Ý bảo cậu im lặng là không muốn cậu suốt cả quãng đường cứ đánh chữ cho anh xem, thế mà có thể suy diễn đến chuyện bản thân là một người câm, ở một mức độ nào đó, Cam Tinh quả thực khá nghe lời, dù sao lúc ban đầu khi Cam Trường Phong bảo anh đón người về, anh cũng không hy vọng đối phương là một thiếu niên 17 18 tuổi bất lương.
Hoàn toàn trái ngược với tưởng tượng của mình, cũng coi như là một niềm vui bất ngờ.
Cam Tinh lần đầu tiên bước vào nhà họ Cam, ngoại trừ căng thẳng, còn có một tia sợ hãi.
Khu biệt thự cách xa trung tâm thành phố có môi trường yên tĩnh, cây xanh được trồng rất tốt, sau khi đến nơi cậu không dám xuống xe, cậu hỏi Cam Kỳ Viễn có phải là nhà ông ngoại hay không, hỏi anh hôm nay liệu có gặp được mẹ không.
Cam Kỳ Viễn nhìn vào đôi mắt đen láy trong veo của cậu, giống hệt 2 viên bi thủy tinh trong suốt.
"Phải."
Cam Tinh căng thẳng đến mức bắt đầu đổ mồ hôi, trong lòng bàn tay dính dớp một mảng, ngay cả điện thoại cũng sắp không cầm được, theo bản năng muốn nắm lấy tay Cam Kỳ Viễn.
Lòng bàn tay của anh trai lớn hơn cậu dày hơn cậu, cũng ấm áp hơn cậu, cậu nắm rất chặt.
Cậu đứng trong phòng khách rộng rãi sáng sủa ở tầng 1, một lần nữa nhớ tới căn phòng trọ lúc ban đầu mẹ rời bỏ cậu, u ám, lạnh lẽo, vĩnh viễn giống như một cây cỏ dại ẩm ướt quấn lấy cậu kéo xuống vực sâu.
Khoảnh khắc đó đột nhiên hiểu được tại sao mẹ lại rời bỏ cậu.
Quả trứng Kinder được cậu để trong túi áo nỉ, lúc căng thẳng thì sờ sờ một cái.
Cam Trường Phong từ trên lầu đi xuống, tóc đã bạc trắng hơn một nửa, phía sau là Cam Kỳ Viễn, hai người họ trông không giống nhau lắm, Cam Kỳ Viễn nói với cậu rằng đây là ngoại, cậu theo bản năng sờ lên bụng mình, quả trứng Kinder đang áp sát vào bụng nhỏ, cậu túm chặt lấy lớp vải quần áo mềm mại, há miệng định nói, nhưng cuối cùng liền khép lại một cách đáng thương, sau đó cẩn thận dùng thủ ngữ để gọi ông ngoại.
Ánh mắt đánh giá trên người mình Cam Tinh đoán không ra, cậu chỉ nghe thấy giọng nói hơi đục của Cam Trường Phong nói cậu rất giống Linh Linh.
Linh Linh, chắc là mẹ, cậu đoán.
Cam Linh đến lúc ăn cơm mới ngồi xe lăn xuất hiện, hộ lý đẩy bà ra, bàn ăn vĩnh viễn có một vị trí không đặt ghế dựa, dành cho bà cần ngồi xe lăn.
Người mẹ trong ký ức trở nên tiều tụy và héo hon, giống như đóa hoa khô héo, mái tóc dài cũng không còn mềm mại như lúc đầu, biến thành rơm rạ, nhưng khuôn mặt gầy đến mức gần như biến dạng vẫn khiến Cam Tinh liếc mắt một cái liền nhận ra.
Bất luận trải qua bao lâu, cậu vẫn không gọi được tiếng mẹ, bây giờ càng không thể giống như lúc nhỏ ôm chân Cam Linh, cậu không rơi nước mắt được, Cam Linh cũng ghét nhất là cậu khóc.
