Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 34

Tình đầu.

Tối hôm đó, bậc thầy tình yêu vừa tròn đôi mươi Trì Tiểu Mãn đang nấp sau quầy rạp chiếu phim. Cô mặc đồng phục, đội nón, sửa lại bản thảo quảng cáo vừa bị trả về trong ngày.

Cũng chẳng biết là bị tẩu hỏa nhập ma hay vì lý do gì, cô đột nhiên co ngón tay, gõ từng bính âm một để tạo thành từ ấy.

Quả thật là vô cùng kỳ quặc.

Trì Tiểu Mãn mím chặt môi, ngón tay nhấn mạnh lên bàn phím, xóa đi hai chữ đó.

Thế rồi...

Cô cứ thế nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trống không.

Cảm giác lòng bàn tay đổ mồ hôi, tim đập thình thịch, cả khuôn mặt lẫn vành tai đều nóng bừng lên.

Vậy là.

Cô đành phải đặt cái máy tính xách tay nặng trịch xuống, tự rót cho mình một ly Coca đầy ắp đá, áp hai lòng bàn tay vào thành ly thủy tinh một lúc cho thấm hơi nước mát lạnh, rồi mới đưa tay áp vào má, lại nhéo vành tai đang nóng đến mức tưởng như sắp co lại của mình...

Sau đó.

Nhìn chằm chằm bong bóng khí trong ly Coca.

Cô bỗng nhiên cười hì hì.

Ngày đầu tiên hai người đi ăn Malatang, hình như cũng có một chai Coca đá như thế này...

Chẳng lẽ Trần Đồng đã thích cô từ ngày đó rồi sao?

Yêu từ cái nhìn đầu tiên ư?

Không đến mức đó chứ?

Hay là còn sớm hơn cả ngày hôm đó nữa?

Chắc không phải đâu nhỉ?

Ngày thường, sảnh rạp phim về đêm gần như chẳng có khách. Máy phát đang phát một bản nhạc cũ mà hôm nay cô vừa nghe thấy là đã lập tức thêm vào danh sách nhạc. Giọng ca sĩ vang lên đầy hy vọng và vô cùng ngọt ngào: "SAYONARA'O SAYONARA'O". [1]

[1] Tác giả Văn Đốc: Bài này là bài Người yêu dấu của anh do Lê Minh trình bày. Mọi người có thể tìm nghe thử nhé, mình thấy nhịp điệu và giai điệu rất hợp với chương này hi hi hi.

Trì Tiểu Mãn không hiểu lời, cũng chẳng biết thật ra ca sĩ đang hát về sự chia ly. Mà có lẽ dù biết đi chăng nữa, cô vẫn sẽ thấy cuộc chia ly này thật ngọt ngào.

Cô mân mê vành tai, rồi từ từ trượt người xuống ngồi dưới quầy hàng, thẹn thùng lấy tay che mặt, cười khúc khích.

Thật là...

Trì Tiểu Mãn vỗ nhẹ mặt mình, những giọt nước mát lạnh thấm vào da. Cô có chút u sầu xoa xoa hai bên má đang mỏi nhừ vì cười quá nhiều, thầm nhủ mình không thể cứ như thế này mãi được.

Thế là cô nghiêm túc kéo hai khóe môi vốn cứ tự động nhếch lên xuống, thở phào một cái rồi ở sau quầy gõ bàn phím lạch cạch, bắt đầu đọc lẩm nhẩm tên các món ăn mà cô từng thuộc lòng hồi còn làm ở tiệm bánh bao trong căng-tin.

Lúc đọc đến món "bánh bao thịt bò cải bẹ".

Cô đứng dậy, cẩn thận chỉnh lại đồng phục, cái nón trên búi tóc củ tỏi và cả chiếc nơ thắt ở cổ.

Sau đó, cô hết sức nghiêm túc chọn ra cái ly lớn nhất.

Khẽ ngân nga theo giai điệu bài hát cũ đang lặp đi lặp lại, rửa ly thật sạch, lau thật khô, rồi lấp đầy bằng những viên đá lạnh. Cô hứng đầy Coca sủi bọt từ máy rót nước, rồi tự xuất hóa đơn mua một phần bắp rang cỡ lớn nhất, vun lên thành ngọn núi bắp rang đầy nhất thế gian.

Xong xuôi.

Cô đứng nép sau quầy, mỉm cười một cách đầy chỉn chu và dè dặt, giống hệt như một con búp bê bị nhốt lại.

Ca đêm.

Rạng sáng.

Chẳng có mấy ai đến xem phim cả.

Nhưng lại có người muốn đến thăm cô.

Bởi vì bạn gái của cô bị mất ngủ rất nặng.

