Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 62

Trên đường từ khách sạn ra sân bay, Tiểu Kỳ đang lái xe thì chợt nói với Trần Việt: "Đúng rồi chị ơi, có cái túi giấy kraft để ở ghế sau, chị thấy chưa ạ?"

"Hửm?"

Trần Việt có chút mệt mỏi nhấc mí mắt. Lần nào phim vừa đóng máy, cô cũng khó mà nghỉ ngơi tử tế được. Huống hồ sáng sớm nay còn nhận được điện thoại của chị họ, hay tin Trần Tiểu Bình phải nhập viện phẫu thuật nhưng lại chọn cách giấu mình.

Sau khi cúp máy, cô nhờ Tiểu Kỳ mua vé máy bay cho mình về Quảng Đông, đồng thời tranh thủ chút kẽ hở trong lịch trình dày đặc để tới gõ cửa phòng Trì Tiểu Mãn, thông báo rằng mình có lẽ phải lỡ hẹn, và từ đó nhận được một cái ôm của em để tâm trạng bình tĩnh hơn đôi chút.

Trần Việt tìm thấy cái túi giấy mà Tiểu Kỳ nhắc tới trên một cái ghế khác ở hàng sau.

"Đây là gì vậy?"

"Dạ em cũng không biết." Tiểu Kỳ lắc đầu: "Lúc nãy xuống lấy xe là em thấy nó nằm ngay trên đầu xe rồi."

Cô ấy cũng giải thích thêm:

"Nhưng mà em vừa mở ra kiểm tra, là một cái USB. Chắc là ai đó trong đoàn phim gửi tư liệu cho chị?"

"Được rồi." Trần Việt gật đầu, lấy cái USB mà Tiểu Kỳ vừa nhắc tới ra khỏi túi giấy...

Nó rất nhỏ, trông có vẻ còn mới. Ngoài ra, trong túi cũng không có tên tuổi của người gửi.

"Chị ơi, nếu chị thật sự không yên tâm thì cứ đưa cho em, để em kiểm tra kỹ rồi sẽ đưa cho chị." Tiểu Kỳ nói tiếp.

"Không cần đâu." Trần Việt rũ mắt đọc tin nhắn mới chị họ gửi đến, đối phương báo với cô rằng...

Sau khi biết cô định quay về, Trần Tiểu Bình cực kỳ không vui, thậm chí còn tính tìm cách đổi lịch phẫu thuật để Trần Việt khỏi về thăm mình, đồng thời liên tục bày tỏ sự bất mãn vì chị họ lo chuyện bao đồng.

So với chiếc USB không rõ người gửi, dường như tình hình bên phía Trần Tiểu Bình cần phải nhanh chóng giải quyết hơn. Trần Việt mệt mỏi hồi âm tin nhắn của chị họ, sau đó lại bỏ chiếc USB vào túi giấy: "Để khi nào rảnh chị xem sau vậy."

"Dạ."

Tiểu Kỳ không nói gì thêm. Cô ấy nhìn Trần Việt qua gương chiếu hậu, biết rõ tâm trạng cô vì chuyện của Trần Tiểu Bình nên không tốt, bèn thở dài một tiếng:

"Chị à, hay là chị chợp mắt nghỉ ngơi trên xe một lát đi?"

"Được." Trần Việt cười nhạt: "Chị không sao, em cứ yên tâm lái xe."

"Dạ." Tiểu Kỳ vâng lời.

Chiếc xe chạy êm ái hướng về phía sân bay.

Trần Việt nhắm mắt lại một lúc, nhưng cảm thấy tâm trạng vẫn không sao bình lặng được. Cô lại lần nữa mở mắt ra, lặng lẽ nhìn cảnh phố xá ngoài cửa sổ đang lướt qua trước mắt.

Cô bỗng nhiên muốn gọi điện cho Trì Tiểu Mãn, vì cảm thấy chỉ cần nghe thấy giọng nói của đối phương, lòng mình có lẽ sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều. Nhưng rồi cô lại nghĩ, giờ này có lẽ Trì Tiểu Mãn đã ăn sáng xong và đang ngủ bù, hoặc cũng có thể đang bận rộn với công tác dọn dẹp cuối cùng sau khi đoàn phim đóng máy.

Thế nên cô cũng chẳng gọi nữa.

Cô quyết định giữ lại cuộc gọi quý giá ấy cho đến khi đã trải qua cuộc cãi vã và đối đầu không thể tránh khỏi với Trần Tiểu Bình ở bệnh viện.

Thật ra.

Những năm qua, mối quan hệ giữa cô và mẹ đã dịu đi rất nhiều, phần lớn thời gian đều duy trì ở trạng thái yên bình.

Có lẽ là vì Trần Việt đã gặt hái được thành công trong công việc mà Trần Tiểu Bình vốn chẳng hề ủng hộ, cũng có lẽ vì bà dần cảm nhận được sự bất lực mà tuổi già mang lại cho mình trong những năm qua.

Có lẽ bà đã hiểu rằng mình không còn tiếng nói trong chuyện của Trần Việt nữa, cũng hiểu rõ kể từ năm 23 tuổi, cô đã hoàn toàn đoạn tuyệt với con đường mà bà mong muốn. Vậy nên bà đành mặc kệ, cũng hầu như từ bỏ việc tranh cãi với cô.

Chỉ là tính cách Trần Tiểu Bình vốn quật cường, bảo thủ, luôn hay chấp nhất, nghĩ không thông mấy chuyện nhỏ, mà cũng chẳng ai có thể khuyên bảo nổi. Dẫu mối quan hệ của họ có hòa hoãn hơn, thì điểm này cũng khó lòng thay đổi hoàn toàn.

Bay về quê nhà nơi Trần Tiểu Bình sinh sống, Trần Việt tức tốc chạy thẳng đến bệnh viện. Lúc này, Trần Tiểu Bình đã được đưa vào phòng phẫu thuật.

Chị họ tiến lại đón cô: "Trước khi vào phòng mổ, mẹ em vẫn còn phàn nàn, bảo chị không nên báo cho em biết.

