Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 60

Neon, scene 93, shot 5.

Cuối hè ở Hồng Kông, hôm nay trời không mưa, nhiệt độ rất cao, đường phố thì đông đúc náo nhiệt.

Lưu Thụ ngồi trên xe lăn, gương mặt nhợt nhạt ủ rũ cúi thấp. Cô đeo khăn che mặt, đôi mắt lờ đờ vì kiệt sức, cố lắm mới giữ cho mí mắt không sụp xuống.

Lý Tiểu Ngư vịn xe lăn đứng sau lưng Lưu Thụ, ngẩn ngơ nhìn ánh mặt trời len lỏi qua khe hở giữa những tòa cao ốc chọc trời.

Ánh nắng tựa như những sợi tơ mảnh, còn hai người họ giống như hai con côn trùng lấm lem bụi đường, đối mặt với thành phố mà bản thân đã khao khát từ lâu, nhưng vẫn luôn cảm thấy xa lạ này.

Lý Tiểu Ngư nói khẽ: "Lưu Thụ, hình như chúng ta đến nơi rồi."

Lưu Thụ chật vật nhướng mí mắt lên, nhìn quanh một cách mơ hồ rồi mỉm cười:

"Ừ, chúng ta đến rồi."

Dứt lời.

Thanh âm dần trôi xa.

Tiếng ồn ào và náo nhiệt của phố phường tức thì vây lấy họ. Vô số người cầm điện thoại, vội vã lướt ngang; rất nhiều xe cộ chạy qua, tiếng còi xe inh ỏi và chói tai vang lên.

Họ đứng yên tại chỗ, một người đứng, một người ngồi, nương tựa sát bên nhau. Trên gương mặt, trên cơ thể, trên cả lớp quần áo họ đều phủ đầy ánh nắng vàng lấp lánh. Một thế giới mới đang tiến về phía hai người trẻ tuổi này.

Trông như một thế giới mới tinh khôi, rạng rỡ, nhưng cũng giống như một thế giới cũ kỹ bình thường, chẳng có gì khác biệt so với quá khứ.

"Cắt..."

---

Chỉ thị vang lên rõ ràng từ chiếc loa cầm tay.

Ống kính và máy quay bắt đầu rời vị trí.

So với lúc nãy, đám đông xung quanh chẳng có gì thay đổi cả. Đa phần mọi người vẫn vừa cầm điện thoại vừa vội vã lướt qua họ, đa số xe cộ vẫn bấm còi inh ỏi rồi lao tới.

Trì Tiểu Mãn ngẩn người một lát, rồi nhìn sang Trần Việt đang ngồi trên xe lăn bên cạnh.

Như có thần giao cách cảm.

Gần như cùng lúc đó, Trần Việt cũng ngước mắt lên nhìn cô.

Ánh mặt trời rực rỡ vẫn chiếu xuống gương mặt hai người, rơi vào cả ánh mắt đang giao nhau của họ.

Trần Việt bỗng nhiên mỉm cười.

Trong phút chốc, nỗi hoang mang và ngẩn ngơ tan biến khỏi lòng Trì Tiểu Mãn. Cô cũng mỉm cười như trút được gánh nặng, một lúc lâu sau, giọng cô nhẹ bẫng tan vào trong gió:

"Đóng máy rồi."

"Ừ."

Trần Việt nhìn cô, ánh mắt chị dưới nắng rất dịu dàng:

"Bộ phim của chúng ta đóng máy rồi."

Vừa dứt lời.

Giống như một điềm báo.

Đám người đang chờ bên ngoài ống kính lập tức ùa tới, náo nhiệt, ồn ào, hưng phấn...tựa như một đại dương mênh mông ập đến, cuốn tan ánh mắt đang chạm nhau giữa họ.

Chị Phương vốn đã nghỉ phép về Hồng Kông, hôm nay lại ghé qua thăm đoàn. Một tay chị đỡ bụng, mỉm cười tiến tới trao bó hoa cho Trì Tiểu Mãn: "Đạo diễn Tiểu Mãn, mừng đóng máy nhé."

Phương A Vân cũng đã đến Hồng Kông mấy ngày trước. Vì Trì Tiểu Mãn bị bệnh nhẹ, nghe tin xong dì lập tức chạy tới, mấy ngày nay cứ thay đổi đủ kiểu hầm canh cho cô, bảo là phải bồi bổ thật tốt cho cô mới được. Cảnh quay bổ sung cuối cùng vừa xong, dì cũng bước đến, ôm lấy Trì Tiểu Mãn qua bó hoa tươi, sau đó dịu dàng giơ ngón tay cái lên tán thưởng.

Trì Tiểu Mãn ôm bó hoa tươi, đôi mắt cong tít lại mỉm cười với họ: "Cảm ơn mọi người."

"Tiểu Mãn, Tiểu Mãn!"

Phía sau bất chợt vang lên mấy tiếng gọi í ới. Trì Tiểu Mãn vội vàng quay đầu lại, liền nhìn thấy mấy cô gái đang đứng ở phía đường đối diện giơ cao một tấm băng rôn màu đỏ, trên đó viết...

"Chúc mừng Neon đóng máy! Hiệp hội Cầu Vồng sẽ mãi mãi ủng hộ chị!"

Trì Tiểu Mãn mỉm cười, thành khẩn gập người cúi chào những cô gái đã lặn lội đường xa đến đây. Sau mười giây, cô mới đứng thẳng người dậy, ra sức vẫy tay với họ rồi nói lớn: "Nguy hiểm lắm, mọi người mau về đi!"

Mấy cô gái cũng vẫy tay chào lại cô, sau đó ngoan ngoãn di chuyển đến khu vực an toàn.

