"Bộp..."
Đêm hè, nhiệt độ tăng cao, Trì Tiểu Mãn đánh một phát khô khốc vào con muỗi trên chân mình.
Cô như một chú sâu bướm nhút nhát quay lưng về phía Trần Đồng, cả người không thẳng nổi lưng, cứ thế chui đầu vào trong chăn. Cô ôm lấy chân, thẫn thờ nhìn những vết nứt trên bức tường trong hầm để xe. Hoặc có thể nói là đang...
Nhấm nháp dư vị.
Bộp...
Từ này vừa hiện ra trong đầu.
Trì Tiểu Mãn đã thẳng tay đập một phát thật ác vào bắp chân mình.
Sao có thể gọi là nhấm nháp dư vị được chứ, từ này chẳng hay chút nào cả, nghe cứ như cô là người...rất sến súa vậy.
Phải gọi là kinh ngạc!
Kinh ngạc!
Trì Tiểu Mãn ra sức thuyết phục bản thân.
Đồng thời xoa xoa lòng bàn tay vừa tự đánh đến đỏ ửng.
Cô vô cùng hiên ngang nghĩ rằng... Rõ ràng là Trần Đồng tự dưng hôn người ta trước mà!
Thế nhưng cô vẫn hành động vô cùng cẩn trọng.
Lưng quay về phía Trần Đồng, mặt đối diện với bức tường.
Tay quờ quạng ngược ra sau.
Cô muốn dùng cái tư thế kỳ quái này với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường để xem giờ.
Nhưng dù chiếc giường đơn này rất hẹp thì tư thế quay lưng lấy đồ ấy vẫn là một thử thách quá khó nhằn.
Với một hồi lâu.
Trì Tiểu Mãn vẫn không chạm tới được.
Ngược lại, nhờ tư thế oái oăm đó mà cô vã đầy mồ hôi vì bí bách.
Cô khẽ cử động ngón tay, định thu tay về.
Nhưng cũng chính vào lúc này...
Một vật tròn trịa, mát lạnh được nhét vào tay cô.
Ngón tay của người nhét đồ sang lướt nhẹ qua lòng cổ tay, cảm giác mềm mại lúc ẩn lúc hiện.
Trì Tiểu Mãn trợn tròn mắt.
Người phụ nữ phía sau chậm rãi rút tay về, giọng nói nghe như đang cười, lại như không:
"Em muốn lấy cái này hả?"
"Dạ, dạ." Trì Tiểu Mãn nhanh chóng thu tay về, cũng tức tốc mở chiếc điện thoại phím bấm cũ kỹ ra nhìn giờ, rồi lại tức tốc ném nó đi.
Sau đó, cô lo lắng ôm khư khư hai tay mình.
Mở mắt nhìn trân trân vào những vết nứt trên tường do sự bào mòn của thời gian, im lặng không nói một lời.
Lúc bấy giờ.
2 giờ 23 phút sáng, ngày 30 tháng 7 năm 2013. Chẳng rõ là bao nhiêu phút trước, Trì Tiểu Mãn đã bất ngờ có nụ hôn đầu đời với người phụ nữ đang nằm lưng đối lưng với mình.
Nhưng ngay sau nụ hôn kéo dài chưa đầy hai phút ấy.
Trì Tiểu Mãn đã mở mắt ra trong sự mờ mịt.
Cũng rất trịnh trọng đưa tay lên.
Yếu ớt đẩy người phụ nữ kia ra.
Còn bản thân thì giống như một con sâu nhỏ trúng bùa mê thuốc lú, đầu óc quay cuồng chui tọt vào trong chăn.
Lưng còng xuống, mặt vùi kín.
Không thốt lên nửa lời.
Cô khát nước đến chết đi được.
Nhưng lại không dám xuống giường uống nước, mà bí mật quyết định chờ Trần Đồng ngủ say rồi mới lén đi uống.
Để tránh Trần Đồng hiểu lầm rằng, cô vừa mới hôn xong nên mới khát nước đến mức ấy.
Như vậy trông cô sẽ rất thiếu bản lĩnh.
Trì Tiểu Mãn không thích người khác thấy mình thiếu bản lĩnh.
Bởi vì cô thấy mình là người rất có bản lĩnh.
Tự nhẩm một tràng líu lưỡi trong đầu.
Trì Tiểu Mãn lại rúc vào trong chăn sâu hơn. Cô l**m l**m đôi môi khô khốc của mình rồi lập tức dừng lại ngay.
Sau đó, cô vùi đầu che đi khuôn mặt đang nóng bừng đến mức như sắp tan chảy, nghĩ ngợi lung tung...
Nhưng tại sao Trần Đồng lại không nói gì?
Tại sao đột nhiên hôn người ta mà một lời giải thích cũng không có? Tại sao lúc nãy đưa điện thoại còn cười nhạo cô? Tại sao bây giờ lại chẳng thèm nói với cô câu nào? Tại sao bị cô đẩy ra cũng không hề giận?
Bây giờ, chị có đang nhìn cô không?
Tại sao, tại sao, tại sao chứ?
Chẳng lẽ Trần Đồng là kiểu phụ nữ thích hôn người khác một cách tùy tiện sao? Cứ vui lên là túm lấy người bên cạnh hôn một cái à?