Giọng chị hơi bất đắc dĩ: "Chị đoán là phẫu thuật xong tỉnh dậy, dì ấy lại nổi cáu với em cho mà xem."

Trần Việt day day mi tâm: "Mẹ em chính là vậy đấy."

Chị họ thở dài một tiếng, có lẽ thấy sắc mặt Trần Việt mệt mỏi sau chuyến bay dài nên không nói gì thêm nữa, chỉ kể đại khái cho cô nghe về tình hình phẫu thuật của Trần Tiểu Bình...

Đó là một ca phẫu thuật u nang nhỏ, không quá nguy hiểm. Chỉ là sau khi có kết quả kiểm tra, Trần Tiểu Bình khăng khăng bắt mọi người không được nói cho Trần Việt, cũng nhất quyết không chịu đến bệnh viện ở Quảng Châu. Mặc cho người thân trong nhà khuyên can thế nào, bà vẫn kiên định cho rằng loại tiểu phẫu này làm ở bệnh viện địa phương là được rồi, không cần phải làm phiền đến Trần Việt, cũng chẳng việc gì phải lôi thôi đi xa rồi chực chờ ở giường bệnh.

Không ai hiểu nổi rốt cuộc Trần Tiểu Bình đang nghĩ gì. Rõ ràng con gái bà giỏi giang như thế, hoàn toàn có thể giúp bà liên hệ những bệnh viện có điều kiện y tế tốt hơn, vậy mà bà lại cố chấp vô cùng, nhất quyết không chịu tiêu thêm tiền của Trần Việt, cứ năm lần bảy lượt nhấn mạnh rằng mình muốn tự chịu trách nhiệm. Thậm chí vào đúng ngày phẫu thuật, khi biết tin Trần Việt đang tức tốc trở về, bà còn kịch liệt yêu cầu tất cả những người định đến chăm sóc phải rời đi, cuối cùng chỉ miễn cưỡng để lại duy nhất mình chị họ.

Bệnh viện này đã cũ lắm rồi, những bức tường đã ngả vàng, đến cả ánh đèn cũng có chút vàng vọt. Nghe xong lời chị họ nói, Trần Việt lặng lẽ nhìn vào bức tường trước mặt, lại day nhẹ giữa hai đầu chân mày, chậm rãi nói: "Mẹ em là vậy đấy, dù có nói bao nhiêu lần đi chăng nữa bà ấy cũng chẳng thay đổi đâu."

"Cũng đúng." Chị họ nhìn cô một lúc, không biết là đang nghĩ ngợi điều gì mà lại xoa nhẹ vai cô: "Thật ra, em cũng rất giống dì ấy."

Trần Việt cúi đầu, nhìn chằm chằm vào cái bóng của mình đổ dài trên hành lang, cũng không phủ nhận:

"Dạ, em biết."

Chị họ không nói gì thêm, chỉ thở dài một tiếng rồi lặng lẽ cùng cô chờ đợi. Năm ấy, sau khi lâm bệnh phải trở về quê, chị đã không bao giờ quay lại Thượng Hải nữa.

Từ một người trẻ từng kiên quyết muốn đứng trên sân khấu diễn kịch, có chút khùng khùng điên điên trong mắt họ hàng, chị đã trở thành một người trung niên với mức lương ba bốn ngàn tệ ở quê nhà, hằng ngày quẩn quanh cùng mẹ và dì bàn tán về những chuyện vụn vặt thường nhật. Dường như, chị cũng chẳng còn nhớ về một bản thân từng nghiến răng nỗ lực ở Thượng Hải năm nào.

Có một năm, Trần Việt từng hỏi chị họ có muốn quay lại Thượng Hải không, nhưng chị đã dứt khoát trả lời "Không".

Thế là Trần Việt không hỏi thêm nữa, cũng thu lại tấm danh thiếp định đưa ra. Bởi lẽ, cuộc đời dường như luôn là vậy, ta sẽ gặp phải những bước ngoặt vào một khoảnh khắc bất ngờ nào đó, để rồi hoàn toàn rẽ sang lối đi khác.

Cửa phòng phẫu thuật mở ra.

Trần Tiểu Bình được đẩy ra ngoài. Bà nằm trên giường bệnh, đầu còn đội nón phẫu thuật, vẫn chưa tỉnh lại. Bà hơi há miệng, biểu cảm có chút lạ lùng, trông giống hệt một đứa trẻ vừa mới chào đời.

Hình như cũng chỉ mới hai năm trở lại đây, bà đột nhiên già đi trông thấy. Những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt, vóc dáng ngày càng gầy nhỏ, tần suất nhuộm tóc ngày một dày hơn, nhưng tóc bạc vẫn cứ thế mọc ra nhiều không xuể.

"Chắc khoảng một tiếng nữa thuốc mê mới hết tác dụng." Bác sĩ đứng bên cạnh dặn dò.

"Vâng, cảm ơn bác sĩ." Trần Việt rũ mi đáp lời.

Trần Tiểu Bình được đẩy vào phòng bệnh.

Đây là phòng bệnh tám người, không gian chẳng lấy gì làm rộng rãi, giữa các giường bệnh chỉ ngăn cách bằng những tấm rèm để bảo đảm sự riêng tư. Trên chuyến bay trở về, Trần Việt từng cân nhắc xem có nên đổi cho bà sang phòng đơn hay không.

Nhưng nghĩ đến việc Trần Tiểu Bình tỉnh lại có lẽ sẽ nổi giận, thậm chí có thể bướng bỉnh bước xuống giường bỏ đi không chịu ở, cô đành phải từ bỏ ý định đó.

Sau khi vào phòng bệnh, chị họ ra ngoài gọi điện cho họ hàng và tranh thủ xử lý nốt vài việc ở công ty.

Trần Việt né tránh những ánh mắt tò mò đang đổ dồn về phía mình, lặng lẽ ngồi phía trong rèm, quan sát Trần Tiểu Bình từ từ tỉnh lại.