Trì Tiểu Mãn dõi theo họ, đợi đến khi ai nấy đều đã đến nơi an toàn, cô mới hơi yên tâm một chút.

Quản lý của Trần Việt là Thẩm Nhân đi ngang qua, đỡ Trần Việt khỏi chiếc xe lăn, rồi đặt hai bó hoa tươi vào lòng Trần Việt, nói: "Một bó là của chị, còn một bó là mẹ em đặc biệt dặn chị phải tặng cho em đấy."

Trần Việt đón lấy hoa, đưa mắt nhìn Trì Tiểu Mãn đang ôm hoa đứng ngẩn ngơ đón gió ở phía xa trước, sau đó mới cúi xuống nhìn hai bó hoa trong tay một lúc lâu: "Dạ, em biết rồi."

Giữa tiếng người ồn ã náo nhiệt, Thẩm Bảo Chi dẫn theo mấy cậu thanh niên thường ngày khá năng nổ trong đoàn phim chen ra từ phía sau máy quay. Cô ấy nhìn hai người họ, đẩy lại gọng kính, rồi vẫy tay một cái...

"Bùm!"...

Những dải ruy băng màu lả tả bay xuống, nhuộm thế giới vàng óng thành những mảnh vụn rực rỡ sắc màu.

Trì Tiểu Mãn ngoảnh lại theo bản năng...

Đám đông chen chúc, ruy băng bay bay, ánh nắng lung linh dao động. Cô ôm bó hoa, xuyên qua những bóng người chập chờn, cố gắng tìm kiếm ánh mắt của Trần Việt.

Một người.

Hai người.

Ba người...

Ánh mắt họ cuối cùng cũng chạm nhau, như hai dòng sông nhỏ bé hòa chung một dòng.

Dưới ánh mặt trời vàng rực, Trần Việt đứng giữa đám đông mỉm cười với cô.

Ruy băng vương trên tóc, trên vai, trên cả những đóa hoa tươi trong tay. Trì Tiểu Mãn ngẩn ngơ vài giây, rồi cũng mỉm cười đáp lại chị.

Sau đó.

Cô ngượng ngùng ôm hai bó hoa trong tay, bước về phía chị.

Trần Việt cũng ôm hoa, chậm rãi bước về phía cô.

Những đóa hoa rung rinh trước gió.

Họ đứng sát bên nhau.

Hương hoa lan tỏa ngào ngạt.

Trần Việt dừng bước. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, chị chăm chú nhìn Trì Tiểu Mãn một hồi, rồi đưa tay gỡ mảnh ruy băng còn vương nơi đuôi mắt cô, dịu dàng bảo:

"Tiểu Mãn, mừng em đóng máy."

Không còn gọi là "đạo diễn Tiểu Mãn" nữa.

Trì Tiểu Mãn định mỉm cười một cái, nhưng chẳng hiểu sao, rõ ràng đóng máy là một chuyện vô cùng viên mãn, vậy mà cô lại thấy sống mũi cay cay, chỉ muốn rơi nước mắt.

Cảm thấy bản thân thật yếu lòng.

Cô cố ngăn dòng lệ, đỏ mắt gật đầu và nói với Trần Việt: "Dạ, mừng chị đóng máy."

Tiếng cô rất nhỏ.

Đặc biệt là giữa phố sá ồn ào thế này, thanh âm ấy gần như bị nuốt chửng.

Nhưng dường như Trần Việt vẫn nghe được điều cô nói.

Chị mỉm cười với cô.

Lại cúi xuống nhìn cô thêm một lúc, như thể có muôn vàn lời muốn nói, cũng tựa như rất muốn bước tới ôm cô một cái.

Nhưng phim trường vừa mới đóng máy nên người qua kẻ lại tấp nập, không gian ồn ã, đâu đâu cũng thấy ống kính máy quay.

Thế nên Trần Việt chỉ chạm nhẹ vào vành mắt đang dần đỏ hoe của cô, rồi nhanh chóng thu ngón tay về, cuối cùng chỉ nói một câu thật đơn giản:

"Bao nhiêu năm qua, vất vả cho em rồi."

Không phải là "Bao nhiêu ngày qua".

Mà là "Bao nhiêu năm qua".

Trì Tiểu Mãn sững người một lát. Cô định đáp lời, nhưng vừa hé môi đã không kiềm lòng được nữa, nước mắt lã chã rơi khỏi hốc mắt, tựa như một giọt nước tan vào dòng sông.

"Dạ..."

Cô cố ôm chặt bó hoa đang lung lay trong tay, hơi ngước đầu nhìn lên vầng thái dương ấm áp: "Thật ra em không muốn khóc đâu."

"Không sao cả." Trần Việt nói với cô như vậy. Ngập ngừng một lát, chị vẫn đưa tay tới, dùng mu bàn tay lau nước mắt cho cô, rồi bảo: "Trên phim trường có nhiều người khóc lắm, không chỉ mình em đâu."

"Thật...thật sao?" Trì Tiểu Mãn sụt sịt mũi.

"Ừ." Trần Việt nói, như thể đang trêu cô: "Nếu không tin, em thử quay lại nhìn Bảo Chi xem."

Giọng điệu ấy cứ như đang dỗ trẻ con vậy.

Nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn ngoảnh đầu nhìn theo bản năng, và rồi cô thấy...

Cách họ khoảng chừng mười mét, Thẩm Bảo Chi tháo kính xuống, ngượng ngùng lau vành mắt đỏ hoe.

