Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 32

Hai tháng sau, đoàn phim chính thức khai máy.

Cuối tháng 7, tức là sau khi Trì Tiểu Mãn trở về từ Hồng Kông, hai diễn viên chính đã được ấn định hoàn toàn. Ở một mức độ nào đó, việc này đã giải quyết được hai bài toán khó nhất trong quá trình chuẩn bị, nhờ vậy mà mọi kế hoạch tiền kỳ sau đó đều tiến triển thuận lợi.

Việc chi tiết hóa kịch bản phân cảnh, chỉnh sửa, cũng như xét duyệt và thảo luận về các vấn đề nhạy cảm đều được hoàn tất trong tháng 8.

Trừ diễn viên chính ra, toàn bộ diễn viên phụ cũng cơ bản được chốt xong trong tháng 8 này. Để hiện thực hóa những ý tưởng ban đầu, họ đã tổ chức nhiều cuộc họp tuyển chọn, cuối cùng quyết định sử dụng những gương mặt mới có thời gian biểu trống trải, đồng thời mang lại cảm giác mới mẻ, ấn tượng trong các buổi diễn thử.

Đến cuối tháng 9, bối cảnh, lịch trình, trang phục, hóa trang, đạo cụ, và kế hoạch quay phim đều đã sẵn sàng.

Bên cạnh đó, hợp đồng quản lý của Trì Tiểu Mãn cũng đã hết hạn từ lâu, mọi công việc trong thời hạn hợp đồng cơ bản đã được hoàn tất ổn thỏa.

Tháng 10.

Ngay trước ngày khai máy chính thức.

Trì Tiểu Mãn tranh thủ ghé qua công ty. Vốn dĩ cô tới để xử lý nốt vài việc lặt vặt, nhưng lại không gặp được Tống Oanh Oanh. Điều này khiến cô bất chợt cảm thấy có chút lo âu xen lẫn hụt hẫng.

Chẳng rõ cảm giác hụt hẫng đó từ đâu mà đến.

Còn về lo âu... Không biết có phải vì vẫn còn nhớ đến ơn tri ngộ của Tống Oanh Oanh năm nào hay không, mà cô cảm thấy có lẽ cô ta không xấu xa tới mức sau khi hợp đồng kết thúc êm đẹp, lại còn đi kiếm chuyện gây rắc rối cho mình.

Dù sao Tống Oanh Oanh cũng là một thương nhân thực thụ. Dù thủ đoạn không mấy quang minh chính đại, lập trường cũng không được Trì Tiểu Mãn tán thành, nhưng người này luôn đặt lợi ích lên hàng đầu. Cô ta tuyệt đối sẽ không làm những việc lãng phí thời gian, tuyệt đối sẽ không kết giao với những người không mang lại lợi ích. Giờ đây quan hệ hợp tác giữa hai người họ đã chấm dứt, dù cô ta có tìm đến gây phiền phức thì cũng chẳng thu được lợi lộc gì từ cô cả. Đây không phải phong cách làm việc của Tống Oanh Oanh.

Hơn nữa trước lúc khai máy, mọi việc cứ ập đến như những lon đồ hộp trên băng chuyền, hết lon này đến lon khác lăn tới.

Mỗi một cái lon ấy đều cần Trì Tiểu Mãn tự tay mở ra, kiểm tra và đối chiếu.

Sức người có hạn, cô chỉ đành dồn hết tâm trí vào những người và những việc xứng đáng để cô bận tâm.

Về phần Trần Việt, họ vẫn chưa gặp lại nhau lần nào.

Ngay cả lần Trần Việt đến Bắc Kinh chụp ảnh định trang trước khi khai máy, Trì Tiểu Mãn cũng vì phải vội vã đi xử lý chuyện bối cảnh mà không thể chạm mặt chị.

Mãi đến tận tối muộn công việc mới kết thúc.

Trở về căn phòng đón nắng của mình trong trạng thái mệt rã rời, cô mới trông thấy thông báo trong nhóm WeChat rằng toàn bộ diễn viên đã hoàn thành buổi chụp định trang, và tin Trần Việt đã bay về Hồng Kông. Lúc này, cô cũng nhận được ảnh định trang do tổ phục trang gửi tới.

Đêm đó Trì Tiểu Mãn không ngủ mà đeo kính vào, ôm máy tính ngồi trên bậc thềm phòng đón nắng, tỉ mỉ xem qua tất cả ảnh định trang một lượt, rồi ghi lại những chú thích và góp ý của mình sau mỗi bộ tạo hình.

Tạo hình này khiến tóc cô ấy trông hơi rối, che cả mắt nữa. Dù Lưu Thụ đang bị bệnh nhưng khí chất cũng không quá u ám đâu. Cô ấy là người có lòng tự trọng cao, tuyệt đối không phải kiểu tính cách để mình trông có vẻ rầu rĩ, xuống sắc. Sau khi khai máy, phiền mọi người chỉnh lại chút nhé.

Đôi giày vải cô ấy đang đi, chiếc bên trái trông có vẻ không thoải mái lắm. Phía cô Trần có ý kiến gì không? Cô ấy đi loại giày này cần phải đi lớn hơn một size.

Cô ấy tính tình hiền lành, có lẽ sẽ không chủ động đề cập đến những chi tiết nhỏ này. Khi nào rảnh, mọi người tốt nhất nên hỏi lại cô ấy một chút nhé. Cảm ơn ạ ^_^.

Lối trang điểm lần này rất hợp, tuyệt lắm! Đặc biệt là phần lông mày, rất đúng với khí chất của Lưu Thụ. Cảm ơn mọi người.

Giai đoạn này Lưu Thụ chưa bị bệnh, trạng thái nên tốt hơn một chút, vì vậy màu môi có thể hồng hào hơn, tóc tai và quần áo cũng nên chỉnh tề hơn. Cảm ơn ạ!

Nhưng tấm này, màu áo sơ mi có hơi già quá không nhỉ? Cảm giác như nó to hơn các bộ khác một size vậy? Cổ tay áo xắn lên mà cứ như sắp tuột xuống ấy...

Gõ đến dòng này.

Ngón tay Trì Tiểu Mãn khựng lại.

Cô để ngón tay lơ lửng trên bàn phím.

Một giây.

Rồi hạ xuống.

Tiếp tục gõ.

Hay là...

Trần Việt gầy đi rồi.

Trì Tiểu Mãn nhìn người phụ nữ tĩnh lặng nhưng nơi đuôi mắt lại đọng chút ý cười trong ảnh, lặng lẽ nghĩ suy.

Nhưng điều này rõ ràng là đang lạc đề, hơn nữa còn khiến cô trông có vẻ thiếu chuyên nghiệp, thể hiện sự quan tâm quá mức cần thiết đối với diễn viên trong đoàn.

Ngón tay hạ xuống.

Cô vội vàng xóa dòng cuối cùng đi như một lẽ đương nhiên.

Trì Tiểu Mãn mím môi, không đưa ra bất kỳ bình luận nào về trạng thái hiện tại của Trần Việt nữa.

Cô tập trung quan sát Lưu Thụ trong ảnh.