Thường thì tầm giờ này không ngủ được.

Chị sẽ ra ngoài đi dạo một chút, thỉnh thoảng cũng sẽ ghé qua đây tìm cô.

Trì Tiểu Mãn căn giờ rất chuẩn, bắp rang vẫn chưa ỉu, Coca vẫn còn bọt khí chưa tan.

Cô thấy bạn gái mình mặc một chiếc áo thun đen đơn giản nhưng vẫn cực kỳ ưa nhìn.

Chị búi tóc cao, đeo chiếc kính gọng dày màu xanh rêu đậm, mỉm cười rạng rỡ đi về phía cô.

"Ở đây nè!" Trì Tiểu Mãn rướn người qua quầy, vẫy tay với chị.

"SAYONARA'O SAYONARA'O"... Bài hát chuyển sang đoạn điệp khúc, giai điệu mang hơi hướng cổ điển, nhịp điệu nhanh và nhẹ nhàng.

Người phụ nữ tiến lại gần, khi đến trước mặt cô chị vẫn cười híp mắt, nhưng chắc là do đổ mồ hôi nên trên chóp mũi và dưới cằm chị sáng lên lấp lánh.

"Sao lần nào em cũng phải vẫy tay với chị thế?" Trần Đồng đứng lại trước quầy. Ánh đèn vàng ấm áp từ phía dưới quầy kính hắt lên, tạo thành một góc sáng không mấy hợp lý, nhưng khi chị mỉm cười nhìn cô, trông chị vẫn đẹp đến nao lòng: "Có phải lần đầu chị đến đâu."

Tiểu Mãn cười hì hì: "Em quen rồi."

Cô đẩy ly Coca và bắp rang đã chuẩn bị sẵn về phía Trần Đồng.

Cười toe toét nhìn chị: "Chị Trần Đồng, hôm nay em mời chị ăn mấy món này trước nha."

Có lẽ vì ly Coca và hộp bắp rang đó thật sự quá lớn, Trần Đồng cúi đầu nhìn, hơi khó xử: "Sao mà nhiều thế này?"

"Á trời ơi, em lỡ tay lấy hơi quá đà ấy mà!"

Trì Tiểu Mãn giả vờ nói, rồi lại xoa xoa cằm, quan sát sắc mặt Trần Đồng, bổ sung thêm: "Chị ăn không hết cũng không sao."

Nói rồi, cô lật tấm chắn bên hông quầy lên.

Rất chu đáo chìa một bàn tay ra để đón Trần Đồng vào.

Trần Đồng vì hành động trịnh trọng quá mức của cô mà cười không ngớt, nhưng vẫn rất phối hợp đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay mềm mại và ấm nóng của cô: "Sao hôm nay em lại trang trọng thế này?"

Hai lòng bàn tay áp vào nhau.

Để đi từ phía trước quầy vào phía trong cần phải đi vòng một vòng nhỏ.

"Ngày đầu tiên mà chị!" Trì Tiểu Mãn cười híp mắt nói: "Lúc nào cũng cần phải có chút nghi thức chứ."

Cô nắm tay Trần Đồng.

Đôi mắt cong lại thành hai vầng trăng khuyết.

Chăm chú nhìn người phụ nữ ấy chậm rãi đi vòng lại, tiến gần về phía mình.

Vì tay không đủ dài.

Trì Tiểu Mãn phải hơi kiễng chân lên một chút dưới ánh đèn ấm áp để dắt Trần Đồng vào trong quầy.

Một động tác đơn giản nhưng được thực hiện đầy thành kính.

Giống như một nàng công chúa đang dắt tay nàng công chúa của mình.

Cùng nhau nhảy điệu khiêu vũ đơn giản nhất.

Đợi Trần Đồng vào hẳn bên trong.

Trì Tiểu Mãn mới cẩn thận hạ tấm chắn xuống, nhưng vẫn không buông tay Trần Đồng ra mà cứ thế nắm chặt lấy, truyền cho nhau hơi ấm.

Hai người cùng ngồi xuống phía sau quầy, vai kề vai.

Chỗ ngồi là tấm đệm lót đơn sơ mà Trì Tiểu Mãn đã chuẩn bị từ sớm, được gấp lại từ rất nhiều giấy báo và poster phim cũ.

Trước mặt họ là một chiếc ghế nhựa đỏ, bên trên đặt cái máy tính xách tay trông rất nặng nề, màn hình đang dừng lại ở khung hình ngay trước khi phim bắt đầu.

Ngày 31 tháng 7.

Ngày thứ hai yêu nhau.

Lúc rạng sáng.

