Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 14

Ngày đến nhà họ Cam, Cam Tinh thu dọn vài bộ quần áo của mình, nhét vào trong chiếc cặp sách cũ màu xanh thẫm, Cam Kỳ Viễn đặc biệt đến đón cậu, im lặng nói: "Cậu đeo cái này, Cam Trường Phong còn tưởng tôi đang ngược đãi cậu."

Biểu cảm của Cam Tinh mờ mịt, ngay sau đó rất nghiêm túc giải thích:

【Quen rồi, cái mới không nỡ dùng.】

Cam Kỳ Viễn mặc bộ đồ tây cắt may vừa vặn, tóc cũng chải chuốt tỉ mỉ, khuôn mặt không chút biểu cảm nhìn qua khó tiếp cận hơn trước kia, Cam Tinh sợ anh không vui, tiếp tục đánh cho anh một câu:

【Anh trai không có ngược đãi em, em sẽ nói rõ với ông ngoại.】

"Hờ." Cam Kỳ Viễn nhướng mày: "Chỉ nói cái này thôi?"

Cam Tinh nhíu mày, dáng vẻ nghiêm túc.

【Anh trai đối với em rất tốt, em rất thích anh trai, nói như vậy được không ạ?】

"Cũng coi như có lương tâm."

Cam Tinh mím môi cười, lại muốn nắm tay Cam Kỳ Viễn xuống lầu, lòng bàn tay của anh trai rộng hơn cậu rất nhiều, có loại cảm giác yên tâm, nếu như đừng luôn hất cậu ra thì càng tốt.

"Cậu bây giờ thích chơi xấu thật." Cam Kỳ Viễn nói.

Cam Tinh không hiểu, bởi vì cậu hình như không có chơi xấu, cậu vẫn luôn rất nghe lời.

Không đúng, cậu nhớ ra, Cam Kỳ Viễn nói muốn dùng tiền để đổi lấy một cái ôm, nhưng bao lì xì lần trước đã đưa hết, cậu bây giờ không có tiền dư dả.

Cam Kỳ Viễn dường như nhìn ra tâm tư của cậu, rút tay từ chỗ Cam Tinh về.

"Nếu đã không có, thì không được."

Anh phát hiện có đôi khi đối mặt với Cam Tinh, không thể dùng cách làm theo lẽ thường để đối đãi với cậu, nói cậu phản nghịch cũng không chính xác, cậu rất tuân thủ quy tắc, ví dụ như chuyện không có tiền thì không được ôm và nắm tay này.

Quả nhiên Cam Tinh rất mất mát, đáng thương buông tay anh ra.

Có khoảnh khắc Cam Kỳ Viễn cảm thấy lấy đi bao lì xì Cam Trường Phong cho cậu, cũng không phải chuyện xấu, dù sao Cam Tinh không có tiền thì sẽ không quấn lấy anh dính nhớp nháp.

"Đi thôi."

Cam Tinh cúi đầu, lộ ra một đoạn cổ trắng nõn sạch sẽ bên ngoài cổ áo, rất nhẹ rất nhẹ gật đầu.

Ngày đầu tiên ở nhà họ Cam, lần thứ 4 tách ra khỏi Cam Kỳ Viễn, Cam Tinh cùng Cam Trường Phong trò chuyện trong vườn hoa nhỏ ở sân sau biệt thự, đa số đều là Cam Trường Phong nói, nói về bản thân ông, nói về Cam Linh, cũng sẽ nói về Cam Kỳ Viễn.

Ông hỏi Cam Kỳ Viễn đối với cậu thế nào, cậu còn chưa kịp đánh chữ, Cam Trường Phong đã vỗ vỗ vai cậu, nói Cam Kỳ Viễn là một đứa trẻ tốt.

Dùng đứa trẻ để gọi Cam Kỳ Viễn, khiến Cam Tinh nảy sinh một loại ảo giác bọn họ là bạn cùng trang lứa.

"Cháu cười cái gì?" Cam Trường Phong hỏi.