Tốc độ tan thuốc mê của Trần Tiểu Bình có chút khác biệt so với dự đoán của bác sĩ, chỉ mới trôi qua chừng bốn mươi phút, bà đã dần tỉnh giấc. Tính cách bà vốn vậy, hiếu thắng cực kỳ, làm gì cũng phải tranh phần tiên phong, dường như ngay cả chuyện này cũng không ngoại lệ.

Giây đầu tiên nhìn thấy Trần Việt, Trần Tiểu Bình quay mặt đi, nhắm nghiền mắt lại, có vẻ như bà chẳng muốn nói chuyện với con gái mình chút nào.

"Phim quay xong rồi, đóng máy rồi, không ảnh hưởng gì đến công việc của con cả."

Trần Việt nhìn đôi mắt đang nhắm chặt của mẹ, nói một câu ngắn gọn.

Trần Tiểu Bình vẫn nhắm nghiền mắt.

Trần Việt cứ thế nhìn bà.

Rất lâu.

Đột nhiên, cô nhìn thấy chính gương mặt mình trong những đường nét đã nhuốm màu già nua của Trần Tiểu Bình.

Ở một phương diện nào đó, cô rất ghét vẻ mặt lạnh lùng, cau có của Trần Tiểu Bình mỗi khi gặp chuyện. Thế nên, mỗi lần nhận thức được điều này, cô đều tự thề với lòng mình rằng bản thân sẽ không bao giờ như vậy. Cô luôn khao khát mình là một người ôn hòa, trưởng thành, một người giỏi xử lý các mâu thuẫn và vấn đề.

Thế nhưng, rốt cuộc thì.

Điểm mà cô không muốn mình giống Trần Tiểu Bình nhất, cuối cùng vẫn hiện diện một cách không thể tránh khỏi...

Đó là việc cô thu mình lại, nghĩ rằng bản thân có thể độc bước gánh vác mọi chuyện; để rồi bằng cái thái độ cố chấp ấy, cô đã liên tục giấu giếm, thậm chí là lừa dối cả những người luôn hết lòng quan tâm và yêu thương cô.

Cũng bởi vì đã nhìn thấy điều đó ở Trần Tiểu Bình quá nhiều lần.

Nên mỗi khi tình trạng này xảy ra, trong lòng cô lại thấy chán ghét, kháng cự, và rơi vào một sự im lặng đầy gai góc. Đến mức ngay cả khi đã có rất nhiều lần Trần Việt muốn đứng ra dàn xếp, nhưng cũng khó lòng giải quyết triệt để những vấn đề tồn tại giữa hai người họ.

Tuy nhiên.

Bây giờ đã khác.

Trần Việt cảm thấy bản thân có thể học hỏi Trì Tiểu Mãn, kiên nhẫn hơn một chút, đừng vì cảm thấy những mâu thuẫn này cứ mãi hiện hữu trên người mình mà sinh lòng sợ hãi, để rồi hết lần này đến lần khác chọn cách phớt lờ chúng đi.

Thế nên, cô nói với Trần Tiểu Bình: "Nhưng nếu mẹ nói chuyện này sớm hơn, con đã có thể sắp xếp mọi thứ ổn thỏa hơn nhiều, chứ không phải vội vã chạy về như sáng nay, để rồi lỡ mất một cuộc hẹn rất quan trọng."

Mí mắt Trần Tiểu Bình khẽ rung lên.

Bà hơi hé mắt ra.

Vẫn nằm trên giường, ánh mắt bà khẽ lệch sang, nhìn về phía Trần Việt.

Có lẽ bà đang muốn hỏi... Cuộc hẹn gì cơ?

Nếu có thể phát ra tiếng, chắc đó sẽ là cái giọng thẳng tuột, vì nói quá nhanh nên nghe qua có hơi sắc sảo và cay nghiệt.

Trần Việt không nói thêm gì nữa, cô không kỳ vọng có thể nói rõ mọi chuyện với Trần Tiểu Bình chỉ trong một lần.

Chỉ là cô đột nhiên rất nhớ Trì Tiểu Mãn.

Cô giúp Trần Tiểu Bình đắp lại chăn, sau đó nói: "Mẹ ngủ một lát đi, đừng cố quá."

Bất cứ lúc nào cô cũng thấy nhớ Trì Tiểu Mãn da diết.

Trần Tiểu Bình khó nhọc thở hắt ra một hơi, dường như vẫn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng tác dụng của thuốc mê khiến bà không thể nói năng rõ ràng, chỉ thốt ra vài từ mơ hồ. Nhận ra mình không thể nói trọn câu, bà đành phải nhắm mắt lại lần nữa.

Chị họ gọi điện xong nên bước vào, cất chiếc laptop vừa dùng để xử lý công việc vào túi, rồi hạ thấp giọng hỏi Trần Việt: "Dì vẫn chưa tỉnh à?"

"Dạ vừa tỉnh được một lát." Trần Việt đáp, sau đó lại nhìn cái túi kraft mình vội vàng đặt trên tủ đầu giường. Suy nghĩ một chút, cô hỏi chị họ: "Em có thể mượn laptop một lát được không?"

Chị họ đồng ý.

Trần Việt hỏi chị liệu trong máy có tài liệu quan trọng nào chưa được sao lưu không. Chị lắc đầu, nói rằng phần lớn laptop của mình chỉ lưu một số tập tin đơn giản, ban nãy cũng đã gửi hết cho đồng nghiệp rồi. Chắc là thấy cô đang cầm USB trong tay, chị liền hào phóng bảo... Em cứ dùng tự nhiên đi, cùng lắm hỏng thì đền chị cái khác là được.

Trần Việt mỉm cười gật đầu, nói mình nhất định sẽ chịu trách nhiệm.

Bấy giờ cô mới cầm laptop, ra ngồi xuống hàng ghế xanh bên ngoài phòng bệnh.

Cô lấy chiếc USB trong túi giấy kraft ra.

c*m v** laptop của chị họ.

Trong USB không có tệp tin độc nào, những thứ lưu trữ bên trong có vẻ rất an toàn, chỉ vỏn vẹn một đoạn video.

Xem ra đúng là do người của đoàn phim để lại.