Trì Tiểu Mãn mời mối tình đầu của mình là Trần Đồng cùng ngồi vai kề vai, đầu tựa vào nhau sau quầy thu ngân phảng phất hương bắp rang ngọt ngào, để cùng xem bộ phim cũ cô thích nhất.

Tất nhiên.

Sợ Trần Đồng nghĩ mình keo kiệt.

Trì Tiểu Mãn đã đặc biệt xin nghỉ phép cả ngày kia, bí mật bỏ hai tờ vé xem phim giá 30 tệ vào túi, định bụng ngày mai sẽ mời chị đi xem phim mới, sau đó đi ăn buffet giá 139 tệ một suất.

Cũng bởi vì, có lẽ Trì Tiểu Mãn thật sự là một cô bạn gái chẳng có bản lĩnh gì cả, nên kế hoạch cho buổi hẹn hò chính thức đầu tiên đã tiêu tốn tận bốn tờ tiền trong con heo đất của cô, là khoản tiền tiết kiệm cả tuần trời.

Nhưng không sao.

Vì Trì Tiểu Mãn tin rằng sau này mình sẽ rất có bản lĩnh, biết đâu chừng còn có thể mời Trần Đồng đi ăn buffet tận ba bốn trăm tệ một suất ấy chứ!

Thế nhưng tối đó, đối diện với khung cảnh có phần chật chội này, cô vẫn cảm thấy đôi chút thấp thỏm. Trong lúc phim chiếu, cô cứ không yên lòng mà liếc nhìn biểu cảm của Trần Đồng.

Cô rất sợ chị thấy không thoải mái.

Cũng rất sợ chị thấy rằng, yêu đương với cô sẽ vất vả lắm.

Cô không muốn chị khó chịu.

Không muốn chị phải vất vả.

Nhưng cô thật sự rất thích chị.

Chẳng hiểu tại sao.

Nhưng chắc chắn là rất thích.

Trì Tiểu Mãn rón rén quan sát nét mặt của Trần Đồng.

Dường như Trần Đồng đã nhận ra cô cứ nhìn chị suốt cả tối, bèn kiên nhẫn hỏi:

"Tiểu Mãn, sao em cứ nhìn chị mãi thế?"

Lạ thật. Rõ ràng là cùng một câu hỏi.

Cô có thể đưa ra câu trả lời y hệt như trước đây.

Nhưng lúc này Trì Tiểu Mãn lại chẳng còn hào sảng được như trước nữa, giọng cô nhỏ rí: "Tại vì chị xinh quá đi mất."

Trần Đồng sững người.

Rồi bật cười.

Không gian phía sau quầy sảnh rạp phim vốn nhỏ hẹp, tiếng cười của chị như dòng nước tràn vào, dập dềnh mà trôi nổi.

Cười xong.

Chị đưa tay xoa đầu Trì Tiểu Mãn, rồi nghiêng đầu nhìn cô, khựng lại một lát như đang cân nhắc có nên hỏi hay không, nhưng cuối cùng chị vẫn hỏi thành lời: "Tiểu Mãn, sao em lại nghĩ rằng em thích chị?"

Trì Tiểu Mãn tròn mắt.

Cô gãi gãi cằm: "Chị hỏi vậy là có ý gì?"

Đây là một câu hỏi rất trịnh trọng.

Thế là, sau khi hỏi xong.

Trì Tiểu Mãn liền nhấn tạm dừng bộ phim: "Sao tự dưng chị lại hỏi như vậy?"

Trần Đồng nhìn cô.

Ánh mắt chị vẫn dịu dàng như thế, dường như chẳng có gì thay đổi cả.

Khóe môi chị vẫn khẽ mỉm cười: "Không có gì đâu em."

Nói rồi.

Chị định đưa tay nhấn cho bộ phim chạy tiếp.

Trì Tiểu Mãn chặn tay chị lại, không cho nhấn, rồi mím chặt môi nhìn chị.

"Chắc chắn là có gì đó."

Trần Đồng không nói gì, dường như hơi bất đắc dĩ: "Tiểu Mãn à."

"Có mà có mà." Trì Tiểu Mãn không chịu buông tha, rồi cô bắt đầu nghiêm túc nói lý:

"Yêu nhau ngày đầu tiên mà đã cãi nhau là không được đâu."

"Vậy mà cũng tính là cãi nhau sao?" Trần Đồng lạc đề.

"Tất nhiên rồi." Trì Tiểu Mãn gật đầu khẳng định: "Dù chị không nói ra, nhưng lát nữa chị sẽ dỗi thầm trong lòng, mà dỗi là chị sẽ âm thầm trừ điểm em, trừ điểm chính là cãi nhau, mà cãi nhau là sẽ dẫn đến chia tay đó."

