Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 9

Cam Tinh từ khi phát sốt đến lúc khỏi hẳn, chỉ tốn 2 ngày, Cam Kỳ Viễn cảm thấy nhóc câm này nhìn qua yếu ớt mong manh, thể chất ngược lại tốt ngoài dự liệu.

Ngày đưa cậu đi bệnh viện thời tiết nắng ráo, Cam Tinh mặc một chiếc áo nỉ có mũ màu xám, size lớn hơn một chút, nhưng xác suất lớn là do Cam Tinh quá gầy nên có vẻ trống trải, xương quai xanh thẳng tắp mảnh khảnh lờ mờ lộ ra, làn da dưới ánh mặt trời trắng bệch lạ thường, cậu móc lấy ngón tay anh, muốn nắm tay.

Cam Kỳ Viễn phát hiện ra, Cam Tinh từ khi phát sốt đến nay trở nên vô cùng dính người.

"Làm gì?" Anh rút tay về, không cho Cam Tinh nắm.

Cam Tinh bướng bỉnh vô cùng, lần này trực tiếp dùng 2 tay nâng lòng bàn tay anh, nắm rất chặt, nhìn dáng vẻ dù thế nào cũng không chịu buông.

"Bám lấy tôi làm gì?"

2 tay Cam Tinh trống trơn, hôm nay cái gì cũng không mang, chỉ có thể chậm chạp làm thủ ngữ cho anh, Cam Kỳ Viễn xem không hiểu, nhưng cũng có thể đoán được đại khái, chẳng qua là thích anh trai, muốn nắm tay anh trai các loại.

"Đã nói không phải anh trai cậu."

Mắt Cam Tinh rất ướt, giống như di chứng của sốt cao, biểu cảm đơn thuần nhìn anh.

Giống như kẹo mạch nha, vứt cũng vứt không ra.

Sốt đã lui gần hết, vết thương ở trường học cũng không tính là nghiêm trọng, bác sĩ kê chút thuốc, trên đường về nhà Cam Kỳ Viễn mua cho Cam Tinh một chiếc điện thoại mới, thái độ từ chối của Cam Tinh đuổi không kịp tốc độ trả tiền của anh.

Điện thoại được Cam Tinh ôm trong ngực như bảo bối, Cam Kỳ Viễn lưu số của mình vào trong đó.

Tuy rằng Cam Tinh phát sốt chỉ có 2 ngày, nhưng thời gian Cam Kỳ Viễn ở bên này đã làm chậm trễ một số công việc, trước khi rời đi Cam Tinh rất rõ ràng là không nỡ, vẫn muốn một cái ôm, Cam Kỳ Viễn rất thắc mắc, phát sốt là làm hỏng não Cam Tinh hay sao, thật sự coi anh là bảo mẫu à?

Cam Tinh bị đẩy ra, vẻ mặt không cam lòng, điện thoại mới đối với cậu mà nói sử dụng chưa thạo, cậu vẫn cầm cuốn vở và bút ở nhà viết chữ cho Cam Kỳ Viễn.

【Cảm ơn anh trai, muốn ôm ôm.】

Cam Kỳ Viễn dời tầm mắt khỏi cuốn vở, ánh mắt rơi trên mặt Cam Tinh, vệt đỏ ửng nổi lên giống như quả táo cắt một nửa trên bàn, anh vươn tay ấn cuốn vở Cam Tinh đang giơ xuống thấp.

"Không được."

Lời này lọt vào tai Cam Tinh có hơi lạnh lùng, cậu c*n m** d***, viết tiếp.

【Nhưng 2 hôm trước đều có ôm.】

"Hai hôm trước là bởi vì cậu bị bệnh, khăng khăng bám lấy tôi, không phải tôi muốn ôm."

Cam Tinh nhìn qua hơi buồn bã, dáng vẻ cố chấp càng ngày càng khiến anh cảm thấy giống Cam Linh.

"Tôi không tùy tiện ôm người khác, cũng phải có lợi ích gì chứ? Cậu có thể cho tôi cái gì?"

Cam Tinh chớp chớp mắt, cầm bút viết.

【Anh trai muốn cái gì ạ?】

Cam Kỳ Viễn làm ra vẻ nghiêm túc nói: "Tiền, tôi thích tiền."

Dáng vẻ Cam Tinh ngẩn ra, viết chữ cũng trở nên chậm chạp.

【Nhưng em không có tiền.】

"Vậy thì không ôm."

Cam Tinh tủi thân tủi phận đứng ở huyền quan nhìn Cam Kỳ Viễn rời đi, cửa được khép lại rất nhẹ, bảo mẫu hỏi cậu buổi trưa muốn ăn gì, cậu không kén, viết cho người ta ăn gì cũng được.

Vừa khỏi bệnh nặng khẩu vị tốt hơn rất nhiều, ăn xong liền buồn ngủ, cậu hỏi dì bảo mẫu làm sao nhắn tin cho người ta, bảo mẫu tỉ mỉ dạy cậu, việc đầu tiên học được chính là gửi tin nhắn cho Cam Kỳ Viễn.

【Anh ơi, buổi trưa vui vẻ, hôm nay em đã ăn cơm tẻ, sườn và cà rốt, bây giờ sắp đi ngủ trưa.】

Cậu ôm gối đầu vào trong ngực, nhưng gối đầu không sánh bằng cái ôm của Cam Kỳ Viễn, mềm mại cũng không có nhiệt độ, mãi cho đến khi ngủ thiếp đi cũng không đợi được Cam Kỳ Viễn trả lời.

Bị bệnh phát sốt rốt cuộc đã tiêu hao quá nhiều tinh lực của cậu, lúc tỉnh dậy đã là 4 giờ chiều, rèm cửa kéo một nửa đã không lọt vào chút ánh sáng nào, căn phòng tối tăm yên tĩnh đột nhiên khiến Cam Tinh nảy sinh một loại cảm giác trống rỗng hụt hẫng rất lớn, cậu nhớ tới căn phòng trọ chật hẹp cũ nát mình và ba từng ở.

Mắt rất khô khốc, cậu dùng tay dụi dụi, điện thoại vang lên một tiếng, chóp tai cậu đều đang run, vội vàng cầm lên xem, một tin nhắn rác, không phải Cam Kỳ Viễn.

Nếu như có thể cứ bị bệnh mãi thì tốt biết bao.

Bị bệnh thì có thể nhận được cái ôm của anh trai, cậu một chút cũng không muốn khỏi.

______________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Tinh Tinh đừng như vậy, để anh cậu biết được, cẩn thận bị đánh mông đấy

Bình Luận (0)
Comment