Cam Tinh rất ghét bản thân bị bệnh, trong nhà không có ai sẽ đặc biệt chăm sóc cậu, Cam Linh và ba thậm chí sẽ bởi vì ai đi mua thuốc cho cậu mà cãi nhau.
Cậu không biết nói chuyện, nhưng thính lực rất tốt, đầu óc hỗn độn ngủ không được nhưng ý thức thì rất tỉnh táo, nhà trọ đang ở cách âm luôn rất kém, cái gì cũng có thể chạy vào trong tai cậu, cậu có thể nghe thấy rõ ràng giọng nói mất kiên nhẫn của ba: "Không phải chỉ là sốt thôi sao? Chuốc chút nước đá thân nhiệt sẽ xuống ngay, cô có biết hiệu thuốc cách đây bao xa không? Sao cô không đi?"
Cam Linh sẽ cãi nhau với ông, tính tình bà cực kỳ không tốt, một chút chuyện nhỏ cũng muốn làm ầm ĩ đến long trời lở đất.
Đồ đạc trong nhà thường xuyên sẽ bị đập nát bấy, tiếng gầm gừ và mắng mỏ của ba giống như nước lũ nhấn chìm cậu.
Ba nói, cậu họ Cam, là mẹ nhất quyết muốn sinh ra, cũng nói là mẹ tự mình nhất quyết muốn đi theo ông bỏ trốn, một người đàn ông không có tiền ngay cả công việc cũng không ổn định, hoàn toàn không có tiền đồ, ông nói đầu óc Cam Linh không tỉnh táo, ngu xuẩn đến mức ngay cả tiền cũng không cần, đứa con sinh ra còn là một đứa câm.
Cậu rất muộn rất muộn mới đi học, trước 8 tuổi gần như chỉ ở trong nhà, Cam Linh đút thuốc cho cậu, cậu rất nghe lời mà ăn, nhưng vô cùng khó nuốt, nước bị đổ vương vãi khắp nơi, Cam Linh tức giận đẩy cậu ngã xuống giường, lại sẽ đỡ cậu dậy, dùng nước đá cưỡng ép chuốc vào cho cậu.
Chất lỏng sẽ từ khoang mũi của cậu xộc xuống cổ họng, cậu ho đến mức phổi cũng sắp nổ tung.
Nhưng Cam Linh cứ khóc mãi, nước mắt không hề có nhiệt độ, Cam Tinh muốn ôm lấy bà, và nói với bà rằng, con sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh mẹ.
Thế nhưng ngày Cam Linh rời khỏi nhà, đã mặc vào chiếc váy liền áo màu trắng rất lâu không mặc, bà cái gì cũng không mang theo, 2 tay trống trơn, để lại tất cả mọi thứ, bao gồm cả Cam Tinh.
Ký ức bị bệnh thực sự rất đau khổ, Cam Tinh một chút cũng không muốn rời khỏi cái ôm mang theo nguồn nhiệt và cảm giác an toàn.
Cậu muốn anh trai ở bên cạnh cậu mãi, quần áo bị ướt rất khó chịu, cậu từ trong chăn bò dậy lại ôm lấy Cam Kỳ Viễn, hơi thở rối loạn nóng ẩm đảo quanh bên cổ Cam Kỳ Viễn.
"Buông ra."
Đẩy một người bệnh ra rất dễ dàng, Cam Tinh quỳ trên giường nhìn anh, mắt rất ướt, giống như một chú chó hoang, cậu đang làm thủ ngữ, đáng tiếc xem không hiểu.
"Ở yên đây."
Cam Kỳ Viễn chỉnh trang lại quần áo của mình, tóc cũng hơi rối, xoay người đi, để lại Cam Tinh một mình trong phòng ngủ.
Bảo mẫu ra ngoài mua một chiếc nhiệt kế trở về, vẻ mặt lo lắng nói với anh: "Uống thuốc rồi cứ cảm thấy không hạ sốt, tôi liền mua cái đó thử nhiệt độ, nếu thật sự không được, vẫn là phải đi bệnh viện."
Cam Kỳ Viễn bảo bảo mẫu nấu cơm trước, bản thân cầm nhiệt kế quay về phòng Cam Tinh.
Cửa sổ mở rộng một nửa, ánh sáng chiếu bên giường, Cam Tinh vẫn duy trì tư thế lúc anh rời đi ngồi ngẩn người, thấy anh bước vào, đôi mắt xám xịt trong nháy mắt trở nên sáng ngời, giống như chim non đợi về tổ.
Cam Tinh chưa dùng qua nhiệt kế tai, tiếng tít vang lên dọa cậu co rụt vai lại, luống cuống nhìn về phía Cam Kỳ Viễn.
39℃
Cam Kỳ Viễn nhắm mắt, thở dài một hơi: "Cậu toàn kiếm chuyện cho tôi."
Cam Tinh vươn tay phải, mềm nhũn ra hiệu 2 cái.
"Ý gì?"
Cậu lặp lại một lần nữa, Cam Kỳ Viễn vẫn xem không hiểu.
Cam Tinh bò đến bên giường tìm cuốn sổ tay của mình, Cam Kỳ Viễn bưng cốc nước và thuốc bảo cậu uống.
Đôi môi khô khốc chạm vào đầu ngón tay Cam Kỳ Viễn, cậu ngoan ngoãn há miệng, cuốn thuốc vào trong miệng.
"Tự uống."
Cậu rất ngoan, 2 tay bưng cái cốc, nhưng cầm không chắc không ngừng run rẩy, cậu sợ làm nước đổ lên giường, nhưng Cam Kỳ Viễn đã giúp cậu đỡ lấy đáy cốc nâng lên cao, Cam Tinh thuận thế ngửa đầu, uống liền 2 ngụm, không quên nói cảm ơn với Cam Kỳ Viễn, nhưng câu trả lời nhận được vẫn là câu nói kia: "Đã nói là xem không hiểu, có sức lực này, chi bằng nằm xuống đàng hoàng cho tôi, nếu như ngày mai còn chưa hạ sốt."
Còn chưa hạ sốt, sẽ thế nào? Cậu muốn hỏi anh trai là sẽ tức giận, hay là sẽ giống như mẹ trừng phạt cậu?
Cậu cầm lấy giấy và bút trên tủ đầu giường.
【Anh ơi, em sẽ khỏe ạ.】
Viết đến xiêu xiêu vẹo vẹo, thế nhưng Cam Kỳ Viễn lại chú ý tới một vấn đề khác.
"Điện thoại của cậu đâu?"