Trần Đồng im lặng. Có vẻ chị cũng không phải là người sành sỏi trong chuyện yêu đương, nên sau khi nghe xong, chị chỉ cúi đầu, khẽ khều lòng bàn tay Trì Tiểu Mãn một lúc lâu, rồi mới chậm rãi lên tiếng:

"Chị chỉ cảm thấy, vốn dĩ tối nay em đang rất vui, chị đột ngột nhắc đến chuyện này..."

Chị vẫn còn chút do dự: "Không thích hợp lắm."

"Không nhắc tới lại càng không thích hợp." Trì Tiểu Mãn lắc nhẹ tay chị, giục: "Chị nói mau đi, chị nói mau đi."

Trần Đồng nhìn cô hồi lâu: "Thật ra cũng không có gì to tát đâu."

Cuối cùng, như thể chẳng còn cách nào khác, chị đành thỏa hiệp: "Được rồi."

Có vẻ chị cảm thấy chuyện này khó mở lời.

Lại tự thấy mình đã làm bầu không khí trở nên tồi tệ nên có chút áy náy. Khi cất lời lần nữa, giọng nói của chị rất khẽ:

"Nếu tối qua người hôn em không phải là chị, liệu em cũng sẽ thích người đó chứ?"

Trì Tiểu Mãn trợn tròn mắt.

Dường như bị câu hỏi này làm đứng hình.

Trần Đồng nói xong cũng không thấy phản ứng của Trì Tiểu Mãn có gì lạ. Công tâm mà nói... So với hiện tại, cô thấy mọi phản ứng của Trì Tiểu Mãn từ lúc nụ hôn đó xảy ra đến giờ mới là kỳ quái.

Em chấp nhận chuyện đó một cách thẳng thắn, hào phóng và gần như là quá dễ dàng.

Thậm chí em còn nhanh chóng lên kế hoạch cho ngày hẹn hò của cả hai, rồi chân thành nói thích cô...

Không phải Trần Đồng không đủ tin tưởng sự chân thành của Trì Tiểu Mãn.

Mà là chuyện này diễn ra không giống như cô tưởng tượng, dường như nó thiếu đi một bước đệm cần thiết nào đó mà cô hằng nghĩ tới. Trần Đồng cảm thấy bối rối vì điều đó, thậm chí có nhiều lúc cô không khỏi nghĩ rằng... Liệu có phải vì Trì Tiểu Mãn còn quá ngây ngô, chưa hiểu sự đời, nên khi đón nhận nụ hôn của cô, em đã nhầm lẫn cảm giác sinh lý trong lúc bàng hoàng thành tình yêu hay không?

Tuy nhiên, dù có hoài nghi về điều đó.

Trần Đồng cũng không muốn chủ động nói ra nỗi bối rối trong mình.

Bởi vì em đã chấp nhận nụ hôn của cô, cũng sẵn lòng chủ động hôn cô.

Cô vừa cảm thấy Trì Tiểu Mãn có lẽ vẫn chưa nghĩ thông suốt, lại vừa mong Trì Tiểu Mãn cứ mãi chẳng nghĩ thông suốt như thế. Cô muốn dùng từng nụ hôn nối tiếp nhau để ngăn em nhận ra sự ngộ nhận khi nhầm lẫn sự hoảng hốt thành tình yêu.

Và cô cảm thấy may mắn vì điều đó.

Bởi vì cô là người đầu tiên hôn Trì Tiểu Mãn. Sẽ chẳng có người thứ hai nào giống như cô, có được cơ hội tiếp cận em dễ dàng đến thế, cũng chẳng ai có thể nhẹ nhàng nhận lấy "tình yêu" đầy hào phóng từ em như vậy.

Trần Đồng cầu nguyện rằng, mãi mãi sẽ không có người thứ hai.

Dù cho lúc này, phản ứng tích cực của Trì Tiểu Mãn có lẽ chỉ xuất phát từ việc em hoàn toàn không có chút đề phòng nào với cô cả.

"Hừm..."

Trì Tiểu Mãn xoa xoa cằm, vẻ mặt hết sức nghiêm túc mà ngẫm nghĩ: "Chị Trần Đồng, chị nói thế làm em cũng muốn biết quá..."

Em nhìn Trần Đồng, ánh mắt tràn đầy sự hiếu kỳ: "Tối qua sao tự dưng chị lại hôn em?"

Em dường như không biết đôi mắt mình lúc này trông sáng ngời và đẹp đẽ đến nhường nào, nó giống hệt như...

"Neon."

Trần Đồng nói: "Vì neon."

"Neon?" Trì Tiểu Mãn nghiêng đầu: "Neon gì cơ?"

Vừa hỏi xong.

