Chẳng nhớ bắt đầu từ năm nào, Trì Tiểu Mãn rất ít khi nỗ lực tranh đấu điều gì đó cho mình.
Cô không còn đạp xe điện chạy khắp hang cùng ngõ hẻm chỉ để tìm một người nói lời cảm ơn; không còn không chút do dự chạy mười vòng sân dưới cái nắng gắt để giành lấy một cơ hội mong manh cho mình, để rồi sau này cũng chẳng bao giờ thấy xấu hổ vì những nỗ lực hay hy sinh đó.
Càng không có chuyện cô sẽ hoàn toàn vì bản thân mà tranh đấu cho vai Tiểu Ngư, thậm chí cô ngược lại còn nhiều lần ngăn cản cơ hội tìm đến mình...
Cho đến khi.
Cô nhận được chiếc USB, một lần nữa nhìn thấy bản thân năm 20 tuổi một cách chân thực nhất.
Cũng không rõ liệu đây có được coi là một cuộc đối thoại hay không, nhưng sau khi nhấn mở đoạn video đó, Trì Tiểu Mãn không thể tránh khỏi một cảm giác vi diệu... Dường như cô và bản thân năm 20 tuổi chỉ cách nhau một lớp màng mỏng.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn của tuổi đôi mươi nằm mơ cũng không ngờ được, bản thân năm 30 tuổi lại trở nên nhu nhược, nhát gan, luôn lo âu đủ đường trước khi hành động. Cũng vì thế mà trong một khoảng thời gian dài, cô đã đè nén tình cảm và nhu cầu của chính mình, chẳng dám thốt ra khát khao hay ước mơ của bản thân, lúc nào cũng sống mơ hồ đến mức chẳng còn rõ mình thật sự muốn gì.
Nếu không có Neon làm điểm tựa xuyên suốt mười năm qua, có lẽ cô đã trải qua quãng thời gian đó một cách vô định hơn nữa. Giờ đây, khi Neon đóng máy, những điều bị cô che giấu suốt mười năm qua cuối cùng vẫn phải đối mặt. Cô nhận ra rằng, ngay trong cảm giác mọi chuyện đã ngã ngũ, lòng mình dường như lại càng thêm hoang mang.
Nhưng may mắn làm sao.
Trước khi điểm tựa cũ mất đi, một điểm tựa mới đã sớm tồn tại. Chỉ là Trì Tiểu Mãn không dám đáp lại, không dám thừa nhận, cũng chẳng dám đấu tranh cho bản thân, mãi đến khi cô nhận được chiếc USB không rõ lai lịch này giữa lúc đang hoang mang nhất.
Và cũng vì thế, cô buộc phải thừa nhận rằng, thật ra điểm tựa ấy vẫn luôn ở đó. Chỉ là suốt một thời gian quá dài, cô đã tự cho phép mình phớt lờ nó.
Cô muốn gặp chị. Ngay lúc này.
Suy nghĩ ấy nảy ra một cách giản đơn.
Thế là Trì Tiểu Mãn của tuổi 30, người vốn chẳng còn dũng cảm, chẳng còn thành thật, cũng không còn giỏi đấu tranh cho bản thân, cũng đơn giản chọn cách làm theo.
Một lần nữa, cô đặt chân đến một thành phố hoàn toàn xa lạ.
Giống hệt như những gì cô đã làm vào năm 20 tuổi.
Hành động này mang lại cho Trì Tiểu Mãn nhiều cảm giác tươi mới, cả sự hồi hộp và rộn ràng, tựa như có một chú chim nhỏ đang vỗ cánh giữa lồng ngực. Nhưng đồng thời, nó cũng khiến cô thấy đôi chút ngập ngừng, bất an và sợ hãi.
Song, hết thảy những điều đó đều không thể ngăn cản bước chân cô.
Như thể cô đang được sống lại những khoảnh khắc sục sôi của tuổi trẻ.
Trì Tiểu Mãn mua vé, đến sân bay, lên máy bay rồi xuống máy bay, lần theo một địa chỉ giữa thành phố lạ lẫm. Khi đến nơi, vì trái tim đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực nên cô quên mất việc phải gọi điện liên lạc trước. Đến khi vào tận bệnh viện, cô mới sực nhận ra mình không hề biết phòng bệnh của mẹ Trần Việt ở đâu, còn điện thoại thì đã tắt nguồn vì cô chưa chuẩn bị kỹ càng...
Thế nhưng, cô không hề coi đó là một điềm báo "tiêu cực".
Bởi lẽ khi đứng trước cổng bệnh viện, nhìn vào từng ô cửa sổ đang rực sáng ánh đèn.
Chỉ cần nghĩ đến việc mình và Trần Việt có lẽ chỉ cách nhau vài trăm mét, hay thậm chí là vài chục mét thôi, trái tim cô đã điên cuồng đập loạn nhịp, khiến cô cảm thấy choáng váng mất kiểm soát.
Cổng bệnh viện người qua kẻ lại nườm nượp, Trì Tiểu Mãn áp tay lên lồng ngực đang đập một cách bất thường, bỗng nhận ra rằng: Hóa ra khi người ta khao khát được gặp ai đó, họ chẳng bao giờ có thể chuẩn bị mọi thứ vẹn toàn. Hóa ra, việc chạy đi gặp người mình muốn gặp, vốn dĩ luôn đầy rẫy những sự lộn xộn và kỳ quặc như thế.
Chẳng biết phòng bệnh nằm ở tòa nào, không sao cả. Điện thoại hết pin, cũng chẳng hề gì. Trì Tiểu Mãn cứ thế đi tìm từng tòa, từng tầng một. Nếu thông minh hơn một chút, có lẽ cô đã đi mượn điện thoại của ai đó để gọi rồi.
Nhưng đột nhiên cô trở nên rất khờ, chẳng thể nhớ ra cách đó, mà trí nhớ cũng bỗng chốc mịt mờ, không tài nào nhớ được số điện thoại của Trần Việt.
Cô biến thành một cô gái có phần ngốc nghếch, ngây ngô và liều lĩnh, một người sẵn sàng chạy đến một thành phố xa lạ chỉ để gặp được người mình thương.
Đinh...
Ở một tòa nhà nọ, cửa thang máy mở ra ở tầng nào đó.
Trì Tiểu Mãn ngẩng đầu lên liền bắt gặp Trần Việt.
Trong thang máy đông nghịt người, bên ngoài cũng chẳng kém là bao. Trần Việt đứng giữa đám đông, vẫn mặc bộ đồ từ lúc sáng, làn da ở cổ áo mở hờ trắng nõn, nhưng lại khiến Trì Tiểu Mãn có cảm giác như thể đã lâu lắm rồi hai người chưa gặp lại.