Nhưng tại sao lại phải ẩn danh?

Trần Việt nghĩ mãi không thông.

Cô liền trực tiếp mở đoạn video trong USB ra...

Có lẽ là vì đang ngồi giữa dãy hành lang bệnh viện vốn đã nhuốm màu thời gian, nên khi mở đoạn video lên, nhìn những điểm ảnh mờ nhòe bất thường, cô cứ ngỡ như mình vừa đột ngột quay về hơn mười năm trước, cái thời mà công nghệ hình ảnh còn lâu mới phát triển được như bây giờ.

Chính giữa khung hình chỉ có duy nhất một cô gái đang dùng hai tay nâng niu một chiếc bánh sinh nhật.

Mái tóc em hơi rối, chẳng biết trước đó đã lén lút làm chuyện gì. Em mặc một chiếc áo khoác màu tím đỏ rất đỗi bình thường, kiểu dáng lỗi thời và cũ kỹ, trông như một người bị bỏ lại ở quá khứ.

Mấy cây nến trên chiếc bánh em cầm có màu sắc sặc sỡ như ánh đèn neon. Có lẽ vì lo nến trên bánh sẽ nhanh chóng cháy hết, ánh mắt em nhìn vào ống kính có chút hốt hoảng, gương mặt trẻ trung đong đầy những cảm xúc mãnh liệt.

"Trì Tiểu Mãn." Một giọng nói vang lên từ phía sau ống kính, là giọng nói rất đỗi quen thuộc mà đã mười năm qua Trần Việt chưa từng được nghe lại: "Cô nghĩ mười năm sau mình đang làm gì?"

"Chẳng phải là sinh nhật chị Trần Đồng sao?" Trì Tiểu Mãn cẩn thận bưng bánh kem tiến lại gần, có lẽ thấy lạ nên dưới ánh sáng mờ ảo, em khẽ nhăn mũi trước ống kính: "Hỏi em làm gì?"

"Đã hỏi thì phải hỏi một thể luôn chứ." Lãng Lãng phía sau máy DV nói vọng ra, đồng thời lia ống kính sang bên cạnh...

Và thế là, hình ảnh Trần Đồng ở tuổi 23 hiện ra rõ nét. Trên đầu cô đã đội sẵn vương miện, dường như có hơi ngỡ ngàng vì ống kính đột ngột hướng về phía mình. Thế nhưng, cô vẫn nở một nụ cười thật dịu dàng.

"Được rồi." Giọng nói thời trẻ của Trì Tiểu Mãn vang lên. Lúc đó, chất giọng của em không ôn hòa như hiện tại mà có hơi cao, tốc độ nói cũng rất nhanh. Chắc hẳn Trì Tiểu Mãn lúc đó không hề biết rằng, nhiều năm sau mình sẽ bị không ít người chỉ trích là giọng quá chói, khó nghe, thậm chí là giọng dẹo... nên sau này phải đứng trước gương luyện tập đi luyện tập lại, cuối cùng ép bản thân phải sửa bằng được thói quen nói nhanh.

Ống kính hướng về phía Trì Tiểu Mãn, đôi mắt hơi ửng đỏ và ươn ướt của em nhìn thẳng vào máy DV, trông như vừa mới khóc xong. Thế nhưng em vẫn suy nghĩ câu hỏi này một cách rất nghiêm túc, mở rộng trí tưởng tượng về tương lai tựa như một chú chim non mới chào đời:

"Mười năm, lâu thật đó nha, nhưng chắc chắn lúc đó em đã được ở trong một căn nhà bự rồi. Căn nhà ấy sẽ đẹp và rộng rãi lắm, lớn hơn căn nhà hiện tại của tụi mình rất nhiều. Đợi đến khi về nhà mở tủ lạnh ra, bên trong chắc chắn sẽ đầy ắp đồ uống lạnh, nước khoáng hiệu nào cũng có, rồi còn có cả thịt bò, thịt heo, tôm, với cá tươi nữa..."

Em nói một tràng dài lộn xộn.

Dường như Trì Tiểu Mãn cũng tự thấy mình nói hơi dông dài, thế là bèn ngượng ngùng liếc nhìn Trần Đồng ở bên cạnh:

"Nói tóm lại, em đã đóng được rất nhiều bộ phim mà mình muốn, chắc Neon cũng đã quay xong rồi..."

Nói đến đây, em đột nhiên nhìn thẳng vào ống kính, hơi hếch cằm lên: "Dĩ nhiên, nhất định vẫn là ba chúng ta cùng thực hiện."

"Vậy còn tạm được." Lãng Lãng đáp lời từ sau ống kính: "Còn gì nữa không?"

"Có chứ." Chắc là Trì Tiểu Mãn thấy bưng bánh kem mỏi tay quá nên cẩn thận đặt nó xuống, rồi lại nhìn vào ống kính đang lia tới, cười hì hì nói:

"Sau đó ấy hả, em sẽ trở thành đại gia vung tiền đầu tư phim cho chị, đến lúc đó kịch bản của chị, một chữ em cũng không cho người ta sửa."

Từ ngoài ống kính truyền đến tiếng cười của Trần Đồng, rất khẽ, rất mơ hồ, rồi cũng nhanh chóng thu lại ngay. Trì Tiểu Mãn hơi ngại ngùng mím môi.

Lãng Lãng "chậc" một tiếng: "Chí hướng xa vời dữ."

Nói rồi, chị lại lia ống kính sang phía Trần Đồng:

"Thế còn chị Trần Đồng của cô thì sao? Sao cô không nhắc gì đến chị Trần Đồng của cô hết vậy?"

Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh nến mờ ảo và tối tăm. Trần Đồng không nhìn vào ống kính mà chỉ cong mắt, nghiêng mặt nhìn Trì Tiểu Mãn, người mà giờ đây chỉ còn hiện nửa khuôn mặt trong khung hình.

"Chị không hiểu đâu. Chị Trần Đồng ấy hả, em phải để dành đến cuối cùng mới nói chứ." Giọng nói của Trì Tiểu Mãn kéo ống kính quay trở lại phía mình. Em có chút ngượng ngùng, có chút thận trọng, lại xen lẫn chút tự hào: "Chắc chắn chị ấy sẽ luôn được đóng những bộ phim mà chị ấy yêu thích."

