Hoạt động ngoài trời mỗi ngày của Cam Linh cơ bản chỉ có vườn hoa nhỏ dưới lầu biệt thự, bà đi không xa, đều do hộ lý đẩy, lúc đầu óc tỉnh táo cũng sẽ nói 2 câu, tóc xõa tung, thỉnh thoảng cũng sẽ buộc lên, nếp nhăn trên mặt giống như rễ cây cổ thụ, từng chút từng chút lan tràn vào trong lòng Cam Tinh.
Cậu vẫn cảm thấy cậu lớn lên trông giống mẹ hơn.
"Năm nay trồng hoa gì?"
Cam Tinh không thể trả lời vấn đề của bà, cậu một đóa cũng không biết, chỉ biết rất đẹp, Cam Linh thấy dáng vẻ tay chân luống cuống của cậu nhếch môi cười nói: "Nó cũng không biết nói chuyện."
Gió thổi tung tóc mai của bà, có 2 sợi vướng vào trong miệng, được bà nhẹ nhàng lấy ra, Cam Tinh đột nhiên có hơi muốn ôm bà, giống như lúc nhỏ, cho dù bị đẩy ra cũng không sao.
"Cậu là ai?" Cam Linh nhắm mắt dưới ánh mặt trời còn sót không nhiều, nửa đời người bị lãng phí đang bóc tách chút sinh mệnh cuối cùng của bà, bà hời, hộ lý đẩy bà về phòng, Cam Tinh sờ sờ khóe mắt của mình, đầu ngón tay ẩm ướt.
Có lẽ không nhớ cũng khá tốt.
Cam Tinh đi về phía nhà, dùng ngón tay tính toán, hôm nay vừa vặn là ngày thứ 7 đến nhà họ Cam.
Không biết anh trai đã trở về chưa, bọn họ còn cần mấy ngày nữa mới có thể gặp mặt.
Lúc ăn tối Cam Linh không xuất hiện, Cam Trường Phong nói trạng thái bà không tốt cần nghỉ ngơi, Cam Tinh rất lo lắng, cậu dùng điện thoại đánh chữ cho Cam Trường Phong xem.
【Lúc trở về mẹ dường như muốn đi ngủ, mẹ sẽ khỏe lại chứ ạ?】
【Ông ngoại, bị bệnh sẽ rất khó chịu, phải đi khám bác sĩ.】
Cam Trường Phong gắp cho cậu miếng đồ ăn, bảo cậu không cần lo lắng, ông nói: "Sẽ khỏe thôi."
Ông lại hỏi: "Cháu gọi nó là mẹ rồi?"
Cam Tinh lắc đầu.
【Không có, mẹ không nhớ cháu.】
Cam Trường Phong không nói chuyện, chỉ bảo cậu ăn chậm chút, 2 người im lặng không nói gì, sau khi ăn xong Cam Tinh cùng Cam Trường Phong đánh cờ ở phòng khách, cậu không biết những thứ này, cảm thấy mình ngốc, nhưng Cam Trường Phong rất kiên nhẫn, cười nói Cam Kỳ Viễn thông minh, chỉ thích thắng.
"Cũng không biết nhường ông." Cam Trường Phong bất lực nói: "Lần nào cũng thua nó."
Nhắc tới Cam Kỳ Viễn, Cam Trường Phong đều bày ra tư thái kiêu ngạo thưởng thức, Cam Tinh cũng bằng lòng nghe, phảng phất như bọn họ vốn dĩ nên là người một nhà, đã cùng chung sống rất nhiều năm.
Tai ở nơi không ai biết trở nên nóng bừng.
Ban đêm vẫn gửi tin nhắn cho Cam Kỳ Viễn.
【Anh ơi, em rất căng thẳng cùng mẹ đi dạo giải sầu, mẹ hình như nhớ em, nhưng mẹ không nhận ra em.】
【Nhưng em vui lắm.】
【Cơm tối ăn cùng ông ngoại, rất ngon, em cùng ông đánh cờ, ông nói vẫn là anh thông minh hơn.】
【Em ngốc.】
Cam Kỳ Viễn và Cam Tinh chênh lệch múi giờ gần 13 tiếng, lúc nhận được một loạt tin nhắn của Cam Tinh anh vừa ngủ dậy tắm rửa, hôm nay lại là một đống việc, đứng bên bồn rửa mặt đánh răng mới kiên nhẫn xem tin nhắn.
【Em là đồ ngốc, anh trai là trứng thông minh.】
Đây là tin nhắn cuối cùng Cam Tinh gửi tới.
Cam Kỳ Viễn súc miệng, một tay đánh chữ trả lời cậu.
【Nói không sai.】
Cam Tinh trả lời ngay lập tức, cũng không biết có phải là ôm điện thoại không rời tay hay không.
【Anh ơi, em nhớ anh quá ^_^】
Có đôi khi cảm thấy Cam Tinh không biết viết 2 chữ xấu hổ thế nào, Cam Kỳ Viễn không muốn trả lời tin nhắn kiểu này của cậu.
Dù sao cũng là một tên ngốc câm ngay cả anh trai ruột và anh trai (không cùng huyết thống) cũng có thể nhầm lẫn.
Thay quần áo xong chuẩn bị ra ngoài, tin nhắn của Cam Tinh lại nhảy ra.
【Em sắp đi ngủ, chúc ngủ ngon anh trai >.