Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 17

Không hiểu tại sao Cam Tinh lại khóc, đôi mắt giống như cửa sổ kính mờ mịt sương mù trong ngày mưa, Cam Kỳ Viễn trước nay ghét giao tiếp với trẻ con.

Nhưng Cam Tinh không giống.

Trước khi làm theo lời dặn của Cam Trường Phong đón người về, anh đã xem qua ảnh của Cam Tinh, tấm ảnh mỏng manh còn mỏng hơn tờ giấy, Cam Trường Phong nói cho anh biết đây là con trai của Cam Linh, ông nói định đón người về.

Loại chuyện này thực ra không cần thiết phải nói với anh, cháu ngoại ruột thịt của ông trở về là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nhưng Cam Trường Phong thấm thía nói, Cam Tinh là em trai anh, vừa trưởng thành, hy vọng sau này anh có thể chăm sóc thật tốt.

Anh chưa từng chăm sóc trẻ con, Cam Tinh đã trưởng thành cũng cần chăm sóc đặc biệt sao?

Cam Tinh yếu ớt, nhạy cảm, không biết nói chuyện, hay khóc còn bướng bỉnh, không biết giống ai.

Anh nhìn chằm chằm Cam Tinh đang co ro trong xe không nhúc nhích, nghĩ thầm Cam Trường Phong cho anh cái tên, cho anh tiền đồ tốt, cho anh một mái nhà còn tính là hoàn chỉnh, bây giờ lại sắp xếp cho anh một công việc béo bở.

"Cậu còn chưa xuống xe phải không?"

Chưa từng nghĩ bản thân có thể có ngày hôm nay giống như cha mẹ bình thường dạy dỗ con cái, "Tôi đếm đến 3."

Cam Tinh không hề động đậy, ngón tay nắm chặt lấy quai cặp sách trong ngực.

"Mau xuống."

Cam Kỳ Viễn không chịu thừa nhận bản thân có hơi thẹn quá hóa giận, xoay như chong chóng suốt 3 tuần lễ, xuống máy bay liền không ngừng vó ngựa trở về nhà họ Cam đón cậu, chưa ngủ được một giấc trọn vẹn, còn phải bị Cam Tinh chọc tức.

Bảo mẫu đãi ngộ còn tốt hơn anh.

Cam Tinh ngồi trong xe, mí mắt rũ xuống, Cam Kỳ Viễn nhìn cậu chậm chạp đeo cặp sách ra sau lưng, tóc mái trước trán che đi đôi mắt đang khóc của cậu, Cam Kỳ Viễn không hiểu sao cũng đầy bụng tức giận, nhớ tới lúc ở nhà họ Cam, Cam Trường Phong lần thứ N nói với anh, sau khi đón Cam Tinh về, trong thời gian ông không có mặt phải chăm sóc nhiều hơn.

Anh còn chưa đủ chăm sóc à?

Còn muốn chăm sóc thế nào nữa?

Em trai?

Làm gì có em trai nào xụ mặt với anh trai, bây giờ dám nổi nóng với anh, sau này còn không biết chừng sẽ làm ra chuyện gì.

Động tác của Cam Tinh rất chậm, Cam Kỳ Viễn lười đợi, duỗi tay ra, nửa người trên nhoài qua, trực tiếp bế Cam Tinh từ trong xe ra ngoài, Cam Tinh bị dọa sợ, theo bản năng ôm lấy cổ anh, Cam Kỳ Viễn dùng chân đá cửa xe đóng lại, trong miệng còn phải nói cậu: "Cậu cứ giống như Cam Trường Phong chọc tức tôi đi, còn cho người ta nghỉ ngơi nữa không."

Tiếng hít thở của anh rất nặng, Cam Tinh nhìn thấy hầu kết nhô lên của anh, tim đập trở nên rất nhanh, hai tay liền ôm chặt thêm vài phần.