Em liền tự nhận ra: "À, mấy miếng băng keo dán trên cửa sổ đó hả chị?"

Như đã thông suốt, em tỏ vẻ vỡ lẽ, rồi đưa ra một suy luận với logic cực kỳ thẳng tuột:

"Vậy ra chị Trần Đồng, chị đột nhiên hôn em, thích em cũng chỉ vì mấy miếng giấy màu đó thôi sao?"

Dù câu nói này nghe qua thì không sai.

Nhưng đầu đuôi sự việc lại thật kỳ quặc.

Cũng lược bỏ đi rất nhiều chi tiết nhỏ.

Trần Đồng cảm thấy mình cần phải giải thích rõ ràng cho Trì Tiểu Mãn hiểu.

Nhưng Trì Tiểu Mãn lại "Ồ" lên một tiếng rồi nói: "Thế chẳng phải em vẫn khá hơn một chút sao, ít nhất em thích chị là vì chị đã hôn em."

"Với lại..."

Nói đến đây, em đột nhiên khựng lại, vành tai đỏ ửng lên.

"Với lại cái gì?" Trần Đồng hỏi.

"Với lại..." Trì Tiểu Mãn mím môi, giọng nói trở nên nhỏ xíu, đôi tai càng đỏ rực dưới ánh đèn: "Với lại em thấy...hôn môi chị, cũng thích lắm."

Trần Đồng hơi hé môi, không thốt nên lời.

Trì Tiểu Mãn che mặt, cũng giống như đêm hôm đó, em biến thành một chú mèo nhỏ cuộn tròn lại, dùng hai tay nhéo nhẹ chóp tai nhỏ nhắn đang nóng bừng lên, nói: "Muốn hôn môi thì không phải là thích rồi sao?"

Được rồi.

Đây quả thật là một logic mà Trần Đồng không thể phản bác.

Nhưng từ nhỏ tính tình cô đã trầm lắng, không quen nói ra những lời bộc trực như vậy.

Cô cũng không thể giống như Trì Tiểu Mãn, nói ra một cách đầy tự nhiên đến thế...

Tuy nhiên, dường như Trì Tiểu Mãn không bận tâm quá nhiều, chỉ thở phào một cái.

Gương mặt em đỏ hồng dưới ánh đèn, vành tai cũng còn đỏ. Sau đó em thu người lại, hai tay cố gắng nhéo tai mình, trông chẳng khác nào một chú chuột nhỏ vừa bị bắt quả tang khi đang ăn vụng, lí nhí nói:

"Hơn nữa, vừa nãy em có tưởng tượng một chút, em thấy từ lúc lớn đến giờ, quen biết qua bao nhiêu người..."

Em liếc nhìn Trần Đồng.

Ánh mắt né tránh, giọng điệu thì khô khốc: "Em chỉ muốn hôn mỗi mình chị thôi."

Nói ra hết những suy nghĩ trong lòng, Trì Tiểu Mãn cảm thấy vô cùng xấu hổ. Nói xong, cô khum hai lòng bàn tay lại thành hình ngọn núi nhỏ, cố gắng che đi khuôn mặt mình. Khi cảm nhận được nhịp thở tĩnh lặng của Trần Đồng, cô vùi mặt sâu vào đầu gối, lí nhí:

"Ây da, tóm lại, tóm lại ý em là như thế đó~"

Âm cuối kéo dài ra.

Nghe như đang làm nũng.

Thật ra Trì Tiểu Mãn không phải người thích làm nũng. Vì cô luôn cho rằng mình mạnh mẽ, tự lập, dũng cảm và rất có bản lĩnh. Nhưng chẳng hiểu sao, hễ cứ đứng trước mặt Trần Đồng là cô lại cực kỳ thích nhõng nhẽo.

Điều này khiến cô thấy lạ lùng.

Nhưng rồi cô cũng chợt nhận ra... Có lẽ đây chính là bằng chứng cho việc cô thích Trần Đồng.

Cô muốn nói điều đó cho chị nghe.

Nhưng lại thấy hơi ngượng ngùng.

Thế là cô chỉ mím môi, nói nhỏ: "Vậy tụi mình tiếp tục xem phim nhé."

Nói đoạn.

Trì Tiểu Mãn khẽ nhấc lòng bàn tay đang che mặt lên, hai bàn tay như hai chiếc quạt nhỏ chắn hai bên má.

Trông cô lúc này giống hệt như một em bé trong tranh Tết, đang nấp sau một ô cửa sổ nhỏ chỉ vừa đủ khuôn mặt.

Cô nghiêm mặt lại.

Nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang tạm dừng.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Cô nghe thấy hơi thở của Trần Đồng nhẹ dần rồi tiến lại gần, cũng nghe thấy chị khẽ thì thầm:

"Tiểu Mãn, chị có thể hôn em không?"

"Dạ?"

Trì Tiểu Mãn cảm thấy bất ngờ trước lời thỉnh cầu của Trần Đồng, nhưng cô không hề kháng cự mà ngược lại còn đầy mong chờ. Cô cứng nhắc giữ nguyên hai tay bên má, xoay đầu một cách đầy trịnh trọng để nhìn người phụ nữ bên cạnh đang chăm chú quan sát mình.

"Dạ được."

Cô đáp.

Sau đó.

Chậm rãi hạ tay xuống.

Khép nép đặt hai tay ngay ngắn lên đầu gối.

Nhìn người phụ nữ đang từ từ tiến lại gần dưới ánh đèn ngũ sắc lung linh.

Cô nghĩ có lẽ do trước đó mình biểu hiện không tốt nên mới khiến Trần Đồng hiểu lầm.

Thế là cô mím chặt môi.

Lấy hết can đảm.

Vừa thẹn thùng vừa táo bạo rướn người tới.

Trước khi chị kịp nhắm mắt lại.

Cô hơi ngẩng cằm.

Chủ động hôn lên trước.

Người phụ nữ dường như hơi bất ngờ trước sự chủ động của cô, chị vô thức mở to mắt, chưa kịp phản ứng gì.

Còn Trì Tiểu Mãn vẫn chưa thạo lắm, cô chủ động, cũng vụng về l**m nhẹ lên môi chị:

"Chúng ta mau...mau hôn nhanh lên."

"Hôn xong...còn...phải...xem...hết...phim nữa."

Nụ hôn phủ xuống.

Trì Tiểu Mãn vẫn kiên trì nói hết câu nói đó.

Cũng kiên trì.

Sau nụ hôn ấy.

Cô đỏ mặt tía tai đưa ly Coca đá cho Trần Đồng, bảo chị uống một ngụm. Còn cô thì cúi đầu nhìn vết son môi dính trên đó, rồi dùng chính chiếc ống hút ấy rón rén hớp một ngụm nhỏ. Cô cảm thấy ly Coca hôm nay ngọt hơn hẳn mọi ngày.

Rồi cô lý nhí nói:

"Chị Trần Đồng, trước đây em chưa từng dùng chung ống hút với ai đâu đó."

Trên màn hình, nút "Play" đã được nhấn, những lời thoại tiếng Quảng Đông bắt đầu vang lên mập mờ.

Trần Đồng im lặng hồi lâu, rồi chị tựa đầu vào bờ vai đang gồng lên thẳng tắp của cô.

Mãi một lúc sau, chị mới khẽ khàng đáp:

"Ừ, chị biết rồi."

Thực tế, Trì Tiểu Mãn cũng chẳng rõ câu trả lời của mình có dập tắt được nỗi hoài nghi của Trần Đồng hay không. Nhưng sau này khi tự ngẫm lại, cô vẫn thấy logic của mình rất rành mạch... Đã muốn hôn người ta rồi, sao lại không phải là thích cho được?

Nếu không phải vì thích, thì sao có thể hôn môi?

Vì thế.

Cô cũng chưa bao giờ nghi ngờ việc Trần Đồng đột ngột hôn mình là do hứng chí nhất thời.

Nếu có ai đó định nhồi nhét vào đầu cô cái lý lẽ lệch lạc ấy.

Cô nhất định sẽ ngay lập tức dõng dạc tuyên bố... Trần Đồng không phải loại người như thế đâu.

Đêm hôm đó, thẩm phán Trì Tiểu Mãn đã đưa ra phán quyết nghiêm túc nhất trong lịch sử tình trường của mình:

Trần Đồng thích Trì Tiểu Mãn.

Trì Tiểu Mãn cũng thích Trần Đồng.

Chuyện này, không một luật sư nào có thể bào chữa được.

---

Thế nhưng tối hôm đó.

Trần Đồng lại đưa ra đề nghị thứ hai khiến Trì Tiểu Mãn không khỏi bất ngờ.

Đó là lúc bộ phim đã chiếu đến đoạn kết.

Khi những dòng chữ giới thiệu bắt đầu cuộn lên từng dòng một.

Trì Tiểu Mãn kiên trì muốn xem hết phần danh đề ở cuối phim. Cô xem một cách rất chăm chú, trong suốt lúc đó không hề nói chuyện với Trần Đồng.

Thế là chị hỏi cô: "Chẳng phải trước đây em đã xem rồi sao? Sao lần nào xem em cũng phải đợi đến lúc hết hẳn vậy?"