Chị đeo khẩu trang, khép hờ mắt, đang mải gọi điện thoại nên không nhìn thấy Trì Tiểu Mãn. Thế nhưng, dáng vẻ của chị lúc nào cũng vô cùng nổi bật giữa dòng người. Có lẽ vì đang bận rộn với công việc ở bệnh viện, nét mệt mỏi hiện lên giữa đôi mày chị vẫn mang một vẻ rất riêng, kín đáo và đầy mê hoặc.
Những âm thanh ồn ào ùa vào màng nhĩ, vài người phía sau lướt qua vai Trì Tiểu Mãn để chen vào thang máy. Trì Tiểu Mãn bước đi vội vã, len lỏi theo dòng người, rồi lại rất cẩn thận tìm cho mình một vị trí thật gần Trần Việt...
Ngay phía chính diện. Chỉ cần lùi lại một bước, xoay người một cái, là cô có thể cùng chị trao nhau ánh mắt thân mật ở khoảng cách thật gần.
Thế nhưng, vì thang máy quá chật chội, lại nồng nặc mùi của bao nhiêu người lạ.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy bất an, buộc phải lùi lại một bước, vì thế suýt chút nữa đã giẫm lên chân chị. Cũng chính giây phút ấy, một nỗi hoảng hốt bỗng nhiên ập đến, tựa như sự xao động thời thanh xuân khi có được cơ hội tiếp xúc thân mật với người mình thầm thương...
Cô vụng về và ngốc nghếch gồng chặt hai bàn tay, vờ như không nhận ra Trần Việt, cũng vờ như mình đã loanh quanh kiếm tìm trong bệnh viện này từ lâu, chứ tuyệt đối không phải đến đây để tìm chị, rồi buông một câu "Xin lỗi" rất thản nhiên.
Trần Việt không đáp lời. Hơi thở của chị rất nhẹ, tan biến vào giữa tiếng người ồn ã trong thang máy.
Thế nhưng sau đó, Trần Việt lại tiến lên một bước, tựa như cảm nhận được sự lúng túng vụng về từ phía cô.
Chỉ là, trước lúc đó đã có người nhận ra Trì Tiểu Mãn.
Thế là Trì Tiểu Mãn đành kéo thấp vành nón, cố gắng làm cho giọng mình trở nên mơ hồ, nói:
"Xin lỗi, bạn nhận nhầm người rồi."
Cô không hề quay đầu lại.
Cũng không nhìn rõ được biểu cảm của Trần Việt.
Cũng chẳng hề có một lần chạm mắt nào với chị cả.
Thế nhưng ngay sau đó, Trì Tiểu Mãn lại nghe thấy tiếng Trần Việt khẽ bật cười.
Tiếng cười ấy cũng chẳng nổi bật.
Chắc hẳn trong thang máy không có người thứ ba nào nghe được.
Nhưng cũng vì câu nói vừa rồi của Trì Tiểu Mãn mà ánh mắt của những người xung quanh cứ chốc chốc lại dừng trên gương mặt cô.
Trì Tiểu Mãn chỉ còn cách cúi mặt thấp hơn nữa, khẽ rụt vai lại để cố giảm bớt sự hiện diện của mình.
Thế nhưng kể từ sau câu nói ấy.
Những ánh mắt đổ dồn về phía cô không hề dứt.
Hiếu kỳ, dò xét, nghi hoặc...
Bởi vì dù có tính thế nào đi chăng nữa, Trì Tiểu Mãn cũng không nên xuất hiện trong thang máy bệnh viện ở cái thành phố nhỏ xíu đó vào đúng thời điểm này được.
Trì Tiểu Mãn mím chặt môi.
"Đinh..."
Thang máy dừng ở tầng tiếp theo.
Có một bóng người ở phía sau nhẹ nhàng lách qua cô để bước ra ngoài.
Là Trần Việt.
Sau khi bước ra, chị không rời đi ngay mà nhấn giữ nút mở cửa thang máy, lặng lẽ dõi mắt nhìn Trì Tiểu Mãn.
Rất nhiều người trong thang máy đều đổ dồn sự chú ý vào cô, vì thế không mấy ai để ý đến Trần Việt đang đứng bên ngoài.
Trong cơn ngẩn ngơ, Trì Tiểu Mãn ngước mắt lên.
Ánh mắt họ chạm nhau.
Giữa đôi mắt cả hai chỉ ngăn cách bởi ánh đèn sáng rực.
Vài giây trôi qua.
Trần Việt khẽ cong mắt cười với cô.
Trì Tiểu Mãn bừng tỉnh, không chần chờ thêm nữa.
Cô cúi mặt, lí nhí nói mấy câu "Xin lỗi", rồi lách qua vai vài người đứng chắn trước cửa để bước ra ngoài.
Khi bước ra khỏi đó, thế giới bỗng trở nên rộng rãi và sáng sủa hơn hẳn. Không biết tầng này là khoa gì mà hành lang vắng lặng, chẳng có mấy người.
Trần Việt vẫn dõi theo cô, rồi từ từ buông tay khỏi nút giữ cửa thang máy.
Thang máy đóng lại sau lưng. Những ánh mắt dõi theo ấy biến mất, Trì Tiểu Mãn bèn thở phào một hơi dài.
Trần Việt nhìn cô, từ nãy đến giờ chị vẫn luôn nhìn cô như vậy, chẳng hề hỏi tại sao cô lại đến đây.
Trì Tiểu Mãn siết chặt những ngón tay.
Cũng vội vàng ngước lên nhìn chị một cái.
Nhưng ngay khi đối diện với ánh mắt dịu dàng đầy tình cảm của Trần Việt, cô lại lúng túng né tránh, đưa mắt nhìn những người thưa thớt đi lại trên hành lang.
"Đi thôi, đừng đứng ở cửa thang máy nữa." Trần Việt nói. Không biết là ảo giác hay do bản tính chị vốn dĩ đã thế, Trì Tiểu Mãn luôn cảm thấy ngay cả khi nói những lời bình thường như vậy, giọng điệu của chị vẫn nhu tình như nước.
"Dạ." Trì Tiểu Mãn ngây ngô gật đầu.
Trần Việt dẫn Trì Tiểu Mãn đi dọc theo hành lang. Sau một hồi im lặng, chị cất tiếng hỏi: "Em tìm chị lâu lắm đúng không?"
"Không có." Trì Tiểu Mãn lắc đầu. Cô luôn giữ khoảng cách một bước chân ngay sau lưng Trần Việt, không đi quá gần: "Sao chị không tìm cho mẹ chị bệnh viện lớn hơn chút?"
