Trời mùa đông lạnh kinh khủng, như có hai âm hồn chết cóng từ mùa đông năm ngoái đang phiêu đãng trong phòng. Đây là mùa đông đầu tiên họ trải qua trong căn phòng trọ này, và cũng là mùa đông đầu tiên của cả hai. Trì Tiểu Mãn chưa từng nghĩ rằng trời lại có thể lạnh đến thế.
Cô không biết, nếu hai người ôm nhau chặt hơn, hay gần gũi nhau lâu hơn một chút, thì căn hầm tối tăm và khô khốc này có thể ấm áp hơn không.
Thế là cô đột nhiên hỏi: "Chị Trần Đồng, mình làm thêm lần nữa được không chị?"
Nhưng Trần Đồng im lặng hồi lâu.
Có vẻ như chị đang cảm thấy khổ sở...thậm chí là đau đớn vì lời đề nghị này của Trì Tiểu Mãn.
Nhưng dẫu có đau đớn, chị vẫn ôm lấy Trì Tiểu Mãn như vừa nãy.
Một tay chị vòng qua lưng cô, tay kia chầm chậm v**t v* mái tóc.
Chị vùi mặt vào vai cô, hơi thở rất khẽ, rất chậm.
Cả người chị tĩnh lặng vô cùng, nhưng lại đang ôm lấy cô rất chặt.
Trì Tiểu Mãn khó nhọc suy nghĩ một hồi.
Cô lại nghiêng mặt sang, muốn hôn lên môi chị.
Nhưng Trần Đồng đã tránh được.
Chị quay mặt đi, không để Trì Tiểu Mãn hôn mình.
Thế là Trì Tiểu Mãn chỉ kịp chạm môi lên chóp mũi chị.
Xúc cảm mềm mại, làn da lạnh buốt, có dòng chất lỏng thấm vào môi, ướt át và mặn chát...
Trần Đồng đang khóc.
Trì Tiểu Mãn sợ nhất là thấy Trần Đồng khóc.
Cô không dám hôn chị nữa.
Cô bèn hốt hoảng dời môi ra, rồi lại vụng về áp mặt mình sát vào mặt Trần Đồng. Môi cô mấp máy mấy lần, mãi sau mới khó khăn thốt ra được vài lời:
"Chị Trần Đồng, chị đừng khóc."
Trần Đồng không nói lời nào.
Chị ôm chặt lấy Trì Tiểu Mãn, đôi tay dùng sức rất mạnh.
Ban đầu hơi thở của chị còn rất khẽ.
Nhưng một lúc sau, hơi thở ấy không tránh khỏi trở nên dồn dập, nhưng rồi cũng nhanh chóng bình ổn trở lại.
"Chị Trần Đồng." Trì Tiểu Mãn gọi chị.
Ôm nhau vốn là việc đơn giản nhất trên đời. Nhưng có lẽ đã quá lâu rồi họ mới ôm nhau lâu đến vậy, nên khi siết chặt, cả hai đều thấy đau, tư thế cũng trở nên vụng về và lạ lẫm.
Trì Tiểu Mãn giống như một chú côn trùng vụng về đang dang rộng đôi cánh để ôm lấy Trần Đồng: "Chị...người chị lạnh quá."
Trần Đồng không nói gì, khó nhọc lắc đầu trên vai Trì Tiểu Mãn.
Thật ra Trì Tiểu Mãn nên nói thêm điều gì đó, nhưng cô cảm nhận được hơi thở của Trần Đồng áp bên má mình rất chậm, cũng cảm thấy chị đang dùng sức ôm chặt lấy cô, vậy mà thân nhiệt lại lạnh lẽo vô cùng.
Vì thế, cô cũng không nói gì nữa.
Cô chỉ đơn giản là áp mặt vào mặt Trần Đồng. Dù trong lòng đã dự cảm rằng mùa đông này sẽ rất dài, và những cái ôm giữa họ phần lớn rồi cũng sẽ giống như lúc này, dẫu thân mật và dùng sức, nhưng vĩnh viễn chẳng thể nào ấm áp được như ngày hè.
Nhưng điều đó cũng không ngăn được việc cô vẫn muốn cái ôm này kéo dài thêm mãi.
---
Bắt đầu từ đêm giao thừa năm Quý Tỵ, Trì Tiểu Mãn đổ bệnh nặng.
Điều này thật kỳ lạ.
Bởi lẽ Trì Tiểu Mãn luôn cảm thấy, bản thân tuy chẳng có tài cán gì, nhưng bản lĩnh lớn nhất chính là rất khó đổ bệnh. Nhất là kể từ khi đến Bắc Kinh, cô bận rộn ngược xuôi không kể ngày đêm, suốt mấy năm ròng, xuân qua thu tới, cũng chưa từng để mình phải trải qua cơn bạo bệnh nào.
Thế nhưng cơn bệnh này lại ập đến rất nặng, và cũng rất nhanh.
Mới đầu là li bì, mê mệt, sau đó là phát sốt, nôn mửa, không thể ăn uống và cực kỳ sợ lạnh. Dẫu đã mặc rất dày và quấn thêm mấy lớp chăn, cô vẫn cảm thấy lạnh thấu xương. Các khớp xương phát ra những cơn đau dày đặc, cảm giác như mỗi một chỗ đều bị đóng vào một chiếc đinh rỉ sét.
Các triệu chứng đồng loạt kéo đến, tựa như nước biển tràn về nhấn chìm lấy cô.
Nó khiến Trì Tiểu Mãn suốt một thời gian dài rơi vào trạng thái mê man, không còn mấy cảm giác về sự hiện diện của năm mới.
Đêm giao thừa.
Cô nằm trên giường, cơn sốt kéo dài liên miên không dứt.
Trần Đồng ngồi bên giường ôm lấy cô, đút từng muỗng thuốc, từng ngụm nước ấm, và cả chút canh nóng mua từ bên ngoài về.
Nhưng dẫu chỉ là chút canh.
Trì Tiểu Mãn cũng chẳng thể nào nuốt trôi.
Mới ăn được một chút.
Cô đã đau đớn gập người lại nôn hết ra sàn, nôn cả lên người Trần Đồng.
Trần Đồng không hề ghét bỏ.
Chị lặng lẽ đỡ Trì Tiểu Mãn nằm xuống, rồi đi dọn sạch những thứ cô vừa nôn ra.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi.
Trần Đồng cũng nằm lên giường, từ phía sau lẳng lặng ôm lấy lưng cô.
Trì Tiểu Mãn ngoan ngoãn tựa người ra sau thêm một chút.
Cô có thể cảm nhận được vòng tay đang rộng mở phía sau lưng mình thật mềm mại, khiến cô thấy mình như được bao bọc trong lớp đất sâu ẩm ướt, đang được nuôi dưỡng.
Ôm một lát, Trần Đồng đưa tay sờ trán cô để xem cô có sốt tiếp hay không.
"Chị Trần Đồng." Trì Tiểu Mãn khó nhọc thở ra hơi nóng hầm hập. Với tầm nhìn mờ mịt, cô gắng gượng mở mí mắt, nhìn chăm chú vào bức tường cũ kỹ đã ố vàng.
"Có phải...có phải còn vài tiếng nữa, là chúng ta, chúng ta phải đến nhà tang lễ rồi không chị?"
"Ừm." Trần Đồng vòng tay ôm lấy vai cô, áp mặt vào vùng cổ đang ướt đẫm mồ hôi vì phát sốt: "Em ngủ một lát đi, lát nữa chị gọi em."
"Vậy còn chị..." Trì Tiểu Mãn mở mắt trong cơn chóng mặt xây xẩm: "Chị phải làm sao đây?"
"Chị sẽ ở bên em." Trần Đồng nói.
"Nhưng mà em...em không muốn chị phải xử lý những chuyện này một mình." Giọng Trì Tiểu Mãn rất khàn, mỗi một câu nói ra đều vô cùng vất vả: "Vừa phải chăm sóc người bệnh, vừa phải lo liệu chuyện ở nhà tang lễ. Chuyện ở nhà tang lễ, sẽ mệt lắm cho coi."
Trần Đồng đưa tay che mắt cô lại, không cho cô mở mắt nữa. Một hồi lâu sau, chị mới chậm rãi nói: "Chị không mệt."
