Cam Tinh trở nên càng dính người hơn.
Tin nhắn trong điện thoại từ buổi sáng đến buổi trưa, còn có đến buổi tối đều bị lấp đầy, chỉ cần là thời gian nghỉ ngơi Cam Tinh không đi học đều sẽ chia sẻ với anh, tất cả.
Có lúc anh sẽ trả lời, có lúc không.
"Lại là em trai sao?" Giáo viên thủ ngữ trêu chọc anh: "Cậu ấy rất bám cậu."
Cam Kỳ Viễn cất điện thoại đi, kết thúc chuẩn bị rời đi, nhưng vẫn hỏi: "Trẻ con đều như vậy sao?"
Giáo viên thủ ngữ nói: "Đương nhiên, đều là như vậy."
Cam Kỳ Viễn sửng sốt, không nói tiếp, "Tôi đi trước đây."
Ngày Cam Trường Phong đưa Cam Linh rời đi, Cam Kỳ Viễn đặc biệt xin nghỉ cho Cam Tinh, cậu cùng Cam Kỳ Viễn ở sân bay tạm biệt Cam Trường Phong, bên cạnh Cam Linh có 2 hộ lý đi theo.
"Sẽ không mất quá nhiều thời gian." Cam Trường Phong nhìn qua rất không nỡ xa Cam Tinh, nhưng ngại mặt mũi không quá muốn ôm trẻ con ở nơi công cộng, Cam Tinh gan lớn hơn ông, chủ động ôm lấy ông, đưa điện thoại cho ông xem.
【Cháu đợi ông ngoại và mẹ trở về.】
Cam Kỳ Viễn tiễn bọn họ vào lối đi đặc biệt VIP, trước khi đi nói với Cam Trường Phong: "Có chuyện gì liên hệ kịp thời với con."
Ánh mắt Cam Trường Phong vui mừng, "Thời gian này vất vả cho con rồi."
"Là việc nên làm ạ."
Vốn định đi, nhưng vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới lên máy bay, Cam Trường Phong xoay người, "Tiểu Viễn."
Ông thường xuyên gọi như vậy, Cam Kỳ Viễn đứng thẳng tắp trước mặt ông, "Vâng."
"Ba có lời muốn nói với con."
Cam Tinh đang đợi anh, thấy anh trở về liền chạy tới, giữa gò má ửng hồng.
【Anh trai đi lâu quá.】
"Đợi sốt ruột?"
Cam Tinh lắc đầu, đi theo sau lưng anh.
【Vậy chúng ta về nhà thôi.】
Cam Kỳ Viễn dừng lại, Cam Tinh không hiểu ra sao, cậu bây giờ so với thủ ngữ, càng quen dùng điện thoại đánh chữ hơn.
【Sao vậy ạ?】
Cam Kỳ Viễn không nói chuyện, nhưng Cam Tinh cảm thấy anh có tâm sự.
"Lên xe đi."
Đường về nhà rất tắc, Cam Tinh vẫn luôn buồn ngủ, đợi đến khi bị gọi dậy mới phát hiện xe đã dừng trong hầm để xe, cậu dụi dụi mắt muốn ngồi dậy, Cam Kỳ Viễn đã mở cửa xe.
Dường như không phát hiện cậu đã tỉnh, 2 tay vừa ôm liền bế cậu lên, Cam Tinh dứt khoát giả vờ ngủ.
Lúc đi thang máy không nhịn được, lén lút mở mắt ra, phát hiện Cam Kỳ Viễn đang nhìn cậu, tim đập nhanh một cái, mắt liền muốn nhắm lại.
"Còn giả vờ ngủ nữa thì không ôm." Anh bây giờ không quá bài xích tiếp xúc cơ thể với Cam Tinh, dù sao Cam Tinh được đằng chân lân đằng đầu, kiểu gì cũng sẽ dính lên.
Cam Tinh vội vàng ôm chặt lấy anh, người cũng dán lên, sợ bị vứt bỏ.
Cậu nhìn thấy Cam Kỳ Viễn nhếch môi cười, không biết có phải cảm thấy cậu rất buồn cười hay không, tóm lại, cậu cũng rất vui, dùng đầu cọ cọ vào sườn mặt Cam Kỳ Viễn.
Bảo mẫu ra ngoài mua thức ăn, Cam Kỳ Viễn bế Cam Tinh về phòng.
"Thời gian còn sớm, cậu tự ngủ một lát đi."
Cam Tinh kéo lấy anh, một lần nữa đưa điện thoại qua.
【Hôm nay anh trai lại ôm em, vậy em nợ anh trai 2 bao lì xì.】
2 cái?"
【Vâng, còn có hôn hôn nữa.】
Cam Kỳ Viễn nhớ ra, rũ mắt nhìn về phía khuôn mặt ửng hồng của Cam Tinh, "Cậu nợ tôi cũng không phải 2 bao lì xì có thể giải quyết được."
【Vậy 3 cái ạ?】
"Ba cái cũng không được."
Cam Tinh khó xử, bao lì xì bên chỗ Cam Trường Phong tổng cộng cũng chỉ có 16 cái, không biết đưa hết cho Cam Kỳ Viễn có đủ không?
"Cậu cảm thấy tôi chăm sóc cậu đủ không?"
Cam Tinh gật đầu.
"Chăm sóc cậu tốt không?"
Cam Tinh gật đầu.
"Cậu thích tôi chăm sóc cậu?"
Cam Tinh vẫn gật đầu.
Cam Kỳ Viễn đi về phía trước một bước, đến gần mép giường, Cam Tinh ngẩng mặt nhìn anh.
"Cam Trường Phong cũng rất chăm sóc tôi, tôi phải báo đáp ông ấy, cho nên tôi đồng ý với ông ấy chăm sóc cậu." Cam Kỳ Viễn nói: "Hôm nay ông ấy lại đưa ra cho tôi một điều kiện, có thể là sợ tôi làm ông chủ phủi tay, dùng cổ phần công ty đổi lấy việc tôi làm người giám hộ của cậu."
Cam Tinh thực ra không hiểu lắm chức trách của người giám hộ, giống như ba sao?
"Nhưng ông ấy lại yêu cầu tôi trong vòng vài năm gần đây không được kết hôn."
Cam Kỳ Viễn nhìn vào đôi mắt trong veo của Cam Tinh, "Cậu cảm thấy đáng không?"
【Anh trai muốn kết hôn ạ?】
Chưa từng nghĩ tới, giống như lúc đầu đón Cam Tinh về nhà nói với Cam Tinh cũng không có sự lựa chọn, anh cũng không có sự lựa chọn.
Cam Kỳ Viễn không trả lời trực diện cậu, mà nói: "Ông ấy rất thương cậu."
【Ông ngoại cũng rất thương anh trai.】
Cậu lại hỏi: 【Người giám hộ là có thể không tách ra sao? Em không gây phiền phức cho anh trai đâu.】
Cam Kỳ Viễn không nói chuyện, tốc độ đánh chữ của Cam Tinh trở nên rất chậm, cầm điện thoại chậm chạp đưa tới, cúi đầu, chóp tai lộ ra từ trong mái tóc đen nhánh.
【Nếu như ông ngoại không đồng ý anh kết hôn.】
【Em cũng có thể làm vợ của anh trai.】
Cậu muốn ở bên anh trai mãi mãi.
__________________________________
【Tác giả có lời muốn nói】
Ngoan ngoãn