Ánh sáng và bóng tối đan xen, gương mặt của Trì Tiểu Mãn lại một lần nữa hiện rõ trong khung hình. Em nhìn vào ống kính, ánh mắt sáng rực khi phác họa về tương lai: "Lúc đó em sẽ kiếm thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều tiền, để chị ấy chỉ nhận những vai diễn mình thích, chẳng cần bận tâm đến bất cứ điều gì khác, chỉ cần đóng phim thôi là đủ rồi."

Theo lời nói ấy, ống kính dần lùi xa, thu trọn cả hai người ở chính giữa khung hình vào máy. Trần Đồng không nhìn vào ống kính mà vẫn nghiêng mặt nhìn Trì Tiểu Mãn chăm chú. Dẫu ánh sáng có mờ ảo, nhưng vẫn có thể nhận ra ánh mắt cô nhìn em dịu dàng đến lạ.

"Chị ấy sẽ trở thành một diễn viên vô cùng xuất sắc. Ừm, chắc là chỉ đóng điện ảnh thôi nhỉ, vì đóng điện ảnh có vẻ đơn giản hơn phim truyền hình nhiều. Ý em không phải là phim điện ảnh dễ diễn đâu nha, mà là em cảm thấy, diễn viên điện ảnh có thể đơn thuần chú tâm vào việc diễn xuất thôi, không cần phải bận lòng đến những chuyện thị phi rắc rối khác."

Ngọn nến đã cháy được một nửa, những mường tượng về tương lai của Trì Tiểu Mãn vẫn chưa kết thúc:

"Còn nữa, lúc đó biết đâu chị ấy đã đoạt giải Ảnh hậu rồi. À không, chắc chắn là đã trở thành Ảnh hậu. Tại lễ trao giải, chị ấy sẽ nói với tất cả mọi người rằng có hai người mà chị ấy trân trọng và biết ơn nhất. Với lại mỗi ngày sau khi tan làm, chị ấy vẫn sẽ mua cho em món bánh gạo chiên mà em thích."

Ánh sáng và bóng tối luân chuyển, gương mặt của Trần Đồng tựa như vừa được đại dương hôn lên. Cô dịu dàng dõi theo Trì Tiểu Mãn, im lặng không nói gì.

Ngược lại, Lãng Lãng sau khi nghe xong đoạn này thì "Ê" một tiếng, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc: "Trì Tiểu Mãn, cô có chút tiền đồ nào không hả? Mười năm sau mà vẫn chỉ biết ăn bánh gạo chiên thôi à?"

"Hả?" Trì Tiểu Mãn lầm bầm: "Thôi được rồi, đổi thành Oden đi, thế thì chị Trần Đồng nhất định sẽ mua đủ tất cả các loại cho em ăn một lượt."

Trần Đồng bật cười.

Cô đưa tay xoa đầu Trì Tiểu Mãn, khóe mắt cong cong, dường như có thứ gì đó lấp lánh đang chảy xuôi.

"Được rồi. Vậy cô muốn nói gì với Trần Đồng của mười năm sau nào?" Lãng Lãng tiếp tục gặng hỏi.

"Ừm...ừm..." Câu hỏi này dường như có chút làm khó Trì Tiểu Mãn. Bởi vì thực chất em là kiểu người giỏi sống cho hiện tại hơn là đối thoại với tương lai, thế nên em đã cố hết sức suy nghĩ một hồi lâu, rồi mới chậm rãi thốt ra một câu:

"Chị Trần Đồng, bây giờ chị có hạnh phúc không?"

"Phụt..." Lãng Lãng ở phía sau ống kính cười đến mức nghiêng ngả.

Ống kính cũng theo đó mà chao đảo một hồi lâu, mất nét, và cũng không ghi lại rõ biểu cảm của Trần Đồng vào khoảnh khắc ấy.

"Không đúng, không đúng, làm lại đi." Mãi đến khi giọng nói của Trì Tiểu Mãn vang lên lần nữa, ống kính đang rung lắc mới lấy lại được tiêu điểm. Lần này, khung hình tập trung vào gương mặt của Trì Tiểu Mãn. Em bưng bánh kem, nhìn thẳng vào ống kính, vành tai đỏ ửng vì câu nói ngây ngô vừa rồi.

"Đáng lẽ phải là..."

Rồi em lại liếc nhìn Trần Đồng ở bên cạnh thêm một lần.

Khoảnh khắc ấy, có lẽ em có rất nhiều điều muốn nói, nhưng rồi đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nên em chỉ mỉm cười thật thẹn thùng, giấu đôi mắt mình sau ánh nến màu lung linh, thốt ra một câu cực kỳ giản đơn:

"Chị Trần Đồng, bánh sinh nhật năm nay em mua cho chị có ngon không?"

---

Video kết thúc.

Màn hình dừng lại ở một khung hình tối đen.

Phản chiếu khuôn mặt tái nhợt và mệt mỏi của Trần Việt.

Không có từ ngữ nào có thể diễn tả chính xác cảm xúc của cô sau khi xem xong đoạn video này.

Về mặt lý trí, cô nên bình tĩnh lại và nghiêm túc suy ngẫm. Lãng Lãng đã không còn trên cõi đời này nữa, vậy rốt cuộc là ai đã sao chép đoạn video này vào USB và để lại cho cô?

Nếu cô nhận được món quà mang ý nghĩa trọng đại đến nhường này ngay sau khi Neon đóng máy, vậy liệu có phải Trì Tiểu Mãn cũng nhận được một chiếc USB tương tự vào cùng thời điểm hay không?

Dẫu vậy, cô hoàn toàn không thể suy nghĩ nổi những chuyện ấy, càng không thể đoán định được người để lại đoạn video này cho mình có ý tốt hay ý xấu.

Bởi vì...

Trì Tiểu Mãn trong đoạn video quá đỗi chân thực, lại ở quá gần cô, gần đến mức tưởng như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào.