Nghĩ đến đây, Trì Tiểu Mãn ủ rũ tự ôm lấy chính mình.
Lại cảm thấy thời tiết thật nóng nực.
Khiến lòng người bồn chồn khó chịu.
Miệng lưỡi cô khô khốc, nằm không yên, bèn ở trong chăn đạp chân loạn xạ.
Nhưng vừa nhận ra tiếng động quá lớn...
Cô lập tức khựng lại, không dám động đậy thêm chút nào nữa.
Thôi bỏ đi.
Trì Tiểu Mãn nghĩ. Cô vừa mím chặt đôi môi vừa được Trần Đồng hôn khi nãy, vừa thầm nhủ...
Vốn dĩ Trần Đồng đã ngủ không ngon rồi, cô không nên làm ồn quá.
Lỡ đâu Trần Đồng vốn còn định hôn cô nữa, nhưng chỉ tại cô ồn ào quá nên chị không tìm được cơ hội thì sao?
Nhưng nếu Trần Đồng lại muốn tới hôn cô, cô có nên đẩy chị ra nữa không? Nếu phải đẩy, thì nên đợi bao lâu mới đẩy?
Một phút thì có hợp lý không?
Hay là lâu hơn một chút? Nếu không đẩy, liệu Trần Đồng có thấy cô rất thiếu bản lĩnh không?
Đúng rồi.
Có khi nào vì lúc nãy cô đẩy ra nên Trần Đồng buồn lòng, không thèm hôn cô nữa không?
Trì Tiểu Mãn có chút sầu muộn sờ lên môi mình.
Nhưng Trần Đồng cứ im lặng mãi, cũng chẳng rõ rốt cuộc chị đang nghĩ gì.
Thế là đêm ấy.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy vừa nóng vừa yên tĩnh, rõ ràng mệt mỏi cả ngày nhưng cô chẳng tài nào chợp mắt nổi. Cô vừa thấy kỳ lạ, lại vừa thấy ưu tư một cách vô cớ...
Giống như có mấy kẻ tí hon đang đánh nhau trong đầu cô vậy, vừa ồn ào vừa náo nhiệt, đứa nào đứa nấy cũng chạy lại góp vài câu, rồi bắt cô làm thẩm phán xem ai nói có lý hơn...
Nhưng dù thẩm phán Trì Tiểu Mãn có cố trợn mắt nhìn vết nứt trên tường ngay sát chóp mũi, thì cũng chẳng phân xử được đúng sai... Bởi vì bị cáo Trần Đồng hình như chẳng có ý định nhận tội hay thanh minh gì cả. Hơn nữa, bị cáo còn sở hữu đôi mắt như chứa đựng mật ngọt, khiến thẩm phán Trì Tiểu Mãn chẳng dám quay đầu lại lườm một cái.
Cô sợ vừa quay đầu lại là mọi lời phán xét hùng hồn đều bay sạch sành sanh.
Thế là đến cuối cùng, mí mắt mà Trì Tiểu Mãn cố gắng chống đỡ cũng chẳng trụ được bao lâu.
Cô chìm sâu vào giấc ngủ.
Khi tỉnh dậy thì trời đã muộn, nắng đã rọi thẳng vào mí mắt.
Trì Tiểu Mãn mơ mơ màng màng.
Theo bản năng, cô quờ tay lấy điện thoại xem giờ.
Hôm nay không cần phải đi tiếp thị cho quán lẩu, nên cô chép miệng một cái, nheo mắt định ngủ tiếp.
Nhưng chưa đầy ba giây sau.
Trì Tiểu Mãn đột nhiên giật bắn khỏi giường.
Cô trợn tròn mắt nhìn chỗ nằm trống trơn bên cạnh...
Trần Đồng không có ở đây.
Chị đi từ lúc nào?
Sao không nói với cô lấy một lời?
Cũng chẳng thèm giải thích chuyện tối qua với cô nữa.
Trì Tiểu Mãn khá là không vui.
Nhưng nghĩ kỹ lại.
Cô cho rằng, có lẽ Trần Đồng sợ cô thức dậy sẽ ngại nên mới đi trước.
Cũng hợp lý.
Chỉ là khi nhớ lại chuyện đó, Trì Tiểu Mãn sờ lên đôi môi khô khốc sau khi ngủ dậy, không tài nào ngủ tiếp được nữa. Cô nằm ườn một lát rồi xuống giường, rửa mặt, chải răng thật kỹ càng. Lúc nhổ bọt kem đánh răng, cô nhăn mặt, bày ra dáng vẻ như người cao su, thè lưỡi ra trước gương kiểm tra một lượt... Màu sắc khỏe mạnh, không có răng cưa, nhìn thế nào cũng không phải kiểu khiến người ta vừa hôn xong là đã hối hận ngay.
Nhưng môi thì đúng là khô thật.
Tất cả là tại thời tiết Bắc Kinh quá khô.
Khô đến mức môi cô bong cả da rồi!
Nhưng cái người này sao mà xấu tính thế, sao có thể vì cô bị bong da môi mà chê cô chứ... Nếu đã bằng lòng hôn cô, chẳng lẽ không nên mua cho cô một thỏi son dưỡng, rồi dịu dàng bôi cho cô lúc cô đang ngủ sao!