Tất nhiên không chỉ có Lưu Thụ.

Mà còn có các diễn viên khác tham gia chụp định trang.

Mỗi một người, mỗi một tạo hình.

Trì Tiểu Mãn đều đưa ra những ghi chú góp ý chi tiết.

Sau đó, cô gửi email dưới dạng hẹn giờ vào 10 giờ sáng hôm sau cho tổ phục trang.

Dù vậy, vì Trần Việt là vai chính.

Nên sau này khi tổ phục trang mở tất cả các tệp đính kèm, họ sẽ phát hiện Trì Tiểu Mãn dành nhiều thời gian nhất cho ảnh của Trần Việt, cũng để lại nhiều ghi chú tỉ mỉ nhất...

Chắc là họ cũng sẽ không thấy việc này có gì lạ đâu nhỉ?

---

Ngày 2 tháng 10, bộ phim Neon chính thức khai máy.

Một ngày trước đó.

Toàn bộ nhân viên đoàn phim đã tề tựu đông đủ tại Bắc Kinh. Thẩm Bảo Chi và Trì Tiểu Mãn đã lên kế hoạch từ trước, sắp xếp mọi người ở tại một khách sạn gần địa điểm quay.

Việc chọn ngày khai máy vào thời điểm này.

Khiến Trì Tiểu Mãn thấy áy náy. Ban đầu, cô định đợi hết kỳ nghỉ lễ mới triển khai. [1]

[1] Kỳ nghỉ lễ ở đây là lễ Quốc khánh của Trung Quốc, nhằm ngày 1/10.

Nhưng Thẩm Bảo Chi đã xem lịch hoàng đạo, cho rằng ngày 2 tháng 10 là ngày đẹp nhất. Hơn nữa, cái ngành này vốn chẳng quan trọng lễ Tết, thường là xong dự án nào thì mới nghỉ dự án đó. Chưa kể một đoàn phim quy tụ người từ khắp mọi miền đất nước, không chỉ diễn viên mà còn có cả tổ thiết kế bối cảnh, mỹ thuật, mỗi nhóm đều đông người...rất khó để điều phối thời gian.

Cuối cùng, ngày khai máy vẫn được chốt vào ngày 2 tháng 10.

Tối hôm trước, đoàn phim bao trọn sảnh khách sạn để tổ chức tiệc khai máy.

Trì Tiểu Mãn đến sớm, cô mỉm cười chào hỏi vài diễn viên đã gặp trước đó, cùng các tổ công tác mà mình đã đích thân đến Hồng Kông mời về. Cô không uống rượu mà cẩn thận cầm một ly nước lọc, đi một vòng xã giao rồi cuối cùng chọn một góc khuất ngồi xuống.

Lễ khai máy không mời truyền thông, nên bữa tiệc này cũng không quá náo nhiệt.

Thay vì quảng bá rầm rộ ngay từ đầu để mọi người chú ý, Trì Tiểu Mãn mong quá trình quay phim diễn ra càng kín tiếng càng tốt.

So với vị trí đạo diễn của cô, Thẩm Bảo Chi với tư cách nhà sản xuất đương nhiên phải gánh vác trách nhiệm kết nối mọi người.

Suốt buổi tiệc khai máy, cô ấy không lúc nào ngơi nghỉ. Thẩm Bảo Chi cầm ly rượu và đẩy gọng kính, mỉm cười trò chuyện với các nhà đầu tư, diễn viên và các nhóm công tác từ khắp nơi đổ về.

Trì Tiểu Mãn nhìn cô ấy đi tới đi lui, sợ cô ấy uống quá nhiều nên cũng tiến lên, mấy lần đổi rượu trong tay cô ấy thành nước lọc. Nhưng thấy Thẩm Bảo Chi có vẻ đang vui, cô cũng không nói nhiều nữa, lại cầm ly nước của mình quay về góc cũ, chậm rãi lật xem kịch bản, rà soát lại các cảnh quay của ngày mai.

Mãi đến khi tiệc sắp tàn.

Thẩm Bảo Chi mới cầm ly rượu rỗng tìm đến Trì Tiểu Mãn, ngồi xuống cạnh cô, quan tâm hỏi: "Tiểu Mãn, sao tối nay cô ít nói vậy? Thấy không khỏe ở đâu à?"

"Tôi không sao." Trì Tiểu Mãn lắc đầu. Cô tiện tay rót cho Thẩm Bảo Chi một ly nước, nhìn gương mặt cô ấy hơi ửng đỏ vì men rượu, lo lắng nói: "Bảo Chi, cô đừng uống nhiều quá."

"Yên tâm, tôi biết chừng mực mà." Thẩm Bảo Chi nhấp một ngụm nước, ngẩng đầu nhìn quanh một lượt với vẻ mơ hồ: "Cô Trần vẫn chưa đến sao?"

Động tác rót nước của Trì Tiểu Mãn khựng lại một nhịp. Cô im lặng một lúc rồi mỉm cười với Thẩm Bảo Chi: "Chắc là máy bay bị trễ chuyến thôi."

"Chắc vậy." Thẩm Bảo Chi khô cổ nên uống thêm vài ngụm nước nữa: "Thường thì cô Trần không phải kiểu người sẽ đến muộn trong những dịp thế này đâu, chắc bị việc gì đó cầm chân rồi."

Trì Tiểu Mãn khẽ "Ừ" một tiếng: "Thật ra đến muộn một chút cũng không sao."

"Cũng đúng." Thẩm Bảo Chi nói: "Vốn dĩ cô Trần cũng chẳng mấy mặn mà với những dịp xã giao thế này."

"Đúng rồi Tiểu Mãn này." Thẩm Bảo Chi như sực nhớ ra điều gì đó.

Cô ấy cầm ly nước uống một ngụm, quan sát Trì Tiểu Mãn một lát, cuối cùng nheo mắt đưa ra kết luận:

"Dạo này trông tinh thần cô có vẻ tốt hơn hẳn, gặp chuyện gì vui à?"

"Đâu có đâu." Trì Tiểu Mãn lắc đầu, vẫn mỉm cười dịu dàng như cũ: "Chỉ là tôi tăng được vài ký thôi."

"Tăng cân á?"

"Ừ."

Sảnh tiệc khách sạn ồn ào, giọng nói của Trì Tiểu Mãn rất nhẹ: "Dù sao Tiểu Ngư cũng là một người rất tích cực. Dù chín năm ở Bắc Kinh rất vất vả, nhưng cô ấy vô cùng kiên cường, tôi nghĩ cô ấy sẽ không quá gầy đâu."

Vì vậy trong hơn hai tháng trước khi khai máy, ngoài việc xử lý khâu chuẩn bị cho phim, Trì Tiểu Mãn cũng nỗ lực để bản thân có ngoại hình gần giống với Tiểu Ngư nhất.

Bao gồm cả việc nhờ Phương A Vân dành thêm thời gian chăm chút cho các bữa ăn mỗi ngày, và ép mình phải ăn nhiều hơn một chút.

Thỉnh thoảng cô còn tranh thủ đi leo núi, đạp xe, khi không có thời gian đến phòng tập thì mời huấn luyện viên về dạy Pilates... Cô muốn mình không phải kiểu gầy gò, xanh xao bệnh tật, mà ít nhất phải là một người gầy trông khỏe khoắn.