Ý cô là bệnh viện này hơi nhỏ, và thực chất cô cũng không phải đi tìm quá lâu.
Trần Việt dừng bước, cái bóng của chị đổ dài đến tận mũi chân cô: "Tiểu Mãn."
Trì Tiểu Mãn cũng dừng lại theo: "Dạ? Có chuyện gì hả chị?"
Trần Việt cụp mắt, nhìn chằm chằm vào hai cái bóng một trước một sau của họ. Một lúc lâu sau, chị mới dịu dàng lên tiếng: "Đi cùng chị nhé."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
Trần Việt mỉm cười với cô. Có lẽ vì đã bận rộn ở bệnh viện cả ngày, nên trông chị hiện giờ có chút mệt mỏi, nhưng dáng vẻ lúc mỉm cười vẫn đẹp đến lạ lùng.
"Dạ, được." Trì Tiểu Mãn bừng tỉnh.
Cô có chút vụng về tiến lên một bước.
Đứng sóng đôi bên cạnh chị.
"Thế này được không chị?" Cô cẩn trọng hỏi.
Trần Việt mỉm cười, hình như thấy cô thú vị nên chị mới gọi thêm một tiếng "Tiểu Mãn". Sau khi gọi tên, nụ cười ấy lại càng thêm chân thật, chị cũng chẳng ngần ngại để lộ sự mệt mỏi trước mặt cô: "Sao em không hỏi xem chị định đưa em đi đâu?"
Dứt lời, Trì Tiểu Mãn hơi ngơ ngác đưa mắt nhìn quanh.
Lúc này cô mới nhận ra, trong tầm mắt mình có mấy người mặc đồ bệnh nhân đang vịn cột truyền dịch chậm rãi bước đi, có mấy y tá mặc đồng phục trắng cúi đầu lấy tài liệu ở quầy trực, và cả bác sĩ khoác áo blouse trắng vội vã lướt qua trước mặt hai người.
Hai người đứng giữa thế giới hối hả này, vai kề vai trong một khoảng cách rất gần, tựa như hai chiếc lá chầm chậm rơi tình cờ gặp gỡ, và cũng nhờ sự hiện diện của đối phương mà thấy lòng an ổn đến lạ.
Rồi Trần Việt nói:
"Trì Tiểu Mãn, em đã ăn cơm chưa?"
Cô hoàn toàn không ngờ chị lại hỏi chuyện này, ngẩn người một lát mới thật thà lắc đầu: "Dạ chưa."
"Ừ." Trần Việt gật đầu, giọng nói dịu dàng: "Vậy đi ăn với chị một bữa nhé, được không?"
"Dạ." Trì Tiểu Mãn chậm chạp gật đầu. Cô sẽ không bao giờ từ chối yêu cầu của chị.
"Được." Chị cũng gật đầu rồi mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu cô.
"Lát nữa ăn cơm xong, nếu em thấy cần thiết thì chị sẽ đưa em đi thăm mẹ chị."
Ngoài dự liệu. Vốn dĩ trên đường đến đây, Trì Tiểu Mãn vẫn còn thấy thấp thỏm, bất an, tâm trí chẳng thể nào bình lặng nổi.
Nhưng khi thật sự nhìn vào đôi mắt của Trần Việt, cô bỗng thấy mình dường như chẳng cần phải lo nghĩ đến bất cứ chuyện tồi tệ nào cả.
"Được." Cô gật đầu với Trần Việt.
"Mẹ chị vừa phẫu thuật xong, hiện đang nghỉ ngơi." Có lẽ sợ cô lo lắng nên trên đường xuống lầu đi ăn, Trần Việt nhắc lại với cô lần nữa: "Em đừng lo, ca phẫu thuật rất thuận lợi."
Trì Tiểu Mãn gật đầu, thật sự thở phào nhẹ nhõm thay cho chị: "Vậy thì tốt rồi."
Thật ra, việc tình cờ gặp cùng một người đến hai lần trong những chuyến thang máy lệch nhịp là một điều vô cùng kỳ lạ. Nhưng Trì Tiểu Mãn không thể ngờ rằng, điều không tưởng ấy lại xảy ra với cô và Trần Việt đến tận hai lần.
Thế là, khi một lần nữa bước vào thang máy để đi xuống ăn ở gần bệnh viện, lần đầu tiên Trì Tiểu Mãn cảm thấy, đây có lẽ là sự ưu ái mà định mệnh dành cho mình. Hoặc cũng có thể, đó là chút phúc báo hiếm hoi mà cô nhận được sau ngần ấy năm làm một chị Cầu Vồng không mấy tròn vai.
Trần Việt không thể đi quá xa bệnh viện, vì vậy họ xuống lầu, đến một tiệm cơm canh gần đó.
Bên trong không đông khách, cũng chẳng có nhiều bàn. Có lẽ vì trời sắp sang hè nên rất ít người chọn ăn cơm chan canh nóng hổi.
Họ tìm một chiếc bàn trong góc để ngồi xuống. Ánh đèn lờ mờ, vị trí khuất nẻo, không ai chú ý đến cả hai người.
Trần Việt gọi món, đợi đến khi chén cơm được bưng lên, chị liền chu đáo giúp cô cho lòng heo, bò viên và thịt tươi vào, lại giúp cô dầm tơi cơm, ngâm cho thấm rồi mới đưa cả chén cho cô.
"Cảm ơn chị." Trì Tiểu Mãn lúng túng rút bốn chiếc đũa từ trong ống ra, lại lấy thêm hai cái muỗng, cẩn thận chia làm hai phần. Cô cầm trong tay, định bụng chờ lúc Trần Việt rảnh tay sẽ đưa cho chị.
Có lẽ đã chú ý tới hành động của cô, Trần Việt không kiềm được mà bật cười thành tiếng, trong giọng nói cũng mang theo ý cười: "Đừng khách sáo."
Trì Tiểu Mãn cũng tự thấy mình đột nhiên thật kém cỏi. Rõ ràng cả hai đã cùng nhau ăn bao nhiêu bữa cơm rồi, nhưng chẳng hiểu sao bữa cơm hôm nay lại khiến cô thấy căng thẳng đến lạ.
Để che giấu sự bối rối của mình, cô cúi mặt, vén lọn tóc đang rủ xuống ra sau tai.
"Tóc em lại dài ra thêm rồi à?" Trần Việt bất chợt lên tiếng.
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn nhìn chị chuẩn bị phần cơm cho mình, chậm rãi dầm tơi cơm vào nước dùng, một lúc sau mới chậm chạp phản ứng lại: "Hình như là có dài ra một chút."
"Ừ, tóc em lúc nào cũng mọc nhanh hơn người khác cả." Trần Việt nói.
