Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 61

Trì Tiểu Mãn bỗng nhiên cảm thấy, dường như mình không còn hiểu rõ ý nghĩa của câu "Ngày mai gặp nhé" nữa.

Năm nay cô 30 tuổi, cả hai lần yêu đương đều là với cùng một người.

Có lẽ trong suốt thời gian quay phim, cô có thể tự lừa dối bản thân rằng mọi chuyện giữa cô và Trần Việt chỉ là yêu cầu cảm xúc giữa nhân vật, là kịch bản, là công việc, thứ mà với tư cách là chính Trì Tiểu Mãn, cô không có tâm trí cũng chẳng có thời gian để nghĩ sâu xa.

Nhưng giờ đây, cảnh quay cuối cùng của bộ phim đã kết thúc, câu chuyện về Neon cũng khép lại.

Dường như Trì Tiểu Mãn không thể tiếp tục trốn trong lớp vỏ của Tiểu Ngư, đơn giản và thuận tiện xem Trần Việt là Lưu Thụ được nữa. Cô cũng không thể coi câu "Ngày mai gặp nhé" chỉ là một lời chào hỏi xã giao bình thường, vô thưởng vô phạt.

Về câu "Ngày mai gặp nhé", sau khi suy đi tính lại, Trì Tiểu Mãn cho rằng có thể diễn giải theo hai hướng.

Một hướng, là lời từ biệt.

Giống như phim quay xong luôn có lễ đóng máy, giữa hai người họ có lẽ cũng cần một buổi chia tay chính thức và trọn vẹn.

Không chỉ đơn thuần là lời từ biệt với tư cách Lưu Thụ và Tiểu Ngư, là lời từ biệt với bộ phim Neon, mà còn là lời chia tay cho mười năm đã qua của cả hai, thậm chí là...lời tạm biệt dành cho Lãng Lãng.

Trì Tiểu Mãn không rõ liệu Trần Việt có giống mình, suốt mười năm qua vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện của Lãng Lãng, chuyện về Neon, bộ phim đã đồng hành cùng họ suốt từ những năm tháng đôi mươi cho đến tận bây giờ hay không.

Nhưng giờ đây, khi việc quay phim đã kết thúc, cả hai đều coi như đã hoàn thành được tâm nguyện lớn nhất kể từ khi trở thành diễn viên từ mười năm trước. Như vậy cũng xem như đã cho đối phương và chính bản thân mình của mười năm trước một câu trả lời thỏa đáng.

Nếu như mười năm này cũng cần một buổi "đóng máy".

Thì không còn nghi ngờ gì nữa, việc này chỉ có hai người họ mới có thể thực hiện.

Hướng còn lại... Có lẽ Trần Việt muốn cùng cô gạt bỏ mọi thứ trong quá khứ, cũng gạt bỏ Lưu Thụ và Tiểu Ngư trong Neon, chỉ cùng Trì Tiểu Mãn bắt đầu từ một câu "Ngày mai gặp nhé" thật đơn giản.

Dĩ nhiên, ngay cả khi dựa trên những điều này... Trì Tiểu Mãn cũng không cho rằng câu "Ngày mai gặp nhé" thật sự có nghĩa là Trần Việt muốn quay lại trạng thái thân mật khăng khít với cô như xưa.

Một khởi đầu mới có thể bắt đầu bằng câu "Ngày mai gặp nhé", nhưng một khởi đầu mới cũng không đồng nghĩa với việc có thể thật sự gương vỡ lại lành.

Đối với hướng thứ hai, Trì Tiểu Mãn không dám nghĩ quá sâu.

Đêm đó, cô trằn trọc mãi trên giường, tự nhủ với bản thân rằng khả năng đó rất thấp, và cũng chẳng hề thực tế chút nào.

Vì vậy, cô đã không thể có được một giấc ngủ thật ngon như những gì Trần Việt mong đợi.

Nhưng cũng không đến nỗi quá tệ.

Ngày hôm sau, cô bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Tiếng gõ cửa của đối phương không hề mạnh.

Chỉ vỏn vẹn hai tiếng.

Có lẽ người đó chỉ muốn xem cô đã tỉnh hay chưa.

Chỉ là Trì Tiểu Mãn vốn ngủ không sâu, nên ngay khi tiếng gõ cửa thứ hai vang lên, cô đã lờ mờ mở mắt ra. Lúc đó cô chớp chớp mi mắt, chờ một lát không nghe thấy gì nữa nên cứ ngỡ tiếng gõ cửa vừa rồi chỉ là ảo giác.

Nhưng nằm thêm một lúc vẫn không tài nào ngủ lại được.

Cô bèn uể oải bước xuống giường. Nhớ lại tiếng gõ cửa ban nãy, Trì Tiểu Mãn đứng thẫn thờ trong căn phòng trống trải một lúc, chẳng rõ mình nghĩ gì mà vẫn bước tới mở cửa...

Bất ngờ là.

Trần Việt đang đứng ngay bên ngoài.

Tiết trời Hồng Kông cuối tháng 4 đã ấm dần lên. Người phụ nữ đứng dưới ánh đèn hành lang, tựa lưng vào tường.

Chị đeo một cặp kính gọng sáng bóng, mặc chiếc áo len xám đơn giản, chất liệu trông rất mềm mại. Cổ áo sơ mi đen bên trong hơi lộ ra, càng làm tôn lên phần cổ thon dài và trắng nõn.

"Chị Trần Đồng?"

Trì Tiểu Mãn dụi mắt, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, giọng nói nghe còn hơi nghẹt mũi:

"Sao chị không gõ cửa?"