Mà thời gian gần đây, việc đầu tiên cô làm mỗi sáng thức dậy và việc cuối cùng trước khi đi ngủ là đứng trước gương luyện ánh mắt... Đây có lẽ là điểm khác biệt lớn nhất giữa cô và Tiểu Ngư.

Thời lượng một bộ phim rất ngắn, để diễn viên khiến khán giả tin rằng mình chính là nhân vật đó trong thời gian ngắn như vậy, họ buộc phải thay đổi ngoại hình để tạo ra sự khác biệt ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Mười năm trôi qua, kỹ thuật diễn xuất của Trì Tiểu Mãn không tiến bộ quá nhiều, cô vẫn chưa thể trở thành kiểu diễn viên có thể nhập vai chỉ trong một giây. Cô hiểu rõ khi gương mặt mình xuất hiện trên màn ảnh rộng, ấn tượng đầu tiên nảy ra trong đầu mọi người sẽ là... Ồ, Trì Tiểu Mãn kìa.

Hơn nữa bao nhiêu năm qua, cô cũng không chắc ấn tượng mà Trì Tiểu Mãn để lại cho công chúng là tốt hay xấu nhiều hơn. Nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng không muốn mang cái mác "Trì Tiểu Mãn" áp đặt lên Tiểu Ngư. Vì vậy cô muốn thử phá vỡ ấn tượng đó một lần, chỉ đành dùng đến cách có phần không quá thông minh này.

"Có phải cách này cũng có chút hiệu quả không?" Trì Tiểu Mãn cười với Thẩm Bảo Chi:

"Dù sao thì mấy ngày nay tôi và cô có nhiều cơ hội gặp mặt như thế, cô cũng đã nhìn ra rồi."

Có lẽ vì uống rượu nên phản ứng của Thẩm Bảo Chi hơi chậm, một lúc sau cô ấy mới bật cười:

"Hiệu quả lắm chứ."

Sau đó cô ấy còn nói: "Cô Tiểu Mãn, thật ra cô và cô Trần rất giống nhau."

Không nhớ là bắt đầu từ ngày nào.

Thẩm Bảo Chi gọi cô là cô Tiểu Mãn... Mặc dù Trì Tiểu Mãn hy vọng cô ấy đừng khách sáo như vậy, thế nên Thẩm Bảo Chi đành phải đổi cách xưng hô. Nhưng thỉnh thoảng, cái cụm "cô Tiểu Mãn" này vẫn cứ bất chợt bật ra.

Lần này nghe thấy.

Trì Tiểu Mãn theo bản năng định sửa lại lần nữa.

Chỉ là chưa kịp mở lời.

Ở bàn phía sau họ đã có người đứng dậy, hớn hở reo lên...

"Cô Trần, cuối cùng cô cũng tới rồi!"

Dứt lời, Thẩm Bảo Chi là người quay đầu lại trước. Cô ấy đặt ly rượu xuống, vẫy tay chào phía đó:

"Cô Trần, bên này!"

Trì Tiểu Mãn không quay đầu lại. Cô cúi mặt, nâng ly nước lọc trước mắt lên nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống.

Ngón tay khẽ miết thành ly.

Trần Việt không tiến lại ngay, dường như chị bị người quen giữ chân lại, đang đứng trò chuyện với ai đó cách bàn của họ chưa đầy mười mét...

Do quá đông người, âm thanh truyền đến phía này không rõ lắm, nhưng vẫn nghe được giọng nói dịu dàng và âm vực luôn khiến người ta cảm thấy dễ chịu như tắm gió xuân kia. Thỉnh thoảng chị lại đưa đẩy vài câu đùa đúng lúc, khiến những người xung quanh đều bật cười vui vẻ.

"Có vẻ cô Trần bị chặn lại rồi." Thẩm Bảo Chi đứng dậy: "Để tôi qua giúp cô ấy một tay."

Trong mấy tháng qua, chắc hẳn Thẩm Bảo Chi đã liên lạc với Trần Việt, cũng từng gặp chị vài lần ở Hồng Kông. Có lẽ vì Trần Việt đến muộn, cộng thêm việc lúc này Thẩm Bảo Chi đang khá phấn khởi, nên cô ấy cũng mạnh dạn bày tỏ niềm vui và sự chào đón đối với sự hiện diện của chị: "Tiểu Mãn, cô có muốn đi cùng tôi không?"

"Thôi." Trì Tiểu Mãn mỉm cười với Thẩm Bảo Chi, nhìn chằm chằm vòng xoáy trong ly nước, khẽ đáp: "Đông người thế này, tôi không qua góp vui đâu."

"Cũng được." Thẩm Bảo Chi không tiếp tục khuyên cô: "Vậy cô ngồi đây đợi một lát nhé."

Nói xong câu này.

Cô ấy kéo ghế rời khỏi cạnh Trì Tiểu Mãn, hướng về phía sau lưng cô gọi một tiếng đầy phấn khởi:

"Cô Trần!"

Giọng nói xa dần.

Trì Tiểu Mãn im lặng nhấp một ngụm nước rồi đặt ly xuống. Một giây, hai giây, ba giây...

Đợi đến khi số người tiến lại chào hỏi Trần Việt ngày càng đông, đông đến mức cô gần như không thể phân biệt nổi đâu là giọng của chị nữa.

Cô mới cẩn thận quay đầu lại.

Nhìn Trần Việt.

Một Trần Việt mà cô đã hơn hai tháng chưa gặp.

Tiết trời đã chuyển lạnh, sảnh tiệc dù đông người và náo nhiệt nhưng vẫn đang bật điều hòa.

Trần Việt không ăn diện cầu kỳ như một đại minh tinh đến muộn. Chị chỉ mặc một chiếc áo cardigan màu xanh lục đậm rất đơn giản, vẫn là mái tóc đen búi vội không mấy chăm chút như mọi khi, cùng với cặp kính gọng nhựa bản dày... Trông Trần Việt không giống một Ảnh hậu, ngược lại còn giống biên kịch hơn cả cô biên kịch đi theo đoàn phim. Chị mang một vẻ đẹp có chút mệt mỏi, nhạy cảm, khí chất vô cùng ấm áp.

Dưới ánh đèn sáng rực, làn da chị trông rất trắng, trắng hơn hẳn so với lần gặp hai tháng trước. Màu môi tự nhiên, không quá đỏ, có lẽ vì vừa xuống máy bay nên gương mặt chị thoáng chút lười biếng và mệt mỏi không dễ nhận ra. Chị cũng gầy đi nhiều, gầy đến mức phần da dưới gò má hơi hóp lại.

Để phù hợp hơn với trạng thái bệnh tật của Lưu Thụ, dường như Trần Việt cũng đã kiểm soát cân nặng của mình. Không chỉ gầy hơn lần gặp trước, mà so với ảnh định trang cách đây không lâu, trông chị còn có vẻ cô đơn và mệt mỏi hơn.

