Hóa ra mùa đông ở Bắc Kinh cũng có những ngày nắng rực rỡ. Nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên, Trì Tiểu Mãn nhìn thấy ánh mặt trời lấp lánh như vậy trong căn phòng trọ này. Ánh nắng ấy hiện hữu ngay trên gương mặt Trần Đồng.
Chị vẫn xinh đẹp như thế, hệt như lần đầu tiên họ gặp nhau. Chị đứng dưới ánh mặt trời, gương mặt được ánh sáng vàng chiếu vào, trông lấp lánh, nhạy cảm mà cũng đầy mệt mỏi. Một nữ chính điện ảnh trời sinh.
Cho đến tận bây giờ, Trì Tiểu Mãn vẫn luôn nghĩ như vậy.
Rồi Trần Đồng nói:
"Không có chuyện gì cả."
Trì Tiểu Mãn không hiểu câu trả lời này có ý gì, cũng như rất nhiều lúc cô chẳng thể nào thấu tỏ được chị đang nghĩ gì trong lòng.
Trước đây cô luôn cảm thấy, dù không hiểu cũng chẳng sao, bởi vì ai cũng cần có không gian riêng, dù là người yêu thì cũng cần tôn trọng khoảng trời thầm kín của đối phương. Và nhiều khi, không phải cô không biết Trần Đồng đang lo nghĩ cho cô, đang muốn bảo vệ cô. Bởi lẽ, Trần Đồng chưa bao giờ là người xấu cả.
Nhưng giờ cô lại thấy hình như không phải như vậy, cũng không nên như vậy.
Có lẽ cảm nhận được sự bối rối và lúng túng của cô.
Trần Đồng trước tiên mỉm cười như thường lệ, rồi tiến lại gần cô thêm một bước:
"Tiểu Mãn."
Trì Tiểu Mãn vô thức lùi lại.
Bắp chân cô tựa vào chiếc sô pha màu xanh, tì lên cạnh ghế mềm mại.
Cô không dám ngồi xuống, cũng chẳng dám rời xa.
Thế là Trần Đồng đành phải dừng lại. Chị đứng ngay lằn ranh giữa ánh nắng và bóng tối, ánh mắt nhìn cô trở nên mờ mịt không rõ.
Trì Tiểu Mãn đứng trong góc tối, bị không khí lạnh lẽo của mùa đông bao trùm đến nghẹt thở, cả tay chân đều run rẩy.
Nhưng cô vẫn gắng gượng ép mình đứng thẳng, cũng nỗ lực nhìn vào đôi mắt của Trần Đồng: "Vậy, vậy tại sao chị lại lừa em chứ?"
Thật ra Trì Tiểu Mãn thường xuyên bị lừa. Cô bị nhân viên bán hàng lừa rằng, sợi dây chuyền mặt trăng được đặt làm riêng theo hình dáng vầng trăng vào ngày Trần Đồng chào đời; bị bạn học lừa rằng chỉ cần chạy bộ quanh sân là sẽ có cơ hội, nên đã chạy hết vòng này đến vòng khác trên sân tập; bị tay môi giới lừa sạch số tiền dành dụm với lời hứa sẽ giới thiệu cô vào đoàn phim mới... Cô đã sống ở Bắc Kinh bao nhiêu năm nay theo cách như vậy.
Nhưng cô vẫn sẵn lòng tin tưởng, tin rằng một ngày nào đó mình sẽ có cơ hội trở thành đại minh tinh, tin rằng Trần Đồng mà cô yêu cũng sẽ quay được bộ phim chị mong muốn... Dẫu vậy, cô thật sự rất hiếm khi bị những người mà mình vô cùng tin tưởng lừa dối.
Lần bị lừa trước đó, là khi Lãng Lãng bảo cô xuống lầu để in kịch bản.
Lần bị lừa này, là khi Trần Đồng nói đoàn phim được nghỉ Tết, là những tấm vé máy bay chị đã mua rồi lại hủy, hủy rồi lại mua.
Lần trước, Lãng Lãng đã không còn. Lần này, Trì Tiểu Mãn không dám tưởng tượng nổi sẽ còn hậu quả nào xảy ra mà bản thân không thể chấp nhận được nữa.
"Chị không lừa em." Trần Đồng không tiến lại gần thêm nữa.
Chị dừng ở lằn ranh giữa ánh sáng và bóng tối, cả người như bị chia thành hai phần khác biệt. Giọng chị rất mâu thuẫn, vừa có sự bình tĩnh muốn vỗ về cô, lại vừa có nỗi đau khôn nguôi không thể kiềm nén, tiếng nói hạ xuống rất khẽ:
"Chỉ là chị, không biết nên làm thế nào mới đúng."
Hoang mang, thẫn thờ, bất lực... Đó đều là những nét tính cách hiếm khi xuất hiện ở Trần Đồng.
Bởi vì từ hè sang đông.
Trong mắt Trì Tiểu Mãn, chị luôn là hiện thân của sự mạnh mẽ, lý trí và bao dung.
Nhưng lúc này.
Chị lại lặng lẽ nhìn cô bằng ánh mắt ấy.
"Tiểu Mãn."
Trần Đồng như muốn bước tới, nhưng lại sợ sự gần gũi của mình sẽ khiến cô đau khổ, vì vậy chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ trong sự lưỡng lự...
Đây là lần đầu Trì Tiểu Mãn nhìn rõ nỗi đau chân thực trên gương mặt chị. Nhưng sau này cô mới hiểu rằng, con người Trần Đồng vốn dĩ là như thế, tựa như luôn bị bao phủ bởi một lớp sương mù, đến cả nỗi đau cũng mờ ảo.