"Em bị cảm rồi sao?" Trần Việt vốn đang khoanh tay tựa vào tường, thấy cô mở cửa bèn nhìn sang với vẻ đầy quan tâm.

"Dạ đâu có." Trì Tiểu Mãn lắc đầu: "Chỉ là ngủ dậy xong, cổ họng hơi khó chịu một chút thôi."

"Ừ." Trần Việt gật đầu: "Sáng ra uống chút nước ấm sẽ thấy khá hơn đấy."

"Dạ." Trì Tiểu Mãn gật đầu, lại nhìn vào bộ đồ Trần Việt đang mặc trên người, cảm thấy đây không giống dáng vẻ của người vừa ngủ dậy là đã tìm cô để hỏi thăm xã giao. Cô bèn mân mê ngón tay: "Chị, chị sắp đi rồi sao?"

"Ừ." Trần Việt nói đến đây mới khẽ nhíu mày một chút: "Mẹ chị nhập viện, chị phải về thăm bà gấp."

Trì Tiểu Mãn ngẩn người mất nửa nhịp, lúc bước tới trước cô hơi lảo đảo: "Vậy mẹ chị, mẹ chị có sao không?"

"Không sao cả." Trần Việt kịp thời giải thích: "Mẹ chị chỉ bị ngất xỉu, cần làm một cuộc tiểu phẫu thôi, không nghiêm trọng lắm."

"Vậy thì tốt rồi." Trì Tiểu Mãn giãn hàng lông mày đang nhíu chặt ra: "Không sao là tốt rồi."

"Em đừng lo." Giọng Trần Việt trở nên dịu dàng hơn: "Thật ra, vốn dĩ chị định sau khi dậy sẽ hỏi em xem có muốn ra ngoài đi dạo không, vì dự báo thời tiết nói hôm nay trời rất đẹp."

Chị nhìn cô rồi im lặng một lát, khi cất lời lại lần nữa, trong giọng nói mang theo chút áy náy: "Nhưng có lẽ giờ chị phải về Quảng Đông trước rồi."

Trì Tiểu Mãn ngẩn người.

Cô đột nhiên không rõ tại sao Trần Việt lại cảm thấy áy náy với mình, cũng chưa kịp phản ứng lại vì sao chị vẫn còn đứng ở đây. Một lúc sau, cô mới mở lời:

"Cho nên...cho nên chị cố ý tìm em để nói chuyện này à?"

Lại còn đứng đợi ở ngoài từ lúc cô còn chưa mở cửa nữa.

Trần Việt "Ừ" một tiếng, sau đó giải thích: "Hôm qua chẳng phải chị đã nói với em là 'Ngày mai gặp nhé' rồi sao?"

Trì Tiểu Mãn cố gắng xoay chuyển đầu óc.

Trần Việt nhìn cô.

Dường như cảm thấy dáng vẻ nỗ lực suy nghĩ của cô rất thú vị, chị khẽ mỉm cười rồi mới nói:

"Chị không muốn sau khi em thức dậy lại nghĩ chị thất hứa."

"Cũng không muốn em biết tin này qua điện thoại rồi lại lo lắng quá mức."

Giọng chị vang lên trong hành lang, nhẹ nhàng và chậm rãi: "Vừa hay chuyến bay gần nhất vẫn chưa tới giờ, nên chị muốn ghé qua xem em đã tỉnh chưa."

Hóa ra là vậy.

Trì Tiểu Mãn gật đầu, nép mình vào góc khuất bên cạnh cánh cửa, nhỏ giọng nói: "Vậy chị mau đi đi, đừng để lỡ thời gian."

"Em không sao đâu, chị Trần Đồng." Cô nói với Trần Việt như thế, còn nở một nụ cười với chị rồi nói đùa: "Sẽ không nghĩ là chị thất hứa đâu mà."

Trần Việt chậm rãi gật đầu, nhưng chưa vội rời đi ngay: "Tiểu Mãn."

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn vịn tay vào cửa.

"Khi nào em quay lại Bắc Kinh?" Trần Việt hỏi.

"Em vẫn chưa quyết định nữa." Trì Tiểu Mãn hơi ngẩn ngơ suy nghĩ một chút: "Chắc em phải đợi xong xuôi mọi việc ở đây đã, có lẽ là vẫn còn một thời gian nữa."

"Được." Trần Việt đáp.

Dứt lời, điện thoại trên người chị reo lên, âm thanh vang lên vô cùng đột ngột giữa dãy hành lang vắng lặng.

"Có phải Tiểu Kỳ đang giục chị không?" Trì Tiểu Mãn hỏi.

"Tiểu Mãn." Trần Việt lại gọi cô.

"Sao vậy chị?" Trì Tiểu Mãn hơi lo.

Bởi lẽ, sắc mặt của Trần Việt trông không được tốt cho lắm. Dù cô biết mối quan hệ giữa chị và mẹ vốn chẳng mấy tốt đẹp, nhưng mẹ thì vẫn là mẹ, ngày thường dù mâu thuẫn có lớn đến đâu thì đến lúc ốm đau, người ta cũng chỉ nhớ rằng đó là mẹ mình. Trì Tiểu Mãn nghĩ, có lẽ đó cũng là trạng thái chung của đa số mọi người khi đối đãi với mẹ.

"Cho chị ôm em một cái được không?" Trần Việt nhìn vào mắt cô, hỏi.

Nếu bình tĩnh một chút, Trì Tiểu Mãn nên nói là... Sáng sớm người qua lại khách sạn rất đông, e là không tiện lắm.