Chẳng rõ là do đã nhập vai hay vì lý do gì khác, Trì Tiểu Mãn đứng từ xa nhìn Trần Việt, bỗng nhiên nảy sinh cảm giác hoang mang...

Cô không rõ là mình đang nhìn Trần Việt.

Hay là Tiểu Ngư đang nhìn Lưu Thụ.

Để rồi khi nhìn thấy Trần Việt đang cười với mọi người, lòng cô bỗng dâng lên nỗi xót xa và hụt hẫng vô cớ.

Cho đến khi chị băng qua đám đông và nhìn về phía cô.

Trì Tiểu Mãn đột ngột thu hồi tâm trí, theo bản năng định né tránh, nhưng rồi lại khựng lại... Giữa bao nhiêu con mắt thế này, tin đồn bất hòa giữa cô và Trần Việt vốn đã râm ran bấy lâu, nếu chỉ nhìn một cái mà đã quay đi thì không biết người ta sẽ còn thêu dệt ra sao.

Nghĩ đến đây, Trì Tiểu Mãn thả lỏng bờ môi đang mím chặt, xuyên qua những bóng lưng thưa thớt, mỉm cười với chị.

Trần Việt cũng cười với cô.

Dưới ánh đèn lấp lánh, nụ cười của người phụ nữ ấy trông có vẻ mờ ảo, nhưng cũng thật rõ ràng.

Trì Tiểu Mãn không nhìn chị quá lâu.

Cô chỉ khẽ gật đầu.

Rồi thu hồi tầm mắt.

Thở phào nhẹ nhõm.

Uống cạn ly nước của mình trong một hơi.

Rồi tiếp tục lật xem cuốn kịch bản giấy mà cô vẫn luôn mang theo bên mình suốt thời gian qua.

Ngày mai sẽ quay cảnh đầu tiên.

Nói không lo lắng là giả.

Nói không áp lực trước ống kính cũng là giả.

Và nói rằng mình không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào khi phải diễn chung với Trần Việt trước sự chứng kiến của bao nhiêu người, thậm chí là cả những tay săn ảnh và truyền thông đi theo, lại càng giả hơn.

Thú thật, trong lòng Trì Tiểu Mãn có một nỗi bất an không tên. Thậm chí lúc này cô chỉ muốn trốn ngay về phòng, rà lại cảnh quay ngày mai thêm vài lần nữa như đêm hôm ấy, thì mới có thể hoàn toàn yên tâm được.

Nhưng thế giới của người trưởng thành chắc chắn không đơn giản như thế, không phải cứ chuyên tâm làm tốt việc của mình là xong. Biết bao nhiêu người đang nhìn cô, đang nỗ lực chuẩn bị cho buổi khai máy ngày mai, họ chắc chắn không muốn thấy một vị đạo diễn bỏ trốn vào thời khắc quan trọng này.

Hơn nữa, tiệc khai máy vốn là dịp để mọi người làm quen và phá băng, Trì Tiểu Mãn cảm thấy mình tốt nhất không nên rời đi sớm. Tuy vậy, cô cũng không thể tự nhiên đối phó như Thẩm Bảo Chi, nên đành chọn cách ngồi ở góc khuất, làm một linh vật để mọi người đều có thể nhìn thấy, rồi lặng lẽ nghiền ngẫm cảnh quay ngày mai.

Kịch bản khẽ khàng lật sang một trang.

Có người ngồi xuống vị trí bên cạnh cô.

Mang theo một làn hương nhàn nhạt.

Không phải mùi nước hoa nồng nặc, cũng không hề gay gắt hay mang tính công kích giữa bầu không khí đầy mùi rượu này.

Mà tựa như một tán cây đại thụ đang dang rộng cành lá bao bọc lấy cô.

"Tiểu Mãn, đã lâu không gặp."

Giọng nói bị tiếng ồn che lấp phần nào, nhưng trong sự mơ hồ ấy dường như vẫn mang theo nét dịu dàng.

Động tác lật trang của Trì Tiểu Mãn khựng lại.

Cô ngẩng mặt lên.

Trần Việt ngồi xuống bên cạnh cô, ánh mắt chị nhìn nghiêng về phía cô đầy chuyên chú, gương mặt tỏa sáng lấp lánh dưới những vệt sáng tối đan xen.

Nói xong câu đó, người phụ nữ ấy nhìn cô thật lâu, rồi đuôi mắt mới từ từ lan tỏa ý cười mông lung: "Hình như em đầy đặn lên một chút rồi thì phải?"

Hơn hai tháng không gặp, cũng không liên lạc gì nhiều.

Trì Tiểu Mãn cảm thấy giọng nói của Trần Việt đột nhiên xa lạ hơn hẳn. Và khi nhìn thấy độ dày của chiếc áo cardigan mà chị đang mặc, cô bỗng bị làn gió lạnh làm nổi một lớp da gà... Cảm giác sinh lý này thật kỳ lạ, rõ ràng mùa hè đã qua từ lâu, nhưng chỉ vì đột nhiên thấy Trần Việt mặc áo cardigan, cô mới có cảm nhận thực tế mạnh mẽ đến thế về sự thay đổi của thời tiết, rằng không khí lạnh đến mức khiến tim mình thắt lại.

Nhưng vì Trần Việt biểu hiện rất tự nhiên.

Trì Tiểu Mãn chỉ khẽ miết nhẹ bìa kịch bản, không để bản thân lộ ra vẻ cứng nhắc: "Dạ, em có nặng thêm vài ký."

"Bao nhiêu?"

"Ba ký rưỡi, bốn ký."

"Ừ, trông em tốt hơn trước nhiều." Trần Việt lên tiếng, giọng thấp và dịu dàng: "Dù không phải để đóng phim thì dáng vẻ này ngày thường cũng rất hợp."

Dường như chị rất hiểu Trì Tiểu Mãn làm vậy là vì vai diễn, cũng giống như Trì Tiểu Mãn ngay từ cái nhìn đầu tiên đã hiểu chị vì muốn tiệm cận với Lưu Thụ mà đã dùng cách khá cực đoan, khiến ngoại hình của mình thay đổi lớn như vậy chỉ sau hai tháng.

Nhưng dù thế, Trì Tiểu Mãn vẫn không nhịn được mà thốt lên: "Chị gầy đi nhiều quá."

"Cũng bình thường thôi mà." Trần Việt cười: "Dù sao Lưu Thụ cũng là người bệnh, chị không thể mang một bộ dạng khỏe mạnh ra diễn được."

"Thật ra bây giờ có nhiều chi tiết nhỏ có thể xử lý qua hóa trang mà, nhìn cũng chẳng khác biệt là bao..." Trì Tiểu Mãn buột miệng nói.

Nhưng lời chưa nói hết, cô đã kịp phản ứng lại, im lặng không nói tiếp nữa.

Làm sao Trần Việt có thể chọn cách đó được? Hơn nữa, nói với một diễn viên đang nỗ lực hết mình để hóa thân vào nhân vật rằng có thể xử lý bằng hóa trang, có lẽ là một sự thiếu tôn trọng.

Trì Tiểu Mãn mím môi: "Xin lỗi, em không nên nói như vậy."

Cô không giải thích gì thêm.