Trì Tiểu Mãn nở một nụ cười yếu ớt. Cô dụi nhẹ vào lòng bàn tay Trần Đồng, vẫn cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.
Lãng Lãng là bạn thân của cả hai. Mất đi Lãng Lãng, thật ra Trần Đồng cũng rất đau lòng. Nhưng có lẽ vì Trì Tiểu Mãn quá yếu đuối, quá thiếu bản lĩnh, là một người yêu không mấy giỏi giang, nên Trần Đồng không thể biểu lộ bất kỳ sự đau thương hay khổ sở nào trước mặt cô.
"Thế còn bộ phim thì sao?" Trong cơn mê man, Trì Tiểu Mãn nói.
Trần Đồng im lặng.
Trì Tiểu Mãn kiệt sức, muốn mở mắt ra.
Nhưng Trần Đồng đã che mắt cô lại, không để cô nhìn chị nữa.
Chị dùng lòng bàn tay áp lên mí mắt cô, giống như những ngày hè trước kia, khẽ khàng bảo:
"Ngủ đi em, đừng mở mắt."
Trì Tiểu Mãn mấp máy môi, muốn hỏi lại lần nữa.
Nhưng Trần Đồng không để cô hỏi thêm.
Chị ghé sát lại, lặng lẽ áp mặt vào má Trì Tiểu Mãn từ phía sau vai: "Em mau khỏe lại đi, rồi chị sẽ sớm đi đóng phim."
Giọng điệu của chị rất tự nhiên.
Nghe không giống như đang lừa cô.
Trì Tiểu Mãn đầu óc mơ màng, chẳng còn hơi sức đâu mà suy nghĩ nhiều, nhưng cô cảm thấy mình nên tin tưởng Trần Đồng. Bởi lẽ vào năm ngoái, khi đưa ra quyết định này, Trần Đồng cũng gần như không hề do dự. Mà vốn dĩ, chị cũng không nên do dự.
Nghĩ như vậy.
Trì Tiểu Mãn co vai trong góc phòng, rồi chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Đến khi tỉnh lại lần nữa...
Bên ngoài bắt đầu trở nên ồn ào và náo nhiệt. Không phải tiếng pháo hoa hay pháo đốt, mà là tiếng người hò hét, chạy nhảy, cũng có những giọng nói đang dùng hết sức bình sinh để hét lên "Chúc mừng năm mới".
Trì Tiểu Mãn hoảng hốt mở mắt ra.
Nghiêng người sang một bên.
Trần Đồng đã không còn nằm cạnh cô nữa.
Cũng giống như biết bao đêm hè trước đây, mùa đông này, Trần Đồng vẫn ngồi trong bóng tối. Chị mỏng manh như một cái bóng xám, lặng lẽ nhìn màn đêm ngoài ô cửa sổ nhỏ rồi thẫn thờ.
Lớp giấy màu từng nhuộm thế giới thành sắc neon nay đã ngả vàng, bong tróc vì dầm mưa dãi nắng. Tấm rèm cửa thêu hình cá vàng nhỏ cũng chẳng còn đẹp đẽ như lúc mới treo lên nữa.
Trần Đồng ngồi trên một chiếc ghế gỗ nhỏ, hai tay bó gối, mái tóc đen dài che khuất nửa gương mặt.
Có vẻ chị đang nghĩ đến điều gì đó rất buồn, nhưng dường như lại chẳng nghĩ gì cả.
Trì Tiểu Mãn khó nhọc mở mắt nhìn chị.
Cô muốn nhìn chị thật rõ.
Nhưng dẫu thế nào cũng không tài nào nhìn rõ được.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cô, Trần Đồng bèn nghiêng mặt nhìn sang...
Họ nhìn nhau.
Trong bóng tối.
Dưới ánh sáng cực kỳ mờ ảo và ảm đạm hắt vào từ ngọn đèn đường bên ngoài.
Giữa hai đôi mắt là bầu không khí băng giá, là những mảng sáng tối mơ hồ, và cả một mùa đông ác nghiệt.
Hồi lâu sau.
Trì Tiểu Mãn nhếch khóe môi: "Chị Trần Đồng, chúc mừng năm mới."
Trần Đồng dường như bừng tỉnh. Nghe thấy câu nói ấy, chị cũng mỉm cười với Trì Tiểu Mãn, nụ cười phảng phất chút hơi lạnh của đêm đông, rồi chị vòng hai tay ôm lấy bờ vai cô:
"Tiểu Mãn, chúc mừng năm mới."
---
Buổi lễ tiễn biệt trước khi hỏa táng Lãng Lãng diễn ra rất ngắn ngủi.
Họ không liên lạc được với người thân của Lãng Lãng, bởi chị cũng chẳng để lại phương thức liên lạc nào. Ở một góc độ nào đó, chị quả thật giống như lời mình từng nói, tựa như một hiệp khách cô độc phiêu bạt trong phim võ hiệp.
Thế nên, ngoại trừ hai người họ ra.
Những người có mặt tại buổi lễ vào lúc rạng sáng này chỉ có vài nhân viên đoàn phim từng làm việc với Lãng Lãng, cùng những chủ nợ mà Trì Tiểu Mãn chưa kịp trả tiền nhưng vẫn sẵn lòng đến viếng.
Tổng cộng lại, chưa đầy mười lăm người.
Trước khi bắt đầu, nhân viên phụ trách tang lễ hỏi xin họ ảnh thờ của Lãng Lãng.
Vì không kịp đặt làm ảnh thờ riêng.
Họ chỉ còn cách cắt một phần từ tấm ảnh chụp chung, in ra rồi đặt ngay ngắn ở chính giữa linh đường.
Ánh đèn trắng bệch, trên đầu Lãng Lãng vẫn còn đội chiếc nón sinh nhật trông có chút buồn cười, dưới cằm là một sợi dây đỏ mảnh mai. Chị ở chính giữa bức ảnh, mỉm cười rạng rỡ với những người thưa thớt đến tiễn biệt mình, trao đi một nụ cười thật tươi tắn. Có lẽ, đây chính là cả cuộc đời của chị.
Trì Tiểu Mãn đang sốt cao 38.7 độ, cơn sốt khiến cô gần như không thể gượng dậy nổi. Thế nhưng cô vẫn kiên trì đứng cho đến hết buổi lễ, kiên trì bày tỏ lòng biết ơn với từng người đã sẵn lòng đến tiễn đưa Lãng Lãng vào thời điểm này. Và cô cũng cực kỳ trịnh trọng khẳng định rằng...tiền mình nhất định sẽ trả, sẽ không để họ phải chờ quá lâu đâu.
Thật ra, những người sẵn lòng đến dự lễ vào lúc này, căn bản đều không để tâm đến chuyện đó nữa.
Trong số họ, có diễn viên quần chúng đã bám trụ ở Bắc Kinh nhiều năm; có biên kịch trẻ cũng giống như Lãng Lãng, luôn tin rằng những gì mình viết ra rồi sẽ có ngày được người đời biết đến; có đạo diễn độc lập khao khát phim của mình được bước lên màn ảnh rộng; và có cả những diễn viên vô danh từng được Lãng Lãng nhìn nhận và giúp đỡ...
Mỗi người họ đều lặn lội trong gió tuyết để đến đây, nắm chặt tay Trì Tiểu Mãn, nhìn vào mắt cô với đôi mắt đỏ hoe.
Lễ tiễn biệt kết thúc vào khoảng 10 giờ sáng.
Tầm giờ đó đã không còn ai đến nữa.
Nhân viên nhà tang lễ nhắc họ rằng đã đến giờ hỏa táng.
Trì Tiểu Mãn đầu óc choáng váng, khó nhọc khom người ngồi trên đệm bồ đoàn. Trong cơn mê man, cô thấy Trần Đồng đang đứng dưới bức di ảnh cười rạng rỡ của Lãng Lãng, lặng lẽ nhìn người trong ảnh thật lâu.
Chị quay lưng về phía Trì Tiểu Mãn, khẽ thủ thỉ điều gì đó với Lãng Lãng.
Cũng chẳng nói gì nhiều.
Thi hài nhanh chóng được đưa đi hỏa táng.