Nếu chín chắn một chút, Trì Tiểu Mãn nên nói là... Chẳng phải chị sắp lên máy bay rồi sao? Tốt nhất là đừng lãng phí quá nhiều thời gian ở đây.

Nhưng có lẽ Trì Tiểu Mãn 30 tuổi vẫn chẳng tiến bộ là bao, vẫn luôn thấy xót xa khôn nguôi mỗi khi Trần Việt để lộ vẻ yếu lòng.

Vì thế cô đáp: "Nếu chị muốn."

Giống hệt như lần trước.

Nghe cô nói vậy, Trần Việt không hề chần chờ thêm.

Chị tiến lại gần, vòng tay ôm lấy vai cô thật nhẹ nhàng và chậm rãi, rồi áp mặt mình vào mặt cô, nói: "Ừ, chị muốn."

Cũng giống như ngày tuyết rơi năm đó, họ trốn trong một nhà nghỉ nhỏ ở Quý Châu, cũng ôm nhau như hai đứa trẻ sưởi ấm cho nhau vậy.

Cái ôm này không quá thân mật, nhưng có lẽ là vì mùa đông dài đằng đẵng đã qua, và mùa hè lại một lần nữa tìm về.

Trì Tiểu Mãn không còn giống như những lần họ ôm nhau trước đây, phản ứng đầu tiên là bất ngờ, lạ lẫm và căng cứng.

Cô cảm nhận được sự do dự, bàng hoàng và cả nỗi lo âu đang dần hiện rõ trên người Trần Việt. Nhưng theo trực giác, dường như đó không chỉ đơn thuần là vì bệnh tình của mẹ chị.

Có lẽ Trì Tiểu Mãn vẫn chưa thấu hiểu hết ngọn nguồn của những do dự, bàng hoàng và lo âu đó, nhưng cô vẫn vụng về áp mặt mình vào mặt chị, vỗ nhẹ lên lưng chị và khẽ khàng nói:

"Sẽ không sao đâu, chị Trần Đồng."

"Ừ."

Trần Việt đáp lại như thế.

Sau đó, chị không ôm quá lâu.

Chị buông cô ra, lùi lại một bước, đứng dưới ánh đèn hành lang nhìn cô thật lâu: "Vậy chị đi trước nhé."

"Được." Trì Tiểu Mãn dịu dàng nhìn chị: "Chị đi đường cẩn thận nhé."

"Ừ." Trần Việt đáp lời.

Rồi chị chậm rãi quay người đi.

Thật ra, đây cũng chỉ là một lần từ biệt rất đỗi bình thường, chẳng khác là bao so với lần họ chia tay ở Hồng Kông vài tháng trước. Chỉ là có thêm một cái ôm không quá lâu, một ánh nhìn không quá thân mật.

Nhưng nhìn bóng lưng Trần Việt quay đi dưới ánh đèn hành lang.

Trì Tiểu Mãn bỗng cảm thấy lồng ngực trống rỗng lạ thường. Không hẳn là quá đau, cũng chẳng quá xót xa, nhưng lại rất tê dại. Như thể sợi dây cót nơi trái tim cô đột ngột ngừng quay, khiến nó không còn đủ động lực để vận hành, biến cô thành một con rối gỗ rệu rã.

Lần tới gặp lại sẽ là bao giờ?

Lần tới gặp lại sẽ ra sao?

Cô không kiềm lòng được mà tiến lên một bước, định cất tiếng hỏi.

Nhưng Trần Việt đã xoay người trước: "Trì Tiểu Mãn."

Chị đứng cách đó vài mét, bình tĩnh nhìn cô rồi đột nhiên mỉm cười:

"Nhớ phải ăn sáng nhé."

Trì Tiểu Mãn sững người.

Nói xong câu này, Trần Việt không rời đi ngay lập tức. Điện thoại trên người chị lại reo lên, là một bản nhạc không lời rất tĩnh lặng, không quá ồn ào, nghe như một dòng sông đang êm đềm chảy trôi. Trần Việt đứng dưới ánh đèn hành lang, gương mặt hiện lên rõ nét. Chị vẫn luôn dùng ánh nhìn dịu dàng mềm mại dõi theo cô, dường như đang kiên nhẫn chờ đợi một lời hồi đáp.

Thế là Trì Tiểu Mãn hiểu...

Có lẽ việc hỏi hay không vốn chẳng hề quan trọng.

Mười năm trước vào mùa đông năm ấy, trong căn phòng trọ ở Bắc Kinh, lời hồi đáp từng bị bỏ lỡ sau câu hỏi này mới là điều quan trọng hơn cả.

Vì vậy, cô đã cố gắng mỉm cười, cũng cố gắng gật đầu, nói với Trần Đồng:

"Dạ."

---

Liệu còn cơ hội gặp lại lần sau không?

Chắc chắn là có.

Bởi bộ phim vẫn còn đợt quảng bá tiếp theo. Họ định sẵn sẽ gặp lại nhau với tư cách đạo diễn và diễn viên, cộng sự và cộng sự, là Trần Đồng và Trì Tiểu Mãn của mười năm trước, cũng là Trần Việt và Trì Tiểu Mãn của mười năm sau...trong những thân phận cũ và mới đan xen ấy.

Lần tới gặp lại sẽ ra sao?

Trì Tiểu Mãn cũng không rõ lắm.

Nhưng cô hy vọng đó sẽ là một lần gặp mặt tốt đẹp và ấm áp.