Vì không muốn Trần Việt nghĩ mình đang cố tình lấp l**m.

Mặc dù chị có thể vì thế mà nghĩ cô có quá nhiều mánh khóe đối với nghề diễn. Nhưng bao nhiêu năm qua, có quá nhiều chuyện xảy ra với cô cần được thanh minh, mà dù có thanh minh thế nào cũng vô ích, nên Trì Tiểu Mãn đã quen với việc đối mặt với sự hiểu lầm bằng cách không giải thích quá nhiều.

"Tiểu Mãn."

Trần Việt nhìn cô.

"Dạ?" Ngón tay Trì Tiểu Mãn cào nhẹ lên kịch bản, đáp lại một tiếng.

"Sinh nhật vui vẻ." Trần Việt nói.

Trì Tiểu Mãn ngẩn ra, sau khi chạm phải ánh mắt dịu dàng của Trần Việt, cô mỉm cười: "Có phải chị nhớ nhầm rồi không?"

"Hôm nay không phải sinh nhật em." Cô nhẹ nhàng nói.

"Chị biết."

Trần Việt nói: "Nhưng hôm nay là sinh nhật của Tiểu Ngư."

Trì Tiểu Mãn sững sờ.

Giữa dòng người qua lại, Trần Việt cười với cô, bàn tay đang buông thõng bên cạnh bàn khẽ nhấc lên, đẩy một món đồ về phía cô, lặp lại lần nữa: "Sinh nhật vui vẻ nhé."

Trì Tiểu Mãn cúi mắt nhìn.

Cô nhận ra đó là một cái móc khóa.

Bên trên treo một chú cá nhỏ màu nâu với những đường nét đơn giản.

"Chị đã xem bản tiểu sử nhân vật em viết cho Tiểu Ngư rồi." Trần Việt nhìn cô, nói: "Kịch bản trước đây của Lãng Lãng thật sự chưa hoàn thiện, tiểu sử nhân vật để lại cũng rất ngắn gọn, em đã thêm vào đó không ít chi tiết."

Hóa ra là vậy.

Trì Tiểu Mãn gật đầu. Lúc này cô mới nhớ ra, khi viết ba mươi ngàn chữ tiểu sử nhân vật, cô đã tự ý thêm vào ngày sinh nhật, châm ngôn sống và quan điểm tình cảm của Tiểu Ngư, cùng rất nhiều chi tiết mở rộng mà trong kịch bản chỉ nhắc qua một câu... Cô cũng nhớ, vì lời nói trước đó của Trần Việt, nên khi thảo luận với các biên kịch khác, cô đã tiện tay gửi kèm toàn bộ các chi tiết sửa đổi và phân cảnh vào email của chị...

Nhưng vì thời gian qua cô có quá nhiều việc, nhiều khi việc gửi email cho Trần Việt chỉ là hành động theo bản năng, nghĩ kỹ lại thì chẳng biết đã gửi đi bao nhiêu tài liệu nữa... Vậy mà Trần Việt lại nhìn thấy ngày sinh nhật mà cô đã thêm vào cho Tiểu Ngư...

Cung Thiên Bình, tài liệu nói người thuộc cung này thích sự công bằng, giàu lòng hiếu kỳ và luôn nhiệt tình trong cách đối nhân xử thế.

Trì Tiểu Mãn im lặng nhìn cái móc khóa cá nhỏ màu nâu trên bàn, các ngón tay khẽ cuộn lại, cô không lập tức đưa tay ra nhận: "Em cảm ơn."

"Không có chi." Trần Việt nói.

Sảnh tiệc ồn ào, bóng người chập chờn. Người phụ nữ ngồi trong góc khuất nhìn cô, giọng nói trầm thấp và dịu dàng: "Thời gian qua em vất vả rồi, chị cũng chẳng giúp gì được cho em."

"Cũng không vất vả lắm đâu chị." Trì Tiểu Mãn theo bản năng phủ nhận, nhưng sau khi chạm mắt với Trần Việt, cô lại khẽ hạ giọng: "Ai cũng vất vả như nhau cả mà."

Trần Việt không phủ nhận điều đó.

Chị im lặng một lát.

Ánh mắt dừng lại ở cuốn kịch bản đang mở trên tay cô, dường như định nói thêm gì đó.

Ngón tay Trì Tiểu Mãn mân mê mép trang giấy, theo bản năng muốn che bớt những dòng chữ chi chít trên đó, nhưng rồi cảm thấy chẳng có gì phải giấu nên cô bèn buông tay ra, quay sang mỉm cười với chị: "Nước đến chân mới nhảy ấy mà."

Trần Việt không đưa ra nhận xét gì về hành động của cô, chỉ nói một tiếng "Được", rồi nhìn cô thêm một lúc, khẽ khàng nói: "Vậy chị không làm phiền em nữa."

Trì Tiểu Mãn mím môi, định nói "Cũng không tính là làm phiền đâu".

Nhưng chưa kịp mở lời thì đằng sau đã có người gọi "Cô Trần" với âm lượng khá lớn, như thể đang định tiến lại chào hỏi chị.

Trần Việt bèn chủ động đẩy cái móc khóa cá nhỏ kia lại gần cô hơn, dịu dàng dặn:

"Em đừng lo quá."

Nói xong câu đó.

Trần Việt lần nữa đứng dậy rời khỏi cạnh cô, cũng rất lịch sự đưa những diễn viên đang định tiến lại chào hỏi, và bày tỏ lòng hâm mộ rời khỏi chỗ khác.

Hơn hai tháng không gặp, Trần Việt vẫn chu đáo như vậy. Chị luôn dành cho Trì Tiểu Mãn một không gian riêng tư, cho phép cô không cần phải ép mình vượt qua "nỗi mặc cảm khi nỗ lực" mà bản thân không muốn để ai nhìn thấy, để cô được âm thầm tự đối mặt với những sợ hãi và dao động của chính mình.

Cũng để lại cho cô chiếc móc khóa cá nhỏ đó.

Như một lời khích lệ.

Đợi đến khi Trì Tiểu Mãn phản ứng lại.

Thì đã thấy Trần Việt bị rất nhiều diễn viên mới vây quanh để bày tỏ lòng yêu mến với những tác phẩm trước đây của chị. Trì Tiểu Mãn chỉ đành nhìn chú cá nhỏ có cái miệng trông hơi ngốc nghếch kia thật lâu, khụt khịt cái mũi bỗng dưng thấy nghèn nghẹn.

Cô cầm lấy cái móc khóa.

Bí mật giấu vào lòng bàn tay.

Tự thuyết phục bản thân rằng mình bây giờ là Tiểu Ngư, nên được phép nhận món quà sinh nhật từ Lưu Thụ.

Mà cô cũng lén lút chọc nhẹ vào cái miệng ngốc nghếch của chú cá nhỏ.

Hành động đó có phần trẻ con, nếu ai nhìn thấy hẳn sẽ hiểu lầm rằng Trì Tiểu Mãn đang có nhiều điều bất mãn với Trần Việt. Bởi lẽ trong suốt quá trình hợp tác, thái độ và cử chỉ của cô khi nói chuyện với Trần Việt đều rất kỳ quặc. Ngay cả với món quà nhỏ chị tặng, cô cũng chẳng hề tỏ vẻ niềm nở.

