ra khi đã quá đỗi thích một người, ngay cả lúc đang hôn, ta cũng sẽ không kiềm lòng được mà muốn mỉm cười. Cảm giác ấy giống như cơ thể đang lên tiếng nhắc nhở rằng, bản thân hiện tại đang vô cùng hạnh phúc.
Suốt một tuần sau đó.
Mỗi sáng thức dậy, Trì Tiểu Mãn đều sẽ đến ngắm nghía và chạm vào cây hướng dương một chút. Trông cô có vẻ rất mong chờ nó lớn lên.
Hôm ấy, ngày 2 tháng 10, hoa hướng dương cuối cùng cũng đã nảy mầm.
Trì Tiểu Mãn dậy từ sớm, nhưng lại không lập tức đi xem hoa hướng dương như mọi khi. Cô ăn sáng xong xuôi rồi mặc áo khoác vào, nói mình phải đến studio hậu kỳ một chuyến, hôm nay có lẽ sẽ về hơi muộn.
Trần Việt đứng ở cửa tiễn Trì Tiểu Mãn, chỉnh lại vành nón lưỡi trai của cô cho ngay ngắn: "Vậy lát nữa chị đi đón em nhé?"
"Hửm?" Trì Tiểu Mãn đang ngồi trên ghế, cúi đầu xỏ giày: "Chắc là không cần đâu chị."
Cô ngửa đầu: "Chẳng phải chính chị cũng có nơi cần đi sao?"
Rồi cong mắt mỉm cười với Trần Việt: "Em tự lái xe đi rồi tự lái xe về, nhanh lắm."
"Được." Trần Việt không phản đối.
Trì Tiểu Mãn thay giày xong thì đứng dậy, nhưng vẫn chưa đi ngay. Cô đứng ở cửa, phần cằm rúc sau cổ áo.
Trần Việt bật cười, dang rộng vòng tay ôm cô: "Đến nơi thì báo chị một tiếng nhé."
"Ừm, chị cũng thế." Trì Tiểu Mãn cũng vòng tay ôm lại Trần Việt, cứ thế tựa cằm lên vai chị: "Chị Trần Đồng..."
"Hửm?" Trần Việt vỗ nhẹ lưng cô.
"Dạ cũng không có gì." Trì Tiểu Mãn nũng nịu dụi đầu vào vai chị: "Hay là để khi nào về rồi nói nhé?"
Trần Việt suy nghĩ một hồi rồi hỏi: "Những lời em định để đến lúc về mới nói, liệu có giống với những gì em muốn nói bây giờ không?"
Trì Tiểu Mãn cũng mở to mắt ngẫm nghĩ, dùng cằm chọc nhẹ vào vai chị: "Em đảm bảo là giống đến 80% luôn."
Trần Việt cười: "Được."
Chị vỗ nhẹ vào sau gáy Trì Tiểu Mãn: "Vậy thì để về rồi nói."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn thở phào một hơi, rời khỏi cái ôm của hai người. Trước khi ra khỏi cửa, cô lại quay đầu hỏi: "Chị Trần Đồng, hôm nay chị định đi đâu vậy? Em bận xong việc có thể qua đón chị."
Dạo gần đây, Trần Việt hầu như đều dành toàn bộ thời gian để nghỉ ngơi. Chị tạm thời không nhận thêm công việc mới, mỗi ngày nếu không đọc kịch bản thì cũng là xem phim. Nhưng ban nãy, khi Trì Tiểu Mãn hỏi chị có muốn đến studio chung không, chị lại bảo mình phải đến một nơi khác.
"Bí mật." Trần Việt nói.
Trì Tiểu Mãn trợn tròn mắt.
Trần Việt cười không dứt: "Cũng đợi đến lúc em về rồi nói luôn vậy."
"Thôi được rồi." Có lẽ vẫn còn chút tò mò, nhưng vì chính Trì Tiểu Mãn cũng đang giữ bí mật nên chẳng có cách nào ép Trần Việt nói ra. Cô đành mím môi, dụi mặt vào cổ áo: "Vậy buổi tối chúng ta gặp nhau ở nhà nhé."
"Được." Trần Việt đáp lời.
Trì Tiểu Mãn không nói thêm gì nữa.
Cô xoay người.
Lúc cầm lấy chìa khóa xe, cô chợt nhớ ra điều gì đó: "Chị có cần dùng xe không?"
"Không cần đâu." Trần Việt đáp gọn lỏn.
Trì Tiểu Mãn không còn gì để nói nữa.
Có lẽ cô vẫn tò mò, nhưng cảm thấy lúc này chẳng thể nào hỏi ra được, nên đành phải cố kiềm lại. Cô chỉ muốn mau chóng giải quyết xong mọi việc để trở về khám phá bí mật của Trần Việt, vậy nên cuối cùng chỉ đành lưu luyến rời khỏi nhà.
Chỗ đặt chìa khóa xe giờ đã trống không.
Dạo gần đây, Trì Tiểu Mãn vẫn đang lái chiếc xe thuê đó.
Vốn dĩ đã tính chuyện mua xe mới, nhưng thật ra Trì Tiểu Mãn cũng thuộc tuýp người hễ bận rộn là chẳng còn hơi sức đâu mà tự chăm lo cho bản thân. Cô chạy đến studio hậu kỳ tất bật dựng phim, tự lái xe đi quay các dự án thương mại, làm việc với các nhãn hàng và đối tác quảng cáo...thành ra hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà đoái hoài đến việc mua xe cho mình nữa.