Trì Tiểu Mãn sững người.
Cô ngước mắt lên, nhìn Trần Việt qua làn hơi nóng bốc lên từ món cơm. Cô chợt nhớ những lời tương tự như thế này, chị không chỉ nói một lần. Thế nhưng lần nào cũng vậy, Trì Tiểu Mãn chưa từng thật sự suy nghĩ sâu xa ý nghĩa đằng sau câu nói đó.
"Có sao?"
Nhìn vào mắt Trần Việt hồi lâu, Trì Tiểu Mãn mới chậm rãi lên tiếng: "Em...em cũng không rõ nữa."
"Ừ, có."
Trần Việt thong thả nói, ánh mắt chị nhìn cô đong đầy ý cười: "Chị nhớ lúc đó, cứ khoảng một hai tháng là em lại đi tỉa đuôi tóc một lần. Có lẽ vì mùa hè quá nóng, em cũng không thích tóc dài quá, nên thường có thói quen để tóc ngang xương quai xanh. Thế nên hồi chúng ta còn ở Bắc Kinh, tóc em lúc nào cũng duy trì ở độ dài đó cả."
"Chỉ là sau này chị đi Hồng Kông, đến khi quay về mới nhận ra tóc em đã dài thêm rất nhiều."
Trì Tiểu Mãn khó khăn mấp máy môi.
Chi tiết này là điều mà cô chưa bao giờ hay biết.
Cô không hề biết rằng, hóa ra vào mùa đông gian khó năm ấy, khi cô nhìn thấy chiếc áo khoác lạ lẫm và khăn quàng cổ màu tím trên người Trần Việt, thì chị cũng đã nhìn thấy mái tóc đã dài ra rất nhiều của cô.
Có lẽ lúc đó, không chỉ mình Trì Tiểu Mãn thấy bàng hoàng, bất an, mà cả Trần Việt cũng cảm nhận được sự hụt hẫng và sợ hãi. Đó đều là những điều mà cô chưa từng biết đến.
Đến nỗi, cô của lúc ấy đã làm ra bao nhiêu hành động mà bản thân cứ ngỡ là chín chắn, là chu toàn, nhưng thực chất lại là đẩy Trần Việt ra xa.
Trần Việt.
Không đúng.
Là Trần Đồng.
Lúc ấy, có phải chị cũng đã rất buồn không?
Có phải...
Thật ra Trì Tiểu Mãn đôi khi cũng giống hệt mẹ chị, luôn ép chị phải đưa ra những lựa chọn mà chị không mong muốn?
Nghĩ đến khả năng ấy hiện hữu.
Lại nghĩ đến việc những lựa chọn trong quá khứ vốn dĩ đã không thể vãn hồi.
Trì Tiểu Mãn không biết mình có nên thừa nhận rằng bản thân đã hối hận hay không. Cô gần như không thể mở lời.
Nhưng Trần Việt chỉ mỉm cười, dường như không hề có ý định bắt cô phải đáp lại, bèn nói tiếp: "Sau này, mỗi lần gặp lại, chị đều thấy tóc em dài hơn lần trước."
Với giọng điệu tự nhiên: "Có điều khi ấy, số lần chúng ta gặp nhau ít quá."
Chị nói rất nhẹ, rất khẽ: "Nên cũng có thể, đó chỉ là ảo giác của chị thôi."
Dứt lời.
Như nhận ra mình đã khiến bầu không khí trở nên nặng nề, Trần Việt không nói tiếp nữa. Chị ngẩng mặt lên, mỉm cười với Trì Tiểu Mãn:
"Ăn cơm trước đã."
Chị cũng đưa tay ra, muốn lấy bộ muỗng đũa mà cô đang nắm chặt trong tay.
Nhận ra điều đó, Trì Tiểu Mãn nặng nề thở hắt ra một hơi, đưa muỗng đũa qua cho chị, cũng cố gắng đáp lại: "Dạ."
Trần Việt đón lấy.
Chị dùng muỗng múc canh, không vội ăn ngay mà rũ mắt nói:
"Có lẽ hơi nóng đấy, em ăn từ từ thôi."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn đáp lại.
Lúc này cô mới dùng muỗng múc một miếng cơm canh.
Có lẽ do hơi nóng lan tỏa, trong lúc thổi cho cơm nguội bớt, vành mắt cô không kiềm được mà đỏ hoe.
Cô cũng không ngăn được mình nói ra câu nói ấy: "Em xin lỗi."
Trần Việt khựng lại một lát rồi bảo: "Không sao đâu."
Chị lại nói thêm: "Em không hề có lỗi với chị."
Chị dịu giọng: "Thế nên, ăn cơm trước đã."
"Dạ...được."
Trì Tiểu Mãn cố gắng thở hắt ra một hơi, rồi cũng đưa muỗng cơm đó vào miệng.
Cô nghĩ Trần Việt đã vất vả lặn lội suốt cả ngày, quả thật cần được ăn một bữa tử tế. Còn những chuyện khác, đều có thể đợi ăn xong rồi hẵng nói.
Chỉ là, càng nghĩ.
Trì Tiểu Mãn càng nhận ra...
Hình như kể từ khi gặp lại, Trần Việt vẫn luôn như vậy. Dù có không tán thành hành động hay lời nói của cô đến đâu, chị vẫn sẵn lòng ngồi ăn cùng cô, lặng lẽ nhìn cô ăn hết từng miếng một rồi mới bắt đầu trò chuyện.
Nghĩ đến điều này.
Nước mắt lại từ hốc mắt rơi xuống.
Một giọt.
Hai giọt.
Trì Tiểu Mãn vội vàng nhắm mắt lại để lau đi.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Dường như Trần Việt đã chú ý tới, chị lặng lẽ rút một tờ khăn giấy đưa cho cô.
Trì Tiểu Mãn vội vàng đón lấy, cũng nhanh chóng lau nước mắt, nói: "Cảm ơn, cảm ơn chị."
"Không có chi." Trần Việt chậm rãi đáp.
Chị im lặng một lát, như thể muốn an ủi cô: "Đừng ăn vội quá."
"Ừm...dạ." Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Em biết rồi."
Trần Việt không nói thêm gì nữa mà chỉ nhìn Trì Tiểu Mãn một lúc. Dường như nhận ra mình nhìn chằm chằm khiến cô khó mà ăn tiếp, chị liền chủ động dời mắt, thong thả ăn phần cơm trước mặt.
Thế là Trì Tiểu Mãn cũng dần bình tĩnh lại.
Không khóc nữa.
Cô ăn từng miếng một.
Chậm chầm dùng bữa.