Mùa hè sắp đến rồi.

Cô hy vọng lần tới sẽ là vào mùa hè.

Sau khi Trần Việt rời đi, Trì Tiểu Mãn đóng cửa trở về phòng, nhưng cô ở một mình chưa được bao lâu thì đã nhận được điện thoại của Thẩm Bảo Chi.

Trong điện thoại, Thẩm Bảo Chi đột ngột hỏi cô: "Tiểu Mãn, cô đã ăn sáng chưa?"

Giọng điệu nghe cứ như thể cô ấy đang thực hiện nhiệm vụ được ai đó giao phó vậy.

Trì Tiểu Mãn bật cười: "Cô có muốn ăn cùng không?"

"Tất nhiên rồi." Có lẽ Thẩm Bảo Chi cũng biết cô đã đoán ra nên cũng bật cười theo: "Tôi đợi cô ở dưới sảnh khách sạn nhé, vừa hay hai chúng ta có thể trò chuyện một chút."

"Được." Trì Tiểu Mãn nhận lời.

Quá trình quay Neon đã kết thúc, cô không thể miêu tả chính xác tâm trạng của mình lúc này là gì. Có lẽ là có chút hụt hẫng, lạc lõng, mông lung, nhưng dường như cũng có cả sự nhẹ nhõm cùng niềm vui sướng, hạnh phúc vì cuối cùng mình đã hoàn thành được tâm nguyện này.

Chín năm.

Trì Tiểu Mãn không có quá nhiều dự tính về những chuyện sau khi đóng xong Neon. Cuộc đời tựa như vòng xoáy cuốn cô vào; cô vùng vẫy, cố thoát ra, nhưng rồi lại rơi vào vòng xoáy khác. Nhưng cô thấy may mắn vì mình đã không lạc lối quá lâu trong những vòng xoáy ấy, cuối cùng cũng hoàn thành được lời hẹn ước của những năm tháng tuổi đôi mươi như tâm nguyện.

Cũng vì thế mà cô cảm thấy, dường như bản thân xứng đáng được hưởng niềm vui và hạnh phúc theo cách thật trọn vẹn.

Thời tiết hôm nay rất đẹp.

Trì Tiểu Mãn sang gõ cửa phòng Phương A Vân, sau khi xác nhận đối phương đã dùng bữa sáng, cô mới chỉnh trang quần áo rồi xuống lầu. Vừa bước vào nhà hàng buffet của khách sạn, cô đã thấy Thẩm Bảo Chi đang ngồi cạnh cửa sổ đợi mình.

Thấy cô đi vào.

Thẩm Bảo Chi nhiệt tình vẫy tay: "Ở đây này."

Trì Tiểu Mãn lặng lẽ đi tới, ngồi xuống đối diện Thẩm Bảo Chi. Thấy cô ấy đã lấy sẵn một ít đồ ăn sáng cho mình, cô cong mắt cười, nói: "Cảm ơn cô."

"Không có gì đâu." Thẩm Bảo Chi nheo mắt nhìn cô, như thể đang bùi ngùi cảm thán: "Tiểu Mãn à, dáng vẻ cô vẫn giống hệt lần đầu chúng ta gặp nhau vậy."

"Cái gì cơ?" Trì Tiểu Mãn không hiểu.

"Ừm, thật ra cũng không hẳn, vì trạng thái của cô trông tốt hơn nhiều rồi. Sắc mặt lúc xuống đây rất tốt, trông cũng khỏe mạnh hơn đôi chút." Thẩm Bảo Chi nhấp một ngụm nước rồi nói:

"Nhưng tôi biết trạng thái bên ngoài của cô trở nên tốt hơn, lúc đầu cũng là vì yêu cầu của vai diễn."

"Vậy nên tôi mới nói, cô vẫn giống hệt như lúc chúng ta mới quen. Vẫn sẽ vì điện ảnh, vì muốn quay Neon tốt hơn mà nỗ lực hết mình."

"Tiểu Mãn, thật ra cô luôn rất tốt." Thẩm Bảo Chi đột nhiên nói như vậy.

Trì Tiểu Mãn ngẩn người một lát rồi bật cười: "Bảo Chi, sao tự nhiên cô lại đa sầu đa cảm thế?"

"Có lẽ là vì phim đã đóng máy rồi." Ánh nắng xuyên qua cửa sổ nhà hàng, Thẩm Bảo Chi cười nói: "Dù sau này chúng ta vẫn sẽ gặp lại, nhưng từ giờ đến lúc làm hậu kỳ vẫn còn một khoảng thời gian nữa. Không biết lần tới gặp nhau là khi nào, cũng chẳng biết liệu lúc đó có dịp hay không, nên tôi thấy mình cần phải xin lỗi cô trước khi cô rời khỏi Hồng Kông."

"Sao cô lại nói vậy?" Trì Tiểu Mãn cảm thấy mơ hồ.

Thẩm Bảo Chi nhìn vào mắt cô, như đang cân nhắc từ ngữ, một lúc sau mới chậm rãi mở lời:

"Vì trước đây tôi đã đánh giá thấp cô, từng nghĩ cô là một người rất yếu đuối và nhút nhát."

Trì Tiểu Mãn khựng lại.