Nhưng vì lúc này cô đang là Tiểu Ngư.

Nên tạm thời, cô cho phép bản thân được tự nhiên một chút.

Thế nhưng ngay khi vừa làm xong hành động đó, cảm giác hối hận đã ập đến. Cô vội vàng giấu chiếc móc khóa cá nhỏ vào trong túi xách.

Vờ như mình chưa từng làm gì cả.

Để chữa ngượng, cô còn lúng túng rót cho mình một ly nước rồi chậm rãi uống từng ngụm nhỏ.

Vì vậy, cô đã không nhận ra rằng...

Ở phía sau, Trần Việt đang xuyên qua những bóng người để nhìn cô. Thấy cô cúi đầu lầm lũi uống từng ngụm nước nhỏ, chị đã không kiềm được mà bật cười thành tiếng.

Vị diễn viên mới đang đứng trước mặt Trần Việt, người đang thao thao bất tuyệt bày tỏ sự phấn khích cho lần hợp tác này, cũng vì thế mà khựng lại ngơ ngác: "Cô Trần, lời em nói có vấn đề gì sao ạ?"

"Xin lỗi." Trần Việt dời tầm mắt.

Cô nhìn lại người trước mặt mình, nói với giọng điệu nhu hòa: "Là tôi mất tập trung."

Đối phương ngẩn người một lát rồi cũng mỉm cười: "Cô Trần, em rất vinh dự được hợp tác với chị."

"Ừ, tôi cũng vậy."

Người kia cũng không yêu cầu Trần Việt phải giải thích lý do tại sao lại lơ đãng, nhưng nói xong câu đó, Trần Việt im lặng một hồi, vẫn không nhịn được mà giải thích thêm:

"Chỉ là đã lâu rồi tôi không đến Bắc Kinh."

Khi nói câu này, cô theo bản năng nhìn về phía bóng lưng đang quay nghiêng về phía mình... Một bóng lưng vẫn gầy mảnh nhưng đang nỗ lực lật xem kịch bản. Cô chú ý thấy đối phương thỉnh thoảng lại nhíu mày, lúc thì nhăn mũi, có những biểu cảm vô cùng sống động...

Trần Việt thấy vui, nhưng trong niềm vui ấy, cô lại nhận ra dường như mình càng tiến lại gần thì lại càng không thể nhìn rõ sự sống động đó. Trần Việt đành kiềm chế sự thôi thúc, không bước lên thêm nữa, mà chỉ đứng từ xa lên tiếng:

"Tôi cảm thấy thời tiết ở đây đẹp hơn nhiều so với những gì mình tưởng tượng."

Nếu có thể lại gần thêm chút nữa thì tốt biết mấy.

---

Tối hôm đó, Trì Tiểu Mãn ở lại cho đến khi tiệc khai máy kết thúc.

Thực tế thì bữa tiệc cũng không kéo dài quá lâu. Khoảng 10 giờ đêm, phần lớn đoàn phim đã về khách sạn nghỉ ngơi.

Lúc bấy giờ.

Thẩm Bảo Chi đã uống khá nhiều, đi đứng bắt đầu loạng choạng không vững.

Trì Tiểu Mãn muốn đưa cô ấy về trước, cũng không muốn làm ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của người khác, nên cô đành gắng sức dìu Thẩm Bảo Chi, người có chiều cao hơn một mét bảy, về phòng.

Dù đã tăng được ba ký rưỡi đến bốn ký nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn gầy, một mình dìu Thẩm Bảo Chi đi rất chao đảo.

Mới đi được vài bước.

Đã có người từ phía bên kia đưa tay đỡ lấy vai Thẩm Bảo Chi, giúp cô ấy đứng vững hơn, không để cả người đổ dồn lên vai Trì Tiểu Mãn nữa.

"Cảm ơn, cảm ơn."

Trì Tiểu Mãn vừa bận dìu Thẩm Bảo Chi, vừa rối rít cảm ơn người giúp mình.

"Không có gì." Giọng nói của người phụ nữ vang lên từ phía vai bên kia của Thẩm Bảo Chi.

Trì Tiểu Mãn mím môi, xốc Thẩm Bảo Chi lên thêm một chút: "Em cứ tưởng chị về phòng lâu rồi chứ."

"Chưa, chị lên lầu cất ít đồ thôi." Trần Việt đáp.

"Dạ." Trì Tiểu Mãn gật đầu.

Chẳng rõ có phải vì hai tháng không gặp, lại thêm quá nhiều việc bộn bề hay không, mà Trì Tiểu Mãn cảm thấy mình và Trần Việt dường như lại trở nên xa cách.

Mà chính trong trạng thái này, chỉ mười mấy tiếng đồng hồ nữa thôi, cô sẽ phải đóng cảnh đầu tiên với chị.

Suy nghĩ một lát, Trì Tiểu Mãn chủ động mở lời: "Chị...mấy tháng qua chị sống thế nào?"

Trần Việt cùng cô dìu Thẩm Bảo Chi vào thang máy, nghe vậy liền mỉm cười: "Rất tốt."

Giọng chị dịu dàng:

"Không có lịch trình, mỗi ngày chỉ đọc kịch bản, ăn ngon ngủ kỹ."

Nghe thì có vẻ là thật.

Nhưng thoạt nhìn trạng thái của chị không giống vậy.

Bởi lẽ chị gầy đi quá nhiều so với hai tháng trước.

Nhưng bản thân Trì Tiểu Mãn cũng là diễn viên, cô hiểu rõ những chuyện này không nên nhiều lời. Câu "Đừng để gầy quá" định nói ra lại đổi thành: "Trần Việt, nếu có vấn đề gì với phía hậu cần, chị nhất định phải nói nhé."

"Vấn đề gì cơ?"

Thang máy đi lên.

Trì Tiểu Mãn mím môi, im lặng một lát rồi nói:

"Thì như lần chụp định trang trước, đôi giày đó nhìn có vẻ không thoải mái cho chị lắm..."

Thú thật, Trần Việt không phải kiểu người chịu ấm ức mà không nói. Chị không nói, phần lớn là vì chị không để tâm. Chị không quan tâm phòng mình ở rộng hay hẹp, món ăn có hợp khẩu vị hay phong phú hay không, cũng chẳng bận lòng nếu đôi giày hôm nay đi hơi chật một chút... Ngược lại, chị quan tâm nhiều hơn đến những điều mà đa số mọi người coi là viển vông.

Ví dụ như chị có thể vì một câu hỏi mà tự nhốt mình, hay xem đi xem lại một bộ phim hàng chục lần.

Nhưng Trì Tiểu Mãn lại quan tâm, dù cô không rõ sự quan tâm này có còn phù hợp với danh phận hiện tại hay không.

Trong thang máy, Thẩm Bảo Chi đang say lờ đờ. Cô ấy hé mắt nhìn một cái, dường như chỉ thấy mỗi Trì Tiểu Mãn nên theo bản năng dựa dẫm vào cô.