Cơm canh nóng hổi, ăn vào mùa này khiến người ta dễ toát mồ hôi, nhưng hương vị rất ngon. Ăn một lúc, Trì Tiểu Mãn cảm thấy cái dạ dày trống rỗng cả ngày cuối cùng cũng dễ chịu hơn hẳn.
Trong suốt bữa ăn, hai người không nói với nhau thêm câu nào.
Bữa cơm này diễn ra sau rất nhiều năm, diễn ra ở gần bệnh viện, diễn ra tại một thành phố hoàn toàn xa lạ đối với Trì Tiểu Mãn, nhưng lại không hề khiến cô cảm thấy bất an chút nào. Như thể, đây chỉ là một trong số những bữa cơm hết sức bình thường mà họ từng ăn cùng nhau trước kia.
Sau khi ăn xong.
Trần Việt thanh toán hóa đơn.
Quán này cũng giống như quán mì Hạnh Phúc, trên quầy thu ngân đều đặt những viên kẹo thơm miệng để khách hàng có thể lấy tùy thích.
Trần Việt lấy hai viên mang lại.
Thế nhưng lớp vỏ của hai viên kẹo này lại rất khó bóc, đến mức họ bắt đầu giống như hai đứa trẻ chưa từng được ăn kẹo bao giờ, mặt đối mặt với nhau, vụng về xé lớp vỏ. Để rồi sau khi thấy đối phương cũng đang chật vật mở ra, ai nấy liền vội vàng nhét kẹo vào miệng mình.
Cuối cùng, cả hai đồng thời ngước mắt lên.
Nhìn vào mắt nhau.
Rồi bỗng nhiên đều bật cười thành tiếng.
Tiếng cười rất khẽ, không hề lạc lõng trong quán cơm canh nhỏ bé này. Các cô giống như bao người trẻ bình thường khác, chỉ vì nhìn vào mắt nhau nên bật cười.
Cười một lúc.
Trần Việt nhìn Trì Tiểu Mãn, khóe mắt hơi cong lên: "Tiểu Mãn, em có biết tại sao chị lại muốn em đi ăn cùng chị trước không?"
"Em không biết." Trì Tiểu Mãn thành thật đáp.
"Ừm." Trần Việt gật đầu: "Bởi vì cả ngày hôm nay chị chưa ăn gì cả."
"Cứ mỗi lần gặp mẹ là chị chẳng còn tâm trạng ăn uống."
Ánh đèn trong quán cơm tỏa ra một sắc vàng rực như súp bí đỏ, giọng nói của Trần Việt bị sự ồn ào của phố xá át đi, trở nên rất nhẹ:
"Nhưng nhìn thấy em, chợt chị muốn em đi ăn cùng chị."
Trì Tiểu Mãn mân mê đầu ngón tay, mấp máy môi: "Vậy chị, chị đã ăn no chưa?"
Câu hỏi này có lẽ hơi ngốc, thế nên Trần Việt nghe xong lại bật cười lần nữa.
Trì Tiểu Mãn vì thế mà cảm thấy lúng túng.
Cô đặt bàn tay xuống dưới bàn, khẽ vân vê chỗ hổ khẩu, m*t viên kẹo ngọt lịm trong miệng, có chút hoảng loạn.
"Cũng bởi vì..."
Im lặng một lúc, Trần Việt chậm rãi mở lời: "Lần đó, chị đã không hỏi xem em đã ăn cơm chưa."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
Trần Việt hơi nhếch môi: "Thật ra sau này, chị cũng thường hay nhớ lại chuyện đó."
Có lẽ đây là lần đầu tiên họ đối mặt với nhau, nhắc về đoạn quá khứ ấy một cách rõ ràng mà không hề né tránh. Bởi lẽ nó quá đỗi đau đớn, bởi lẽ sau khi trưởng thành, quy tắc giao tiếp của thế giới này chính là giữ kẽ, mà việc khơi lại nỗi đau là điều không cần thiết, cũng sẽ khiến cả hai bên cùng đau khổ.
Thế nhưng Trần Việt vẫn nói:
"Lúc nãy khi thấy em trong thang máy, chị đã không lên tiếng ngay. Vì chị đã suy nghĩ rất lâu xem mình nên nói gì, làm gì cho thỏa đáng nhất, để có thể bày tỏ rõ ràng những gì mình muốn nói."
"Nhưng điều chị nghĩ đến nhiều nhất chính là lần đầu tiên em đến Hồng Kông tìm chị, lần đầu chúng ta quay lại với nhau ấy. Thật ra mấy năm qua chị vẫn luôn hối hận, bởi vì chị thấy lúc đó, lẽ ra trước hết phải hỏi em xem dạo ấy em có ăn uống đàng hoàng không."
Giọng chị vẫn rất khẽ, dường như vô cùng bình thản, lại dường như chỉ vì những lời này đã được lặp đi lặp lại trong lòng quá nhiều lần, nên mới có thể nói ra một mạch không hề ngắt quãng:
"Bởi vì em một mình lặn lội đến Hồng Kông, thậm chí còn là lần đầu tiên đến đó. Chắc hẳn đã rất vất vả, cũng đã phải chịu nhiều uất ức, bởi vì ngay từ đầu chị đã không quay lại tìm em."
"Cũng bởi vì thành phố này đối với em hoàn toàn xa lạ, vậy mà em vẫn dũng cảm tìm tới, lại còn là vì chị mà tới nữa. Em chưa từng nói cho chị biết mình đã vất vả thế nào mới tìm được chị, nhưng cuối cùng em vẫn thần thông quảng đại tìm thấy chị, còn mang đến tặng chị một bó hoa tươi vào ngày bộ phim đầu tay của chị đóng máy."
"Thế nhưng sau đó, chị lại không chăm sóc tốt cho em."
Khi nói ra câu này.
Dường như Trần Việt thấy rất đau khổ, đến mức chị phải nhìn sâu vào mắt Trì Tiểu Mãn một hồi lâu mới có thể tiếp tục:
"Sau này, sau này tụi mình vẫn chia tay. Chị cũng thường xuyên nhớ về em của lúc đó, nhớ dáng vẻ em dè dặt đứng sau lưng chị, nhớ em đã dũng cảm ôm một bó hoa quay về bên chị như thế nào."
"Thật ra ở tuổi đó, chị cũng chẳng trưởng thành gì cho cam, vậy mà lúc nào cũng muốn làm một người lớn có thể lo liệu mọi chuyện trước mặt em, tự cho rằng mình có thể bảo vệ em, để rồi phớt lờ việc em vốn dĩ cũng có tư cách để đối mặt với tất cả những chuyện này. Chính vì vậy mà giữa tụi mình sau này mới nảy sinh nhiều vấn đề đến thế."