Cũng bởi vì...

Mười năm thật sự rất, rất dài. Dài đến mức ngay cả khi đoạn video này xuất hiện trở lại, Trần Việt cũng không thể nhớ nổi hôm đó, khi câu hỏi tương tự vang lên, mình đã trả lời như thế nào.

Người mà cô muốn biết câu trả lời nhất có lẽ là Trì Tiểu Mãn.

Cô muốn đi tìm em.

Trần Việt rút USB ra, gập laptop của chị họ lại, cất vào túi rồi đứng dậy khỏi chiếc ghế màu xanh.

Bước vào phòng bệnh, kéo rèm che giường ra.

Cô thấy Trần Tiểu Bình đã tỉnh, đang nằm trên giường bệnh nhìn chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ.

Thấy cô đi vào.

Trần Tiểu Bình cố gắng gượng mở mí mắt, câu đầu tiên thốt ra là: "Con vẫn chưa đi à?"

Trần Việt không đáp lời, mà lặng lẽ đặt cái túi đựng laptop của chị họ xuống.

"Không phải con nói mẹ làm con lỡ một cuộc hẹn quan trọng sao?" Trần Tiểu Bình lầm bầm nói: "Muốn đi thì cứ đi đi, đừng có chuyện gì cũng đổ hết lên đầu mẹ."

Trần Việt hơi hé môi.

Chị họ thấy sắc mặt của hai người họ không ổn, bèn bước tới kéo nhẹ cánh tay cô, chủ động nói đỡ để giảng hòa: "Đồng Đồng, thật ra dì không có ý đó đâu em."

"Dạ, em biết mà." Trần Việt đáp.

Trần Tiểu Bình không nói thêm gì nữa.

Chị họ nhìn sắc mặt của hai người, tiếp tục đứng ra xoay xở hòa giải: "Dì ấy chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, thật lòng dì cũng mong em đi làm việc của mình mà."

"Nếu em có việc gì quan trọng thì cứ đi làm đi. Yên tâm, ở đây có chị chăm sóc dì rồi."

"Giờ dì cũng đang dần hồi phục, có chuyện gì chị sẽ gọi điện báo cho em ngay."

"Dạ, em biết rồi." Trần Việt thấp giọng nói: "Chị họ, em muốn nói riêng với mẹ vài câu."

Chị họ khựng lại vài giây, nhìn sắc mặt hai người, có chút do dự: "Được rồi, vậy hai người đừng có cãi nhau nhé, dù sao cũng đang ở bên ngoài."

"Dạ, sẽ không đâu." Trần Việt đáp.

Từ đầu đến cuối Trần Tiểu Bình không hề nhìn cô. Bà nhắm nghiền mắt vì kiệt sức, dường như cảm thấy chẳng việc gì phải bàn về chuyện này nữa.

Chị họ thở dài một tiếng, rồi vén rèm giường bước ra ngoài.

Trần Việt suy nghĩ một lát rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường Trần Tiểu Bình: "Mẹ thấy trong người khá hơn chút nào chưa?"

Trần Tiểu Bình gượng mở mắt: "Con muốn đi thì cứ đi đi, yên tâm, mẹ sẽ không gây thêm bất cứ rắc rối nào cho con đâu."

Giọng bà chẳng chút biểu cảm, nói ra cũng rất yếu ớt. Mấy năm nay Trần Tiểu Bình nói chuyện với Trần Việt vẫn luôn theo kiểu này, không có ý kiến với bất kỳ lựa chọn nào của cô, nhưng khả năng cao là trong lòng bà cũng chẳng vui gì cho cam.

Trần Việt nhìn bà, một lần nữa thấu hiểu sâu sắc cảm giác của Trì Tiểu Mãn mỗi khi thấy cô luôn chọn cách tự mình gánh vác mọi chuyện.

Rất lâu sau.

Trần Việt cất lời: "Nếu là con của trước đây, con sẽ không đi, cũng sẽ không nói cho mẹ biết những suy nghĩ thật lòng của con."

Trần Tiểu Bình im lặng.

Phòng bệnh người qua kẻ lại tấp nập, Trần Việt hạ giọng xuống thật thấp:

"Con sẽ túc trực bên giường mẹ, nhưng cũng chẳng buồn nói với mẹ câu nào, vì con nghĩ rõ ràng mẹ có thể báo cho con sớm hơn để con giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Mà chắc mẹ cũng sẽ không thèm nhìn mặt con đâu, vì mẹ nghĩ con ở đây chăm sóc mẹ chẳng qua cũng chỉ miễn cưỡng thôi."

"Cả hai chúng ta đều sẽ mặt nặng mày nhẹ với đối phương, nhưng rồi hai ba ngày sau, có lẽ lại vì một chuyện cỏn con nào đó mà bắt chuyện lại, rồi đôi bên cùng vờ như chuyện này chưa từng xảy ra."

Mí mắt đang nhắm nghiền của Trần Tiểu Bình khẽ rung lên.

Chẳng hiểu sao, rõ ràng là đang nói chuyện với bà, nhưng Trần Việt bỗng nhiên lại nhớ đến Trì Tiểu Mãn. Cô nhớ lúc Trì Tiểu Mãn quỳ ngồi trong khoảng trống chật hẹp bên cạnh giường để ôm lấy cô thật chặt; nhớ lúc em có bao nhiêu câu muốn hỏi nhưng cuối cùng chỉ hỏi cô có muốn ăn khoai lang bọc đường kéo sợi không; nhớ lúc em đứng giữa trời tuyết dốc sức vẫy tay chào cô; và nhớ cả lời em từng nói... Nói ra những uất ức trong lòng thì sẽ có phần thưởng đấy.

