Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 8

Màn hình điện thoại của Cam Tinh vỡ nát hoàn toàn.

"Bọn họ làm sao?"

Kỳ thực có thể đoán được nguyên do, Cam Kỳ Viễn cũng không trông mong Cam Tinh bây giờ sẽ nói với anh, dù sao so với giải thích, Cam Tinh dường như càng tình nguyện xin lỗi hơn.

Trên đôi chân gầy nhỏ vết bầm tím vẫn chưa tan, Cam Tinh bê cục gạch hoàn toàn không thể mở máy tứ chi vô lực nằm xuống giường, Cam Kỳ Viễn cho cậu uống thuốc hạ sốt một lần nữa.

Lúc buổi tối, Cam Trường Phong gọi điện thoại cho anh, bảo anh cuối tuần này đưa Cam Tinh về nhà.

"Tuần này?"

Câu hỏi ngược lại của anh khiến Cam Trường Phong nảy sinh nghi ngờ, hỏi anh là bản thân không thuận tiện hay là Cam Tinh có chuyện gì.

"Không có, con sẽ đưa nó về."

Cam Kỳ Viễn hỏi Cam Linh có biết chuyện này không, mẹ chưa bao giờ là cách xưng hô của anh đối với Cam Linh, Cam Linh cũng không cho phép anh gọi như vậy.

"Chuyện này con sẽ nói với bà ấy." Trong giọng điệu của Cam Kỳ Viễn tràn đầy sự bất lực: "Ông không cần lo những thứ này, đưa người về là được."

Ngày hôm đó anh không rời đi, mà ở lại phòng ngủ cách vách Cam Tinh.

Trước khi ngủ, anh đo nhiệt độ cho Cam Tinh lần nữa.

Thuốc hạ sốt đã có tác dụng, nhiệt độ cơ thể lùi xuống 37.5℃, nhưng Cam Tinh sờ lên vẫn nóng hổi cả một mảng, ngủ không say, ý thức cũng không đủ tỉnh táo, ánh đèn bàn vàng vọt đầu giường chiếu lên khuôn mặt gầy gò của cậu, nhíu mày khiến cậu nhìn qua rất đau đớn, cậu co mình thành một đoàn, lúc Cam Kỳ Viễn đến gần thì ôm lấy.

Không biết là thói quen ở đâu, lúc ôm người ta thích dùng gò má cọ người, da thịt mềm mại, mỏng thành một mảng dán lên khóe môi anh, giống như là đang lấy lòng anh.

【Đừng tức giận.】

Vài lần gặp gỡ ít ỏi, là câu Cam Tinh thường nói nhất.

Tay quàng trên cổ giống như lò lửa, hơi thở cũng vậy, vừa nặng vừa bí, lẽ ra phải kèm theo tiếng r*n r* khó chịu, thế nhưng Cam Kỳ Viễn không nghe thấy chút tiếng động nào.

Anh nhìn thấy mồ hôi trên trán Cam Tinh cùng với vệt ẩm ướt nơi khóe mắt, có khoảnh khắc cảm thấy Cam Tinh giống như đứa trẻ, cậu không trưởng thành như những nam sinh cùng trang lứa, cũng không cường tráng bằng bọn họ, cậu là người câm, vui vẻ sẽ không nói, đau đớn càng không.

Cam Tinh không có cha, chỉ có một người mẹ vứt bỏ cậu.

Có gì khác biệt với mình đâu?

Điểm chung duy nhất có lẽ chính là đều cần phải gọi Cam Trường Phong là ông ngoại.

Chi bằng trách Cam Tinh gây phiền phức cho anh, không bằng nói Cam Trường Phong tìm cho anh một công việc béo bở.

Thật sự coi mình là anh ruột của Cam Tinh mà sai bảo.

Anh gỡ tay Cam Tinh xuống, người trên giường không biết đã mở mắt từ lúc nào.

Lông mi dưới ướt sũng lại có mấy sợi đâm ngược vào trong hốc mắt, Cam Kỳ Viễn chuẩn bị đứng dậy, Cam Tinh đã nắm lấy tay anh.

Không biết cậu có ý gì, Cam Kỳ Viễn cũng không có kiên nhẫn lắm nhìn cậu làm thủ ngữ.

"Ngủ đi."

Cam Tinh áp mặt vào lòng bàn tay anh, đưa tay dụi mắt, lông mi lộn xộn dính thành một đoàn, mỗi cái chớp mắt dường như đều đang chịu đựng nỗi đau khổ nào đó, Cam Kỳ Viễn rốt cuộc nhìn không nổi nữa, vươn tay ấn mi mắt dưới của cậu kéo xuống, lông mi dính trong mắt rơi ra ngoài.

Cậu cuối cùng cũng không còn rơi những giọt nước mắt không đâu nữa.

Cam Tinh há miệng, vươn tay về phía anh, ánh mắt không hề trong trẻo, môi trên môi dưới chạm nhau, nhìn anh nhẩm đọc:

Ôm ôm.

Đứa trẻ bị bệnh theo bản năng sẽ làm nũng, nhưng Cam Tinh không biết, cậu chỉ biết dùng hành vi lấy lòng để xác nhận bản thân liệu có còn ý nghĩa tồn tại hay không.

Cho nên cậu nói một lần nữa.

Ôm ôm.

Thực ra không ôm cũng không sao, Cam Tinh từng ước rất nhiều nguyện vọng, không có cái nào thành hiện thực.

Có lẽ đứa trẻ thiếu thốn tình thương đều như vậy, Cam Kỳ Viễn nhíu mày thở dài một hơi thật sâu, vớt Cam Tinh từ trên giường dậy, anh ngồi bên mép giường, giống như ôm trẻ con đặt người lên đùi mình, Cam Tinh gập đầu gối, hai tay vòng qua eo Cam Kỳ Viễn.

Ôm rất chặt, gò má áp vào ngực anh, anh vừa cúi đầu liền có thể nhìn thấy đỉnh đầu đen nhánh mềm mại.

"Cậu tốt nhất là bảo Cam Trường Phong chia cho tôi một nửa tài sản."

Dường như cảm thấy chưa đủ, anh nâng cằm Cam Tinh lên bắt người ngẩng mặt.

"Hai phần ba đi, tốt nhất là cho tôi hết."

Nếu không anh cũng chẳng muốn làm cái loại bảo mẫu toàn thời gian này.

______________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Được thôi, tôi đồng ý

Bình Luận (0)
Comment