Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 5

Trường học mới của Cam Tinh là do Cam Trường Phong chọn, Cam Kỳ Viễn chỉ chịu trách nhiệm đưa cậu đi nhập học, cách căn nhà hiện tại Cam Tinh đang ở chưa đến 5 cây số, anh để lại cho Cam Tinh một tấm thẻ ngân hàng, sau đó không đến thăm cậu nữa.

Lần gặp mặt tiếp theo là vì nhận được điện thoại từ trường học gọi tới, giáo viên ở đầu dây bên kia rất khó xử nói với anh, Cam Tinh và bạn học trong lớp đã xảy ra chút mâu thuẫn.

Khuôn mặt gầy gò trắng nõn đã bị thương, vùng xương lông mày đều sưng nhẹ, khóe miệng rỉ máu, nhìn qua thực sự thảm hại.

Anh chưa từng nghĩ Cam Tinh sẽ đánh nhau với người ta, đối phương có 3 người, ai nấy cũng cao to lực lưỡng, anh không cho rằng Cam Tinh có cơ hội đánh trả, anh chỉ có một yêu cầu, bắt đối phương công khai xin lỗi, bằng không thì để phụ huynh của 3 người kia tự mình đến liên hệ với anh.

"Còn nữa, các người làm giáo viên, giám sát không đến nơi đến chốn, có phải cũng có trách nhiệm hay không?"

Anh đã đóng nhiều tiền như vậy, không phải để đưa người vào đây chịu đòn.

Chủ nhiệm giáo dục toát mồ hôi lạnh đầy đầu, khúm núm nói xin lỗi với anh, đồng thời cam đoan với anh chuyện này nhất định sẽ được xử lý thỏa đáng.

Cam Tinh vẫn đeo chiếc cặp sách màu xanh thẫm cũ nát kia đợi anh, 2 tay bất an xoắn vào nhau, mắt đỏ như con thỏ, trên đường đưa cậu về nhà cứ thế không hé răng một tiếng.

Có điều cũng phải, người câm thì có thể nói cái gì? Cam Kỳ Viễn không để ý, anh bảo bảo mẫu 2 ngày nay trông chừng Cam Tinh.

"Xin nghỉ một tuần, dưỡng thương cho tốt hẵng đến trường."

Lông mi đen nhánh thon dài của Cam Tinh giống như hàng quạt dày, đáy mắt ửng đỏ, tóc mềm oặt, rũ trên chiếc cổ mảnh khảnh đầy vết cào của cậu.

Cam Kỳ Viễn đi rồi, bảo mẫu lúc này mới nhìn thấy khuôn mặt sưng đỏ của cậu, lo lắng nói: "Dì luộc quả trứng gà, lăn cho cháu, có thể tiêu sưng, không sao đâu mà, đừng sợ."

6 giờ chiều, Cam Kỳ Viễn đi rồi lại quay lại.

"Người đâu?"

Bảo mẫu từ trong bếp bước ra, dùng tạp dề lau tay, trả lời anh: "Chắc là đang ở trong nhà vệ sinh."

Cam Kỳ Viễn ném cái túi nilon trong tay lên bàn ăn, chiếc túi trong suốt in logo của một hiệu thuốc nào đó, anh xoay người đẩy cửa phòng tắm ra.

Ập vào mặt là hơi nước mịt mù, Cam Tinh không mặc gì trên người đang dùng khăn lông lau tóc.

Trong tầm mắt mơ hồ, Cam Kỳ Viễn vẫn nhìn thấy rõ ràng thân thể đơn bạc gần như giống một tờ giấy của Cam Tinh.

Cam Tinh hiển nhiên không ngờ tới có người sẽ trực tiếp mở cửa, một chiếc khăn lông nhỏ xíu kia căn bản không đủ để cậu che chắn cái gì, xương quai xanh dưới vai lõm xuống rất sâu, cậu cực kỳ không tự nhiên xoay người đi, nhưng ý thức được vẫn bị anh trai nhìn hết không sót thứ gì, chóp tai đỏ bừng như máu.