Thẩm Nhân đứng bên cạnh thấy vậy bèn tiến tới xoa đầu cô ấy. Ban đầu Thẩm Bảo Chi còn tỏ vẻ ghét bỏ, như muốn nói "Đừng có xoa đầu con ở nơi công cộng chứ", nhưng ngay giây sau cô ấy lại xấu hổ, vòng tay ôm lấy Thẩm Nhân.

Trì Tiểu Mãn bật cười thành tiếng.

Giây tiếp theo.

Đầu cô bị ai đó xoa nhẹ một cái.

Cô sững sờ, quay sang nhìn Trần Việt đang đứng bên cạnh mình.

Trần Việt mỉm cười với cô: "Trì Tiểu Mãn, hình như bây giờ chị cũng có thể ôm em rồi."

Trì Tiểu Mãn ngẩn người.

Thật ra, cô không rõ Trần Việt đang muốn nói gì.

Đã mấy tháng trôi qua, nhưng cô vẫn chưa thể hiểu nổi vì sao hồi ở Quý Châu, chị bỗng nhiên đổ bệnh nặng đến thế, vì sao đột ngột yêu cầu quay lại, vì sao sau đó lại đau đớn đến mức phải trở về Hồng Kông...

Cô chỉ biết là...

Kể từ khi trở về từ Hồng Kông.

Quá trình quay phim sau đó diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Đúng như những gì họ đã nói với nhau trước khi chia xa.

Sau khi trở về, Trần Việt đã quay lại toàn bộ phân cảnh của vài ngày trước đó, trạng thái sau này cũng được điều chỉnh rất tốt, không còn xuất hiện tình trạng trông đầy mâu thuẫn và đau khổ như trước kia nữa.

Chỉ là chị không còn cùng Trì Tiểu Mãn ăn cơm mỗi ngày, cũng chẳng còn bất thình lình tiến lại ôm lấy cô.

Thái độ của chị đối với cô không hẳn là lạnh nhạt, nhưng cũng chỉ dừng ở mức lịch sự, khách sáo mà thôi. Mỗi ngày gặp mặt chị vẫn mỉm cười với cô, sau khi cô quay xong một cảnh, chị cũng sẽ nhíu mày chỉ ra những chỗ mà cả hai phối hợp chưa tốt.

Thi thoảng khi hai người ở riêng, Trần Việt vẫn sẽ quan tâm cô giống như trước đây, hỏi cô mấy ngày nay có ăn uống tử tế không, có lạnh không, ngủ có ngon không, hay gần đây có uống thuốc đều đặn không.

Chỉ là, so với trước kia, cơ hội để họ ở riêng với nhau trở nên rất ít ỏi.

Trì Tiểu Mãn vốn không phải người chậm tiêu, nhất là trong những năm qua, cô đặc biệt nhạy cảm trong việc cảm nhận thái độ của người khác đối với mình.

Đến mức cô hiểu rất rõ...

Kể từ khi trở về từ Hồng Kông, Trần Việt luôn cố gắng tránh ở riêng với cô trong suốt quá trình quay phim sau đó. Có lẽ với những người khác trong đoàn phim thì điều này không hề lộ liễu, nhưng đó chính là cách Trần Việt né tránh một người.

Có lẽ chuyện này liên quan đến trạng thái quay phim mà chị muốn duy trì.

Vì vậy, Trì Tiểu Mãn cũng không cảm thấy quá tủi thân hay buồn bã vì chuyện này. Chỉ là cảm giác hụt hẫng vẫn luôn hiện hữu, và không tránh khỏi việc nó thường xuyên xuất hiện mỗi khi tâm trạng chùng xuống. Chẳng hạn như, mỗi khi Trần Việt chạm mắt với cô một giây rồi lập tức dời đi, Trì Tiểu Mãn cũng sẽ siết chặt đầu gối, mím môi, rồi chạy ra sau máy quay để đón chút gió trời cho khuây khỏa.

Nhưng dù thế nào đi nữa, thời gian cô một mình chạy ra ngoài hóng gió cũng chẳng kéo dài được lâu.

Bởi hiện tại cô là đạo diễn của cả đoàn phim, cô phải có trách nhiệm với bộ phim, cũng như có trách nhiệm với nữ chính của mình. Hơn hết là cô không muốn chị phải lo lắng hay tự trách một cách không đáng, để rồi lại lâm vào tình cảnh đổ bệnh vì áp lực như lúc đó. Bởi Trần Việt vốn dĩ là người như thế, luôn không mong cầu hành động của mình khiến người khác phải đau khổ.

Thế nhưng, như những gì cô đã hứa với chị...

Nếu đây là trạng thái mà Trần Việt muốn duy trì, là vấn đề mà Trần Việt muốn giải quyết, vậy thì Trì Tiểu Mãn nhất định sẽ nỗ lực giúp chị duy trì, giúp chị giải quyết.

Nếu chỉ cần làm vậy là có thể khiến chị trở lại là một Trần Việt điêu luyện và tự tại trong diễn xuất, không còn phải thường xuyên chìm trong nỗi đau day dứt chưa có hồi kết, thì Trì Tiểu Mãn nhất định sẽ ủng hộ chị làm vậy.

Chỉ cần đó là điều Trần Việt muốn, cô chẳng cần biết thêm bất cứ điều gì cả.

Chỉ là hiện tại...việc ghi hình ở Quý Châu đã kết thúc từ tháng trước, những cảnh cuối ở Hồng Kông cũng đã thuận lợi hoàn thành trong vài ngày chuyển bối cảnh. Và vừa mới đây thôi, họ đã quay xong cảnh bổ sung cuối cùng của phân đoạn kết thúc, nhận được biết bao hoa tươi và lời chúc tụng của mọi người.

Tháng 4 năm 2024.

Trời sắp vào hè, bộ phim Neon chính thức đóng máy hoàn toàn.