Trần Việt đứng đợi ở cửa một lúc, không lâu sau, cô cũng cầm áo khoác bước ra ngoài.
Hôm ấy thời tiết Bắc Kinh rất đẹp. Cái nắng đầu tháng 10 mang nhiệt độ thật dễ chịu, không nóng cũng chẳng quá lạnh, tựa như một dòng sông ấm áp chảy ngang qua con phố.
Trần Việt đến một showroom 4S, sau khi hoàn tất mọi thủ tục, cô lái chiếc xe mà mình đã đặt từ hai tháng trước rời đi.
Phía showroom 4S đã trang trí chiếc xe cô đến nhận như một món quà, bên trên treo đầy bóng bay, hoa tươi trải dài từ ghế lái sang tận ghế phụ.
Nhân viên bán hàng tiếp đón cô vô cùng nhiệt tình. Anh ta tặng cô một bó hoa tươi, còn hỏi cô có muốn chụp ảnh lưu niệm hay không.
Trần Việt trả lại bó hoa cho nhân viên bán hàng, lắc đầu bảo mình không cần chụp ảnh.
Để mua được chiếc xe này, Trần Việt cũng đã phải ghé qua rất nhiều showroom 4S mới đưa ra quyết định cuối cùng. Trong suốt thời gian đó, cô đã tiếp xúc với không ít nhân viên bán hàng, ai nấy cũng hỏi cô rằng: Chị muốn một chiếc xe như thế nào?
Câu trả lời của cô luôn là:
"Rộng rãi, không gây cảm giác tù túng, mùi hương không làm người ta thấy bí bách như thể bị khâu chặt vào trong ghế da."
"Có cảm giác an toàn, tính riêng tư cao, không gian không cần phải quá lớn, ngoại hình hơi đáng yêu một chút, nhưng tốt nhất là đừng quá phô trương. Bởi vì người mà tôi muốn tặng là kiểu con gái hay dán những miếng sticker thỏ con lên bình giữ nhiệt của mình."
Thế là cuối cùng, cô cũng tìm được chiếc xe này. Màu mận chín rất đẹp nhưng sắc độ không quá chói, chạy trên đường cũng không quá gây chú ý, đường nét mượt mà, đầu xe trông tròn trịa và bóng bẩy.
Nhân viên bán hàng còn đặt một con thỏ bông nhỏ ở ghế phụ.
Trần Việt giữ lại con thỏ bông này, tháo bỏ hết hoa tươi và ruy băng quà tặng, rồi lẳng lặng tự mình lái xe về.
Đang đi trên đường.
Cô nhìn thấy bên vỉa hè có một cửa hàng phụ kiện được trang trí rất tinh tế.
Thế là chiếc xe màu mận chín liền dừng lại.
Trần Việt xuống xe, bước vào cửa hàng.
Lúc trở ra, trên tay cô xách một chiếc túi nhỏ, bên trong túi có khoảng mười lăm, hai mươi dây buộc tóc đủ loại. Có cái bồng bềnh như mây, có cái bằng lụa in những nét vẽ đơn giản, có cái mang kiểu dáng xòe rộng điệu đà như vạt váy, có cái mang họa tiết kẻ sọc sẫm màu, và có cả những cái bản to đính hạt cườm nhỏ xíu.
Chiếc túi nhỏ cùng con thỏ bông được đặt ngay ngắn ở ghế phụ. Chiếc xe màu mận chín lại nổ máy, lăn bánh hướng về phía ngôi nhà của hai người.
Chỉ là khi đi ngang qua một tiệm đồ ăn vặt, Trần Việt thoáng thấy có rất nhiều người đang xếp hàng, thế là chiếc xe màu mận chín lại một lần nữa tấp vào lề đường.
Trần Việt suy nghĩ một lát rồi đội nón lưỡi trai, đeo khẩu trang cẩn thận, mở cửa xuống xe và đứng vào cuối hàng. Cô mỉm cười hỏi người đứng phía trước: "Trong đó bán gì vậy ạ? Có ngon không?"
Vị khách phía trước nhiệt tình đáp lại cô: "Hotdog cú mèo đó."
Thực tế thì, Trần Việt cũng chẳng rõ cái món "hotdog cú mèo" này rốt cuộc là như thế nào.
Nhưng vị khách kia lại bồi thêm một câu: "Ngon lắm."
Thế là Trần Việt mỉm cười đáp "Vâng ạ." Cô tiếp tục xếp hàng, đợi chừng bốn mươi, năm mươi phút mới mua được. Lúc này cô mới vỡ lẽ, hóa ra "hotdog cú mèo" thực chất là cây hotdog được nặn theo hình dáng một con cú mèo.
Trời đã dần về trưa.
Chiếc xe màu mận chín lấp lánh dưới nắng, chở theo chiếc túi nhỏ đựng dây buộc tóc, con thỏ bông, mấy cây hotdog cú mèo, một túi kẹo dẹt to bự, một bó hoa tươi...cùng với Trần Việt đang chuẩn bị về nhà chăm sóc mấy cây hướng dương.
20240512.