Trì Tiểu Mãn sầu muộn nghĩ thầm.
Rửa mặt xong xuôi.
Cô nhìn hai chiếc giường trống trải mà thở dài, sau đó xỏ đôi dép lê. Giữa mùa hè nóng nực, cô lại ra vẻ trịnh trọng bưng một ly nước nóng bốc khói, chậm rãi đi đi lại lại phía cuối giường, nhấp từng ngụm nhỏ.
Nếu Lãng Lãng mà nhìn thấy, chắc chắn chị sẽ ôm mặt kêu lên... Trì Tiểu Mãn, cô đang làm bộ làm tịch cái gì thế hả!
Nhưng vì không có Lãng Lãng ở đây.
Nên Trì Tiểu Mãn có thể đóng vai một nữ chính điện ảnh thanh lịch, uống hết ly nước nóng một cách từ tốn.
Sau đó.
Cô ngồi xuống mép giường.
Hai đầu gối khép lại đầy đoan trang.
Cầm cuốn Tu dưỡng tự thân của diễn viên vẫn luôn để trên tủ đầu giường lên, ngồi ngay ngắn, lật xem từng trang một.
Sau đó nữa.
Cô ngủ thiếp đi.
Dựa vào đầu giường với cái tư thế vẹo vọ khiến mình đau lưng mỏi gáy ấy.
Thế nhưng sau khi đọc sách xong.
Bậc thầy tình yêu Trì Tiểu Mãn, người qua sinh nhật tuổi 20 mới chớm nở mối tình đầu, vừa ngủ vừa dần dần vỡ lẽ ra nhiều điều trong đầu, cũng từ đó rút ra một kết luận...
Yêu đương và kết bạn hoàn toàn khác nhau. Ít nhất là cô sẽ chẳng bao giờ đi hôn Lãng Lãng cả.
Dĩ nhiên.
Vì hiện tại đã hôn rồi.
Điều này đồng nghĩa với việc... Trần Đồng bây giờ đã là bạn gái của cô rồi phải không?
Trì Tiểu Mãn nghiêng đầu dựa vào thành giường, nghĩ ngợi một cách vô cùng trịnh trọng.
Đến lúc tỉnh lại lần nữa.
Cô vẫn còn đang ngơ ngác.
Thì thấy cô bạn gái đầu tiên trong đời mình, Trần Đồng, đang ngồi trên chiếc giường bên kia nhìn cô...
Tiết trời ngày hôm nay rất đẹp, nắng từ khung cửa sổ nhỏ hẹp len lỏi xuyên qua lớp băng keo dán trên kính, vương trên mặt Trần Đồng. Ánh sáng ấy khiến khuôn mặt chị trở nên nhạt nhòa, mờ ảo, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp lay động lòng người.
Thế là Trì Tiểu Mãn dụi dụi mắt, vành tai đỏ ửng, nghĩ thầm một cách đầy tự hào... Bạn gái mình xinh thật đấy.
Có điều, chắc là Trần Đồng vẫn chưa biết tin này đâu.
Vậy nên Trì Tiểu Mãn thấy mình cần tìm một cách thích hợp, làm sao để thông báo cho chị mà trông mình không bị thiếu bản lĩnh cho lắm.
Trì Tiểu Mãn ngẩn ngơ chớp mắt mấy lần.
Trần Đồng nhìn cô từ từ mở mắt ra, dường như thấy cô rất thú vị, giọng nói của chị mang theo ý cười đầy quan tâm: "Sao em lại ngủ như vậy?"
"Em không biết."
Trì Tiểu Mãn lắc đầu, đơn giản là đang tố cáo sự thật: "Lúc em tỉnh dậy thì không thấy chị đâu cả."
Nhưng có lẽ vì vừa mới thức giấc nên giọng cô nghe cứ mềm nhũn, chẳng khác nào đang nhõng nhẽo.
Thế nên khi lời vừa dứt.
Trần Đồng thoáng ngẩn người.
Rồi chị lại cong mắt cười với cô, giải thích: "Chị sợ em thấy ngại."
"Tiểu Mãn..."
Nói rồi.
Người phụ nữ đứng dậy, có vẻ như muốn tiến lại gần.
Thế là cùng lúc đó... Trì Tiểu Mãn cũng vì căng thẳng mà bật dậy khỏi giường...
Bộp...
Va chạm vì thế mà nảy sinh.
Trán cô đập vào cằm Trần Đồng.
Một cơn gió thổi qua khiến cửa sổ kêu lạch cạch.
Trì Tiểu Mãn ôm lấy cái trán đau điếng, cuống cuồng lùi ra xa.
Trần Đồng bị cô đụng phải thì lùi lại một bước, tay ôm cằm xuýt xoa vì đau, có thể thấy rõ một mảng da trên cằm chị đã đỏ ửng ngay lập tức...
"Chị xin lỗi." Trần Đồng ôm cằm nói. Có lẽ vì cú va chạm khá mạnh nên giọng chị nghe có chút gượng gạo.
Nói xong, chị cũng đứng cách xa Trì Tiểu Mãn một chút, như sợ cô lại bị va trúng lần nữa, giọng điệu vẫn đầy vẻ quan tâm: "Tiểu Mãn, em có sao không?"