Vì vậy, Trần Việt nhắm mắt lại, hiếm khi thấy cô không bồn chồn, bất an trước mặt Trần Tiểu Bình vì những phản ứng tâm lý từ thuở nhỏ. Ngược lại, cô đã có thể bình tâm nói ra những suy nghĩ mà bản thân tự thấy là mâu thuẫn, ích kỷ, chẳng lấy gì làm cao thượng, và cũng chẳng thể chịu nổi sự soi xét hay mổ xẻ từng câu chữ:

"Nhưng bây giờ, con sẽ nói với mẹ rằng con muốn đi. Con luôn muốn mọi chuyện phải thật hoàn hảo với điều kiện là không làm tổn thương bất kỳ ai, thế nên con cứ mãi xử lý theo cách đầy cố chấp. Nhưng đến cuối cùng, hóa ra một mình con chẳng thể nào gánh vác nổi tất cả. Con vốn dĩ không hề mạnh mẽ, vị tha hay cao thượng như bản thân vẫn tưởng."

"Thậm chí nếu cứ khăng khăng đến cùng, cứ giấu nhẹm suy nghĩ của mình rồi đưa ra những lựa chọn mang tính chủ quan, thì ngược lại chỉ càng gây thêm rắc rối cho những người con yêu thương thôi."

"Bởi vì con đúng là con gái của mẹ, nhưng con cũng thật sự ích kỷ và ngang ngạnh. Con oán mẹ tại sao không nói với con sớm hơn, để con có thể tránh khỏi việc cứ mãi đưa ra những lựa chọn như thế này."

"Nhưng thời gian qua, có một người đã khiến con hoàn toàn hiểu ra, con không muốn tiếp tục cố chấp giống như mẹ nữa."

"Vậy nên con sẽ nói cho mẹ biết rằng con muốn đi."

"Và con cũng sẽ nói cho mẹ hay, ngay lúc con đang nói những lời này với mẹ, con thật sự rất muốn rời khỏi mẹ để đi gặp em ấy."

Chiếc USB vừa rút ra vẫn còn nằm trong túi áo.

Trần Việt nắm chặt lấy nó, các đốt ngón tay ghì mạnh đến mức hơi đau nhức, khiến cô không thể không cuộn tròn chúng lại. Chiếc USB rất nhẹ, vì bên trong chỉ chứa một đoạn video từ mười năm trước. Nhưng dường như nó cũng rất nặng, vì có lẽ bên trong chứa đựng cả một quãng thời gian dài đằng đẵng mười năm.

Cô mỉm cười với Trần Tiểu Bình, người vẫn đang nhắm nghiền đôi mắt.

"Nhưng con vẫn sẽ ở lại đây bầu bạn với mẹ."

Câu nói này dường như khiến một Trần Tiểu Bình vốn cố chấp và luôn bảo thủ cảm thấy bất ngờ. Thế là bà chậm rãi mở mắt, nhìn Trần Việt với ánh mắt như thể thấy cô thật lạ lùng. Dẫu vậy, bà chỉ mấp máy đôi môi, chẳng nói lời nào.

"Bởi vì đây là rắc rối do việc mẹ không báo trước đã gây ra cho con, và cũng bởi vì đây là trách nhiệm mà một người con gái như con nên gánh vác."

"Vì hồi con còn nhỏ, mẹ cũng từng vì con đổ bệnh mà lặn lội từ xa về để chăm sóc cho con."

"Thậm chí, vào những lúc con không hề hay biết, mẹ có lẽ đã vì con mà bỏ lỡ rất nhiều cơ hội để có được tình yêu hay công việc. Dù rằng bây giờ con không hề ủng hộ lựa chọn đó của mẹ."

Giữa phòng bệnh ồn ào náo nhiệt, giọng của Trần Việt rất khẽ:

"Nhưng con luôn tin tưởng mãnh liệt rằng, người con yêu sẽ không ấu trĩ, yếu đuối hay phiến diện đến mức nảy sinh giận hờn, thậm chí là chạy trốn lần nữa, chỉ vì con không lập tức đi tìm em ấy ngay lúc này."

"Em ấy sẽ không bao giờ làm như vậy."

"Con tin em ấy."

Trần Việt nói rất nhiều, rất nhiều.

Thực tế thì năm nay cô đã 33 tuổi, nhưng mối quan hệ giữa cô và mẹ vẫn rất kỳ lạ. Cô chưa từng nói với Trần Tiểu Bình nhiều đến thế, cũng chưa bao giờ bày tỏ nhiều suy nghĩ thật lòng trong thâm tâm mình đến vậy. Bởi lẽ cô từng nghĩ mẹ sẽ chẳng thể hiểu nổi, bởi lẽ cô cảm thấy nói ra cũng vô ích, bởi lẽ cô chưa bao giờ nghĩ cái vấn đề vốn luôn treo lơ lửng bấy lâu nay lại là thứ cần phải được giải quyết.

Nhưng.

Đã ăn kẹo rồi, thì phải nói ra những uất ức trong lòng mình.

Trần Việt ở tuổi 33 chợt bắt đầu tin vào câu nói ấy. Và ngay khi nhận ra bản thân đã bộc bạch hết thảy những suy nghĩ chân thật vốn chẳng mấy cao thượng trong lòng, cô lại càng thêm nhớ Trì Tiểu Mãn, người đã dùng cả lời nói lẫn hành động để dạy cho cô điều đó.

Không nhất thiết phải quá hoàn hảo, bởi vì có rất nhiều chuyện trên đời vốn dĩ chẳng thể vẹn cả đôi đường.

Có thể nói ra hết những uất ức khi bản thân cảm thấy tổn thương.

Dù cho sự uất ức ấy chẳng mấy vẻ vang gì.

Dù cho việc nhớ nhung người mình yêu ngay trước giường bệnh của mẹ chẳng lấy gì làm cao thượng.

Dù cho nói ra rồi, có lẽ cũng chẳng thay đổi được điều gì.

Nhưng dường như cũng chẳng sao cả.

Thế giới sẽ không vì thế mà sụp đổ; Trần Tiểu Bình sẽ không chỉ tay vào mặt cô mà mắng cô là đồ bất hiếu rồi đuổi cô đi; Trì Tiểu Mãn cũng sẽ không từ nơi xa gọi điện trách móc cô lỡ hẹn, càng không vì chuyện này mà giận dỗi hay cảm thấy cô không còn xứng tìm đến em nữa...

