"Không phải bẩm sinh sao?"
Ánh đèn trong phòng khám bệnh viện trắng bệch, Cam Tinh đứng một mình một bên, trong ngực ôm chiếc cặp sách của cậu, khẽ cúi đầu, cần cổ mảnh khảnh giống như vừa bẻ liền gãy.
"Ý gì?" Cam Kỳ Viễn không hiểu lắm, bác sĩ lại nói với anh thanh quản của Cam Tinh chỉ là phát triển không hoàn chỉnh một chút, nhưng không đến mức hoàn toàn không thể phát ra tiếng, nguyên nhân tạo thành cậu như vậy cực kỳ có khả năng là do hậu thiên tạo thành, có lẽ đưa cậu đi khám bác sĩ tâm lý sẽ tốt hơn.
Từ bệnh viện đi ra, Cam Kỳ Viễn rất trầm mặc.
Cam Tinh không hiểu tại sao lại phải cố chấp đưa cậu đi khám bệnh, cậu làm người câm mười mấy năm, chưa bao giờ có người muốn cậu mở miệng nói chuyện.
Cậu đi nhanh hơn một chút, đuổi kịp bước chân của Cam Kỳ Viễn, từ phía sau vỗ rất nhẹ lên vai anh.
Cam Kỳ Viễn rất cao, Cam Tinh ước chừng ít nhất cao hơn cậu một cái đầu, có lẽ đây mới là chiều cao của người trưởng thành bình thường, là do bản thân phát triển không tốt mới chỉ có thể ngẩng đầu nhìn Cam Kỳ Viễn.
Cam Kỳ Viễn nhìn cậu kéo khóa kéo cặp sách ra, chiếc cặp sách màu xanh thẫm vĩnh viễn được Cam Tinh đeo trên lưng, không biết bên trong đựng những thứ gì.
Khô quắt, cũ nát, giống như Cam Tinh vậy.
Cam Tinh móc điện thoại ra từ bên trong, ấn rất nhanh mấy cái, tiếp đó giơ đến trước mặt anh.
Trên màn hình viết rành mạch hai chữ anh trai.
"Không cần gọi tôi như vậy." Cam Kỳ Viễn nói chuyện rất lạnh lùng, Cam Tinh hỏi anh tại sao, tiếp tục đánh chữ cho anh xem.
【Anh là anh trai, tại sao không thể gọi?】
Cam Kỳ Viễn không có cách nào giải thích với một nhóc câm vừa tròn 18 tuổi, bọn họ cũng không có quan hệ huyết thống, sở dĩ anh họ Cam, là bởi vì Cam Linh không màng sự phản đối của Cam Trường Phong khăng khăng muốn bỏ trốn cùng người khác, trong bụng bà đang mang thai Cam Tinh, sự tồn tại của anh là để Cam Trường Phong dùng để nói cho Cam Linh biết, ai họ Cam cũng được, ai đến làm người thừa kế của nhà họ Cam cũng được.
Cam Tinh không nhận được bất kỳ sự hồi đáp nào, đi theo Cam Kỳ Viễn lên xe.
Trong xe có mùi hương rất nhạt, cậu ôm cặp sách và điện thoại giống như con rối gỗ.
Cam Kỳ Viễn không đi theo cậu lên lầu, Cam Tinh dùng thủ ngữ nói tạm biệt với anh, Cam Kỳ Viễn xem không hiểu, không để ý đến cậu.
Trong nhà có thêm một người bảo mẫu, rất kiên nhẫn, sẽ nấu cơm cho cậu, sẽ nói chuyện với cậu, chỉ là cậu không có cách nào đưa ra phản hồi tương ứng, điện thoại là công cụ duy nhất cậu dùng để giao lưu.
Cam Kỳ Viễn lại biến mất một tuần.
Lần thứ 3 gặp mặt, là vào cuối tuần, Cam Tinh đang giặt quần áo của cậu ở ban công.
"Có máy giặt cậu cũng không dùng?"
Cam Kỳ Viễn dựa vào cửa kính ban công, 2 tay đút trong túi quần, giọt nước từ trong kẽ ngón tay Cam Tinh chảy xuống, cậu nhẹ nhàng vẩy vẩy, làm một thủ thế với Cam Kỳ Viễn.
"Xem không hiểu." Cam Kỳ Viễn nhíu mày: "3 ngày sau tôi sẽ đưa cậu đến trường mới."
Cam Tinh thu tay về, lặng lẽ nắm thành nắm đấm, cậu vắt khô quần áo đặt vào trong chiếc chậu sạch bên cạnh, lướt qua Cam Kỳ Viễn vào phòng khách tìm điện thoại của cậu.
【Trường học mới em nhất định phải đi sao?】
Cam Kỳ Viễn trả lời cậu vẫn là câu nói kia, cậu không có sự lựa chọn.
Cam Tinh thật ra không hiểu, tại sao đến bây giờ cậu cũng chưa gặp được mẹ, đã là mẹ không thích cậu, tại sao còn muốn đón cậu về.
Mà anh trai của cậu cũng không thích cậu.
Cậu cảm thấy hơi buồn bã.
Không có ai thích Cam Tinh.
Tay vẫn còn ướt, màn hình điện thoại hoa thành một mảng, cậu chùi chùi lên người, đưa điện thoại đã đánh chữ xong cho Cam Kỳ Viễn.
【Vâng, em biết rồi, em sẽ ở nhà đợi anh trai.】
Cậu lại gọi anh trai.
Cam Kỳ Viễn cũng rất muốn hỏi, tại sao đến cuối cùng anh lại biến thành người giám hộ của Cam Tinh.
"Đã nói đừng gọi tôi như vậy, tôi không phải anh trai cậu."
Quần áo ngoài ban công được Cam Tinh phơi lên, cậu không có việc gì làm lấy một chiếc ghế thấp ngồi đó, 2 tay ôm cằm, trước khi bảo mẫu trở về nỗ lực há miệng, cổ họng khô khốc lại tắc nghẹn, hơi thở thở ra trực tiếp từ phổi bị nhấn chìm trong cổ họng cậu, 2 chữ anh trai biến mất tăm, cậu chính là một nhóc câm không chữa khỏi được.