Trần Việt bấm mật mã mở cửa. Lúc thay giày, cô nhìn thấy đôi giày mà Trì Tiểu Mãn đã mang lúc sáng giờ đang nằm ngoan ngoãn trong tủ.
Cô tự dưng bật cười, cũng chẳng hiểu sao lại đứng ngẩn người trước tủ giày tận một hai phút, rồi mới xếp đôi giày của mình thật ngay ngắn bên cạnh đôi của Trì Tiểu Mãn.
Xách theo tất cả những món đồ vừa mua về.
Trần Việt đặt hết chúng lên bàn.
Cô tìm thấy Trì Tiểu Mãn trong phòng kính đón nắng.
Trời đã gần về trưa, nắng rọi xuống khiến căn phòng kính sáng bừng, liếc mắt là thu trọn mọi thứ vào tầm nhìn, duy chỉ có chiếc sô pha màu vàng kê sát phía trong là còn nằm trong bóng râm. Trì Tiểu Mãn đang nằm trên chiếc sô pha ấy, chiếc nón lưỡi trai màu xanh lam thì đặt trên tấm thảm ngay cạnh bên. Em ôm một chiếc gối ôm màu xanh lá, có vẻ như đang ngủ rất say.
Trần Việt bước tới.
Ngắm nhìn em một lúc.
Cô lặng lẽ ngồi xuống tấm thảm cạnh ghế sô pha.
Một luồng gió thổi vào, làm những lọn tóc của Trì Tiểu Mãn bay lên, chạm vào gò má của Trần Việt. Trần Việt rũ mắt, ngửi thấy hương tóc tương đồng với mình trên người đối phương, khóe mắt cô khẽ cong lên thành một nụ cười.
Dạo này, tóc của Trì Tiểu Mãn lại dài thêm không ít. Em chưa đi tỉa lại, thế nên lúc này khi đang ngủ, mái tóc em cứ thế buông rủ tự nhiên xuống mép sô pha, trông vô cùng xinh đẹp dưới ánh mặt trời.
Em cũng đã bắt đầu đeo mấy dây buộc tóc xinh xắn, đẹp đẽ, những món đồ vốn chẳng cần lấy tiền bạc ra làm thước đo giá trị.
Dây buộc tóc hôm nay em đeo bồng bềnh và mềm mại, mang sắc vàng nhạt với chất liệu trông rất êm ái, xung quanh còn rủ xuống những sợi tơ ngắn li ti.
Trông nó tựa như một vầng thái dương đang tan chảy và nhỏ giọt ngay nơi chân tóc Trì Tiểu Mãn.
Trần Việt không kiềm lòng được, bèn đưa tay chọc nhẹ dây buộc tóc của em.
Trì Tiểu Mãn dụi mắt tỉnh giấc.
Trần Việt vội vàng rụt ngón tay lại.
Nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn thức giấc. Em nằm nghiêng bên cạnh ghế sô pha, nhìn Trần Việt với đôi mắt còn mơ màng, nhưng rồi vẫn cong mắt mỉm cười và tự nhiên dang rộng đôi tay về phía cô: "Chị Trần Đồng, chị về rồi sao?"
Trần Việt tiến đến ôm lấy Trì Tiểu Mãn, nhân lúc em vẫn còn đang ngái ngủ chưa tỉnh hẳn, cô khẽ vỗ về lên lưng em rồi dịu dàng thủ thỉ:
"Tiểu Mãn, sinh nhật vui vẻ nhé."
---
Ngày 2 tháng 10 là sinh nhật thật của Trì Tiểu Mãn, chỉ cách sinh nhật của Tiểu Ngư đúng một ngày.
Một năm trước, Trần Việt nhận được bản tiểu sử nhân vật Tiểu Ngư. Trì Tiểu Mãn đã bổ sung thêm ngày sinh của Tiểu Ngư vào trong đó. Khi ấy, Trần Việt chợt nghĩ, liệu có khi nào sinh nhật của chính Trì Tiểu Mãn cũng vào ngày này không. Đang đi trên đường bỗng nhớ tới chuyện đó, cô liền tấp xe vào lề, vội vàng chọn mua một chiếc móc khóa hình chú cá nhỏ.
Thật ra, việc đó đã tiêu tốn của cô rất nhiều thời gian, bởi cô nhận ra mình chẳng thể chọn được một món quà sinh nhật nào thật sự ưng ý. Có lẽ hôm ấy vốn chẳng phải sinh nhật của Trì Tiểu Mãn, hoặc cũng có thể dù có tặng bất cứ thứ gì, cô cũng sẽ khiến Trì Tiểu Mãn nhớ lại những chuyện không vui. Bởi vì Trì Tiểu Mãn vốn không thích ngày sinh nhật, thậm chí lúc đó em cũng không mấy thích cô.
Sau này, khi quan sát phản ứng của Trì Tiểu Mãn, cô cảm thấy sinh nhật của em cũng không phải là ngày 1 tháng 10. Chắc hẳn Trì Tiểu Mãn đã chủ động né tránh vì nhận ra mình lỡ vô thức để sinh nhật của Tiểu Ngư trùng với ngày sinh của bản thân. Bởi lẽ, em là người ghét nhất việc để nhân vật và bản thân diễn viên bị lẫn lộn với nhau.
Nhưng Trần Việt không ngờ rằng, sinh nhật của Trì Tiểu Mãn lại chính là ngày hôm sau, ngày bộ phim Neon khai máy.