Thành thật mà nói, Trì Tiểu Mãn không hề đồng tình với việc Trần Việt đổ hết trách nhiệm cho bản thân về chuyện hai người chia tay.
Nhưng cô nhận ra đây có lẽ là nỗ lực của chị trong việc bóc tách toàn bộ con người mình trước mặt cô, vì vậy cô đã không vội vàng phản bác.
Gương mặt cô tái nhợt, hốc mắt lại đỏ hoe, ngón tay cấu vào chỗ hổ khẩu cũng dùng lực rất mạnh.
Nhưng cô vẫn chọn cách lắng nghe. Dù sao thì đây cũng là điều mà trong mối quan hệ trước đây, Trì Tiểu Mãn hiếm khi có cơ hội để thực hiện.
Trần Việt không khóc, chị nhìn vào mắt Trì Tiểu Mãn, xuyên qua ánh đèn vàng ấm của quán cơm mà nói với cô: "Cho nên hôm nay, lẽ ra cũng phải là chị đi tìm em mới đúng."
"Chị xin lỗi, Tiểu Mãn."
Chị mỉm cười với Trì Tiểu Mãn.
Đó có lẽ là nụ cười hiếm khi xuất hiện trên gương mặt Trần Việt, nhưng nó lại có vẻ kỳ lạ, không tự nhiên, thậm chí là có phần khiên cưỡng:
"Kết quả là, lại để em phải đến tìm chị rồi."
Âm cuối của câu này rất nhẹ, giống như một giọt nước rơi vào đám mây để rồi bị nuốt chửng vào trong.
Nói xong.
Trần Việt nhìn Trì Tiểu Mãn, độ cong nơi đuôi mắt trông như đang cười, mà lại như không. Chị nhìn thẳng vào cô, dường như trong mắt chứa đựng rất nhiều nỗi buồn, lạc lõng, nhưng cũng rất giống một dòng sông bao dung và tĩnh lặng.
Dòng sông ấy đang chờ đợi một lời hồi đáp, nhưng không hề vội vã.
Trì Tiểu Mãn không vội lên tiếng.
Cô nhìn vào mắt Trần Việt, chăm chú nhìn chị, thế nhưng nhìn rất lâu rồi mà tầm mắt vẫn cứ nhòe đi.
Một cặp tình nhân bước vào quán, ngồi ở bàn sau lưng họ. Hai người đó đang rầm rì trò chuyện về những điều hết sức bình thường, như ngày mai ăn gì, tối nay xem phim gì... Ngay lúc họ hỏi nhau: "Khoảnh khắc nào em thấy em yêu chị nhất?" thì...
Trì Tiểu Mãn đột nhiên đứng dậy.
Giữa hai người họ chỉ cách nhau đúng một chiếc bàn. Cô muốn vòng từ phía mình sang chỗ của Trần Việt.
Rõ ràng chỉ có vài bước chân, vậy mà Trì Tiểu Mãn vẫn có chút lảo đảo.
Đến khi đứng trước mặt Trần Việt.
Cô phải mất tới vài giây đồng hồ.
Mới có thể dang rộng đôi tay của mình. Cô tưởng tượng bản thân là một dòng sông rộng lớn, một con nhện nhỏ nhoi, một tờ giấy mỏng manh, hay một hình nhân cao su đang lảo đảo, dễ dàng bị gió thổi bay.
Cô ôm chầm lấy chị.
Có lẽ Trần Việt cũng cảm thấy ngẩn ngơ.
Đến nỗi chị cũng phải mất một lúc lâu mới chậm rãi đưa tay lên ôm đáp lại cô. Đó là một cái ôm không quá dùng sức.
Trong quán cơm, ánh đèn le lói nhấp nháy, tiếng người qua lại ồn ã. Trì Tiểu Mãn cố gắng ôm chặt lấy Trần Việt, gọi chị: "Chị Trần Đồng."
"Hửm?" Trần Việt đáp lời.
Chị rất yên lặng, không hề vội lên tiếng, giống như đang sẵn lòng nhường cho Trì Tiểu Mãn cơ hội dũng cảm một lần nữa.
Bởi vì chị chưa bao giờ thiếu chín chắn như lời chị tự nhận, cũng chưa bao giờ từ bỏ cô cả.
Kể từ khi gặp lại, rõ ràng luôn là chị hết lần này đến lần khác chủ động tiến về phía cô, cũng là chị lặp đi lặp lại những câu: "Không có chi", "Không sao đâu", "Em xứng đáng mà", "Chị muốn làm chị Cầu Vồng của em"...
Thế là, dưới sự khích lệ và dẫn dắt của chị, Trì Tiểu Mãn một lần nữa có được cơ hội quý giá để tìm lại sự dũng cảm của chính mình.
"Phim quay xong rồi."
Trì Tiểu Mãn nhận ra mình dường như lại rơi lệ trước mặt Trần Việt, nhưng cô không còn cảm thấy quá sợ hãi về điều đó nữa.
Vì vậy, cô nói với chị: "Giờ mình, mình làm lành được không?"
Tiếng còi xe inh ỏi, những bóng xe náo nhiệt lướt đi sau tấm kính, tựa như một dòng sông vàng chảy tràn qua thành phố, mang hai con người nhỏ bé ấy xích lại gần nhau thêm một lần nữa. Một lúc lâu sau, Trần Việt mới khẽ khàng lên tiếng:
"Ừm, chị muốn."
---
Cái ôm không kéo dài quá lâu, và những giọt nước mắt cũng vậy.
Quán cơm vẫn nườm nượp khách mới ra vào.
Vì thế, sau khi nói "Chị muốn", Trần Việt vỗ nhẹ lên lưng Trì Tiểu Mãn.
Cô cũng nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đầu chị, xem như một lời hồi đáp.
Họ không nói với nhau quá nhiều.
Chỉ ăn ý kết thúc cái ôm này.
Rồi cùng sóng bước ra khỏi quán cơm.
Ngay lúc vén tấm rèm cửa bước ra, Trần Việt bỗng hỏi: "Tiểu Mãn, sao đột nhiên em lại đến tìm chị?"
Đến lúc này Trì Tiểu Mãn mới sực nhớ ra chuyện về chiếc USB: "Em..."
"Có phải em cũng nhận được một chiếc USB không?" Trần Việt như đã nhận ra điều gì đó.
"Phải." Trì Tiểu Mãn hơi ngạc nhiên. Cô cùng Trần Việt đi dọc theo lề đường, khi nghĩ lại những nội dung bên trong chiếc USB, tâm trí bỗng có chút thẫn thờ.
Nhưng cũng chính vì thế, cô mới chậm chạp nhận ra một điều: "Chị Trần Đồng, chị cũng nhận được USB sao?"
