Thứ 4 về nhà, Cam Tinh đeo cặp sách một mình ngồi trong phòng khách, máy hút mùi trong bếp đang kêu, bảo mẫu đi ra nhiệt tình gọi cậu ngồi xuống, nói chuẩn bị điểm tâm cho cậu, biểu cảm của Cam Tinh buồn bã, ăn đồ cũng không tập trung.
Ông ngoại đã rời đi 4 ngày, mà cậu cũng đã 4 ngày không gặp Cam Kỳ Viễn.
Là bởi vì lời mình nói dọa anh trai sợ sao?
Làm vợ gì đó...
Dường như quả thực rất to gan, Cam Tinh cảm thấy mình dường như có hơi quá phận, sao có thể đột nhiên nói ra loại lời này, anh trai sẽ ghét cậu sao?
"Trước khi cháu về ngài Cam gọi điện thoại cho dì, nói gần đây rất bận, mấy hôm nữa sẽ đến." Bảo mẫu nói: "Để lại một số điện thoại, nói là ông ngoại cháu nhớ cháu, bảo cháu bớt chút thời gian buổi tối liên lạc một chút."
Hóa ra là vì bận.
Tâm trạng Cam Tinh tốt hơn một chút, dùng sức gật đầu đồng ý.
Bảo mẫu trước khi về bếp xoay người nói: "Ngài Cam hình như bị cảm, giọng nói đều khàn, giọng mũi rất nặng, nếu ngài ấy qua đây, dì hầm chút canh tuyết lê cho ngài ấy."
Cam Tinh ngồi không yên, lo lắng đưa điện thoại đến trước mắt bảo mẫu.
【Anh trai bị bệnh sao?】
"Gần đây thời tiết thay đổi thất thường, cảm cúm sinh bệnh cũng rất bình thường, đúng rồi, cháu ra ngoài đi học cũng phải mặc thêm áo vào."
Sau khi không tập trung ăn cơm xong, bảo mẫu đưa cho Cam Tinh một quả trứng chocolate mới, nói là hôm nay ra ngoài đi siêu thị tiện tay mua, Cam Tinh nói cảm ơn với bà, sau đó ngồi trên ghế đẩu nhỏ ngoài ban công bóc ra.
Chocolate rất ngọt, Cam Tinh ăn rất chậm, nửa kia là đồ chơi một khẩu súng lục nhỏ, sau khi cậu lắp xong liền cầm trong tay chơi, một lần nữa cảm thấy đáng tiếc và tiếc nuối, vẫn chưa được cùng anh trai bóc trứng chocolate.
Không nhịn được, vẫn gửi tin nhắn cho Cam Kỳ Viễn.
【Anh ơi buổi tối vui vẻ, bây giờ vẫn đang bận sao?】
【Dì nói anh bị cảm, có đỡ hơn chút nào không ạ?】
【Muộn chút nữa em sẽ liên lạc với ông ngoại.】
【Em nhớ mẹ, nhớ ông ngoại, cũng nhớ anh trai lắm.】
【Xin hãy để ý đến em >.