Trần Đồng lặng nhìn Lãng Lãng hồi lâu lần cuối. Khi thấy nhân viên tiến lại gần, chị cúi mặt, dùng lòng bàn tay áp lên đôi mắt. Lúc ngẩng mặt lên, chị nhanh tay lau khóe mắt, hỏi Trì Tiểu Mãn với giọng khản đặc: "Tiểu Mãn, em còn điều gì muốn nói với Lãng Lãng không?"
"Dạ không." Trì Tiểu Mãn lắc đầu.
Cô nhìn Lãng Lãng trong bức ảnh, nở một nụ cười kỳ lạ: "Những gì cần nói, ngày hôm đó em đã nói hết rồi."
Trần Đồng gật đầu, không khuyên bảo thêm gì nữa.
Thế là, thi hài được đẩy vào bên trong để hỏa táng.
Một người, một người mà cách đây không lâu vẫn còn sống sờ sờ đòi Trì Tiểu Mãn nhuộm tóc giúp; một người mà chỉ mới hai ngày trước chạm vào vẫn còn hơi ấm, thoắt cái đã bị đặt vào một chiếc hộp, bị một ngọn lửa thiêu rụi sạch sành sanh, cuối cùng biến thành một cái hũ nhỏ.
Trì Tiểu Mãn ngây người nhìn Lãng Lãng bị đẩy vào lò thiêu trong một chiếc hộp đơn sơ. Cô lảo đảo, không kiềm được mà tiến lên một bước...
Nhưng Trần Đồng đã cản cô lại.
Trì Tiểu Mãn buộc phải dừng bước, cả người cô đổ gục, nhũn ra trong vòng tay Trần Đồng.
Chị nắm chặt tay Trì Tiểu Mãn, ôm lấy vai cô, không để cô ngất đi.
Trì Tiểu Mãn siết chặt lấy tay Trần Đồng để giữ mình đứng vững. Nhìn bóng dáng Lãng Lãng hoàn toàn bị đẩy vào trong, cô cảm thấy bản thân không thể chịu đựng nổi nữa, đành phải ngồi sụp xuống, khom lưng lại để xoa dịu cơn đau thắt ở lồng ngực.
Trần Đồng giữ chặt lấy bờ vai đang run rẩy của cô.
Trì Tiểu Mãn ngước đôi mắt đỏ hoe sưng húp, mấp máy đôi môi khô khốc, mãi một lúc lâu sau mới nói với chị:
"Chị Trần Đồng, em có thể nào..."
Nói được vài chữ, cô lại nghẹn lời không thốt ra được.
Trần Đồng khẽ xoa vai cô.
Một lúc lâu sau, Trì Tiểu Mãn nhìn chị, cố hết sức để nói: "Em có thể nào, có thể nào đổi cho Lãng Lãng một cái hộp đẹp hơn chút không?"
Trần Đồng nhìn cô.
Vành mắt chị cũng dần đỏ hoe.
Dường như chị có rất nhiều điều muốn nói với Trì Tiểu Mãn.
Nhưng cuối cùng.
Chị chỉ siết chặt lấy tay Trì Tiểu Mãn, hôn nhẹ lên trán cô và chậm rãi thốt ra ba chữ:
"Không sao cả."
---
Sau câu nói ấy, Trì Tiểu Mãn lịm đi.
Khi tỉnh lại lần nữa.
Cô nhận ra mình lại đang nằm trong bệnh viện.
Là phòng cấp cứu.
Trên mấy giường bệnh xung quanh có rất nhiều bệnh nhân đang r*n r*, trông họ có vẻ vô cùng, vô cùng đau đớn.
Trì Tiểu Mãn không kêu lấy một lời.
Cô tựa vào thành giường, nhọc nhằn nhấc mí mắt lên, thẫn thờ nhìn từng giọt nước từ bình truyền dịch đang nhỏ xuống.
Trong phòng bệnh có rất nhiều âm thanh, vô cùng ồn ào. Thế nhưng cô vẫn rất nhạy bén nhận ra giữa những âm thanh ấy...có một giọng nói của Trần Đồng.
Trần Đồng lại đang nghe điện thoại.
Mấy ngày nay, dường như chị luôn có rất nhiều cuộc gọi cần phải điện.
Trì Tiểu Mãn không cố tình nghe, cũng chẳng cố công tìm kiếm bóng dáng chị. Bởi cô biết rõ, chỉ cần mình nhìn sang, chị bắt gặp ánh mắt cô sẽ lập tức cúp máy rồi bước đến bên cạnh cô ngay.
Trì Tiểu Mãn tựa lưng vào đầu giường.
Thẫn thờ một lát.
Cô thấy trên chiếc tủ đầu giường dùng chung với bệnh nhân bên cạnh có mấy tờ biên lai thanh toán nằm ngổn ngang.
Dạo gần đây, Trì Tiểu Mãn trở nên đặc biệt nhạy cảm với biên lai thanh toán.
Cô nhìn chúng một lúc lâu, rồi khó nhọc vươn tay ra định lấy.
Sợi dây truyền dịch căng ra khiến mu bàn tay cô hơi đau nhức, nhưng cô chẳng màng tới. Cô với được xấp hóa đơn, giữa những dòng chữ bé tí tẹo, cô tìm thấy vài con số...
Những con số mà cô không hề có trong túi.
Có rất nhiều hạng mục kiểm tra mà cô chưa bao giờ dám làm, bởi chỉ nhìn qua thôi cũng biết đó là những khoản chi phí mà cô không tài nào trả nổi.
Trì Tiểu Mãn ngẩn ngơ nhìn mấy tờ biên lai thanh toán.
Trước khi Trần Đồng kịp phát hiện.
Cô cố ghi nhớ những con số trên đó vào lòng.
Vốn dĩ cô định lưu vào điện thoại.
Nhưng cô không dám chạm vào chiếc điện thoại đã vỡ màn hình của mình nữa.
Cô từng nghĩ trí nhớ của mình đủ tốt.
Nhưng rồi cô lại sực nhớ ra, ngay cả mật mã sổ tiết kiệm của Lãng Lãng, bây giờ cô cũng chẳng tài nào nhớ nổi nữa.
Vì thế, Trì Tiểu Mãn đưa mắt nhìn quanh phòng bệnh một cách mịt mờ. Sau khi vô tình chạm mắt với một đứa trẻ đang quấy khóc ở giường bên cạnh...
Đứa trẻ bỗng nhìn cô rồi nấc lên một tiếng vì khóc quá nhiều.
Trì Tiểu Mãn bèn nheo mắt mỉm cười.
---
Trần Đồng cúp máy.
Cô bỏ điện thoại vào túi áo.
Rồi xoay người nhìn về phía Trì Tiểu Mãn...
Vẫn giống như lúc nãy.
Trì Tiểu Mãn yên tĩnh nằm trên giường bệnh, nhắm nghiền mắt, chìm vào giấc ngủ sâu. Mấy ngày nay em chẳng lúc nào được ngon giấc, khó khăn lắm mới yên ổn chợp mắt được đôi chút ở bệnh viện.
Trần Đồng không muốn làm phiền em.
Cô khẽ khàng bước lại gần.
Trì Tiểu Mãn không bị cô đánh thức.
Dáng vẻ khi ngủ của em trông rất ngoan hiền, cứ như thể em chưa từng phải chịu bất kỳ thương tổn nào, chỉ có làn da là mang một sắc trắng nhợt nhạt, mong manh đến đáng lo ngại.
Trần Đồng đưa tay, khẽ v**t v* gương mặt Trì Tiểu Mãn.
Em vẫn còn hơi sốt.
Cơn sốt vẫn chưa hoàn toàn lui hẳn.
Trần Đồng chậm rãi thu tay lại.
Cô ngồi bên giường nhìn Trì Tiểu Mãn thật lâu.
Định bụng đặt bàn tay đang để bên ngoài của em vào trong chăn. Nhưng khi ánh mắt hạ xuống, cô lại nhìn thấy...
Trì Tiểu Mãn đang ngủ rất say, ống tay áo hơi co vào một chút, để lộ ra phần da thịt ở cẳng tay.
Trên đó có những nét bút màu xám.
Trần Đồng thấy lạ, bèn nhẹ nhàng vén ống tay áo của em lên, và rồi cô nhìn thấy mấy dãy số được viết nguệch ngoạc trên đó...
235.
678.
34.
167.
Trần Đồng nhìn một lúc, rồi kéo ống tay áo của em xuống.