Cam Kỳ Viễn cảm nhận được Cam Tinh gần như cả người dựa dẫm vào anh, cân nặng rất nhẹ, cái eo dưới lòng bàn tay cũng rất mỏng, lúc đi thang máy nhìn thấy trong gương lông mi ướt sũng của Cam Tinh đang run rẩy, anh thở dài, ôm người đi về nhà.

Bảo mẫu sau khi anh đưa Cam Tinh đến nhà họ Cam thì đã nghỉ, bây giờ chỉ có 2 người bọn họ.

Anh đặt Cam Tinh lên ghế sô pha, cởi áo khoác ra.

"Nói xem, lý do không vui."

Cam Tinh cạy cạy ngón tay, từ trong cặp sách lấy ra điện thoại, cậu đánh chữ rất lâu, xóa xóa sửa sửa, cuối cùng cũng không đưa cho Cam Kỳ Viễn xem.

Trầm mặc là một dòng sông chảy chậm chạp, Cam Kỳ Viễn không có nhiều công phu dạy dỗ trẻ con như vậy, anh ngồi xổm trước mặt Cam Tinh, chiếc điện thoại đang sáng màn hình được cẩn thận từng li từng tí đưa đến trước mặt anh.

【Xin hãy tha thứ cho em.】

Có khoảnh khắc, Cam Kỳ Viễn giống như quả bóng xì hơi, anh thậm chí đang nghi ngờ mục đích Cam Trường Phong nhận nuôi anh lúc ban đầu có phải chỉ để tìm cho Cam Tinh ngày sau về nhà một người bảo mẫu vĩnh viễn không bỏ chạy hay không.

【Bởi vì anh trai không trả lời tin nhắn, đã nói là một tuần đến đón em, nhưng hôm nay mới đến.】

【Không nói cho em lý do.】

【Ba cũng như vậy.】

【Ông ấy không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn.】

Cậu lại đang rơi nước mắt.

【Sau đó thì không gặp được nữa.】

Tất cả lời nói đều bị chặn lại trong cổ họng, tay Cam Kỳ Viễn cứng đờ, có hơi không dám nhìn thẳng vào những chữ trên điện thoại, nét chữ vuông vắn lạnh lùng nhìn qua lộ ra sự tủi thân, anh quay mặt đi nói: "Lúc tôi bận tin nhắn của ai cũng không trả lời."

Cam Tinh lại hỏi anh: 【Có phải mệt lắm không ạ?】

"Có thể không mệt sao? Tôi không chỉ phải chăm sóc cậu, còn phải xử lý chuyện Cam Trường Phong giao phó, còn phải tìm bác sĩ cho mẹ cậu, sắp xếp ổn thỏa, bất cứ lúc nào cũng để bọn họ liên lạc được."

Còn cái lớp học thủ ngữ phiền phức kia nữa.

Ai có thể mệt hơn anh?

Lại là một trận tiếng mở khóa kéo, Cam Kỳ Viễn nhìn Cam Tinh từ trong túi bên trong của cặp sách lấy ra một bao lì xì.

Cam Tinh đã đủ kiềm chế, nhưng nhìn qua vẫn nước mắt lưng tròng.

【Cho anh trai.】

"Cho tôi làm gì?"

【Anh trai thích tiền, đều cho anh, sau này cũng cho anh.】

"Lại muốn tôi ôm cậu?"

Cam Tinh có thể là thiếu thốn tình thương, cho nên luôn muốn dùng động tác thân mật để xác nhận bản thân có phải bị ghét bỏ hay không.

Nhưng thiếu thốn tình thương thì nên đi tìm Cam Linh, anh cũng không có tình mẫu tử, đương nhiên tình phụ tử cũng không có.

【Vừa nãy mới ôm, anh trai ôm em về nhà.】

Rất có nguyên tắc.

Anh liếc mắt nhìn bao lì xì, không nhận, "Không cần, ở nhà đi, tôi sẽ gọi điện thoại bảo bảo mẫu qua đây."