Trì Tiểu Mãn vẫn chưa có cảm giác chân thực về chuyện này cho lắm.

Thế rồi Trần Việt đột nhiên lại nói với cô: "Hình như bây giờ chị cũng có thể ôm em rồi."

Trì Tiểu Mãn không hiểu chị có ý gì.

Nhưng giây tiếp theo.

Trần Việt đã tiến lại gần và ôm chầm lấy cô.

Có lẽ lần ôm nhau gần nhất diễn ra vào mùa đông, mà giờ đây trời đã sắp sửa sang hè.

Lại thêm ba bó hoa tươi chắn ở giữa, thế nên cái ôm này trở nên lạ lẫm đôi chút.

Đến mức khi Trần Việt ôm lấy cô, bàn tay chị đặt lên vai cô cũng có phần thiếu tự nhiên. Thế nhưng, chị vẫn vùi mặt vào vai cô, khẽ khàng nói:

"Tiểu Mãn, mừng em đóng máy."

Cái ôm này chẳng hề bí mật, mà diễn ra ngay trước mắt bao người. Nhưng vì họ là nhân vật chính của bộ phim, là hai nữ diễn viên đã đồng hành cùng nhau từ mùa thu sang tận mùa hè, nên dù có ôm nhau sau khi phim đóng máy thì trông cũng chẳng có gì là quá thân mật.

Trì Tiểu Mãn ngẫm nghĩ một hồi rồi cũng ôm lấy Trần Việt. Cô tựa cằm lên vai chị, mải miết suy tư, tự hỏi tại sao Trần Việt lại bảo bây giờ có thể ôm cô, tại sao chị lại chúc mừng đóng máy thêm lần nữa. Nhưng nghĩ mãi mà chẳng thông, cô đành bắt chước dáng vẻ của Thẩm Nhân và Thẩm Bảo Chi, vỗ nhẹ lên đầu Trần Việt và dịu dàng đáp lại:

"Thời gian qua chị vất vả rồi, chị Trần Đồng."

---

Cái ôm sau khi đóng máy không kéo dài quá lâu.

Cảnh quay cuối cùng đã kết thúc, tối nay còn có tiệc mừng đóng máy được sắp xếp tại nhà hàng.

Vì vậy, sau cái ôm chóng vánh đó.

Họ bị đám đông vây quanh, mỗi người ôm một bó hoa tươi, đứng sát vai nhau chụp một tấm hình tập thể.

Lần này Thẩm Bảo Chi không bị hai người họ kẹp ở giữa nữa, cô ấy khoác vai Thẩm Nhân, kéo mẹ mình vào đứng cạnh Trần Việt.

Phương A Vân vốn không quen với những nơi đông người, thế nên Trì Tiểu Mãn cũng dồn hết sự chú ý để chăm sóc dì. Cô kéo dì sát lại gần mình, nắm lấy lòng bàn tay có chút thô ráp của dì, mím môi nói:

"Dì A Vân, nếu dì thấy không thoải mái ở đâu thì cứ nói con nhé."

Phương A Vân tiến lại xoa đầu cô, dì không lấy điện thoại ra gõ chữ như mọi khi, mà chỉ nhìn cô với đôi mắt đã bắt đầu ngân ngấn lệ.

Trì Tiểu Mãn nhìn Phương A Vân mà cũng thấy sống mũi cay cay, bèn dụi mặt vào vai dì, im lặng không nói lời nào.

"Nào, bắt đầu chụp nhé..."

Nhiếp ảnh gia phụ trách chụp hình tập thể hô vang qua loa cầm tay.

Đám đông từ ồn ào náo nhiệt dần trở nên im lặng.

Trì Tiểu Mãn sụt sịt mũi, ngẩng mặt lên khỏi vai Phương A Vân.

Vô tình, cô lại va phải vai của Trần Việt.

Cô nói theo bản năng: "Em xin lỗi."

Trần Việt nghiêng mặt sang, nhìn cô một lúc rồi mỉm cười: "Không sao cả."

Trì Tiểu Mãn hơi hé môi, định nói thêm điều gì đó.

Nhưng nhiếp ảnh gia đã bắt đầu thúc giục.

Thế là cô đành mím môi, không lên tiếng nữa.

"Nào, ai cần lau nước mắt thì lau đi nhé, mọi người cùng cười lên nào!" Nhiếp ảnh gia nói.

Thế là mấy hàng người đứng ngay ngắn đồng loạt nở nụ cười.

"Tách..."

Bức ảnh được ngưng đọng.

Chẳng hề có tiếng đếm ngược ba, hai, một.

Rất lâu về sau, khi Trì Tiểu Mãn mở tấm ảnh này ra, cô mới nhận ra rằng mọi người trong đó đều đang cười rất tươi, rất sinh động.

Dưới trời xanh mây trắng.

Chị Phương một tay đỡ bụng, cười tít mắt nhìn về phía ống kính, tay kia thì thân thiết khoác lấy cánh tay Phương A Vân.

Phương A Vân vốn chưa quen với sự vồn vã tự nhiên của chị Phương, nên dì chỉ hơi dè dặt đứng đó, nhưng vẫn không rút tay về. Bàn tay còn lại của dì thì được Trì Tiểu Mãn nắm chặt trong lòng bàn tay.

Vì thế, ngay khoảnh khắc thời gian ngưng đọng, dì vẫn giữ tư thế hơi nghiêng mặt, dường như đang nhìn Trì Tiểu Mãn bên cạnh, mà cũng dường như đang nhìn Trần Việt.