Trần Việt chợt bắt đầu tin vào điều đó.

Mà sau khi cô nói xong.

Trần Tiểu Bình chìm vào một khoảng lặng rất dài. Cả đời bà đều sống như thế, cố chấp, không bao giờ chịu lắng nghe ý kiến của ai, dù nhiều khi trong lòng thấy người khác nói đúng, nhưng bà cũng vì sĩ diện mà chẳng thể mở lời thừa nhận. Có lẽ bà sẽ thấy lời của Trần Việt thật kỳ lạ, cũng có thể nhất thời chưa thể hiểu ngay được.

Nhưng cuối cùng.

Bà nhìn cô một lát rồi khép hờ đôi mắt, như thể đã thấm mệt, chỉ buông một câu:

"Con muốn thế nào thì tùy con vậy."

Giọng bà phẳng lặng, chẳng chút gợn sóng.

Trần Việt nhờ thế mà cảm thấy nhẹ nhõm.

Bởi vì cô quá hiểu Trần Tiểu Bình, biết rõ đây chính là biểu hiện cho thấy bà đã thật sự để tâm và chấp nhận những lời cô vừa nói.

Sau đó, Trần Tiểu Bình lại nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Chị họ bước vào, lo lắng hỏi xem cuộc trò chuyện của hai người có suôn sẻ hay không.

Trần Việt mỉm cười với chị, rồi nhìn Trần Tiểu Bình đang nằm trên giường bệnh, nói:

"Để mẹ em ngủ một lát nữa vậy."

Có lẽ do tác dụng của thuốc gây mê, Trần Tiểu Bình thiếp đi rất nhanh.

Sau khi bà đã ngủ say.

Trần Việt nói với chị họ một tiếng rồi cầm điện thoại, bước ra ngoài phòng bệnh. Cô muốn thực hiện cái quyền được bày tỏ sự yếu lòng của mình trước mặt Trì Tiểu Mãn.

Cô bấm gọi cho Trì Tiểu Mãn.

Trì Tiểu Mãn không bắt máy.

Trần Việt nghĩ có lẽ em chỉ không để ý, bèn gọi lại lần thứ hai. Thế rồi, từ đầu dây bên kia vang lên giọng nữ tổng đài máy móc nhắc nhở cô rằng số máy của đối phương hiện không liên lạc được.

Trần Việt dần thấy lạ.

Cô định gọi cho Tiểu Kỳ để nhờ cô ấy giúp mình đi kiểm tra tình hình của Trì Tiểu Mãn.

Nhưng trước khi cuộc gọi kịp kết nối.

Cô chợt nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ, cũng như tin nhắn WeChat mà Tiểu Kỳ đã gửi từ buổi chiều:

【Chị ơi, cô Trì vừa hỏi em là mẹ chị đang nằm ở bệnh viện nào. Em gọi cho chị mãi không được nên đã nói cho cô ấy biết rồi, chuyện này chắc không sao đâu chị nhỉ?】

Tin nhắn được gửi đến từ 5 tiếng 49 phút trước. Nghĩa là, nếu Trì Tiểu Mãn định đến tìm cô thì lẽ ra em đã phải đến từ lâu rồi.

Trần Việt đột nhiên cảm thấy tim mình đập loạn một cách mất kiểm soát. Cô dường như không còn cầm chắc được điện thoại, bàng hoàng ngước mắt nhìn những bóng người qua lại tấp nập trên hành lang, bất chợt cảm thấy chơi vơi như thể đang tách biệt khỏi thực tại.

Cô ép bản thân phải cất điện thoại vào túi áo.

Cũng ép mình phải giữ vững bước chân, nhưng rồi lại lảo đảo chạy về phía thang máy, ngón tay run rẩy nhấn nút. Trong ánh đèn đỏ nhấp nháy, cô nhìn con số trên bảng điều khiển nhảy lên từng tầng một.

Cô tiếp tục gọi cho Trì Tiểu Mãn.

Vẫn không thể kết nối.

Thang máy đi lên thêm một tầng...

Trần Việt nhìn chằm chằm vào con số đang nhảy, siết chặt điện thoại, không ngừng nhấn gọi lại, và cứ thế áp chặt điện thoại vào bên tai.

Thang máy tiếp tục đi lên...

Giọng nữ tổng đài máy móc trong điện thoại vẫn nhắc nhở rằng số máy đối phương hiện không liên lạc được.

Cửa thang máy mở ra...

Trần Việt cúi gầm mặt, bước chân lảo đảo, cùng đám đông ồn ào đang chen chúc bước vào trong.

Có người nhấn xuống tầng một.

Thang máy đi xuống.

Đám đông kẹt cứng bên trong không ngừng xôn xao. Trần Việt rũ mắt, giấu mặt vào trong cổ áo, nghe thấy ai đó loáng thoáng nói: "Này, mọi người biết gì chưa, có người..."

"Đinh..."

Cửa thang máy mở ra.

Vài người nữa lần lượt chen vào, đứng chắn trước mặt Trần Việt. Trong đó có một người cực kỳ cẩn trọng, sau khi vào thì cẩn thận co hai vai lại, cố gắng hết sức để không chạm vào người khác.

Trần Việt cầm điện thoại, nghe giọng nữ máy móc cứ lặp đi lặp lại rằng số máy của đối phương hiện không liên lạc được.

Cô cúi thấp tầm mắt.

Thấy người đó mặc một chiếc quần trắng hết sức bình thường, chắc là vì bên ngoài trời đang mưa nên gấu quần bị bắn chút bùn đất.

Trong thang máy rất chật chội, người đó bị xô đẩy nên lùi lại một bước, suýt chút nữa là giẫm vào chân cô. Thế nên người đó lập tức cúi đầu, lí nhí nói một câu "Xin lỗi" thật nhanh và khẽ.

Trần Việt không kiềm được mà tiến lên một bước.

Còn chưa kịp mở lời, trong thang máy bỗng có tiếng ai đó kinh ngạc thốt lên:

"Ơ? Trì Tiểu Mãn."

Bình Luận (0)
Comment