Trì Tiểu Mãn đưa tay đỡ lấy cô ấy.

Nhưng Trần Việt đã đột ngột đón lấy Thẩm Bảo Chi. Chị giữ chặt cánh tay Thẩm Bảo Chi, không để cô ấy tựa vào Trì Tiểu Mãn nữa. Im lặng một hồi, chị khẽ đáp: "Được, chị sẽ nói."

Trì Tiểu Mãn không đỡ được Thẩm Bảo Chi, lòng bàn tay trống trải, bèn "Dạ" một tiếng.

"Mấy chuyện đó đều không sao cả."

"Nếu chị không thích nói với người khác, chị có thể nói với Bảo Chi, hoặc là..."

"Có thể nói với em không?" Trần Việt ngắt lời cô.

Trì Tiểu Mãn sững người.

Ánh mắt cô rơi trên chiếc áo cardigan của Trần Việt, chẳng hiểu sao lớp da gà vốn đã lặn xuống giờ lại nổi lên. Cô cảm thấy kỳ lạ, nhưng lúc này không thể đào sâu thêm, đành gật đầu: "Tất nhiên là được."

"Được." Trần Việt gật đầu: "Có vấn đề gì chị cũng sẽ nói với em."

Dứt lời.

Thang máy mở ra.

Hai người không nói thêm gì nữa.

Cùng nhau dìu Thẩm Bảo Chi về phòng.

Đoàn phim sắp xếp phòng cho diễn viên đều ở cùng một tầng, không có sự phân biệt quá mức. Một phần là vì chính Trì Tiểu Mãn đã từng nếm trải những vất vả đó, nên cô không muốn mình cũng trở thành người phân biệt đối xử. Phần nữa là vì Trần Việt cũng giống cô, không phải người thích phô trương hay kén chọn điều kiện sinh hoạt.

Tuy nhiên khi chọn phòng, Trì Tiểu Mãn vẫn cố ý xếp cho Trần Việt căn phòng ở góc, là nơi yên tĩnh, sạch sẽ, riêng tư và cách âm tốt nhất. Căn phòng đó có áp lực nước ổn định, rộng rãi sáng sủa. Và trong tủ lạnh đã được cô âm thầm nhét đầy bánh quy, bánh mì, trái cây tươi mới, cùng những chai nước khoáng sạch của nhiều thương hiệu khác nhau, kèm theo cả bịt mắt và nút tai nữa.

Có lẽ nói ra sẽ bị người ta bảo là không công bằng.

Nhưng Trì Tiểu Mãn nghĩ, so với việc để Trần Việt ngủ không ngon, nghỉ ngơi không tốt, thì chút lời ra tiếng vào này cô vẫn có thể chịu đựng được.

"Phòng của em ở ngay góc cua." Tối hôm đó, trước khi tạm biệt Trần Việt, Trì Tiểu Mãn đặc biệt tiễn chị đến tận cửa phòng.

Cũng nói với chị: "Chị có việc gì thì cứ đến tìm em."

Cô cố ý chọn phòng ở góc cua là vì không muốn có ai làm phiền Trần Việt.

Ít nhất là hiện tại, có động tĩnh gì cũng sẽ đi qua chỗ cô trước.

Sợ Trần Việt hiểu lầm mình cố ý ở gần, Trì Tiểu Mãn giải thích:

"Lần trước ở Hồng Kông chị đã chăm sóc em nhiều như vậy, giờ ở Bắc Kinh, em cũng muốn tiếp đãi chị thật chu đáo."

Đó xem như là câu trả lời cho vấn đề kia.

"Được." Trần Việt đứng bên cửa đáp lời.

"Vậy em không làm phiền chị nữa." Trì Tiểu Mãn nói: "Chị nghỉ ngơi thật tốt nhé."

Dứt lời.

Cô quay người định đi.

Thế nhưng phía sau lại vang lên một tiếng gọi mơ hồ: "Tiểu Mãn."

"Có chuyện gì sao chị?" Trì Tiểu Mãn giật mình quay lại, còn tưởng rằng chị thấy phòng có vấn đề gì.

Nhưng Trần Việt vẫn chưa vào phòng.

Chị chỉ đứng ở cửa, gương mặt ẩn hiện trong bóng tối, im lặng hồi lâu rồi mỉm cười với cô:

"Không có gì đâu."

Người phụ nữ nhìn cô, giọng nói dịu dàng thanh thoát: "Ngủ một giấc thật ngon nhé."

Trì Tiểu Mãn ngẩn ngơ một lúc.

Thú thật, cô đã diễn tập cảnh gặp gỡ tối nay trong đầu không biết bao nhiêu lần... Làm thế nào để Trần Việt thấy cô chu đáo mà không quá trớn, làm thế nào để Trần Việt thấy cô không bất lịch sự mà vẫn đủ tinh tế, làm thế nào để Trần Việt thấy cô không còn là một Trì Tiểu Mãn chỉ biết khóc lóc, bướng bỉnh và không nghe lời trước mặt chị nữa...

Nhưng khi thật sự gặp lại, tất cả những gì cô dày công tập luyện đều trở nên vô nghĩa.

Cô vẫn không thể ung dung như chị được.

Không thể tùy tiện lấy ra một món quà rồi nói sinh nhật vui vẻ, không thể phóng khoáng nói một câu chúc ngủ ngon, càng không thể che giấu nỗi lo âu và sợ hãi của mình trước mặt chị...

"Dạ." Trì Tiểu Mãn siết chặt chiếc móc khóa cá nhỏ trong túi áo, mỉm cười với người đang đứng bên cửa: "Chị cũng vậy."

"Phải ngủ một giấc thật ngon nhé."

Ít nhất lời chúc này cũng xem như chân thành.

Sau khi về phòng, Trì Tiểu Mãn thẫn thờ tựa lưng vào cửa nghĩ ngợi.

Không còn tâm trí để kiểm điểm lại biểu hiện tối nay, cô thẫn thờ đứng đó một lúc, nhìn đồng hồ rồi mím môi. Lẽ ra ngày mai khai máy, cô thật sự nên đi ngủ sớm như lời Trần Việt nói.

Nhưng khi tẩy trang, rửa mặt sạch sẽ, nhìn vào bờ môi hơi mím lại trong gương, Trì Tiểu Mãn chợt tháo băng đô ra, mở cửa bước ra ngoài. Cô đi xuống lầu, để mặc cơn gió đêm thu tạt vào mặt đau rát, đeo khẩu trang và nón, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng.

Ban đầu cô chỉ định đi dạo dưới lầu cho khuây khỏa, nhưng như có ma xui quỷ khiến, cô lại tìm đến phim trường của ngày mai.

Neon được chia làm ba giai đoạn quay.

Giai đoạn đầu là ở Bắc Kinh.

Những gì họ cần quay chỉ đơn giản là những phân đoạn của Tiểu Ngư và Lưu Thụ trong căn nhà trọ ngày trước.

Là cảnh quay đầu tiên sau khi khai máy, cũng là để hai diễn viên đóng chung nhanh chóng phá vỡ khoảng cách, nên sau khi bàn bạc với biên kịch và đạo diễn hiện trường, Trì Tiểu Mãn đã chọn một cảnh quay có xung đột tình cảm mãnh liệt trong căn nhà trọ...