Cô khẽ khàng đặt tay em vào lại trong chăn.
Rồi cứ thế ngắm nhìn gương mặt đang ngủ của em thật lâu.
Trần Đồng cầm lấy mấy tờ biên lai thanh toán mà lúc nãy mình đã bỏ qua.
Tờ thứ nhất.
Ánh mắt cô dừng lại ở con số ở góc tờ giấy.
167.
Phòng cấp cứu vẫn ồn ào náo nhiệt, Trì Tiểu Mãn vẫn không thức giấc. Trần Đồng bình thản lật sang tờ thứ hai...
34.
Ngón tay cô khẽ co lại.
Lật sang tờ thứ ba...
678.
Trần Đồng đưa mắt nhìn Trì Tiểu Mãn đang ngủ say.
Cô không thể nào lật tiếp được nữa.
Mấy tờ biên lai thanh toán mới tinh và phẳng phiu vừa được in ra từ máy in, cứ thế tuột khỏi tay cô rồi rơi xuống.
Chiếc điện thoại trong túi áo vẫn không ngừng rung lên bần bật.
Trần Đồng mệt mỏi lấy tay che đôi mắt mình lại.
---
Trì Tiểu Mãn khăng khăng không chịu nằm viện.
Mới đầu Trần Đồng còn định thuyết phục cô.
Nhưng Trì Tiểu Mãn cứ tựa vào thành giường, thở hắt ra với vẻ đầy mệt mỏi và tội nghiệp, nói với chị:
"Chị Trần Đồng, em ghét bệnh viện lắm."
Vì bệnh nặng nên giọng cô đặc nghẹt hơi mũi, nghe cứ như đang cố tình nhõng nhẽo.
Trần Đồng chẳng còn cách nào khác.
Đợi đến khi cơn sốt của Trì Tiểu Mãn đỡ hơn đôi chút.
Chị gọi y tá đến rút kim truyền dịch, rồi quyết định tự mình cõng cô chậm rãi đi bộ về nhà.
Chắc là vì sợ Trần Đồng sẽ giận chuyện mình bướng bỉnh không chịu nằm viện, suốt quãng đường đi Trì Tiểu Mãn cứ ngoan ngoãn nằm nhoài trên lưng chị. Những lúc thấy chị hơi th* d*c vì phải cõng mình, cô lại như một chú mèo nhỏ đáng yêu cọ cọ vào vai chị, nói: "Chị Trần Đồng, hay là chị thả em xuống đi?"
Trần Đồng lắc đầu.
Cõng người vào mùa đông vốn dĩ rất vất vả, bởi cả hai đều mặc lớp áo dày cộm. Thế nhưng chị vẫn kiên trì cõng cô đi, mặc cho sức nặng ấy khiến bước chân chị chậm lại rõ rệt.
Trì Tiểu Mãn im lặng, không khuyên thêm nữa.
Buổi lễ tiễn biệt Lãng Lãng đã kết thúc, giữa hai người họ dường như chẳng còn chuyện gì để nói. Nhắc đến chuyện của Lãng Lãng sẽ chạm vào nỗi đau, nhưng nếu nói về chuyện khác, cảm giác lại giống như đang phản bội Lãng Lãng vừa mới rời xa họ.
Thế nên, phần lớn thời gian cả hai chỉ biết chìm trong im lặng.
Tuy nhiên, trên đoạn đường này.
Trì Tiểu Mãn vẫn muốn làm Trần Đồng thấy nhẹ lòng đôi chút, nên đã chủ động mở lời:
"Thật ra phát sốt thì cũng chỉ như thế này thôi, cứ tái đi tái lại, dù có đi bệnh viện thì cũng không khỏi ngay được đâu."
"Được." Trần Đồng chậm rãi đáp: "Vậy mấy ngày tới mình không đi bệnh viện nữa."
Trì Tiểu Mãn không ngờ Trần Đồng lại đồng ý ngay lập tức. Nhưng ngẫm lại, cô thấy mình quả thật không thể cứ ra vào bệnh viện liên tục như vậy được, việc đó không chỉ khiến chị lo lắng mà còn tiêu tốn rất nhiều tiền.
Tiền của Trần Đồng.
Trì Tiểu Mãn không biết sao mình đột nhiên lại trở nên như thế này.
Lúc ngủ cô đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng lại nảy sinh một nỗi hoài nghi mịt mờ, rằng có lẽ vì mùa hè vừa qua mình đã lười biếng, nên bây giờ mới không thể mua cho Lãng Lãng một chiếc quan tài đẹp hơn một chút, thậm chí đến cả mỗi bữa cơm, mỗi ngụm nước của bản thân đều đang để Trần Đồng phải trả.
Nhưng nghiệt ngã thay, dù là như vậy, cô vẫn muốn cứ thế này mà đi tiếp cùng Trần Đồng mãi.
"Đợi khá hơn một chút, em sẽ đi làm thêm." Suy nghĩ một hồi, Trì Tiểu Mãn nằm trên lưng Trần Đồng nói.
"Được." Trần Đồng không phản đối. Chị bước đi rất chậm, có lẽ vì quá vất vả nên không còn sức để nói chuyện, nhịp thở cũng đã bắt đầu trở nên dồn dập.
"Đợi em khỏe hơn một chút, chị Trần Đồng cứ đi quay phim nhé." Dường như tuyết lại rơi rồi. Tuyết bay lả tả, rơi vào mắt, Trì Tiểu Mãn dụi dụi mắt rồi nói: "Đừng lo cho em."
Trần Đồng giẫm lên lớp tuyết, chậm rãi bước thêm vài bước, vẫn đáp lại: "Được."
Câu trả lời này khiến Trì Tiểu Mãn thấy an lòng.
Chẳng bao lâu sau.
Cô lại gục trên vai Trần Đồng, một lần nữa chìm sâu vào giấc ngủ.
Giấc ngủ ấy kéo dài mấy ngày trời.
Lần sinh bệnh này hành hạ cô đến thê thảm, suốt mấy ngày sau đó cô hầu như chẳng có lúc nào tỉnh táo.
Chăm sóc người bệnh thật sự là một việc vô cùng vất vả. Phải túc trực đo nhiệt độ mọi lúc, phải để ý xem họ có ăn uống được gì không, phải dọn dẹp những thứ họ nôn ra, và phải chịu đựng cả sự tĩnh lặng cùng nỗi cô đơn khi chỉ có một mình trong lúc người kia hôn mê... Không một ai rõ điều này hơn Trì Tiểu Mãn cả.
Thế là trong những lúc hôn mê.
Cô cũng dần thấu hiểu, vì sao trước lúc ra đi, Lãng Lãng lại hai lần nói lời xin lỗi với mình.
Bởi vì mỗi một câu muốn nói ra.
Đều ẩn giấu một lời xin lỗi đằng sau đó.
Đã không chăm sóc tốt cho Lãng Lãng trước khi chị trở về, em xin lỗi.
Đã không biết tự chăm sóc bản thân mình trong mùa đông này, em xin lỗi.
Đã mang đến cho chị nhiều đau khổ hơn là niềm vui, em xin lỗi.
Đã không có cách nào phấn chấn tinh thần trở lại, em xin lỗi.
Đã không thể để chị được đón một cái Tết tốt đẹp, em xin lỗi.
Em không dám nói lời xin lỗi với chị, bởi em sợ rằng một khi đã thốt ra, những chuyện này sẽ mãi mãi chẳng thể nguôi ngoai; sợ rằng sau này mỗi khi nhìn vào đôi mắt chị, lòng em lại chỉ muốn nói xin lỗi; sợ chị sẽ thật sự thấy em chẳng có chút bản lĩnh nào, để rồi chúng ta chẳng thể trở thành người yêu bình đẳng của nhau được nữa. Chính vì thế, em lại càng thấy có lỗi với chị nhiều hơn.
...
Ba chữ ấy cũng giống như trận sốt cao này, cứ nghiền đi nghiền lại bên trong cơ thể yếu ớt suy kiệt của Trì Tiểu Mãn.
Vì không muốn nói ra thành lời.
Nên chúng cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí.
Với tần suất ngày một dày đặc hơn.
Thế là.
Khi vừa đỡ hơn một chút.