"Nhưng sau đó tôi biết là tôi đã sai rồi." Thẩm Bảo Chi mỉm cười với cô, giọng điệu rất chân thành:

"Bởi vì trong hoàn cảnh lúc đó, chính cô là người đã kiên quyết muốn khởi động dự án Neon. Dù lúc đầu cô không muốn vào vai Tiểu Ngư, nhưng sau đó cô đã mang đến cho tôi, cho cô Trần và cho tất cả mọi người một kết quả mỹ mãn. Điều đó khiến chúng tôi hoàn toàn tin rằng cô có thể làm được, và một khi đã hạ quyết tâm, cô chưa bao giờ thốt ra một lời nản chí nào cả."

"Dù sao thì trong suốt quá trình quay phim, chúng ta đã gặp phải bao nhiêu khó khăn, từ dư luận bên ngoài cho đến việc tông xe... Ngay cả tôi và mami tôi cũng đều thấy bộ phim này đúng là lận đận, nhưng cô thì chưa một lần nói bỏ cuộc. Thậm chí lần đó, cái lần cô Trần đột ngột xin nghỉ ấy, cô cũng đã gồng mình gánh vác mọi áp lực để vượt qua cửa ải. Sau này khi cô Trần quay lại, cô cũng không nặng lời với cô ấy một câu nào."

"Ban đầu, tôi muốn hợp tác với cô thuần túy là vì kịch bản Neon. Thật ra lúc đó tôi cũng phân vân nhiều lắm, vì tôi cứ nghĩ cô sẽ là một đạo diễn phiền phức và yếu đuối, lại còn có thể mang đến cho bộ phim nhiều điều tiếng không đáng có..."

"Nhưng cho đến tận bây giờ, khi bộ phim đã đóng máy, tôi mới thật sự hiểu...cô là một đạo diễn rất kiên cường và bản lĩnh. Cô đã luôn bảo vệ Neon, luôn che chở cho tất cả diễn viên trong đoàn..."

Nói đến đây, dường như Thẩm Bảo Chi cảm thấy mình đã nói hơi nhiều, cũng có lẽ vì phim kết thúc nên cô ấy có chút bồi hồi, hốc mắt hơi ửng đỏ: "Tiểu Mãn, bây giờ tôi thật sự rất khâm phục cô."

Nếu là Trì Tiểu Mãn của thời điểm trước khi bộ phim khởi quay, cô chắc chắn sẽ vì những lời của Thẩm Bảo Chi mà cảm thấy hoang mang lo sợ, cho rằng người mà đối phương đang nhắc đến không phải là mình. Ít nhất, đó không phải là con người thật của cô.

Nhưng ngay lúc này đây, khi bộ phim đã đóng máy, chẳng rõ là do sức ảnh hưởng từ một Tiểu Ngư đầy dũng cảm kia, hay là vì những lời "Không có chi", "Không sao cả", "Nhạy cảm, yếu đuối hay bi quan cũng chẳng hề gì" mà Trần Việt đã lặp đi lặp lại bấy lâu nay...

Trì Tiểu Mãn ngẩn ngơ nhìn đôi mắt ửng đỏ của Thẩm Bảo Chi, rút một tờ khăn giấy đưa sang, cũng mỉm cười dịu dàng: "Cảm ơn cô, Bảo Chi."

Cô đã học được cách nói một câu "Cảm ơn" đơn giản mỗi khi nhận được lời khen từ người khác.

"Không có gì." Thẩm Bảo Chi đáp lại cô như thế, rồi nhận khăn giấy lau nước mắt. Cô ấy im lặng một lúc lâu như để trấn tĩnh lại cảm xúc, rồi mới chậm rãi nói tiếp: "Vì vậy, tôi cũng hy vọng cô có thể nhận được nhiều tình yêu thương hơn nữa."

Trì Tiểu Mãn sững sờ.

Giữa nhà hàng người qua kẻ lại nhộn nhịp, thế giới của những người tuổi ba mươi vốn tàn nhẫn và khắc nghiệt, không gian dành cho những xúc cảm chân thành hay lòng thiện lương vốn dĩ đã rất chật hẹp. Thế nhưng, Thẩm Bảo Chi lại nói với cô bằng tất cả sự chân thành:

"Càng hy vọng cô có thể dũng cảm và mạnh dạn đi giành lấy những thứ mình thật sự muốn, giống như cách cô đã từng nỗ lực vì Neon, vì cô Trần và vì tất cả chúng tôi vậy."

Từng chữ, từng chữ một đều được thốt ra vô cùng rõ ràng và đầy sức nặng:

"Bởi vì cô là người xứng đáng nhất."

---

Có lẽ cũng tự thấy lời mình vừa nói hơi sến, nên sau đó Thẩm Bảo Chi không nói thêm gì nữa. Cô ấy lau nước mắt, giục Trì Tiểu Mãn mau chóng ăn sáng, rồi nhân lúc đó đề cập đến việc vài ngày tới mình có thể sẽ ra nước ngoài nghỉ ngơi một thời gian, phải đợi đến khi bắt đầu giai đoạn hậu kỳ mới có thể gặp lại cô.

Dường như buổi chia ly của người trưởng thành luôn là vậy, thường diễn ra vào một khoảnh khắc hết sức bình thường.

Nhưng lần này lại có chút khác biệt.

Ít nhất là trước khi rời đi, Thẩm Bảo Chi đã đặc biệt tìm gặp cô để nói ra biết bao lời chân thành, sâu sắc đến thế.

Trì Tiểu Mãn cảm thấy vô cùng biết ơn.

Sau bữa sáng, cô tiễn Thẩm Bảo Chi lên xe. Nhìn bóng dáng cô ấy vẫy tay thật mạnh dưới ánh nắng, cô cũng vẫy tay đáp lại, trong lòng chợt dâng lên cảm giác "lần này hình như không giống trước"...