Giống như là...
Như vậy em có thể lẩn khuất giữa đám đông, đường đường chính chính quên đi sinh nhật mình, để rồi chỉ đắm chìm trong niềm hân hoan khi bộ phim khai máy, chẳng cần phải xót xa cho bản thân, một người rất có thể đã bị vứt bỏ vào chính ngày này năm xưa.
"Em không cố ý đâu." Có lẽ Trì Tiểu Mãn cũng đang nghĩ đến chuyện đó, em áp mặt mình vào mặt cô, giải thích: "Chỉ là đúng lúc Bảo Chi cũng nói hôm đó là ngày lành, rất thích hợp để khai máy."
"Ừm." Trần Việt gật đầu.
Cô vỗ nhẹ lên lưng Trì Tiểu Mãn, chậm rãi nói: "Bảo Chi nói không sai."
Có lẽ Trì Tiểu Mãn vẫn chưa kịp phản ứng, em hơi nghiêng mặt, hơi thở phả vào sau tai cô.
"Hôm đó là ngày lành." Trần Việt dịu dàng nói: "Hôm nay cũng vậy."
Trì Tiểu Mãn im lặng rất lâu.
Em chu môi thở ra một hơi hệt như chú cá nhỏ nhả bong bóng, khẽ thầm thì: "Ngày hôm đó, đúng là thời tiết rất tốt."
"Sau này cũng đều sẽ tốt thôi." Trần Việt nói.
"Ừm." Trì Tiểu Mãn gật đầu. Nghĩ một lát, em lại bổ sung: "Nhưng chúng ta vẫn không nên nói ra ngoài."
"Sao vậy?" Trần Việt hỏi.
"Ừm..." Trì Tiểu Mãn suy nghĩ một hồi rồi nói: "Bởi vì nếu làm vậy, một năm sẽ có tận hai ngày mọi người đều tổ chức sinh nhật cho em. Em sẽ thấy ngại lắm."
"Em cứ thoải mái đón nhận đi." Trần Việt xoa xoa đầu em.
Trì Tiểu Mãn không đồng ý ngay. Thời gian qua em đã bắt đầu quen với việc đón nhận yêu thương, nhưng dường như vẫn chưa thể tiếp nhận quá nhiều.
"Nhưng mà..." Thế nên Trần Việt lại lên tiếng.
"Nhưng mà gì chị?" Trì Tiểu Mãn hỏi ngay.
"Nhưng mà chị sẽ không nói ra đâu." Trần Việt đáp.
Trì Tiểu Mãn nghiêng nghiêng đầu.
"Bởi vì mỗi năm chị vẫn sẽ tổ chức sinh nhật cho em hai lần." Trần Việt hôn nhẹ lên nốt ruồi nhỏ trên tai em.
Thấy Trì Tiểu Mãn khẽ rụt tai lại vì cái chạm đó, Trần Việt bật cười, rồi thấp giọng nói: "Và có lẽ, sẽ chỉ có mình chị thôi."
Điều này dường như khiến Trì Tiểu Mãn cảm thấy dễ chấp nhận hơn một chút.
Có lẽ vẫn còn hơi buồn ngủ, em bèn tựa cằm lên vai Trần Việt, khẽ ngáp một cái thật nhỏ, sau đó nói: "Dạ được."
Suy nghĩ một lát, em nói: "Nếu chỉ có chị Trần Đồng, hình như cũng không sao cả."
"Được." Trần Việt cũng gật đầu.
Nhưng có lẽ là một loại thần giao cách cảm nào đó.
Ngay giây tiếp theo sau khi câu nói ấy vừa dứt.
Chiếc điện thoại bị Trì Tiểu Mãn vứt tùy ý trên thảm bỗng dưng rung lên.
Trì Tiểu Mãn ngáp một cái: "Chị Trần Đồng, chị lấy giúp em với."
Trần Việt đi lấy điện thoại.
Trì Tiểu Mãn rất ngoan ngoãn tách khỏi người Trần Việt, tiếp tục nheo mắt, áp mặt xuống ghế sô pha, nằm sấp bên cạnh cô mà ngủ gật.
Trần Việt cầm lấy điện thoại của Trì Tiểu Mãn, hướng về phía mặt em: "Tiểu Mãn, mở mắt ra một chút nào."
Trì Tiểu Mãn buồn ngủ rũ rượi, hé mí mắt liếc nhìn điện thoại một cái.
Trông em như một chú mèo nhỏ đang lười biếng sưởi nắng.
Trần Việt bật cười, rồi lướt tay mở khóa điện thoại của Trì Tiểu Mãn.
"Ai vậy chị?" Trì Tiểu Mãn hơi ngước cằm lên nhìn cô.
"Là dì A Vân." Trần Việt thu lại nụ cười nơi khóe môi, giọng điệu không có chút thay đổi:
"Dì ấy chúc em sinh nhật vui vẻ."
"Hả?" Trì Tiểu Mãn hé nửa mí mắt, cũng sáp lại gần vỗ nhẹ vai Trần Việt, dường như muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên mở lời thế nào. Thành ra, em chỉ đành vỗ nhẹ lên người cô một cách đầy gượng gạo.
"Phải trả lời thế nào đây?" Trần Việt hết cách.
