Bệnh của Cam Tinh đã khỏi hẳn, thế nhưng vẫn luôn không gặp được Cam Kỳ Viễn, tuy nhiên bẻ ngón tay tính toán một chút, cũng chỉ mới có 3 ngày.
Chiều thứ 7, Cam Tinh một mình cầm điện thoại ngồi ở ban công ngẩn người, chim ngoài cửa sổ thỉnh thoảng bay qua, cậu cẩn thận đếm, đúng lúc cũng là 3 con, dì bảo mẫu khi ra ngoài hỏi cậu có muốn đi cùng không, cậu đồng ý, 2 người đi một chuyến siêu thị, lúc tính tiền nhìn chằm chằm trứng Kinder ở quầy thu ngân rất lâu.
"Bên trong là chocolate, còn có đồ chơi nhỏ." Dì bảo mẫu thuận tay liền cầm một quả, "Thích thì mua."
Cam Tinh điên cuồng lắc đầu, cuống đến mức đỏ cả mặt, dì bảo mẫu cười cười nói: "Không đắt, ngài Cam có nói mà, đồ cháu muốn đều có thể mua."
Người bà ấy nói có lẽ là Cam Kỳ Viễn, Cam Tinh ngẩn người, lúc thanh toán xong dì bảo mẫu nhét quả trứng Kinder vào tay cậu, cậu cẩn thận từng li từng tí cầm lấy, dùng điện thoại đánh chữ cho dì xem.
【Anh trai nói có thể mua sao?】
Tuy rằng 18 tuổi, nhưng lời nói và hành động vẫn rất giống trẻ con, đồ vật yêu thích cho dù muốn mua cũng phải được sự đồng ý của phụ huynh mới chịu nhận.
"Đúng vậy, ngày đầu tiên tìm dì đến đã dặn dì, phải chăm sóc cháu cho tốt, không thể để cháu chịu thiệt."
Cam Kỳ Viễn quả thực đã nói như vậy, đưa cho bà một tấm thẻ chi tiêu, bảo bà trông chừng cẩn thận, thiếu cái gì thì mua cái đó, bà hẳn là nói không sai, còn nói đùa: "Nếu không ngài Cam sẽ tức giận, đuổi việc dì thì không tốt đâu."
Quả trứng Kinder trong tay bị cậu cầm đến nóng lên, Cam Tinh cảm thấy trái tim của mình cũng nóng hổi.
【Sẽ không đâu dì à, anh trai sẽ không đuổi việc dì.】
"Không còn sớm nữa, về nhà thôi."
Về đến nhà phát hiện cửa đang ở trạng thái mở, Cam Kỳ Viễn mặc một bộ đồ tây đứng trong phòng khách, theo tiếng đóng cửa quay mặt lại, Cam Tinh nhìn thấy hàng lông mày hơi nhíu lại của anh.
"Đi đâu?"
Dì bảo mẫu trả lời trước: "Đi siêu thị mua chút đồ ăn, hôm nay ngài ở lại ăn cơm không?"
Cam Kỳ Viễn từ chối nói: "Không ăn, không cần chuẩn bị."
Nói xong nhìn về phía Cam Tinh vẻ mặt mờ mịt nói: "Đi thay quần áo."
Cam Tinh giống như khúc gỗ không động đậy, Cam Kỳ Viễn không vui lắm nói: "Tai cậu bị điếc chưa?"
Cam Tinh lúc này mới gật gật đầu, theo bản năng làm thủ ngữ nói mình đã biết.
Cậu thay quần áo rất nhanh, không biết Cam Kỳ Viễn muốn đưa cậu đi đâu, chỉ là không muốn anh trai đợi cậu quá lâu, tùy tiện tìm một chiếc áo nỉ thay xong liền đi ra, chóp tai đỏ bừng, chạy tới nắm tay Cam Kỳ Viễn.
Cam Kỳ Viễn hất không ra, tay Cam Tinh vừa mềm vừa nóng, hình như còn đổ mồ hôi.
"Có bẩn không?"
Cam Tinh sửng sốt, ý thức được mình về nhà còn chưa rửa tay, lắc đầu nhanh chóng nói với anh đợi một chút, cũng mặc kệ Cam Kỳ Viễn có xem hiểu hay không, quay đầu liền đi về phía nhà vệ sinh, ở phòng khách Cam Kỳ Viễn liền nghe thấy tiếng nước ào ào, chưa đến nửa phút Cam Tinh đã đi ra, anh mới phát hiện trong tay người này cầm một quả trứng màu trắng, không biết là đồ chơi gì, anh cũng không có công phu hỏi, chỉ bảo Cam Tinh đi theo anh.
Trong thang máy, Cam Tinh dùng điện thoại đánh chữ cho anh xem.
【Anh ơi, chúng ta đi đâu vậy?】
Cam Kỳ Viễn không chút biểu cảm: "Về nhà."
【Ở đây không phải là nhà sao?】
Đối với cách nói này, Cam Kỳ Viễn không đồng tình lắm, nhàn nhạt nhìn về phía Cam Tinh, "Không phải."
Cam Tinh không bày tỏ bất kỳ dị nghị gì với việc này, chia sẻ quả trứng Kinder trong tay mình với Cam Kỳ Viễn.
【Hôm nay ra ngoài dì mua cho em đấy, nói là bên trong có chocolate còn có đồ chơi nhỏ.】
Cậu cười rất vui vẻ, cực kỳ nâng niu dùng lòng bàn tay bao lấy quả trứng Kinder.
【Cùng ăn với anh trai.】
"Cậu tự ăn đi."
Sau khi cửa thang máy mở ra, Cam Kỳ Viễn đi ra ngoài, Cam Tinh giống như cái đuôi nhỏ đi theo phía sau anh, cũng không chịu lên xe, giơ điện thoại cho anh xem.
【Anh trai không trả lời tin nhắn của em, em chia sẻ chocolate và đồ chơi với anh trai, có thể để ý đến em một chút không?】
Phía sau những con chữ nhìn qua lạnh lẽo trong điện thoại là đôi mắt ướt át của Cam Tinh.
"Tôi không trả lời tin nhắn của cậu lúc nào?"
Cam Tinh chớp chớp mắt.
【Mấy hôm trước, em nói với anh trai là ăn sườn và cà rốt xong chuẩn bị ngủ trưa, đến bây giờ anh vẫn không để ý đến em.】
Cậu không xác định là Cam Kỳ Viễn quá bận không nhìn thấy hay đơn thuần là không muốn trả lời, cậu không có tiền, không xin được một cái ôm, nhưng vẫn sẽ tham lam muốn nhận được một tin nhắn trả lời.
【Chocolate ngon lắm, đồ chơi cũng rất đáng yêu, em muốn anh trai để ý đến em.】
Anh trai này, anh trai nọ, mấy dòng chữ đọc hết, Cam Kỳ Viễn sắp không nhận ra 2 chữ anh trai nữa.
Anh kéo tay Cam Tinh bảo cậu lên xe, từ phía sau đẩy lưng cậu, cách lớp vải áo nỉ thậm chí có thể chạm vào xương bả vai nhô lên của Cam Tinh, vừa gầy vừa sắc.
"Tôi cân nhắc một chút, nhưng bây giờ cậu giữ im lặng cho tôi."
Cam Tinh dùng tay che miệng lại, Cam Kỳ Viễn giúp cậu đóng cửa xe, ngay sau đó ngồi vào ghế lái, trước khi khởi động, Cam Tinh đưa điện thoại ra phía trước.
【Anh ơi, em vốn dĩ rất im lặng mà, em đâu có nói chuyện được đâu >-