Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 3

Lần nữa đi gặp Cam Tinh, là giúp cậu làm thủ tục chuyển trường, trước đó, Cam Kỳ Viễn đã gặp mặt Cam Trường Phong một lần.

Cam Trường Phong không có ý định đi gặp Cam Tinh, theo lời của ông, đón Cam Tinh về, sắp xếp một chỗ ở trước, đợi trạng thái của Cam Linh tốt hơn một chút lại đón về gặp mặt, chỉ có điều ông cũng kinh ngạc vì Cam Tinh là một người câm.

"Không biết nói chuyện?" Ông đã lớn tuổi, chân cẳng không thuận tiện, theo thói quen chống gậy, nếp nhăn trên da tay giống như vòng tuổi của rễ cây.

Người giúp việc trong nhà sẽ không xuất hiện lúc bọn họ bàn chuyện, cũng sẽ không phát ra âm thanh, Cam Kỳ Viễn nhìn Cam Trường Phong dựng cây gậy bên cạnh bàn trà, sau đó chậm rãi ngồi xuống.

"Bẩm sinh." Anh nói.

Tay cầm tách trà của Cam Trường Phong khựng lại rất lâu, sau đó giả vờ như không có việc gì nói: "Biết rồi, con dành thời gian, đưa nó đi khám bác sĩ xem."

Anh đồng ý, sau khi chào tạm biệt đơn giản thì xoay người định đi, Cam Trường Phong ho khan 2 tiếng gọi anh lại, anh quay đầu.

"Mấy tuổi?"

Không nói tên cũng biết là hỏi ai.

"18 tuổi."

Cam Trường Phong xua xua tay, đổ nước trong ấm trà đi.

"Được, con đi làm việc của con đi."

Từ thư phòng đi ra, Cam Linh đúng lúc được hộ lý đưa đi phơi nắng, bà gầy hơn 2 năm trước, khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp tinh tế vì sự sa sút thời trẻ mà tụt dốc không phanh, dấu vết tháng năm hiện rõ mồn một trên người bà, ánh mắt trống rỗng nhìn anh mấy lần.

"Đi luôn sao?" Bà ngồi trên xe lăn, làn da trắng bệch hỏi.

"Vâng."

Cam Linh trầm mặc, nhắm mắt nghỉ ngơi, anh lái xe rời khỏi cổng lớn, căn nhà này giống như chiếc chuông cổ, mỗi ngày vang lên đúng giờ đúng điểm, cuối cùng quy về yên tĩnh.

Cam Tinh theo học tại một ngôi trường đặc biệt, khi anh từ văn phòng của tòa nhà dạy học bước ra, Cam Tinh đang đeo chiếc cặp sách màu xanh thẫm dán lưng vào tường đứng ở cửa, thấy anh bước ra liền đi theo.

Mãi cho đến trước khi lên xe đều không có ai nói chuyện.

"Ngày kia tôi sẽ đưa cậu đến trường mới, ngày mai cậu ở nhà đợi tôi."

Cam Tinh làm thủ ngữ với anh, ý thức được anh xem không hiểu, bèn lấy điện thoại ra đánh chữ.

【Anh ơi, đi đâu vậy ạ?】

Cậu vẫn gọi mình là anh trai.

Cam Tinh lớn lên quả thực rất giống Cam Linh thời trẻ, Cam Kỳ Viễn nhìn vào mắt cậu nói: "Bệnh viện."

Hàng lông mày xinh đẹp nhíu lại, gò má gầy gò, ngũ quan rất tinh tế, nhưng cố tình lại là một người câm.

【Em không bị bệnh.】

Cam Kỳ Viễn không tranh luận với cậu, bảo cậu lên xe.

"Cậu không có sự lựa chọn, đây là mệnh lệnh."

Cam Kỳ Viễn nói chuyện vĩnh viễn mang theo sự xa cách nào đó, nhưng sự xa cách này không khiến Cam Tinh cảm thấy lạnh lùng, sự ác ý và bài xích mà cậu phải đối mặt từ nhỏ nhiều hơn thế này rất nhiều.

"Cậu muốn vào nhà họ Cam, không thể làm người câm cả đời được."

Cam Tinh cắn môi, giơ điện thoại đến trước mặt anh.

【Nhưng em không biết nói chuyện, không chữa khỏi được.】

"Khám xong tính sau."

Cam Tinh không đi theo anh lên xe, mà vẫn cầm điện thoại đánh chữ, từ phía sau vỗ lưng anh, biểu cảm có hơi bất an.

【Anh ơi, em nhất định phải đến đó sao?】

Nhà họ Cam trong miệng Cam Kỳ Viễn đối với cậu mà nói còn xa lạ hơn nơi cậu ở một tuần nay, cậu sắp quên mất dáng vẻ của mẹ, chỉ nhớ rõ chiếc váy dài màu trắng bà mặc vào ngày bỏ nhà đi, bà không muốn mang cậu theo, nói cậu là gánh nặng.

Trên mặt bà vương những giọt nước mắt loang lổ, lần cuối cùng gọi tên của cậu.

【Cam Tinh, đừng làm con của mẹ.】

Cậu dùng thủ ngữ nói cho Cam Linh, muốn đi cùng mẹ, nhưng bóng lưng không chút lưu luyến của Cam Linh đã biến thành cánh cửa chặn cậu lại.

Mẹ của cậu cũng không yêu cậu.

Hóa ra cậu có một người anh trai, có lẽ mẹ yêu anh trai, mới không yêu cậu.

____________________________

Bình Luận (0)
Comment