Trì Tiểu Mãn bảo mình phải đến trường một chuyến rồi lén chạy ra ngoài. Lúc quay về, cô mang theo một ít tiền và vài món đồ mua ở chợ, xắn tay áo định làm món khoai lang bọc đường kéo sợi cho Trần Đồng.
Ban đầu Trần Đồng không muốn để cô làm. Nhưng có lẽ thấy cô đã khỏe hơn hẳn, lại thấy cô rất hào hứng với việc này, chị bèn đưa tay sờ trán cô, thấy cô không còn sốt nữa nên đành chiều theo, rồi đứng bên cạnh giúp một tay.
"Sao tự nhiên em lại muốn làm khoai lang bọc đường kéo sợi thế?" Trần Đồng hỏi cô.
"Năm mới mà chị." Trì Tiểu Mãn bệnh lâu ngày nên sắc mặt vẫn còn hơi nhợt nhạt, thế nhưng cô vẫn cười: "Lúc trước mình vẫn chưa kịp đón Tết, bây giờ nhất định phải ăn chút gì đó ngọt lịm, như vậy cả năm này mới trôi qua êm đẹp được."
"Ừ." Trần Đồng xoa đầu cô: "Em nói đúng."
"Đúng rồi chị Trần Đồng." Trì Tiểu Mãn vừa gọt vỏ khoai lang, vừa ra vẻ lơ đãng nói: "Em đã mua vé máy bay cho chị rồi."
Khi nói câu này, cô cúi gầm mặt, hoàn toàn không dám nhìn Trần Đồng. Thế nên cô cũng chẳng biết vẻ mặt của chị lúc ấy ra sao.
Chỉ nghe thấy sau câu nói đó, Trần Đồng im lặng một hồi lâu, rồi khẽ hỏi cô: "Ngày nào?"
"Ừm...thì là chuyến bay đi Quảng Đông ba ngày sau." Trì Tiểu Mãn nói: "Em cũng không biết đoàn phim của chị bao giờ thì khai máy, nhưng mấy ngày nay em cứ nghĩ mãi, dù sao cũng là năm mới, năm ngoái lại còn mượn tiền của mẹ chị nữa, nên chị về đón Tết cùng mẹ thì sẽ hợp lẽ hơn."
"Với lại mấy ngày nay, chẳng phải mẹ chị cứ gọi điện giục chị về suốt đó sao?" Trì Tiểu Mãn nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng: "Sẵn dịp chị về thăm bà, ở cùng bà mấy ngày đầu năm, rồi sau đó bay thẳng sang Hồng Kông đóng phim luôn là vừa đẹp."
Trần Đồng im lặng một lúc: "Trì Tiểu Mãn, tiền ở đâu ra mà em có thế?"
Động tác của Trì Tiểu Mãn đột ngột khựng lại.
Trần Đồng cũng không vội lên tiếng. Chị chỉ chờ một lát, rồi nhận ra cô đã đứng yên rất lâu không cử động, bèn nhìn sang.
Ngay sau câu nói vừa rồi.
Trì Tiểu Mãn đã vô tình gọt trúng tay mình. Những giọt máu tươi đỏ rực trào ra, chảy thành một đường rồi nhỏ xuống. Thế nhưng, cô dường như không nhìn thấy, cũng chẳng buồn xử lý, mà cứ ngẩn người nhìn chằm chằm vào vệt máu đó.
Trần Đồng bình tĩnh bước tới.
Lấy mẩu khoai lang trong tay cô ra.
Rồi đưa tay cô dưới vòi nước để rửa vết thương.
Máu từ vết thương từ từ rỉ ra, hòa quyện vào làn nước rồi trôi theo dòng xoáy.
Cứ thế nhạt dần.
Trì Tiểu Mãn cũng dần định thần lại.
Cô nheo mắt cười với Trần Đồng: "Tiền mừng tuổi bà nội cho em đấy."
Nhưng có lẽ cô không biết nụ cười của mình lúc này trông miễn cưỡng, gượng gạo và kỳ lạ đến nhường nào.
Trần Đồng nhìn cô một lúc rồi cụp mắt xuống, không nhìn vào mắt cô nữa.
Chị bắt đầu xử lý vết thương cho cô.
Vì tạm thời không có băng cá nhân nên chị đành phải xả nước cho đến khi tay hết chảy máu, rồi lấy giấy bọc tạm lại, sau đó mới nói với cô: "Em đừng chạm vào nước nữa, lát nữa tụi mình ra ngoài mua băng cá nhân."
Trì Tiểu Mãn ngoan ngoãn ngồi xuống: "Thế còn món khoai lang bọc đường kéo sợi thì sao?"
Nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn mới chỉ kịp gọt xong vỏ khoai, những thứ còn lại vẫn chưa hề đụng tới, nằm ngổn ngang bừa bãi trên sàn căn phòng trọ.
Trần Đồng mệt mỏi ngồi xuống mép giường, nhìn trân trân vào đống nguyên liệu ấy một hồi lâu, rồi mới đưa tay day day mi tâm, chậm rãi nói:
"Trì Tiểu Mãn, tại sao em cứ nhất định bắt chị phải đi ngay lúc này?"
Trì Tiểu Mãn không ngờ chị lại hỏi như vậy. Cô ngẩn người một lát, nhìn chằm chằm vào chiếc áo khoác dính chút bụi bẩn trên người Trần Đồng, khó khăn lắm mới thốt nên lời: "Bởi vì mùa đông ở Bắc Kinh lạnh lắm, chị là người Quảng Đông mà, chắc chắn sẽ không quen đâu..."
"Không phải em nói lần sau vẫn sẽ còn cơ hội đóng phim sao?" Trần Đồng nghiêng mặt nhìn cô, ánh mắt lấp loáng giữa những khoảng sáng tối trông thật mơ hồ: "Tại sao cùng một chuyện, khi đặt lên người em và đặt lên người chị lại không giống nhau?"
Trì Tiểu Mãn sững sờ.
Cô bối rối chớp mắt, cảm thấy cách nói của Trần Đồng có gì đó không đúng, bèn khó khăn mở lời: "Nhưng em đâu có đi đâu."
Cô nói với Trần Đồng:
"Bởi vì sau khi chị đóng phim xong, tụi mình vẫn còn cơ hội để gặp lại nhau mà."
Trời hôm nay có nắng, một vài tia nắng nhạt soi vào phòng, thế nhưng bên trong căn phòng trọ vẫn lạnh lẽo vô cùng.
Trì Tiểu Mãn mỉm cười với Trần Đồng đang nhìn mình chằm chằm: "Chẳng lẽ không phải ư?"
Trần Đồng không đáp lại.
"Chị Trần Đồng."
Trì Tiểu Mãn đành phải gọi chị một lần nữa.
Cô đặt ngón tay đang bị thương lên đầu gối, cúi đầu nhìn cái bóng của hai người đang tách rời nhau thật xa, khẽ khàng nói:
"Nếu như, nếu như đổi lại là Lãng Lãng, lúc Lãng Lãng vẫn chưa đi, em nhất định sẽ nói với chị rằng... Không sao đâu, tụi mình vẫn sẽ còn cơ hội đóng phim lần sau mà."
"Thế nhưng Lãng Lãng cứ thế mà đi rồi."
Thật ra Lãng Lãng đã đi được mấy ngày, nhưng đây là lần đầu tiên Trì Tiểu Mãn nói ra sự thật đó. Cô cố gắng giữ giọng điệu nghe sao cho bình thường, nhưng khi thốt ra những lời này, lồng ngực vẫn nhói đau khôn tả. Cô đành phải bấu chặt lấy đầu gối, mượn cơn đau nhức nhối ấy để giữ cho mình tỉnh táo, và để có thể tiếp tục nói hết những điều muốn thổ lộ:
"Hơn nữa cho đến tận lúc ra đi, chị ấy vẫn chưa quay được bộ phim mình hằng mong ước. Đáng tiếc thật, bởi vì thế gian này vốn dĩ là vậy, có rất nhiều chuyện chúng ta chẳng thể nào tự mình quyết định được."
"Cơ hội được đóng phim không nằm trong tầm tay của chúng ta, cũng giống như...giống như việc Lãng Lãng ra đi cũng chẳng phải điều chúng ta có thể định đoạt."
