Trước khi đưa Cam Tinh đến trường, Cam Kỳ Viễn phát hiện ra một bài kiểm tra toán chỉ có 30 điểm trong cặp sách của cậu.
Vẫn là chiếc cặp sách cũ nát màu xanh thẫm đó, bài kiểm tra được gấp gọn gàng ngăn nắp, Cam Kỳ Viễn không cố ý muốn lục lọi, chỉ là muốn trả lại bao lì xì Cam Tinh để quên trong xe anh tối hôm từ nhà họ Cam ra.
Không biết mạch não của Cam Tinh cụ thể có cấu tạo như thế nào, tại sao có thể trích xuất câu "tôi không phải anh trai ruột cậu" thành "anh ruột".
Môi Cam Tinh rất khô, không đủ ẩm ướt, có lẽ là không thường xuyên uống nước, trên cánh môi lờ mờ có da chết bong lên, phảng phất muốn đâm vào trong da thịt anh, lúc đẩy cậu ra, khóe môi vẫn còn vương vấn hơi ấm, mí mắt Cam Tinh mỏng đến trong suốt, có thể nhìn thấy rõ ràng mạch máu màu xanh.
Có thể là sự kháng cự bất ngờ đã dọa cậu, biểu cảm của Cam Tinh tỏ ra rất luống cuống.
Nhưng hành vi quá mức thân mật trong mắt Cam Kỳ Viễn cũng rất xa lạ, anh căng quai hàm nghiêm mặt nói: "Cậu có phải nghe nhầm không?"
Cam Tinh nghiêng đầu lắc đầu.
"Tôi nói tôi không phải anh trai ruột cậu, chúng ta không có quan hệ huyết thống."
Có đôi khi không thích một câu nói một sự việc phải chia thành nhiều lần mới nói rõ, cho nên dứt khoát nói hết một lèo.
"Tôi là do Cam Trường Phong nhận nuôi về, bây giờ đã hiểu chưa?"
Nửa hiểu nửa không, ửng đỏ trên mặt Cam Tinh rút đi rất nhanh, trong tay cậu còn cầm bao lì xì Cam Trường Phong cho, hốc mắt rất nhanh liền ướt đẫm, giống như phạm lỗi tay chân luống cuống không biết phải làm sao cho phải.
Anh đưa Cam Tinh về nhà, không xuống xe,2 người trong xe trầm mặc một khoảng thời gian rất dài, ghế sau mới truyền đến tiếng động, tới gần trước Cam Tinh là màn hình điện thoại đang sáng của cậu.
【Xin lỗi, có thể tha thứ cho em được không?】
【Là em nghe nhầm.】
【Rất xin lỗi.】
Không gọi anh là anh trai nữa.
Xe không tắt máy, Cam Kỳ Viễn trong xe hơi nghiêng đầu, mắt Cam Tinh trong chiếc xe tối tăm giống như 2 ngôi sao ngâm trong nước.
"Không cần xin lỗi tôi." Anh tự cho rằng giọng điệu còn tính là được, Cam Tinh rất nhẹ gật đầu, đánh chữ nói chúc ngủ ngon với anh.
Cam Tinh rời đi, anh mở điện thoại mới nhìn thấy tin nhắn kia của Cam Tinh.
【Anh ơi, buổi trưa vui vẻ, hôm nay em đã ăn cơm tẻ, sườn và cà rốt, bây giờ sắp đi ngủ trưa.】
Trong ấn tượng là chưa từng nhìn thấy tin nhắn này, bây giờ càng không có đạo lý trả lời, anh tắt điện thoại, châm một điếu thuốc trong xe.
Từ sau tối hôm đó, liên tiếp một tuần không đi gặp Cam Tinh.
Nghỉ ngơi lâu như vậy, là nên đi học, trước khi đi đón cậu, Cam Kỳ Viễn lại đi gặp Cam Trường Phong một lần.
Có thể nhìn ra được Cam Trường Phong hẳn là rất hài lòng với đứa cháu ngoại ruột thịt này.
"Cũng không thể cả đời đều không nói được."
"Ba liên hệ thêm mấy bác sĩ, đến lúc đó con đưa nó đi khám."
Anh gật đầu nói vâng, vốn tưởng rằng chuyện này dừng ở đây, kết quả Cam Trường Phong gọi anh lại: "Con tìm thời gian, học thủ ngữ đi."
Không hiểu tại sao muốn anh học? Cái này thích hợp sao?
Quả nhiên, Cam Trường Phong dùng lý do bản thân tuổi đã cao sức khỏe không tốt thực sự không tiếp thu được cái mới để thoái thác. "Ba thấy nó cứ giơ cái điện thoại mãi, trông cũng đáng thương."
Chẳng lẽ anh học thủ ngữ thì không đáng thương chắc? Nhưng ngoài miệng vẫn chỉ có thể đáp: "Con biết rồi."
Cam Tinh không ở nhà, bảo mẫu nói 2 ngày nay cậu sẽ tự mình ra ngoài đi dạo, đến giờ cơm sẽ đúng giờ trở về, không biết đi đâu, nhưng quả nhiên trước 5 giờ chiều, Cam Tinh đã về nhà.
Trong tay anh còn cầm bài kiểm tra toán không đạt kia, Cam Tinh sau khi ngẩn người sắc mặt trong nháy mắt đỏ bừng, vươn tay muốn đòi lại đồ của mình, Cam Kỳ Viễn cho rằng là Cam Trường Phong giao cho anh nhiệm vụ của người giám hộ, cho nên dẫn đến việc anh bây giờ tiến hành một số trò đùa dai đối với Cam Tinh.
"Thi được chút điểm này, chỉ nghĩ đến chuyện giấu đi?"
Cam Tinh không ngừng lắc đầu, nhưng không giải thích được, từ trong túi áo lấy ra điện thoại.
【Không phải, xin đừng xem, em biết rất mất mặt.】
"Vậy sao không sửa?"
Đầu ngón tay cầm điện thoại trắng đến quá mức, Cam Tinh vô cùng khó xử nói:
【Em không biết làm.】
Nội dung giảng dạy của trường học bình thường đối với cậu mà nói quá khó khăn, cậu ở trong trường học đặc biệt căn bản không dạy những thứ này, cậu nói với Cam Kỳ Viễn, nhận được là một câu: "Hờ, vậy tôi nên khen cậu."
Anh nói: "Có thể khoanh bừa được 30 điểm cũng là một loại thực lực."
Màu đỏ ửng từ gò má Cam Tinh loang đến căn tai, cậu cúi đầu không nói lời nào.
Tâm trạng Cam Kỳ Viễn tốt hơn chút, nhét bài kiểm tra lại vào trong cặp sách cậu.
"Ngày mai tôi sẽ đưa cậu đến trường, tối hôm nay sửa cho xong đi."
Cam Tinh hơi mở to mắt, Cam Kỳ Viễn bày ra vẻ mặt không có gì để thương lượng.
"Chính là tối hôm nay."
Anh nói: "Sửa xong đưa tôi xem."
【Không đi ạ?】
Cam Kỳ Viễn nói: "Xem xong bài thi cậu sửa mới đi."
【Nhưng em thực sự không biết làm.】
Đánh ra dòng chữ này dường như sắp khiến Cam Tinh khó xử chết đi được.
【Em nghe không hiểu.】
Cậu lại nói:
【Vậy anh trai dạy em có được không?】
Lần này lại gọi anh trai rồi.