"Nhắn cảm ơn là được." Trì Tiểu Mãn lén nhìn chị.
"Được." Trần Việt giúp em nhắn lại lời cảm ơn.
Cô định đặt điện thoại xuống để tiếp tục ôm Trì Tiểu Mãn, nhưng rồi điện thoại của em lại hiện lên một tin nhắn khác...
"Gì vậy chị?" Trì Tiểu Mãn hơi rướn người dậy.
"Là bà nội em."
Trần Việt thở dài một tiếng, sau đó nhấn mở tin nhắn thoại của Vương Ái Mai.
Giọng nói của Vương Ái Mai vang lên trong căn phòng kính đón nắng: "Trì Tiểu Mãn, hôm nay 31 tuổi rồi đấy nhé."
Thậm chí còn có vài giọng nói xa lạ hòa theo phía sau, cùng vui vẻ reo lên:
"Chúc cháu gái ngoan Trì Tiểu Mãn của bà Vương Ái Mai sinh nhật vui vẻ!"
Tin nhắn thoại kết thúc.
Trần Việt đặt điện thoại xuống, nhìn Trì Tiểu Mãn.
Em cũng đang nhìn cô.
Hai người nhìn thẳng vào nhau, Trì Tiểu Mãn mấp máy môi, Trần Việt thì thở dài một hơi.
Cuối cùng không biết là ai bật cười thành tiếng.
Nói chung là.
Trì Tiểu Mãn cười híp cả mắt, lại vươn tay ôm lấy vai Trần Việt.
"Không sao cả, bây giờ vẫn chỉ có mình chị ở bên cạnh em thôi."
Trần Việt cũng bật cười. Cô tự thấy mình đúng là một kẻ hẹp hòi, chỉ mong trên đời này có mỗi mình cô biết được bí mật nhỏ của Trì Tiểu Mãn. Nhưng mong thì mong vậy thôi, lúc nhìn thấy Trì Tiểu Mãn cười tít cả mắt, cô vẫn bất giác cảm thấy vui lây.
Thế nên cô ôm lấy vai Trì Tiểu Mãn, một lần nữa nói với em rằng: "Sinh nhật vui vẻ nhé."
"Ừm." Trì Tiểu Mãn hôn nhẹ lên mặt cô, sưởi nắng một lúc rồi nép vào bóng râm, khẽ khàng nói:
"Hôm nay đúng là ngày hạnh phúc nhất luôn."
---
Ôm nhau một lát, Trì Tiểu Mãn cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn thoại trả lời Vương Ái Mai.
"Vương Ái Mai, có phải bà lại đang khoe với mấy dì mới tới rằng cháu gái bà là Trì Tiểu Mãn không?"
Vương Ái Mai không trả lời ngay, chắc là bà đang hăng say đánh mạt chược với người ta rồi.
Thế là Trì Tiểu Mãn chống cằm, hỏi Trần Việt: "Vậy chị Trần Đồng, hôm nay chị ra ngoài làm gì thế?"
"Mua cho em mấy dây buộc tóc." Trần Việt nói.
Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Em thích lắm."
"Chưa thấy mà đã thích rồi sao?" Trần Việt hỏi.
"Chỉ cần là dây buộc tóc thì em đều thích cả." Trì Tiểu Mãn nói như vậy. Rồi giây sau, như sực nhận ra điều gì đó, em vội vàng bổ sung: "Đặc biệt là đồ chị tặng nữa."
Trần Việt mỉm cười. Cô vẫn đang ngồi trên thảm, tựa lưng vào cạnh sô pha nói chuyện với Trì Tiểu Mãn:
"Còn có cả hotdog hình cú mèo nữa."
"Hotdog hình cú mèo là gì vậy chị?" Trì Tiểu Mãn mở to mắt. Giờ em cũng đã là một người lớn 31 tuổi, sở thích chỉ quanh quẩn với việc mua dây buộc tóc và ở nhà phơi nắng, nên không theo kịp trào lưu bên ngoài cho lắm.
"Thì là hotdog được tạo hình con cú mèo đó." Trần Việt giải thích: "Nhưng lát nữa phải hâm nóng lại mới ăn được."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn ngoan ngoãn gật đầu.
Trần Việt nhìn em một lúc, lấy từ trong túi ra một que kẹo hơi dẹt. Kể từ sau lần được chị Phương tặng cho hai que kẹo, họ đã rất thích kẹo của hãng này.
Trần Việt bóc vỏ, đưa que kẹo cho Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn giống như một chú cá tới đớp mồi, em ngậm lấy que kẹo rất chuẩn xác, rồi lại thuần thục đẩy kẹo sang bên má, rành rọt hỏi: "Chị còn mua kẹo nữa sao?"
"Ừm." Trần Việt cũng tựa vào cạnh sô pha ăn kẹo.
Ánh nắng vàng rực lướt qua dây buộc tóc và mái tóc của Trì Tiểu Mãn, sóng sánh như chất lỏng. Trì Tiểu Mãn chống cằm nói với cô: "Nhiều đồ thế à?"
"Chị còn mang về một con thỏ bông nữa." Trần Việt nắm lấy tay em, nói: "Và một bó hoa tươi."
Trì Tiểu Mãn ngoan ngoãn để cô dắt tay, em đứng dậy, hơi mở to mắt: "Không lẽ vẫn còn nữa sao?"