Nói xong đứng dậy định đi, Cam Tinh không ngăn cản, lúc mở cửa sau lưng vẫn không có động tĩnh, Cam Kỳ Viễn quay đầu nhìn thoáng qua, Cam Tinh cúi đầu, sườn mặt dưới ánh sáng không rõ ràng trong phòng khách có vẻ vừa yếu ớt vừa đáng thương.

2 chữ chăm sóc lại lởn vởn trong đầu anh, anh mất kiên nhẫn nhíu mày mắng thầm mấy câu chửi thề trong lòng.

Cửa lại đóng vào.

Anh đi đến trước mặt Cam Tinh, người kia hồi lâu mới ngẩng đầu lên, nước mắt gần như không khống chế được.

Trước tiên là dùng tay lau mặt lung tung, sau đó dùng thủ ngữ nói với Cam Kỳ Viễn.

【Xin đừng ghét em.】

【Em không nên nổi nóng.】

"Cứ nhất định phải dính lấy tôi." Cam Kỳ Viễn nói.

【Em thích anh trai.】

Kéo theo đó là một trận ù tai, Cam Kỳ Viễn lạnh lùng cầm lấy bao lì xì trong tay Cam Tinh, người trên ghế sô pha nước mắt mông lung, vẻ mặt mờ mịt bị Cam Kỳ Viễn kéo dậy ôm vào trong lòng.

Anh cũng rất có nguyên tắc, cầm tiền thì ôm, để người ta khóc tiếp, tránh cho lại bị Cam Trường Phong nói anh không ra dáng làm anh trai.

Cam Tinh ôm chặt lại anh, gò má cọ vào cổ Cam Kỳ Viễn, ướt át, cánh môi ma sát qua cằm anh, thuận thế kiễng chân lấy lòng hôn một cái.

"Tôi cho cậu hôn tôi à?"

Điện thoại kẹt trong góc sô pha, tên ngốc câm ngay cả anh trai ruột và anh trai (không cùng huyết thống) cũng có thể nhầm lẫn, không nói được cũng khiến Cam Kỳ Viễn cảm thấy ồn ào, có những lời không lọt vào tai, nhưng sẽ len lỏi vào nơi khác.

Phiền chết đi được.

Cam Tinh không xác định bản thân có phải đã làm sai hay không, nhưng Cam Kỳ Viễn cũng không có ý đẩy cậu ra, cậu thích ôm ấp, muốn nhiều hơn nữa, đôi mắt mờ mịt lại hôn lên, ở khóe môi, một lần nữa dùng thủ ngữ nói: 【Xin đừng tức giận.】

【Nếu hôn hôn thì có phải đưa thêm tiền không?】

Cam Kỳ Viễn nhìn đôi mắt trong veo của cậu, có hơi hối hận, anh đáng lẽ không nên nghe lời Cam Trường Phong đi học thủ ngữ.

【Vậy em có thể nợ được không?】

【Sau này sẽ đưa cho anh trai.】

Cậu tham lam, không chỉ muốn ôm, còn muốn hôn.

Lông mi của Cam Tinh ướt đẫm, giống như không khô được, lúc hôn chạm vào mặt anh, Cam Kỳ Viễn lăn lộn hầu kết, cảm thấy Cam Tinh quả thực giống trẻ con, cần hôn hôn và ôm ôm để dỗ dành.

"Không buồn nữa chứ?"

Cam Tinh lắc đầu sau đó gật đầu, nhưng cái này đổi lại là Cam Kỳ Viễn khó chịu.

Trong lòng lại giận, ấn sau gáy Cam Tinh, giống như trút giận cắn lên môi cậu, không biết là nước mắt quá mặn hay là mang theo chút mùi máu tanh, Cam Kỳ Viễn l**m l**m, Cam Tinh run rẩy trong lòng anh, ôm anh chặt hơn.

Cam Tinh không khóc nữa.

Ngày hôm nay Cam Kỳ Viễn mới biết, hóa ra nụ hôn có thể khiến người ta ngừng rơi nước mắt.

Bình Luận (0)
Comment