Chỉ là giờ đây, dù cô có cố gắng nhìn sâu vào đôi mắt ấy đến mức nào đi nữa, thì cũng chẳng thể nào phân biệt nổi... Những khoảnh khắc như lúc này, một m*nh tr*n Đồng đã phải trải qua bao nhiêu lần.
Có lẽ dù có hỏi bao nhiêu lần đi nữa, chị cũng sẽ không bao giờ bộc lộ hết thảy bản thân trước mặt cô.
"Những gì trong tin nhắn đó, đều là thật sao?" Trì Tiểu Mãn khó khăn mấp máy môi:
"Có người nói..."
"Vì muốn đi quay bộ phim này, chị phải quỳ suốt một đêm để mẹ chị đồng ý?"
Trần Đồng im lặng.
"Nói cách khác..."
Trì Tiểu Mãn cố gắng xâu chuỗi lại toàn bộ ngọn ngành sự việc.
"Chị là vì, vì muốn, muốn mượn tiền cho em, nên mới quay về tìm mẹ chị. Rồi, rồi sau khi quay về, vì mẹ không đồng ý, nên chị mới không thể đi đóng phim, sau đó, sau đó mới..."
Nói đến đây.
Cô không thể tiếp tục được nữa, chỉ biết thẫn thờ nhìn chằm chằm vào đầu gối của Trần Đồng...
"Chuyện này hoàn toàn không có liên hệ trực tiếp gì với em cả."
Trần Đồng không hề né tránh ánh mắt của cô. Chị nhìn cô, nói với giọng bình thản: "Em đừng nghĩ nhiều."
"Chị Trần Đồng." Trì Tiểu Mãn ngây người hỏi: "Lúc đó chị có đau không?"
Trần Đồng mấp máy môi, có lẽ chị muốn nói "Không đau", nhưng không hiểu sao, lời nói lại nghẹn lại ở đầu lưỡi, chẳng thể thốt ra được.
Trì Tiểu Mãn nhìn sâu vào mắt chị, dốc hết sức để chờ đợi một câu trả lời. Chỉ là trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng cảm thấy...
Trần Đồng lúc này hệt như chiếc sô pha màu xanh được đặt trong căn phòng trọ này vậy, không có cách nào chuyển đi, cũng chẳng thể chạm vào ai được nữa, đành phải tạm thời bị gác lại trong một không gian chẳng lấy gì làm rộng rãi.
Cũng giống như cái áo khoác và chiếc khăn quàng cổ màu tím mà chị cầm trên tay từ lúc bước vào, không thể dứt khoát mặc vào, cũng chẳng thể hoàn toàn buông bỏ, vì vậy chỉ đành ép bản thân cứ mãi nắm chặt lấy chúng.
Và còn giống như những dòng tin nhắn cứ gửi đến liên hồi, thông báo hủy vé thành công, khấu trừ phí thủ tục, rồi tin tiếp theo lại báo đặt vé thành công, nhắc nhở hành khách lên máy bay đúng giờ. Để rồi chỉ vài tiếng sau, lại có một tin nhắn khác hiện lên, báo rằng tấm vé vừa đặt lại một lần nữa bị hủy bỏ...
Trong lúc Trì Tiểu Mãn chẳng hề hay biết gì, Trần Đồng đã tự giày vò bản thân ra nông nỗi này.
Có lẽ, dù có biết đi chăng nữa thì cũng chẳng có ích lợi gì cả. Bởi vì Trì Tiểu Mãn rõ ràng không phải một người yêu đáng tin cậy, càng không phải là một người yêu đủ tốt.
Cũng bởi vì...
Mọi nỗi đau của chị đều là do cô mang lại.
Khi trưởng thành, thế giới này dường như hoàn toàn trái ngược với những gì ta hằng tưởng tượng lúc nhỏ. Không phải cứ hai người ở bên nhau là có thể nắm tay nhau để nỗi đau vơi đi một nửa. Mà là khi hai người ở bên nhau, ngay cả nỗi đau cũng nhân lên gấp bội.
Thế nên, trước khi Trần Đồng đưa ra câu trả lời.
Trì Tiểu Mãn đã vội vàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt, rồi bất thình lình chạy đến ôm chầm lấy chị.
Cái ôm ấy diễn ra dưới ánh mặt trời nửa sáng nửa tối, ấm áp hơn mùa đông, nhưng cũng lạnh lẽo hơn mùa hè.
Nhưng khoảnh khắc ấy ngắn ngủi lắm.
Một giây, hai giây... Cô cảm nhận được Trần Đồng vì cái ôm của mình mà bắt đầu dao động...thậm chí là một lần nữa rơi vào giằng co. Có lẽ chị đang hết lần này đến lần khác lưỡng lự giữa mong muốn được ở lại và quyết tâm rời đi, để rồi mắc kẹt trong nỗi dằn vặt đau đớn vì mãi chẳng thể đưa ra lựa chọn.
Trì Tiểu Mãn buông chị ra, lùi vào trong bóng tối, đôi vai khẽ run rẩy.
Thế nhưng, cô vẫn cố sức nhếch môi mỉm cười với Trần Đồng, quệt đi những giọt lệ lăn dài nơi khóe mắt, rồi nói với chị: "Chị Trần Đồng, sắp đến giờ rồi. Hay là, hay là để em đưa chị ra sân bay trước nhé, được không?"
Trần Đồng đứng trong nắng nhìn cô, đưa tay lau nước mắt cho cô, cũng không vội lên tiếng.
Chiếc sô pha xanh bị bỏ ngỏ; những chiếc áo khoác và khăn quàng cổ chẳng thể mặc vào cũng chẳng thể buông xuống; những tấm vé máy bay hết hủy rồi lại đặt; và một Trần Đồng không thể đưa ra quyết định, để rồi cứ mãi giam mình trong nỗi đau từng phút từng giây...