"Ừ." Trần Việt gật đầu: "Nhưng chị vẫn chưa rõ là ai gửi nữa."
"Em có biết không?" Chị dừng bước, quay sang hỏi Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn cũng dừng lại theo chị, lắc lắc đầu: "Tạm thời em vẫn chưa biết."
"Ừ, giờ chưa biết cũng không sao." Trần Việt gật đầu, tiếp tục rảo bước về phía trước: "Đợi khi nào về Hồng Kông rồi hỏi thăm sau vậy."
"Dạ được." Trì Tiểu Mãn cũng gật đầu, bước theo sát chị: "Nhưng mà, người chọn gửi vào đúng ngày này thì chắc hẳn không phải là người xấu đâu."
Trần Việt bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Trì Tiểu Mãn hơi ngơ ngác: "Có chuyện gì sao chị?"
Trần Việt nhìn cô cười, một lúc lâu sau mới lắc đầu: "Không có gì đâu."
Trì Tiểu Mãn khẽ mím môi.
Đột nhiên, cô chẳng biết phải nói gì thêm, đành lẳng lặng bước tiếp cùng Trần Việt, đưa mắt nhìn quanh thành phố xa lạ này.
Ở thành phố nhỏ nằm gần vùng nhiệt đới này, dường như mùa hè đã tới. Nhiệt độ về đêm rất cao, dòng người qua lại trên phố đa phần đều mặc những chiếc áo thun rộng rãi và thoải mái.
Đây chính là quê hương của Trần Việt.
Trì Tiểu Mãn đi được một lúc, trong lòng bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ về nơi này.
Thậm chí là thấy gắn kết.
Cảm giác xa lạ trong lòng dường như tan biến ngay tức khắc. Cô đột nhiên không còn cảm thấy đây là thành phố mà mình chưa từng đặt chân đến nữa.
Cô thấy như thể mình cũng từng lớn lên ở đây một lần; từng đạp xe băng qua những con phố này; từng mua những chiếc bánh bao giá hai tệ ở tiệm ăn sáng rồi treo lủng lẳng trên tay lái; hay vào những năm tháng cấp hai, vội vã đạp xe cho kịp giờ để bước vào gian lớp học với những bộ bàn ghế cũ kỹ.
Đi được nửa đường, Trần Việt như chợt nhớ ra chuyện gì đó, hơi ngập ngừng mở lời:
"Tiểu Mãn, em có thể ở đây đợi chị một lát được không?"
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn nhận ra đây có lẽ không phải là thời điểm thích hợp để họ hẹn hò: "Bên phía mẹ chị xảy ra chuyện gì sao?"
"Không có." Trần Việt lắc đầu: "Chỉ là chị muốn đi mua chút đồ thôi."
"Dạ được." Trì Tiểu Mãn gật đầu phối hợp.
Dẫu sao thì mẹ Trần Việt vẫn đang nằm viện, quả thật có rất nhiều thứ cần phải mua.
Thế là, sau khi Trần Việt rời đi.
Trong lúc đứng một mình bên lề đường chờ đợi, cô cũng bước vào một cửa hàng trái cây vẫn còn sáng đèn. Chủ quán là một người phụ nữ tầm năm, sáu mươi tuổi, có lẽ không nhận ra cô nên đã nhiệt tình giới thiệu các loại trái cây đặc sản địa phương, còn chỉ cho cô một cách ăn rất đặc biệt... Cắt thành từng miếng, rắc bột xí muội rồi trộn đều lên mà ăn.
Trì Tiểu Mãn thấy thật mới lạ, nhưng cuối cùng vì nghĩ đến mẹ Trần Việt là bệnh nhân vừa mới phẫu thuật xong, cô vẫn chỉ chọn vài loại trái cây đơn giản theo mùa, đồng thời nhờ bà chủ đóng gói đẹp một chút, còn nói mình có thể trả thêm tiền.
Có lẽ vì cô trả thêm phí đóng gói nhưng gương mặt vẫn cứ tươi cười hớn hở, nên lúc cho trái cây vào túi, bà chủ cũng cười tủm tỉm hỏi một câu: "Hôm nay tâm trạng tốt quá nhỉ?"
Trì Tiểu Mãn không thể phủ nhận. Nhưng nghĩ tới việc mẹ Trần Việt vừa phẫu thuật xong, vẫn còn đang nằm viện, cô bèn thu lại nụ cười rồi nhỏ giọng đáp: "Dạ, có một chút."
Cũng vì thế mà trong lòng cô dâng lên chút áy náy.
Sau khi đóng gói xong.
Trì Tiểu Mãn vội vàng nhận lấy túi từ tay bà chủ, không dám đối diện với ánh mắt cười tủm tỉm của bà nữa. Cô một mình xách đống trái cây được đóng gói đẹp đẽ kia, kiên nhẫn đứng bên lề đường đợi Trần Việt quay lại.
Phố xá xe cộ qua lại tấp nập, ồn ã tựa như một sân bay đang chờ đón một vị khách từ hành tinh khác.
Sau lần quay lại đầu tiên, có một khoảng thời gian Trì Tiểu Mãn cũng thường xuyên phải một mình chờ đợi Trần Đồng. Bởi khi ấy Trần Đồng trở nên rất bận rộn, thế nên cô luôn cảm thấy mỗi giây phút đợi chị đều dài đằng đẵng.
Lần quay lại thứ hai này, Trì Tiểu Mãn vẫn đang đợi Trần Việt, vậy mà cô không còn thấy thời gian trôi chậm như trước nữa. Cô ngắm nhìn những cửa tiệm nhỏ ven đường của thành phố này, cảm thấy cái tên nào cũng thật đáng yêu, chẳng hạn như tiệm sửa xe Hẹn Ước Hoa Hồng, nhà nghỉ Nụ Hôn Tuyết Trắng, tiệm tạp hóa Vì Sao... Cô lướt mắt qua từng biển hiệu, thầm nghĩ Trần Việt chính là đã lớn lên giữa những con phố dễ thương này, để rồi trở thành người yêu của cô.
Người yêu.
Khi từ này hiện lên trong đầu, Trì Tiểu Mãn cảm thấy thật lạ lùng, cũng có chút không quen. Hình như nó đến hơi đột ngột quá.
Nghĩ đến đó, cô khẽ áp hai tay lên má mình.
Nhưng cũng không che mặt quá lâu.
Khi hơi nóng trên mặt vẫn chưa kịp hạ xuống.
Thì Trần Việt đã quay lại rồi.
Đường phố tựa như một bể cá khổng lồ, những ánh đèn vàng, những chiếc taxi đỏ, những chuyến xe buýt xanh...hết thảy đều trở thành phông nền cho Trần Việt. Giữa sự tương phản với gương mặt rõ nét của chị, vạn vật dần mất tiêu cự rồi nhòe đi thành những mảng màu mờ ảo.