Một tay Trì Tiểu Mãn nắm chặt tay Phương A Vân, tay kia ôm bó hoa tươi, vai cô tựa sát vào vai Trần Việt. Cô mỉm cười, đôi mắt cong lại dưới ánh nắng vàng kim, nheo nheo thành hình vầng trăng khuyết vì chói nắng.

Vai của Trần Việt và Trì Tiểu Mãn tì sát vào nhau. Trần Việt hơi nghiêng mặt, dường như cũng đang nhìn Trì Tiểu Mãn. Tuy vậy, biểu cảm trên gương mặt chị rõ ràng là đang mỉm cười. Chị đứng rất thẳng, khóe môi rạng rỡ nhếch lên thật cao.

Thẩm Nhân đứng ở phía bên kia của Trần Việt, đang nghiêng đầu quan tâm Thẩm Bảo Chi đứng cạnh mình. Vào giây phút bức ảnh được chụp, Thẩm Nhân vội vàng nhìn về phía máy ảnh, nụ cười có phần hối hả.

Khoảnh khắc bức ảnh định hình, Thẩm Bảo Chi đột nhiên vòng tay khoác chặt vai Thẩm Nhân. Cô ấy có lẽ là người cười rạng rỡ nhất trong số những người đứng ở hàng đầu tiên, nhưng đồng thời cũng là người có đôi mắt đỏ hoe và sưng nhất.

"Tách..."

Buổi chụp ảnh chung kết thúc.

Đạo cụ được dọn đi, dòng người và máy móc cũng lần lượt tản ra.

Chị Phương đỡ bụng, để con gái lớn dìu lên xe. Trước khi đi, chị vẫn nhét vào tay Trì Tiểu Mãn hai que kẹo như mọi khi, rồi cười híp mắt bảo: "Đóng máy rồi, ăn thêm chút kẹo đi."

Thẩm Bảo Chi kéo Thẩm Nhân lên xe, trước khi đóng cửa còn nói với Trì Tiểu Mãn và Trần Việt: "Hẹn gặp lại ở tiệc đóng máy tối nay..."

Trần Việt nhìn theo chiếc xe của họ đi xa dần, sau đó ôm bó hoa quay đầu lại nhìn Trì Tiểu Mãn:

"Tối nay gặp nhau ở tiệc đóng máy chứ?"

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn dụi dụi mắt.

Cô nhìn sang Phương A Vân ở bên cạnh, có chút do dự đáp: "Để em xem lại đã."

"Được." Trần Việt gật đầu.

Chị không hỏi dồn thêm mà cùng Tiểu Kỳ đi về phía xe của mình.

Phim đóng máy, bọn họ cần phải thoát ra khỏi bộ phim này để bước theo những hướng khác nhau.

Trì Tiểu Mãn rất yêu điện ảnh...

Là vì điện ảnh có thể khiến bao con người tươi mới, sinh động tụ họp lại, cùng nhau nỗ lực hết mình vì một khung hình.

Cũng là vì, điện ảnh luôn có những nghi thức xác định thời điểm khởi đầu và kết thúc, để nhắc nhở rằng người này đã đến, và thông báo rằng người kia đã đi. Mỗi bảng biểu, mỗi cảnh quay, mỗi phân đoạn ở giữa đều có những mốc đếm ngược vô cùng rõ ràng.

Điều này hơi khác với cuộc đời một chút.

Bởi vì cuộc đời chính là...

Người này đến, rồi người này lại đi. Sẽ chẳng có bất kỳ lời nhắc nhở hay nghi thức nào cả.

Người đến người đi tấp nập, Trì Tiểu Mãn dõi theo bóng dáng Trần Việt chậm rãi bước lên xe, rồi đứng lặng tại chỗ một hồi lâu.

Quay đầu lại.

Cô thấy Phương A Vân đang dịu dàng nhìn mình.

Trì Tiểu Mãn cụp mắt xuống.

Nở nụ cười theo thói quen: "Con không sao đâu dì."

Phương A Vân kiên nhẫn nhìn cô một lát, chạm nhẹ vào khóe mắt đang dần ửng đỏ của cô.

Sau đó dì lấy điện thoại ra, gõ chữ cho cô xem: "Không sao đâu, đừng sợ."

"Dạ." Trì Tiểu Mãn cười cười: "Con biết dì A Vân sẽ luôn ở bên cạnh con mà."

Phương A Vân nhìn cô một lúc, rồi tiến lại gần xoa đầu cô.

"Trì Tiểu Mãn!"

Giọng nói vang lên từ phía sau.

Trì Tiểu Mãn quay đầu lại.

Có một người phụ nữ đang đứng sau lưng cô. Người đó ôm một bó hoa tươi, nhìn cô bằng ánh mắt mơ hồ.

Trì Tiểu Mãn dụi mắt, sau khi nhìn rõ diện mạo của người phụ nữ đó, cô bỗng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Trì Tiểu Mãn siết thật chặt, thật chặt lấy tay Phương A Vân, lau đi những giọt nước mắt đã lạnh trên mặt. Cô đưa Phương A Vân lên xe trước rồi mới tiến về phía người phụ nữ vừa đột ngột xuất hiện kia, khẽ hỏi: "Chị đến đây làm gì?"

"Dù sao thì tôi cũng là người nhìn cô lớn lên mà, giờ không thể đến thăm cô được sao?" Người phụ nữ mỉm cười với cô, đưa bó hoa trong tay ra: "Đây, mừng cô đóng máy."

Trường quay người đông mắt tạp, Trì Tiểu Mãn mím chặt môi, cuối cùng vẫn nhận lấy bó hoa.

"Mấy ngày này tôi tình cờ có mặt ở Hồng Kông, nghe tin phim của các cô sắp đóng máy nên ghé qua xem một chút." Thấy cô nhận hoa, Tống Oanh Oanh im lặng một lát rồi mới mở lời:

"Tôi vẫn nhớ cái hồi mới quen cô."