"Ừm, đều là tiện tay mua cả thôi." Trần Việt ngồi sát bên chân em, chống cằm ngước lên nhìn, điềm nhiên buông một câu ngắn gọn: "Còn có một chiếc xe nữa."
Hai mắt Trì Tiểu Mãn hoàn toàn trợn tròn.
Trần Việt bật cười, không nhịn được mà đưa tay chọc chọc vào bên má đang hơi phồng lên của Trì Tiểu Mãn. Bên trong là que kẹo cứng, nhưng má của em lại rất mềm mại.
"Màu mận chín, không quá lớn, lúc lái về chị đã thử rồi, dễ lái lắm. Nó không có cái mùi da nồng nặc như muốn khâu người ta vào ghế sô pha, mà người bên ngoài cũng không nhìn thấy em được." Trần Việt bổ sung.
Thật ra với họ lúc này, việc nhận được một chiếc xe làm quà sinh nhật cũng không phải là chuyện gì quá to tát.
Nhưng có lẽ Trì Tiểu Mãn vẫn chưa quen lắm. Nghe xong, em dùng hai tay chống cằm, suy nghĩ một lát rồi thận trọng hỏi: "Hết bao nhiêu tiền vậy chị?"
Trần Việt nói ra một con số.
Đó là con số mà mười một năm trước, khi còn ở trong căn phòng trọ ọp ẹp, họ có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Trì Tiểu Mãn im lặng một lát.
Cuối cùng, có vẻ như đã quyết định chấp nhận, em nghiêng đầu nói: "Vậy lát nữa tụi mình lái xe mới đi hóng gió nhé?"
"Được." Trần Việt lắc lắc tay em.
Ngừng một chút, cô lại hỏi: "Thế hôm nay em đến studio làm gì vậy?"
"Em đi xem lại cảnh phim đóng máy." Trì Tiểu Mãn thành thật báo cáo: "Không biết sao sáng nay lúc tỉnh dậy, em lại đặc biệt muốn đi xem lại một chút."
Trần Việt nhìn em.
Trì Tiểu Mãn im lặng một lát, rồi lại mỉm cười với cô: "Hôm nay studio được nghỉ, em đã ngồi đó xem chắc cũng phải trăm lần. Sau khi nhận ra bộ phim không có gì khác biệt so với kịch bản của Lãng Lãng, em mới thấy yên tâm hơn một chút."
"Ừm." Trần Việt gật đầu.
Trì Tiểu Mãn không nói thêm gì nữa, em lẳng lặng ăn kẹo, chẳng biết là đang nghĩ đến điều gì mà lại nở nụ cười với Trần Việt dưới ánh mặt trời.
Trần Việt xoa nhẹ mái tóc em, gọi:
"Tiểu Mãn."
"Dạ?"
"Dạo này, em bớt gặp ác mộng rồi đúng không?" Trần Việt hỏi.
Trì Tiểu Mãn rũ mắt, lấy cây kẹo m*t dẹt ra nhìn một cái, rồi lại bỏ vào miệng, lúc này mới nói: "Hình như là vậy."
Trần Việt "Ừm" một tiếng, không hỏi thêm nữa.
Thế là Trì Tiểu Mãn chờ một lát, như thể cảm thấy kỳ lạ, em nghiêng mặt hỏi:
"Chị Trần Đồng, có phải chị muốn biết cơn ác mộng của em trông thế nào không?"
Họ làm lành từ hồi tháng 4, thoắt cái giờ đã là tháng 10. Nửa năm trôi qua, trong suốt khoảng thời gian ấy, có rất nhiều đêm Trì Tiểu Mãn đều ngả lưng chìm vào giấc ngủ bên cạnh Trần Việt. Trước khi ngủ, hai người sẽ ôm hôn, thủ thỉ trò chuyện, và phần lớn thời gian còn sẽ thân mật... Thế nhưng, đôi khi Trì Tiểu Mãn vẫn gặp ác mộng, chỉ là tần suất đã dần thưa thớt hơn so với trước kia.
"Chị muốn biết." Trần Việt trả lời: "Nhưng nếu nói ra khiến em cảm thấy không thoải mái thì em không cần nói cũng được."
Thật ra Trì Tiểu Mãn hiểu rất rõ, Trần Việt là một người yêu vô cùng kiên nhẫn. Mỗi lần cô gặp ác mộng, Trần Việt đều sẽ đến ôm lấy cô, vỗ về cô, hôn cô. Nhưng sau khi cô tỉnh lại, chị chưa bao giờ gặng hỏi ngay xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Chị bảo vệ cô, che chở cho cô, và cũng luôn kiên nhẫn chờ đợi cô.
Cho đến tận ngày hôm nay.
Trì Tiểu Mãn rút que kẹo đã ăn hết sạch ra khỏi miệng, mỉm cười với Trần Việt.
Trần Việt không hỏi cô thêm điều gì nữa.
Chị mỉm cười với Trì Tiểu Mãn, lẳng lặng đón lấy que kẹo từ tay cô, nhìn vào mắt cô qua vệt nắng.
"Ừm..." Trì Tiểu Mãn nheo mắt suy nghĩ một lát: "Nhưng mà đã ăn kẹo rồi thì phải nói ra những uất ức của mình."
Trần Việt suy nghĩ một chút: "Không nói cũng có thể ăn kẹo mà."