Căn phòng trọ ẩm thấp lạnh lẽo; chiếc điện thoại vỡ màn hình giữa trận tuyết lớn; và một Trì Tiểu Mãn khát khao Trần Đồng có thể bay cao hơn, mong mỏi chị được tự do tự tại, nguyện cầu chị chẳng phải chịu bất kỳ đớn đau nào...
"Ý em là..." Trì Tiểu Mãn bấm chặt vào lòng bàn tay, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể: "Khoảng thời gian này mình tạm thời xa nhau, chị cứ đi làm việc của chị trước đi. Em cũng sẽ ở Bắc Kinh xử lý cho xong chuyện của em, của Lãng Lãng, rồi sau đó...sau đó..."
Cô không thể nói nốt những lời tiếp theo.
Mà Trần Đồng vẫn nhìn cô, rất lâu sau mới mấp máy đôi môi, khẽ cất tiếng hỏi: "Trì Tiểu Mãn, em muốn chia tay với chị ngay bây giờ sao?"
Giọng chị nghe không có quá nhiều đau buồn, dường như chỉ đơn giản là đang thuật lại một sự thật hiển nhiên.
Trì Tiểu Mãn lại vì thế mà đứng ngây tại chỗ. Hóa ra, cho dù cô đã nghe được hai chữ "chia tay" này trong rất nhiều thước phim, nhưng đến khi tận tai nghe thấy thì vẫn hoàn toàn khác biệt. Nó khiến cô cảm thấy đắng ngắt nơi đầu lưỡi, giống như vô tình cắn phải chóp lưỡi, vừa đau, lại vừa tê dại.
Lúc nói ra câu nói đó, suy nghĩ của cô rất đơn thuần. Cô cho rằng rời xa nhau một thời gian chỉ đơn giản là tạm tách nhau ra, trong khoảng thời gian này họ có thể không cần liên lạc, cũng không cần gặp mặt.
Cô không cần vì chuyện của mình mà làm phiền Trần Đồng, có thể để chị yên tĩnh quay cho xong bộ phim. Chị không cần lo cho cô, không cần nhớ nhung cô, cũng không cần phải nhận điện thoại của cô, để rồi từ một cuộc gọi nào đó nghe được tin chẳng lành mà phải lập tức từ bỏ tương lai rạng rỡ của mình để lùi bước quay về tìm cô...
Đúng như những gì mẹ Trần Đồng đã nói, chỉ khi hai người tách nhau ra, Trần Đồng mới có thể toàn tâm toàn ý lo cho việc của mình. Đó là điều mà chị đã phải quỳ suốt một đêm trong phòng mới đánh đổi được, là niềm đam mê hiếm hoi mà chị tìm thấy, cũng là cơ hội mà chị khao khát nhất vào cái đêm đông ngồi bên lề đường chờ Trì Tiểu Mãn đến đón... Dù thế nào đi chăng nữa, Trì Tiểu Mãn cũng không nên trở thành vật cản đường của chị.
Thật ra suy nghĩ của Trì Tiểu Mãn chỉ đơn giản có vậy thôi.
Còn về việc chia tay...
Cô chưa từng nghĩ rằng, hóa ra đó là chia tay.
Theo bản năng, cô muốn nói "Không phải".
Nhưng khi thấy Trần Đồng đang đứng cách mình một mét, thấy gương mặt chị bị ranh giới sáng tối phân chia thành những mảng màu, thấy sự bình thản chấp nhận trong đôi mắt, và thấy cả nỗi đau đớn trong đó.
Cô bỗng chốc hiểu ra một điều...
Trong cuộc tình ngắn ngủi này, có lẽ bản thân cô không tốt đến thế, cũng không đủ khả năng để khiến Trần Đồng tin rằng, việc để cô ở lại Bắc Kinh một mình là lựa chọn hợp lý nhất.
Mà cô cũng chẳng tệ đến vậy, khiến Trần Đồng có thể hoàn toàn vứt bỏ nỗi đau, sự do dự và giày vò rồi hạ quyết tâm rời khỏi cô.
Nếu tốt hơn một chút, họ đã có thể ở bên nhau thật lâu.
Nếu tệ hơn một chút, họ đã có thể dứt khoát chia tay.
Ngặt nỗi cái kiểu chẳng tốt chẳng xấu này mới là vô dụng nhất, càng cố gắng dùng sức để kiên trì, dường như cũng chỉ là kéo dài thêm thời gian đau khổ mà thôi.
"Là vậy sao?" Trần Đồng nhìn vào mắt cô, lại một lần nữa khẽ khàng hỏi: "Trì Tiểu Mãn, em muốn chia tay với chị sao?"
Suy nghĩ của Trì Tiểu Mãn bị kéo tuột ra ngoài một cách đầy thô bạo.
Cô nhìn vào đôi mắt bình thản và dịu dàng của Trần Đồng dưới ánh nắng, bỗng cảm thấy lồng ngực đau thắt đến mức nghẹt thở, nhưng cũng chính trong cơn đau ấy, cô dần hiểu ra rằng: Sự trưởng thành của một con người được tích lũy từ chính những khoảnh khắc không thể lựa chọn, nhưng lại buộc phải đưa ra lựa chọn như thế này.
Ánh nắng chan hòa, Trì Tiểu Mãn muốn mỉm cười, nhưng lại thấy đôi mắt mình cay cay, căng tức trong lần đối diện này. Cuối cùng, cô đành phải chủ động chọn cách kết thúc ánh nhìn đăm đăm ấy, bịt chặt lấy mắt mình, thẫn thờ nói:
"Em xin lỗi, chị Trần Đồng."
Trì Tiểu Mãn cúi gầm mặt, liên tục quệt đi những giọt nước mắt cứ mãi rơi xuống, khóc nghẹn không thành tiếng:
"Dường như, dường như cũng chỉ có cách này thôi."