Trì Tiểu Mãn chớp chớp đôi mắt, cái trán cũng đỏ lựng.
Cô mím môi.
Ngồi dậy.
Với một tư thế vô cùng đoan trang.
Đối diện với một Trần Đồng đang đau đến mức chưa nói được gì nhiều, bảo:
"Phải ngại."
Trần Đồng chớp mắt nhìn, không phản ứng kịp.
"Phải ngại, chị phải ngại chứ." Trì Tiểu Mãn có chút tủi thân, nói bằng giọng mũi nghèn nghẹt. [1]
[1] Câu "Xin lỗi" (不好意思) Trần Đồng nói phía trên cũng có một nghĩa khác là "Ngại quá". Trì Tiểu Mãn đang hiểu theo hướng này, bắt chẹt Trần Đồng là đừng có mà nói "Ngại quá" theo kiểu xã giao, mà phải thật sự thấy ngại vì đã hôn em rồi bỏ mặc em.
Lúc nói câu này, cô giống như một chú cừu nhỏ đang ngồi ngay ngắn bên mép giường, lưng thẳng tắp.
Đến nỗi Trần Đồng phải bật cười.
Nhưng có lẽ vì cằm quá đau.
Chị vừa cười một cái là đã phải dừng lại ngay.
Rồi chị dùng ánh mắt dịu dàng như nước của đêm qua để nhìn Trì Tiểu Mãn.
Ánh nắng từ cửa kính rọi vào, vẫn cứ như thứ ánh sáng neon. Trì Tiểu Mãn mím môi, nhưng giây sau lại thấy trong hoàn cảnh này, hành động như vậy có vẻ rất mang tính ám thị.
Nhưng cô không hề có ý ám thị, cũng thấy không thể cứ thế mà mơ hồ hôn nhau được. Cô cảm thấy đây là một cuộc nói chuyện chính thức, thế là không mím môi nữa, chuyển sang kiểu hỏi tội nhưng giọng điệu chẳng mấy tự tin:
"Trần Đồng, có phải bình thường chị cũng thích tùy tiện hôn người khác không?"
Chẳng hiểu sao, rõ ràng là một cuộc đối thoại rất nghiêm túc, nhưng Trần Đồng vẫn cười:
"Không phải."
"Vậy tại sao chị lại bảo là thấy ngại?" Trì Tiểu Mãn chất vấn.
"Chị xin lỗi không phải vì chuyện này." Trần Đồng giải thích.
"Được rồi." Trì Tiểu Mãn dùng mũi giày này đá đá vào mũi giày kia: "Vậy chị thấy ngại vì chuyện gì?"
"Chị không có thấy ngại." Trần Đồng nói.
Dừng lại một lát.
Dường như để tăng thêm phần trịnh trọng, chị gọi đầy đủ họ tên của cô rồi nói tiếp: "Trì Tiểu Mãn, đó là nụ hôn đầu của chị."
"Ồ, được rồi."
Thú thật, sau này nhớ lại ngày hôm ấy, Trì Tiểu Mãn cảm thấy bản thân mình rất không bình thường. Cô giống như một con robot vừa bị hôn một cái là hỏng luôn chương trình, đột ngột biến thành một tính cách hoàn toàn khác.
Những lời thốt ra khi ấy, có lẽ lọt vào tai Trần Đồng nghe cứ như cô đang kiếm chuyện cáu kỉnh, mà ngay cả chính Trì Tiểu Mãn cũng thấy bản thân mình thật kỳ quặc.
"Chẳng lẽ em thì không à?" Cô thậm chí còn thấy hơi tủi thân.
Thấy cô hỏi vậy, Trần Đồng do dự: "Tiểu Mãn, em giận chị sao?"
Không có, không có đâu.
Cái tôi mềm yếu trong lòng Trì Tiểu Mãn thầm thì.
Còn lâu nhé.
Cái tôi ưa sĩ diện trong lòng Trì Tiểu Mãn cũng thầm thì.
Nhưng cuối cùng, một Trì Tiểu Mãn đang bị ánh mắt dịu dàng của Trần Đồng nhìn đến mức cực kỳ không có cốt khí, cũng cực kỳ không có bản lĩnh lại nói thế này...
"Chị ngại thì em mới không giận."
Trần Đồng lại cười.
Trì Tiểu Mãn bị chị cười đến mức không chịu nổi, muốn trốn mà cũng chẳng dám nhìn vào mắt chị: "Sao chị cứ cười hoài vậy!"
Nói thật thì cô thấy hơi tủi thân, trong phút chốc rất muốn chui tọt vào chăn trốn như tối qua. Nhưng nếu cứ tiếp tục trốn trên giường thì đúng là trông cô rất nhỏ nhen.
Thế là cô quyết định trốn ra ngoài.
Nhưng đường ra đã bị Trần Đồng chặn mất.
Trì Tiểu Mãn chỉ mới khẽ nhích đôi dép lê một cái là đã không dám động đậy nữa.
Cô ngập ngừng nhìn Trần Đồng, hy vọng chị có thể nhường đường một chút.
Trần Đồng cũng nhìn cô, không nói gì thêm.