"Lúc nhặt cô ở ngoài đường về, cô đã hỏi tôi rằng nếu ký hợp đồng với tôi, liệu cô có được làm phim không..."

"Bây giờ, bộ phim mà cô hằng mong ước cuối cùng cũng quay xong rồi." Cô ta nói với Trì Tiểu Mãn: "Chúc mừng nhé."

"Nhưng chị đã lừa tôi."

Trì Tiểu Mãn nhìn chằm chằm vào mắt Tống Oanh Oanh.

Chầm chậm nói: "Lúc đó chị lừa tôi, chị nói chỉ cần ký hợp đồng là sẽ có cơ hội."

"Tôi không hề lừa cô." Nhiều năm trôi qua, đã có quá nhiều chuyện xảy ra, thân phận của hai người họ cũng chẳng còn đơn giản như thuở ban đầu. Tống Oanh Oanh đứng trước mặt Trì Tiểu Mãn, vẫn giữ nguyên giọng điệu thẳng thừng, không chút che đậy y như lần đầu tiên xuất hiện trước mặt cô nhiều năm về trước: "Nếu lúc đó không ký hợp đồng với tôi, cô đã chẳng thể trụ lại Bắc Kinh, bây giờ cũng không có cơ hội đứng ở Hồng Kông này để nhận được nhiều hoa và lời mừng đóng máy đến vậy đâu."

Trì Tiểu Mãn mím chặt môi: "Vậy thì sao? Chị muốn nói gì?"

Tống Oanh Oanh nhìn cô một lúc rồi dời mắt đi chỗ khác.

"Dĩ nhiên, nếu lúc đó không ký hợp đồng với cô, tôi cũng không có được vị thế như hiện tại. Suốt bao nhiêu năm qua, cô đúng là ngoan ngoãn hơn hẳn những nghệ sĩ khác dưới trướng tôi, không vướng scandal, không trốn thuế... Nói cho cùng, tôi cũng chưa từng nghĩ cô có thể thật sự làm ra được bộ phim này."

Trì Tiểu Mãn nhíu mày.

Tống Oanh Oanh nghiêng đầu nhìn cô, bật cười thành tiếng: "Yên tâm đi, tôi không định cảm ơn cô đâu, cô nghe xong chắc cũng thấy buồn nôn thôi. Hôm nay tôi thật sự chỉ tiện đường ghé qua xem một chút."

"Dù sao thì sau này mọi người trong giới đều là đối tác của nhau, cứ coi như là chia tay êm đẹp đi. Đừng lúc nào cũng nghĩ tôi sẽ giở trò sau lưng cô, cũng đừng sống trong lo sợ mãi. Tôi không rảnh đến mức đó đâu."

Trì Tiểu Mãn không nói gì.

Tống Oanh Oanh cũng không nói gì thêm nữa.

Cô ta vẫy tay với một chiếc xe đang đỗ bên lề đường, vốn định rời đi, nhưng trước khi lên xe lại quay đầu lại, nheo mắt nói với cô:

"Còn nữa, đừng tưởng trở thành người tự do là xong xuôi mọi chuyện. Muốn làm phim, con đường cô phải đi còn dài lắm."

Bằng một giọng điệu cực kỳ tùy tiện, cô ta bồi thêm một câu: "Sau này nhớ phải đề phòng hơn một chút đấy."

---

Chẳng thể nào ngờ được Tống Oanh Oanh lại đột ngột xuất hiện.

Ở một khía cạnh nào đó, ngay từ giây phút đầu tiên bước vào cuộc đời cô, người phụ nữ này đã luôn toát ra khí chất không hề đơn giản.

Chỉ có điều chín năm trước, Trì Tiểu Mãn tính tình đơn thuần, một lòng một dạ chỉ muốn quay cho xong bộ phim của Lãng Lãng.

Khi gặp Tống Oanh Oanh, cô đang ở giai đoạn đường cùng, không có tâm trí, cũng chẳng đủ năng lực để phân biệt xem cọng rơm cứu mạng mà đối phương đưa tới liệu có ẩn chứa những lắt léo, toan tính mà cô không nhìn thấu hay không.

Suốt chín năm qua, mối quan hệ hợp tác giữa họ không thể coi là thuận buồm xuôi gió, nhưng cũng chính nhờ Tống Oanh Oanh mà Trì Tiểu Mãn nhận ra quy luật vận hành của thế giới này vốn không đơn giản như cô tưởng. Muốn quay bộ phim mình muốn, trước tiên phải trả một cái giá tương xứng đã.

Và chín năm sau, Trì Tiểu Mãn cũng đã học được cách luôn giữ cảnh giác với từng lời Tống Oanh Oanh nói. Sự xuất hiện của cô ta khiến cô thoáng bàng hoàng, rồi chợt nhận ra cuộc đời mình dường như đã chính thức bước sang một giai đoạn mới...

Chấm dứt quan hệ hợp tác với Tống Oanh Oanh, từ nay về sau cô không cần phải lo âu phiền muộn, cũng chẳng cần giữ liên lạc quá nhiều với người phụ nữ này nữa.

Neon, tác phẩm xuyên suốt mười năm cuộc đời cô, thứ mà từng phút từng giây cô đều khao khát được thực hiện nhưng lại chẳng mấy ai coi trọng, cuối cùng đã chính thức đóng máy tại Hồng Kông vào ngày hôm nay. Nếu không có gì bất ngờ, phần việc còn lại có thể kết thúc một cách êm đẹp.

Tiếp theo nên làm gì đây?