Phải chăng là vì bản thân Neon vốn dĩ đã rất khác biệt?

Hay là vì tất cả vận may tích lũy suốt chín năm qua đều bùng nổ vào năm nay, để cô gặp được bao nhiêu người chân thành, không chút ác ý, tiếp cận cô bằng tất cả sự lương thiện?

Trì Tiểu Mãn cũng không rõ lắm.

Sau khi tiễn Thẩm Bảo Chi, cô quay lại lầu trên, định bụng ghé thăm Phương A Vân một lát. Thế nhưng đối phương không có ở phòng khách sạn, mà nhắn tin báo rằng mình đã được chị Phương rủ đi mua sắm.

Đây là chuyện rất hiếm thấy.

Tính cách Phương A Vân hướng nội, rất giống với Trì Tiểu Mãn bây giờ, luôn cảm thấy bất an khi đối diện với thế giới. Giờ dì đã kết giao được một người bạn nhiệt tình và cởi mở như chị Phương, Trì Tiểu Mãn thật lòng mừng cho dì.

Cô cũng gửi tin nhắn cho chị Phương, hy vọng chị sẽ để mắt và chăm sóc Phương A Vân vốn không quen đi ra ngoài.

Sau đó, cô chậm rãi đi về phòng khách sạn của mình.

Trên đường đi.

Cô không khỏi suy nghĩ về cuộc trò chuyện vừa rồi với Thẩm Bảo Chi.

Thẩm Bảo Chi nói với cô...phải biết tranh đấu để giành lấy điều mình muốn.

Lúc đó Trì Tiểu Mãn mỉm cười, nói với cô ấy... Neon chính là thứ tôi muốn giành lấy.

"Thật ư?"

Thẩm Bảo Chi nhìn cô: "Neon thật sự là điều mà chính bản thân cô mong muốn sao?"

Trì Tiểu Mãn nhất thời chưa phản ứng kịp.

Thẩm Bảo Chi thở dài một tiếng: "Tiểu Mãn, kịch bản này đến nay đã quay xong rồi, vậy mà bản thân biên kịch còn chưa từng xuất hiện."

Trì Tiểu Mãn im lặng.

Thẩm Bảo Chi nói với cô: "Tôi biết cô là người trọng tình trọng nghĩa, cũng biết cô là người tuyệt đối không bao giờ vì mong muốn cá nhân mà kéo theo bao nhiêu người phải đồng hành cùng mình. Thật ra ngay từ đầu tôi đã biết, phía sau chuyện này chắc chắn còn có ẩn tình gì đó mà tôi không rõ."

"Tôi cũng không cho rằng, Neon là điều mà bản thân cô hoàn toàn mong muốn."

Thực tế, những lời này của Thẩm Bảo Chi vô cùng đột ngột, nhưng cũng thật sự khiến Trì Tiểu Mãn nảy sinh một cảm giác mơ hồ...

Hình như đúng là vậy thật.

Cô không thể phủ nhận... Lúc trước cô khao khát quay Neon đến thế, một phần nguyên nhân là vì Lãng Lãng. Sau này khi Neon được lập dự án, cô kiên trì muốn hoàn thành bộ phim thật tốt là vì mỗi một người đã cống hiến sức lực cho nó, như chị Phương, Phương A Vân, Thẩm Bảo Chi, Trần Việt... Cô không muốn để họ thất vọng, cũng không muốn bản thân làm hỏng mọi chuyện.

Phần còn lại, là vì Trì Tiểu Mãn của mười năm trước.

Vậy còn Trì Tiểu Mãn của mười năm sau thì sao?

Cô muốn gì?

Cô muốn đấu tranh giành lấy điều gì?

Liệu cô có thể giống như lúc nỗ lực giành lấy nhà đầu tư và cơ hội khởi quay Neon, hay như khi tranh đấu để Trần Việt có được kỳ nghỉ, mà tự mình giành lấy những điều bản thân thật sự mong muốn hay không?

Trì Tiểu Mãn không thể nghĩ thông câu hỏi này.

Từ năm 20 đến năm 30 tuổi, cô đã dốc hết sức lực chỉ để hoàn thành bộ phim này, dường như chỉ có duy nhất niềm tin kiên định đó mới giúp cô trụ vững. Thế nhưng vào năm 2024, khi bộ phim đã quay xong, đối diện với sự rời đi của biết bao người, cùng những lời khuyên nhủ và chỉ dẫn, Trì Tiểu Mãn lại đột nhiên thấy mờ mịt, bối rối, không biết rốt cuộc mình thật sự muốn gì.

Trì Tiểu Mãn thẫn thờ bước về phòng.

Nhưng bất ngờ là ngay trước cửa phòng mình, cô phát hiện có một túi giấy kraft bị bỏ lại...

Theo lý mà nói, những thứ không rõ nguồn gốc nên được xử lý cẩn thận.

Trì Tiểu Mãn mím môi, đứng trước cửa nhìn quanh quẩn nhưng không thấy bóng dáng ai có vẻ là người đã gửi chiếc túi. Sau một hồi do dự, cô nhặt nó lên, sờ nắn qua vỏ túi...

Bên trong chỉ có một vật rất nhỏ.

Chất liệu hơi cứng.

Nhìn hình dáng.

Lẽ nào là một cái USB?

Trì Tiểu Mãn mang túi giấy vào phòng, lòng nặng trĩu lật đi lật lại xem hồi lâu, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ tên tuổi nào trên đó. Là ai đặt một chiếc USB trước cửa phòng cô vào ngày hôm nay?