---
Trần Đồng không nói thêm câu nào nữa.
Chị vốn dĩ đã là người ít nói.
Hôm nay, lại càng ít nói hơn.
Chị không hỏi Trì Tiểu Mãn thêm bất cứ điều gì, cũng chẳng còn nhìn vào đôi mắt của cô nữa.
Ánh nắng rọi vào phòng ngày một nhiều, gần như bao trùm lấy toàn bộ bóng dáng chị vào trong đó.
Trần Đồng đứng dưới ánh mặt trời rất lâu.
Có lẽ là mười mấy phút, giống như một đám mây dừng chân thật lâu rồi cuối cùng cũng sẽ rời đi. Chị chậm rãi mặc chiếc áo khoác đang cầm trên tay vào, rồi quàng chiếc khăn len màu tím ấy lên cổ từng vòng, từng vòng một.
Sau đó.
Chị nhấc chiếc vali mà Trì Tiểu Mãn đã tỉ mẩn thu dọn cho mình suốt mấy ngày qua lên... Bên trong vẫn là những vật dụng ấy: quần áo, găng tay, thuốc trị mề đay, và cả sợi dây chuyền nằm im lìm trong chiếc hộp nhỏ...
Trần Đồng không hề có ý định lấy sợi dây chuyền đó ra. Có lẽ là chị đã quên rồi.
Chị xách vali lướt ngang qua người Trì Tiểu Mãn. Ngay khoảnh khắc xoay người định rời đi, điện thoại của chị bỗng rơi sầm xuống đất...
Tiếng động vang lên rất lớn.
Trì Tiểu Mãn ngồi bên mép giường, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, không dám nhìn Trần Đồng, cũng chẳng dám nhìn vào chiếc điện thoại vừa rơi kia.
Cô cố cúi mặt xuống thật thấp, nhìn ánh nắng chậm rãi tràn vào phòng, nhìn cái bóng co quắp và xấu xí của chính mình.
Trần Đồng đứng lặng bên cạnh cô rất lâu, rồi mới chậm chạp cúi người xuống. Chị cúi đầu, nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên.
Sau khi nhặt điện thoại lên.
Trần Đồng nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, ngồi thụp xuống đất chừng hai ba phút rồi mới đứng dậy, dời tầm mắt về phía Trì Tiểu Mãn.
Đó có lẽ là cái nhìn cuối cùng chị dành cho cô. Thật ra, chị có thể chẳng cần nói lời nào, hoàn toàn có quyền oán hận Trì Tiểu Mãn, thậm chí có thể yêu cầu Trì Tiểu Mãn trả lại số tiền đã mượn ngay lập tức.
Nhưng chị chỉ nói với cô một câu rất đơn giản:
"Trì Tiểu Mãn, nhớ phải ăn sáng."
Sau đó, chị xoay người.
Xách theo vali, bước đi trong ánh nắng, bóng hình cứ thế nhỏ dần, nhỏ dần, cho đến khi biến mất hẳn.
---
Đó chính là lần chia tay đầu tiên của Trì Tiểu Mãn.
Nó không cuộn trào mãnh liệt, cũng chẳng dữ dội sóng gió, không hề có những tình tiết chia tay rầm rộ như trong kịch bản của Lãng Lãng. Nó kết thúc một cách thật giản đơn vào một ngày đông rất đỗi bình thường.
Bệnh chưa khỏi hẳn, Tết cũng chưa qua hết.
Ngày hôm ấy.
Trì Tiểu Mãn ngồi trên nền đất lạnh lẽo rất lâu, đến mức cảm thấy cả người mình như sắp đông cứng lại. Khi đứng dậy, cô nhìn những ngọn đèn lần lượt thắp sáng bên ngoài, nhìn lũ trẻ con đang tung tăng chạy nhảy nô đùa, rồi cũng đột nhiên chạy vụt ra ngoài, dùng chút tiền ít ỏi còn lại để mua một chai rượu mà trước giờ cô vốn chẳng uống quen.
Cô muốn bắt chước người ta mượn rượu giải sầu.
Nhưng chỉ mới nhấp vài ngụm, cô đã nôn ra bằng sạch.
Hóa ra mùi rượu lại nồng nặc và khó ngửi đến thế.
Trì Tiểu Mãn cuộn tròn người bên mép giường, lặng lẽ suy nghĩ.
Hóa ra chia tay chính là cảm giác này.
Không phải kiểu vừa chia tay là lập tức chìm sâu vào đau khổ, cảm thấy người đó đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của mình.
Mà là bộ não vẫn chưa kịp phản ứng, khiến cô cứ chốc chốc lại nảy ra những suy nghĩ như "Không biết Trần Đồng đã đến Hồng Kông chưa?", "Trần Đồng đã ăn tối chưa?", "Giờ này Trần Đồng đang làm gì?", "Tối nay liệu Trần Đồng có ngủ ngon không?"...
Dường như bộ não con người là một thứ ngốc nghếch đến vậy.
Chỉ nói một lần là không đủ.
Mà phải nhắc đi nhắc lại một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần...
Thì mới có thể thật sự chấp nhận và làm quen với sự hiện diện của sự thật này.
Khi tỉnh dậy, Trì Tiểu Mãn thấy chai rượu nằm lăn lóc trên sàn, chất lỏng trong suốt đã trào ra ngoài. Cô định nhặt lên nhưng bước chân lảo đảo rồi ngã khuỵu ngay cạnh giường, tay chạm vào thành giường...
Cô bỗng khựng lại.
Đưa tay sờ sâu vào bên trong.
Lôi dưới gối ra một gói giấy xi măng.
Bên trong là hai ngàn tệ được để lại.