Trì Tiểu Mãn mím môi, định lên tiếng xin Trần Đồng tránh ra.
Thế nhưng chẳng hiểu sao.
Vừa mở miệng, giọng cô đã run bần bật... "Trần Đồng~ Đồng~ Đồng~ Đồng~"
Thế là Trần Đồng đột nhiên áp sát lại.
Chị cúi mặt, lần nữa hôn lên môi cô.
Bây giờ là ban ngày, không thể lấy cái cớ là đầu óc không tỉnh táo như ban đêm được nữa.
Trì Tiểu Mãn trợn tròn mắt.
Một giây sau, nhìn thấy hàng lông mi khẽ run của người phụ nữ khi đang hôn mình, cô theo bản năng nhắm nghiền mắt lại. Chẳng thể nói rõ cảm xúc về nụ hôn này là gì, cô chỉ thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, hoạt động tâm lý duy nhất lúc này là...
May mà lúc nãy đánh răng rất chăm chỉ, còn uống rất nhiều nước nóng, chắc là hôn cũng ổn nhỉ?
Tuy nhiên, vì cả hai đều chẳng mấy thành thạo, nên Trì Tiểu Mãn cũng không cách nào đánh giá được kỹ năng hôn của Trần Đồng là ổn hay không.
Cô chỉ thấy lúc hôn nhau, đầu óc mình nhẹ bẫng như bay trên mây, còn đôi chân thì lại như đâm sâu xuống đất, không tài nào nhấc lên nổi.
Cứ như thể đang trồng cây chuối vậy.
Thế chẳng lẽ trước đây mỗi lần trồng cây chuối, đều có thể coi là cô đang luyện tập trước cho việc hôn môi sao?
Thú thật là Trì Tiểu Mãn đang hoảng loạn vô cùng, đầu óc treo ngược cành cây.
Chỉ trong một phút mà trong đầu đã xoay chuyển biết bao ý nghĩ kỳ quặc.
Cho đến khi nụ hôn kết thúc.
Khi những sợi tóc đen dài của Trần Đồng quấn quýt cùng mái tóc bù xù của cô, khi chị dùng lòng bàn tay mềm mại nâng lấy khuôn mặt cô, chậm rãi tách ra, rũ mi mắt nhìn bờ môi cô bằng ánh mắt tình tứ như nước...
Cô bị Trần Đồng nhìn đến mức vô cùng xấu hổ, trong lúc bối rối thoáng thấy cái cằm vẫn còn đỏ ửng của chị vì cú va chạm lúc nãy, đột nhiên thốt lên: "Trần Đồng, lúc chị hôn em, cằm chị không đau à?"
Trần Đồng vẫn nhìn cô, đôi môi căng mọng và ươn ướt.
Bởi vì có lẽ Trì Tiểu Mãn không biết hôn cho lắm, lúc hôn cứ loạn cả lên, khiến đôi môi của người phụ nữ trông hơi sưng.
Trì Tiểu Mãn càng thêm ngượng.
Tai đỏ rực lên, cô nói:
"Trần Đồng, đợi đến kỷ niệm một tháng của tụi mình, chị mua cho em một thỏi son dưỡng nhé."
Nhưng chủ động đòi quà thì có vẻ hơi bất lịch sự, nên vừa dứt lời, Trì Tiểu Mãn đã vội vàng giải thích: "Thật ra chị không tặng cũng không sao, em cũng không nhất thiết phải bắt chị mua, em tự mua cũng..."
Không đợi cô nói xong.
Trần Đồng lại một lần nữa tiến tới hôn lấy môi cô.
Giọng của Trì Tiểu Mãn nghẹn lại nơi cổ họng, biến thành những giọt mật ngọt ngào luân chuyển trong khoang miệng.
Nụ hôn này kéo dài hơn hai lần trước một chút.
Sau khi kết thúc.
Môi Trần Đồng đỏ mọng, trông cũng sưng hơn rồi.
Trì Tiểu Mãn mím chặt môi, đôi má đỏ bừng, liếc nhìn Trần Đồng một cái rồi lại cúi đầu nhìn mũi dép lê của mình, l**m môi, không dám nói gì thêm nữa.
Bởi vì cô cảm thấy Trần Đồng có thể sẽ tiếp tục hôn bất cứ lúc nào.
Đang hôn môi mà nói chuyện thì bất lịch sự lắm.
Nhưng đợi một lát.
Trần Đồng cũng không hôn tiếp nữa.
Thế là Trì Tiểu Mãn đành phải giả vờ như không quan tâm mà ngẩng mặt lên, dùng mu bàn tay lau quấy quá khuôn mặt đang đỏ bừng. Cô nhìn thấy lớp son môi của người phụ nữ bị hôn đến mức lấm lem, viền môi đều đỏ ửng và hơi sưng lên...
Cô định giúp chị lau đi, nhưng lại không biết có tiện hay không, bèn đặt tay thật ngay ngắn lên đầu gối, lễ phép nói: "Có phải môi em khô lắm không? Em xin lỗi nhé."
Trần Đồng mỉm cười nhìn cô.
Chị thường xuyên nhìn cô như vậy, chẳng nói lời nào. Rõ ràng là một đôi mắt rất u sầu, nhưng vì hay cười nên lúc nào cũng cong cong, khiến người ta cảm thấy chị giống như vầng trăng trên cao, lại cũng giống như nước, dịu dàng mà đa tình.
