Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 16

Ngày thứ 6 ở nhà họ Cam, cuối tuần Cam Tinh cũng dậy rất sớm, cậu sẽ cùng Cam Trường Phong tập thể dục buổi sáng.

Cái gọi là tập thể dục buổi sáng cũng chẳng qua chỉ là làm mấy bài tập, chân cẳng Cam Trường Phong bất tiện, làm chưa được bao lâu thì sẽ đứng không vững, Cam Tinh đỡ ông, 2 người ngồi trên ghế trò chuyện.

"Tiểu Viễn nói thời gian trước cháu bị bệnh, bây giờ chắc đã khỏi hẳn chứ?" Ông nói chuyện có chút th* d*c, bình ổn hô hấp.

Cam Tinh biết ông đang nói đến lần phát sốt đó, có hơi ngại ngùng gãi gãi đầu, điện thoại là vật cậu không rời tay, móc từ trong túi ra liền đánh chữ.

【Vâng, sức khỏe cháu rất tốt, không hay bị bệnh đâu ạ.】

"Vậy thì được, đợi nó đón cháu đi, ông đoán cháu cũng sẽ không tự mình dậy sớm tập thể dục đâu, đi học rất mệt phải không?"

【Không mệt ạ.】

Cậu lại hỏi.

【Anh trai sẽ quay về đón cháu sao?】

"Nó không đón cháu thì ai đón cháu, qua một thời gian nữa ông sẽ đưa Linh Linh đi khám bác sĩ, nó là anh trai, chăm sóc cháu là điều nên làm."

Cam Tinh có hơi lo lắng.

【Anh trai không đi sao? Cháu cũng không đi sao?】

"Không cần, tương đối xa, trạng thái Linh Linh không ổn định, ông đi cùng là được."

Tương đối xa là xa bao nhiêu, Cam Tinh không rõ, có xa bằng lúc mẹ rời bỏ cậu không?

Cam Trường Phong lại xoa xoa đầu cậu, an ủi nói: "Ông tuổi cũng chưa lớn đến mức cần một đứa vãn bối trông chừng, đợi nó khỏe lại, nói không chừng cháu còn có thể gọi nó một tiếng mẹ."

Ông nói: "Sẽ quay về nhanh thôi."

Cam Tinh gật gật đầu, cậu cũng hy vọng mẹ mau khỏe lại.

Trải qua một cuối tuần bình thường, Cam Tinh không gặp được Cam Kỳ Viễn.

Cậu lại đợi thêm một tuần, nhưng vẫn không gặp được Cam Kỳ Viễn.

Tin nhắn trong điện thoại vẫn dừng lại ở chỗ Cam Kỳ Viễn nói cậu là đồ ngốc gấp đôi.

Anh trai sao còn chưa đến đón cậu về nhà?

【Anh ơi, bao giờ anh về ạ?】

Đã nói là một tuần, biến thành 2 tuần, Cam Tinh rất nhớ anh.

Mãi đến chập tối cuối tuần thứ 3, cậu mới gặp được Cam Kỳ Viễn, mặc một chiếc áo gió màu đen dáng dài đứng bên cạnh Cam Trường Phong, bọn họ cùng nhau ăn cơm, trong bữa tiệc Cam Tinh không có khẩu vị gì mấy, rất nhanh đã no, thỉnh thoảng ngước mắt lên nhìn Cam Kỳ Viễn, sau khi đối diện liền cúi đầu xuống, tiếng tim đập nặng nề, cậu nghe thấy ông ngoại nói, ăn xong đi theo Cam Kỳ Viễn rời đi. "Ngày mai cháu còn phải đi học, Tiểu Viễn cũng có việc phải bận, sẽ không giữ các cháu ở lại đây nữa, lần sau lại quay về."

Cậu gật đầu đồng ý, sau bữa cơm về phòng thu dọn đồ đạc, chỉ có vài bộ quần áo, toàn bộ được cậu nhét vào trong chiếc cặp sách cũ.

Đáng lẽ nên cảm thấy vui mừng mới phải, nhưng Cam Tinh lại cảm thấy mình hơi buồn bã.

Cam Kỳ Viễn đợi cậu dưới lầu, cậu tạm biệt ông ngoại, sau đó giống như ngày đầu tiên gặp Cam Kỳ Viễn, đi theo sau lưng anh lên xe.

Sắc trời đã hơi tối, Cam Tinh nhìn không rõ lắm, chỉ cảm thấy tay Cam Kỳ Viễn nắm trên vô lăng hẳn là rất ấm áp.

Xe đỗ trong hầm để xe, Cam Kỳ Viễn từ ghế lái xuống mở cửa sau xe, ánh sáng trắng lạnh lẽo trong hầm chiếu vào rọi lên bóng dáng co ro thành một cục của Cam Tinh.

Cậu không chịu xuống xe.

Cam Kỳ Viễn lúc này mới ý thức được, Cam Tinh hình như đang không vui.

"Xuống xe."

Cam Tinh ôm cặp sách, từ trong xe nâng mi mắt lên một chút, khuôn mặt dường như còn chưa lớn bằng bàn tay anh, nhìn qua rất cố chấp.

"Chẳng lẽ muốn tôi cõng cậu?"

Cam Tinh dường như quyết tâm không xuống xe, Cam Kỳ Viễn hết cách, uy h**p cậu: "Vậy tôi đưa cậu về lại ha."

Cái đám này từng người từng người thật sự coi anh là bảo mẫu toàn thời gian 24 giờ à.

"Không đi thì thôi."

Anh tự đi.

Đi thẳng đến cửa thang máy, đợi gần 10 phút, Cam Tinh đều không đi theo, Cam Kỳ Viễn bực bội vò đầu, quay đầu trở lại, Cam Tinh ôm cặp sách vẫn duy trì tư thế cứng ngắc ngồi trong xe.

Anh cúi người xuống, trong ánh sáng không đủ rõ ràng, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Cam Tinh.

Bình Luận (0)
Comment