Vừa đúng hai mươi tờ tiền.
Trì Tiểu Mãn đếm đi đếm lại hết lần này đến lần khác. Cuối cùng, với ngón tay cứng đờ, cô ghi nốt hai ngàn tệ này vào cuốn sổ chi tiêu của mình.
Giữa mùa đông, ngón tay đông cứng đến mức gần như không thể cầm nổi bút. Cô siết chặt cây bút màu đen, dốc sức để viết, cũng dốc sức để lau đi nước mắt. Phải mất hơn mười phút, cô mới có thể đánh xong năm ngôi sao cho dòng ghi chép này.
Cuối cùng, cô ôm lấy cuốn sổ nhỏ, khom lưng khóc không thành tiếng bên giường.
Bộ não con người đúng là một thứ ngu ngốc.
Rõ ràng đã tự nhắc nhở bản thân hàng trăm lần, hàng ngàn lần, hàng vạn lần, vậy mà vẫn dễ dàng vì một khoảnh khắc nhỏ bé chẳng đáng kể nào đó mà lật đổ tất cả những điều đã lặp đi lặp lại hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn lần ấy.
Cô cũng chẳng nhớ nổi mình đã tự lặp lại bao nhiêu lần, rồi lại tự phủ nhận bao nhiêu lần.
Trì Tiểu Mãn dần bình phục.
Thế là cô hiểu ra, bệnh dù có nghiêm trọng đến đâu thì cũng sẽ có lúc chuyển biến tốt. Cũng giống như một người dù có yêu sâu đậm thế nào, rồi cũng sẽ có lúc lãng quên. Chỉ là việc trước cần ít thời gian, còn việc sau lại cần rất nhiều. Nhưng cô hy vọng đối với Trần Đồng, thời gian của cả hai việc này đều sẽ không quá dài.
Khi mùa xuân gõ cửa.
Thời hạn thuê nhà của Lãng Lãng đã hết.
Cuối cùng Trì Tiểu Mãn cũng đủ can đảm để thu dọn di vật của Lãng Lãng, cuối cùng cũng dám mở chiếc máy tính mà chị để lại, nhìn thấy những thư mục dày đặc trong chiếc USB của chị...
Lúc đó cô mới biết rằng trong chiếc USB này, hóa ra còn có một thư mục riêng được đặt tên là "Trần Đồng".
---
Sau khi quay về Hồng Kông.
Trần Đồng cảm thấy cuộc sống của mình dường như chẳng có gì thay đổi cả.
Không vì cuộc chia tay này mà đau đớn đến tuyệt vọng.
Cũng không phải lúc nào cũng ý thức được sự thật rằng mình đã chia tay với Trì Tiểu Mãn, để rồi làm ảnh hưởng đến việc quay phim.
Lúc đầu đạo diễn còn có chút giận cô, nhưng sau đó thấy cô nhanh chóng điều chỉnh trạng thái để nhập vai, thậm chí tinh thần còn tốt hơn cả lúc trước khi đi, nên đã dịu mặt với cô hơn rất nhiều, cũng thường xuyên đùa với cô rằng:
"Nếu sớm biết sau khi quay lại trạng thái của cô còn tốt hơn trước, thì tôi đã cho cô về Bắc Kinh từ lâu rồi."
Đối với những lời trêu chọc như vậy, Trần Đồng chỉ cười hờ, không nói gì nhiều.
Những lúc đó, đạo diễn sẽ đột nhiên chỉ vào biểu cảm của cô, hào hứng nói: "Đúng, chính là biểu cảm này! Nào, chuẩn bị máy quay, quay một cảnh đặc tả cho cô ấy đi, giữ lại làm tư liệu..."
Trần Đồng sẽ kiên nhẫn đối diện với ống kính, cười y hệt như vừa rồi một lần nữa.
Hoàn hảo, không một chút dao động.
Đến mức nữ đạo diễn trẻ tuổi này đã dành cho cô những lời khen ngợi rất có cánh, nói rằng cô sinh ra là để thuộc về nghề này, cũng nhiều lần bày tỏ sự vui mừng vì đã không từ bỏ cô chỉ vì những rắc rối vặt vãnh trong dịp Tết vừa qua.
Chỉ có một lần.
Sau khi họ kết thúc cảnh quay của ngày hôm đó.
Đạo diễn đứng trước monitor xem một lúc lâu, rồi đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi: "Trần Đồng, lúc đó tại sao cô lại đột ngột muốn đi Bắc Kinh vậy?"
"Có một người bạn gặp chuyện, nên tôi quay về xem sao." Trần Đồng nói rất ngắn gọn.
"Bạn à?"
Đạo diễn xoa cằm, suy nghĩ một hồi: "Quan trọng đến thế hả? Đến mức cô bỏ cả việc đóng phim để về ư?"
"Vâng." Trần Đồng đáp: "Trước đây, khi định đi thử vai, tôi không có tiền đến Hồng Kông."
"Hai người họ..."
Cô dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: "Một người thức đêm làm thêm suốt mấy ngày, còn lén nài nỉ người ta trả lương theo ngày; người kia thì lấy cả tiền chữa bệnh của mình ra, mới cùng nhau gom đủ tiền vé máy bay và khách sạn cho tôi."
Đạo diễn há hốc mồm kinh ngạc.
Trần Đồng cúi đầu cười: "Vậy nên chị nói xem, có quan trọng không?"
"Quan trọng, quan trọng quá ấy chứ." Đạo diễn nhấp một ngụm nước từ bình giữ nhiệt, nhìn cô một cái:
"Vậy nên bây giờ cô có thể quay lại đóng phim, trạng thái còn tốt thế này, cũng là nhờ hai người bạn đó giúp cô rồi."
Trần Đồng im lặng.