"Vì mỗi bộ phim đều rất đáng trân trọng mà chị." Máy tính sắp hết pin, khi dòng chữ cuối cùng vừa chạy hết, Trì Tiểu Mãn mới gập máy lại, cẩn thận cất vào túi chống sốc: "Mỗi cảnh quay đều quý giá, và mỗi cái tên xuất hiện ở cuối phim cũng quý giá như vậy."

"Mặc dù có rất nhiều khán giả không xem, nhưng chúng ta tất nhiên không thể trách họ được. Vì thời gian của họ cũng rất quý báu, họ còn phải làm những việc khác đáng giá hơn trong cuộc sống của mình."

"Có điều, vì thứ quý giá nhất trong đời em chính là điện ảnh..." Nói đến đây, Trì Tiểu Mãn liếc nhìn Trần Đồng đang tựa trên vai mình, dè dặt sửa lời: "À không, không phải."

"Hửm?" Trần Đồng chưa kịp phản ứng: "Sao lại không phải?"

"Bây giờ khác rồi!" Tối đó Trì Tiểu Mãn phấn khích ra mặt, cười toe toét nhấn mạnh: "Bây giờ là điện ảnh và chị cơ!"

Trần Đồng ngẩn người một lát, tựa hẳn vào vai cô rồi cười khẽ: "Bây giờ chị đã có thể sánh ngang với vị trí của điện ảnh trong lòng em rồi sao?"

"Tất nhiên." Trì Tiểu Mãn hất cằm: "Yêu đương mà, cũng giống như làm phim vậy, phải yêu thật nghiêm túc, và cũng phải trải nghiệm thật nghiêm túc."

Huống hồ đây còn là lần đầu tiên cô biết yêu.

Trần Đồng không phủ nhận, chỉ mỉm cười nhìn cô.

"Tóm lại." Trì Tiểu Mãn khụt khịt cái mũi hơi ngứa: "Vì đây là một trong những điều quý báu nhất của em, nên em muốn dành thời gian cho nó. Em cũng có thể xem thay cho những khán giả bận rộn kia thêm vài lần, như vậy thì mỗi người đáng quý trong đoàn làm phim sẽ được nhìn thấy thêm vài lần nữa."

"Ừ, em nói đúng." Trần Đồng khẽ gật đầu trên vai cô.

Trì Tiểu Mãn nghiêng mặt nhìn chị...

Người phụ nữ ấy không nói gì thêm, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đã gập lại. Ánh đèn ấm áp trong quầy hắt lên hàng mi chị, trông chị có vẻ hơi thẫn thờ.

"Chị đang nghĩ gì thế?" Trì Tiểu Mãn hỏi.

Trần Đồng lắc đầu, chị nắm lấy tay cô, chầm chậm đan mười ngón vào nhau, giọng nói vẫn dịu dàng như trước: "Không có gì đâu."

Phải một thời gian nữa, Trì Tiểu Mãn mới hiểu thêm về người phụ nữ đang tựa vào vai mình lúc này. Cô sẽ hiểu rằng chị còn rất nhiều chuyện chưa kể với cô, sẽ biết rõ chị có thói quen che giấu cảm xúc, sự hoài nghi và những nỗi lo âu, cũng chẳng bao giờ thích chủ động bày tỏ suy nghĩ của mình.

Cô cũng sẽ phát hiện ra, dù thời gian có trôi qua bao lâu đi nữa, cô cũng chẳng thể thay đổi được người phụ nữ này, và cũng mãi chẳng thể hiểu thấu hoàn toàn tâm tư của Trần Đồng.

Thế nhưng.

Dù có phát hiện ra hay không, dù có hiểu thấu hay không, dù sau này tình trạng như vậy có lặp lại trong mối quan hệ của họ một trăm lần hay một trăm triệu lần đi chăng nữa.

Trì Tiểu Mãn vẫn sẽ chọn cách hỏi đi hỏi lại hết lần này đến lần khác:

"Chị đang nghĩ gì thế? Chị đang nghĩ gì thế? Chị đang nghĩ gì thế?"

"Chị Trần Đồng ơi, rốt cuộc là chị đang nghĩ gì vậy?"

Giống như một chú chim nhỏ ồn ào, lấy Trần Đồng làm tâm điểm rồi cứ thế xoay vòng líu lo.

Đến mức lần nào Trần Đồng cũng phải bật cười, ra vẻ hết cách với cô. Sau đó chị sẽ dỗ dành cô bằng cách áp mặt mình vào mặt cô, ra hiệu cô đừng hỏi nữa: "Trì Tiểu Mãn, em ồn quá à."