Nói đến đây, cô mỉm cười với Trần Đồng đang ngồi trong nắng: "Cho nên, những điều này thật ra không hề mâu thuẫn với lời em nói trước đó. Bởi vì nếu chị đi đóng phim, em vẫn sẽ ở đây đợi chị."
Trì Tiểu Mãn rụt rè nắm lấy tay Trần Đồng, khẽ khàng nói với chị:
"Nhưng cơ hội được đóng vai nữ chính trong một bộ phim điện ảnh, nếu thật sự bỏ lỡ thì sau này sẽ khó lòng có lại nữa."
"Vì vậy, nếu đây thật sự là điều chị muốn làm, nếu đây là điều mà đến tận lúc trưởng thành như thế này chị mới nhận ra mình yêu thích, thì xin chị nhất định đừng vì em mà từ bỏ, có được không?"
---
Những lời này của Trì Tiểu Mãn rất có lý.
Căn phòng trọ giữa ngày đông vốn chẳng mấy sáng sủa, nhưng Trần Đồng vẫn có thể nhìn thấy rõ mồn một trên gương mặt em những nỗ lực dành cho mối quan hệ này, cũng như sự chín chắn mà em đang cố sức thể hiện.
Trì Tiểu Mãn đã trưởng thành như thế đó.
...Vào quãng thời gian mà Trần Đồng không ở bên cạnh.
Thực chất, Trần Đồng không hề bị những lời ấy thuyết phục. Bởi vì trong lần rời đi đầu tiên, cô đã nghĩ mình đưa ra lựa chọn "đúng đắn nhất", chẳng chút do dự mà bỏ mặc Trì Tiểu Mãn một mình ở lại Bắc Kinh... Không phải là cô chưa từng hối hận, chỉ là khi đó, nỗi hối hận vẫn còn có thể dùng hai chữ "đúng đắn" để tự trấn an chính mình.
Còn giờ đây...
Trần Đồng cũng không rõ...
Nếu bản thân lại rời đi lần nữa, liệu những gì mình bỏ lỡ, những gì mình không được chứng kiến, có phải sẽ còn nhiều hơn thế hay không?
Có lẽ sự trưởng thành của cô trong mối quan hệ này đã đột ngột bị tụt lại phía sau Trì Tiểu Mãn. Về mặt tình cảm, cô không muốn rời đi, nhưng cũng không thể đưa ra một lựa chọn được xem là "đúng đắn" nữa.
Nhưng nếu đây là điều Trì Tiểu Mãn muốn.
Cô nghĩ mình có thể cố gắng để đáp ứng.
Ánh nắng chan hòa khắp lối, cô đưa tay khẽ v**t v* khuôn mặt em, đáp:
"Được."
Thế là trên gương mặt Trì Tiểu Mãn hiện ra một vẻ nhẹ nhõm có thể thấy rõ bằng mắt thường. Em thở hắt ra một hơi thật dài, sống lưng đang căng cứng cũng hoàn toàn thả lỏng, tựa như vừa giải quyết xong một nan đề cực kỳ lớn lao. Em cố nở một nụ cười thật tươi với Trần Đồng, rồi nói:
"Vậy trước khi chị đi, em sẽ làm món khoai lang bọc đường kéo sợi cho chị ăn lần nữa."
Nhìn nụ cười vẫn còn nhợt nhạt và tiều tụy của Trì Tiểu Mãn dưới ánh mặt trời, Trần Đồng nhận ra bản thân không mấy vui vẻ, cũng chẳng hề cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.
Suốt mấy đêm liền.
Cô nhìn gương mặt đầy thư thái của Trì Tiểu Mãn lúc ngủ, vẫn không tài nào chấp nhận được sự thật rằng... Việc đóng bộ phim này lại chính là trở ngại lớn nhất giữa hai người họ.
Càng không thể vì thế mà thấy an lòng.
Chỉ cần đi đóng phim, Trì Tiểu Mãn sẽ cứ ngoan ngoãn đứng ở đó đợi cô như lúc này sao? Đóng xong trở về, họ sẽ lại như lúc ban đầu ư? Mọi chuyện liệu có thật sự diễn ra như thế không?
Còn nếu không đi thì sao? Nếu không đi, cô và Trì Tiểu Mãn sẽ cứ ở lì trong căn phòng trọ này đến thiên trường địa cửu ư? Liệu sẽ có cơ hội lần sau không? Mà cho dù có lần sau, chẳng lẽ cô không phải đối mặt với lựa chọn tương tự như hiện tại hay sao?
Đây cũng là mối tình đầu của Trần Đồng.
Cô không chắc liệu việc mình đồng ý với Trì Tiểu Mãn rằng sẽ đi, có thật sự coi là đã giải quyết được vấn đề hay chưa?
Chỉ là thấy Trì Tiểu Mãn vì chuyện này mà tâm tình thoải mái, cô cũng chẳng còn cách nào chủ động nói lời phản đối.
Cho đến tận đêm trước ngày khởi hành.
Trì Tiểu Mãn lại sốt cao. Em sốt đến mức mê man, vậy mà trong cơn mơ vẫn cứ thảng thốt lặp đi lặp lại... Chị Trần Đồng, em không sao đâu, chị đừng lo cho em.
Chị Trần Đồng, chị đã thu dọn đồ đạc xong chưa?
Chị Trần Đồng, chị tránh xa em ra một chút, kẻo em lại lây bệnh sang chị.
Chị Trần Đồng, mẹ chị lại gọi điện cho chị phải không?
Chị Trần Đồng, chị nói với mẹ chị là tiền em sẽ trả lại cho dì sớm thôi, xin dì đừng trách mắng chị quá...
Từng chữ thốt ra đều rất mơ hồ.
Từng chữ lại như dùng hết sức bình sinh để nói.
Đến mức trong đêm ấy, Trần Đồng cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt nhễ nhại mồ hôi vì cơn sốt của em. Cô co chân trên ghế, ngồi lặng lẽ trong bóng tối suy tư rất lâu. Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc Trì Tiểu Mãn mơ màng mở mắt và chạm phải ánh mắt cô, Trần Đồng bỗng cảm thấy trái tim mình tê dại đi. Và chính trong cái tê dại đến đau đớn ấy, cô đã hoàn toàn hiểu rõ một điều...
Thật ra, việc có đi đóng bộ phim này hay không vốn dĩ chẳng còn quan trọng nữa.
Bởi vì dường như...
Bất kể là quyết định nào, có lẽ cũng đều không thể ngăn cản một sự thật rằng cô và Trì Tiểu Mãn đang ngày càng xa cách nhau.
Trần Đồng không phủ nhận mình là một kẻ hoàn toàn bi quan, chẳng cách nào nuôi hy vọng dài lâu cho một mối quan hệ.
Sở dĩ mùa hè năm ấy cô sẵn lòng tin tưởng thật nhiều, và cũng nhận lại thật nhiều.
Tất cả đều là vì chịu ảnh hưởng từ Trì Tiểu Mãn.
Chưa đầy mười hai tiếng nữa là đến giờ máy bay cất cánh. Trần Đồng rời khỏi chiếc ghế, leo lên giường, vòng tay ôm lấy Trì Tiểu Mãn từ phía sau, hít hà mùi tóc thân thuộc của em.
Bóng đêm chập chờn, cô mệt mỏi rã rời vùi đầu vào sau gáy Trì Tiểu Mãn, thầm hy vọng mùa đông này có thể cứ thế trôi qua trong cái ôm này. Như vậy, cô sẽ chẳng cần phải đưa ra bất kỳ quyết định nào khiến em càng rời xa mình thêm nữa.
Trì Tiểu Mãn đang lúc mơ màng, có lẽ cảm nhận được chút gì đó nên khẽ nghiêng mặt về phía cô, cất giọng khản đặc hỏi: "Chị Trần Đồng, chị đang nghĩ gì thế?"
Trong rất nhiều đêm giống như đêm nay, từ dạo còn là mùa hè, Trì Tiểu Mãn cũng thường hay hỏi cô như thế... Chị Trần Đồng, những lúc đêm khuya không ngủ, chị thường nghĩ ngợi gì vậy?
Và Trần Đồng cũng sẽ giống như lúc này, ôm lấy Trì Tiểu Mãn từ phía sau, khẽ lắc đầu sau lưng em rồi dịu dàng đáp: "Chị chẳng nghĩ gì cả."