Đạo diễn không nhận thấy bất kỳ điều gì bất thường qua nét mặt cô, liền vỗ vai cô rồi tự nói một mình: "Thế thì cô phải thay tôi gửi lời cảm ơn thật đàng hoàng tới hai người bạn đó nhé."
Trần Đồng mỉm cười, đáp lời đạo diễn như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra: "Vâng."
Đạo diễn nhìn cô một lúc: "Nhưng tôi lại thấy, trạng thái hiện giờ của cô trông càng giống nhân vật hơn rồi đấy."
"Biết bao nhiêu người thử vai cả đời cũng chẳng có được một vai nữ chính điện ảnh, nhỉ?" Đạo diễn đùa với cô: "Còn cô thì hay rồi, nói nghỉ là nghỉ, nói chạy là chạy, nói không nghe điện thoại là không nghe luôn... Nhưng mà, cái tính này cũng khá sát với tinh thần cốt lõi của bộ phim chúng ta."
Trần Đồng cười nhạt, không đáp lại nữa.
Hôm ấy tan làm rất muộn.
Trần Đồng đến Hồng Kông đóng phim một mình, không ký hợp đồng với công ty, bên cạnh cũng chẳng có lấy một trợ lý nào.
Trong quá trình quay phim, cô bắt đầu tiếp xúc với rất nhiều khía cạnh của ngành công nghiệp này, và hiểu ra rằng diễn viên thực chất cũng chỉ là một nghề nghiệp hết sức bình thường. Chỉ khi xuất hiện trong ánh mắt của người đó, nó mới có vẻ lấp lánh hào quang như vậy. Nếu như không gặp được người đó, có lẽ cô cũng chẳng khao khát làm diễn viên đến thế.
Tối hôm đó khi trở về.
Cô nhận được một phần tiền mà chị họ trả lại.
Trong điện thoại, Trần Đồng ôn hòa nói lời cảm ơn chị, cũng không quên hỏi thăm bệnh tình và xem chị có cần giúp gì thêm không.
Nhưng chị họ lại lo lắng hỏi cô: "Trần Đồng, có phải em đã xảy ra chuyện gì ở Bắc Kinh không? Dạo này dì lo cho em lắm, nói không biết em đã quen loại...loại bạn gì ở Bắc Kinh nữa?"
Thật ra, Trần Đồng từng nghe qua giọng điệu của Trần Tiểu Bình khi kể về cuộc sống của chị họ ở Thượng Hải. Nó có chút sắc lẹm, nhịp nói rất nhanh, nghe giống đang phán xét hơn là quan tâm. Thế nên, dù chị họ đã chọn cách nói uyển chuyển, thì cô cũng thừa hiểu rằng nguyên văn của Trần Tiểu Bình e là sẽ không chỉ dừng lại ở hai chữ "bạn" trung tính kia.
Nhưng những chuyện này cũng chẳng cần phải nói quá nhiều với chị họ. Trần Đồng mỉm cười với chị qua điện thoại:
"Em không sao đâu, là mẹ em cứ hay làm quá lên thôi."
"Thế thì tốt rồi." Chị họ thở phào nhẹ nhõm: "Thật ra tính dì vốn vậy, khẩu xà tâm phật thôi, em đừng để bụng mấy lời dì nói làm gì."
Trần Đồng im lặng.
Chị họ cũng không nói thêm gì về chuyện này nữa, mà thở dài qua điện thoại:
"Chăm sóc tốt cho bản thân nhé."
"Dạ." Trần Đồng khẽ đáp.
Chị họ gác máy.
Tiền đã được chuyển đến.
Trần Đồng nhìn chằm chằm vào tin nhắn thông báo giao dịch trên điện thoại, cô suy nghĩ rất lâu, rồi mở laptop đặt một vé máy bay đi Bắc Kinh.
Thời gian là hai tháng sau.
Lúc kết thúc buổi quay hôm nay, đạo diễn hào hứng thông báo với tất cả mọi người rằng... Bộ phim của họ rất có thể sẽ đóng máy trước khi mùa hè tới.
Đặt xong vé máy bay.
Nhận được tin nhắn.
Trần Đồng úp điện thoại xuống mặt bàn...
Đây là chiếc điện thoại mới mà chị họ đã mua tặng cô dịp năm mới để bày tỏ lòng biết ơn. Đó là mẫu máy đời 2013, sử dụng mạng 4G như trên báo đài vẫn hay đưa tin. Năm 2014, mọi người bắt đầu dùng điện thoại thông minh phổ biến hơn để gọi video cho những người mình thương nhớ.
Chỉ có điều, vào đầu năm 2014.
Trước khi bước ra khỏi căn phòng trọ ấy, Trần Đồng đã vô tình làm rơi chiếc điện thoại mới, thứ luôn ngập tràn những dòng tin nhắn dồn dập đổ về, hối thúc cô phải mau chóng đưa ra quyết định để rời xa Trì Tiểu Mãn, xuống đất.
Màn hình vỡ ngay tại chỗ.
Vết nứt lan ra từ một điểm ở cạnh bên, trông giống như mạng nhện sắc nhọn.
Sau khi quay về Hồng Kông, Trần Đồng không mang máy đi sửa.
Cô vẫn cứ dùng chiếc điện thoại đó.
Dùng để gọi điện, nhắn tin, đăng ký các ứng dụng liên lạc, và duy trì những mối liên hệ cần thiết nhưng chẳng mấy thân mật với mọi người.
Cũng dùng nó để đặt vé máy bay.
Rồi lại hủy vé.
Đạo diễn của bộ phim này là người có rất nhiều ý tưởng, hay nói đúng hơn là mỗi ngày một ý tưởng. Hôm trước vừa bảo là sắp quay xong, nhưng hôm sau lại nói là phải đi gấp đến một bối cảnh mới, cố gắng quay thêm thật nhiều tư liệu để dành cho khâu hậu kỳ.