"Ây da ây da..." Những lúc đó, Trì Tiểu Mãn sẽ chạy quanh chị, chớp chớp mắt nhìn vào mắt chị mà hỏi: "Chị phải nói cho em biết chứ, chị không nói thì làm sao em giúp chị được?"

"Giúp chị?"

Nhưng đêm nay, có lẽ vì họ mới chỉ chính thức yêu nhau chưa đầy 72 giờ.

Dường như Trần Đồng vẫn chưa quen lắm với sự luyên thuyên của Trì Tiểu Mãn. Chị ngẩn người hồi lâu mới chậm rãi nói: "Sao lại phải giúp chị?"

Nói xong câu đó, như sợ cô sẽ buồn, chị liền dịu giọng giải thích ngay: "Tiểu Mãn, chị không có ý đó..."

"Em biết mà." Trì Tiểu Mãn ngắt lời chị, cô tựa vào quầy, nhìn sâu vào mắt chị và nghiêm túc nói:

"Chắc là do trước đây chị đã quen như thế rồi."

"Cứ có chuyện gì là lại tự mình gánh vác, cũng có thể là do chị không tin tưởng người khác lắm..."

Nói được vài câu.

Trì Tiểu Mãn lại thấy mình giống như đang phân tích nhân vật Trần Đồng, bèn "Ơ" một tiếng rồi dừng lại. Cô thấy như vậy không tốt chút nào, vì Trần Đồng là bạn gái cô, là một con người bằng xương bằng thịt chứ không phải nhân vật trong phim. Cô nên tìm hiểu nhiều hơn, tiếp xúc nhiều hơn rồi mới nên đưa ra nhận xét.

Thế là Trì Tiểu Mãn khẽ hất cằm.

Sửa lại lời:

"Tóm lại em muốn nói, yêu đương chính là biến chuyện của một người thành chuyện của hai người."

"Chính là chị giúp em gánh vác một chút, em cũng giúp chị gánh vác một chút, rồi hai người cứ thế cùng nhau gánh vác mà đi được một quãng đường thật dài."

Nói thật thì, đây là lần đầu tiên Trì Tiểu Mãn yêu, nhưng chẳng hiểu sao trong đầu cô luôn có sẵn một rổ lý thuyết để tuôn ra. Cô cũng chẳng biết những lý thuyết đó đúng hay sai, cứ thế mà nói hết một lèo.

Nói xong.

Cô kiên nhẫn nhìn Trần Đồng:

"Nhưng mà bây giờ chị chưa muốn nói cũng không sao."

"Dù sao thì tụi mình chắc là sẽ yêu nhau lâu lắm đây."

Trì Tiểu Mãn cố tình bỏ lửng câu nói, đợi đến khi Trần Đồng hỏi tại sao cô lại nghĩ hai đứa sẽ yêu nhau lâu, cô sẽ trả lời một cách thật nông cạn rằng... Vì chị xinh quá mà, lại còn là lần đầu em yêu nữa, không yêu lâu một chút thì tiếc lắm.

Cô muốn Trần Đồng vì câu nói đó mà thấy thoải mái hơn khi ở bên cô.

Nhưng Trần Đồng không hỏi, mà chỉ im lặng rất lâu.

Chị nhìn cô, khi cất lời lần nữa, giọng chị mềm mại vô cùng: "Tiểu Mãn, em xinh thật đấy."

Sao chị lại tranh luôn câu cô định nói thế này?

Trì Tiểu Mãn ngạc nhiên, quay sang nhìn Trần Đồng.

Vừa định mở miệng.

Trần Đồng đã nhẹ nhàng gọi tên cô: "Tiểu Mãn."

"Dạ, em đây." Trì Tiểu Mãn đặt tay lên đầu gối, nghiêm chỉnh trả lời.

Trong rạp chiếu phim, ánh sáng ấm áp hòa cùng hương bắp rang bơ lan tỏa.

Trần Đồng xích lại gần, xuyên qua ánh đèn vàng nhạt bao phủ quanh quầy, đôi mắt chị sát gần mắt cô, chóp mũi cũng chạm gần chóp mũi cô, giống như đang nhìn cô qua một lớp kính vô hình.

Cũng giống như đang quan sát biểu cảm của cô, kiểm chứng xem liệu cô có đủ tin cậy để chị sẵn lòng nói ra những lời trong tâm can hay không.

Trần Đồng tiến gần đến mức Trì Tiểu Mãn thấy ngứa ngáy, suýt chút nữa là đã ôm mũi hắt hơi.

Nhưng ngay trước đó, Trần Đồng đột ngột sờ lên lỗ tai cô.

"Chị cũng muốn thử đóng phim điện ảnh."

Chị dịu dàng nói:

"Em thấy có được không?"

Bình Luận (0)
Comment