Cam Trường Phong bảo cậu ngồi bên cạnh Cam Linh, cậu không tự chủ được nhìn về phía Cam Kỳ Viễn đối diện.
"Ngồi đi."
Cậu mới nơm nớp lo sợ đổi vị trí.
Giọng điệu của Cam Trường Phong nghe không ra vui giận, "Nó cũng biết nghe lời con đấy."
Trên người Cam Linh có mùi thuốc như có như không, Cam Tinh yên lặng nghiêng mặt nhìn bà, ngay sau đó liền nhanh chóng cúi đầu.
"Gặp mặt mấy lần, hơi quen một chút." Cam Kỳ Viễn nói.
"Ừ." Cam Trường Phong nói: "Con là anh trai, chăm sóc nó là điều nên làm."
4 người trên bàn cơm nhất thời đều rất yên tĩnh.
Cam Linh ăn rất chậm, bàn tay cầm đũa gầy trơ xương, lúc gắp thức ăn hơi run rẩy, mấy lần đều bị rơi xuống, Cam Tinh vội vàng dùng cái thìa sạch chưa dùng qua múc lên cho bà, cẩn thận từng li từng tí đặt vào trong bát bà.
Khoảng cách dán sát hơi gần, mái tóc khô cứng của Cam Linh cọ vào bên tay cậu, có lẽ cảm nhận được cái gì, tối hôm nay mới rốt cuộc chịu cho Cam Tinh một ánh mắt.
Cậu không có cách nào hình dung, loại ánh mắt đó giống như nước giếng sâu thẳm bình lặng.
Không bao lâu, cái giếng cổ đó đột nhiên giống như bị ném vào một viên đá, Cam Tinh nhìn thấy từng vòng gợn sóng loang ra bên trong.
Cam Linh đột nhiên hỏi cậu: "Cậu tên gì?"
2 tay Cam Tinh nắm chặt thành nắm đấm, cậu không thể trả lời, mờ mịt luống cuống nhìn về phía Cam Kỳ Viễn.
Là Cam Trường Phong phá vỡ sự yên tĩnh này. "Ăn cơm đi, không nói nhiều nữa, Linh Linh gần đây cơ thể không khỏe, ăn xong phải nghỉ ngơi sớm một chút."
Không ai có ý kiến gì khác, Cam Tinh ăn xong bữa cơm này trong tiếng tim đập không ngừng.
Lúc Cam Kỳ Viễn đưa Cam Tinh rời đi đã gần 7 giờ tối, anh nhận một cuộc điện thoại trước, lúc đi ra đúng lúc bắt gặp Cam Trường Phong chống gậy đối mặt với Cam Tinh, không biết đã nói gì, chậm rãi quay đầu lại nói với anh: "Các con về trước đi, lần sau ba sẽ sắp xếp thời gian để Cam Tinh qua đây."
"Vâng."
Xe đỗ ở một góc trong sân, đèn ngoài trời rất tối, nhưng Cam Kỳ Viễn nhìn thấy đôi mắt ửng đỏ của Cam Tinh.
Cậu không lên xe, mà không biết đã đánh một đoạn chữ trên điện thoại từ lúc nào, nâng lên cho anh xem.
【Anh ơi, ông ngoại nói, sức khỏe mẹ không tốt, không nói cho mẹ biết em sẽ đến, cho nên mẹ dường như không nhận ra em.】
【Em có thể là đã lớn, thay đổi nhiều hơn trước kia.】
【Ông nói đợi trạng thái của mẹ tốt hơn một chút, bảo em hãy đến.】
Cam Kỳ Viễn sửng sốt vài giây, có hơi không đành lòng chọc thủng ảo tưởng của cậu.
Sức khỏe Cam Linh không tốt là một phần, quan trọng nhất là, Cam Linh chưa bao giờ nghĩ tới việc đón Cam Tinh về nhà, bà rất bài xích việc gặp đứa con duy nhất mình sinh ra này, điều này cho thấy sai lầm mà bản thân năm đó tuổi trẻ thiếu hiểu biết đã phạm phải, loại sai lầm này không thể quay đầu, bà dù thế nào cũng không bò ra khỏi vực sâu lạnh lẽo.