Trần Đồng đành phải thay đổi thời gian trên vé máy bay hết lần này đến lần khác.
Có lẽ chuyện này cũng không mấy liên quan đến những gì đạo diễn nói.
Có lẽ chỉ là chính bản thân cô đang đơn phương do dự, bi quan và tiêu cực, chẳng thể nào hạ quyết tâm.
Bởi vì, Trần Đồng vốn dĩ là một người như thế.
Nếu như ngay từ đầu Trì Tiểu Mãn biết rõ điều này, có lẽ em đã không dám yêu cô dễ dàng đến vậy.
Sẽ không lập tức đáp lại khi cô hôn em; sẽ không vào ngày hôm sau, khi cô vừa hôn xong mà chẳng hề đưa ra một lời giải thích nào, lại dũng cảm nói với cô rằng em thích cô, rằng hai người hãy ở bên nhau.
Nếu ngay từ đầu đã biết, thì rất có thể em sẽ không trao tình yêu của mình cho cô.
Người Trì Tiểu Mãn yêu có lẽ sẽ là một người quyết đoán hơn, bản lĩnh hơn.
Có lẽ sẽ là một người không khiến em phải đau khổ đến vậy; là một người sẽ không im hơi lặng tiếng, mà sẽ dùng hết sức bình sinh để níu giữ khi em muốn rời đi; là một người có năng lực, giỏi xử lý và bày tỏ tình cảm; là một người đưa ra quyết định dứt khoát, có thể thu xếp và cân bằng tốt mọi chuyện...
Người đó sẽ không phải Trần Đồng.
Có đôi khi, Trần Đồng vẫn thường nghĩ như vậy.
Nhưng phần lớn thời gian, cô ép bản thân mình không được nghĩ đến điều đó nữa.
Cô tự ấn định cho mình một ngày.
Một ngày để bay về Bắc Kinh.
Rồi lại vào một ngày nào đó, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà cô gạt phăng nó đi.
Và rồi, rồi sau đó nữa, cô lại tự đặt cho mình một ngày mới, một ngày chờ đợi đâu đó trong tương lai.
Và rồi sau đó, sau đó, lại sau đó nữa, ngày mới ấy lại một lần nữa bị hủy bỏ cũng chỉ vì một chuyện cỏn con.
...
Trần Đồng cứ dùng cách đó để trì hoãn, để né tránh nỗi đau ập đến. Dù điều này chẳng mấy trưởng thành, thậm chí là ấu trĩ, nực cười, và cũng khiến cô tiêu tốn không ít thời gian lẫn tiền bạc.
Nhưng đó đã là thói quen của cô suốt bao năm qua.
Lần nào cũng phát huy tác dụng.
Lần nào cũng giúp cô duy trì được trạng thái bình thường, tự nhiên, để không phải cảm nhận quá nhiều đau khổ.
Trần Đồng không biết chuyện này rốt cuộc phải lặp đi lặp lại bao nhiêu lần mới thật sự hiệu quả. Nhưng cô ngỡ rằng, mọi chuyện rồi sẽ kết thúc trong những lần trì hoãn nối tiếp nhau ấy, mang đến một cái kết tê lịm mà không quá đỗi thương đau.
Ngay khi mùa xuân vừa chớm nở, thì cũng là lúc xuân chậm rãi tàn phai. Bộ phim sắp sửa đóng máy, nhiệt độ ở Hồng Kông tăng dần, có những ngày tiết trời có hơi hướng của mùa hè.
Trần Đồng bắt đầu nhận ra sự thay đổi của thời tiết, và cũng nhận ra có một người luôn lẳng lặng bám theo mỗi khi cô tan làm. Người đó chẳng làm gì cả, chỉ nấp sau những bóng người đông đúc, lặng lẽ ló đầu ra nhìn cô. Người ấy cũng chẳng nói lời nào, cứ như một chú cá nhỏ vụng về, bơi đi bơi lại trên những con phố rực rỡ ánh đèn neon ngay sau lưng cô.
Thời đó, Hồng Kông vẫn còn rất nhiều đèn neon.
Đôi khi trời đổ một trận mưa.
Mặt nước đọng trên phố lấp lánh bao ánh sáng và bóng nắng tuyệt đẹp.
Mỗi ngày sau khi tan làm về, Trần Đồng đều nhẹ nhàng bước qua những vũng nước ấy. Chú cá nhỏ mới đến có lẽ còn thấy quá đỗi xa lạ với thành phố này, cũng vụng về bơi theo cô băng qua đó.
Tháng 3.
Phân cảnh của Trần Đồng chính thức đóng máy.
Tối hôm đó, cô nhận được bó hoa tươi thắm từ vị đạo diễn đang cười rạng rỡ, rồi mỉm cười cùng mọi người chụp một tấm hình tập thể trước ống kính.
Sau đó, cô ra về.
Ôm bó hoa còn lớn hơn cả người mình, giẫm lên những hạt mưa đang lững thững rơi, chậm rãi bước đi trên phố.
Đi được nửa đường, cô chợt ngoảnh lại.
Giữa dòng người ngược xuôi dưới ánh đèn neon, đứng cách cô chừng mười mét là một cô bé mặc áo hoodie. Mùa hè năm nay, em sẽ đón sinh nhật tuổi 21.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, vào mùa hè này, em sẽ giống như bao cô gái tuổi 21 bình thường và bình dị khác. Tốt nghiệp, tìm việc, bước chân vào xã hội và trở thành một người lớn, như thể chưa từng phải chịu đựng bất kỳ thương tổn hay đau đớn nào.