Thẩm Bảo Chi? Không khả quan cho lắm.

Trần Việt? Hình như cũng không phải.

Trì Tiểu Mãn vắt óc suy nghĩ một hồi.

Cuối cùng, cô vẫn mở túi giấy ra, bên trong quả nhiên là một chiếc USB.

Trông nó vẫn còn rất mới.

Không có dấu vết đã qua sử dụng, cũng chẳng có chi tiết nhỏ nào có thể chứng minh chiếc USB này thuộc về ai.

Xem ra muốn làm rõ mọi chuyện, chỉ còn cách mở nó ra thôi.

Trì Tiểu Mãn nghĩ vậy, nhưng vẫn vô cùng cẩn trọng.

Trước khi mở...

Cô sao lưu lại toàn bộ tài liệu trong laptop, đồng thời dọn sạch tất cả nội dung phim ảnh không thể công khai, sau đó mới cắm USB vào.

Điều bất ngờ là...

Dữ liệu bên trong USB rất ít.

Chỉ lưu trữ duy nhất một đoạn video nằm trơ trọi. Ảnh bìa video trông tối tăm, mờ mịt không rõ ràng.

Là ai muốn cho cô xem một đoạn video nhỉ?

Trì Tiểu Mãn do dự trước màn hình laptop một lát, nghĩ mãi không ra đáp án, cuối cùng cô vẫn nhấn mở đoạn video...

Độ phân giải của video rất mờ, giống như được sao chép từ một thiết bị cổ lỗ sĩ nào đó và lưu giữ cho đến tận bây giờ.

Dường như góc quay được đặt cố định ở một vị trí rất thấp, hướng về phía ba người đang ngồi vây quanh ở chính giữa, nhưng gương mặt họ thì mờ ảo không nhìn rõ.

Trong phòng tối om, trên bức tường phía xa dán vài tấm áp phích phim cũ, ánh sáng từ màn hình không ngừng loang loáng trên gương mặt ba người. Cả ba đang chen chúc trên một chiếc sô pha màu xanh để xem phim.

Ánh sáng xanh từ máy chiếu trôi lững lờ, rồi một người trong số đó bỗng nhiên tiến lại gần và cầm lấy máy quay. Khuôn mặt người phụ nữ hướng về phía ống kính, dần dần phóng đại và trở nên rõ nét hơn. Cô ấy đội một chiếc nón sinh nhật màu xanh lá trông khá ngộ nghĩnh, mái tóc uốn xù nhuộm màu vàng kim.

Cô ấy cầm máy quay, trước tiên nở một nụ cười đầy bí ẩn, sau đó lại trốn ra sau ống kính, hướng máy về phía một người phụ nữ khác và hỏi một câu rất thẳng thừng:

"Trần Đồng, cô nghĩ mười năm sau mình sẽ làm gì?"

"Mười năm sau? Lâu vậy à?"

Ống kính rung lắc chao đảo, người phụ nữ ngồi giữa lên tiếng. Chị vốn đang dán mắt vào hình ảnh máy chiếu trên bức tường trắng, nhưng sau khi nghe câu hỏi này, chị vẫn theo bản năng liếc nhìn về phía ống kính.

Chị đeo một cặp kính cận có độ khá cao, gương mặt trong đoạn video chất lượng thấp trông rất nhòe, nhưng vẫn có thể thấy chị đang mỉm cười: "Nếu không có gì bất ngờ, chắc là em vẫn đang nghĩ về chuyện đóng phim thôi."

"Hửm?" Lãng Lãng ở phía sau ống kính có vẻ không hài lòng lắm: "Ít thế thôi sao, không nói thêm gì nữa à?"

"Ừm..." Thế là Trần Đồng đành phải đối mặt với ống kính, tập trung suy nghĩ vấn đề này: "Thế thì cố gắng quay thêm vài bộ phim nữa vậy."

Và rồi.

Phía sau chị...

Trong ánh sáng mờ ảo, một cô gái khác đang khom lưng, lén lút rời khỏi cạnh ghế sô pha màu xanh. Chỉ là trong lúc âm thầm rời đi, cô ấy vô tình chạm mắt với ống kính, thế là bèn đứng giữa những món đồ nội thất chật chội, căng thẳng ra dấu "suỵt".

Ống kính rung lên trong chốc lát, ánh sáng và bóng tối vì thế mà càng trở nên mờ ảo, khiến khuôn mặt của cô gái đang ra dấu "suỵt" hiện lên vô cùng nhòe nhoẹt.

Dường như Trần Đồng hoàn toàn không chú ý đến động tĩnh này. Chị hơi cúi mặt, định quay đầu lại tiếp tục xem phim...

"Thế còn..." Lãng Lãng đột ngột gọi chị lại.

"Hửm?" Trần Đồng lại kiên nhẫn nhìn về phía ống kính.

Lãng Lãng hắng giọng từ phía sau máy quay, hỏi: "Còn Trì Tiểu Mãn thì sao?"

Biểu cảm của Trần Đồng khựng lại.

Ống kính chao đảo, như thể Lãng Lãng cảm thấy câu hỏi này có thể khiến Trần Đồng nhìn vào máy lâu hơn một chút, nên tiếp tục truy vấn: "Cô nghĩ mười năm sau, Trì Tiểu Mãn đang làm gì?"

"Câu này sao chị không đi hỏi chính Tiểu Mãn ấy?" Trần Đồng nheo mắt, khẽ mỉm cười.