Vốn tưởng rằng Cam Trường Phong sẽ làm tốt công tác tư tưởng cho Cam Linh, hóa ra đến cùng là hoàn toàn không nói cho bà biết sự thật.
Cam Kỳ Viễn vươn tay ấn điện thoại của cậu xuống, trầm giọng nói: "Lên xe."
Cam Tinh gật gật đầu, ngay sau đó nắm lấy tay anh, dùng thủ ngữ bảo anh đợi một chút.
Cam Kỳ Viễn trơ mắt nhìn cậu vui vẻ từ trong túi áo nỉ móc ra một bao lì xì căng phồng, còn không quên đánh chữ cho anh.
【Ông ngoại cho, em nói không thể nhận, nhưng ông nói, lần đầu tiên đến nhà phải nhận, sau đó nhét vào trong áo em, em nghĩ một chút, liền nói cảm ơn với ông, ông nhìn qua tâm trạng rất tốt.】
"Vậy thì cầm lấy."
Mắt Cam Tinh rất ướt, cắn môi từ bên trong rút ra một tờ một trăm tệ, đưa đến trước mặt Cam Kỳ Viễn.
Cam Kỳ Viễn nhíu mày, không nhận, "Ý gì?"
【Cho anh trai tiền, bây giờ có thể ôm ôm chưa ạ?】
Cam Kỳ Viễn bản thân cũng sắp quên mất lời đã từng nói.
Dùng tiền đổi cái ôm.
"Không được." Cam Kỳ Viễn không chút lưu tình từ chối cậu: "Quá ít."
Cam Tinh trở nên khó xử, lại từ trong bao lì xì rút ra mấy tờ.
【Chỗ này đủ chưa ạ?】
"Không đủ."
Cam Tinh cuống đến xoay vòng vòng, cuối cùng hết cách, đem cả bao lì xì một mạch đưa hết cho Cam Kỳ Viễn.
【Như vậy thì sao?】
Cam Kỳ Viễn cười một tiếng: "Cậu đã đếm qua trong này bao nhiêu tiền chưa?"
Cam Tinh lắc đầu.
Cam Kỳ Viễn dùng đầu ngón tay đẩy bao lì xì của cậu về, nghiêm mặt nói: "Tôi thấy cần thiết phải nói rõ với cậu một chút."
Cam Tinh giống như bé ngoan nghe giảng.
"Tôi với cậu không có quan hệ huyết thống." Cam Kỳ Viễn nói rất chậm, dừng lại vài giây: "Tôi không phải..."
Cam Tinh bắt đầu trở nên căng thẳng.
"Anh trai ruột." Cam Kỳ Viễn nói: "Hiểu chưa?"
Không biết có phải là ảo giác của anh hay không, mặt Cam Tinh đỏ lên rất nhanh, lan tràn đến tận căn tai, cậu không dám nhìn thẳng vào anh, giống như đứa trẻ phạm lỗi, nhưng chậm chạp đi đến trước mặt anh, nhét bao lì xì lại vào túi.
"Làm gì?"
Cam Tinh gật gật đầu, nhìn dáng vẻ là đã đồng ý cái gì, Cam Kỳ Viễn nhìn khuôn mặt cậu càng ngày càng gần mình, gần đến mức có thể nhìn rõ mí mắt mỏng đến trong suốt cùng với lông mi của cậu.
Dưới ánh đèn lờ mờ không rõ, Cam Tinh kiễng chân hôn lên khóe môi Cam Kỳ Viễn.
_______________________________
【Lời tác giả muốn nói】
Đại Cam: Chúng ta không phải anh em ruột, không có quan hệ huyết thống, cậu đừng gọi tôi là anh nữa, tôi không phải anh trai ruột cậu, ok?
Tiểu Cam: %¥#@(*&%¥@ Hôn anh? Được chứ......