Ngừng một lát, chị bổ sung thêm: "Còn có thể ăn cả hotdog hình cú mèo nữa."
Dường như chị đang cố ý dỗ cho Trì Tiểu Mãn vui.
Thế là Trì Tiểu Mãn cũng thật sự mỉm cười. Khi cười, khóe miệng cô lõm xuống, tạo thành hai hõm nhỏ xíu. Đợi nụ cười tắt hẳn, cô lại cất giọng thật nhẹ:
"Trong mơ có tuyết, tuyết rơi rất dày, buốt lắm. Có rất nhiều người xung quanh em, màu đen, màu tím, màu trắng, túa ra như bầy kiến vậy."
"Có người tông ngã em, có người lướt qua người em, điện thoại của em thì bị văng ra xa. Em không hề có ý định đi nhặt lại, bởi vì cách đó không xa, ở ngay trước mặt em, có một người đang nằm giữa vũng máu."
"Chị ấy chảy nhiều máu lắm."
"Đó là Lãng Lãng."
Điều kỳ lạ là, mỗi lần mơ thấy giấc mơ này, Trì Tiểu Mãn đều cảm thấy trái tim mình như bị khoét đi một mảnh, đau đớn khôn cùng. Thế nhưng ngoài đời thực, khi miêu tả thật chi tiết những cảnh tượng trong mơ, cô lại không bộc lộ quá nhiều cảm xúc.
Sau khi kể xong, cô thậm chí còn mỉm cười với Trần Việt một cách khá thoải mái: "Chị Trần Đồng, em muốn ăn thêm một que kẹo nữa."
Trần Việt nhìn cô rất lâu, rồi khẽ xoa tóc cô.
Chị bóc cho cô một que kẹo.
Trì Tiểu Mãn ngoan ngoãn ngậm lấy que kẹo, chậm rãi m*t, rồi cứ thế thẫn thờ dưới ánh mặt trời.
Trần Việt đứng dậy, ngồi xuống cùng bên với Trì Tiểu Mãn và ôm lấy cô.
Có lẽ cảm nhận được sự an toàn, Trì Tiểu Mãn rất tự nhiên tựa đầu vào đầu chị.
Ánh nắng từ sau lưng hắt bóng hai người đổ dài về phía trước, trông họ như hai con vật nhỏ đang nép sát vào nhau.
"Thật ra nội dung giấc mơ không quan trọng lắm đâu." Một lúc sau, Trì Tiểu Mãn chủ động khơi lại chuyện đó.
"Hửm?" Trần Việt nghiêng đầu nhìn cô.
Trì Tiểu Mãn cúi mặt, hơi cọ cằm vào cổ áo. Rất lâu sau, cô mới chậm rãi nói:
"Bởi vì hôm nay em đã xem đoạn kết của Neon, xem đi xem lại rất nhiều lần, để rồi cuối cùng mới phát hiện, hóa ra đó là một cái kết có hậu."
Trần Việt không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng xoa tóc cô.
Dưới ánh nắng mặt trời, Trì Tiểu Mãn cụp mi.
"Thỉnh thoảng em lại nghĩ, phải chăng chuyện này ít nhiều cũng có liên quan đến mình. Có phải vì em đã lừa chị ấy là có chị Cầu Vồng, có phải vì em không có tiền để chữa bệnh cho chị ấy, có phải vì em đã mượn quá nhiều tiền hay không..."
"Nhưng trong bức thư Lãng Lãng viết cho em, chị ấy bảo là không phải. Chị ấy nói đó là quyết định mà bản thân chị ấy đã đưa ra từ rất lâu rồi. Em đành phải tin là không phải, rồi nghe lời chị ấy mà tiếp tục bước về phía trước. Thế nhưng, chưa có một lần nào em thật sự buông bỏ được chuyện này cả."
"Nhưng hôm nay, em đã đi xem lại cảnh quay cuối cùng đó. Giống như em từng nói, những thước phim chúng ta quay được giống hệt như những gì Lãng Lãng đã viết trong kịch bản. Chúng ta không hề thay đổi kết cục của chị ấy, đây chính là cái kết mà chị ấy mong muốn."
"Em chợt nhận ra, rốt cuộc thì đến khi nào mình mới có thể thật sự buông xuống chuyện này và thôi nghĩ ngợi về nó nữa? Có lẽ là lúc...Lãng Lãng bằng xương bằng thịt đứng trước mặt em, nói với em là không phải. Chỉ khi chị ấy vẫn còn sống, em mới tin, mới hoàn toàn buông bỏ được."
Nói đến đây, Trì Tiểu Mãn dừng lại. Lúc tiếp tục cất lời, giọng nói của cô đã nhẹ đi rất nhiều, tựa như đang thì thầm:
"Cho nên, Thụ thật sự vẫn còn sống."
"Đây là kết cục cuối cùng mà Lãng Lãng để lại." Trì Tiểu Mãn nghiêng mặt, mỉm cười với Trần Việt: "Em nghĩ, có lẽ đây chính là câu trả lời mà chị ấy dành cho em."
Một hồi lâu sau, Trần Việt vẫn không lên tiếng.
Dẫu cho cô đã nghĩ đến rất nhiều lời có thể nói, chẳng hạn như: "Bộ phim đã hoàn thành rồi, nghĩa là Lãng Lãng vẫn còn sống", hoặc là: "Xin lỗi, lúc đó chị đã không ở bên cạnh em".