Trì Tiểu Mãn thở hắt ra một hơi.
Trần Việt chậm rãi tiến về phía cô, tay xách theo thứ gì đó. Ngay từ lúc còn ở phía xa, dường như chị đã nhìn cô cười.
Trì Tiểu Mãn muốn gương mặt bớt nóng trước khi Trần Việt quay lại, cô vội vàng vỗ nhẹ lên má mình, không dám nhìn vào đôi mắt đang cười của chị nữa mà lúng túng nhìn chằm chằm vào mũi giày.
Tiếng còi xe lướt qua, Trần Việt đã đứng trước mặt cô, mang theo luồng gió nóng từ phía xa cuốn tới. Chị dừng bước, dịu dàng gọi: "Tiểu Mãn."
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn vờ ngẩng đầu lên, vờ như nãy giờ mình chẳng hề thấy chị đang đi tới.
Trần Việt nhìn cô cười, định đưa thứ đang cầm trên tay cho cô.
Trì Tiểu Mãn vẫn đang xách túi trái cây mua cho mẹ Trần Việt, cô theo bản năng định dùng bàn tay còn trống để cầm lấy.
Nhưng Trần Việt đột nhiên không để cô cầm.
Chị lách người, chuyển những thứ đang xách sang tay kia.
Rồi dùng bàn tay còn lại đang để trống nắm lấy bàn tay đang chìa ra của Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn sững người.
Nhưng Trần Việt cứ thế tự nhiên siết chặt lấy tay cô.
Dắt cô bước về phía bệnh viện.
Suốt dọc đường, chị chẳng hề buông tay.
Mùa hè sắp đến, lòng bàn tay Trần Việt khi nắm vào có cảm giác hơi lành lạnh. Nhưng cái lạnh ấy thật dễ chịu, không hề khiến Trì Tiểu Mãn thấy buốt giá, mà trái lại, nó khiến hơi nóng vừa mới dịu đi đôi chút trên mặt cô lại bắt đầu bốc lên hầm hập.
Hai người đã ba mươi mấy tuổi, đang đi trên đường mà đột nhiên nắm tay nhau thế này, liệu có kỳ cục lắm không nhỉ?
Có khoảnh khắc Trì Tiểu Mãn bắt gặp hai học sinh trung học mặc đồng phục bên đường, cả hai đứa trẻ đều liếc nhìn đôi bàn tay đang đan chặt của hai người họ. Thế là cô vội vàng cúi gầm mặt, trong lòng không khỏi vẩn vơ ý nghĩ ấy.
Tuy nhiên, dẫu có chút không quen.
Cô cũng chẳng hề buông tay Trần Việt ra, chỉ chầm chậm theo sát chị tiến về phía trước.
Vành tai lộ ra ngoài đã hơi ửng đỏ.
Đi được một lúc.
Trì Tiểu Mãn lại nghĩ, người 30 tuổi nắm tay nhau đi dạo chẳng có gì lạ cả, chính cái kiểu được người ta nắm tay xong rồi im bặt không nói năng gì mới là lạ, mới là không có tiền đồ. Thế là cô lấy hết can đảm, tìm đại một chủ đề để giấu đi sự lúng túng của mình: "Chị Trần Đồng, vừa nãy chị đi mua gì thế?"
Dứt lời, cô cũng theo bản năng liếc nhìn chiếc túi ni lông mà Trần Việt đang xách bên tay kia.
"Mấy món trái cây xóc xí muội ấy mà." Trần Việt giải thích, rồi lại hỏi: "Em có biết đó là gì không?"
"Em biết." Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Vừa nãy ở tiệm trái cây em cũng thấy, vốn còn định mua một ít nữa."
"Thế sao em không mua?" Trần Việt hỏi.
"Thì...em thấy dì bây giờ chắc là không tiện ăn món này." Trì Tiểu Mãn đáp.
Trần Việt "Ừ" một tiếng, không phản đối lời cô.
Chỉ là một lát sau.
Chị lại khẽ hỏi: "Vậy sao em không mua cho mình ăn?"
Trì Tiểu Mãn im lặng.
Cô thấy mình chẳng thể trả lời được vì sao ngay từ đầu lại không hề nghĩ cho bản thân.
Chỉ đành gượng gạo chuyển chủ đề: "Thế sao tự dưng chị lại nghĩ đến chuyện đi mua trái cây?"
Cô còn kéo theo cả bàn tay đang nắm chặt của Trần Việt mà gãi gãi cằm: "Mẹ chị có ăn được loại này không?"
Trần Việt nghiêng đầu nhìn cô một lúc.
Như thể đang thầm cười cái cách đổi chủ đề ngốc nghếch của cô: "Mẹ chị không ăn được."
Giọng chị tan vào giữa phố phường: "Nên là, chị mua cho em đó."
Trì Tiểu Mãn khựng lại.
Trần Việt mỉm cười trước phản ứng của cô, rồi thản nhiên nói như đang kể một chuyện hết sức bình thường: "Lúc nãy về, chị có đi ngang qua tiệm trái cây. Chị nghĩ là chắc em chưa từng ăn kiểu chế biến này, lại nghĩ có lẽ em sẽ thích, nên mới mua một ít cho em nếm thử."
Chị nắm chặt lấy tay cô, bước thật chậm trên đoạn đường ngắn ngủi, rồi cứ thế giản đơn nói với cô rằng:
"Còn có bánh gạo chiên nữa."
Đó chính là lần làm lành thứ hai của Trì Tiểu Mãn.
Không dạt dào, không sục sôi, cũng chẳng hề rầm rộ như những tình tiết trên phim ảnh. Chẳng phải là cảnh tượng hai người nhìn nhau rồi dốc sức chạy về phía đối phương, để rồi cuối cùng ôm chầm lấy và trao nhau nụ hôn nồng cháy giữa những ánh mắt chúc phúc của mọi người.
Mà chỉ đơn giản là ngồi đối diện nhau ăn một bữa cơm, nhấm nháp hai viên kẹo. Sau bữa ăn, Trần Việt đi mua bánh gạo chiên cho cô. Có lẽ vì nghĩ đây là lần đầu tiên đưa cô về quê hương mình, nên chị mới nán lại trên đường, mua cho cô loại trái cây xóc xí muội mà chị nghĩ cô sẽ thích.
Mọi chuyện gần như trùng khớp với những gì Trì Tiểu Mãn từng phác họa về tương lai từ mười năm trước. Chính vì thế mà trong đêm ấy, cô đã có được một giấc ngủ ngon hiếm thấy.