Trì Tiểu Mãn gãi gãi cằm: "Vậy chúng ta bây giờ là quan hệ hôn nhau hợp pháp phải không chị?"
Trần Đồng bật cười, gật đầu: "Không hợp pháp, nhưng hợp lý."
"Hợp lý cái gì cơ?" Trì Tiểu Mãn hỏi một cách trực diện và thận trọng.
"Em nói xem?" Trần Đồng nhìn thẳng vào cô.
Người phụ nữ chậm rãi thu bàn tay đang nâng mặt cô về.
Đặt lên đầu gối của chính mình.
Giọng nói rất nhẹ: "Em hy vọng mối quan hệ của chúng ta "hợp lý" theo kiểu nào?"
Thú thật, Trần Đồng hẳn là kiểu người không thích chủ động cho lắm.
Trì Tiểu Mãn chớp mắt, không truy cứu cách nói lấp lửng của chị nữa: "Dạ được rồi."
"Vậy chị Trần Đồng, chị nhường đường một chút với." Cô nhỏ giọng nói.
Đến tận hôm nay, Trì Tiểu Mãn của tuổi 20 mới chớm nở mối tình đầu. Cô không rõ thích một người sẽ khiến bản thân biến thành dáng vẻ gì, và cũng mới phát hiện ra rằng...
Hóa ra nó không giống như trong phim ảnh, kiểu nhìn vào mắt đối phương rồi thốt ra những lời thoại thâm tình dịu dàng như nước. Tình yêu thật sự, là sẽ khiến cô nói năng lộn xộn, khiến cô muốn né tránh ánh mắt của chị, và khiến cô hoàn toàn biến thành một Trì Tiểu Mãn rất khác.
Trong cơn hoảng loạn, Trì Tiểu Mãn đành phải tìm một cái cớ. Cô nghĩ mình cần rời khỏi hiện trường vụ án để bình tĩnh lại, bèn nói với Trần Đồng:
"Em phải đi báo với Lãng Lãng một tiếng, bảo chị ấy sau này tới tìm tụi mình nhất định phải nhớ gõ cửa."
Lát nữa chị ấy cứ hở chút lại ghé qua, lỡ như ngày nào đó bắt gặp chúng ta đang hôn nhau thì không hay lắm... Trì Tiểu Mãn không nói ra những lời này một cách quá trực diện, vì quả thật là không tiện lắm.
Nhưng Trần Đồng không nhường đường.
Chị nhìn Trì Tiểu Mãn, vắt ngang chân giữa hai chiếc giường đơn, chặn đường cô.
Trì Tiểu Mãn xoa xoa mặt.
Muốn cử động cũng khó.
Mùa hè mặc ít vải.
Da chạm da, nóng hầm hập.
"Tiểu Mãn." Trần Đồng nhìn cô hồi lâu rồi gọi tên cô, giọng điệu vẫn là kiểu khiến Trì Tiểu Mãn cảm thấy sến. Nhưng trong cái sự sến ấy lại ẩn chứa nhiều thứ khác mà cô không thể nào lý giải được.
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn nhìn sang Trần Đồng, chẳng hiểu sao sau vài lần hôn, cứ hễ nhìn vào mặt chị là cô lại thấy ngượng vô cùng.
Dù sao cũng đã yêu nhau rồi, cô vẫn nên kiên nhẫn với người bạn gái đầu tiên của mình một chút, đừng để bản thân trông như thể chẳng biết yêu là gì: "Có chuyện gì vậy chị?"
Trần Đồng không nói lời nào, chị không lau vệt son môi đã lấm lem, nhưng cũng không cho cô đi.
Chị cứ nghiêng đầu nhìn cô như thế.
Ý cười vương nơi đuôi mắt chị đẹp tựa những hạt bụi dưới ánh mặt trời.
Trì Tiểu Mãn đờ đẫn đảo mắt: "Hay là, chị muốn hôn thêm một lát nữa?"
Trần Đồng lại bật cười.
Hôm nay người phụ nữ ấy cũng rất lạ. Trì Tiểu Mãn nói một câu là chị lại cười một lần.
Đợi đến khi cười xong.
Chị lại dịu dàng nhìn sâu vào mắt cô, biểu hiện vô cùng trực tiếp: "Muốn."
Trì Tiểu Mãn trợn tròn mắt.
Vốn dĩ cô chỉ nói đùa, tưởng Trần Đồng nghe xong sẽ cười một cái rồi tránh ra.
Nhưng không ngờ.
Trần Đồng cười, rồi lại gọi tên cô: "Tiểu Mãn."
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn ngơ ngác.
Người phụ nữ khẽ cau mày, dường như đang đắn đo xem nên làm một cô bạn gái rộng lượng, hay một cô bạn gái so đo trước mặt cô.
Cuối cùng Trần Đồng vẫn quyết định thuận theo lòng mình.
Chị dùng ngón tay gãi gãi lòng bàn tay cô, giọng rất nhẹ nhưng lại đưa ra yêu cầu:
"Em cũng chủ động hôn chị một cái có được không?"
Có được không.