Trì Tiểu Mãn bỗng chốc chẳng thể nghĩ thêm được gì. Nhưng sự xuất hiện của Tống Oanh Oanh không chỉ khiến cô cảm thấy mơ hồ về tương lai, mà còn làm cô sau khi trở về khách sạn, chợt nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Tống Oanh Oanh từ rất lâu về trước.

Và cũng một lần nữa nhớ lại...

Cô và Trần Việt từng chia tay hai lần.

Trong suốt thời gian quay phim, cô có thể tạm thời gạt bỏ thân phận Trì Tiểu Mãn để hóa thân thành đạo diễn, thành diễn viên thủ vai Lý Tiểu Ngư. Mọi thứ giữa cô và Trần Việt, mọi thứ của bản thân cô đều phải nhường chỗ cho Neon và nhân vật.

Nhưng giờ đây phim đã đóng máy, câu chuyện của Tiểu Ngư và Thụ cũng đã khép lại. Cô phải quay về làm chính mình, làm Trì Tiểu Mãn.

Phải làm một Trì Tiểu Mãn như thế nào đây?

Một Trì Tiểu Mãn đối đãi với Trần Việt ra sao?

Là tiếp tục mập mờ né tránh, coi cả hai chỉ đơn thuần là quan hệ hợp tác, rồi duy trì sự ăn ý giữa Tiểu Ngư và Thụ trong suốt quá trình công chiếu và quảng bá về sau... Hay là sau khi bộ phim thật sự kết thúc, sẽ lại đối xử với nhau như suốt chín năm qua?

Liệu sau này họ vẫn sẽ như thế sao?

Một người ở Hồng Kông, một người ở Bắc Kinh, đăm đắm nhìn nhau từ phương xa, cả năm trời cũng khó lòng gặp mặt một lần.

Hay là...

Sau này, Trì Tiểu Mãn cũng có thể đường đường chính chính nhắc đến tên Trần Việt trước mặt bao người?

Liệu đó có phải là chuyện tốt không?

Họ, sau này sẽ trở thành những đồng nghiệp bình thường trong giới? Hay sẽ trở thành những cộng sự luôn cảm thấy mừng cho đối phương mỗi khi nhắc về nhau ư?

Trì Tiểu Mãn nghĩ không thông.

Sau khi xong việc, cô đến thăm Phương A Vân, ở lại trò chuyện một lát rồi mới trở về phòng khách sạn. Ngay sau đó, cô bỗng cảm thấy căn phòng thật trống trải, đầu óc cũng trống rỗng. Cô cứ thế cuộn tròn bên cạnh giường, ngồi ngẩn ngơ.

Trời đã sắp sang hè.

Nhiệt độ ở Hồng Kông rất cao, dẫu có ngồi bệt xuống sàn thì cũng thấy ấm, không giống như sàn nhà trong căn hầm ở Bắc Kinh năm ấy, lạnh lẽo đến mức khi cô định đứng dậy thì đã ngất lịm ngay trên mặt đất.

"Cốc cốc, cốc cốc..."

Tiếng gõ cửa vang lên.

Chỉ gõ đúng hai nhịp.

Trì Tiểu Mãn như bừng tỉnh sau cơn mơ, gượng sức đứng lên.

Tay cô đặt lên tay nắm cửa.

Định mở ra.

Nhưng trước khi mở cửa.

Bên ngoài truyền vào một giọng nói đã được kiềm cho dịu lại:

"Tiểu Mãn, em ổn không?"

Là Trần Việt.

"Em không sao." Trì Tiểu Mãn xoa xoa mặt. Không có nước mắt, chỉ là bàn tay hơi lạnh.

"Ừ." Trần Việt đứng sau cánh cửa.

Giọng chị vọng vào có chút khẽ: "Chị vừa nghe Tiểu Kỳ nói, quản lý của em vừa mới tới tìm em."

Lo lắng có chừng mực.

Có lẽ việc chị cất tiếng trước khi Trì Tiểu Mãn mở cửa, cũng là vì sợ trạng thái của cô không tốt mà còn phải gượng dậy ra mở cửa cho chị.

Thế nên, chị dùng cách này để ngầm bày tỏ rằng... Cô hoàn toàn có quyền không mở cửa bất cứ lúc nào.

Trì Tiểu Mãn rũ mắt.

Cánh cửa mở ra...

Trần Việt đang đứng bên ngoài. Chị vốn dĩ đang nhìn xuống, thấy Trì Tiểu Mãn mở cửa thì thoáng ngạc nhiên. Nhưng rất nhanh sau đó, chị thu lại vẻ kinh ngạc, nở một nụ cười dịu dàng với cô: "Em không sao là tốt rồi."

"Cô ấy chỉ đến tặng hoa và chúc em đóng máy vui vẻ thôi." Trì Tiểu Mãn giải thích với chị: "Chị Trần Đồng yên tâm, cô ấy không nói lời nào khó nghe với em đâu."

Lời khó nghe. Cách dùng từ như vậy hơi lạ tai.

Trần Việt bật cười thành tiếng.

Trì Tiểu Mãn biết chị đang cười mình.

Cô hơi ngượng ngùng chun mũi một cái: "Chị cũng không đi dự tiệc đóng máy sao?"

"Chị đi rồi." Trần Việt nói rất ngắn gọn.

Trì Tiểu Mãn nghi hoặc chớp mắt.

Giây tiếp theo.

Cô lại thấy Trần Việt đứng lẻ loi dưới hành lang, nên theo bản năng muốn né người sang một bên để nhường lối cho chị vào phòng.

Trần Việt không vào, chị đứng ở ngưỡng cửa, giữa vùng sáng tối đan xen của hành lang mà nhìn cô.