Trông em gầy hơn mùa hè năm ngoái, làn da trắng xanh như thể vừa trải qua một cơn bạo bệnh vào mùa đông, khiến vòng eo ẩn dưới lớp áo hoodie rộng thùng thình, có vẻ rất mỏng manh. Mái tóc đỏ nhuộm dịp năm mới giờ đã phai đi nhiều, ngả sang sắc vàng, nhưng em chẳng buồn nhuộm đen lại, cứ để mặc đường ranh giới giữa hai màu tóc cũ mới phân định rõ rệt.
Có lẽ vì mùa xuân này quá đỗi vất vả nên em chẳng mấy sức sống, nhưng trông vẫn rất sinh động và chân thực.
Em cố gắng ôm một bó hoa trông vẫn còn rất tươi, dường như theo bản năng muốn cười với Trần Đồng một cái, nhưng rồi lại chẳng thể cười nổi, thành ra chỉ biết nhìn cô với một biểu cảm hết sức kỳ lạ.
"Trì Tiểu Mãn." Người đến người đi, Trần Đồng gọi tên em từ phía bên kia vũng nước đọng phản chiếu ánh đèn neon.
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn né tránh ánh mắt cô. Chắc là em theo bản năng muốn trốn đi, nhưng vì ánh nhìn của Trần Đồng cứ bám riết lấy không rời, cuối cùng chẳng còn cách nào khác, em đành để mặc đôi mắt đỏ hoe mà đối diện với cô: "Dạ, là em."
"Phim quay xong rồi." Xuyên qua những mảng sáng tối lung linh, Trần Đồng nói với em.
Khoảng cách giữa hai người họ quá xa, Trần Đồng không nhìn rõ Trì Tiểu Mãn, mà Trì Tiểu Mãn có lẽ cũng chẳng nhìn rõ được cô.
Nhưng em vẫn cố hết sức mở to mắt để nhìn Trần Đồng. Có lẽ vì muốn tặng hoa cho cô nên em ôm bó hoa, bồn chồn bước về phía này vài bước. Vừa đi, em vừa vất vả mở lời giải thích: "Em, em chỉ muốn tới thăm chị thôi, không, không có ý gì khác đâu..."
"Giờ mình làm lành được không?" Trần Đồng cắt ngang lời em bằng một cách chẳng có chút logic nào.
Trì Tiểu Mãn sững sờ.
Trần Đồng không giải thích. Giống như mùa hè năm ngoái khi cô bất thình lình đặt một nụ hôn lên môi em, cô cũng chưa bao giờ đưa ra một lời giải thích nào cả.
Giờ đây, cô lặng lẽ ôm bó hoa mừng đóng máy, đứng giữa thành phố mà cả hai đã từng thấy vô số lần trên phim, từng bao lần hẹn ước sẽ cùng nhau ghé thăm, và nhìn sâu vào mắt Trì Tiểu Mãn.
Cái nhìn này kéo dài thật lâu.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn đã mất một lúc mới hiểu được câu nói ấy có ý gì. Lúc bấy giờ, em hốt hoảng mấp máy môi, dường như có muôn vàn lời muốn nói với cô.
Có lẽ là... Chị đang nói gì vậy?
Cũng có lẽ là... Em chỉ đến để chúc mừng chị đóng máy thôi, không có ý gì khác đâu.
Và cũng có thể là... Có món đồ em quên đưa cho chị. Tiền cần trả lại cho chị, em cũng gom gần đủ rồi.
Nhưng họ chỉ nhìn nhau.
Chưa quá hai phút.
Tiếng còi xe vang lên, trời bắt đầu đổ mưa.
Trì Tiểu Mãn lau đi vành mắt đỏ hoe, em mang theo bó hoa mùa xuân loạng choạng bước tới, như một chú côn trùng lảo đảo gục đầu vào lòng cô, ôm lấy cô thật chặt. Rất lâu sau, em mới lí nhí hỏi:
"Thật sự được sao chị?"
Mưa rơi xuống, như những sợi tơ nhện giăng mắc khắp thành phố, dệt hai con người nhỏ bé ấy lại với nhau. Trần Đồng ôm lại em qua bó hoa, giọng nói nhẹ bẫng:
"Em muốn là được."
Đó chính là lần chia tay đầu tiên của Trần Đồng. Vẫn chẳng đủ thành thật, cũng chẳng đủ dũng cảm, đến cách xử lý cũng đầy vẻ non nớt. Sau này nghĩ lại, một trong số ít lần cô nói năng trực tiếp trong mối quan hệ này chính là lần đề nghị làm lành với Trì Tiểu Mãn.
Thế nhưng, cô cũng chẳng thể hoàn toàn vứt bỏ lòng tự trọng để nói thẳng là "Chị muốn", mà lại nói một cách vòng vo rằng "Em muốn là được".
Nhưng có lẽ vì người đó là Trì Tiểu Mãn, nên một Trần Đồng thiếu dũng cảm và chẳng mấy thành thật ấy mới không cần phải lúc nào cũng phơi bày trái tim mong manh, trái tim vốn dĩ chẳng hề muốn tỏ ra yếu mềm của mình.
Ngay từ đầu, em đã không hề chi li tính toán với cô, chẳng màng đến việc ai hôn trước hay ai nói lời yêu trước thì sẽ bị coi như kẻ bại trận. Đến tận bây giờ, em vẫn chẳng muốn so đo xem ai là người mong cầu làm lành hơn, hay ai chủ động tìm đến trước thì sẽ là người thua cuộc.
Mưa rơi từng giọt, từng giọt. Trì Tiểu Mãn ôm lấy cô, như đang khóc mà cũng như đang cười. Cuối cùng, em khẽ khàng nói:
"Chị Trần Đồng, em muốn."
Trì Tiểu Mãn, dường như chỉ là một người đơn giản như thế thôi.