Từng chữ rõ ràng, âm lượng cực nhỏ, nghe có chút tùy hứng.
Nhưng Trì Tiểu Mãn nghĩ ngợi một lát, thấy điều này cũng đúng thôi.
"Dạ được, dạ được."
Cô nói với Trần Đồng.
Sau đó.
Cô lóng ngóng tiến lại gần.
Co vai rụt cổ.
l**m l**m môi.
Lúc sắp chạm sát vào, cô đột nhiên dừng lại, vô cùng lễ phép bảo Trần Đồng:
"Em chuẩn bị hôn đó nha."
Trần Đồng mỉm cười, nhưng cũng rất phối hợp mà nhắm mắt lại, dịu dàng nói dưới ánh mặt trời: "Được."
Trì Tiểu Mãn nín thở lại gần.
Nhưng vẫn sợ Trần Đồng thấy môi mình khô quá.
Thế là cô vẫn cầm cái ly nước nóng đã cạn lên nhấp nhẹ, miễn cưỡng làm cho đôi môi mình ẩm ướt hơn chút đỉnh.
Lại sát vào lần nữa.
Híp mắt.
Quan sát biểu cảm của Trần Đồng.
Sau đó.
Cô lấy hết can đảm hôn xuống.
Nhưng vì Trì Tiểu Mãn thật sự chẳng biết tí gì về chuyện này.
Nên bảo là hôn, thì cô cũng chỉ đơn giản là áp môi mình lên môi chị, rồi cứ thế đơ ra không cử động.
Hai tay cũng rất mực an phận đặt trên đùi, cả người cứng đờ như một con bù nhìn đứng đuổi chim ngoài đồng.
Kết quả cuối cùng.
Vẫn là Trần Đồng chủ động dẫn dắt nụ hôn này tiếp diễn.
Sau không biết bao nhiêu nụ hôn, chị mới tách khỏi môi cô, vươn người ôm lấy cô, hai cánh tay đặt trên vai cô, khuôn mặt và chóp mũi kề sát, ánh mắt cũng thật gần. Dưới ánh mặt trời gay gắt đến hoa mắt chóng mặt, chị nhìn cô thật lâu, làn da dính nhớp mồ hôi áp vào mặt cô.
Cái ôm.
Luôn là hành động thân mật khiến Trì Tiểu Mãn cảm nhận rõ rệt nhất rằng mình đang thật sự yêu.
Cứng cáp vừa đủ, mềm mại vừa tầm.
Vì diễn ra vào mùa hè nên cảm giác rất nóng và dính nhớp, sự hiện diện cực kỳ mạnh mẽ, đủ để người ta nhớ mãi không quên.
Có lẽ lúc đó cô vẫn chưa thạo việc hôn môi, nhìn thấy bờ môi của Trần Đồng bị mình cắn đến sưng lên là sẽ thấy rất ngại ngùng.
Nên cô thích ôm hơn.
Không cần mặt đối mặt.
Sẽ không bị Trần Đồng nhìn thấy gương mặt đỏ bừng và biểu cảm hoảng loạn của mình.
Cũng sẽ không để lộ ra rằng mình chẳng hiểu chuyện, còn nhiều điều vụng về trong tình yêu.
Nóng mấy cô cũng không chê.
Đối diện ôm nhau một hồi.
Trì Tiểu Mãn chật vật vươn tay bật cái quạt điện để ở cuối giường... Đây là một chiếc quạt cũ mượn từ chỗ chủ nhà, lồng sắt, lúc chạy cứ kêu cót két như một bà cụ già, khi quay đầu thì đột nhiên dừng lại "suy ngẫm" một lát rồi mới quay tiếp.
Tiếng quạt kêu cót két.
Thổi cho mái tóc của hai người quấn quýt vào nhau, chậm rãi thổi luồng không khí nóng nực lưu chuyển trong cái ôm này.
Trì Tiểu Mãn không nhớ ngày hôm ấy, cô và Trần Đồng đã ôm nhau trong căn phòng trọ đó bao lâu. Cô chỉ thấy sau đó mình giống như một người tuyết nóng hổi sắp tan chảy, phải ra ngoài đi dạo một chút cho tản nhiệt, đi tắm một cái cho sạch sẽ, rồi lại quay về ôm tiếp, cứ lặp đi lặp lại như hai kẻ từ khi sinh ra đã chỉ biết ôm lấy đối phương.
Nhiệt độ ngày hôm đó rất cao, trong hầm để xe cực kỳ nóng. Trì Tiểu Mãn đổ rất nhiều mồ hôi, có lẽ cả chiếc áo thun sau lưng đều phải đem đi giặt lại.
Cả một ngày dài cũng bị cô lãng phí không ít. Có lẽ Trần Đồng cũng không ngờ cô sẽ ôm chị lâu đến thế mà không chịu buông. Chị bèn lau mồ hôi cho cô, rồi ghé sát tai cô cười hỏi khi nào cô đi làm.
Gió nóng từ vách tường thấm vào hầm để xe.
Nhiệt độ từ từ tăng lên, Trì Tiểu Mãn chẳng còn tâm trí nào cho sự nghiệp. Cô lắc đầu, nhỏ giọng nói:
"Chị Trần Đồng, em muốn ôm chị thêm lát nữa."