Trì Tiểu Mãn im lặng. Có lẽ là vì chẳng còn sức lực, hoặc cũng có thể em chỉ đơn thuần là đang thẫn thờ.
Trước đây trong tình cảnh này, em sẽ xoay người lại để trao cho Trần Đồng một cái ôm mặt đối mặt, để nhịp tim đang đập thình thịch của mình áp sát vào trái tim cô, rồi mở to đôi mắt sáng trong và ươn ướt mà nhìn cô.
Thế nhưng đêm nay, em đã không xoay người lại.
Em cứ thế, lặng lẽ quay lưng về phía Trần Đồng.
Tựa như một chú chim nhỏ lạnh lẽo, thu mình lại trong vòng tay của cô.
Thế nhưng em vẫn áp sát vào lồng ngực cô, dùng chút sức lực tàn tạ mà thều thào dặn dò: "Chị Trần Đồng, hôm qua lúc đi ra ngoài, em đã mang áo khoác của chị ra tiệm giặt khô rồi. Ngày mai chị nhớ...nhớ đi lấy sớm một chút nhé."
"Được."
Trần Đồng nói vậy.
Trì Tiểu Mãn nhận được câu trả lời, không nói thêm gì nữa.
Trần Đồng chăm chú nhìn gương mặt nghiêng của Trì Tiểu Mãn, dường như em đã say ngủ. Một lúc lâu sau, cô mới nhẹ nhàng đưa tay vuốt khẽ mái tóc em.
Đúng là cô chẳng nghĩ ngợi gì cả.
Bởi vì trong rất nhiều đêm dài đằng đẵng, cũng đều giống hệt như đêm nay.
Có một chiếc công tắc đang đặt ngay trước mắt cô.
Chỉ cần nhấn xuống, cô sẽ rẽ sang một hướng khác.
Rời đi, cô sẽ bước vào một hành trình khác.
Thế nhưng Trần Đồng chỉ đứng chôn chân tại đó, không thể nhấn xuống, cũng chẳng thể rời đi.
Bởi lẽ cả hai kết quả đều là điều cô không thể chấp nhận, chẳng có cách nào để vẹn cả đôi đường. Chọn dấn thân vào một con đường, cũng đồng nghĩa với việc phải đánh mất một đích đến khác, chính vì thế mà cô cứ mãi dây dưa, không tài nào đưa ra quyết định được.
Do dự và đau đớn, bi quan và tiêu cực.
Đó chính là Trần Đồng.
---
Khi Trì Tiểu Mãn tỉnh dậy.
Trên hai chiếc giường nhỏ ghép lại đã không còn bóng dáng Trần Đồng, trong phòng cũng chẳng có một ai.
Chuyến bay là vào buổi chiều.
Nhưng có lẽ Trần Đồng không muốn cô đi tiễn, nên mới dứt khoát rời đi sớm như vậy.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy có chút hụt hẫng, nhưng đồng thời cũng thấy an lòng phần nào.
Cô vui vì chị đã đưa ra lựa chọn đúng đắn, không vì cô mà hoàn toàn biến thành một con người khác.
Cũng vì thế mà cô hạ quyết tâm, nhất định phải tự chăm sóc bản thân thật tốt ở Bắc Kinh, lo liệu chu toàn hậu sự cho Lãng Lãng, và cuối cùng là ngoan ngoãn đợi Trần Đồng trở về.
Đúng lúc đó, Trì Tiểu Mãn nghe thấy tiếng điện thoại reo.
Không phải điện thoại của cô, bởi vì chiếc điện thoại vỡ màn hình của cô đã nhiều ngày rồi không được sạc pin.
Trì Tiểu Mãn ngơ ngác xuống giường, hai chân bủn rủn xỏ vào đôi dép lê, mệt mỏi tìm mãi mới thấy điện thoại của Trần Đồng nằm trên chiếc sô pha màu xanh...
Đã lâu lắm rồi hai người không ngồi lên chiếc sô pha này.
Trì Tiểu Mãn đứng bên cạnh, nhìn màn hình điện thoại đang sáng nhấp nháy, chợt thấy hơi e sợ, không dám chạm vào.
Nhưng tiếng chuông cứ reo mãi không dứt.
Vì thế, cô buộc lòng phải đè nén sự run rẩy và lo âu trong lòng để bắt máy...
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc:
"Trần Đồng, con đang ở đâu?"
Giọng điệu nghiêm khắc, có chút sắc sảo.
Đó là mẹ của Trần Đồng.
Cũng là chủ nợ lớn nhất của Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn hơi mấp máy môi, khó khăn lắm mới thốt được một tiếng: "Dạ dì."
Người bên kia im lặng một lát, đầy vẻ cảnh giác: "Cô là ai?"
"Cô có quan hệ gì với con gái tôi?"
"Con gái tôi đâu rồi? Tại sao điện thoại của nó lại ở trong tay cô?"
...
Một loạt câu hỏi dồn dập, không hẳn là quá gay gắt, nhưng giọng điệu nghe có vẻ khá nóng lòng.
Trì Tiểu Mãn đứng lẻ loi một mình trong căn phòng trọ. Chẳng biết người khác sẽ nghĩ gì, nhưng vào khoảnh khắc này, cô chợt nhận ra đây dường như là lần đầu tiên mình trò chuyện với mẹ của chị. Thế là, một ý nghĩ gượng gạo bỗng nảy ra trong đầu. Liệu cô có nên mỉm cười không, ít nhất là để lại ấn tượng tốt hơn một chút trong mắt bà.
Thế nhưng người ở đầu dây bên kia im lặng một lát.
Rồi tiếp tục hỏi:
"Lần trước nó mượn tiền tôi là vì cô phải không?"
Thế là, khóe môi vốn đang gượng gạo nhếch lên của Trì Tiểu Mãn bỗng chốc cứng đờ. Cô siết chặt chiếc điện thoại, khó khăn lắm mới thốt ra được một chữ: "Dạ..."
"Tiền đã mượn rồi thì thôi vậy."
Mẹ Trần Đồng ngắt lời cô:
"Dì biết phận con gái một mình bươn chải bên ngoài cũng khó khăn, nên dì cũng chẳng giục con trả ngay đâu."
Trì Tiểu Mãn sững người.
"Nhưng nếu con thật sự thấy có lỗi với mẹ con dì." Mẹ Trần Đồng thở dài.
"Thì coi như con giúp dì một việc đi."
"Đừng hễ có chuyện nhỏ gì cũng tìm Trần Đồng nhà dì nữa. Được không?"
"Con..." Trì Tiểu Mãn mấp máy cổ họng.
Vừa mới mở miệng, dòng nước sông đen ngòm đã ùa tới, nhấn chìm cả căn phòng trọ, tràn vào tận cổ họng cô.
Mẹ Trần Đồng vẫn tiếp tục càm ràm qua điện thoại:
"Nó còn nhỏ, chắc là chưa hiểu chuyện, cũng có khi do từ bé dì dạy bảo nó lương thiện quá. Nhưng điều kiện nhà dì cũng chẳng dư dả gì, không chịu nổi bị con giày vò đâu. Một lần thì thôi đi, nhưng cứ hết lần này đến lần khác, cứ phải chạy đôn chạy đáo thế này thì nó cũng chẳng thể lo cho cuộc sống của chính mình được..."
Công bằng mà nói, giọng điệu của mẹ Trần Đồng không quá gay gắt.
Thậm chí cũng không hẳn là đang trách móc cô.
Đó là kiểu...giọng điệu càm ràm mà Trì Tiểu Mãn vẫn thường nghe thấy từ phụ huynh của các bạn học.
Chỉ là có lẽ tốc độ nói hơi nhanh.
Mới khiến Trì Tiểu Mãn gần như không tìm được một khoảng trống nào để có thể lên tiếng đáp lại.
Thế là.
Cho đến tận lúc cuộc gọi bị ngắt.
Đầu dây bên kia vang lên những tiếng "tút tút" kéo dài.
Trì Tiểu Mãn đứng thẫn thờ bên cạnh chiếc sô pha màu xanh ấy rất lâu, rồi mới chậm rãi thốt ra câu nói mà ngay từ đầu cô đã muốn nói: "Con...con không phải là người xấu mà."
Nhưng người ở đầu dây bên kia chẳng thể nghe thấy nữa.