Ở phía sau, Trì Tiểu Mãn đang khom lưng bỗng khựng người lại. Cô giống như một chú cá vàng đang nín thở, cố sức phồng má, lưng còng xuống, duy trì tư thế bất động không dám nhúc nhích.

Trong ống kính, dường như Trần Đồng không chú ý đến động tĩnh phía sau. Chị nhìn vào ống kính, lại nhìn Lãng Lãng phía sau máy quay, sau đó mỉm cười, ý cười lan tỏa nơi khóe mắt như lớp kem mềm mại trên mặt bánh ngọt.

Có vẻ như chị không hề bài xích câu hỏi này, nên đã suy nghĩ nghiêm túc một lát rồi nhẹ nhàng nói:

"Lúc đó, chắc hẳn em ấy đã là một đại minh tinh rồi."

Phía sau vai Trần Đồng, Trì Tiểu Mãn đang nín thở liếc nhìn ống kính, vẻ mặt có chút ngượng ngùng, nhưng cũng thấy việc chính quan trọng hơn nên đã khom lưng, cố gắng hết sức nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi khung hình.

Ống kính cũng rất phối hợp mà dịch chuyển, lặng lẽ ghi lại con đường Trì Tiểu Mãn rời đi. Sau đó, máy quay lại quay về, bắt trọn khuôn mặt Trần Đồng vào khung hình, thu vào ống kính từng đường vân trên da, nụ cười nơi khóe mắt và cả những sợi tóc rủ xuống của chị một cách rõ nét hơn.

"Sau đó thì sao?" Ống kính đẩy lại gần, Lãng Lãng ở phía sau máy quay hỏi dồn, có chút dông dài: "Cô nói thêm chút nữa đi, để sau này xem thử có chuẩn không."

"Được thôi." Trần Đồng suy nghĩ một lúc, phối hợp hơi cúi cằm xuống, bắt đầu miêu tả.

"Lúc đó chắc là em ấy đã ba mươi rồi nhỉ."

"Đúng vậy..." Lãng Lãng nói: "Lúc đó chắc cả hai đứa đều đã ngoài ba mươi cả rồi."

"Ừ." Trần Đồng khép hờ hàng mi.

"Nhưng có lẽ em ấy vẫn sẽ như thế thôi, vẫn ngây thơ, dễ tin người, dễ bị lừa, dễ bị bắt nạt, lúc nào cũng lao băng băng về phía trước. Có lẽ em ấy sẽ bị người ta bảo là ngốc, là khờ, vì toàn làm những việc mà một người 30 tuổi nghĩ là không nên làm. Nhưng em ấy vẫn sẽ lương thiện, đáng tin và đáng yêu; dù có phải chịu bao nhiêu khổ cực thì vẫn cam lòng tin rằng thế giới này rất tốt đẹp. Có lẽ em ấy vẫn chẳng giỏi nói dối đâu, thế nên khi nói dối, ánh mắt em ấy cứ tránh né. Lúc nào em ấy cũng lo em ở bên ngoài bị người ta bắt nạt, nên sẽ luôn dũng cảm xông đến để bảo vệ em bất cứ lúc nào."

Nói đến đây, Trần Đồng không nhịn được mà bật cười. Dáng vẻ của chị khi cười rất dịu dàng và tràn đầy sự bao dung. So với việc miêu tả chính mình, chị lại dành nhiều lời hơn để nói về tương lai của Trì Tiểu Mãn.

Dường như chị hoàn toàn không chú ý rằng, Trì Tiểu Mãn ở phía sau đã vì những lời ấy mà dừng bước, lén lút đưa tay lau mắt.

Và cũng không chú ý thấy...

Trong ống kính, Trì Tiểu Mãn tuổi 20 xuất hiện với chiếc bánh kem trên tay, ngọn nến giữa bánh đã được thắp sáng, ánh lửa lung linh mang đủ sắc màu. Trong những điểm ảnh mờ nhòe, chúng trông như những ánh đèn neon rực rỡ.

Trì Tiểu Mãn vừa thắp nến xong thì ngước mặt nhìn về phía chị. Cô đội chiếc nón sinh nhật chóp nhọn, hướng về phía ống kính. Gương mặt non nớt, trẻ trung; mái tóc hơi rối bời như cỏ dại, lại giống một ngọn lửa nhỏ, còn vành mắt thì ửng đỏ.

Bên ngoài ống kính, Trì Tiểu Mãn 30 tuổi ngồi trước bàn làm việc, nhìn gương mặt nhợt nhạt của mình được ánh nến đủ màu trên màn hình laptop soi rọi, chợt cảm thấy dường như bản thân lại được ánh đèn neon thắp sáng.

Cô nghe thấy mười năm trước, Lãng Lãng ngoài ống kính hỏi thêm: "Thế cô muốn nói gì với Trì Tiểu Mãn mười năm sau?"

Cũng nhìn thấy trong đoạn video mười năm trước, Trần Đồng 23 tuổi đã khoan dung vờ như không phát hiện Trì Tiểu Mãn 20 tuổi ở phía sau, đồng thời cũng đang nhìn Trì Tiểu Mãn tuổi 30 với ánh mắt dịu dàng đầy tình cảm.

Trong những điểm ảnh mờ nhòe, Trần Đồng trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu. Ánh mắt nhìn vào ống kính chứa đựng bao do dự, dường như có muôn vàn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chị chỉ mỉm cười với cô. Lặng đi một chốc, chị chọn lấy hai câu đơn giản nhất để thốt ra thành lời:

"Sống tốt chứ?"

"Đại minh tinh."

Bình Luận (0)
Comment