Bởi vì hôm nay quán lẩu không mở cửa, không phải đi tiếp thị, cũng chưa đến giờ trực ở rạp chiếu phim. Thậm chí, Trì Tiểu Mãn còn chưa viết được chữ nào cho bản thảo quảng cáo.
Cô chỉ đơn giản là cầm chiếc điện thoại phím bấm lên nhìn giờ...
Ngày 30 tháng 7.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy đây là một ngày kỷ niệm vô cùng trọng đại.
Thế nên cô quyết định coi trọng chuyện này, tự cho mình nghỉ phép một ngày.
Sau đó đặt điện thoại xuống, Trì Tiểu Mãn ngây ngô nói với Trần Đồng: "Chị Trần Đồng, lát nữa đi làm ở rạp phim, em mang bắp rang bơ về cho chị nhé?"
Lại thấy chỉ mang bắp rang thì keo kiệt quá, cô bèn căng thẳng gia tăng giá trị cho lời hứa của mình:
"Còn có bánh đúc ngọt, bánh gạo chiên, bánh tart trứng, sữa tươi chiên, sữa hấp hai lớp, chè đậu đỏ trần bì..."
Đọc xong một tràng.
Cô nhận ra tất cả những thứ mình nói toàn là những món quà vặt nghe có vẻ rất rẻ tiền.
Thế là cô khô khốc ngậm miệng, không nói tiếp nữa.
Còn Trần Đồng thì bật cười, trong cái nóng nực của thân nhiệt, chị cũng bao dung vỗ nhẹ lưng cô, đáp lại một câu chẳng liên quan lắm: "Tiểu Mãn, đợi kỷ niệm một tháng, chị mua son dưỡng cho em nhé."
Thật lạ lùng. Hôn cũng hôn mấy lần rồi mà Trần Đồng mới nói câu này.
Thật lạ lùng. Hôn cũng hôn mấy lần rồi, mà Trì Tiểu Mãn nghe thấy câu này vẫn còn vã mồ hôi hột trong lòng bàn tay. Đáng lẽ cô nên chống nạnh hỏi... Tại sao phải đợi một tháng?
Nhưng nghĩ lại, vì chính mình chủ động nói một tháng trước, Trần Đồng có lẽ chỉ thuận theo thôi, nên cô cũng không nỡ đòi hỏi thêm.
Trì Tiểu Mãn tự kiểm điểm bản thân, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy biểu hiện cả ngày hôm nay của mình không tốt chút nào, thậm chí còn tệ hại đến mức vừa hôn xong đã đòi đi tìm Lãng Lãng.
Phản tỉnh một hồi, cô lo Trần Đồng sẽ nổi giận, bèn căng thẳng giải thích: "Chị Trần Đồng, chị đừng hiểu lầm, lúc nãy em nói đi tìm Lãng Lãng không phải vì em và chị ấy thân thiết hơn, cũng không phải vì em không thích chị..."
"Ừ." Trần Đồng không ngắt lời cô, chỉ sau khi thấy cô ngập ngừng không nói tiếp thì mới từ tốn lên tiếng, ra vẻ như thật sự để tâm và trực tiếp truy hỏi một cách khá chi li: "Vậy thì là vì lý do gì?"
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
Cô không nhìn thấy mắt Trần Đồng, nhưng lại nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ sau tai người phụ nữ ấy... Nốt ruồi đen láy, có lẽ vì đổ mồ hôi nên trông bóng loáng, rất quyến rũ.
Thẫn thờ một lát, Trì Tiểu Mãn nghĩ ngợi lung tung... Dù sao cô cũng nhỏ tuổi hơn, phải có trách nhiệm, có thể làm người gan dạ hơn, rộng lượng hơn, không chấp nhặt chuyện ai hôn ai trước, ai tỏ tình trước.
Thế là sau một hồi suy nghĩ, cô định hôn lên nốt ruồi nhỏ sau tai Trần Đồng, nhưng lại quá xấu hổ, nên chỉ như một con thú nhỏ bày tỏ sự thân thiết và yêu mến. Cô rất cẩn thận, rất vụng về dùng mặt mình cọ cọ vào mặt Trần Đồng, cuối cùng nói thật khẽ: "Bởi vì em thích chị."
Và khi hơi thở của người phụ nữ cũng vì vậy mà trở nên nhẹ hẫng, bả vai đang được cô ôm khẽ run lên, lặng đi một hồi lâu mới trầm giọng do dự gọi "Tiểu Mãn"...
Cô lại càng nghiêm túc nhấn mạnh thêm:
"Chị Trần Đồng, em thích chị."
Ngày 30 tháng 7 năm 2013, Trì Tiểu Mãn đã bắt đầu mối tình đầu tiên trong đời vào ngày hôm ấy. Cô giống như một kẻ hoàn toàn mù tịt về tình yêu, chẳng làm bất cứ việc gì trong cái mùa hè đáng lẽ phải bận rộn này, chỉ đơn giản là ôm Trần Đồng thật lâu, và tin chắc rằng, tình yêu phải được bắt đầu từ một câu "Em thích chị" vô cùng trịnh trọng.
Rất lâu về sau cô sẽ biết, đây là mối tình duy nhất.