Trì Tiểu Mãn cũng không có cách nào gọi lại.
Cô vốn không rành dùng điện thoại của Trần Đồng.
Đó là một chiếc điện thoại thông minh mới toanh, màn hình cứ trượt qua trượt lại, bên trong hiển thị rất nhiều ô vuông nhỏ.
Trì Tiểu Mãn định đặt điện thoại xuống, nhưng dù cuộc gọi đã kết thúc từ lâu, cô chợt nhận ra màn hình vẫn không hề tắt, bởi vì thông báo tin nhắn mới cứ liên tục nhảy ra...
【Cô đang ở đâu?】
【Ngày mai có thể qua đây không? Đạo diễn đã rất khó chịu rồi đấy. Vốn dĩ cho cô nghỉ năm ngày đã là dài lắm rồi, giờ đã quá hạn thêm ba ngày nữa mà cô vẫn chưa quay lại hả? Thấy tin nhắn thì liên lạc lại ngay cho tôi.】
【Trần Đồng, chị đây.】
【Nghe dì nói em đột nhiên chạy đến Bắc Kinh rồi, có chuyện gì thế? Không đóng phim nữa à? Chẳng phải trước đây em đã quỳ suốt một đêm cầu xin dì để được đi đóng phim sao? Sao nói bỏ là bỏ ngang vậy?】
Tin nhắn rất nhiều.
Lần này đổ bệnh thật sự rất nặng, Trì Tiểu Mãn cảm thấy trời đất quay cuồng, mắt hoa lên không còn nhìn rõ những con chữ trên màn hình, nhưng cô vẫn cố chắp vá lại từng mảnh vỡ của sự thật...
Trần Đồng đã xin nghỉ phép ở đoàn phim để tức tốc quay về.
Để được đi đóng bộ phim này, vào lúc cô không hề hay biết, chị đã quỳ gối cầu xin mẹ suốt một đêm.
Những cuộc điện thoại mà chị nghe trong mấy ngày qua đều là để giải quyết những việc này.
...
Hàng loạt sự thật ùa về.
Mặt trời dường như đột ngột vụt tắt, giống như một ngọn đèn có thể điều khiển được, muốn soi sáng cho ai thì soi sáng cho người đó. Trì Tiểu Mãn đứng ngây người trong căn phòng trọ lạnh lẽo, bỗng nhiên không hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra.
Cũng giống như ngày hôm đó, khi đứng bên ngoài phòng bệnh của Lãng Lãng, cô cũng chẳng thể hiểu nổi rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với chị.
Gần một tuần lễ trôi qua.
Đến tận bây giờ, cô vẫn không tài nào hiểu nổi mọi chuyện rốt cuộc đã xảy ra như thế nào.
Tại sao Lãng Lãng lại không còn nữa?
Tại sao bỗng nhiên Trần Đồng lại vì cô mà phải gánh chịu nhiều đau khổ đến thế?
Tại sao những chuyện rõ ràng đã hứa hẹn với nhau, Trần Đồng lại lừa dối cô?
Tại sao mọi thứ lại trở thành ra nông nỗi này?
Trì Tiểu Mãn nghĩ mãi, nghĩ mãi vẫn không thông.
Cho đến khi, một tiếng động rất khẽ vang lên từ phía cửa...
Cửa ga-ra của họ là loại cửa cuốn, mỗi lần kéo đều sẽ bị kẹt lại ở đoạn giữa. Sau đó, phải dùng sức nhiều hơn mới có thể đẩy nó lên được.
Trì Tiểu Mãn ngoảnh đầu lại.
Người đang mở cửa lần này cũng bị khựng lại một nhịp.
Khoảng nửa phút trôi qua.
Trần Đồng mở toang cánh cửa.
Thế là ánh nắng lại rọi vào thêm một chút, chị cũng bước trên những vệt nắng mà đi vào.
Chị nhìn Trì Tiểu Mãn trước tiên.
Sau đó, lại nhìn chiếc điện thoại đang bị siết chặt trong tay cô.
Trần Đồng sững người.
Có lẽ chị đã ghé tiệm giặt khô, lấy lại chiếc áo khoác mặc lúc về và chiếc khăn quàng cổ màu tím đó. Nhưng chị không mặc chúng, mà lại cầm cả áo khoác lẫn khăn quàng trên tay, cũng không mặc chiếc áo bông đen trước đây vốn thường mặc khi ở Bắc Kinh.
Chị chỉ mặc duy nhất một chiếc áo len cao cổ màu đen, ôm lấy phần cổ thon dài mảnh khảnh. Mái tóc đen dài của chị được ánh nắng nhuộm thành những sắc màu lấp lánh, gương mặt phơi dưới ánh mặt trời vàng óng, trông vô cùng xinh đẹp.
Trì Tiểu Mãn siết chặt chiếc điện thoại, cạnh điện thoại hơi cứng, cấn vào làm các đốt ngón tay cô đau nhói.
Ánh mắt Trần Đồng dừng lại trên chiếc điện thoại cô đang cầm, một giây, hai giây, rồi bình thản dời đi.
Chị không đặt áo khoác và khăn quàng xuống.
Chỉ đặt phần bữa sáng vừa mua lên bàn, lặng lẽ bước tới và nói với cô: "Tiểu Mãn, ăn sáng thôi."
Chị không nhìn Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn nhìn góc nghiêng đang cúi xuống của chị, im lặng trả lại điện thoại.
Trần Đồng chậm nửa nhịp mới đón lấy chiếc điện thoại, nói: "Cảm ơn em."
Trì Tiểu Mãn lặng đi hồi lâu.
Cô nhìn Trần Đồng cất điện thoại đi, nhìn Trần Đồng thong thả mở phần mì vừa mua, nhìn Trần Đồng chậm rãi tách đôi đũa, nhìn Trần Đồng cứ mãi tránh né ánh mắt mình.
Một hồi lâu sau.
Trì Tiểu Mãn khó khăn cất lời:
"Chị Trần Đồng."
"Em xin lỗi."
Cuối cùng cô cũng nói ra được câu đó, nhưng chẳng vì thế mà cảm thấy nhẹ lòng hơn chút nào, cũng không thấy buồn bã.
Cô cảm thấy đại não mình như bị một mảng trắng xóa ngăn cách, làm gì, nói gì cũng khó lòng khiến cảm xúc dao động.
Động tác của Trần Đồng khựng lại: "Có gì mà phải xin lỗi chứ?"
Thành thực mà nói... Khoảnh khắc này, Trì Tiểu Mãn thấy mình có rất nhiều, rất nhiều lý do để cảm thấy có lỗi với chị, và cũng có rất nhiều, rất nhiều lời đang dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng.
Nhưng cô cảm thấy mọi ngóc ngách giữa tim và phổi đột nhiên đau nhói, không tài nào hít thở thông suốt, cũng gần như chẳng thể mở lời hỏi trực tiếp những điều nặng nề và thẳng thừng ấy.
Cuối cùng cô đành nói vòng vo, chọn ra một lý do dễ thốt ra nhất:
"Vì em vô tình đọc được tin nhắn của chị."
Trần Đồng im lặng một lát, rồi mỉm cười hiền từ với cô: "Không sao đâu em."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn sụt sịt cái mũi đang nghẹt cứng, cảm thấy trong lồng ngực mình như có một luồng chất lỏng đặc quánh đang cố len lỏi vào hệ hô hấp: "Nhưng em còn muốn hỏi chị một chuyện nữa..."
Ánh nắng đã nhạt đi nhiều, căn phòng trọ lại trở nên u tối, che khuất tầm mắt của cả hai.
Trần Đồng không đáp. Chị đứng trước mặt cô, lặng lẽ nhìn cô, đến cả cái bóng cũng im lìm đến lạ.
Trì Tiểu Mãn dè dặt nhìn vào mắt Trần Đồng:
"Chuyện là em thấy tin nhắn gửi đến, nói rằng mấy ngày nay chị cứ hủy vé máy bay rồi lại mua, rồi lại hủy, rồi lại mua tiếp..."
Cô muốn gượng cười một cái, nhưng không tài nào cười nổi, giọng nói phát ra dường như còn mỏng manh hơn cả ánh nắng ngoài kia:
"Chuyện này rốt cuộc là sao hả chị?"