Thế nhưng sau cùng, nhìn vào đôi mắt của Trì Tiểu Mãn, cô hiểu rằng lúc này Trì Tiểu Mãn chỉ cần một người lắng nghe mà thôi.
Vì vậy, cô khẽ xoa đầu em.
Lần nữa trông thấy chậu hoa hướng dương đặt trên bậu cửa sổ, cô chỉ ôm chặt Trì Tiểu Mãn thêm một chút, rồi nhẹ nhàng nói:
"Tiểu Mãn, hình như hướng dương nảy mầm rồi."
---
Trì Tiểu Mãn không nhúc nhích hồi lâu, phải đến khi cái ôm kéo dài quá hai, ba phút, em mới khẽ xoay đầu nhìn về phía mấy chậu hướng dương bên bậu cửa sổ. Một lúc sau, em mới chậm rãi cất lời: "Hình như nảy mầm thật rồi này?"
Em không hề rơi lệ.
Mà nắm lấy tay Trần Việt.
Bước xuống ghế sô pha, chăm chú nhìn ngắm những mầm xanh nhỏ bé trong chậu hoa.
Dường như hôm nay em chẳng hề nghĩ đến chuyện gì đau buồn.
Mà chỉ đơn giản là đang vui vẻ vì những mầm non đang lớn lên.
Trong phòng kính đón nắng có tổng cộng ba hàng chậu hoa hướng dương. Hai ngày trước, hướng dương số 3 và số 4 đã nảy mầm. Hôm nay, hướng dương Trì Tiểu Mãn cũng đã nhú lên một chút mầm xanh, nhưng hướng dương Trần Đồng thì vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
Trì Tiểu Mãn rũ mắt, chăm chú nhìn mấy cây hướng dương này một hồi lâu, bỗng nhiên nói: "Chị Trần Đồng, em muốn ước điều ước sinh nhật."
"Được." Trần Việt nhìn chậu hướng dương Trì Tiểu Mãn, rồi lại nhìn sang Trì Tiểu Mãn bằng xương bằng thịt đang đứng ngay trước mắt: "Bánh kem vẫn chưa tới, hay là đợi lát nữa cắm nến rồi ước nhé?"
"Không cần đâu chị." Trì Tiểu Mãn lắc đầu: "Em muốn ước trước mấy cây hướng dương này cơ."
"Được." Trần Việt gật đầu.
Thế là Trì Tiểu Mãn hơi nhắm mắt, chắp hai tay trước ngực: "Ừm, em ước sau này năm nào tụi mình cũng đều trồng hướng dương."
Trần Việt dịu dàng dõi theo góc nghiêng của em: "Chẳng phải người ta vẫn nói, ước mà nói ra thành lời thì sẽ không còn linh nghiệm nữa sao?"
"Ừm..." Trì Tiểu Mãn hé nửa mí mắt, nhăn mũi cười với cô một cái rồi nói: " Bởi vì điều ước này là em đặc biệt nói cho chị nghe mà."
"Được rồi." Trần Việt mỉm cười: "Năm nào tụi mình cũng sẽ trồng hướng dương."
Trì Tiểu Mãn hài lòng gật đầu, tiếp tục đứng trước những chậu hướng dương, chắp hai tay và nhắm mắt:
"Em còn ước là, sau này mỗi khi tụi mình ra ngoài, bất kể là ai đi chăng nữa, trước khi bước ra khỏi cửa đều phải dành cho đối phương một cái ôm đã."
"Tuyệt đối đừng trở thành kiểu người yêu vừa đóng cửa là đã đi mất, cũng chẳng thèm nói với đối phương câu nào."
Thoạt nghe vẫn giống như đang cố ý nói cho Trần Việt nghe vậy. Cô gật đầu, đáp: "Được."
Trì Tiểu Mãn bèn giải thích thêm:
"Đây chính là lời mà sáng nay lúc ra khỏi cửa em đã định nói đấy."
"Sao em không nói thẳng luôn?" Trần Việt hỏi.
"Em không biết nữa." Trì Tiểu Mãn rất thành thật:
"Có lẽ là vì sáng nay, em vẫn chưa thật sự muốn ước điều ước sinh nhật cho lắm."
"Được." Trần Việt xoa nhẹ đầu em: "Vậy còn điều thứ ba?"
"Điều thứ ba..." Trì Tiểu Mãn hé mắt nhìn Trần Việt. Như chợt nghĩ ra điều gì đó, em bèn ghé sát lại, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô, rồi nói một cách đầy mãn nguyện: "Bây giờ đã thực hiện được rồi."
Ba điều ước, hai điều dành cho tương lai, một điều dành cho hiện tại, không có quá khứ.
Ngày hôm đó, hướng dương Trì Tiểu Mãn đã nảy mầm. Dù tốc độ của hướng dương Trần Đồng có hơi chậm hơn một chút, nhưng chắc cũng không sao cả.
Trần Việt lặng lẽ ngắm nhìn góc nghiêng rạng rỡ dưới ánh mặt trời của Trì Tiểu Mãn thật lâu, rồi lại ôm em vào lòng, khẽ nói:
"Tiểu Mãn, sinh nhật vui vẻ nhé."