Cam Tinh ngại ngùng đỏ mặt, dùng đầu ngón tay mềm nhũn đánh chữ.

【Anh ấy là anh trai tốt.】

"Tiền lần trước cho cháu còn đủ dùng không? Muộn chút nữa sẽ cho cháu, đợi cháu lớn thêm chút nữa..." Không biết ông nói đợi mình lớn thêm chút nữa là có ý gì, nhưng Cam Tinh hôm nay lần đầu tiên lựa chọn nói dối.

Cậu không nói đủ dùng hay là không đủ dùng, Cam Trường Phong coi như cậu thiếu tiền.

Đứa trẻ từ nhỏ tiền đã không đủ dùng là cần dùng những thứ này nuôi nấng đàng hoàng.

Cam Trường Phong dường như rất vui mừng, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn lên rất sâu, ông nói muộn chút nữa cùng Cam Linh ăn cơm xong cùng nhau đi dạo giải sầu, Cam Tinh đồng ý.

"Sức khỏe Linh Linh không tốt, ông tuổi cũng lớn rồi."

Ông không nói gì khác, đơn thuần giống như đang trần thuật, Cam Tinh đánh chữ trên điện thoại cho ông xem.

【Ông ngoại sẽ sống lâu trăm tuổi, mẹ cũng sẽ khỏe mạnh bình an.】

Cam Trường Phong xoa xoa tóc cậu, cũng khen cậu là một đứa trẻ ngoan.

Cậu lại nhận được bao lì xì từ chỗ Cam Trường Phong.

Căng phồng, giống như chứa đầy sự áy náy của Cam Trường Phong.

"Có rất nhiều." Giọng nói của ông già nua và đục ngầu, "Từ 1 tuổi đến 18 tuổi, tròn 18 cái, từ lúc Linh Linh mang thai đã bắt đầu chuẩn bị, nó luôn rất phản nghịch, cảm thấy ông quản giáo nó quá nghiêm khắc, ông cũng sẽ hối hận, ông có phải thực sự đã sai hay không."

Ông nói sau đó lại lắc đầu, "Thôi bỏ đi, không nói những chuyện này nữa."

Ông lại từ trong ngăn kéo bên tay lấy ra một bao lì xì, nhét vào trong lòng bàn tay Cam Tinh, "Hôm nay cháu nghe lời, thưởng thêm cho cháu một cái, dù sao những thứ này đều là của cháu, nhưng không phải ông keo kiệt, không chịu đưa hết cho cháu, luôn phải từng chút từng chút một... từ từ thôi, bây giờ ông còn 16 cái, cháu còn có thể ở bên ông 16 năm nữa không?"

Ông nói: "Đáng lẽ nên đón cháu về sớm hơn."

Cam Tinh một lần nữa cảm thấy luống cuống, cậu biết lúc người ta đau lòng nên chọn an ủi, nhưng cậu không biết cái ôm đối với Cam Trường Phong có tác dụng hay không.

【Cháu sẽ luôn ở bên ông ngoại.】

Cam Trường Phong lại khen cậu, lần này nói cậu là một đứa trẻ tốt.

Giống như Cam Kỳ Viễn, Cam Tinh vui vẻ nghĩ.

Buổi chiều Cam Trường Phong ngủ trưa, Cam Tinh ngồi một mình ở cửa phơi nắng, cậu cầm điện thoại mơ màng buồn ngủ, nhớ tới Cam Kỳ Viễn.

【Anh ơi, hôm nay ông ngoại khen em, ông xoa đầu em, nói em là một đứa trẻ ngoan.】

【Muộn chút nữa phải cùng mẹ đi dạo, không biết em có căng thẳng hay không.】

【Anh ơi, em nhớ anh quá.】

_______________________________________

【Tác giả có lời muốn nói】

Đợi chương sau anh em về hôn chết cái đồ dính người nhà em

(Chắc chắn có người hỏi chương sau bao giờ có? Đương nhiên là ngày mai!)

Bình Luận (0)
Comment