Trì Tiểu Mãn không biết vì sao chị lại im lặng.

Nghĩ ngợi một lúc, cô quyết định trêu chị: "Sao diễn viên chính lại đột ngột bỏ chạy khỏi tiệc đóng máy thế này?"

Trần Việt mỉm cười.

Sau đó chị lại nghiêng đầu hỏi ngược lại: "Đến tiệc đóng máy mà đạo diễn cũng không lộ diện thì tính sao đây ta?"

Trì Tiểu Mãn ngẩn người.

Trần Việt bật cười thành tiếng.

Trì Tiểu Mãn kịp phản ứng lại, cũng cười theo chị.

Thấy Trần Việt vẫn đứng ngoài cửa mãi, cô nói: "Chị Trần Đồng, chị không vào sao?"

"Thôi, chị không vào đâu."

Chị nói như thế.

Khiến Trì Tiểu Mãn càng lúc càng thấy khó hiểu.

Trần Việt nhìn cô dưới ánh đèn với ánh mắt mềm mại: "Ngày mai gặp nhé."

Ngày mai.

"Tất cả các phân cảnh đều đã đóng máy rồi, ngày mai chị không về thăm nhà sao?" Trì Tiểu Mãn mím môi nói:

"Dù sao thì cũng đã mấy ngày rồi chị chưa về nhà mà."

"Không sao đâu." Trần Việt nói: "Không cần vội trở về như vậy."

Trì Tiểu Mãn gật đầu, không hỏi thêm gì nữa. Cô cứ ngỡ Trần Việt đứng ở cửa không vào chỉ là để chào hỏi mình một tiếng, nói xong câu này chị sẽ đi ngay.

Nhưng Trần Việt vẫn đứng ở cửa thêm một lát. Chị đột nhiên nhìn thẳng vào mắt cô, lặp lại từng chữ một: "Tiểu Mãn, ngày mai gặp nhé."

Giọng điệu vô cùng tự nhiên.

Cứ như thể đó chỉ là một lời hẹn ước hết sức bình thường. Mà có lẽ, vốn dĩ nó cũng chỉ là một lời hẹn bình thường thôi.

Trì Tiểu Mãn ngẩn người một lát. Ngón tay cô cậy nhẹ khung cửa, đôi môi mấp máy, trái tim cũng theo đó mà khẽ lỡ một nhịp, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.

Dường như nhận ra sự do dự của cô, Trần Việt hơi hé đôi môi đỏ...

"Không..."

"Dạ được."

Hai câu nói này gần như vang lên cùng lúc.

Thế là cả hai người đều khựng lại.

Trì Tiểu Mãn căng chặt cằm, cũng ra sức bấu chặt lấy ngón tay.

Trần Việt khựng lại một lúc lâu, rồi chị dịu giọng hỏi: "Tiểu Mãn, vừa rồi có phải em nói 'Được' không?"

Giống như chưa nghe rõ, nên chị muốn hỏi lại.

Lại giống như đã nghe thấy rồi, nhưng sợ mình nghe nhầm nên muốn xác nhận thêm lần nữa.

"Dạ." Trì Tiểu Mãn cảm thấy mình dường như không thể phủ nhận, càng không muốn trở thành kẻ lật lọng trước mặt chị, nên chỉ đành lí nhí: "Ngày mai gặp nhé."

"Được." Trần Việt đáp.

Trì Tiểu Mãn không biết mình còn có thể nói thêm gì nữa.

Cô ngẩn ngơ nhìn chị, hơi hé môi nhưng rốt cuộc vẫn chẳng nói gì khác.

Trần Việt nhìn cô một lúc.

Dường như chị vẫn còn muốn nói điều gì đó.

Nhưng ngay giây tiếp theo, phía sau lưng vang lên tiếng ồn ào của vài diễn viên khác trong đoàn phim đang đi ngang qua, họ vẫn rôm rả bàn tán về bữa tiệc đóng máy. Trần Việt cụp mắt, không nhìn những diễn viên kia, cũng chủ động dời tầm mắt khỏi gương mặt Trì Tiểu Mãn, nhẹ giọng nói: "Vậy chị về phòng trước đây."

"Dạ." Có lẽ vì tâm trí vẫn còn vương vấn ở câu nói "Ngày mai gặp nhé", nên trong cơn thẫn thờ, Trì Tiểu Mãn chỉ gượng gạo thốt ra được đúng một chữ.

Cô nhìn Trần Việt xoay người, nhìn bóng hình chị lướt qua mình.

Rồi nhìn chị dừng lại.

Nghe được chị đột nhiên gọi tên cô: "Tiểu Mãn."

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

Trần Việt quay người lại quan sát biểu cảm của cô, rồi dịu dàng mỉm cười dưới ánh đèn hành lang: "Chuyện của ngày mai, để ngày mai hẵng tính."

"Hôm nay cứ ngủ một giấc thật ngon đã." Chị nói với Trì Tiểu Mãn như vậy.

Nhờ vậy mà Trì Tiểu Mãn được kéo ra khỏi trạng thái thẫn thờ.

Nhìn gương mặt rõ nét của Trần Việt ở ngay trước mắt, cô chợt thấy dường như mình chẳng cần phải căng thẳng đến thế. Bởi lẽ ngày mai có thể sẽ xảy ra rất nhiều chuyện chưa biết trước, nhưng hôm nay, cô chỉ có duy nhất một mong cầu. Vì thế, cô cũng chân thành mang theo niềm hy vọng lớn lao nhất, nghiêm túc nói với Trần Việt:

"Chị Trần Đồng, chị cũng ngủ một giấc thật ngon nhé."

Bình Luận (0)
Comment