Cánh cửa sau lưng được lặng lẽ đóng lại, Cam Tinh nhắm mắt th* d*c, ngay sau đó chậm chạp bắt đầu mặc quần áo, bắp đùi đang run rẩy, không biết đang sợ cái gì.

Vai bị trầy da trong quá trình giằng co, rất đau, nhưng có thể nhịn, sau khi bước ra không dám nhìn Cam Kỳ Viễn, có hơi đứng ngồi không yên.

"Tự bôi thuốc đi."

Cậu mới chú ý tới túi nilon trên bàn, theo bản năng dùng thủ ngữ nói cảm ơn với Cam Kỳ Viễn, ý thức được anh xem không hiểu, muốn lấy điện thoại, bị Cam Kỳ Viễn gọi lại.

"Cậu cũng giỏi lắm, đi học chưa đến một tuần đã đánh nhau với người ta."

Cam Tinh xoay người lại, lo lắng dùng thủ ngữ nói cho anh biết:

"Là bọn họ bắt nạt em."

Tốc độ tay cậu rất nhanh, Cam Kỳ Viễn nhíu mày, cho dù xem không hiểu đại khái cũng có thể đoán được là đang giải thích, anh ngồi xuống sô pha: "Được, cậu kể cho tôi nghe, tại sao lại đánh nhau."

"Bọn họ bắt em đi mua nước, nhưng không đưa tiền cho em, em hỏi xin bọn họ, bọn họ không chịu đưa cho em."

Ngón tay Cam Tinh thon dài, có thể là vì vừa mới tắm xong, đầu gối đỏ ửng, trên đôi chân thon dài ẩn hiện vết bầm tím, khuôn mặt bị thương mang theo cảm giác yếu ớt, nhưng ánh mắt rất quật cường, có khoảnh khắc Cam Kỳ Viễn cảm thấy cậu quả thực rất giống Cam Linh.

"Đã nói là tôi xem không hiểu."

Cam Tinh rất thất bại, rũ vai xuống, lông mi ướt sũng dính vào nhau, vô số lần thử há miệng, đều kết thúc bằng sự thất bại.

Trong túi nilon có 2 hộp băng cá nhân, Cam Kỳ Viễn bóc một cái đưa cho cậu, Cam Tinh dùng 2 tay nhận lấy, Cam Kỳ Viễn chú ý tới lông mi dưới của cậu có mấy sợi mọc ngược đâm vào trong mắt.

Cam Tinh vỗ rất nhẹ lên tay anh một cái, ngay sau đó xoay người về phòng, khoảng 2 phút sau mới đi ra.

Trong tay cầm cuốn vở và bút, giơ lên trước mặt Cam Kỳ Viễn.

【Anh ơi, xin lỗi, hôm nay em phạm lỗi, xin đừng tức giận.】

Cam Kỳ Viễn hiện tại đã không còn sửa lưng cậu về cách xưng hô anh trai này nữa, mà là hỏi: "Cậu không chọn giải thích, mà là trực tiếp xin lỗi tôi?"

Cam Tinh cắn môi, viết cho anh:

【Em giải thích rồi anh trai sẽ tha thứ cho em ạ?】

Cam Kỳ Viễn cầm lấy cuốn vở của cậu, khẽ cười một tiếng, Cam Tinh không cảm thấy nụ cười này có bất kỳ ý vị an ủi nào, cậu túm chặt vạt áo, Cam Kỳ Viễn thuận tay lấy đi cây bút trong tay cậu.

Trước khi rời đi Cam Kỳ Viễn không nói gì cả, cuốn vở bị nhét lại vào lòng Cam Tinh, cậu mở cuốn vở ra, nhìn thấy nét chữ phóng khoáng trôi chảy của Cam Kỳ Viễn.

【Sẽ không.】

_______________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Anh còn "sẽ không" nữa chứ

Bình Luận (0)
Comment