Đó là cảnh khóc tựa lưng vào nhau, xảy ra vào cái đêm Tiểu Ngư vừa biết tin Lưu Thụ bị bệnh.

Cuối cảnh còn có một cái ôm từ phía sau trên giường...

Đây có lẽ là cảnh thân mật nhất trong toàn bộ bộ phim.

Và nó hoàn toàn do Tiểu Ngư chủ động.

Thú thật, Trì Tiểu Mãn hoàn toàn không có chút tự tin nào vào cảnh quay này, cũng không có niềm tin khi diễn chung với Trần Việt.

Có ở lại trong phòng thì cũng khó lòng chợp mắt được.

Cô nghĩ bản thân nên đến phim trường sớm hơn, ít nhất là có thể làm quen với môi trường nhiều hơn trước khi chính thức khai máy. Đây cũng chẳng phải là chuyện gì xấu.

Thực tế thì cô cũng không muốn lồng ghép quá nhiều cảm xúc cá nhân vào bộ phim, nên trong việc chọn địa điểm và dựng bối cảnh nhà trọ, Trì Tiểu Mãn không can thiệp quá nhiều, thậm chí không đưa ra lời khuyên nào.

Có lẽ vì khao khát có thể phân định rõ ràng giữa phim và đời thực, cô không muốn căn nhà trọ trong phim quá giống với tầng hầm của họ năm xưa, cũng không muốn một Trì Tiểu Mãn ngoài đời ảnh hưởng quá nhiều đến Lý Tiểu Ngư trong phim.

Thế nhưng khi đến trường quay sớm, bối cảnh căn nhà trọ vẫn khiến cô cảm thấy thẫn thờ...

Thực ra, Lý Tiểu Ngư và Lưu Thụ chưa bao giờ là người yêu của nhau. Đây cũng là điều mà Lãng Lãng muốn thể hiện trong kịch bản mười năm trước... Tình cảm của phụ nữ, không chỉ có tình yêu mới làm lay động lòng người.

Vì vậy, dù là một căn nhà trọ nhỏ hẹp, bối cảnh phim vẫn có hai chiếc giường.

Hai chiếc giường đơn gấp nhỏ xíu...

Đây có lẽ là điểm giống với căn nhà trọ năm đó của họ nhất.

Còn những chỗ khác.

Nói giống thì cũng giống.

Mà nói không giống thì cũng không giống.

Bởi lẽ trong ký ức của mỗi người, những căn nhà trọ rẻ tiền đều có không khí và tông màu tương tự nhau...

Những chai lọ gia vị dính dầu mỡ, chậu nhựa, những tấm poster chưa gỡ hết trên mảng tường bong tróc, một khung cửa sổ mờ mịt không đón được mấy hơi khí trời, và cái vòi nước cứ đêm về là nhỏ giọt tong tong không sao sửa được...

Trì Tiểu Mãn bước vào.

Cô ngồi lặng lẽ bên mép giường rất lâu.

Chẳng rõ là tâm trạng gì.

Cô đưa tay chạm vào chiếc gối đạo cụ được xếp ngăn nắp, cầm lên phủi phủi rồi đặt lại lên giường.

Rồi đặt cuốn kịch bản đã lật hơi lộn xộn lên tủ đầu giường.

Cởi giày.

Nằm lên đó.

Cô nằm nghiêng.

Lưng hơi khom lại.

Ôm lấy đầu gối.

Trong bóng tối, cô lặng lẽ hít vào, thở ra.

Để có chỗ chứa các thiết bị quay phim, bối cảnh được dựng trong một ga-ra lớn, nên xét về không gian, nó không giống với căn nhà trọ năm đó khiến cô thấy ngột ngạt mỗi khi nằm trên giường lắm.

Thế nhưng nằm ở đây, Trì Tiểu Mãn lại cảm thấy bình yên và tự tại hơn cả nằm ở khách sạn.

Cô cuộn tròn người, trốn trong ánh sáng mờ ảo, cảm thấy an toàn hơn hẳn việc ngồi lật đi lật lại kịch bản trong buổi tiệc khai máy vừa rồi.

Có lẽ vì trong đầu luôn canh cánh về cảnh quay đó, cảm xúc dần dần nảy nở.

Cô làm chậm nhịp thở, ý thức dần chìm xuống, và rồi cứ thế ngủ thiếp đi ngay tại phim trường.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Trì Tiểu Mãn ngủ lơ mơ, không nhớ mình đã mơ thấy ác mộng hay là mộng đẹp. Khi tỉnh dậy, cô cảm thấy giấc mơ đó có lẽ không tốt lành gì, vì cô thấy khó thở, nhắm mắt lại là trước mắt hiện ra đủ thứ hình thù kỳ quái.

Đêm đã về khuya.

Có người bước vào trong đêm vắng.

Như một sự đồng điệu không hẹn mà gặp, vào ngày 1 tháng 10, đêm trước ngày khai máy Neon, cô và chị đã đưa ra lựa chọn giống hệt nhau.

Người ấy bỗng nhiên phát hiện ra bóng dáng nhỏ bé đang trốn tránh của cô, nên đã đứng sững lại ở cuối giường hồi lâu.

Trì Tiểu Mãn vốn nhạy cảm, ngay từ giây đầu tiên người đó tiến lại gần, cô đã cảm nhận được như một loài động vật có xúc tu, lập tức nín thở.

Cô quay lưng về phía người phụ nữ, nhắm nghiền mắt hướng vào tường, hai lòng bàn tay siết chặt, trái tim đập thình thịch. Cô cảm thấy vô cùng ảo não, tại sao lại là Trần Việt, tại sao lại để lộ sự bất an trước mặt chị, lại để chị thấy cô không đủ vững vàng. Cô vẫn cố gắng nín thở, chuẩn bị sẵn tâm lý...

Cô cứ ngỡ Trần Việt sẽ hỏi tại sao muộn thế này cô lại ở đây? Tại sao không ở trong phòng ngủ một giấc thật ngon? Tại sao trước lúc khai máy lại thiếu tự tin đến vậy?

Thế nhưng Trần Việt im lặng rất lâu. Chị đứng phía sau cô, không hỏi lý do cô đến đây, không phán xét hành động kỳ lạ của cô, càng không đưa ra những lời an ủi khiến cô cảm thấy khó xử lúc đang cô độc.

Không hỏi... Tiểu Mãn, có phải em đang sợ không?

Không nói... Tiểu Mãn, em không được sợ, vì người không được phép sợ hãi nhất chính là em.

Đêm ấy, chị chỉ đứng nhìn cô thật lâu, cuối cùng lặng lẽ nằm xuống chiếc giường đơn nhỏ bé còn lại. Chị đơn giản là nằm quay lưng lại với cô, lặng lẽ cùng cô đón chờ bình minh của ngày mới.

Giống như Lưu Thụ nguyện ý ở bên Tiểu Ngư.

Cũng giống như Trần Việt nguyện ý ở bên Trì Tiểu Mãn.

Bình Luận (0)
Comment